Virtus's Reader
Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng Huyền Thoại

Chương 144: CHƯƠNG 144: CUỐN SÁCH KỲ LẠ CỦA GILDRAS

Hội Sinh viên Đại học Hàn Quốc đang tất bật chuẩn bị cho lễ hội.

Mỗi khoa đều phụ trách một khu vực riêng. Lễ hội văn hóa và các sự kiện dành cho người dân địa phương cũng được chuẩn bị song song. Mọi người chạy đôn chạy đáo chuẩn bị sân khấu và mời ca sĩ cho buổi lễ.

“Chúng ta nên chọn ai làm MC cho lễ hội đây?”

“Yu Jea Dol thì sao?”

Yu Jea Dol được mọi người đánh giá rất cao nhờ tài năng MC thiên bẩm. Một khi đã cầm mic thì anh ấy có thể nói không ngừng nghỉ. Anh được xem như người dẫn chương trình đẳng cấp quốc gia vì tính cách tốt bụng và sự chu đáo.

“Tôi đã thử liên lạc, nhưng họ trả lời rằng anh ấy kẹt lịch quay chương trình ‘Vượt Lên Chính Mình’ rồi.”

“Vậy anh có thử liên hệ với Kang Ho Eun chưa? Anh ấy từng dẫn chương trình cho lễ hội năm ngoái mà.”

Cựu đô vật Kang Ho Eun! Dù sở hữu thân hình hộ pháp, anh vẫn chinh phục khán giả bằng vẻ mặt ngây thơ và sức hút cá nhân. Với sức khỏe dồi dào và đam mê mãnh liệt, anh được ví như một người anh lớn trong giới MC.

“Anh ấy đi du lịch 3 ngày 4 đêm rồi. Anh ấy rất tiếc vì không thể tham gia lễ hội lần này.”

“Chết tiệt... Vậy biết mời ai bây giờ?”

Các tiết mục tại lễ hội của Đại học Hàn Quốc buộc phải diễn ra một cách suôn sẻ.

Lễ hội này được cho là sẽ giúp các sinh viên đang kiệt sức vì học hành được thư giãn và tận hưởng không khí đại học, và vì có cả người dân địa phương tham gia nên ban tổ chức không thể làm qua loa được. Cuối cùng, không tìm được người vừa ý, họ đành quay lại chọn Park Min Su, hạt giống số hai, làm MC cho buổi lễ.

*

Đôi tay Jung Hyo Rin lướt trên phím đàn piano.

Một giai điệu thuần khiết và trữ tình vang lên.

Cô đang sáng tác một ca khúc mới cho album của mình.

“Bài này hay đấy... nhưng em định viết lời thế nào? Em có muốn mời nhạc sĩ viết lời không? Thầy Kim Tae Hwan lần trước hợp tác với em cũng có ngỏ ý muốn làm việc cùng lần nữa.”

Khi người quản lý hỏi, Hyo Rin lắc đầu.

“Không, em muốn tự mình viết lời.”

“Vậy à? Hyo Rin-ssi nhà ta cũng có tài viết lời mà... Ca khúc này chắc chắn sẽ rất tuyệt vời.”

Thật ra, Hyo Rin đang ở trong một trạng thái mà cô không thể xác định được nên dùng cảm xúc gì để viết lời cho bài hát này.

“Em sẽ viết những lời mà bản thân mình muốn hát.”

Điều đó không hề dễ dàng.

Vì ngày phát hành album vẫn còn xa nên cô cố gắng viết một bài hát mà mình ưng ý nhất.

Hyo Rin vừa đánh đàn vừa hỏi.

“Quản lý này, anh đã để trống lịch cho em trong ba ngày tới chưa?”

“Anh đã làm như Hyo Rin-ssi yêu cầu, nhưng có chuyện gì vậy?”

“Chuyện cá nhân thôi ạ.”

Anh quản lý cảm thấy nhẹ nhõm vì Hyo Rin chưa bao giờ dính vào rắc rối đời tư. Tuy nhiên, anh vẫn phải hỏi nơi cô định đến.

“Em định đi đâu à?”

“Đại học Hàn Quốc. Người quen của em học ở đó. Em sẽ đến đó cùng với bạn.”

*

*Bạn là người đầu tiên khám phá Hầm ngục Kramado.*

*Thưởng:*

*Danh vọng +230*

*Kinh nghiệm và tỷ lệ rớt đồ tăng gấp đôi trong một tuần.*

*Quái vật đầu tiên bị tiêu diệt sẽ rớt ra vật phẩm tốt nhất.*

“Yeah!”

