Hầm ngục Kramado.
Lũ quái vật trung cấp Kramanoim xuất hiện ở tầng 1 và 2.
Số lượng của chúng quá đông so với một hầm ngục thông thường, biến nơi đây thành bãi săn lý tưởng cho những chiến binh dày dạn kinh nghiệm. Tuy nhiên, từ tầng 3 trở đi, bẫy rập nguy hiểm xuất hiện dày đặc, thậm chí có cả những con quái vật cấp 300.
Họ sẽ không đụng độ Nhện Chúa Elfin nếu đi theo lối thông thường, nhưng phía trước vẫn còn đầy rẫy hiểm nguy.
Nếu là Hegel và những người khác, họ sẽ chọn con đường an toàn nhất để thoát ra ngoài!
"Hộc... hộc..."
"Đi chậm lại một chút đi!"
Tuy nhiên, họ lại đang tiến sâu hơn vào hầm ngục.
Trước mặt họ, lối đi đã được Weed càn quét sạch bong. Phải gọi là hủy diệt mới đúng, vì không còn sót lại dù chỉ một con nhện con. Cả tổ đội thậm chí không nhìn thấy bóng dáng một con quái vật nào, và bẫy rập thì đã bị phá hủy hoàn toàn.
Đó là vì Weed đã giao cho Nide một nhiệm vụ riêng.
"Nide."
"Vâng, hyung!"
"Khi cậu tiến lên phía trước, hãy tháo dỡ hết bẫy."
"Còn việc chiến đấu thì sao ạ?"
"Tôi sẽ lo liệu. Cậu chỉ cần di chuyển lên trước và gỡ bẫy thôi. Lũ quái vật cứ để tôi."
"Vâng, hyung. Cứ để đó cho em."
Với Nide, một Đạo Tặc chuyên nghề thám hiểm hầm ngục và mê cung, việc gỡ bẫy chỉ là trò trẻ con!
Anh đã từng trải qua một cuộc chiến thập tử nhất sinh với Nhện Chúa Elfin, nhưng đó đơn thuần là vì class Đạo Tặc có sức tấn công khá thấp. Nếu anh tạo cơ hội phục kích sau khi ẩn mình sau một cây cột và dùng nó làm lá chắn để chiến đấu, anh cũng không có khả năng chiến thắng. Tuy nhiên, anh vẫn có lựa chọn khác để thoát khỏi mớ hỗn độn đó. Vào lúc tảng đá đuổi theo họ, nếu không vướng bận đồng đội, anh có thể trốn thoát bằng cách ép mình vào một vết nứt nhỏ trên tường.
Đạo Tặc Nide, được giao một nhiệm vụ phù hợp với class của mình, đã vô hiệu hóa hoặc phá hủy các bẫy trên đường đi.
Còn Weed nhận phần xử lý lũ quái vật còn lại.
- Weed-hyung, phía trước có một số lượng đáng kể lũ Morron Chaser cấp 300.
Nide cũng kiêm luôn nhiệm vụ trinh sát.
- Có khoảng bao nhiêu con?
- Khoảng 65 con. Với số lượng này, tiến lên sẽ rất nguy hiểm...
- 3 phút.
- Gì cơ ạ?
- Tôi sẽ xử lý xong trong 3 phút, nên cậu tìm cho tôi một đám quái khác đi.
- Em hiểu rồi.
Ngắn gọn và súc tích!
Khi cậu chat với ai đó, cậu luôn nói ngắn gọn và đi thẳng vào vấn đề, nhưng thời gian cậu dành cho chiến đấu lại nhiều hơn thế.
Chạy, chiến đấu, săn bắn, giết chóc, và thu lượm vật phẩm!
Cảm giác này còn khó chịu hơn cả việc đi ăn đồ nướng mà mình thì cắm mặt nướng còn người khác thì chén sạch. Đối với Weed, vấn đề căng thẳng nhất là phải vừa chiến đấu vừa chạy trốn khỏi quái vật.
