Virtus's Reader
Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng Huyền Thoại

Chương 109: CHƯƠNG 109: SHOW TRUYỀN HÌNH MANG TÊN WEED

10 ngày giao kèo đã trôi qua, level của tất cả các Geomchi đều đã vượt mốc 270. Họ không học thêm được kỹ năng nào mới vì chỉ cắm đầu cày nhiệm vụ, và level thấp nhất trong nhóm là 274.

Level trung bình vào khoảng 279, cũng là level của Geomchi và Geomchi2. Sức mạnh của họ vẫn chưa là gì khi so sánh với Unicorn và Pegasus!

Đó là mục tiêu của họ, và nỗ lực săn quái không ngừng nghỉ đã được đền đáp. Nhưng trong quá trình đó, đã có 60 Geomchi phải nằm xuống.

Gần đây, cứ mỗi trận chiến lại có 1-2 Geomchi ngã xuống, khiến số lượng còn lại chỉ là 353 người.

Khuôn mặt các Geomchi tràn đầy hổ thẹn.

“Xin lỗi. Vì chúng ta mà nhiệm vụ này có thể sẽ toang mất.”

Geomchi2 đứng ra nhận lỗi, phong thái đĩnh đạc.

“Không sao đâu. Mọi thứ vẫn ổn mà, phải không Weed?”

“Đúng vậy.”

Irene vội chen qua Hwaryeong, thế chỗ cô. Nhìn đôi vai rũ xuống của cô, ai cũng biết cô đang buồn đến mức nào. Lòng tự trọng của cô thậm chí còn cao hơn cả các Geomchi.

Tuy nhiên, với số lượng giảm đi nhanh chóng như vậy, nỗi sợ nhiệm vụ thất bại đang bao trùm tất cả mọi người.

“Sư huynh.”

“Ồ, Weed. Bọn ta sẽ chấp nhận mọi hình phạt.”

“Đừng, như vậy phiền phức lắm. Mọi người đã vất vả và làm hết sức rồi.”

“Thẳng thắn mà nói thì tổn thất của chúng ta khá lớn. Liệu hậu quả có thảm khốc không?”

“Anh đừng lo về nhiệm vụ.”

“Thật sự không sao chứ?”

“Lực lượng của chúng ta vốn đã chênh lệch ngay từ đầu rồi. Tuy nhiên, chúng ta vẫn có cơ hội hợp sức với các thế lực khác.”

“Cảm ơn cậu đã trấn an chúng ta. Nếu trong nhiệm vụ cậu cần bất cứ điều gì, bọn ta sẽ sẵn lòng giúp đỡ.”

Geomchi2 cam đoan.

Nếu việc đó nằm trong khả năng, anh đã hứa thì chắc chắn sẽ làm.

Weed thầm nghĩ.

‘Sau bao nhiêu ngày cày cuốc, mình nghĩ họ cần một bữa ăn thịnh soạn.’

Các Geomchi là những chuyên gia chiến đấu. Nếu có cách nào đó thúc đẩy tinh thần của họ, đây sẽ là một lợi thế cực lớn.

Kể cả với những người còn lại, nếu quan sát lũ quái vật đủ lâu, họ sẽ có đủ tự tin và dũng khí để đối mặt với chúng; và lần này họ sẽ tuân theo mệnh lệnh của Weed. Sau một thời gian dài chiến đấu cùng nhau, bản chất của mỗi người dần lộ rõ, và tín hiệu nhìn chung khá tích cực.

‘Chỉ mất 60 người, xem ra cũng không tệ.’

Weed cũng đã lường trước được kết quả này. Họ đã phải trải qua hàng loạt trận chiến sinh tử mà chỉ có một mình Irene là Priest.

‘Ơn trời, quân số vẫn còn khá đông và hung hãn.’

Cậu đã tính toán rằng sẽ có khoảng 100 đến 170 người phải hy sinh. Nếu con số đó lớn hơn, nhiệm vụ sẽ ngày càng khó khăn hơn, kể cả khi đã lên được vài level.