“Chúng ta đúng là người đầu tiên thật này. Nhìn lượng Danh vọng tăng kìa!”

Các thành viên trong đội sung sướng hét lên.

“Chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ rồi.”

“Yeah. Chắc chỉ có mình chúng ta tìm ra được hầm ngục này thôi.”

Kiếm Sĩ Bella nói một cách đầy tự tin.

Sau khi họ đã quá quen với những bãi quái tương đối an toàn, một cuộc phiêu lưu như thế này thật sự rất tuyệt vời.

Ngay cả những nhóm khác cũng sẽ gặp khó khăn trong việc tìm ra một hầm ngục mới.

“Làm tốt lắm Nide.”

“Mình sẽ thưởng cho cậu nếu chúng ta được điểm cao.”

Y như ngoài đời, mặt Nide đỏ lên vì những lời khen ngợi.

“Có gì đâu mà. Mình chỉ gặp may thôi.”

Hegel vỗ vai khích lệ Nide.

“Làm tốt lắm.”

“Không có gì. Chúng ta làm cùng nhau mà.”

Phát hiện ra một hầm ngục mới chính là một cơ hội tuyệt vời để cày kinh nghiệm và farm đồ.

Hegel rút kiếm ra.

“Vậy thì, mọi người chuẩn bị chiến đấu thôi nào.”

Đối thủ của họ là những con thằn lằn màu trắng đang bò khắp nơi trong hầm ngục.

“Húc Khiên! Tôi sẽ đẩy lùi chúng.”

Tay trái Hegel cầm Khiên của Kudram, anh lao thẳng tới lũ quái vật.

Điểm mạnh của các Kiếm Sĩ chính là sức sát thương.

Sức mạnh của đòn đánh được tăng lên tối đa khi vận dụng Song Kiếm Kỹ và Cự Kiếm Kỹ, vậy nên họ có thể gây ra sát thương cao hơn các class chiến đấu tương tự.

“Rung Chấn. Thiêu Đốt. Tan Vỡ!”

“Liên Hoàn Tam Kiếm!”

“Cường Hóa Kim Loại, Ngọn Lửa Chúc Phúc!”

Pháp Sư Nguyên Tố Selsia, Kiếm Sĩ Bella, và Yểm Thuật Sư Rumi cũng góp sức vào trận chiến.

Yểm Thuật Sư ban cho các vật phẩm một sức mạnh độc nhất. Hiệu quả của các phép cường hóa lên con người có thể yếu hơn Tu Sĩ hoặc Pháp Sư, nhưng họ có thể tạm thời tăng sức mạnh của một món vũ khí lên nhiều lần.

Mấy con Kramanoim bị trúng đòn Khiên Húc đã bị thương, văng ra xa hoặc lật ngửa. Trong tình huống đó, nếu lãnh đủ các đòn đánh từ Selsia hoặc Bella, chúng sẽ tan biến thành khói xám.

Nide, một Kẻ Trộm, lẻn đến gần một con Kramanoim với kỹ năng ẩn thân.

“Giám Định Sinh Vật!”

Đó là một kỹ năng mà chỉ có Kẻ Trộm, Trinh Sát, Sát Thủ, và Nhà Mạo Hiểm mới học được. Nó cho phép người chơi thấy được thông tin chi tiết của đối phương.

Và những thông tin mà Nide tìm thấy được chia sẻ với các thành viên còn lại trong nhóm.

*Ding!*

*Tên quái vật: Kramanoim con*

*Level: 234*

*Một loài quái vật thường sống ở các hầm ngục cũ.*

*Trong một thời gian dài, nó chỉ sống trong các hầm ngục.*

*Thị giác bị thoái hóa đến mức gần như mù.*

*Chúng phát hiện kẻ thù bằng âm thanh hoặc qua các rung chấn trong lòng đất và rất thích ăn thịt.*

*Chúng bò rất nhanh bằng bốn chân và có thể phun ra một loại độc gây tê liệt nhẹ.*

Không chỉ cung cấp thông tin về con Kramanoim, kỹ năng này còn làm nổi bật điểm yếu của chúng. Vùng cổ của chúng phát ra một quầng sáng xanh nhợt nhạt, nếu đánh vào đó có thể gây ra sát thương chí mạng!

Dưới sự tấn công tàn bạo của Hegel và sự hợp công của Bella và Selsia, đàn Kramanoim nhanh chóng biến thành những làn khói xám.

Sau khoảng 3 giờ chiến đấu, nhóm đã tiêu diệt toàn bộ quái vật ở tầng 1.

