Đối mặt với câu hỏi của Ngụy Phương Hoa, Sở Phi cũng không giấu giếm, nói thẳng: "Còn có một ít Dược tề Cuồng Chiến, chính là loại phẩm chất đã tặng cho chị ấy.
Về phần mục tiêu trao đổi của tôi, tôi định xem có thứ gì liên quan đến máy tính cao cấp hay không."
"Một ít Dược tề Cuồng Chiến sao, cái 'một ít' này của cậu là tính bằng mấy lít?"
"1.4 lít."
Ngụy Phương Hoa sững sờ nhìn Sở Phi: "Từ khi quen biết cậu tôi mới biết, hóa ra dược tề là tính theo lít."
Sở Phi cười cười, một bên hướng về phía nhà ăn đi đến, vừa nói: "Nhưng tôi thấy video tại trung tâm giao dịch dược tề, người ta cũng đều luyện chế dược tề như vậy mà, tôi chỉ là chưa chia nhỏ ra thôi."
Ngụy Phương Hoa đi theo Sở Phi, vấn đề không ngừng: "Tối hôm qua nhà cậu bị nổ, cậu có suy nghĩ gì?"
Cô biết nói chuyện không đấy?
Sở Phi liếc nhìn Ngụy Phương Hoa, thấy ánh mắt cô tràn ngập thần thái kích động, trong lúc nhất thời có chút cạn lời: "Chẳng lẽ tôi nên ngửa mặt lên trời gầm thét một tiếng, sau đó phong tỏa toàn thành, bắt hết tất cả những kẻ tình nghi lại, tra khảo xem ai là hung thủ. Nếu không thừa nhận thì cứ mười giây giết một người, giết sạch mới thôi?"
Ngụy Phương Hoa: "..."
Sở Phi cười, nụ cười có chút lạnh lùng khó tả: "Không phải tôi chưa từng nghĩ tới những chuyện tương tự, nhưng trải qua một đêm suy nghĩ, tôi vẫn quyết định yên lặng theo dõi kỳ biến.
Đối phương nếu như đã nhìn chằm chằm vào tôi, như vậy không có khả năng không biết trong nhà tôi chỉ còn lại một cái xác không. Tình huống này mà còn công kích chỗ ở của tôi, sợ là có toan tính gì đó.
Tôi biết nhược điểm của mình, kinh nghiệm của tôi còn thiếu, trước đây càng là toàn tâm vùi đầu vào tu hành, ít tiếp xúc với chuyện lục đục đấu đá. Nếu như chơi trò đấu đá tâm cơ với người khác, tôi khẳng định chịu thiệt.
Nhưng tôi cũng có ưu điểm của mình, tôi chỉ có một thân một mình, tôi còn trẻ, tôi chờ được.
Loại thời điểm này liền phải lấy bất biến ứng vạn biến.
Đối phương nếu có mưu tính, vậy nếu như tôi không phản ứng, khẳng định sẽ phải lặp lại tình huống tương tự.
Nếu như đối phương chỉ là trút giận, chỉ cần đối phương không còn ra tay, hoặc là không lộ ra sơ hở, vậy tôi cũng vô kế khả thi."
Ngụy Phương Hoa gật gật đầu: "Vậy được, cậu có thể nghĩ như vậy tôi liền yên tâm. 9:00 sáng, Giao Lưu Hội chính thức bắt đầu. Giao Lưu Hội tổ chức ở bên ngoài tòa thành, đi ra ngoài là thấy.
Trên Giao Lưu Hội, tiền tệ và điểm tích lũy thông dụng là đơn vị giao dịch chủ yếu.
Nếu như cậu chỉ bán dược tề, có thể ủy thác cho phòng đấu giá. Trong những Giao Lưu Hội như thế này, chúng tôi sẽ thuê Phòng đấu giá Kỳ Trân làm đại diện."
"Tại sao Ngụy gia không tự mình thành lập một phòng đấu giá? Tôi nhớ Ngụy gia có mấy chi thương đoàn mà, thành lập một phòng đấu giá vẫn là có thể chứ?"
Ngụy Phương Hoa: "Thành lập một phòng đấu giá không đơn giản như vậy.
Đầu tiên phải có lượng lớn nhân tài chuyên nghiệp.
