Lee Hyun kết nối vào phòng chat của giới Dark Gamer. Các chủ đề chính trong phòng chat thường là tiết lộ thông tin, giải đáp thắc mắc, mua bán vật phẩm và nâng cấp class.
Trong những phòng chat thông thường, có những người kết nối chỉ để giết thời gian, nhưng giới Dark Gamer thì lại khác. Thông tin về hoạt động ở các vương quốc, class, nhiệm vụ, và những dữ liệu cần thiết khác được trao đổi theo thời gian thực.
Không phải ai cũng được tham gia. Các phòng chat đều có sẵn thông qua diễn đàn, nhưng chỉ có thể truy cập nếu đạt được mức Rank yêu cầu. Vì thế, chỉ một phần nhỏ Dark Gamer được phép tham gia chia sẻ thông tin tại đây.
Thông qua những cuộc trò chuyện để khai thác bí mật của các gamer khác, đó là một kỹ năng cơ bản.
- Huni: Nhanh lên, nhanh lên, vào đi Hyun-nim.
- Hyun: Lại gặp nhau rồi.
- Huni: Phải, rất vui được gặp cậu.
- Wicked Me: Đây là lần đầu tôi gặp cậu, Hyun-nim.
Có khoảng 7 người trong phòng chat.
Nhưng thực tế, chỉ có Huni và Wicked Me đang trò chuyện, còn những người khác đều ở chế độ ẩn.
- Huni: Hyun-nim, cậu thường chui vào đây lúc tối muộn. Cậu làm gì vào giờ này thế?
- Hyun: Tôi chỉ… tìm hiểu những skill liên quan đến class của mình thôi.
- Huni: Skill của class rất quan trọng. Thường thì cậu kết nối vào phòng chat mà chẳng nói gì, nhưng vẫn kiểm tra giá cả item trên thị trường, đúng không?
- Hyun: Ừm.
- Wicked Me: Tôi cũng hay làm thế.
- Huni: Chắc Dark Gamer nào cũng vậy cả thôi. Chẳng có nghề nào bận rộn như nghề của chúng ta.
Đối với các Dark Gamer, việc kiểm tra giá cả thị trường, tiền hoa hồng, và các bãi farm thực sự rất quan trọng. Để kiếm tiền, ngoài nỗ lực cày cuốc thì thông tin cũng là yếu tố sống còn.
Chỉ có những Dark Gamer đã vượt xa những người chơi khác mới có thời gian để thong thả trò chuyện với nhau.
- Huni: Tôi làm Dark Gamer được 7 năm rồi, hai cậu thì sao?
- Wicked Me: Tôi làm được 3 năm. À, thực ra thì mới có 2 năm thôi.
- Huni: Vậy chắc tôi là tiền bối của cậu rồi, dù nó cũng chẳng có ý nghĩa gì nhiều. Nếu được 2 năm, vậy có phải cậu bắt đầu làm Dark Gamer từ khi Royal Road ra mắt không?
- Wicked Me: Đúng vậy. Tôi bắt đầu làm Dark Gamer cùng thời điểm Royal Road mở cửa. Do tôi phát triển nhanh hơn người khác nên cũng kiếm được chút đỉnh.
- Huni: Ghen tị với cậu thật. Thế còn cậu thì sao, Hyun-nim?
- Hyun: Nghiêm túc mà nói, tôi mới làm Dark Gamer được khoảng 1 năm.
- Huni: Hư cấu vãi!
- Wicked Me: Đùa hay thật thế? Nếu cậu có thể tham gia phòng chat yêu cầu mức Rank cao thế này, chắc hẳn level của cậu không phải dạng vừa… Và ngoài level ra, chất lượng thông tin cậu chia sẻ và phản ứng của mọi người cũng rất quan trọng trong việc xác định Rank.
- Huni: Một năm… thực sự quá bất ngờ. Cậu có thể chia sẻ bí quyết được không?
- Hyun: Tôi cày như trâu như bò. Và tôi cũng đã làm nghề Dark Gamer để kiếm tiền từ trước rồi. Chỉ là tôi mới đăng ký tài khoản được 1 năm thôi.
- Wicked Me: Đúng như tôi nghĩ. Rất khó để trở thành một Dark Gamer trong Royal Road.
- Small Dragon: Rất vui được gặp các cậu. Có vẻ các cậu đang có một cuộc trò chuyện thú vị trong lúc tôi ẩn danh. Tôi đã làm Dark Gamer được 6 năm rồi.
Những người chơi ẩn danh bắt đầu tham gia vào cuộc trò chuyện, và phòng chat trở nên sôi nổi hẳn lên.