Yểm Thuật Sư Rumi và Bella tăng được 1 level nhờ hiệu ứng nhân đôi kinh nghiệm, và lượng vật phẩm rớt ra cũng rất nhiều, ngay cả Selsia cũng cảm thấy hài lòng.

“Tuyệt vời!”

“Một hầm ngục quá ngon. Nhiệm vụ lần này của chúng ta chắc chắn được điểm A rồi.”

*

Khi Weed đến Vương quốc Dale thì trời đã tối.

“Cái cây cổ thụ đó... nó có ở gần đây không nhỉ?”

Trên nền đất có dấu vết bị đào bới, và tại đó cậu tìm thấy một tập sách nhỏ.

*Tập Truyện Kỳ Lạ của Gildras.*

Weed mở cuốn sách ra.

*Tôi, lãng khách vui vẻ Gildras, hôm qua đã đi chơi với người vợ mới cưới ở làng Dolne. Là con gái của một nông dân, nàng tươi trẻ và đầy sức sống... Tối hôm đó, chúng tôi nghỉ ngơi tại một cối xay gió, chỗ nghỉ vô cùng thoải mái và bầu không khí cũng rất tuyệt vời.*

*Ngày tiếp theo, tôi rời Dolne để đi đến một nơi khác, nhưng lại không tìm được phương hướng. Một du khách như tôi, người đã đi mòn cả đế giày, mà lại bị lạc đường thì thật khó tin. Nhưng chuyện đó đã thực sự xảy ra.*

*Ở đây, có những cái cây già cỗi khô quắt queo, và khi nhìn lại, tôi nghĩ mình đã đi qua một vùng đất đỏ khô cằn.*

*Sự kiện đáng sợ gì đã diễn ra ở nơi này vậy?*

*Tuy nhiên, mấy cái cây già cỗi này trông có vẻ vô hại. Đó là vì tôi đã đi ngang qua chúng mà vẫn an toàn. Hahaha.*

*Trong lúc đang chật vật vì lạc đường, tôi thấy một lối vào dẫn đến nơi nào đó. Mặc dù được giấu khá kỹ giữa những cái cây, nó vẫn không thể thoát khỏi cặp mắt sắc bén của tôi.*

*Nhưng việc đầu tiên là phải đi kiếm một ngôi làng nên tôi đã không bước vào đó.*

*Chúa ơi. Tại sao tôi lại giỏi tìm ra mấy chỗ nguy hiểm thế này? Trong khi tôi còn chẳng thể tìm lại được một ngôi làng mà mình đã đi qua?*

*Tôi muốn tìm thấy một ngôi làng mới thật nhanh, kể cả một cái lều tạm của thợ săn cũng được. Sẽ thật tuyệt vời nếu ở đó cũng có một cô em căng tràn nhựa sống...*

Đó là nhật ký hành trình của Gildras, người đã đi khắp lục địa Versailles.

Có rất nhiều câu chuyện được các người hát rong truyền miệng khắp lục địa Versailles. Thật ra, nếu bạn ở trong quán rượu khoảng 1 giờ, bạn có thể nghe những câu chuyện như thế này được kể 3-4 lần.

Nide đã thu thập các thông tin như thế và nhờ đó tìm ra được hầm ngục kia.

*Tập Truyện Kỳ Lạ của Gildras* được chia thành 8 chương.

1. Đêm nồng cháy với cô bạn thuở nhỏ sau khi rời nhà.

2. Đêm trong cối xay gió với con gái lão nông dân.

3. Đêm kích thích với nàng tiên cá ở Biển Tây.

4. Đêm vội vã trên chuyến xe ngựa.

5. Đêm mộng mị với cô gái xinh đẹp.

6. Bị tên buôn nô lệ bắt giữ, đêm sảng khoái với nữ nô lệ quái vật.

7. Đêm vượt qua giới hạn trong ngôi làng của tộc Barbarian.

8. Sau khi chu du khắp lục địa Versailles, lại một đêm nồng nàn với cô bạn thuở nhỏ.

Tựa đề của mỗi chương đều gợi lên sự thô tục.

Hơn nữa, có một dòng chữ được viết bằng mực đỏ ở dưới bìa sách.

“Không dành cho trẻ vị thành niên!”

*

Hegel và Nide lấy bánh mì và trái cây ra khỏi túi rồi bắt đầu ăn.

“Dở quá.”

“Mọi người cố ăn đi, còn phải giữ sức nữa.”

“Cậu nghĩ hầm ngục này kéo dài bao xa?”

