So sánh với Đệ Tứ giới cùng với Đệ Thất giới, Đệ Ngũ giới giống như lão giả sắp được nghiêng để vào quan tài vậy, thân thể khắp nơi bị phá thành mảnh nhỏ, khắp toàn thân từ trên xuống dưới đều xuất hiện vấn đề, các loại bộ phận cơ thể đều suy kiệt.
A Lâm Na cũng nói: "Khí tức đại đạo suy thoái, đồng thời tràn đầy tạp chất, pháp tắc lộn xộn và vụn vỡ, thế giới này dường như đã đi tới cuối con đường."
Một tên Thiên Sứ nói: "Thần Tôn, Thất giới đều từng chịu đựng sự cướp bóc của Cổ tộc, tình thế các giới thật ra thì đều không tốt, mà thế giới này biến thành như vậy thì cũng không có gì lạ cả."
Chủ Thiên Sứ khẽ gật đầu, "Đúng vậy a, trước đây Cổ tộc buông xuống, Đệ Tứ giới ta nếu như không phải Thiên Cơ các hoành không xuất thế, trấn áp đại kiếp, chỉ sợ kết quả không thể tốt hơn so với những giới khác."
Nhắc tới Thiên Cơ các, hắn hơi động tâm một chút, nghĩ tới trong Thiên Cơ các gần đây đột nhiên xuất hiện nhân vật thần bí kia.
Đằng sau Thiên Cơ các, chắc chắn còn ẩn giấu đi một loại bí mật lớn nào đó mà không muốn để cho người biết, cũng không biết là phúc hay là họa.
Hắn quăng bỏ tạp niệm trong lòng, vội vàng nói: "Sự hủy diệt lớn thường thường cũng ẩn chứa cơ duyên lớn, Ma Sát đang hành động, chúng ta cũng nhất định phải nắm chắc."
A Lâm Na chỉ vào một cái phương hướng nói: "Phụ thân, bên kia có lực lượng ba động tương đối kịch liệt."
Lập tức, mọi người cùng nhau khởi hành, đi về phía cái phương hướng kia.
Chẳng mấy chốc, một cái tinh thần đổ nát đã xuất hiện ở trong mắt mọi người.
Sinh linh ở trên viên tinh thần này đã chết tới bảy tám phần, cả viên tinh thần này đều bị một loại sinh vật toàn thân có màu đỏ như máu bao bọc.
Sinh vật này dường như không có huyết nhục, toàn thân do huyết dịch tạo thành, đồng thời sau lưng mọc ra hai cánh, là cánh dơi.
Sinh vật Huyết tộc tàn bạo mà cường đại, tốc độ nhanh tới cực hạn, nhìn thấy sinh linh thì há mồm cắn xé, rút khô huyết dịch trong cơ thể sinh linh kia.
Mà sau khi rút huyết dịch ra thì lại còn sống được, ngưng tụ ra một sinh vật Huyết tộc mới.
Bởi vì có sự tồn tại của sinh vật Huyết tộc, viên tinh thần này trông cũng có màu đỏ như máu.
A Lâm Na cau mày nói: "Thứ thật quỷ dị, sinh ra từ máu (huyết), bạo ngược mà hung tàn, lan tràn như một dịch bệnh, quả thực là ác mộng của vô số sinh linh."
Chủ Thiên Sứ thì nói: "Đáng tiếc, những cái cánh kia thế mà không mọc lông, bằng không, nói không chừng cao nhân cũng sẽ thích lông vũ màu đỏ như máu."
Đúng vào lúc này, một đám sinh vật Huyết tộc cảm nhận được khí tức của bọn họ, gào thét một tiếng, biến thành từng đạo huyết mang lao về phía mọi người.
"Thánh Quang, Khu Tán!"
Một tên Thiên Sứ cất bước mà ra, giơ tay lên một cách thản nhiên.
Trong một chớp mắt, ánh sáng trắng chói mắt hiện lên, giống như mặt trời chiếu rọi mà xuống, phàm là những nơi đi qua, tất cả sinh vật Huyết tộc đều biến thành hơi nước, lập tức tiêu tán.
Không chỉ đám lao tới kia, những nơi có thể nhìn thấy bằng mắt thường, tất cả đều bị cuốn trôi sạch sành sanh.
Thiên Sứ lại là hơi sững sờ, sau đó hoài nghi không thôi nói: "Trên thân những thứ này giống như có khí tức của Đọa Lạc Thiên Sứ."
"Các nhận của ngươi không sai, đằng sau những thứ này, Đọa Lạc Thiên Sứ chắc chắn cũng có phần!"
Khuôn mặt Chủ Thiên Sứ trở nên lạnh lẽo, trong giọng nói cũng lộ ra loại rét lạnh, "Bọn họ đây là muốn tiêu diệt sinh linh cả một giới này sao?!"
A Lâm Na trầm mặt nói: "Phụ thân, chúng ta tranh thủ thời gian tìm được Ma Sát, không thể để cho bọn chúng tiếp tục làm như vậy nữa!"
Một bên khác.
Tại Thần vực của Đệ Ngũ giới.
Nơi này là nơi rộng lớn nhất ở Đệ Ngũ giới, cũng là nơi có nhiều sinh linh nhất.
Mà vào lúc này, toàn bộ Thần vực này đều được bao phủ dưới một lớp huyết khí.
Trên trời cao, mây trắng nhuốm máu, cả đại địa đỏ ngầu, mà ngay cả dòng sông cũng đỏ dần lên.
Điều này làm cho toàn bộ Thần vực Đệ Ngũ giới giống như được bao phủ trong một trận pháp màu máu cổ quái.