Ở những bãi săn khác, quái vật không xuất hiện từng đoàn từng đội như trong hầm ngục này. Weed chiến đấu không ngừng nghỉ và cậu cực kỳ thích thú với điều đó!
Hiệu ứng nhân đôi tỷ lệ rớt vật phẩm và EXP được áp dụng trong một tuần kể từ khi phát hiện ra hầm ngục. Những người phát hiện đầu tiên còn được tăng danh tiếng và nhận được những vật phẩm tốt nhất từ quái vật, nhưng miễn là bạn đến trong tuần đó, bạn vẫn được hưởng hiệu ứng.
Có thể nói đó là món quà mà lũ quái vật béo mẫm trong hầm ngục dành cho những vị khách ghé thăm.
"65 tên..."
Weed có thể xử lý chúng dễ dàng, nhưng để dọn dẹp sạch sẽ thì mất kha khá thời gian.
"Triệu hồi Dirtman, Fiery Pebble!"
Weed triệu tập những tinh linh mà cậu đã tạo ra.
Vì có độ thân thiện tối đa với chúng, cậu có thể triệu hồi bao nhiêu tùy thích, miễn là lượng MP cho phép. Một đặc quyền dành cho người tạo ra tinh linh!
Dirtmen chủ yếu là tinh linh cấp thấp, còn Fiery Pebble là những tinh linh cấp trung.
Một phần trần hầm ngục sập xuống và cả khu vực biến thành một biển lửa.
Hỗn loạn!
Các Dirtmen cưỡi lên lưng lũ Morron Chaser.
"Hất chúng xuống!"
Mặc dù lũ Morron Chaser vung giáo loạn xạ, các Dirtmen không hề nhúc nhích. Vì là tinh linh đất, chúng có HP gần như vô hạn. Chúng đè bẹp lũ quái bằng trọng lượng của mình và làm chậm chúng lại.
Còn các Fiery Pebble thì chui vào miệng lũ quái. Ngọn lửa phun ra mỗi khi chúng mở miệng!
Những nơi Weed lướt qua chỉ còn lại tro tàn. Chỉ bằng kiếm thuật cơ bản, cậu đã có thể hạ gục lũ Morron Chaser đang chìm trong biển lửa. Cậu phải tiết kiệm MP để triệu hồi tinh linh trong những trận chiến quy mô lớn.
Người Dwarf có thể hồi phục MP nhanh hơn con người. Nhờ đó, cậu có thể chiến đấu bằng kiếm thuật cơ bản và thỉnh thoảng sử dụng Lưỡi Đao Điêu Khắc.
Khi cậu dọn dẹp xong lũ Morron Chaser thì Hegel, Selsia, Rumi, Bella, và Twitter mới chạy đến nơi. Khoảng cách giữa họ và Weed đã được rút ngắn dù họ đã chạy không ngừng nghỉ.
Cùng một tổ đội, họ cũng nhận được kinh nghiệm.
[Bạn đã lên cấp.]
[Danh tiếng đã tăng 1 điểm vì là thành viên tổ đội của người đã hạ gục Morron Chaser chỉ bằng một đòn.]
[Bạn đã lên cấp.]
[Bạn đã lên cấp.]
[Tổ đội của bạn đã tiêu diệt tiểu boss, Morron General.]
EXP tăng nhanh chóng mặt khiến họ sợ hãi và phải liên tục kiểm tra cửa sổ thông tin.
Ngoại trừ Hegel, những người chơi cấp trên 200 mà lên cấp vù vù thế này là chuyện không thể tin được.
Thời điểm họ sắp bắt kịp, Weed lại đi mất.
Chạy trong khi quấn băng, nhắm mắt thiền định, và sử dụng kỹ năng phòng thủ Nhắm Chặt Mắt, cậu làm vậy để tiết kiệm từng chút HP một giữa trận chiến!
Nếu bạn không mù, mở mắt khi đi đường là chuyện bình thường. Nhưng vì Weed muốn tối ưu hóa hiệu quả chiến đấu nên đã buộc bản thân làm như vậy, trông có vẻ hơi buồn cười.