Khi họ chào hỏi nhau và bắt đầu trò chuyện, những dòng chat cũ trôi đi nhanh chóng. Mặc dù vậy, sự sôi nổi chỉ kéo dài chưa tới 10 phút.
Những người còn lại hoặc đang tìm kiếm thông tin họ cần, hoặc chỉ nghỉ ngơi trong khi vẫn kết nối với phòng chat.
Lee Hyun dành một khoảng thời gian ngắn để tìm kiếm thông tin, sau đó quay trở lại với cuộc trò chuyện cùng Wicked Me và Huni.
- Huni: Hyun-nim, cậu có đó không?
- Hyun: Có.
- Huni: Thật ra, có một quest tôi đang muốn làm… và tôi muốn hỏi ý kiến hai cậu.
- Wicked Me: Quest gì thế?
- Huni: Trước tiên, hãy thông cảm cho tôi rằng tôi không thể tiết lộ thông tin chi tiết về quest.
- Wicked Me: Đương nhiên rồi.
- Hyun: Tôi hiểu.
- Huni: Cảm ơn vì đã thông cảm. Thật lòng mà nói, tôi đang làm một quest hơi đặc biệt.
- Wicked Me: Nó có nguy hiểm không?
- Huni: Cũng có thể nói là vậy. Độ khó của nó cũng khá cao… Quest này không cho phép hồi sinh.
- Wicked Me: Tôi không hiểu lắm khi cậu nói không thể hồi sinh. Nó có nghĩa là gì?
- Hyun: Nhân vật sẽ chết hoàn toàn trong Royal Road?
- Huni: Chuẩn cơm mẹ nấu.
Nhân vật chết vĩnh viễn.
Đó là điều có thể xảy ra nếu bạn học ma pháp bị cấm, hoặc trao đổi linh hồn của mình để lấy một thứ gì đó. Đó là tiêu chuẩn để các Dark Gamer từ chối những loại quest như thế. Lời nguyền đó rất khó chữa trị, nhưng bằng cách nào đó vẫn có thể được giải quyết sau một khoảng thời gian. Nhưng nếu nhân vật của bạn hoàn toàn biến mất, bạn sẽ phải bắt đầu lại từ con số không.
Sau khi class của Weed chuyển thành Legendary Moonlight Sculptor, cậu đã rất không hài lòng. Nhưng lý do khiến cậu từ bỏ việc cày class khác là do rất khó để bắt đầu lại.
- Hyun: Làm sao cậu nhận được nhiệm vụ đó?
- Huni: Tôi đang quản lý một guild và đi cùng với họ. Cả guild đều nhận quest đó.
- Wicked Me: Nếu cậu đang quản lý một guild, hẳn cậu phải có một nhân vật khá đặc biệt. Thật đáng tiếc nếu nhân vật của cậu chết.
- Huni: Phải. Giờ tôi đang cảm thấy hơi hối hận. Tôi tự hỏi liệu mình có làm điều gì đó quá đáng vì bạn bè và thành viên trong guild không, nhưng phần thưởng có thể nhận được thông qua quest này lại rất đáng kể.
- Wicked Me: Là một Dark Gamer, liệu nó có đáng để bắt đầu lại không?
- Huni: Tôi phải xem quest sẽ tiến triển thế nào đã. Nhưng hiện tôi đang nghĩ rằng nó là một thử thách rất giá trị. Ngay cả khi không thể hoàn thành quest, chúng tôi vẫn chấp nhận vì hy vọng có thể nhận được một phần thưởng to lớn.
- Wicked Me: Nếu là tôi, tôi sẽ rất lo lắng. Để cày một nhân vật khác sẽ rất khó khăn.
- Huni: Trong quãng thời gian 7 năm làm Dark Gamer, tôi nghĩ đây là cơ hội lớn nhất và cũng là thử thách khó khăn nhất. Để có thể kiếm được tiền, dù tôi có chết thì tôi cũng sẽ bắt đầu lại.
Nếu tinh ý, bạn có thể cảm thấy rằng Huni đang cố thuyết phục bản thân rằng tình hình hiện tại rất khả quan.
Đối với một Dark Gamer, mất nhân vật đồng nghĩa với thất nghiệp!
Không thể trông đợi tiền bảo hiểm hay trợ cấp thất nghiệp. Nếu bạn vướng vào thảm họa đó, nỗi lo lắng sẽ nhấn chìm bạn. Nếu Lee Hyun cũng ở trong tình huống như vậy, nhân vật Weed của cậu có thể bị xóa vĩnh viễn, nỗi ưu phiền của cậu sẽ lớn đến mức không lời nào diễn tả nổi.
‘Mình vẫn chưa kiếm đủ tiền!’
Có lẽ do cậu sợ những gì mình đã làm sẽ trở nên lãng phí, nên cậu không nghĩ mình sẽ chấp nhận một quest như thế.
