Virtus's Reader
Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng Huyền Thoại

Chương 102: CHƯƠNG 102: THÀNH PHỐ SEIRUN

Weed và cả nhóm thận trọng tiến về phía trước cho đến khi cổng thành hiện ra ngay trước mắt.

Đứng gác hai bên cổng là những binh lính mặc găng tay trắng.

Hàm răng sắc nhọn!

Gương mặt trắng bệch!

Khoác trên mình áo choàng đen.

“Lính gác đều là Vampire.”

Weed dừng lại ở một khoảng cách an toàn.

“Chúng ta có nên tấn công không?”

Mapan hỏi nhưng không ai có thể trả lời.

Những con quái vật có trí thông minh cao mà không chủ động tấn công thì cực kỳ hiếm.

Loài quái không tấn công con người thường là loài ăn cỏ, sống trên cây, hoặc bản tính không quá hiếu chiến, trừ khi con người tấn công con của chúng.

Nhưng Vampire lại ở một đẳng cấp khác, huyền bí hơn, và ở một khía cạnh nào đó, chúng có cảm xúc tương tự như con người. Weed bước lên phía trước.

“Có lẽ tôi nên đi nói chuyện với họ. Để tôi lo cho.”

“Việc đó nguy hiểm lắm… Cẩn thận nhé, Weed-nim.”

Giọng Irene tràn đầy lo lắng. Ngay cả một người luôn vui vẻ như Yurin cũng cảm thấy bồn chồn khi Weed nói vậy.

Nhưng Weed, với tư cách là đội trưởng, phải là người đầu tiên dấn thân vào hiểm nguy.

“Đừng lo. Tôi sẽ có cách xoay sở và quay về an toàn.”

Niềm tin mang lại sức mạnh!

Mặc dù class của Weed là Nhà Điêu Khắc, khả năng phòng thủ còn thiếu thốn, trong khi vương quốc của Vampire – Todeum, lại đầy rẫy những tên lính gác Vampire chưa rõ sức mạnh.

Nhưng trước đây, Weed từng chiến đấu chống lại cả một gia tộc Vampire và đã tiếp xúc với Tori một thời gian dài, nên cậu rất am hiểu về luật lệ và thói quen của chúng.

Đây là lúc để cậu tận dụng những lợi thế đó.

Geomchi5 tiến lên và đứng bên cạnh Weed.

“Anh sẽ đi cùng cậu. Anh không thể để cậu một mình đối mặt với hiểm nguy được.”

“Vâng, thưa sư huynh.”

Weed và Geomchi5 cẩn thận bước từng bước về phía những người lính gác Vampire.

Geomchi5 là một người sư huynh hoàn toàn đáng tin cậy. Bất chấp sự chênh lệch về level, anh không hề tỏ ra sợ hãi trước những con quái vật mình từng đối mặt. Trong bóng tối chết chóc, cả hai đều ở trong tư thế sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.

Geomchi5 đột ngột hỏi:

“Mà này Weed, sao mình không bem hết bọn chúng đi? Dù là một bầy dơi ma cà rồng hay cả một thị trấn đầy nhóc Vampire, chẳng phải cứ xông vào đồ sát hết là xong sao?”

Trên Lục địa Versailles, những lãnh thổ bị một loài quái vật chiếm đóng đều là những bãi săn nổi tiếng.

Một ví dụ là tộc Goblin, được mệnh danh là Chủng Loài Phân Bố Rộng Lớn Nhất. Phần lớn chúng tụ tập xây dựng pháo đài bằng những vật liệu có sẵn, thường là bằng gỗ, tạo ra các thị trấn hoặc pháo đài Goblin!

Sự tồn tại của chúng làm giảm hiệu quả sản xuất của các vương quốc lân cận. Thông thường, các vị vua sẽ ban thưởng cho những ai đi săn và tiêu diệt chúng. Những cơ hội này không chỉ giúp gia tăng danh tiếng mà còn có thể giữ lại những vật phẩm thu được. Nhưng Weed lại có một quan điểm khác.