Nếu quan sát kỹ phương pháp chiến đấu của Weed, bạn sẽ tự hỏi, liệu con người có thể làm được như vậy không!
"Anh ấy không nghỉ ngơi chút nào."
"Có lẽ anh ấy không phải con người."
"Anh ấy là một người Dwarf."
Hegel bị kích động khi nghe Rumi, Bella, và Twitter nói với giọng đầy ngưỡng mộ.
"Cái quái gì thế này."
Anh thực sự không thể lý giải được tại sao tình hình lại trở nên như vậy.
Cảm giác quen thuộc!
Bất cứ khi nào anh cố gắng suy nghĩ kỹ mọi việc, mọi thứ lại rối tung lên.
"Mặc dù anh ấy bảo class là Nhà Điêu Khắc..."
Hegel đột nhiên nhớ lại những gì anh đã nói với các thành viên trong Guild Black Lion chỉ 8 giờ trước. Nó hiện lên trên kênh chat của Guild Black Lion!
Trong khi họ đang nghỉ ngơi sau khi săn lũ Kramanoim trên tầng 1, Hegel đã nói chuyện với một số người anh quen.
Provence: Hegel, giờ cậu đang ở đâu đấy?
Hegel: À, vâng. Em đã kể với anh rồi đấy. Em đang khám phá một hầm ngục với bạn bè ở trường...
Provence: Ồ, hôm nay à?
Hegel: Vâng. Em đến một hầm ngục ở khu vực đồng bằng của Vương quốc Dale. Đừng ngạc nhiên nhé, hyung-nim, nhóm em là những người đầu tiên tìm thấy một hầm ngục chưa được khám phá.
Provence: Thật sao?
Ject: Hơi bị bất ngờ đấy, Hegel.
Shen: Em trưởng thành nhiều rồi nhỉ?
Trong một Guild lớn như Black Lion, có nhiều người nhận ra Hegel.
Tìm ra một hầm ngục chưa được khám phá là một việc khó khăn và vinh quang.
Shen: Quái trong hầm ngục đó cấp bao nhiêu?
Hegel: Đó là một hầm ngục có quái cấp thấp thôi. Mặc dù em đã kỳ vọng cao hơn, chậc. Nơi này hoàn hảo cho những người chơi trên cấp 200 dạo chơi.
Hegel gõ chat lặng lẽ để các thành viên trong nhóm ngồi gần đó không nghe thấy.
Ject: Đừng coi thường quái cấp thấp. Cấp thấp nhưng lượng EXP nhận được cũng nhiều đấy. Cậu cũng mới đạt ngưỡng 200 cách đây không lâu mà.
Hegel: Em không coi thường chúng, em chỉ nghĩ nó là một hầm ngục để dạo chơi thôi.
Provence: Cậu phải cảm nhận được sự khao khát khi khám phá một hầm ngục mới chứ. Cậu cũng sẽ cảm thấy căng thẳng khi không biết điều gì sẽ xảy ra...
Hegel: À, điều đó thì đúng. Nhưng đây là một hầm ngục toàn quái cấp thấp, vậy thì có gì nguy hiểm đâu? Em muốn kết thúc việc thăm dò hầm ngục này một cách nhanh chóng và quay trở lại săn bắn cùng guild.
Khi đang nói chuyện, anh nghe thấy một giọng trang nghiêm phát ra từ phòng chat.
Bindel: Bạn bè của em có mạnh không?
Đó là Chiến Binh Dwarf Bindel, người xếp hạng top 3 trong Guild Black Lion.
Hegel: Không, họ khá yếu. Chỉ có một Đạo Tặc có cấp cao hơn em, ngoài cậu ấy ra thì những người còn lại không có gì đặc biệt.
Đạo Tặc là một class rất khó phát triển.