Không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chịu đựng nỗi lo âu tột độ. Trong cuộc sống thực, hóa đơn bệnh viện của bà và chi phí sinh hoạt sẽ là một vấn đề lớn. Mặc dù Huni đã tiết kiệm được một chút tiền, nhưng nếu điều đó xảy ra, nó có lẽ sẽ phá hủy cuộc sống của một Dark Gamer.
Nếu bạn chết trong lúc đi farm, level và độ thông thạo skill của bạn sẽ giảm, và nếu nó diễn ra liên tục, thì đó sẽ là một đòn giáng mạnh vào một Dark Gamer.
- Wicked Me: Tôi hy vọng cậu sẽ nhận được nhiều item...
- Huni: Đương nhiên rồi. Tất cả item chúng tôi thu được qua quest đều được tập hợp lại và đang được bán. Tuy nhiên, khi tôi tưởng tượng ra viễn cảnh nhân vật tôi đã gắn bó và tốn công cày kéo hoàn toàn biến mất thì… Mặc dù nó không phải điều sẽ diễn ra ngay lập tức, nhưng ngực tôi vẫn cảm thấy nhói.
- Hyun: Cậu hẳn đã lo lắng rất nhiều.
- Huni: Tôi không thể làm điều gì khác ngoài việc tiếp tục tiến lên.
- Hyun: Cậu đã có kinh nghiệm chơi, cậu vẫn có thể bắt đầu lại từ đầu, và quest…
Tay của Lee Hyun đang gõ phím đột nhiên dừng lại.
Mặc dù chỉ là một suy đoán, nhưng ngay cả khi quest đó có thể hoàn thành, khả năng nhân vật bị xóa vĩnh viễn là quá vô lý và sẽ không ai sẵn sàng chấp nhận nó.
Nhưng Dark Gamer Huni đã nhận nhiệm vụ dù biết có thể chết.
‘Có vẻ như cậu ấy đã nhận một nhiệm vụ hết sức khó khăn.’
Cậu đoán rằng việc hoàn thành quest này còn khó hơn mò kim đáy bể.
- Hyun: Tôi hy vọng cậu sẽ thành công. Lời chúc này là tất cả những gì tôi có thể trao tặng.
- Huni: Cảm ơn cậu. Tôi sẽ làm hết sức để đảm bảo mình thành công.
- Wicked Me: Xem hai cậu nói chuyện thực sự cảm động.
- Huni: Wicked Me-nim, Hyun-nim. Chúng ta có thể làm bạn không? Mặc dù tôi không biết hai cậu bao nhiêu tuổi hay sống ở đâu, nhưng tôi không nghĩ việc kết bạn trong phòng chat Dark Gamer là xấu.
- Hyun: Tôi cũng muốn vậy.
- Huni: Tôi sẽ giới thiệu bản thân trước. Tôi 28 tuổi.
- Hyun: Em 23 tuổi.
- Huni: Hyun bằng tuổi em ruột của anh.
- Hyun: Vâng, anh. Anh có thể nói chuyện thân mật hơn.
- Huni: Được à? Thế còn Wicked-nim, cậu bao nhiêu tuổi?
- Wicked Me: Hai anh! Em mới 15 tuổi thôi. Em là người nhỏ nhất ở đây. Xin hai anh hãy chiếu cố cho cậu em trai cute này nhé =)).
- Huni: …
- Hyun: …
- Huni: Này Me.
- Wicked Me: Yep!
- Huni: Bây giờ đã gần 11 giờ rồi, em nên đi ngủ đi.
- Wicked Me: Ah! Muộn vậy rồi sao. Sắp đến giờ mẹ em về rồi… Em đoán em sẽ phải giả vờ học rồi đi ngủ. Goodbye.
- Hyun: …
- Huni: …
Cuộc sống nơi trường học của Lee Hyun trôi qua một cách bận rộn. Mặc dù đã làm bài kiểm tra, bài tập vẫn liên tục được giao.
Kiểm tra và thử thách liên quan tới Royal Road.
Vì vậy, Choe Sang Jun và Park Soon Jo đi thu thập thông tin về các hầm ngục, và việc chuẩn bị được tiến hành một cách nhanh chóng.
“Hyung, cứ đến khi nào anh có thể, và anh chỉ cần cho chúng em xem những tác phẩm điêu khắc của anh là được.”
Choe Sang Jun hào phóng nói.
Dù thế nào đi nữa, đây là bài tập nhóm, Lee Hyun bắt buộc phải tham gia, nhưng mọi người không trông đợi gì nhiều ở một Sculptor. Hyun có thể cho họ xem những tác phẩm điêu khắc, và nếu Choe Sang Jun và những người khác giả vờ như họ rất xúc động, có thể giáo sư sẽ cho điểm.
