Sở Phi hít sâu, đè nén trái tim đang xao động.
Bước ra khỏi ký túc xá, ngẩng đầu nhìn về phía tây, hắn không nhịn được thốt lên một tiếng cảm thán.
Tâm trạng thả lỏng mới có thể chú ý đến cảnh sắc tráng lệ xung quanh.
Bức tường thành nguy nga tựa như một lưỡi dao cắt ngang bầu trời; phía trên tường thành là ráng chiều đỏ sậm, phía dưới là tường thành đen kịt.
Đường phố được thắp sáng bởi ánh đèn mờ nhạt, khu nhà xưởng đèn đuốc sáng trưng.
Gió núi thổi nhẹ, mang theo mùi khét đặc trưng của công nghiệp nặng cùng tiếng máy móc ầm ầm ẩn hiện, đây là hơi thở của văn minh, khiến người ta an tâm.
Thưởng thức phong cảnh một lát, Sở Phi đi về phía đông, leo lên cầu thang, đến một quảng trường rực rỡ ánh đèn.
Từ xa đã thấy mấy nhóm học sinh, ngoài những người mới đến hôm nay còn có học sinh cũ.
Học viện Thự Quang mỗi tháng tuyển một đợt, mỗi đợt một lớp.
Ở phía bắc quảng trường có một hàng "ghế dài", 4 ông lão cơ bắp cuồn cuộn đang đánh cờ.
Nhìn thấy 4 ông lão này, Sở Phi chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh từ gót chân chạy dọc lên sống lưng.
"Đến bên ghế dài xếp hàng." Giọng nói nhàn nhạt của Tào Lợi Văn bỗng nhiên vang lên từ phía sau Sở Phi.
*Vút!*
Sở Phi nhảy dựng lên tại chỗ, da đầu tê dại.
"Ha ha..." Tào Lợi Văn lướt qua người Sở Phi, đi đến bên cạnh 4 ông lão xem cờ.
Chờ mọi người đến đông đủ, Tào Lợi Văn lạnh lùng mở miệng: "Người ta đọc tên thì bước ra xếp hàng. Sở Phi, Trương Tuyền, Lý Hồng Cương, Lục Hồng, Khương Thiếu Hổ."
Bị điểm danh!
Sở Phi cắn răng bước tới.
Chạy, chắc chắn là chạy không thoát.
Tào Lợi Văn nhìn 5 người Sở Phi, trên khuôn mặt lạnh lùng lộ ra một nụ cười khó phát hiện, lần lượt phát cho mỗi người một đồng tiền xu.
"Biểu hiện không tệ, mỗi người thưởng 5 đồng."
Nhận lấy tiền xu, Sở Phi thở phào nhẹ nhõm.
Đồng xu có viền răng cưa, một mặt in chữ "Phi Hổ", một mặt có chữ "5 Nguyên".
Sau đó Tào Lợi Văn nhìn về phía 22 người còn lại, ngữ khí trở nên sắc lạnh: "Chập tối ta đi tuần một vòng, đại bộ phận không làm việc đàng hoàng, thậm chí có đứa ngủ nướng. Tối nay cảnh cáo một lần."
Dứt lời, Tào Lợi Văn cùng 4 ông lão đi về phía tầng 2 nhà ăn.
Đầu bếp gào to.
Đồ ăn miễn phí, không đủ có thể lấy thêm, nhưng không được phép lãng phí.
Cũng có đồ ăn không miễn phí như gà rán, thịt nướng, đồ ăn vặt.
Sở Phi nhìn giá cả, đùi gà chiên 1 đồng/cân; tham khảo giá cả nơi này thì có chút đắt.
Đầu bếp cười tủm tỉm nhìn đám Sở Phi: "Thiếu niên đang tuổi ăn tuổi lớn, phải ăn nhiều chút. Đùi gà tối nay đặc biệt ngon."
Sở Phi nghĩ nghĩ rồi lắc đầu.
Tiền không phải vạn năng, nhưng không có tiền thì tuyệt đối không được.
Nhưng đến lượt Sở Phi, đầu bếp lại thì thầm: "Bây giờ không ăn, tiền này cậu cũng không giữ được đâu."
Sở Phi nheo mắt, bỗng nhiên nói: "Cho cháu 5 cân đùi gà!"
"Được rồi. Mang về treo lên hong khô, có thể để được 3-4 ngày."
Sở Phi nhận lấy đùi gà, bưng khay cơm ngồi xuống, rồi nhổ nước bọt "phì phì phì" vào đùi gà.
Một thân ảnh khôi ngô đứng trước mặt Sở Phi, có chút ngơ ngác, có chút phẫn nộ.
Sở Phi nhìn đối phương, cười: "Đại ca xưng hô thế nào?"