“Có thể chúng ta sẽ làm như anh nói. Nhưng bây giờ còn quá sớm để quyết định.”

“Quá sớm sao?”

“Đúng vậy. Chúng ta không biết chắc điều gì đang chờ đợi ở vương quốc Vampire này, đúng không? Gây chiến với chúng ngay lúc này thì hại nhiều hơn lợi.”

“Anh hiểu rồi. Một cuộc xung đột ngoài ý muốn là điều chúng ta không hề mong muốn sau khi đã đi xa đến thế này.”

“Chiến tranh là lựa chọn cuối cùng của chúng ta.”

“Uhm.”

Weed và Geomchi5 tiến đến gần những người lính gác Vampire.

“Dừng lại.”

Những người lính gác Vampire gầm lên, để lộ hàm răng sắc nhọn.

“Mùi máu lạ, không thuộc về đồng loại của chúng ta. Các ngươi là con người?”

“Đúng vậy.”

Weed nói với giọng khiêm tốn.

“Con người làm gì trên đất của chúng ta? Đây không phải nơi các ngươi có thể vào. Cút về nơi các ngươi đến đi.”

“Biến khỏi đây, hoặc bọn ta sẽ hút cạn máu các ngươi.”

Mặc dù họ không tỏ ra hung hãn, nhưng thái độ lại cực kỳ không thân thiện. Gặp phải tình huống này, các nhà thám hiểm thường sẽ rút lui hoặc chọn cách chiến đấu với lính gác. Đó là những lựa chọn thông thường. Nhưng Weed thì khác.

“Thời tiết hôm nay đẹp thật. Những đàn dơi tự do sải cánh trên bầu trời, săn lùng lũ sâu bọ phiền nhiễu dưới mặt đất.”

“Ta hiểu ngươi đang nói gì, con người.”

“Ta hoàn toàn đồng ý.”

Người lính gác đáp lại một cách qua loa.

“Và nói thật lòng nhé, với một chủng tộc cao quý như các anh, những vị vua của bóng đêm, bộ trang phục này quả là sang trọng, toát lên vẻ thanh lịch và đẳng cấp. Chiếc áo sơ mi trắng tương phản hoàn hảo với quần tây đen và áo choàng. Và kia có phải là Áo choàng Bóng Đêm không? Thật là vinh dự cho tôi khi được chiêm ngưỡng một vật phẩm tuyệt vời như vậy.”

Weed tâng bốc bộ trang phục của họ.

Vampire là chủng tộc yêu cái đẹp, đặc biệt là trang phục, vì vậy họ rất coi trọng cách người khác nhận xét về ngoại hình của mình. Người lính gác bên trái có vẻ dịu giọng hơn sau khi nghe vô số lời khen từ Weed.

“Cứ chụp một tấm ảnh đi, sẽ lưu giữ được lâu hơn đấy.”

Tuy nhiên, người lính gác bên phải vẫn giữ khoảng cách, sẵn sàng tấn công bất cứ lúc nào. Weed có thể bày tỏ sự ngưỡng mộ với những người lính gác khác, nhưng họ sẽ chú ý hơn nếu cậu cứ khen người này rồi lại chuyển sang người khác. Dù độ Hảo hữu có tăng lên, vẫn sẽ rất nguy hiểm một khi họ nổi điên. Weed liền lấy ra một con dao điêu khắc.

Người lính gác bên phải hỏi:

“Ngươi đang làm gì vậy?”

“Tôi sẽ làm tặng hai vị một món quà.”

“Quà sao?”

“Phải. Tôi sẽ chế tác một vài thứ. Tôi sẽ rất vui nếu hai vị nhận chúng.”

Weed lấy ra một mảnh gỗ Nabemok.

Có vô số cách để gia tăng độ thân mật. Nịnh hót để nâng cao cái tôi của họ là cách đơn giản nhất, nhưng dù hiệu quả tức thì, nó lại không kéo dài. Đến một lúc nào đó, hiệu quả sẽ biến mất.