Các thành viên trong nhóm đều nhìn Hegel và Nide, nhưng cả hai đều lắc đầu.

“Một khi đã bước vào một hầm ngục, không ai có thể biết điểm cuối của nó ở đâu.”

“Mình cũng nghĩ vậy... Là một Kẻ Trộm, mình đã khám phá khá nhiều hầm ngục nhưng việc dự đoán trước là không thể. Mình xin lỗi.”

“Vậy một hầm ngục thường có mấy tầng?” Rumi hỏi.

“Không biết được. Thông thường, có 2-3 tầng. Có thể xác định bằng cách càn quét từng tầng như thế này, nhưng cũng không hoàn toàn chắc chắn. Trong một số trường hợp, mình đã thấy một hầm ngục có đến 12 tầng.”

“Có hầm ngục sâu đến vậy à?”

“Định nghĩa một tầng trong hầm ngục khá mơ hồ. Đôi lúc, khi cậu đi xuống một tầng qua cầu thang, trong trường hợp hầm ngục có kết nối với tầng hầm, cậu sẽ thấy quái vật ở tầng đó mạnh hơn hẳn hoặc bầu không khí thay đổi.”

“Vậy có thể chết khi đang khám phá hầm ngục không?”

“Có thể.”

Sau khi nghe Rumi và Nide nói chuyện, Hegel cười toe toét:

“Với mấy con quái cùi bắp này thì sao mà chết được.”

Cá nhân Hegel rất tự tin vào bộ giáp của mình. Với những nguyên liệu mà chỉ có kỹ năng Thủ Công cao cấp mới có thể xử lý được, đó là bộ giáp trong mơ của những thợ rèn cấp thấp.

Một tác phẩm nghệ thuật có thể bù đắp lỗ hổng phòng ngự của một Kiếm Sĩ vốn chỉ tập trung vào sức tấn công.

Một bộ Giáp Bantis tươm tất có giá hơn 5000 vàng. Mặc dù nặng nề, phòng thủ của nó cao gấp 5-6 lần một bộ giáp bình thường. Điều đó có nghĩa là, anh sẽ không chết dù cho có gánh chịu một lượng sát thương đáng kể.

Một bộ giáp có thể chịu được những mũi tên và đánh bật cả kiếm!

Giấc mơ của một Kiếm Sĩ là một bộ giáp toàn thân. Bộ mà Hegel đang mặc chính là một bộ giáp cao cấp, thậm chí nó còn kháng phép. Từ kỹ nghệ chế tạo tới các chi tiết trang trí, thậm chí cả hình dáng của bộ giáp cũng có thể được gọi là kiệt tác.

Một kiệt tác gần đạt đến sự hoàn mỹ!

Với độ bền hầu như không giảm, không có vật phẩm nào dành cho Kiếm Sĩ tốt hơn thế này.

*

Những con Kramanoim trưởng thành đã bắt đầu xuất hiện ở tầng 2 của hầm ngục.

Tuy nhiên, sức tấn công của chúng vẫn không khá hơn so với lũ con non. Một chủng loài chỉ phát triển về kích cỡ cơ thể.

Chỉ có điều là lượng độc mà chúng phun ra độc hơn khá nhiều. Và với một tổ đội không có Tu Sĩ, đây chính là một rắc rối lớn.

“Chết tiệt.”

Hegel bị bao phủ bởi đống nước bọt gây tê. Cậu khá ức chế khi vừa chiến đấu vừa dính phải mấy cái thứ vàng vàng ấy.

Do Bella khá yếu nên nếu bị tê liệt, cô ấy sẽ bị giết một cách nhanh chóng.

Vì các thành viên trong nhóm không phù hợp với việc chiến đấu nên Hegel phải đưa mình ra làm tấm khiên thịt cho cả đội.

“Chết tiệt. Sao bọn chúng đông quá vậy?”

Áo giáp và khiên của Hegel bị phủ đầy nước bọt. Và cái mùi hôi tanh bốc lên thật khó chịu. May mà anh đang mặc một bộ giáp kháng phép và kháng độc rất tốt nên vẫn có thể chiến đấu mạnh mẽ, nếu là người khác thì đã mất khả năng chiến đấu từ lâu rồi.

“Mưa Tên!”

Twitter bắn tên như mưa, và những người khác đang ra sức tấn công trong giới hạn mana cho phép. Nide dụ những con Kramonoim bằng những bước di chuyển chuẩn xác của mình. Nếu không nhờ cách di chuyển nhanh nhẹn để thu hút sự chú ý của lũ Kramanoim, bọn chúng đã tấn công các thành viên còn lại rồi.