Không có chút thông tin nào, cứ thế đâm đầu đi săn ở một nơi khỉ ho cò gáy để lên level thực sự rất khó khăn. Nhưng chỉ mất có 60 người mà vẫn hoàn thành mục tiêu, đây thực sự là một thành công lớn.

- Này! Con thấy các sư huynh của con làm ăn thế nào?

Geomchi đã thành thạo việc sử dụng chức năng nhắn tin riêng trong game.

Nếu là ông của ngày hôm qua, khi “gấu” có nhắn tin thì ông cũng hoảng hốt tột độ vì không biết trả lời ra sao.

Tuy nhiên, những lần ông nhắn tin cho người khác cũng chính là những lần nhắn cho Weed để đòi ăn.

- Thực sự đáng khâm phục. Con biết họ sẽ làm được, nhưng không ngờ lại hiệu quả đến vậy.

- Khụ khụ. Ta cũng bất ngờ đấy.

Geomchi không hề che giấu sự hài lòng của mình.

Các võ sư di chuyển khắp chiến trường để chỉ đạo võ sinh. Mục đích của việc này là để kiểm soát nhiệm vụ trong tầm tay, nhưng lòng trung thành giữa các huynh đệ với nhau cũng đồng thời tăng lên.

‘Geomchi2 là kiểu người chăm lo cho anh em từng li từng tí. Một người sâu sắc và biết cách đối nhân xử thế. Geomchi3 thì khác. Cậu ta biết cách chiến đấu, đọc được nhịp độ trận đấu và có những pha xử lý tuyệt vời.’

Geomchi đánh giá các võ sư cùng võ sinh.

‘Geomchi4 có tinh thần ganh đua mạnh mẽ; nó nhanh và khó bị theo kịp. Mặc dù đây là một điểm tốt, nhưng nó có thể trở thành hấp tấp, vội vàng và làm hỏng đại sự.’

‘Khả năng dùng kiếm của Geomchi5 dựa trên sức mạnh thuần túy, do đó nó thiếu đi sự uyển chuyển của một người chơi. Geomchi18? Võ sinh này rất lạ lùng, kỹ năng của nó không giống những đứa trẻ khác. 17 năm ròng nó làm việc ở giàn khoan. Mặc dù khả năng dùng kiếm của nó còn thiếu sót nhưng hoàn toàn có thể tin tưởng giao phó trọng trách.’

Trong Royal Road, Geomchi dẫn một đám lâu la đi khắp các chiến trường; bất cứ lúc nào, bất cứ khi nào họ xuất hiện, ông đều lặng lẽ đứng quan sát và đánh giá khả năng cũng như tính cách từng người.

Người duy nhất mà ông không thể đọc vị được chính là Weed.

‘Kể cả khi danh tiếng của nó có được là nhờ may mắn, thì việc duy trì nó cũng không phải chuyện đơn giản.’

Geomchi cũng biết về quá khứ cũng như sự nổi tiếng của Weed.

Khi còn chơi Continent of Magic, Weed đã một mình dấn thân vào cả đống hầm ngục nguy hiểm mà chẳng ai dám bén mảng tới, và cậu cân cả bản đồ. Cậu không quan tâm đến sự chú ý của mọi người mà chỉ cắm đầu vào khai phá hầm ngục cũng như làm nhiệm vụ.

Vào thời điểm đó, uy tín của cậu phải gọi là tuyệt đối!

Những tòa thành bất khả xâm phạm, cậu đến và nhuộm đỏ nó bằng máu!

Những Guild dù hùng mạnh đến mấy cũng không đáng để cậu liếc mắt.

Một mình Weed, đơn độc nhưng ngày càng trở nên mạnh mẽ hơn.

Cậu xông vào hàng loạt những hầm ngục nổi tiếng về độ khó, quét sạch chúng, hoàn thành nhiệm vụ và nhận lấy những item mà chưa ai từng thấy.

Tất cả những kỷ lục cũ đều bị xô đổ.

Không có hầm ngục nào ngăn cản được Weed, cũng như không có bãi train nào mà cậu chưa từng đặt chân đến.

Những kẻ khác, như thể thực sự muốn chết, mới dám khiêu chiến với cậu.