‘Nếu một nhóm có Sculptor mà có thể khám phá một dungeon khó thì sẽ được coi là một thành công rất lớn.’
Choe Sang Jun muốn chơi nổi và quyết định đi tiên phong khám phá hầm ngục. Anh trai của Jun từng là một cao thủ trong guild Black Lion. Jun đã được anh ấy cho mượn item và giúp tăng level.
Nhưng một trong những người làm Jun lo lắng nhất là Park Soon Jo, một Thief!
‘Thief không hữu dụng trong việc khám phá hầm ngục như mọi người nghĩ, mặc dù việc có một Thief giúp cũng không tệ. Phải rồi. Mình nên thấy vui vì việc đó.’
Tất cả những gì một Thief có thể giúp chỉ là phá bẫy và mở cửa.
Vì lợi ích của việc khám phá hầm ngục, nhóm đã tổ chức một cuộc họp vào bữa trưa mà không có Lee Hyun.
Trong khi ăn sandwich ở căn tin trường, Min Sura hỏi một câu.
“Này, hai người nữa tham gia nhóm chúng ta là ai thế? Mình biết mọi người đều đang cảm thấy thích thú và việc chuẩn bị có thể sẽ rất tốn thời gian, nhưng chúng ta phải quyết định và sẵn sàng trước trong mọi tình huống.”
Hiện nay, đang có 5 người trong nhóm C!
Cần tuyển thêm 2 người nữa.
Choe Sang Jun cực kỳ quan tâm đến người mới.
Để cậu trở nên nổi bật nhất, các thành viên trong nhóm không được quá pro. Tuy nhiên, cậu muốn có thêm những người hữu ích một chút.
‘Sẽ rất tốt nếu có thêm Cleric hoặc Shaman… Có ai chưa có nhóm chưa? Có cần phải kéo người từ nhóm khác qua không nhỉ?’
Trong lúc Choe Sang Jun suy nghĩ thì Ju Eun Hee và Hong Sun Ye, hai người đã ở trong đội MT (Membership Training) đến gần.
“Hey, bọn tôi chưa có nhóm. Chúng ta có thể cùng nhau làm không?”
Choe Sang Jun vui mừng và hỏi:
“Class và Level của hai bạn?”
“Elemental Magician. Level 266. Hiện đang ở vương quốc Dale.”
“Tôi là một Ranger. Level 285. Tôi đang ở Pháo đài Nekan. Tôi đang đi săn với Eun Hee.”
Một Elemental Magician và một Ranger.
Điều đó còn vượt quá suy tính lúc đầu của Choe Sang Jun.
“Ok. Chúng ta sẽ cùng nhau làm bài nhóm.”
Mặc dù vậy, Choe Sang Jun vẫn nở một nụ cười.
Phụ nữ luôn được chào đón. Riêng Ju Eun Hee và Hong Sun Ye, với khuôn mặt xinh đẹp cùng cơ thể sexy của họ, đã thu hút được ánh mắt của rất nhiều chàng trai.
‘Eun Hee thực sự rất đẹp.’
Choe Sang Jun không có lý do để từ chối đề nghị của Eun Hee.
Ju Eun Hee cười tươi, để lộ núm đồng tiền của mình.
“Thật không? Cảm ơn vì lời khen, Choe Sang Jun.”
“Yeah.”
Với một cái nhìn đầy thương hại, Lee Yoo Jung đã nói chuyện với Choe Sang Jun sau khi xem thái độ của cậu ta.
“Nếu bạn đang ở vương quốc Dale… Chúng tôi cũng đang ở đó, pháo đài Nekan thì cách một ngày đường.”
“Yoo Jung, level của bạn là bao nhiêu?”
“Swordsman, 237. Sora là một Enchanter level 144.”
“Th-thật vậy sao?”
Sự thất vọng của Ju Eun Hee và Hong Sun Ye được thể hiện quá rõ ràng.
Đó là bởi vì level của Swordsman quá thấp, còn Enchanter thì không hữu dụng trong hầm ngục.
Có lẽ Min Sura cảm nhận được sự khó chịu của họ, cô hỏi.
“Có thực sự ổn không nếu tham gia nhóm của chúng tôi?”
“Yeah, nó sẽ ổn thôi. Nhưng bạn biết đấy…”
Hong Sun Ye ngượng ngùng hỏi.
“Tại sao oppa Lee Hyun không ở đây? Không phải oppa Lee Hyun trong nhóm cậu à?”
“Oppa không tham gia vào cuộc họp.”
“Tại sao?”