Dù vậy, Hegel vẫn bị lũ Kramanoim vây kín.

“Chết tiệt. Mình không muốn dùng tuyệt kỹ của mình ở một nơi như thế này...”

Hegel liếc nhìn đồng đội, tra thanh kiếm vào vỏ và lấy ra một thanh trọng chùy.

Chùy là loại vũ khí có sức tấn công đáng kinh ngạc. Mặc dù Kiếm Sĩ luyện kiếm là chính nhưng họ cũng học được kỹ năng của giáo và các loại vũ khí khác. Vì sức phòng thủ của các bộ giáp mà Kiếm Sĩ mặc rất lớn, nên việc dùng các vũ khí nhọn như giáo hoặc chùy trở nên rất hiệu quả.

Chùy Rupture!

Một vũ khí có giá 680,000 Won.

Với các chỉ số của mình, nó có thể gây ra một chấn động vô cùng lớn, dù cho có bị chặn bởi khiên, luồng sức mạnh hủy diệt mà nó gây ra vẫn trực tiếp xuyên thấu qua lớp áo giáp. Thế nên nó có thể đánh bay bất kỳ ai chỉ với một cú vụt.

Thay vào đó, nó cực kỳ khó sử dụng vì quá ngắn và nặng, nhưng lại là thứ vũ khí phù hợp nhất để tiêu diệt các con quái máu trâu.

“Hyaa!”

Khi Hegel giơ vũ khí lên, một vầng hào quang tỏa ra từ cơ thể anh. Đây có thể là đặc tính của cây chùy, nhưng tinh thần chiến đấu của anh đã được tăng lên và đe dọa bọn quái.

Hegel không bỏ lỡ cơ hội chiếm thế thượng phong từ bọn Kramanoim đang sợ hãi.

“Địa Chấn!”

Với cú đập của Hegel, mặt đất run rẩy rồi nứt toác ra.

Bọn Kramanoim trong phạm vi 7 mét lập tức bốc hơi.

Sức mạnh hủy diệt của một chiêu thức diện rộng do một Kiếm Sĩ cấp độ hơn 300 thi triển!

“Lóe Sáng Đấu Khí!”

Hegel lao vào bọn Kramanoim như sói giữa bầy cừu.

Dù phải giúp các thành viên khác trong đội, anh vẫn là người giết nhiều quái nhất.

Tuy nhiên, Hegel vẫn không hài lòng.

“Chết tiệt. Nếu mình thông thạo chiêu Địa Chấn thêm một chút nữa thì một nửa bọn quái đã không thể chiến đấu rồi.”

Mặc dù chưa hoàn hảo cho lắm nhưng kỹ năng đó cũng đã khiến Bella và Rumi choáng ngợp.

“Kiếm Sĩ level 300 mạnh thật.”

“Mình mới xem họ trên TV thôi, chưa xem trực tiếp như thế này bao giờ. Giống như họ được sinh ra để chiến đấu vậy – thật phi thường.”

Sức tấn công của một Kiếm Sĩ đạt tới mức kinh khủng.

*

Sau khi nghỉ giải lao, họ tiến vào tầng 3 của hầm ngục.

“Haha. Nếu mấy con Kramanoim già xuất hiện thì đây đúng là một hầm ngục tuyệt vời.”

Hegel tự tin dẫn đầu.

Tuy nhiên, tầng 3 của hầm ngục không giống như họ dự đoán. Một mê cung chằng chịt cạm bẫy.

Những thứ hấp dẫn như mấy mũi tên bắn ra từ tường!

Họ bước lên một viên gạch và thấy nó sụt xuống, rồi một bầy rắn lao ra. Nide vô hiệu hóa cái bẫy rồi giết hết bọn rắn, nhưng vẫn mất rất nhiều thời gian.

Và một lúc sau, trong khi họ tiến lên phía trước.

*Ầm ầm!*

Một hòn đá bự chảng lăn về phía họ.

Nó to bằng cả lối đi và chẳng chừa cho họ lối thoát nào cả.

“Chạy!”

Hòn đá lăn tròn ngay sau lưng và cả đội chạy trối chết để tránh nó.

“Chúng ta không biết phía trước có gì đâu!”

“Còn đỡ hơn là bị đè chết!”

“Đường hầm càng lúc càng hẹp hơn!”

*Ầm ầm!*

Đường hầm càng lúc càng hẹp hơn, vậy nên tảng đá đã bị kẹt giữa các bức tường. Bức tường bị phá hỏng khá nhiều nhưng cuối cùng thì tảng đá cũng dừng lại...