Tuy nhiên, để tăng độ Hảo hữu lên cao hơn và duy trì nó, bạn phải có những hành động phù hợp với tính cách của người mình đang tâng bốc.

Hơn nữa, cùng làm nhiệm vụ và cùng trải qua gian nan với người đó sẽ làm gia tăng sự tin tưởng, và dẫn đến tăng chỉ số Hảo hữu.

Nhưng có một cách đơn giản hơn.

‘Mình sẽ tặng quà cho họ.’

Weed tiếp tục công việc đẽo gọt mảnh gỗ Nabemok.

‘Vampire thích những cô gái xinh đẹp.’

Cậu có thể điêu khắc Seoyoon. Cô ở độ tuổi 20, làn da mềm mại và mỏng manh như trẻ con, một vẻ đẹp bất chấp tuổi tác. Tuy nhiên, để điêu khắc được vẻ đẹp đẳng cấp của cô đồng nghĩa với việc không được phép phạm một sai lầm nào.

Nếu Thượng Đế ban cho ai đó một vẻ đẹp tuyệt đối, không ngoa khi nói rằng người đó chính là Seoyoon. Do vậy, dù có bắt chước tài tình đến đâu cũng không thể giống hệt cô được. Hơn nữa, việc sẵn lòng trao tác phẩm đã hoàn thành cho lũ Vampire là một điều quá sức chịu đựng.

‘Mặc dù… người ta nói rằng Vampire thích những cô gái nhỏ tuổi xinh xắn.’

Weed hồi tưởng lại ký ức lúc cậu giải phóng thị trấn Morata. Điều đã làm thỏa mãn cơn khát máu của Tori suốt một thập kỷ, chính là bức tượng của một cô gái bất hạnh.

Cô gái ngây thơ trong vườn hoa yêu thương, đang nằm ngủ trên chiếc giường cỏ xanh.

Weed quyết định và bắt đầu gia công. Bàn tay cậu di chuyển điêu luyện với con dao điêu khắc như đang múa kiếm, và cậu đã hoàn thành tác phẩm trong chớp mắt.

“Đây là quà dành tặng hai vị.”

“Món quà dễ thương quá…! Chúng ta là những người biết thưởng thức nghệ thuật, và cô gái này hoàn toàn là mẫu người chúng ta yêu thích.”

Những người lính gác rộn ràng vì vui sướng. Yêu thích phụ nữ là một đặc điểm nổi bật của Vampire!

“Ngươi thuộc class Nhà Điêu Khắc sao?”

“Vâng.”

“Chúng ta là những quý tộc của bóng đêm, chưa bao giờ có cơ hội gặp một nhà điêu khắc nào trước đây. Và giờ ngươi đã đến. Nhiều người trong chúng ta sẽ rất vui khi có cơ hội sở hữu kiệt tác của ngươi.”

*Ting!*

[Bạn đã được cấp quyền tiến vào làng Seirin của tộc Vampire.]

Weed sau đó quay về và dặn dò mọi người rằng những lời tâng bốc và quà tặng có thể khiến các lính gác Vampire cho phép họ vào làng.

“Woa… họ thật là đẹp trai.”

“Lại còn can đảm nữa.”

“Xứng đáng là chúa tể của bóng đêm.”

Pale, Zephyr và Mapan xun xoe dùng những lời có cánh để gây ấn tượng, kèm theo đó là những món quà.

“Đây là một chiếc đuôi của con trâu nước.”

“Chiếc nhẫn này là một item em nhặt được khi đi săn.”

“Và đây là đồ nữ trang, hehe.”

Họ khá thành thạo trong việc đút lót và nịnh hót các lính gác cho tới khi được phép vào trong.

“Những người này được phép vào thành. Nhưng đừng gây rắc rối gì đấy, nếu không chúng ta sẽ tống cổ các ngươi ra khỏi đây.”

Đối với Maylon, Romuna, Surka và Yurin, họ được thông qua mà không phải làm gì cả.

“Những cô gái càng xinh đẹp thì… càng được chào đón vào thành.”