Mà ở bên trong trận pháp này thì là sinh linh vô tận bên trong Đệ Ngũ giới.
Những sinh linh này không chỉ là sinh linh vốn có ở Thần vực này mà còn có rất nhiều sinh linh từ trong những tinh thần khác trốn qua đây.
Bây giờ, toàn bộ Đệ Ngũ giới đều bị bao trùm trong một cơn ác mộng đỏ như máu, hy vọng duy nhất của bọn họ chính là đám cường giả bên trong Thần vực xuất thủ cứu vớt bọn họ.
Tuy nhiên, mặc cho bọn họ kêu gọi như thế nào, thế nhưng đều không nhận được một câu trả lời nào.
Trên tầng mây, Ma Sát và chủ Huyết tộc đang đứng cùng một chỗ, mắt lạnh nhìn vào cảnh tượng bên dưới.
Chủ Huyết tộc tự hào cười nói: "Ngươi thấy kiệt tác của ta như thế nào?"
"Để toàn bộ Đệ Ngũ giới trở thành thiên đường cho vô số Huyết tộc, quả thực là lợi hại."
Ma Sát trả lời, rồi nói tiếp: "Có điều ... ngươi cảm thấy như vậy là có thể dẫn bản nguyên của Đệ Ngũ giới ra sao?"
"Tự nhiên có thể! Thật ra thì biện pháp dẫn dụ bản nguyên một giới ra thì ta có hai loại."
Chủ Huyết tộc dừng một chút, mở miệng nói: "Loại thứ nhất, lấy thủ đoạn lớn phá hoại lực lượng cân bằng, giống như Cổ tộc vậy, xưng bá một giới, trấn áp bản nguyên! Tuy nhiên điều kiện để thực hiện loại này quá mức hà khắc, còn cần phải có cơ duyên xảo hợp, rất khó để mà làm được."
"Loại thứ hai, chính là lấy lực lượng của một giới khác tạo áp lực cho bản giới! Một khi bản giới gặp phải uy hiếp trí mạng từ lực lượng của một giới khác, bản nguyên sẽ lộ dấu vết của nó, tới khi đó, ta có biện pháp kéo bản nguyên ra ngoài!"
Trên mặt Ma Sát lộ ra vẻ giật mình, mở miệng nói: "Cho nên, ngươi mới muốn mượn nhờ lực lượng của ta?"
Chủ Huyết tộc gật đầu nói, "Không sai! Trong vô số Huyết tộc, trong cơ thể đều ẩn chứa khí tức ác ma của ngươi, bởi vậy sẽ khiến cho bản nguyên của Đệ Ngũ giới cho rằng đây là lực lượng của một giới khác, từ đó mà để lộ ra dấu vết."
Ma Sát lại hỏi: "Những Đại Đạo chí tôn khác ở một giới này không xuất thủ sao?"
Chủ Huyết tộc cười ha ha nói: "Ha ha ha, bọn họ chắc chắn không giờ khắc nào là không đang để ý tới nơi này, nhưng là ... tuyệt sẽ không có người xuất thủ! Ngươi là một ác ma, chẳng lẽ ngay cả điều này mà cũng không nghĩ ra sao?"
Hắn nói tiếp: "Bọn họ chắc chắn đoán được ta đang dẫn động thế giới bản nguyên, mà bọn họ có ai là không muốn lấy được thế giới bản nguyên? Cho nên không cần biết ta làm tới điên cuồng cỡ nào, bọn họ đều sẽ không quản, trái lại còn hy vọng ta nhanh chóng tìm ra được thế giới bản nguyên, sau đó bọn họ sẽ xuất thủ cướp đoạt!"
"Người không vì mình trời tru đất diệt! Che chở sinh linh, loại chuyện nhàm chán này thật sự cho rằng sẽ có người đi làm sao?"
Chuẩn bị cướp đoạt bản nguyên Đệ Ngũ giới sao?
Trong mắt Ma Sát léo lên tia sáng, ngưng giọng nói: "Lúc nào động thủ."
Chủ Huyết tộc mỉm cười, lạnh nhạt nói: "Không vội, để cho màu đỏ máu này ở Đệ Ngũ giới được nồng đậm hơn một chút."
Bên trong một con sông băng ở Thần vực Đệ Ngũ giới.
Nơi này được huyền băng bao phủ, muôn đời không tan, ngay cả pháp tắc cũng bị đông cứng lại.
Ở bên trong tầng băng sâu nhất, có một lão giả với khuôn mặt tiều tụy đang nằm ở đó.
Hắn bị đóng băng ở giữa lớp băng, lúc này lại là chậm rãi mở mắt ra.
Ánh mắt như lão giả bình thường nhưng lại đượm vẻ u buồn, bất lực.
"Bắt đầu từ thời khắc lúc Thất giới bị đánh tan sự cân bằng, ta đã nên nghĩ tới sẽ có một ngày này khi bản chất của con người là tham lam, cướp đoạt không ngừng, năm đó vì bảo vệ thế giới này mà chiến với đám người kia, bây giờ lại giơ đồ đao lên với thế giới của mình."
"Cổ tộc cướp đoạt Thất giới, khiến Thất giới cùng căm phẫn, tuy nhiên bây giờ ... ở trong Thất giới, cái nào không cướp bóc lẫn nhau? Ở đâu có thể có trật tự?"
"Đóng băng vô số năm tháng, vốn là giữ lại một mạch cuối cùng để chống lại Cổ tộc, nhưng ta chưa từng nghĩ tới sẽ dùng trên thế giới này! Sau khi ta chết, còn có ai sẽ biết bảo vệ không?"