“Thật là nhẹ nhõm.”

“Chúng ta được cứu rồi sao?”

Không có thời gian để ăn mừng. Kinh nghiệm của Nide cho biết trong những trường hợp như thế này, những rắc rối lớn hơn sẽ tìm đến họ.

Nide vội vàng nói.

“Này, các bạn.”

“Gì vậy?”

“Có ba tin xấu... Một tin rất xấu và một tin ít xấu hơn. Và cũng có một tin xui xẻo nữa.”

Selsia nở một nụ cười. Sau nhiều ngày chỉ có săn bắn, trải nghiệm cuộc khám phá hầm ngục này khiến cô rất kích thích.

“Nói cái tin ít xấu trước đi.”

“Ok. Đường lui của chúng ta đã bị chặn. Và tin rất xấu là chúng ta không biết có những loại bẫy gì ở nơi ta đang đứng.”

“Cậu nói là cạm bẫy hả?”

“Ngay lúc này đây, mình phát hiện ra nơi này đầy rẫy cạm bẫy. Vậy nên, mình nghĩ là ta nên đứng yên ở đây.”

“Không thể vô hiệu hóa mấy cái bẫy này à?”

“Ừ. Cả đường hầm toàn là bẫy... nơi này chắc không phải là một lối đi bình thường, mà là một con đường tách biệt. Có vẻ như chúng ta đã chọn nhầm hướng đi trong khi chạy trốn hòn đá lúc nãy rồi.”

“...”

Mặt Rumi tái xanh. Thế nhưng trước khi từ bỏ hoàn toàn, cô hỏi: “Vậy tin xui xẻo thế nào? Đừng nói là có thứ tệ hơn việc này nhé?”

“Yeah. Người lúc này đang đi tới chỗ chúng ta, người duy nhất có thể cứu chúng ta, chính là... Weed.”

Các thành viên trong đội chìm vào tuyệt vọng.

Họ dễ dàng nhận thấy sự thất vọng trong giọng nói của Nide.

‘Kết thúc rồi.’

Có vẻ như họ đã thất bại trong nhiệm vụ khám phá hầm ngục này. Điểm thưởng cho việc khám phá một hầm ngục mới là rất cao, nhưng nếu họ chết giữa chừng thì mọi thứ cũng chỉ là thất bại mà thôi.

Nhiệm vụ thất bại thì đáng tiếc thật. Nhưng nếu bị tụt level và độ thông thạo kỹ năng do bị chết thì còn tệ hơn nữa.

Hegel đứng dậy và bước đi. Sau khi nghỉ ngơi thì thể lực của anh đã được hồi phục.

“Các bạn đang làm gì vậy? Ngồi đó chờ chết à?”

“Hegel! Nguy hiểm lắm!”

“Chúng ta không có quyền lựa chọn. Vậy thì chúng ta chỉ cần tiến lên thôi. Đây là một hầm ngục có các con quái yếu như Kramanoim... dù cậu nói nó nguy hiểm, nó cũng không tệ đến thế.”

Lời nói của Hegel có sức thuyết phục lạ lùng.

Nếu kiểu gì cũng chết, họ sẽ không đời nào ngồi yên chờ chết.

Mặc dù anh hành động như một Kiếm Sĩ, nhưng nó cũng chỉ được một chốc mà thôi.

“Hegel!”

“Gì vậy?”

Anh vẫn bước tiếp mà không hề quay lại.

Các thành viên trong nhóm có thể thấy những con nhện đang bám vào lưng và vai của Hegel. Có những con nhện to bằng nắm tay đang bò trên tường, sàn và trên trần. Bởi vì đang mặc giáp nên anh chẳng cảm thấy gì cả.

“Umm, cậu đang gặp nguy hiểm đấy.”

“Nguy hiểm gì?”

“Trên giáp của cậu...”

“Có gì trên đó hả?”

Tới lúc Hegel quay lại để nhìn, lũ nhện đã phun đầy tơ trên người anh.

Do cả người bị phủ đầy tơ nên anh chẳng thể nào rút kiếm ra được.

Kín như bưng!

Mỗi khi cậu cố vặn mình thoát ra thì đống tơ siết càng lúc càng chặt lại.

“Á!”

Hegel hét lên. Máu anh không giảm nhiều vì đang mặc giáp, nhưng cho dù anh có dùng bao nhiêu sức, anh vẫn không thể cử động được.

Tất cả thành viên còn lại cũng bị tơ nhện phủ từ trên trần xuống, trên các bức tường, dưới sàn và sau lưng, trói chặt lại.