“Anh ấy nói anh ấy rất bận. Và vì anh ấy là một Sculptor, chúng tôi không cần anh ấy trong việc thăm dò.”
“…”
“Hai bạn có thực sự muốn gia nhập nhóm chúng tôi?”
“Phải, cậu nói đúng.”
Đã cưỡi lên lưng hổ thì không thể xuống được. Dù sao thì, mọi người có thể thấy sự miễn cưỡng của họ sau khi biết được class và level của những người khác.
“Đây là điều tồi tệ nhất…”
‘Tham gia vào nhóm này…’
‘Sai lầm quá!’
‘Mình sẽ không bao giờ lặp lại sai lầm như thế này nữa.’
Vào bữa trưa, Lee Hyun đi tới một bãi cỏ và ngồi ăn hộp cơm trưa của mình.
‘Nó ở đây như mọi ngày.’
Một hộp cơm trưa màu đỏ của một cô gái.
Khoảng 10 ngày trước, có một hộp cơm màu đỏ được đặt tại nơi Lee Hyun thường ngồi ăn trưa. Tất nhiên cậu không chạm dù chỉ một ngón tay vào nó.
‘Đó là bữa trưa của người khác.’
Cậu nghĩ rằng người chủ có thể đang đi tìm nó, nên cậu không mở ra.
Ngày hôm sau, hộp cơm vẫn được đặt ở đó. Nhưng lần này là một hộp cơm màu vàng được đặt trong một chiếc khăn tay trắng. Thậm chí còn có một tờ giấy ở trên.
*Hãy ăn hộp cơm này đi.*
Chữ viết rất đẹp và tỉ mỉ.
Lee Hyun lẩm bẩm trong khi nhìn hộp cơm.
‘Mình không biết nó là của ai, nhưng mà ghen tị thật đấy.’
Hộp cơm có thể được gọi là một bông hoa của tình yêu.
‘Thật hạnh phúc khi ăn một hộp cơm thế này. Làm thế nào mà anh ta lại có một cô bạn gái dễ thương như vậy chứ. Anh ta thậm chí còn được ăn miễn phí.’
Lee Hyun cười một mình và ăn hộp cơm cậu mang theo.
Cậu nghĩ, chắc chắn là sẽ có anh nào đó khóa trên đến và ăn hộp cơm.
Là người chưa từng hẹn hò, cậu không tin đó là hộp cơm dành cho mình.
Ngày tiếp theo.
*Lee Hyun, làm ơn hãy ăn hộp cơm này.*
Tin nhắn dài hơn, chi tiết hơn và được viết cẩn thận.
Có lẽ vì người viết cảm thấy căng thẳng, tin nhắn không được viết chính giữa tờ giấy nữa, nhưng Lee Hyun không để ý điều này.
“Nó là bữa trưa dành cho mình!”
Cậu quỳ xuống để mở hộp cơm.
Nó chứa đầy sushi.
“Toàn bộ là sushi Hàn Quốc!”
Lee Hyun phàn nàn.
Cậu luôn mang sushi tới trường để ăn trưa. Cậu mang bởi vì nó đơn giản và không tốn thời gian để làm, nhưng không có nghĩa là cậu không muốn ăn thứ khác.
“Well, ngay cả là sushi cũng không sao. Miễn sao nó ngon là được.”
Lee Hyun thử một cuộn sushi.
Hương vị tươi ngon được chế biến một cách khéo léo.
Một hương vị không thể mô tả bằng lời.
Củ cải, thanh cua, rau bina đã được cô gái này sử dụng, kết hợp một cách tinh tế, tạo ra nhiều hương vị khác nhau.
Phần lấp lánh phía trên sushi là từ trứng cá tầm và những miếng thịt chân tròn trĩnh của tôm hùm!
Lee Hyun có hiểu biết về nấu ăn, nhưng cậu chưa bao giờ thấy những thứ này.
“Những quả trứng cá Pollack tươi ngon, và trên thế giới còn có loại cua nào ngon hơn chứ?”
Chúng là những cuộn sushi cao cấp nhất.
Sau khi Lee Hyun ăn hết những cuộn sushi ngon lành này, cậu để lại một lời nhắn trong hộp cơm rỗng.
*Nó rất ngon…*
Cậu để lại lời nhắn với một hy vọng mờ nhạt.
Ngày hôm sau khi cậu đến bãi cỏ, đã có sẵn một hộp cơm trưa ở đó.
*Cảm ơn vì đã thưởng thức nó. Làm ơn hãy ăn một ít hôm nay.*
Lee Hyun mở nắp hộp.
Lại là sushi Hàn Quốc, nhưng hôm nay là vây cá mập, cá chình, cá hồi, thậm chí còn có cả salad và hoa quả tráng miệng.