Thân ảnh khôi ngô ngồi xuống đối diện Sở Phi, hừ một tiếng: "Hoàng Đại Bàng. Nhóc con khá lắm, ngày đầu tiên đã được thưởng."
"Hóa ra là anh Hoàng. Hôm nay may mắn thôi ạ."
"Cẩn thận lão Tào để mắt tới mày đấy, vừa nãy người đầu tiên bị điểm danh là mày."
"Cảm ơn. Anh Hoàng đến đây mấy năm rồi?"
"Quên rồi." Hoàng Đại Bàng không muốn nói, định bỏ đi.
"Sở Phi." Lý Hồng Cương đi tới, ngồi đối diện Sở Phi. Sau đó Lục Hồng, Trương Tuyền, Khương Thiếu Hổ cũng đến.
Cơm nước xong xuôi, nhóm Sở Phi 5 người cùng đi ra khỏi nhà ăn.
Đã thấy Hoàng Đại Bàng dẫn theo 2 tên khôi ngô khác chặn cửa.
Đám đông đi vòng qua hai bên Hoàng Đại Bàng, ẩn ẩn lộ ra vẻ sợ hãi.
Nhìn thấy nhóm Sở Phi đi ra, Hoàng Đại Bàng cười hắc hắc, giọng mang ý quát nạt: "Sở Phi, lại đây!!!"
Sở Phi híp mắt lại, lập tức cười nói: "Hóa ra là anh Hoàng. Bọn em muốn về học bài đây, anh Hoàng muốn làm phiền bọn em học tập sao? Định để bọn em chịu roi à?"
Sở Phi vừa dứt lời, đám Lý Hồng Cương sắc mặt liền nghiêm túc, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm Hoàng Đại Bàng.
Nghĩ đến cây "Thước Dạy Học" dài 2 mét kia, trong lòng liền không rét mà run.
Sắc mặt Hoàng Đại Bàng thay đổi, thêm vài phần âm tàn: "Nhóc con nói lung tung. Gần đây anh kẹt tiền, mượn ít tiền tiêu. Vừa nãy trả lời mày nhiều câu hỏi như vậy cũng không miễn phí đâu. Tri thức là có giá trị."
"À." Sở Phi gật đầu, vẻ mặt ngại ngùng, "Em chỉ còn chưa đến 5 cân đùi gà, nếu anh Hoàng không chê..."
"Tao con mẹ nó!" Hoàng Đại Bàng vung tay tát một cái.
Sở Phi đưa tay đỡ.
*Soạt!*
5 cân đùi gà bay tung tóe đầy trời.
Sở Phi lập tức hô to: "Thầy ơi, Hoàng Đại Bàng hất đổ 5 cân đùi gà xuống đất!"
Trong lúc nói chuyện, Sở Phi bình tĩnh nhìn Hoàng Đại Bàng. Từ đầu đến cuối, Sở Phi không hề bối rối – hoảng loạn cũng vô dụng. Dưới tình huống này, Sở Phi cũng không biết thủ đoạn này có hiệu quả hay không, nhưng dù sao cũng phải thử một chút.
Sắc mặt Hoàng Đại Bàng tái xanh.
Thân ảnh Tào Lợi Văn từ tầng 2 nhảy xuống, thuận tiện giẫm nát mấy cái đùi gà thành bột nhão.
"Chuyện gì xảy ra!" Tào Lợi Văn nhìn một vòng, cuối cùng nhìn chằm chằm Sở Phi.
Sở Phi mở miệng nói: "Thưa thầy, em vừa mua 5 cân đùi gà chiên, Hoàng Đại Bàng đánh bay, không cho em ăn."
Khóe miệng Tào Lợi Văn giật giật, lại quay đầu nhìn Hoàng Đại Bàng đang tái mét mặt mày, lạnh lùng nói: "Hoàng Đại Bàng, biết nên làm thế nào rồi chứ!"
Mặt Hoàng Đại Bàng bắt đầu trắng bệch, lại chỉ vào Sở Phi, gầm nhẹ: "Là nó, là nó cố ý!"
Tào Lợi Văn không thèm để ý đến Hoàng Đại Bàng, nhìn về phía 2 người bên cạnh hắn: "Hai đứa bay đứng đây làm gì?"
"Đi ngang qua, đi ngang qua ạ." Hai tên kia ngượng ngùng lùi lại.
Hai ông lão đi tới, xốc nách Hoàng Đại Bàng, đi thẳng tới giá gỗ, trói hai tay hắn treo lên.
Một ông lão trực tiếp xoay roi.
*Vút!*
Cây roi mang theo tiếng rít khủng bố.