Cả đường hầm đầy nhện, thế nên cũng chẳng có lối nào để thoát.

Dù cho những mũi tên của Twitter có cản được lũ nhện đôi chút, nhưng cũng không thấm thía gì. Thậm chí con dao găm của Nide cũng chỉ cắt được vài sợi tơ nhện mong manh.

“Kruuuuung!”

Một con Quỷ Hồn dưới dạng một con nhện xuất hiện từ sau những bức tường.

Nhện Chúa Elfin!

Một con Quỷ Hồn cấp boss đang vui vẻ nhìn họ chết từ từ.

“Ôi không. Có vẻ như chúng ta sẽ chết như thế này.”

“Đây vẫn là một chuyến đi khá vui.”

Ít nhất vẫn thoải mái khi vẫn còn nói chuyện được, do miệng là nơi duy nhất chưa bị tơ nhện phủ kín.

*

Weed đi lang thang trong rừng cây khô và đang tìm lối vào hầm ngục.

Trời đã tối và khu rừng đang toát ra vẻ âm u kỳ dị.

“Cái lối vào đó ở chỗ quái nào nhỉ?”

Nếu cậu là một Kẻ Trộm hoặc một Nhà Mạo Hiểm, cậu đã có thể lần theo dấu chân của các tổ đội đi trước. Tuy nhiên, cậu lại bay vào giữa rừng bằng Đôi Cánh Ánh Sáng, điều này chỉ gây khó khăn hơn trong việc tìm kiếm.

*Hunnng... Hunnnng...*

Cậu nghe thấy tiếng thở của một sinh vật và tiếng giãy chết của một con châu chấu.

Khu rừng hoang vắng và không có sự sống!

Thứ gì đó đang lao về phía cậu trong những hàng cây.

“C-H-Ế-T Đ-I, K-Ẻ Đ-Ộ-T N-H-Ậ-P!”

Lũ Growler!

Những con quái cầm rìu đang lao thẳng tới chỗ cậu.

Một nhóm 100 con. Đây là một cuộc tấn công quy mô khá lớn.

Thay vì bỏ chạy, Weed giơ kiếm lên.

“Một đống kinh nghiệm và item! Tới đây nhanh nào!”

Cậu thấy vui khi có kẻ thù vì đã lâu rồi cậu chưa đi săn.

“Triệu hồi Death Knight.”

Trong một làn khói, Death Knight Van Hawk xuất hiện.

“Chủ nhân!”

Van Hawk nhanh chóng nhận ra Weed. Mặc dù cậu đang trong dạng Người Lùn, hắn đã từng nhìn thấy cậu khi ở dạng Orc, nên hắn không bất ngờ lắm. Mối liên kết của họ không chỉ đơn giản là ngày một ngày hai.

“Chúng là kẻ thù. Chiến đấu đi.”

“Rõ, thưa chủ nhân!”

Van Hawk quay lại và vung kiếm lên. Mặt đất bị hất tung lên và bọn Growler bị đẩy ngã.

Khi Van Hawk đang chiến đấu với một nhóm Growler thì một nhóm khác chọn Weed làm mục tiêu của chúng.

“Lưỡi Đao Điêu Khắc Ánh Trăng.”

Từ trong rừng cây khô, cái bóng của Weed lấp loáng trong lúc cậu lao về phía trước. Cậu nhanh chóng lướt qua những hàng cây.

Những cái cây khô trở thành chướng ngại vật, vậy nên số lần tấn công của bọn Growler bị giới hạn.

“Kẻ đột nhập!”

“Tao sẽ nhai sống mày!”

Hai tên Growler lao đến chặn đường cậu.

Cú chặt đầy sức mạnh! Thật bất cẩn khi trực tiếp đối đầu với đòn đánh mang toàn bộ sức mạnh của lũ Growler.

“Thất Tinh Bộ!”

Thân thể Weed để lại dư ảnh khi cậu di chuyển cực nhanh.

Một kỹ năng phủ nhận quy luật quán tính! Một kỹ năng giúp bạn chuyển hướng ngay cả khi đang ở tốc độ tối đa!

Bước đầu tiên, cậu xoay ngược lại. Bước tiếp theo, cậu chuyển sang phải. Vừa né đòn của tên Growler, cậu vung kiếm chém vào người hắn.

Lâu lắm rồi cậu chưa chiến đấu, nhưng cũng không khó lắm.

*Pow pow pow!*

Cậu điên cuồng chém tên Growler ngáng đường!