“Nó ngon quá.”
Từ hôm đó, Lee Hyun đi học mà không mang bữa trưa nữa. Ngay cả khi cậu không mang đồ ăn trưa, thì luôn luôn có đồ ăn đợi cậu.
Lúc Lee Hyun ăn, Seoyoon đứng nhìn từ xa.
Mỗi lần cậu ăn vui vẻ, cô lại cảm thấy no, mặc dù cô không ăn.
‘Bạn bè…’
Người bạn quý giá của cô, người duy nhất cô có trên thế giới này.
Seoyoon rất biết ơn khi cậu ăn nó.
Do chưa có kỹ năng nấu ăn, mẻ sushi Hàn Quốc đầu tiên của cô đã bị rách lớp rong biển và nhân bên trong nhô ra. Để làm được món sushi ngon nhất, cô đã phải học hỏi từ những đầu bếp hàng đầu của một khách sạn năm sao.
Trong khi xem Lee Hyun ăn ngon lành, cô đỏ mặt. Đó là cái nhìn của một nữ thần đang cảm thấy ngượng ngùng.
Để phục hồi lại chỉ số Art đã dùng, Weed tiếp tục làm việc ở Kuruso.
‘Cách nhanh nhất để có chỉ số Art là chế tạo đồ thủ công.’
Một tác phẩm điêu khắc thành công có thể đem đến cho cậu một lượng lớn chỉ số Art.
Mặc dù đó là cách dễ nhất theo lý thuyết nhưng xác suất thành công rất thấp.
Vì có giới hạn với những tác phẩm mà Weed làm ra bằng cách tưởng tượng, nên việc liên tục tạo ra tác phẩm thành công là điều khó khăn.
Nếu làm một cuộc so sánh, đồ trang sức tăng chỉ số Art 1 hoặc 2 điểm mỗi lần chế tạo thành công, vì vậy làm nó để bổ sung Art cũng không phải quá tệ. Mặc dù phải làm 10 sản phẩm để tăng chỉ số một lần, nhưng Weed lại có một năng khiếu hoàn hảo trong những công việc dễ gây chán nản như vậy.
“Lao động mài giũa con người, không bao giờ nói dối. Và mình biết ơn sự mài giũa đó.”
Video về công viên nước cho trẻ em của Kendellev đã được đăng lên diễn đàn Royal Road. Người Dwarf tranh nhau đăng video của họ lên trước người khác.
Trước đó, Kuruso đã tồn tại một cách bí mật mà ngay cả trong tộc người Dwarf, chỉ có ít người biết về nó. Tuy nhiên, sau khi những hình ảnh về người Dwarf vui chơi ở công viên nước được công bố, bí mật đã được bật mí.
Càng ngày càng có nhiều người quan tâm, nên đường đi đến Kuruso đã được công khai.
“Chúng ta đến nơi rồi!”
“WOW! Đây là vương quốc Dwarf.”
Có nhiều con người và Elf đã đến và tìm thấy Kuruso, và số người chơi ở đây đã tăng lên 5 lần.
Những tác phẩm điêu khắc của người Dwarf mới!
Các tác phẩm điêu khắc họ tìm thấy thông qua quest đều được đưa tới Weed.
“Art Hand-nim, tôi nghe nói cậu có thể đánh giá các tác phẩm điêu khắc.”
“Yeah. Mặc dù tôi không làm điều này cho bất kỳ ai… Nhưng nếu tôi rảnh, tôi sẽ làm cho anh.”
“Cảm ơn!”
Ngay cả khi Kuruso là nơi tập trung những thợ thủ công giỏi nhất, thì Art Hand vẫn là Sculptor nổi bật nhất ở đây.
Trận chiến trong hang Shaspin, và chiến thắng trước Death Hand!
Có những Dwarf Soldier và Warrior tập trung ở quán rượu, cùng trò chuyện với nhau về những quest điêu khắc đã diễn ra ở Kuruso, và thông qua những lời đồn đó, truyền thuyết về Art Hand đã lọt đến tai người mới.
Weed, người đã hóa thân thành Art Hand, đang tìm kiếm những tác phẩm điêu khắc.
“Giám định!”
> Chú chim ăn năn.
>
> Một con chim bồ câu bằng đất sét đang thiền trên một chân.
>
> Được làm bởi một sculptor vô danh.
>
> Mặc dù đây là một tác phẩm được làm bằng kỹ năng đánh bóng tuyệt vời và khá chi tiết, nhưng ý nghĩa của tác phẩm này là gì?
>
> Giá trị nghệ thuật: 30
> Bạn đang chiêm ngưỡng tác phẩm và chỉ số Art của bạn tăng thêm 1 điểm.