Vẻ mặt của họ có chút cứng lại khi đến lượt Irene.

“Ta cảm thấy không thoải mái. Cô gái, cô tin vào Chúa Trời sao? Mà không sao. Chúng ta không bị kết tội vì điều đó. So với cuộc sống náo nhiệt ban ngày, chúng ta tận hưởng cảnh sắc ban đêm, nó giống như nguồn sống. Nhưng cô gái này, hãy cẩn thận khi bước chân vào thị trấn. Đừng sử dụng sức mạnh thần thánh của mình, nếu không, chúng ta sẽ không chịu trách nhiệm cho những gì sẽ xảy ra với cô và bạn của mình.”

Mặc dù dò xét Irene, nhưng cô vẫn được phép vào, đi kèm với một lời cảnh báo.

“Ngươi không thể vào.”

Tuy nhiên, họ lại tỏ thái độ chống đối kiên quyết với Seechwi. Loài Orc là một giống loài thấp kém. Đối với những kẻ tự coi mình cao quý như Vampire, chúng sẽ không cho phép bất cứ thứ gì không vừa mắt đi lang thang trên đường phố của mình.

“Chiwwik, chiwwik! Đừng vậy mà.”

Đôi mắt của những lính gác Vampire vẫn lạnh lùng, hờ hững trước lời cầu xin của Seechwi.

“Thành phố của chúng ta không phải là nơi mà loài Orc các ngươi có thể bước chân vào.”

Bây giờ đến lượt các Geomchi.

“Haiz, dễ mà. Xem tụi anh làm này, cứ làm vài cử chỉ giống thế này này.”

“Dạ, nhưng mà….”

“Em cứ đứng đây chờ và quan sát tụi anh. Mọi người, anh sẽ bắt đầu trước.”

Geomchi5 quyết định là người đầu tiên tiến về phía các lính gác Vampire.

“Mấy anh giai, không cần phải đứng gác đâu.”

“Huh, chuyện gì? Ngươi nói gì thế?”

Trán của các lính gác nhăn lại.

“Với cái mặt này, mấy anh dọa người ta chạy mất dép cả dặm rồi còn gì…”

“Chết tiệt, ngươi có biết mình đang nói gì không? Ngươi đang nói ra những điều ghê tởm gì vậy hả?”

“Cái gì, đồ Undead ngạo mạn!”

Geomchi5 sắp sửa gây hấn với những người lính gác.

“Anh đừng làm thế.”

“Xin sư huynh đấy, đừng đánh nhau.”

Phải mất một lúc sau thì Weed và Zephyr mới ổn định lại được tình hình. Sau đó đến lượt Geomchi3.

“Chú ý xem anh đây thể hiện này.”

Weed đã thoát khỏi tình trạng lo lắng, nhưng… cái quỷ tha ma bắt.

Bởi vì phương pháp của Geomchi5 thất bại, Weed nghĩ rằng Geomchi3 sẽ học được điều gì đó, tăng cao khả năng vượt qua.

“Con người, không được phép vào đây.”

Những người lính gác chặn anh ta lại.

“Mhh, các anh đang làm một công việc thật tuyệt vời.”

Geomchi3 vỗ nhẹ lên vai của lính gác trong lúc cố đi qua.

“Con người, ngươi không được phép vào.”

“Uh, huh? Vì sao?”

“Loài người ngu ngốc và chậm chạp như ngươi không có tư cách vào thành phố này. Quay trở lại ngay, hoặc ngươi muốn chết.”

“Cái gì? Giết ta sao….”

Những người lính gác trở nên hung bạo hơn trước, Weed và Zephyr phải một lần nữa làm họ bình tĩnh trở lại. Yên lặng quan sát tình hình, Mapan nói với thái độ nghiêm trọng.

“Mình không nghĩ là họ có thể vào thành phố được. Chúng ta có thể làm gì để giúp họ không?”

Không một Geomchi nào lọt qua “vòng gửi xe”, gây nên một cuộc khủng hoảng lớn cho cả nhóm.