Tiếp theo, phòng đấu giá cần danh tiếng, uy tín, không có mười năm rất khó bồi dưỡng được. Mười năm sau liệu có lợi nhuận hay không còn là chuyện khác.
Thứ ba, số tiền giao dịch của phòng đấu giá có lẽ không tệ, nhưng lợi nhuận ròng thực ra cũng không cao lắm.
Đại bộ phận giá cả vật tư đều minh bạch, hơn nữa còn có lượng lớn giao lưu hội nội bộ, giao lưu hội tư nhân, phòng đấu giá lâm thời... tranh đoạt thị trường.
Thứ tư, đồ tốt thực sự thì mọi người cơ bản đều giấu đi, rất ít bán ra. Phòng đấu giá cần nguồn cung vật phẩm đấu giá, con đường này rất khó.
Còn có một số nguyên nhân khác, ví dụ như vật phẩm cao cấp thường là lấy vật đổi vật khá nhiều, người đấu giá đổi tiền vẫn tương đối ít. Đối với người tu hành cao cấp mà nói, tiền thật sự không dùng tốt bằng vật tư.
Nói tóm lại, thị trường phòng đấu giá rất nhỏ. Hồng Tùng Thành bên này có thể có một cái Phòng đấu giá Kỳ Trân, đã là rất không tệ rồi."
Sở Phi giật mình hiểu ra.
Sau đó trò chuyện thêm về tình hình Giao Lưu Hội, Sở Phi đi ăn cơm, còn Ngụy Phương Hoa thì rời đi bận rộn công việc.
Sau bữa ăn, Sở Phi đi bộ rời khỏi tòa thành Ngụy gia, chậm rãi đi tới bên ngoài, nhìn thấy khu chợ phồn hoa.
Lúc này đã khoảng 8:30, mặc dù Giao Lưu Hội còn chưa chính thức tuyên bố bắt đầu, nhưng dòng người đã chen vai thích cánh.
Con đường rộng rãi phía trước Ngụy gia đã chật ních người, các cửa hàng và kiến trúc xung quanh càng là người đông nghìn nghịt. Tùy tiện liếc mắt một cái, liền thấy mấy cao thủ cấp 10.0.
Một Giao Lưu Hội như thế này không chỉ dành cho người Ngụy gia, mà là mở cửa đối ngoại. Bất quá có một số giao dịch quan trọng, nhất định phải có chứng minh thân phận của Ngụy gia mới được tham gia.
Đồ tốt, khẳng định là ưu tiên nội bộ, cái này không có gì phải bàn cãi.
Nhưng Sở Phi cũng không chỉ quan sát thị trường, mà còn đồng bộ quan sát bốn phía, nhất là mở ra Linh giác, xem xét liệu có kẻ nào mang ý đồ xấu với mình hay không.
Giọt Sương Trí Tuệ có thể phân tích Tâm Linh Chi Lực, tự nhiên cũng có thể cảm nhận được ác niệm.
Mà lợi dụng Linh giác, Sở Phi cơ bản có thể khóa chặt mục tiêu.
Trong tay có "hack", trong lòng không hoảng!
Chỉ vừa nhìn lướt qua, liền thấy mấy chục ánh mắt không quá thân thiện.
Bất quá "Hào quang cơ thể" của những người này chủ yếu là màu sắc của sự ghen tị, đố kỵ. Thông qua màu sắc của hào quang, Sở Phi hiện tại đã có thể đại khái phân biệt được cảm xúc.
Trong quá trình quét hình, một người có hào quang toàn bộ màu đen pha lẫn đỏ sậm xuất hiện trong phạm vi "Linh giác" của Sở Phi.
Xuất hiện rồi sao?
Sở Phi bất động thanh sắc, tiếp tục quét hình. Dựa theo logic, làm chuyện xấu bình thường sẽ không chỉ có một người, thường thường phải có hai nhóm người hỗ trợ lẫn nhau, thậm chí còn có thể có người đoạn hậu. Một khi phát hiện có khả năng lộ tẩy, liền giết người diệt khẩu – giết không được mục tiêu thì giết đồng bọn.
Trong phim ảnh đều diễn như vậy!
Quả nhiên, sau khi quét hình lần nữa, lại phát hiện một thân ảnh toàn màu đen. So với người trước, "hào quang" của người này có cảm giác sôi trào, giống như ma khí đang cuồn cuộn.