Nhận được chỉ số Art thông qua giám định các tác phẩm nghệ thuật.
Cho dù đó là những bức tranh, những thanh kiếm nổi tiếng, hay thậm chí là những bộ giáp huyền thoại, cậu cũng chỉ nhận được một ít Art.
‘Chỉ số Art có vẻ khác với các chỉ số khác.’
Mỗi khi cậu ban sự sống cho tác phẩm điêu khắc, hay sử dụng skill nào đó, nó đều tiêu tốn Art. Tuy nhiên, mỗi khi cậu kiếm lại được chỉ số Art, nó lại cao hơn trước một chút. Điều đó đã làm cậu cảm thấy chỉ số này dễ tăng hơn các chỉ số khác.
Dù mệt mỏi khi lấy lại chỉ số Art bằng cách giám định các tác phẩm một mình, cậu vẫn vui vì nó tăng nhanh gấp 2 lần từ khi cậu thành Eternal Sculptor.
Giờ, thậm chí may vá với vật liệu tốt cũng tăng Art, làm thứ gì đó với skill Blacksmithing cũng tăng Art nốt.
‘Tuy nhiên, đây không phải cách mình có thể dùng thường xuyên được.’
Như tên của nó, phục hồi các tác phẩm bị hỏng cũng giúp khôi phục chỉ số một cách nhanh chóng.
Nếu như cậu chỉ lo dùng chỉ số Art mà không khôi phục nó, thì cậu sẽ không thể tiến xa hơn được.
Để khôi phục chỉ số Art, Weed đã phải gặp rất nhiều người Dwarf ở Kuruso.
“Art Hand, cậu có muốn uống chút bia với tôi không?”
“Cậu đã gia nhập guild nào chưa?”
Có nhiều guild đã tiếp cận cậu.
Nhưng Weed đều từ chối tất cả.
Một ngày nọ, Herman đang xem Weed làm việc, bỗng anh nói một cách nhã nhặn.
“Sẽ là rất tuyệt vời nếu cậu gia nhập guild của chúng tôi. Những người thuộc Class Production! Mặc dù cậu không thuộc class đó, nhưng đối với chúng tôi, những người có skill crafting (kỹ năng chế tạo), đều được chào đón.”
“Tôi biết điều đó.”
“Vậy ắt phải có một lý do đặc biệt cho việc cậu vẫn chưa tham gia guild nào.”
Cậu sẽ hối hận nếu lộ danh phận Dark Gamer. Từ khi còn ở Continent of Magic, cậu đã luôn chơi một mình. Vì vậy, việc gia nhập một guild là gánh nặng cho cậu.
Khi Herman cười, đôi mắt của anh lấp lánh.
“Có vẻ cậu không thể tiết lộ điều đó. Nhưng cậu tham gia một guild không có nghĩa là mọi người phải được biết về cuộc sống của cậu.”
“…”
“Cậu không cần phải nói bất cứ điều gì mà cậu không muốn người khác biết, chỉ chơi một cách thoải mái. Và nếu cậu không thích guild, cậu chỉ cần quit là xong?”
“Có thể là vậy, nhưng…”
“Khi cậu ở độ tuổi của tôi, cậu sẽ thấy sự hối hận lớn nhất là không thử làm mọi việc khi còn trẻ. Chắc chắn như vậy. Sẽ không tốt nếu phải lo lắng quá nhiều khi còn trẻ.”
Weed quyết định.
‘Nếu có một guild mà mình có thể thoải mái tham gia, vậy có lẽ nó sẽ không tệ lắm nếu mình thử.’
Có nhiều cách để cậu có thể ở một mình, nhưng cậu thấy không có lý do gì để né tránh những quan điểm về guild.
Ngay cả các Geomchi cũng không tạo một guild, mặc dù họ khá nổi tiếng ở Rosenheim và có thể bị bắt buộc phải làm vậy.
‘Mình không nhất thiết phải tham gia guild của các sư phụ.’
Cậu khá thân thiết với các Geomchi, và cậu cũng thấy họ mỗi ngày. Họ cũng được Weed thêm vào danh sách bạn bè, nên cậu thường xuyên nói chuyện với họ. Không cần phải gia nhập guild được tạo bởi Geomchi.
Như thể thấy Weed đang lưỡng lự, Herman lên tiếng.
“Cậu đã từng nghe về Guild Travelers of the Wilderness bao giờ chưa?”
“Chưa.”
“Đó là guild tôi đang ở. Chúng tôi thường xuyên đi săn mà không nói gì, cũng có những người chỉ thích đi phiêu lưu… Đó là guild của những người bướng bỉnh.”
“Guild có bao nhiêu người?”