“Các huynh!! Chẳng phải sẽ tốt hơn nếu các anh nịnh bợ họ một chút để được vào sao?”

Lời thuyết phục của Weed không có tác dụng với các Geomchi. Thậm chí một người bình tĩnh như Geomchi12 cũng coi thường cái suy nghĩ phải nịnh hót một đám Vampire.

“Anh có danh dự của một thằng đàn ông. Anh sẽ không cúi mình trước một con quái như thế này.”

Geomchi12 điềm tĩnh tuyên bố. Geomchi2 và Geomchi5 cũng nghĩ như vậy. Và tất cả những võ sinh khác cũng nhìn nhận Vampire với tư duy tương tự.

“Rắc rối rồi đây…..”

Weed do dự nói.

“Mọi người nghĩ sao về việc học điêu khắc, em sẽ dạy cho mọi người.”

Kỹ năng điêu khắc của Weed đã đạt tới cấp bậc cao, do đó cậu có thể dạy cho người khác.

Nhận thức được rằng Vampire rất yêu thích các tác phẩm nghệ thuật, nếu các Geomchi có thể điêu khắc những tác phẩm mang hình dáng con người, họ có khả năng sẽ được phép vào thành.

“Điêu khắc? Tụi anh thật sự phải học sao?”

Geomchi12 lặp lại với giọng bực bội.

“Chính xác. Những tác phẩm điêu khắc xinh đẹp thu hút các cô gái, và ngoài ra nó cũng là một sở thích tốt.”

“Thật sao? Cách đó hiệu quả vậy à?”

Một động lực khủng khiếp cho Geomchi12 bắt đầu việc học. Weed rút ra một con dao điêu khắc và bắt đầu bài học bằng việc yêu cầu tỉa một bụi cây.

“Đây là của anh. Ngay khi anh hoàn thành tác phẩm này, xem như là đạt.”

Các Geomchi cùng với những võ sinh đều có năng khiếu đối với kiếm pháp.

Nên việc dùng một vũ khí giống kiếm nhưng nhỏ hơn, họ có thể hoàn thành việc gia công một tác phẩm đơn giản.

*Ting!*

[Chỉ số Trí tuệ (Wisdom) quá thấp, không thể học kỹ năng Điêu khắc.]

Weed đờ người ra. Trí tuệ của họ thấp đến mức nào mà không thể học được skill này?

“Sư huynh, thành thật nói với em xem Trí tuệ của anh là bao nhiêu?”

“Để anh xem….. có 8 à.”

“…….”

Geomchi3 đá cẳng chân qua lại….. có vẻ của anh còn tệ hơn.

“Anh có 6 thì phải?”

Geomchi4 cũng như vậy, thật khủng khiếp.

“Của anh là 5.”

Một số võ sĩ khác thậm chí còn thấp đến mức không tưởng.

“Em có khi còn ấn tượng hơn các thầy đó. Em có 3 ạ….”

Trí tuệ chỉ có 3!!! Weed bàng hoàng, không thể tin việc này lại có thể xảy ra.

“Không phải mọi người có Trí tuệ bằng 10 khi mới bắt đầu chơi sao?”

Nghề điêu khắc không đòi hỏi chỉ số Trí tuệ cao như học phép thuật. Nó chỉ cần đạt mức cơ bản để học được. Nhưng các Geomchi thậm chí còn không đạt yêu cầu tối thiểu đó. Geomchi3 há hốc mồm khi nhận ra điều gì đó.

“Oh, có lẽ anh biết tại sao rồi. Hình như là trí thông minh tụt dần.”

“………”

“Không, Weed, ý anh không phải vậy… Ban đầu, tụi anh có chỉ số ở mức 10, và trước khi trở thành võ sĩ thì class anh làm trước đây có Trí tuệ ở mức 60.”

Weed gật đầu. Các chỉ số tăng trong những ngày đầu là một hiện tượng bình thường. Nếu mọi người đã hoàn thành khóa huấn luyện cơ bản tại trung tâm, họ có thể chọn một class chuyên môn như võ sĩ, vốn cũng đòi hỏi một mức Trí tuệ nhất định để chuyển nghề.