Khi cậu giết được 2 tên, thì Van Hawk đã giết được ít nhất là 5 mạng. Van Hawk đứng tại chỗ và chém bọn Growler đang lao vào hắn như thiêu thân.

“Thất Tinh Bộ!”

Weed dùng skill mà không hề tiếc nuối. Một skill hữu dụng trong lúc cậu vừa nhặt item vừa chiến đấu. Nhờ lượng Mana và Thể Lực dồi dào, cậu spam skill xả láng.

Lúc đó, tin nhắn của Rumi được gửi tới Weed.

- Weed-oppa.

- Gì vậy?

Giọng nói trầm tĩnh trong lúc điên cuồng đi săn và nhặt đồ.

Nghe điện thoại khi đang lái xe là bất hợp pháp. Bởi vì nó gây mất tập trung và tăng tỉ lệ xảy ra tai nạn giao thông.

Và việc chat riêng lúc đang chiến đấu trong Royal Road cũng nguy hiểm như vậy, hầu hết mọi người đều kiềm chế bản thân.

Tuy nhiên, sức tập trung của Weed thật đáng sợ.

‘Điểm kinh nghiệm, độ thông thạo kỹ năng, item!’

Cậu tập trung một cách mù quáng vào những việc này đến nỗi nếu có chuyện bất thường xảy ra cũng không làm cậu rung động.

- Anh vào hầm ngục chưa?

- Chưa.

- Vậy thì đừng vào. Tụi em dính bẫy rồi. Bây giờ thì cả đám chỉ chờ chết thôi.

- ...

- Anh không nên đi vào rồi chết vô ích, về thị trấn nghỉ ngơi đi.

*Kéttttttt!*

Weed “đứng hình”.

Sau đó, cậu nhìn quanh khắp khu rừng với cặp mắt mờ ám.

Cùng lúc đó, Van Hawk cũng dừng lại.

‘Ông chủ xấu tính của mình lại sắp gây ra rắc rối gì đây?’

Đi theo Weed ngay từ khi cậu mới vượt qua giai đoạn tân thủ, Van Hawk hiểu cậu rất rõ. Khi đang đi săn, cậu sẽ rất quyết đoán.

Cái thứ làm cho Weed “đứng hình” khiến cho Van Hawk sợ hãi.

Lũ Growler đã mất đi ý chí chiến đấu, nhìn Weed bằng cặp mắt sợ hãi.

Nếu Van Hawk có sức mạnh bùng nổ thì Weed đã ở một đẳng cấp hoàn toàn khác. Cách di chuyển không tài nào theo kịp.

Những chuyển động nhanh như một cái bóng làm chúng khiếp sợ.

Người chơi phải tự mình chiến đấu trong Royal Road. Bởi thế dù cho có cùng cấp độ, khoảng cách giữa khả năng chiến đấu vẫn là rất lớn.

Một nhân vật có skill kiếm thuật Cao cấp do một đứa con nít điều khiển và một nhân vật do một kiếm sư thực thụ điều khiển khác nhau như trời và đất.

Vì Weed dùng kỹ năng rất đúng lúc đúng chỗ nên cậu không thể đánh hụt.

Sự tập trung trong lúc chiến đấu và kỹ năng của Weed đem lại cảm giác như cậu đang truyền cảm hứng cho mọi người xung quanh.

Không chỉ người thường bị choáng ngợp bởi các chuyển động của cậu, lũ quái vật cũng thấy vậy, và điều đó làm chúng lo lắng.

Với khả năng Lãnh đạo và sức Hút của Weed, hiệu ứng này càng hiệu quả hơn nữa. Với bọn quái trì độn thì việc này dễ dàng khiến chúng sợ hãi.

Weed đang chiến đấu thì dừng lại.

“Tụi bây may mắn lắm. Vì tao có chuyện gấp nên phải đi ngay.”

Lũ Growler thở phào nhẹ nhõm.

Không thể nào vui hơn được nữa!

Nhưng Weed chưa nói xong.

“Van Hawk.”

“Sẵn sàng nhận lệnh, thưa Chủ Nhân.”

“Giết hết bọn chúng, đừng cho đứa nào thoát. Và đừng quên nhặt hết item đấy.”

“Vâng, thưa Chủ Nhân.”

Weed chẳng phải là dạng người khoan dung cho “đống tiền” trước mắt.

Sau khi giao nhiệm vụ cho Van Hawk, cậu một lần nữa đi tìm lối vào hầm ngục.

May mắn thay, cậu tìm thấy lối vào cách không xa chỗ cậu đánh nhau với đám Growler.

Weed không do dự bước vào hầm ngục.

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!