"A, nóng quá."
Đột nhiên, thân thể mềm mại của A Lâm Na run lên, trong miệng phát ra một tiếng kinh hô.
Hai gò má nàng đỏ lên, giống như hỏa thiêu.
Cả người khô nóng không thôi, thân thể có hơi co giật, ngoài ra còn có hơi chóng mặt.
Nàng ta cảm thấy thế giới trong mắt mình xuất hiện mơ hồ, không khí xung quanh giống như có trọng lượng, biến thành thực chất, thúc giục thân thể của nàng lắc lư.
"A? Hóa ra đây chính là khí tức của 'Đại Đạo'? Nó giống như một con cá lượn quanh lượn quanh ở trước mặt ta a."
A Lâm Na mở miệng cười ngây ngô, nàng ta vươn tay chụp vào khoảng không trước mặt.
Một bên, sắc mặt Chủ Thiên Sứ cũng có chút đỏ, tuy nhiên trạng thái tốt hơn so với A Lâm Na rất nhiều.
"Đại đạo bản nguyên, trong rượu nhưỡng này quả nhiên có đại đạo bản nguyên!"
Tuy rằng hắn đã có sự chuẩn bị, nhưng khi thực sự trải qua vẫn như cũ tâm can câu chiến.
Chỉ là ... đây rốt cuộc là tại sao a?!
Đây chính là đại đạo bản nguyên a, có liên quan đến nền tảng của thế giới, là lực lượng bản nguyên nhất, trừ khi gặp phải trường hợp bất khả kháng, được cưỡng ép rút ra, hoặc là thế giới vỡ vụn, bản nguyên mới có thể tràn ra.
Vị cao nhân bên trong Tứ Hợp viện kia tặng bản nguyên cho người?
Bản nguyên này hắn có được từ chỗ nào?
Tặng cho người tùy hứng như vậy sao!
"Khó trách khí tức đại đạo của Đệ Thất giới lại trở nên nồng đậm tới như vậy, có cao nhân bực này ở đây, tiềm lực Đệ Thất giới quả thực chính là vô cùng lớn."
Chủ Thiên Sứ hít sâu không ngừng để mà áp chế lại sự run rẩy trong nội tâm của mình.
Lúc này, A Lâm Na cũng đã tỉnh lại, "Ừm? Ta vừa rồi là thế nào?"
Chủ Thiên Sứ mở miệng nói: "Vừa rồi ngươi sinh ra cộng minh với khí tức đại đạo, khoảng cách tới Đại Đạo chí tôn Đệ Nhị bộ đã không còn xa."
"Ta ... ta đây là bước ra một bước dài?"
A Lâm Na giật mình tới há hốc mồm, vẫn không thể tin được.
Có điều khi nàng ta cảm nhận được lực lượng mênh mông đang dâng trào thì nàng ta không tin cũng phải tin.
Da đầu nàng ta tê dại, hoảng sợ nói: "Rượu nhưỡng này cũng quá nghịch thiên đi!"
"Đâu chỉ là nghịch thiên a! Bên trong rượu nhưỡng này ẩn chứa thế giới bản nguyên a, quả thực chính là không hợp thói thường!"
Chủ Thiên Sứ cảm thấy thế giới quan của bản thân đã bị phá thành mảnh nhỏ, không thèm nghĩ tới những thứ không thể hình dung ra được, nói thẳng: "Bất kể như thế nào, người này chúng ta trăm phần trăm là không thể trọc vào, trước tiên đi tới Thiên Cung báo cáo một cái đã."
"Ừm đúng, phụ thân đại nhân nói rất đúng."
Lập tức, hai người vỗ lấy đôi cánh thịt của mình, thăm dò tìm hiểu hướng đi về phía Thiên Cung.
Khi bọn họ tới Thiên Cung, lập tức đưa tới sự cảnh giác của đám người Dương Tiễn, nhưng sau khi giải thích ý định tới của họ, tình hình đã được cải thiện.
Chủ Thiên Sứ là Đại Đạo chí tôn Đệ Nhị bộ, thực lực đủ để nghiền ép Thiên Cung, tuy nhiên cũng không dám bày ra chút giá đỡ nào, thậm chí còn tỏ ra vô cùng khiêm tốn.
"Băng đô, rượu nhưỡng, còn có Thoát Mao bổng, phúc lợi mà cao nhân cho Thiên Sứ nhất tộc các ngươi quả thực là quá tốt rồi a!"
Nghe Chủ Thiên Sứ kể lại, mọi người ai nấy đều thi nhau hiện ra thần sắc hâm mộ.
Quân Quân đạo nhân như có điều suy nghĩ nói: "Quả nhiên, muốn có được sự tán thành của cao nhân, còn phải có một nghề thành thạo, hoặc là biết đẻ trứng, hoặc là biết tạo sữa, mọc lông, ta thế mà đều không biết, ta hận a!"
Tiêu Thừa Phong đỏ ngầu cả mắt, nhìn vào đôi cánh thịt của Chủ Thiên Sứ, chua xót nói: "Lão huynh, một thân lông của các ngươi, nhổ thật đáng giá!"
Chủ Thiên Sứ lập tức cười ha ha, không thiếu đắc ý nói: "Ha ha ha, ai nói không phải chứ, chờ ta trở về cố gắng để lông mọc ra lại, sau đó lại hiến cho cao nhân!"
"Lão huynh, chỉ lông vũ của Thiên Sứ nhất tộc các ngươi hiển nhiên là không đủ." Đúng lúc này, Ngọc Đế gõ bàn trầm ngâm nói.
Chủ Thiên Sứ hơi sững sờ, nói tiếp: "Ý của đạo hữu là còn cần lông vũ của Đọa Lạc Thiên Sứ?"
"Ha ha, không sai."
Ngọc Đế mỉm cười, tiếp tục nói: "Chúng ta một mực đang làm việc cho cao nhân cho nên cũng rất hiểu lời nói của cao nhân, mà ý tứ trong lời nói của cao nhân ngươi hiển nhiên là không lĩnh hội được hoàn toàn."
Sắc mặt Chủ Thiên Sứ lập tức ngưng trọng lên, cung kính nói: "Xin rửa tai lắng nghe."
Ngọc Đế mở miệng nói: "Cao nhân nói như vậy là hắn thiếu lông vũ màu đen, chẳng lẽ ngươi lại thật có ý định một mực chờ đợi Đọa Lạc Thiên Sứ đi ra sau đó mới nhổ lông sao? Như vậy thì cần phải đợi tới lúc nào? Ngươi cảm thấy cao nhân sẽ sẵn lòng chờ cùng với ngươi sao?"
Vấn đề này được ném ra ngoài, lập tức khiến sắc mặt của Chủ Thiên Sứ và A Lâm Na thay đổi, những người khác cũng thi nhau lộ ra vẻ mặt chợt hiểu.
Sắc mặt Chủ Thiên Sứ hơi trắng bệch, nghĩ mà sợ nói: "Đa tạ đạo hữu nhắc nhở, suýt chút nữa thì ta lại phạm vào sai lầm lớn!"
Hắn quả thực không quá để ý tới vấn đề này, hơn nữa ... nếu quả như thật cứ chờ đợi như vậy, cao nhân chắc chắn sẽ không hài lòng a, tới lúc đó vấn đề sẽ rất lớn!
A Lâm Na lo lắng nói: "Còn xin đạo hữu nói cho chúng ta biết nên làm cái gì?"
Tiêu Thừa Phong nói ngay: "Cái này còn cần phải nghĩ sao? Đương nhiên là chủ động đi nhổ lông rồi a!"
Chủ Thiên Sứ do dự nói: "Thế nhưng cái phong ấn kia ..."
"Phong ấn? Phong ấn chó má gì, nào có quan trọng bằng việc nhổ lông!"
Tiêu Thừa Phong lớn tiếng hò hét, nói tiếp: "Thật sự cho rằng cao nhân cho ngươi băng đô rồi lại cho ngươi Thoát Mao bổng là để ngươi ngắm sao? Đừng nói là phong ấn, chính là núi đao biển lửa cũng phải xông về phía trước!"
"Đúng vậy a, cao nhân đã ban cho ta những thứ này vậy thì ta còn gì mà phải sợ?"
Chủ Thiên Sứ tỉnh táo lại, hít sâu một hơi, ngưng giọng nói: "Ta đây còn không dám chủ động đi nhổ lông vậy quả thực chính là thẹn với sự kỳ vọng mà cao nhân dành cho ta a!"
Hắn trịnh trọng khom người thi lễ một cái đối với mọi người ở Thiên Cung, cảm kích nói: "Một lời nói của các vị, quả nhiên giống như lời cảnh tỉnh kéo ta lại từ biên giới của vực sâu a! Quá cảm tạ, xin nhận cái cúi đầu của ta!"
"Khách khí, mọi người đều là làm việc cho cao nhân, cần phải tận tâm tận lực a."
Tất cả mọi người ở Thiên Cung đều khoát tay nở nụ cười, che giấu công lao và danh vọng.
"Như thế vậy ta đây phải trở về chuẩn bị, tranh thủ sớm ngày nhổ lông vũ màu đen tới cho cao nhân!"
Chủ Thiên Sứ không chậm trễ nữa, vội vàng rời đi.
Hắn mang theo A Lâm Na trở về Đệ Tứ giới, theo bản năng, muốn đi qua Thiên Cơ các nhìn xem.
Khi hắn đi tới Thiên Cơ các thì thấy, đám người Vân Thiên Sơn kia vẫn còn đang tụ tập ở trên mái hiên của Thiên Cơ các, giống như đang hóng mát.
"Yêu hô, thế giới bản nguyên quả nhiên không tầm thường a, chỉ là mùi vị có hơi kém, không ra hít thở không khí thì thật đúng là không chịu nổi."
"Ngươi đây không phải nói nhảm sao? Nếu không tại sao nói là thế giới bản nguyên đây?"
"Không sai, bản nguyên ở đâu ra để mà hấp thu dễ dàng như vậy, mọi người trước tiên nghỉ ngơi một chút, tranh thủ cố gắng không ngừng, chuẩn bị vì thôn phệ được càng nhiều bản nguyên hơn a!"
Ý chí chiến đấu của tất cả mọi người ở đây đều trở nên sôi sục.
Đúng vào lúc này, bọn họ cùng nhau ngẩng đầu, thấy được Chủ Thiên Sứ và A Lâm Na đi ngang qua.
Cái nhìn này khiến cho bọn họ đều nhìn tới ngây ngẩn cả người.
"Ta không có nhìn nhầm chứ, lông trên người Chủ Thiên Sứ và Chiến Thiên Sứ đều không còn!"
"Đậu xanh, thật đúng là không còn a, ha ha ha, cười chết ta."
"Tình huống này là như thế nào, bọn họ đến tột cùng đã trải qua chuyện gì, đây cũng quá thảm rồi đi."
Vân Thiên Sơn và Trịnh Sơn càng là cười tới không chút kiêng nể nào.
"Thiên Hoa a, nhìn thấy ngươi, ta đột nhiên cảm thấy thực sự rất áy náy a!"
Khóe miệng Vân Thiên Sơn nhếc lên, nhưng lại ra hổ thẹn nói: "Chúng ta ở chỗ này ăn uống thả cửa, thưởng thức mỹ vị của bản nguyên, mà ngươi ... lại lăn lộn thành dáng vẻ như vậy, ai, chúng ta đây thật không nỡ a!"