Nếu tham gia một tổ đội, họ có thể sử dụng kỹ năng cận chiến, nhưng thường chết vì khả năng phòng thủ yếu. Mức độ nguy hiểm của việc tự mình khám phá hầm ngục không thể so sánh với việc đi săn cùng tổ đội.
Bindel: Đạo Tặc đó build theo đường nào? Và cấp của cậu ta?
Hegel: Cậu ấy mới hơn 300. Có lẽ chủ yếu build theo đường đi săn cùng tổ đội.
Bindel: Cậu ta cấp hơn 300? Một Đạo Tặc cấp hơn 300 à... Ngạc nhiên đấy.
Hegel nói ngắn gọn vì anh không muốn nhắc đến Nide.
Kiếm Sĩ – người luôn tỏa sáng như một bông hoa trong trận chiến.
Anh có chút suy nghĩ coi thường các class khác, và dù biết Nide không hề tầm thường, anh vẫn không muốn thừa nhận điều đó.
Bindel: Ít nhất là với một Đạo Tặc, sẽ dễ dàng khám phá hầm ngục hơn. Và cậu nói trong nhóm không có Tu Sĩ à?
Hegel: Vâng, nhưng không sao. Vì em gần như xử lý hoàn toàn cuộc chiến. Và vẫn còn một người Dwarf chưa đến.
Bindel: Ồ, một người Dwarf.
Bindel có vẻ khá quan tâm vì đó là một người Dwarf.
Bindel: Anh ấy là Binh Sĩ hay Chiến Binh?
Hegel: Không, anh ấy là một Nhà Điêu Khắc.
Bindel: Nhà Điêu Khắc?
Hegel: Vâng. Anh ấy là đàn anh em quen, nhưng là một Nhà Điêu Khắc, vì vậy... anh ấy có thể sẽ không giúp ích nhiều trong việc khám phá hầm ngục, nhưng em đã ép anh ấy tham gia vì lợi ích của cả nhóm. Em ước mình có thể nhanh chóng đánh bại hết lũ quái này. Sau khi xong việc ở đây, em muốn được đi săn với anh, hyung.
Bindel: Cấp của Nhà Điêu Khắc đó có cao không?
Hegel: Cái này thì... em không biết. Em chưa bao giờ hỏi. Có gì thú vị à? Sao anh lại hỏi vậy?
Bindel: Vì gần đây anh đã làm việc với một Nhà Điêu Khắc người Dwarf rất ấn tượng.
Hegel: Ồ, anh ấy đã tạo ra một tác phẩm điêu khắc tuyệt vời à?
Bindel: Mặc dù đó cũng là sự thật... anh ấy là một Nhà Điêu Khắc có sức hút lạ lùng và là một chỉ huy cực kỳ tài ba. Anh đã làm theo lệnh của anh ta một cách vô thức và trước khi nhận ra, tụi anh chỉ biết đâm đầu vào hầm ngục đó chém giết. Không chỉ anh, hàng chục người Dwarf khác đều nằm dưới sự kiểm soát của anh ta.
Hegel: Em ngạc nhiên khi có một Nhà Điêu Khắc như thế.
Bindel: Đó không phải là tất cả. Kỹ năng nấu ăn của anh ấy cũng rất xuất sắc. Nếu cậu ăn món của anh ấy, thì cuộc chiến sẽ thành chuyện nhỏ. Các nguyên liệu linh tinh qua bàn tay anh ấy trở thành nguồn sinh lực tràn trề, nó làm cho cậu cảm thấy sức mạnh tuôn trào trong cơ thể.
Hegel: Một Nhà Điêu Khắc mà lại có trình độ nấu ăn như thế...
Bindel: Thật sự thoải mái bởi vì anh ấy còn sửa chữa vũ khí và áo giáp đã bị hư hỏng. Nếu anh ấy sửa, thì những vật phẩm bị hư hỏng vượt quá giới hạn độ bền đều được khôi phục như mới.
Hegel: Cái gì cơ? Giới hạn độ bền có thể được phục hồi? Anh đang nói cái gì thế... làm sao có điều phi lý như vậy được?