Sau đó Sở Phi lại thông qua tình trạng hào quang cơ thể để phán đoán tu vi của hai người. Ước chừng tu vi đều trên 10.0, cụ thể là bao nhiêu thì không cách nào phán đoán chính xác, dù sao dữ liệu Sở Phi tích lũy chưa nhiều.
Sở Phi tiếp tục quét hình, tại nơi xa hơn phát hiện một cái hào quang màu đen mang càng nhiều màu đỏ sậm, màu đỏ sậm này tựa như máu đông lại.
Tay súng bắn tỉa!
Sau nhiều lần quét hình, Sở Phi rốt cục xác định, tổng cộng có ba tầng sát cơ.
Hai kẻ mang ác niệm, cách mình lần lượt là 227 mét và 312 mét; còn tay súng bắn tỉa tạm thời ở cách xa 500 mét.
Bất kể nói thế nào, Ngụy gia đối với Giao Lưu Hội lần này vẫn rất coi trọng, tay súng bắn tỉa không có khả năng tới gần quá nhiều.
Chỉ là tại sao muốn giết mình? Là người của Thiên Long Giáo sao? Hay là thế lực khác? Giết mình có thể mang lại cho bọn hắn lợi ích gì?
Tới Hồng Tùng Thành lâu như vậy, Sở Phi đã quen với việc cân nhắc vấn đề theo tình hình nơi đây.
Tại Hồng Tùng Thành, mọi người ngoài mặt đều là "dĩ hòa vi quý". Giống như Thiếu thành chủ Lưu Vĩ Xương từng nói: Hợp tác với một thiên tài, có thể đạt được tri thức tương lai; mà muốn giết chết một thiên tài, cái giá phải trả thường rất cao, bởi vì thiên tài thật sự rất khó chết.
Chính mình tới Hồng Tùng Thành, chân chính có xung đột chỉ có hai bên. Một là Thiên Long Giáo gần đây bị úp nồi, một là đám cường đạo bị chém giết lúc mới đến.
Trong lúc suy nghĩ, Cảm Giác Chi Phong (Gió Cảm Giác) đã quét qua vị trí tay súng bắn tỉa, quan sát hoàn cảnh ngắm bắn, tính toán góc độ ngắm bắn.
Vừa tính toán, Sở Phi vừa "tựa hồ lơ đãng" đi về phía một kẻ có hào quang màu đen.
Các ngươi muốn ám sát ta, ta cũng muốn bắt cái người sống a. Không ngờ tên này vậy mà lùi lại.
Sở Phi di chuyển trong đám người, nhưng mỗi bước đi đều trải qua tính toán, đảm bảo tay súng bắn tỉa không cách nào khóa chặt.
Xét thấy tay súng bắn tỉa dám giết người giữa phố xá sầm uất, súng ngắm sử dụng đại khái là súng ngắm điện từ. Loại súng này cơ hồ không có âm thanh, càng không có ánh lửa như súng ống thông thường.
Để ứng đối nguy cơ này, Sở Phi chui vào một cửa hàng có cửa hông, nháy mắt tránh thoát ba ánh mắt không có hảo ý.
Trong cửa hàng có không ít người, Sở Phi làm bộ quan sát, rồi tiến lại gần cửa hông.
Sau đó, Sở Phi lặng lẽ dùng ra phương thức chiến đấu đã lâu không dùng – Phương thức chiến đấu thuần toán học.
Phương thức chiến đấu thuần toán học, trước đây khi chưa đạt 8.0 Sở Phi đã từng thử qua kiểu chiến đấu "Phân phối chuẩn", thân thể sẽ xuất hiện tàn ảnh chồng chéo.
Nhưng về sau khi tu vi tăng lên, Sở Phi tạm thời từ bỏ loại phương thức chiến đấu này.
Kiểu chiến đấu phân phối chuẩn hiệu quả đương nhiên không tệ, hiệu ứng thị giác càng tốt hơn, nhưng tiêu hao thực tế là quá lớn.
Muốn hình thành một lần công kích phân phối chuẩn, ít nhất phải công kích năm lần, trong đó bốn lần công kích là để mê hoặc mục tiêu, thuần túy là lãng phí.