Nhưng với họ, khi càng mạnh mẽ hơn, thì nỗi sợ cái chết và việc mất danh tiếng sẽ càng tăng lên; đồng thời khó khăn thách thức cũng tăng theo.

Trong Continent of Magic, danh tiếng của cậu cũng là đệ nhất.

Tất cả những ai biết đến Weed đều phải nhất trí rằng:

“Continent of Magic, Độc cô cầu bại Weed.”

Một lần nọ, khi Weed đang cưỡi ngựa băng qua cánh đồng, có một đám đông phải đến hàng ngàn người, họ là liên minh của các guild muốn chiếm lấy một vương quốc. Nhưng với sự xuất hiện của Weed, tất cả bọn họ đều dạt sang hai bên, mở đường cho cậu.

Khi họ không muốn khiến Weed khó chịu, họ tỏ ra ngoan ngoãn để không gây cản trở cho cậu.

Những sự kiện như vậy chỉ là một trong hàng đống giai thoại truyền miệng về tiếng tăm lẫy lừng của Độc cô cầu bại Weed.

Cậu lay động trái tim từng người, khiến tinh thần chiến đấu của họ giảm sút.

Nhưng việc Weed nhanh chóng trở nên mạnh mẽ không chỉ có ở Continent of Magic mà còn ở cả Royal Road nữa.

‘Kiếm thuật. Cậu ta chỉ mất một năm để nắm vững những điều cơ bản ở võ đường. Vì vậy, trong Royal Road, cậu ta có thể vận dụng nó một cách hợp lý. Mặc dù game có các chỉ số và kỹ năng hỗ trợ, khiến người chơi không cần hiểu bản chất của kiếm thuật. Với sự chủ động và khả năng ứng biến, cậu ta nhanh chóng phát hiện điểm yếu của đối phương và tận dụng nó để đơn giản hóa trận chiến. Với những gì mình chứng kiến ở võ đường, không ngạc nhiên khi cậu ta trở nên mạnh hơn cùng những đặc điểm ấy. Ngày nay, kiểu sức mạnh ấy không dễ tìm thấy; ý chí sinh tồn mãnh liệt ở bất cứ đâu, chứ không chỉ đơn thuần là khao khát trở nên mạnh mẽ.’

Nếu Geomchi sử dụng toàn bộ 10 thành công lực trong trận chiến thì nó lại trở nên quá dễ dàng, cho nên ông không nhất thiết phải làm điều đó.

Đơn giản là ông đứng đối mặt với đám quái vật và xử lý chúng.

Ở nơi mà không nhìn thấy chuôi, tự thân thanh kiếm đã là một thứ vượt quá tầm nhìn của con người.

Cũng có một vài loại quái vật sử dụng vũ khí hạng nặng.

Để có thể săn được chúng, người ta cần phải có nhiều kinh nghiệm và kỹ năng. Thứ mà Weed đã hoàn toàn thích nghi được ngay từ ban đầu.

Những khuynh hướng mà người ngoài không thể nhìn thấy là tinh thần chiến đấu và tính cạnh tranh.

Cậu không hề sợ hãi trước quái vật. Cái cách mà cậu nghĩ về chúng chỉ là những bao tải chứa điểm kinh nghiệm và item mà thôi.

Weed, đúng như cái tên - cỏ dại, ngày càng mạnh mẽ và có thể sống sót ở bất cứ tình huống nào.

Giờ đây cậu được xem như một ngôi sao, và những video của cậu khiến cư dân mạng phải chao đảo.

Ở những chương trình phát sóng thông thường, người ta không hâm mộ ai một cách thái quá đến như vậy.

Niềm hy vọng, lòng dũng cảm, sự đấu tranh và tính kiên trì.

Người ta phát cuồng trước mọi hành động của Weed.

Geomchi rất muốn thấy bản chất thực sự của Weed.

*

Bên trong đài truyền thông KMC Media, có ba nhóm chương trình đang chờ lên sóng.

“Hiệu chỉnh âm thanh?”

“Sắp xong rồi!”

“Chỉnh nhạc nền sao cho khớp với tính cách từng người. Ai làm MC?”

“Chẳng phải là Shin Hye-min sao?”

“Mơ đi! Cô ấy đang tham gia chuyến thám hiểm lần này mà.”

“Lịch của Bae Seon-hui đang trống.”

“Vậy thì sắp xếp đi!”

Đội ngũ phát sóng đã chuẩn bị những phương án dự phòng trong những trường hợp khẩn cấp.

Họ đã hoàn thành việc chuẩn bị; mục tiêu của họ là làm một bộ phim với cốt truyện riêng, vượt lên trên một video đơn giản.

Một bom tấn dài tới 6 tiếng đồng hồ!

Họ cắt video càng nhiều càng tốt để giảm thời gian về còn 6 tiếng.

Nhưng đây chỉ là những thước phim mới nhận được; nhiệm vụ vẫn đang được tiến hành, do đó nó sẽ còn dài hơn nữa.

Những lãnh đạo tỏ vẻ không hài lòng.

“Cắt cái quái gì mà lắm thế, cứ để nguyên mà chiếu xem nào!”

Đây là những thông tin cơ bản liên quan đến Todeum cần được truyền tải cho khán giả.

Cảnh quan xung quanh, một vài nhiệm vụ không quan trọng đối với khán giả đã bị cắt đi.

Giám đốc Kang quyết định:

“Tôi sẽ thử thương lượng với quản lý chương trình.”

Ông đi gặp người quản lý các chương trình.

Hiểu rõ tình hình như vậy, người quản lý đưa ra một phương án đơn giản:

“Nếu nó dài như vậy, sao không chia nó thành một chương trình dài kỳ? Ông có thể phát sóng mỗi thứ Bảy hàng tuần, biến những thước phim hiện có thành một series truyền hình.”

“Việc đó thực sự ổn chứ?”

“Chúng ta có thể luân phiên quay cận cảnh chân dung từng con quái và người chơi, cho họ nói một vài câu rồi lại quay chân dung, không phải rất là tuyệt sao?”

“Ý kiến của ông nghe cũng được đó, có điều...”

Chuyến đi đến Todeum cùng vô số các nhiệm vụ khiến nó rất khó hình dung và việc chuyển thành một chương trình đặc biệt cũng không hề dễ dàng. Ông đã suy nghĩ rất lâu về việc biến nó thành một chương trình bình thường, nhưng độ khó của các nhiệm vụ là rất cao và kết quả của chúng vẫn còn phải chờ hồi sau mới rõ.

Người quản lý nói:

“Giám đốc Kang, ông đã xác định được phần thưởng của nhiệm vụ chưa?”

“Hả?”

“Một chuyến phiêu lưu mà người ta không biết hồi kết sẽ ra sao luôn thu hút hơn bình thường. Nó mang lại sự căng thẳng và phấn khích cho người xem. Với những chuyến đi săn và thám hiểm trong Royal Road, không phải nó khiến ông khao khát muốn biết nhiều hơn nữa hay sao?”

Giám đốc Kang gật đầu.

Thành lập tổ đội với người lạ, đi săn hay thám hiểm cùng họ cũng mang lại cảm giác tương tự.

Cái cảm giác ấy cứ lớn dần lên trong mỗi người khi họ cùng nhau đi săn.

Thông qua những màn phô diễn sức mạnh và kỹ năng, khi có ai đó hỗ trợ những người yếu hơn mình thì tình đồng chí từ đó sẽ nảy nở.

“Đây là một chuyến phiêu lưu. Nhưng nếu chúng ta muốn biến nó thành một bộ phim thì đừng nên thay đổi bất cứ điều gì.”

Không phải họ không thể phát sóng những sự kiện gần đây. Nhưng biến một bộ phim hoàn chỉnh trở thành một dạng chương trình phiêu lưu thì không ổn cho lắm.

Cho dù nhiệm vụ ấy có thành công hay thất bại thì đó cũng là một thử thách rất lớn cần vượt qua, đồng thời nó rất thu hút người xem.

Giám đốc Kang nghĩ.

‘Mình đã trở nên nhát gan hơn sau vụ của Guild Crimson Wings.’

Do lời nguyền của Vua Bọ Cạp mà nhiều người đã phải chịu đựng.