“Vậy tại sao anh lại nghĩ là Trí tuệ bị giảm đi?”

“Anh nghĩ là do mọi người đã đi săn quá nhiều và cật lực sử dụng những skill giống nhau lặp đi lặp lại.”

“Mọi người làm điều đó trong vài ngày và chỉ số Trí tuệ không ngừng giảm đi. Mặt khác, trong quá trình đi săn thì việc giảm Trí tuệ cũng không ảnh hưởng gì đến việc hạ gục quái vật.”

“Em hiểu rồi.”

Lặp lại những hành động đơn giản sẽ làm giảm Trí tuệ. Weed cũng giống như các Geomchi. Nhưng khác ở chỗ là cậu học đa dạng các kỹ năng. Có nghề điêu khắc là cơ bản, ngoài ra còn có câu cá, nấu ăn, sửa chữa, rèn, may vá và thu thập dược liệu.

Tuy nhiên, các Geomchi chỉ giới hạn bản thân trong những kỹ năng có thể tận dụng trong chiến đấu. Thông qua các trận chiến, họ dần dần trui rèn kỹ năng của mình, nhưng lại hoàn toàn xao nhãng việc để ý chỉ số Trí tuệ đang dần giảm đi.

Một sai lầm dễ hiểu!

Tình hình bây giờ không chỉ phơi bày chỉ số của họ, mà còn cho thấy rõ tính cách của họ.

Weed cẩn thận khuyên nhủ.

“Nếu chỉ số Trí tuệ của mọi người quá thấp, mọi người không thể học những skill mới khi tình huống đòi hỏi. Vì vậy tốt hơn hết mọi người nên tăng Trí tuệ của mình trước khi vào thành.”

“Uhm, tốt hơn là nên làm như vậy.”

Bởi vì họ không thể học điêu khắc, cơ hội vào thành đã bị tước đoạt.

“Đi săn ở khu vực gần đây cho tới khi mọi người lên level, và dồn hết tất cả điểm đó vào Trí tuệ, khi đó thì mọi người có thể học skill.”

Weed không có niềm tin vào kế hoạch này mặc dù cậu là người đề xuất. Các Geomchi thuộc nhóm người kiêu hãnh và đầy tự cao… Họ sẽ tiêu diệt kẻ thù cho tới khi không còn một ai.

Nhìn qua cổng thành, những ngọn đèn đường đã được thắp sáng. Khi màn đêm buông xuống, những con đường vắng tanh vào ban ngày bỗng chốc trở nên đông đúc và náo nhiệt. Từng cửa hàng mở cửa và nhiều Vampire xuất hiện. Vampire trở nên năng động hơn vào ban đêm. Giọng nói của những cô nàng Vampire vang lên trong không trung.

“Hãy mua một quả táo đi!”

“Ở đây bán những trái táo ngọt như mật đây.”

Các cô nàng Vampire bán táo trên quảng trường. Với làn da trắng không tì vết và sống mũi cao, họ còn có thân hình mảnh khảnh.

Mà, vẻ đẹp ấy không thể đánh giá bằng các giác quan thông thường được.

Vòng eo thon cùng một thân hình nóng bỏng khiến họ khác hẳn những cô gái thuần khiết và ngây thơ.

“Khụ… khụ!”

“Đây… đây là vùng đất của những giấc mơ, các huynh đệ ơi…..”

Geomchi3 và Geomchi4 rùng mình. Từ Geomchi5 tới Geomchi505, dẫn đầu là Geomchi, tất cả phóng thẳng đến tường thành.

“Đại ca lính gác!”

“……….”

“Tụi em xin làm mọi thứ, các anh muốn gì cũng được ạ! Mát-xa lưng nhé?”

“Mấy anh cầm lấy mấy mẩu bánh mì lúa mạch này đi, tụi em đã phải tiết kiệm lắm mới có được đó ạ.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!