Về sau theo Sở Phi tu vi gia tăng, nhưng tốc độ tiến bộ của tố chất thân thể không theo kịp tốc độ tiến bộ của Vũ Trụ Não, đối mặt với kẻ địch cũng ngày càng cường đại, buộc phải đi theo lộ tuyến chiến đấu tinh chuẩn – dựa vào khả năng tính toán cường đại, chỉ một lần công kích liền giải quyết mục tiêu.
Nhưng nếu chỉ dùng để tránh né, loại phương thức này vẫn rất hữu dụng.
Ngay lúc này, Sở Phi nhìn thấy một cơ hội, lướt qua bên người một gã đàn ông cao lớn vạm vỡ, thân hình chợt lóe, nháy mắt biến mất tại góc tường.
Đến đây, triệt để thoát khỏi mục tiêu.
Sau đó thân ảnh Sở Phi cấp tốc tiến về phía vị trí tay súng bắn tỉa. Bởi vì đám người quá đông, tốc độ di chuyển của Sở Phi chỉ có thể duy trì bảy tám mét mỗi giây. Thế này đã là rất nhanh.
Cảm Giác Chi Phong đã khóa chặt vị trí tay súng bắn tỉa. Nhưng khi Sở Phi tiến lên được trăm mét, thời gian trôi qua khoảng 14 giây, tay súng bắn tỉa đã động.
Trong Cảm Giác Chi Phong, Sở Phi mơ hồ "nhìn thấy" đối phương dường như đang thu dọn đồ đạc, chuẩn bị di chuyển.
Đồng thời, tay súng bắn tỉa hẳn là thông qua máy truyền tin gửi đi tin tức, không phải nói chuyện, mà trực tiếp là văn bản – nếu nói chuyện, khoảng cách bốn trăm mét Sở Phi hoàn toàn có thể bắt được âm thanh.
Lập tức Sở Phi dùng Cảm Giác Chi Phong khóa chặt hai kẻ mang ác niệm kia, bọn chúng cũng bắt đầu di chuyển.
Hiển nhiên, có thể làm sát thủ thì không có kẻ nào đơn giản. Hơn mười giây không nhìn thấy Sở Phi, liền kết luận Sở Phi khả năng đã phát hiện cái gì, rút lui rất quả quyết.
Sau đó đối phương vậy mà cũng học tập biện pháp của Sở Phi, chui vào trong đám người, cấp tốc biến mất. Trong chớp mắt, cả ba người liền mất dạng.
Dù cho Sở Phi có Linh giác cũng không phát hiện được, cứ như vậy biến mất.
Là đường hầm sao?
Hào quang cơ thể kỳ thật rất yếu, rất dễ dàng bị ngăn cách.
Sở Phi như có điều suy nghĩ. Chỉ là việc mất dấu kẻ địch, hơn nữa còn là kẻ địch cẩn thận như vậy, khiến Sở Phi nhíu mày.
Chỉ có ngàn ngày làm trộm, không có ngàn ngày phòng trộm, loại cảm giác này khiến tâm tình Sở Phi thật không tốt.
Bất quá Sở Phi đã ghi nhớ vị trí tay súng bắn tỉa biến mất, chờ sau này có cơ hội sẽ qua xem thử. Hiện tại thì không qua đó nữa. Nếu bây giờ đuổi theo, chẳng khác nào nói rõ cho kẻ địch biết mình có thể phát hiện tay súng bắn tỉa từ xa, như vậy liền lộ bài tẩy.
Vị trí cụ thể, chờ trở về để Tiết Hạo tới xem một chút.
Sau đó Sở Phi từ gần nhà vệ sinh công cộng đi ra, tiếp tục nghênh ngang đi dạo.
Chỉ là lần ám sát hụt này vẫn khiến Sở Phi cảnh giác lên. Hồng Tùng Thành cũng không phải tịnh thổ, nơi này vẫn như cũ chỉ là một góc trong hoàn cảnh tận thế, nói là có thể che mưa chắn gió, nhưng cuối cùng vẫn không ngăn được gió lùa.
Thở dài một tiếng, hắn hòa theo dòng người xuyên qua từng cửa hàng. Thời gian chưa tới, các cửa hàng đều chỉ trưng bày chứ chưa bán. Bên cạnh mỗi cửa hàng đều treo đồng hồ đếm ngược.
Sở Phi cũng không vội, cứ thế nhìn qua từng cửa hàng, xem xét đồ vật bày bán, giá cả, phẩm chất...
Một Giao Lưu Hội dính đến hàng vạn loại hàng hóa, đem tình hình những hàng hóa này xem qua một lần, về cơ bản liền có thể hiểu rõ mức giá cả, tình hình tài nguyên, tình hình kỹ thuật của Hồng Tùng Thành.
Ngay lúc đang đi dạo, thời gian từng chút một trôi đến chín giờ đúng.
"Boong..."
Tiếng chuông lớn vang vọng bốn phía, là loại âm thanh của chuông thanh đồng cổ xưa.
Thực ra đây là công cụ cảnh báo của Ngụy gia. Tiếng chuông loại này có lực xuyên thấu mạnh, quan trọng nhất là không cần điện hay các điều kiện tiên quyết khác, không có tay thì dùng đầu húc cũng được.
Kể cả muốn phá hủy cái chuông này, trước khi bị phá hủy nó vẫn sẽ phát ra âm thanh. Đây chính là một loại năng lực rất thực dụng.
Đương nhiên, hiện tại cái chuông này được dùng làm tín hiệu khai mạc Giao Lưu Hội.
Tiếng chuông vang lên, giọng nói hào sảng của gia chủ Ngụy gia - Ngụy Thư Hằng vang vọng. Sở Phi quay đầu, liền thấy Ngụy Thư Hằng lơ lửng trên không trung của Giao Lưu Hội, đang diễn thuyết.
Không ngoài những lời xã giao như giao lưu, hòa bình, cùng có lợi, vinh hạnh của Ngụy gia... Còn có chuyện sinh nhật con gái rượu, tối nay còn muốn tổ chức một cuộc thi đấu sinh nhật, có phần thưởng.
Nghe vào giống như là tỷ võ chiêu thân vậy.
Sau năm phút, Giao Lưu Hội chính thức bắt đầu, có thể tự do giao lưu.
Chỉ trong nháy mắt, một số cửa hàng hoặc quầy hàng liền bị đám người vây kín.
Loại Giao Lưu Hội ba năm một lần này, không chỉ giá cả tương đối rẻ, quan trọng nhất là chủng loại phong phú!
Đối với người bán, có thể tìm được người mua hàng số lượng lớn; mà đối với người mua, có thể dễ dàng so sánh giá cả ba nhà, dễ dàng tìm được người bán phù hợp.
Sở Phi thì tiếp tục đi dạo, nhưng lúc này lại nghe được tiếng nói chuyện của người xung quanh.
Chỉ nghe một lát, sắc mặt Sở Phi liền trở nên đặc sắc. Hóa ra không chỉ Ngụy gia mở Giao Lưu Hội, trừ Phủ Thành Chủ ra, còn có Trương gia, Triệu gia, Hoàng gia - ba bốn cái gia tộc cỡ lớn cũng nhao nhao mở hội.
Hiện tại Hồng Tùng Thành tổng cộng có bốn gia tộc lớn: Ngụy, Trương, Triệu, Hoàng.
Năm cái Giao Lưu Hội, tại sao không gộp lại thành một cái nhỉ? Sở Phi như có điều suy nghĩ, xem ra sự cạnh tranh giữa mọi người vẫn rất kịch liệt a.
Đừng nhìn mặt ngoài nói cái gì dĩ hòa vi quý, âm thầm e rằng hận không thể bắt đối thủ quỳ xuống hát bài "Chinh Phục".
Ngoài ra, tiêu chuẩn của gia tộc cỡ lớn là: Có cao thủ cấp 12.0 tọa trấn!
Gia tộc cỡ trung là có cao thủ nửa bước 12.0 và Kẻ Giác Ngộ cấp 11.0.
Gia tộc cỡ nhỏ là có Kẻ Giác Ngộ cấp 11.0.
Tiêu chuẩn gia tộc cỡ trung hơi đặc thù một chút, bởi vì nửa bước 12.0 thường xuyên sẽ bế quan tu hành, không để ý tới tục sự; người thực sự giữ thể diện cho gia tộc kỳ thật là Kẻ Giác Ngộ cấp 11.0.
Sở Phi vừa quan sát vừa suy nghĩ, bất tri bất giác vậy mà tích lũy được mấy Giọt Sương Trí Tuệ.
Phải nói, mỗi một kiện hàng hóa đều là kết tinh của trí tuệ, nhất là hàng hóa trên Giao Lưu Hội lần này, rất nhiều sản phẩm công nghiệp, phần lớn thuộc về hàng tinh phẩm.
Hơn nữa những sản phẩm công nghiệp này liên quan đến sinh hoạt, chiến đấu, nghiên cứu, chế dược, chữa bệnh, sản xuất công nghiệp... đủ mọi phương diện.
Cái này không chỉ là Giao Lưu Hội, càng giống như một cái triển lãm bán hàng cỡ lớn, loại ba năm mới có một lần.
Đáng tiếc nơi này cũng không có thứ Sở Phi cần. Đi một hồi, gặp được một chỗ tiếng người huyên náo, Cảm Giác Chi Phong quét qua một chút, liền vượt qua đám người phát hiện tình huống bên trong.
Vậy mà là mở "Hộp Mù"!
Trong đó một cách chơi chính là trước mặt mọi người, đem dược tề bỏ vào một đống hộp kín. Tỉ lệ dược tề và hộp rỗng tùy tình huống, sau đó giá cả cũng được chia nhỏ xuống.
Có người có thể dùng giá rẻ hơn mấy lần để mua được dược tề hoàn chỉnh, ông chủ rưng rưng kiếm thêm 50% lợi nhuận.
Còn có "Đổ Thạch" cũng thật thú vị, nơi này đánh cược không phải ngọc thạch - thực tế trong hoàn cảnh tận thế này, ngọc thạch không nói là vô giá trị nhưng cũng không đáng tiền bằng một cái bánh bao.
Nơi này đánh cược quặng mỏ, chủ yếu là kim loại hiếm.
Rất nhiều kim loại hiếm đều có tính chất quặng cộng sinh, mà quặng cộng sinh bình thường không ổn định, phân bố không đều. Trong một khối tài nguyên khoáng sản, khả năng nắm chắc nhiều loại quặng cộng sinh.
Kim loại hiếm trong ngành chế tạo cao cấp, có thể xưng là tồn tại linh hồn.
Nhưng rất nhiều quặng cộng sinh hàm lượng rất thấp, chủng loại hỗn tạp, khó mà sản xuất công nghiệp hóa quy mô lớn, chỉ có thể thông qua thủ công tinh luyện.
Từng khối quặng được cắt theo tiêu chuẩn, tùy ý mọi người chọn lựa.
Tham gia loại Đổ Thạch này chủ yếu là dân chúng bình thường. Mọi người mua về cẩn thận tinh luyện, bình thường sẽ không lỗ vốn. Khác biệt chính là kiếm được bao nhiêu mà thôi.
Sở Phi nhìn một hồi, khẽ gật đầu. Nói tóm lại, loại phương pháp Đổ Thạch này vẫn tương đối có lương tâm.
Tiếp tục đi tới, một đường liền đi dạo đến vị trí trung tâm, từ xa liền thấy địa điểm "Tỷ võ chiêu thân".
Bên cạnh đã có bảng hiệu dựng lên, giới thiệu quy tắc chi tiết.
Sở Phi liếc mắt nhìn, chủ yếu là nhằm vào Thiên Long Bí Cảnh, cho nên yêu cầu người lên đài tranh tài phải có tu vi dưới 10.0, tuổi tác trong vòng 25 tuổi. Hạn chót báo danh: 15 giờ chiều nay.
Người đứng đầu sẽ được Ngụy Phương Hoa đích thân trao giải.
Phần thưởng cũng rất phong phú. Hạng nhất có thể nhận được "Gói quà lớn Thiên Long Bí Cảnh", bao gồm dược tề, vũ khí, đồ phòng ngự, y dược... tổng giá trị 100 triệu!
Hạng nhì cũng là gói quà lớn, nhưng giá trị chỉ có 50 triệu. Hạng ba giá trị 20 triệu.
Top 10 mỗi người được 1 triệu tiền mặt giải khuyến khích.
Chiến đấu và khâu trao giải không hạn chế thân phận, tùy tiện báo danh khiêu chiến, cho dù là cừu nhân của Ngụy gia.
Cuộc thi áp dụng hình thức loại trực tiếp, chỉ có một cơ hội chiến đấu, cho đến khi chọn ra top 50 mới tiến vào thi đấu vòng tròn.
Ngoài ra, top 20 đều có thể lựa chọn gia nhập Ngụy gia, gia nhập đội ngũ thám hiểm Thiên Long Bí Cảnh của Ngụy gia. Nhưng chỗ này liền cần kiểm tra thân phận.
Nhìn thấy giới thiệu này, Sở Phi cũng không thể không gật đầu, chiêu này của Ngụy gia làm rất tốt, có thể thu hút tinh anh cho gia tộc.
Nhưng đáng tiếc, Sở Phi không có hứng thú.
"Sở Phi, cậu báo danh không?" Có người ghé vào tai Sở Phi hỏi.
Sở Phi nhìn đối phương, không quen biết, nhưng trông quen quen, hình như là một trong những nhân viên "kẹp đường hoan nghênh" khi hắn đi theo Duy Phường tiến vào tòa thành Ngụy gia.
Xung quanh còn có mấy gương mặt quen thuộc.
Sở Phi nhìn đối phương, cười: "Tôi là 'tiểu bạch kiểm' mà, tôi đi tranh tài làm gì chứ."
"..."
So đo với những người này, không có thời gian và tinh lực đó.
Sở Phi ung dung tiến lên, lại đi tới phòng đấu giá.
Phòng đấu giá phải tối mai mới bắt đầu, nhưng thông tin vật phẩm trưng bày đã xuất hiện. Đây là để mọi người tranh thủ thời gian gom tiền đây mà.
Sở Phi liếc mắt nhìn qua, nhưng nhìn một chút, con mắt bỗng nhiên liền đứng tròng.
Tại cột vật phẩm đấu giá then chốt, có bốn vật phẩm thu hút sự chú ý của Sở Phi:
【 Nguyên Hạch, bốn viên, phẩm tướng hoàn mỹ.
Một viên Nguyên Hạch cao cấp (giới hạn 12.9), giá khởi điểm 2 tỷ;
Một viên Nguyên Hạch trung cấp (giới hạn 11.9), giá khởi điểm 500 triệu;
Hai viên Nguyên Hạch cấp thấp (giới hạn 10.9), giá khởi điểm 100 triệu.
Đấu giá chấp nhận linh dược, lấy vật đổi vật các phương thức, cụ thể cần hiện trường ước định. Lấy vật đổi vật giá sau cùng tính giảm 10%. 】
Nguyên Hạch, Prokaryote!
Nguyên Hạch, cũng chính là máy tính sinh học!
Đây là một loại "Thực trang" (trang bị cấy ghép) về phương diện Tính lực, có thể bù đắp sự thiếu hụt Tính lực.
Tất cả Nguyên Hạch đều có thuật toán phức tạp, hơn nữa tạm thời Nguyên Hạch còn chưa có biện pháp sản xuất, đều là từ trong di tích đào ra đồ cổ - cho nên mới có cái gọi là "phẩm tướng hoàn mỹ".
Cho nên nhìn thấy Nguyên Hạch, mắt Sở Phi liền sáng lên. Sau đó liền cảm nhận được áp lực.
Căn cứ kinh nghiệm và những tin tức vụn vặt Sở Phi biết được, giá chốt cuối cùng của đồ tốt thường thường là 200%, 300% giá khởi điểm, thậm chí còn nhiều hơn!
Loại Nguyên Hạch phẩm tướng hoàn mỹ này, e rằng giá cuối cùng còn đắt hơn nữa.
Thiếu thành chủ Lưu Vĩ Xương cũng đã nói, Nguyên Hạch là thứ có thể ngộ nhưng không thể cầu!
Hơn nữa nếu chấp nhận lấy vật đổi vật, giá cuối cùng rất có thể sẽ tạo ra một kỳ tích.
Tác dụng của Nguyên Hạch rất lớn, ví dụ như "Kẻ Thức Tỉnh" muốn đột phá đến 12.0, trừ số rất ít người nghịch thiên ra, về cơ bản chỉ có một lựa chọn: Cấy ghép Nguyên Hạch, gia tăng Tính lực!