Hegel không biết rằng các vật phẩm quá giới hạn độ bền có thể được phục hồi.
Provence: Bindel hyung-nim, có nghĩa là giới hạn độ bền có thể được phục hồi thật sao?
Ject: Ồ, anh ấy có thể khôi phục hoàn toàn vũ khí hoặc áo giáp bị hỏng trở lại tình trạng hoàn hảo?
Đa số các thành viên trong Guild Black Lion đều không biết điều này. Mặc dù Guild Black Lion có một số lượng đáng kể người chơi cấp cao và là một guild uy tín, nhưng họ không biết nhiều về việc đó.
Lúc mới chơi, hầu như không có trường hợp nào mà giới hạn độ bền của vũ khí hoặc áo giáp hạ xuống thấp trong khi đi săn. Trên hết, họ chưa bao giờ gặp một người thợ rèn có thể làm được điều đó.
Để sửa chữa giới hạn độ bền, bạn phải nâng cao trình độ kỹ năng, ít nhất là trung cấp. Đối với một thợ thủ công có trình độ đó, họ có thể kiếm được một khoản tiền khá lớn chỉ đơn giản bằng cách chế tạo và bán vũ khí hoặc áo giáp. Tuy vậy, họ không nhận sửa chữa độ bền vì nó không giúp ích nhiều trong việc kiếm tiền và chỉ thêm rắc rối.
Bindel: Có một Nhà Điêu Khắc người Dwarf như vậy đấy.
Hegel: Chắc chắn không phải đâu, hyung-nim! Đại Lục Versailles rất rộng, nên có thể có một người Dwarf như thế. Nhưng người hyung mà em biết có lẽ không phải là người đó.
Anh đã khoe khoang với các thành viên trong guild của mình như thế cách đây 8 tiếng!
Hegel cảm thấy choáng váng.
"Còn kinh khủng hơn cả trường hợp mà Bindel-hyung nói đến!"
Anh chỉ đơn giản là bực bội vì cảm giác ngưỡng mộ này không chỉ xảy ra với anh, mà với tất cả mọi người.
Họ săn bắt nhiều loại quái vật khi đi lang thang ở tầng ba của mê cung rộng lớn dưới lòng đất. Khi bước vào trung tâm hầm ngục, có nhiều bẫy nguy hiểm hơn, và boss xuất hiện ở khắp nơi.
Weed và Nide cố tình rơi vào bẫy và tàn sát những con quái cấp boss ở đó.
Đó là một phương pháp săn bắn sạch sành sanh.
Nếu còn sót lại dù chỉ một con quái, họ sẽ cảm thấy hơi bực mình và ngột ngạt. Giống như khi bạn rửa mặt nhưng lại quên không rửa trán vậy, bạn không thể cảm thấy thoải mái.
Bên cạnh đó, lại có hiệu ứng nhân đôi EXP!
Weed đã nhận được một lượng lớn EXP và vật phẩm từ những con boss.
Nhờ Nide phá hủy các bẫy, họ kiếm thêm danh tiếng, kỹ năng và kinh nghiệm khi quét sạch hầm ngục.
Những người đi sau cũng có được EXP, danh tiếng, và lượm lặt những vật phẩm còn sót lại.
Trong thời gian này, Đạo Tặc Nide đã hoàn thành bản đồ hầm ngục tầng 3.
[Lần đầu tiên bản đồ tầng ba của Hầm ngục Kramado được hoàn thành.]
[Danh tiếng tăng 75 điểm.]
[Độ thành thạo kỹ năng Lập Bản Đồ đã được cải thiện.]
[Kinh nghiệm tăng lên.]
Điều đó có nghĩa là họ đã đi qua tất cả các ngóc ngách ở đó. Họ đã hoàn thành việc thăm dò Hầm ngục Kramado một cách hoàn hảo.
"Hộc... hộc..."
"Chuyến thăm dò này cuối cùng cũng kết thúc!"
Hegel gục xuống đất.
Một cuộc thăm dò hầm ngục kéo dài năm ngày!
Ngay cả khi tính đến sự chênh lệch thời gian trong game nhanh hơn thực tế bốn lần, gần như một ngày đã trôi qua kể từ khi họ bước vào capsule vào buổi trưa hôm trước. Và giờ là buổi trưa ngày thứ hai, khi mặt trời đang lơ lửng giữa bầu trời.
"Thật sự là một ngày dài."
Mọi người đều đồng cảm với lời của Nide.
Họ chưa bao giờ cảm thấy việc săn bắn lại đáng sợ và khủng khiếp đến thế. Trong suốt chuyến đi, họ cũng đã hình thành niềm tin và sự tự tin vào bản thân. Thay vì luôn đi săn một cách an toàn với thanh HP đầy ắp, họ đã truy đuổi quái vật khiến chúng phải chạy thục mạng như cháy nhà.
Mặc dù họ làm điều đó cùng với Weed, và phần lớn các cuộc giao tranh đều do Weed đảm nhiệm, nhưng khi những người khác có đủ Mana và Thể lực, họ cũng tham gia đóng góp vào cuộc chiến.
‘Săn bắn thật thú vị.’
‘Mình có thể thử kiểu săn bắn này một lần nữa.’
Mặc dù đáng sợ, nhưng niềm vui ly kỳ đó thật khó từ chối.
Chân của Hegel run lên.
“Mọi người làm tốt lắm.”
Twitter mỉm cười để lộ lúm đồng tiền.
"Ừ, cậu cũng vậy. Việc thăm dò kết thúc rồi, nên tôi nghĩ mình sẽ về nhà nghỉ ngơi."
Họ lên kế hoạch bù đắp lại giấc ngủ đã mất. Tuy nhiên, Weed cầm thanh kiếm của mình lên và rời đi.
"Oppa, anh định đi đâu đấy?"
"Tôi phải đi săn."
"Nh-nhưng việc thăm dò hầm ngục xong rồi mà."
"Thời gian nhân đôi EXP vẫn chưa kết thúc."
"Nhưng đã giữa trưa rồi."
"Thứ Bảy không có tiết học."
"..."
Bella lắc đầu một cách kỳ quặc.
"Nhưng oppa, nếu anh cứ tiếp tục như vậy, anh sẽ hủy hoại cơ thể mình mất."
"Cơ thể?"
"Vì chúng ta đã thức cả đêm, anh nên về nhà và ngủ một giấc ngắn. Anh cũng phải ăn nữa chứ."
"Tôi đã ăn rồi. Cả ngủ nữa."
"Khi nào ạ?"
"Lúc bình minh. Tôi về nhà, làm thức ăn cho em gái, ngủ trong 2 tiếng, và đã trở lại."
"..."
Điều đó có nghĩa là trong lúc cả nhóm giải lao và nghỉ ngơi, Weed đã quay về ăn uống và thậm chí là ngủ!
Để chơi Royal Road trong một thời gian dài, việc duy trì thể trạng là rất cần thiết.
*
"Hãy đến với dạ hội hóa trang của Khoa Luật! Tân sinh viên có thể mua hàng với mức giá giảm 30%."
"Hãy đến với chương trình ‘Đấu giá nô lệ hẹn hò’ của Khoa Vi sinh vật, nơi có rất nhiều chị gái xinh đẹp đang chờ. Chỉ những chàng trai trẻ hơn mới được tham gia nhé!”
"Khoa Giáo dục Thể chất sẽ có một show diễn thể lực đầy mạnh mẽ ở Câu lạc bộ Giải trí."
"Nhìn này! Một cơ hội không phải lúc nào cũng có đâu! Dùng tay trần bắt cá! Chỉ có thể chơi trong kỳ lễ hội thôi!"
Đó là ngày diễn ra lễ hội ở Đại học Hàn Quốc.
Lee Hyun không cảm thấy dễ chịu chút nào với cái lễ hội này.
"Cuối cùng, ngày này cũng đã đến."
Sau khi học xong, cậu thường có thời gian rảnh ngay lập tức. Cậu sẽ dành nhiều thời gian chơi Royal Road. Sau khi sắp xếp thời gian ngủ, cậu đầu tư khoảng 12 giờ một ngày vào Royal Road. Nhưng việc lễ hội diễn ra khiến cậu có ít thời gian chơi hơn các Dark Gamer khác. Ngoài ra, cậu còn bị buộc phải ở lại trường trong suốt thời gian lễ hội!
Cậu cảm giác như đang ở trong tù.
"Đi tù cũng không phải chuyện quá to tát. Nếu một người đàn ông thực sự bị giam cầm nhiều năm, điều đó có nghĩa là sự tồn tại của anh ta là vô ích ngoại trừ việc sống sao?"
Một câu hỏi về sự tồn tại!
Lee Hyun đã có một tư duy triết học ngay từ khi còn nhỏ.
Những đứa trẻ khác lớn lên với sự nhạy cảm khi chúng chơi với con chó hàng xóm. Khi chúng nhìn thấy con chó ngủ trưa, chúng sẽ có những suy đoán về thói quen của động vật.
Tuy nhiên, Lee Hyun không sống một cuộc sống như thế.
Luật rừng!
Nếu cậu nhìn thấy một con chó, và đó là một mục tiêu dễ bắt, điều đầu tiên cậu nghĩ đến là thịt chó mắm tôm.
Chó và thịt chó. Cũng giống như mối quan hệ giữa mì gói và trứng, đó là một quá trình tự nhiên.
Lee Hyun mười tuổi - nhìn chằm chằm một cách vui vẻ vào đám chó con đang vẫy đuôi khi ném cho chúng vài mẩu xương.
‘Con chó đó mà thui rơm, thêm giềng sả làm bát rượu mận thì ngon phải biết.’
Mặc dù lễ hội được tổ chức để mọi người vui chơi, nhưng Lee Hyun lại chỉ mong sao cho nó kết thúc nhanh chóng.
"Đội rửa chén bát, nhanh tay nhanh chân lên!"
Lee Hyun là người phụ trách quản lý quầy bar.
Trách nhiệm của cậu là lớn nhất vì cậu lớn tuổi hơn các bạn và đã thể hiện khả năng của mình từ lúc chuẩn bị.
"Được rồi!"
Các sinh viên đeo găng tay cao su để rửa chén bát. Bát đĩa trong quầy được thuê nên họ phải rửa kỹ trước khi sử dụng.
"Khi nào chúng ta bắt đầu chào đón khách hàng?"
"Các bạn nữ sẽ sẵn sàng trong 10 phút nữa!"
Quầy sẽ bắt đầu mở ngay khi các nữ sinh, những người được giao nhiệm vụ phục vụ, ra chào khách. Ngay khi họ làm xong các món khai vị, họ nghe thấy tiếng nhạc và tiếng pháo nổ bên ngoài. Nhiều người đã đến và đứng ở cửa lều. Có nhiều học sinh, sinh viên từ các trường khác và cả người dân địa phương.
Cuối cùng, các nữ sinh, những người đã thay trang phục trong phòng thay đồ và trang điểm nhẹ, xuất hiện.
Các cô gái xuất hiện với một tấm mạng che mặt màu trắng và một chiếc váy cưới!
Họ từng bước tiến về phía những người bạn thân của mình.
"Đừng có đứng ngây người ra đó. Vén mạng che mặt của mình lên đi!"
Các nam sinh cảm thấy lòng mình rộn ràng khi làm điều đó.
"Việc này chẳng có ý nghĩa gì đâu... Chỉ là một việc mà người đàn ông phải làm trong ngày cưới."
"Mình biết!"
Các nam sinh vén mạng che mặt lên.
“Cậu hôm nay trông khác quá."
"Cô nàng tomboy lại hóa quý cô thanh lịch rồi."
"Muốn chết hả?"
Các thành viên trong nhóm trêu đùa nhau để xóa đi sự ngượng ngùng.
Váy cưới của các nữ sinh được làm thủ công, chúng không quá đẹp và mẫu váy cũng không ấn tượng. Dù vậy, chúng lại mang đến cảm giác trong trẻo và thuần khiết của một cô dâu trẻ.
Tất cả các nữ sinh đều đã bước ra, ngoại trừ một người, Seoyoon.
"..."
Các cuộc trò chuyện trong quán bar dừng lại. Ngay cả những sinh viên chuẩn bị món khai vị trong nhà bếp và các sinh viên đang dùng giẻ lau bảng hiệu cũng không nói một lời nào.
Rất nhiều đôi mắt đang hướng về phía phòng thay đồ, chờ đợi điều gì đó.
Cạch.
Seoyoon cẩn thận mở cửa phòng thay đồ và bước ra ngoài.
Giây phút đó, tất cả những chàng trai đều bị mê hoặc.
Seoyoon chính là nữ thần trong mộng của mọi chàng trai.
Làn da trắng ngần, mịn màng và thuần khiết đến mức khiến người ta có cảm giác không thực.
Gương mặt cô được trang điểm nhẹ nhàng.
Con trai thường hay hiểu sai về việc trang điểm và coi nó là thứ giả tạo, không khác gì phẫu thuật thẩm mỹ. Thật ra, việc trang điểm cũng giống như con trai tập thể hình, nhằm làm nổi bật vẻ nữ tính (nam tính) để thu hút nửa còn lại.
Trang điểm làm lộ rõ đường nét và màu sắc của khuôn mặt. Cách trang điểm nhẹ của Seoyoon càng khiến cô xinh đẹp hơn. Bản thân đôi mắt, mũi hay môi đều đã không thể dùng từ “đẹp” để hình dung, nhưng khi kết hợp lại với nhau vẫn mang đến một sự hài hòa hiếm có.
Sự tồn tại của Seoyoon khiến người ta phải tự hỏi, liệu đây có phải là đỉnh cao của vẻ đẹp? Một vẻ đẹp khiến người ta nguyện chết vì nó. Họ cảm thấy như một giấc mơ mỗi khi Seoyoon bước về phía trước.
Cổ họng các chàng trai khô khốc.
Họ xúc động tột cùng, cảm giác như kẻ lữ hành trên sa mạc cả thập kỷ mới được uống một ngụm nước. Ngọt ngào như mật ong!
Kỳ quan của tạo hóa đang hiện diện nơi đây!
Với vẻ đẹp mà Seoyoon sở hữu, chỉ một cánh tay của cô cũng đủ khiến người khác phải mê mẩn.
Và gương mặt đang ngượng ngùng được giấu sau tấm voan hồng mỏng.
Mỗi lần Seoyoon bước về phía trước, chiếc váy lại phát ra âm thanh sột soạt. Và người cô đang hướng tới là Lee Hyun.
"Nữ Thần của lòng tôi."
"Cô ấy quả thật là tiên nữ giáng trần."
Những âm thanh ngưỡng mộ vang vọng khắp phòng.
Các nữ sinh thì thầm ghen tị.
"Chiếc váy đó, là tác phẩm của nhà thiết kế nổi tiếng thế giới Marie-Ange Chloe."
"Ugh... Nó thực sự là một chiếc váy hoàn hảo."
Các chàng trai biểu lộ sự đồng tình sâu sắc.
"Xứng danh là nhà thiết kế nổi tiếng thế giới!"
"Ấn tượng. Quá ấn tượng!"
Bây giờ mọi người mới dành sự kính trọng cho nhà thiết kế.
Seoyoon đứng trước mặt Lee Hyun và ngẩng đầu lên một chút. Đôi mắt cô nhìn thẳng vào mắt cậu.
Mọi người đều hiểu ý nghĩa của hành động đó. Cô đang nhờ cậu vén mạng che mặt lên.