Kết quả là guild tan rã và những người có liên quan cũng phải chịu hiệu ứng domino.

Có tấm gương to đùng ấy để soi, ông trở nên nhút nhát và không dám thẳng tay làm điều gì.

‘Giữ nguyên sự thuần túy của chuyến phiêu lưu. Nếu mục tiêu của chúng ta là làm hài lòng người xem, tốt nhất cứ để mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên.’

Ông quyết định nghe theo ý kiến của người quản lý.

Ông nghĩ rằng những từ ngữ đó không hề có một ý nghĩa khích lệ nào đối với họ cả.

Giám đốc Kang yêu cầu các nhân viên:

“Đội phát sóng! Dừng tất cả những việc đang làm lại! Đồng thời liên hệ với Bae Seon-hui!”

“Vâng, tôi hiểu rồi. Tôi phải nói gì với cô ấy?”

“Bảo cô ấy rằng chúng ta không cần người dẫn chương trình nữa.”

“Chúng ta sẽ chuyển nó thành một chương trình phát sóng định kỳ.”

Loại bỏ những câu chuyện thừa thãi, chiếu toàn bộ cuộc phiêu lưu đúng với bản chất của nó. Không cần đưa ra quá nhiều thông tin như trước, đơn giản là chiếu video lên cho khán giả xem.

“Mọi thứ đều phải chân thực! Những gì chúng ta thấy, những gì chúng ta nghe, cứ phát hết cho khán giả và để họ tự quyết định! Các đoạn phim và âm thanh phải ở mức cao nhất, và không được tiết lộ bất cứ thông tin gì liên quan đến cuộc phiêu lưu!”

Chương trình đã được chuẩn bị để lên sóng nhằm che giấu tất cả mọi thứ, ngay cả cuộc phiêu lưu của Weed cũng được che đậy kỹ càng.

“Mà đặt tên chương trình là gì bây giờ?”

“Hả?”

“Đây là một chương trình mới, chúng ta cần phải đặt tên cho nó chứ.”

“Ờ.... ‘Chuyến phiêu lưu ở Todeum’ được không?”

“Tôi nghĩ nó hơi lộ liễu.”

“Vậy thì... ‘Chuyến phiêu lưu đẫm máu’?”

“Nghe cũng hợp lý, ‘đẫm máu’ gợi đến Vampire, nhưng có vẻ hơi tàn bạo... Hơn nữa, đây là chuyến phiêu lưu của Weed, đặt tên như vậy chẳng khác nào cho cậu ta ra rìa.”

“Ừ ha, cả việc đó nữa nhỉ...”

Cái tên nói lên tất cả, nó có thể quyết định tương lai của chương trình này.

Giám đốc Kang cùng các cộng sự tranh luận dựa trên hàng trăm cái tên được đưa ra.

Sau một hồi đắn đo, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu ông.

“Weed.”

“Hả?”

“Đặt tên là ‘Weed’ đi. Kể cả khi chúng ta đặt tên như vậy, khán giả sẽ tập trung vào cái tên và suy đoán, nên cũng không ảnh hưởng gì.”

“Như vậy không phải là lồ lộ ra đó là Chiến Thần Weed hay sao?”

“Thế mới hiểm.”

“Chúng ta chỉ đơn giản là gợi ý cho khán giả, chứ không hề khẳng định điều gì trong buổi phát sóng.”

Giám đốc Kang và các cộng sự nở nụ cười đầy nham hiểm.

Tiêu đề của chương trình định kỳ sắp khởi chiếu trên KMC Media hé lộ về nhân vật chính - Chiến Thần Weed.

Nếu đó là sự thật, các thanh niên lều báo sẽ tha hồ giật tít.

Bên cạnh đó, chương trình ‘Weed’ sẽ lên sóng lần đầu tiên vào thứ Bảy.

Nó bắt đầu từ đoạn họ đặt chân đến vùng đất Vampire cho đến đoạn giải cứu Nữ hoàng Vampire.

Tỷ lệ người xem trung bình của tập đầu tiên là 0,6%.

So với mức rating trung bình 12,8% của các chương trình về game khác, đây là một khởi đầu quá thấp.

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!