Chỉ nghe "xoạt" một tiếng, quần áo sau lưng Hoàng Đại Bàng rách toạc, để lại một vết máu đáng sợ.
Hoàng Đại Bàng treo lơ lửng giữa không trung, thân thể cong lại như con tôm luộc.
Hung hăng quất 5 roi, ông lão mới cởi trói cho Hoàng Đại Bàng, ném xuống đất.
Hoàng Đại Bàng toàn thân cứng đờ, run rẩy kịch liệt.
Một ông lão múc một gáo nước dội xuống.
"Á..."
Một tiếng thét thê lương bùng nổ, Hoàng Đại Bàng lăn lộn trên mặt đất.
Qua vài phút, Hoàng Đại Bàng mới thở hắt ra được, nằm rạp trên mặt đất thở dốc điên cuồng, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Sở Phi, đỏ ngầu dữ tợn.
Tào Lợi Văn đá đống đùi gà lại một chỗ, lần lượt giẫm thêm một cái, rồi túm lấy cổ Hoàng Đại Bàng kéo tới, ấn mặt hắn vào đống "tương" đùi gà, lạnh lùng nói:
"5 cân đùi gà, xương cốt đã giúp ngươi giẫm nát, tiết kiệm một chút có thể ăn 3 ngày. Không được phép lãng phí, lãng phí 2 roi. Vào phòng tối sám hối đi, 72 giờ sau mới được đến phòng điều trị. Ghi nhớ, đánh ngươi không phải vì ngươi bắt nạt người khác, mà vì ngươi không biết chùi mép cho sạch sẽ!"
Tào Lợi Văn nói xong, liếc nhìn Sở Phi một cái rồi rời đi.
Cái liếc mắt này khiến Sở Phi kinh hồn bạt vía; vốn định bắt đền nhưng sửng sốt không dám mở miệng.
Câu nói cuối cùng của Tào Lợi Văn cũng giúp Sở Phi ngộ ra một chân lý: Yếu đuối mới là nguyên tội.
Trở lại ký túc xá, Sở Phi hít sâu mấy lần mới trấn tĩnh lại trái tim đang đập loạn, sau đó mở sách ra, học bài.
Hôm nay đã triệt để đắc tội Hoàng Đại Bàng.
Nhưng dù có làm lại trăm ngàn lần, Sở Phi vẫn sẽ lựa chọn như vậy.
Đối với kẻ địch, chưa bao giờ có chuyện "lùi một bước trời cao biển rộng", khoan dung chỉ đổi lấy được "được đằng chân lân đằng đầu".
Nhưng đánh rắn không chết cũng là phiền phức.
Nghĩ đến thân thể cường tráng của Hoàng Đại Bàng, cảm giác nguy cơ trong lòng Sở Phi bùng nổ.
Hiện tại việc duy nhất có thể làm là:
Đọc sách!
Học tập!
Chỉ có tri thức mới có thể thay đổi vận mệnh!
Dưới ánh đèn sáng tỏ, Sở Phi chìm vào trạng thái học tập quên mình.
Bóng dáng Tào Lợi Văn đi ngang qua bên ngoài hai lần, cuối cùng chủ động gõ cửa, nói nhẹ: "Còn 10 phút nữa tắt đèn, nên đi rửa mặt đi. Ngày mai kiểm tra sức khỏe, đừng thức đêm."
Sở Phi ngẩng đầu, thoát khỏi trạng thái đọc sách.
Ngưng thần tĩnh khí, lần nữa "nhìn thấy" hạt giống Cây Trí Tuệ óng ánh long lanh.
Lại có biến hóa mới.
Trên bề mặt hạt giống có một giọt sương to bằng hạt vừng, trong suốt sáng ngời.
Tập trung ý niệm quan sát, cảm nhận được thông tin mông lung:
Giọt Sương Trí Tuệ (36%), ẩn chứa một điểm "Trật Tự Trí Tuệ".
"Giọt Sương Trí Tuệ sao? Trật Tự Trí Tuệ lại là cái gì?"
Rửa mặt xong rất nhanh liền tắt đèn, Sở Phi nằm trên giường tiếp tục suy tư:
Hạt giống hiện ra là do học tập; giọt sương xuất hiện là do học được càng nhiều kiến thức; nhưng kiến thức không chỉ đến từ việc học mới mà còn từ suy ngẫm: Ôn cố tri tân.
"Thử xem!"
Sở Phi hồi tưởng lại kiến thức đã học hôm nay, hồi tưởng kỹ năng chiến đấu, hồi tưởng kiếp trước... mười mấy phút sau, Giọt Sương Trí Tuệ tăng lên 37%.
Trong đêm đen, Sở Phi nở một nụ cười rạng rỡ.
Dường như đã tìm được phương thức mở ra chính xác.