“Khoảng 25? Mọi người rất chăm online. Có những người già như tôi, và cũng có nhiều người ở độ tuổi 20, 30, thậm chí 40. Chúng tôi không liên kết với bất kỳ vương quốc nào, và cũng không hề có nghi thức bắt buộc gì. Do đó, khá dễ dàng để tham gia. Tại sao cậu không tham gia nhỉ?”
“Và nếu việc đó làm tôi khó chịu?”
“Cậu chỉ cần quit.”
Weed thấy đề nghị của Herman có thể chấp nhận được.
Hầu hết các guild cố gắng tiếp cận vì cậu là một Sculptor.
Một tác phẩm điêu khắc cho guild của họ.
Đó là lý do duy nhất thúc đẩy họ mời cậu vào guild. Dường như việc đó sẽ không xảy ra ở guild của Herman.
“Được rồi. Tôi tham gia thế nào?”
“Tôi có thể mời cậu. Đó là quyền của những người đã ở guild hơn một năm.”
*Ding!*
> Herman đã mời bạn vào Guild Travelers of the Wilderness.
> Thông tin về Guild Travelers of the Wilderness
> Thành viên: 25
> Chủ Guild: Trống
> Tổ chức Guild: Tốt
> Guild thù địch: Không có
> Vương quốc thù địch: Không có
>
> Chỉ sau khi tham gia guild một thời gian, bạn mới có thể xem thông tin chi tiết hơn.
> Bạn có chấp nhận lời mời này?
Nếu guild đang có chiến tranh hoặc thù địch với các guild khác, người chơi sẽ không muốn tham gia, nhưng nếu là guild trung lập thì không sao.
“Tôi sẽ tham gia.”
*Ding!*
> Bạn đã tham gia guild Travelers of the Wilderness.
Ngay sau đó, kênh chat guild mới đã xuất hiện ở cửa sổ tin nhắn của Weed.
- Sabrina: Chào mừng đến với guild!
- Pin: Chào mừng.
- Edwin: Thật vui được gặp cậu.
Một guild khá nhiệt tình với thành viên mới.
Đã có 24 người online trên tổng số 26, kể cả Weed.
Bạn có thể nói điều đó khá ấn tượng, nhưng chỉ có 3 người chào mừng cậu.
- Weed: Xin chào, tôi là Weed. Rất vui được gặp các bạn.
- Herman: Có vẻ những người khác đang bận đi farm hoặc làm quest. Ở guild của chúng ta, có rất nhiều người đã tắt chat guild. Vì vậy, nếu cậu cần bất cứ thứ gì, cậu sẽ phải kết bạn với họ và nói chuyện.
- Weed: Tôi hiểu.
- Pin: Nhưng Herman à, không phải anh bảo Art Hand-nim cũng sẽ tham gia đó sao?
- Herman: Em đang nói gì thế? Người vừa tham gia chính là Art Hand đấy.
- Pin: Không thể nào. Người vừa tham gia là Weed mà. Kiểm tra lại đi anh.
- Herman: Nhầm thế nào được. Anh mời Art Hand khi tay anh chỉ thẳng vào cậu ấy… Huh, sao việc này có thể xảy ra chứ? Như Pin nói, người vừa tham gia thực sự là Weed.
Ngay sau khi gia nhập, Weed đã ẩn class của mình.
Cậu chưa muốn trở nên quá thân thiện với guild. Cậu miễn cưỡng lộ bản thân với những người trong guild mà cậu không biết.
Dù vậy, tên cậu vẫn được hiển thị.
- Weed: Tôi chính là Art Hand.
- Herman: Cậu thực sự là Dwarf Sculptor Art Hand đó hả?
- Weed: Phải. Nhưng tôi không phải Dwarf.
- Herman: Cậu không phải Dwarf?
- Weed: Do hoàn cảnh, nên giờ tôi đang giả vờ thành một Dwarf.
- Pin: Art Hand, thật tốt khi được gặp anh, nhưng ý anh là sao, anh không phải là Dwarf? Anh thực sự là một người lùn… Ack! Em thực sự xin lỗi vì đã nói người lùn. Dù sao thì, anh không cùng chủng tộc với anh Herman?
- Weed: Hoàn toàn không.
- Pin: Vậy chủng tộc thực sự của anh là gì?
- Weed: Con người.
Herman đứng ngây người bên cạnh Weed, chợt nhận ra điều gì đó.
Những tác phẩm điêu khắc đáng kinh ngạc mà Weed làm và khả năng của cậu khi làm quest Sculptor, cùng khoảng thời gian cậu làm Đôi cánh.
Một suy nghĩ thoáng qua tâm trí Herman.
- Herman: Một con người, một Sculptor tên Weed… Không thể nào! Lãnh chúa của Morata?
- Weed: Là tôi đây.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay