Virtus's Reader
Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng Huyền Thoại

Chương 148: CHƯƠNG 148: LÃO SMITH TÒ MÒ

Weed trở lại Lâu đài Nekan với khuôn mặt hốc hác.

Cày cuốc không ngừng nghỉ trong Hầm ngục Kramado!

Cậu cày được kha khá level và vật phẩm, nhưng thể lực cũng cạn kiệt. Lại thêm vụ lao lực quá độ, cậu rơi vào tình trạng nguy kịch. Các chỉ số và Sinh lực (Vitality) của cậu chưa đầy một phần ba so với mức tối đa. Weed lết vào một quán rượu sau khi mua một túi đậu phộng rang hành tỏi.

“Cho tôi nửa cốc bia đen!”

Cậu gọi bia rồi nốc cạn trong một hơi.

*Một lượng nhỏ Sinh lực đã được phục hồi.*

*Bạn đang trong trạng thái lao lực quá độ.*

Cậu cảm thấy như vừa được sống lại.

‘Không chỉ cày cuốc, cái lễ hội này cũng bào sức vãi chưởng.’

Lễ hội đầu tiên trong suốt thời đi học, và nó thực sự làm cậu kiệt sức!

‘Có cơ hội kiếm tiền thì mình đéo thể nghỉ ngơi như bọn khác được. Nếu mình cứ ăn uống thả ga, chơi bời tẹt khói, làm gì tùy thích như người ta, thì tiền đâu mà ra?’

Thời buổi này, đến trẻ con cũng biết về khoảng cách giàu nghèo.

Theo quan điểm của Weed, một đứa trẻ được bố mẹ chở đến trường mẫu giáo bằng xe hơi nhập khẩu thì lúc nào cũng toát ra vẻ tự tin và sang chảnh. Trong khi đó, một đứa nhóc đến trường bằng xe buýt của trường thì rõ ràng có gì đó lép vế hơn.

“Cậu…”

“Hử?”

“Cậu dùng bút bi Monami à.”

“Mẹ tớ mới bị sa thải… Chắc tháng sau tớ phải chuyển sang dùng bút Nhật bình dân thôi.”

Và đó là câu chuyện của hai đứa trẻ mẫu giáo trong trí tưởng tượng của Weed.

Thực tế, có tiền hay không tạo ra sự khác biệt ngay cả trong những điều nhỏ nhặt nhất. Khi ăn cơm trưa theo khay, một đứa trẻ nhà có điều kiện sẽ chấm đẫm xúc xích vào tương cà rồi chén ngay đầu tiên. Còn đối với những đứa nhà nghèo, chúng sẽ luôn ăn giá đỗ hoặc rau củ trước.

Nỗi ám ảnh phải để dành xúc xích đến miếng cuối cùng.

Lee Hyun thừa nhận mặc cảm tự ti của chính mình.

‘Một đứa trẻ lớn lên với sữa tươi bình thường sẽ không bao giờ có thể giống như những đứa được uống sữa dâu.’

Nỗi ám ảnh về sữa dâu thật sự xoáy vào tim gan Weed!

Trong khi uống bia, Weed nhớ lại những chuyện đã xảy ra trong lễ hội. Buổi hòa nhạc ngoài trời của Jung Hyo-rin kéo dài đến tận bình minh. Buổi biểu diễn vẫn tiếp tục với những bài hát được yêu cầu, và vì cô cứ nắm tay Lee Hyun, cậu buộc phải ở lại bên cạnh cô.

‘Và đâu chỉ có thế?’

Nếu mọi chuyện chỉ dừng lại ở đó, thể lực của cậu đã không hao hụt đến vậy.

Vào ngày cuối cùng của lễ hội, các anh chị khóa trên nói với Seo Yoon.

“Seo Yoon, em cũng phải tận hưởng lễ hội chứ, chẳng lẽ em cứ định ở đây làm việc mãi sao?”

90% khách đến quán bar chỉ để ngắm cô, nhưng các đàn anh đàn chị đã cho cô được tự do.

“Ít nhất em hãy ra ngoài và ngắm nghía mọi thứ. Tất cả mọi người tham gia lễ hội này đều có quyền tận hưởng nó. Có ai mà em muốn đi chơi cùng bây giờ không?”

Như để đáp lại thiện ý của các anh chị, Seo Yoon theo phản xạ nhìn về phía Lee Hyun. Cậu nhanh chóng mỉm cười rạng rỡ với cô.

“Được rồi. Đừng lo cho quán bar, cứ đi tận hưởng lễ hội đi nhé.”

Ý tưởng mở quán bar đã thành công rực rỡ và vì đơn hàng quá tải, có vẻ như quán cũng sắp hết sạch nguyên liệu. Nếu quán đóng cửa sớm lúc 8 giờ tối, cậu có thể về nhà và đăng nhập vào Royal Road. Lee Hyun là kiểu người có thể từ chối một cuộc hẹn với Seo Yoon nếu cậu có thể có thêm 2 giờ chơi Royal Road.

“Lee Hyun.”

Mấy ông anh trong lực lượng dự bị vừa xuất ngũ không hề bỏ lỡ vấn đề tế nhị này.

“Vâng, thưa đàn anh.”

“Dù anh thấy ảo vãi nồi, có vẻ như Seo Yoon muốn đi cùng chú đấy. Dẫn con bé đi chơi một vòng lễ hội đi chú em.”

Vì không thể từ chối các đàn anh trong quân ngũ, Lee Hyun buộc phải đóng vai hướng dẫn viên du lịch bất đắc dĩ.

“Đù, ghen tị vãi.”

“Ah, anh cũng có thể đưa em đi mà… hehe.”

Giữa những ánh mắt ghen tị của các đàn anh và khách hàng, Lee Hyun và Seo Yoon cùng nhau rời khỏi quán rượu.

Cô đã thay bộ váy cưới bằng trang phục thường ngày, nhưng vẻ đẹp của cô vẫn đủ sức làm cho mắt của các chàng trai phải nổ tung. Những người đàn ông đi ngang qua cặp đôi đều ngoái lại nhìn với vẻ hoài nghi rồi đứng hình tại chỗ.

“Mình đi chứ?”

Lee Hyun đột ngột nắm lấy tay Seo Yoon.

Jung Hyo-rin có vẻ rất thích nắm tay đến nỗi cô không muốn buông ra, nên cậu nắm tay Seo Yoon trước, tin rằng cô có thể sẽ không ghét việc đó. Đây không hẳn là một cử chỉ ga lăng, nhưng lễ hội quá đông đúc, lý do chính là để hai người không bị lạc nhau.

“…”

Mềm mại và dịu dàng, bàn tay cô ấm áp đến ngạc nhiên. Cậu cảm thấy cơ thể Seo Yoon hơi cứng lại trong giây lát, nhưng cô nhanh chóng thả lỏng.

“Có gì cô muốn làm bây giờ không?”

Khi Lee Hyun hỏi, Seo Yoon không thể trả lời. Mặc dù đúng là cô gặp khó khăn trong việc nói chuyện, nhưng cũng bởi vì cô chưa bao giờ đi dạo quanh một lễ hội ở trường đại học trước đây.

“Vậy để tôi dẫn đường nhé.”

Lee Hyun dẫn Seo Yoon đến trò đập chuột chũi vì giá vé không quá đắt và phản ứng khi chơi trò này với Jung Hyo-rin khá tốt.

Các sinh viên quản lý trò chơi, những người đã thấy Lee Hyun từ trước, trở nên bực bội.

“Argh…”

“Lại là thằng cha hôm trước, đại ca ạ.”

“Đại ca! Chính là hắn, thằng đã đi với tiểu thư Jung Hyo-rin hôm qua… Và hôm nay hắn thậm chí còn đi cùng quý cô Seo Yoon!”

Những người tổ chức trò đập chuột khó lòng che giấu sự ghen tị của mình.

Như thể đi với Jung Hyo-rin hôm qua là chưa đủ, hôm nay lại còn dẫn theo Seo Yoon. Hơn nữa, hành vi của Lee Hyun đã đạt đến một cấp độ không thể so sánh và trở nên cực kỳ đáng khinh.

‘Hôm qua khi Jung Hyo-rin nắm tay thằng chó này, nó còn ra vẻ ngượng ngùng... Thế mà hôm nay nó ngon, dám chủ động nắm tay quý cô Seo Yoon mới ghê chứ?’

‘Thằng khốn tự mãn.’

‘Đúng là dân chơi thứ thiệt.’

Những con chuột chũi dồn hết sự tức giận vào từng cú trồi lên.

“Cô phải nắm chặt cây búa nhựa này và đập chúng.”

Dưới sự hướng dẫn của Lee Hyun, Seo Yoon giơ cây búa nhựa lên.

Bốp bốp bốp bốp bốp bốp!

Khác hẳn so với một Jung Hyo-rin vụng về. Ngay cả khi đang nắm tay Lee Hyun, Seo Yoon cũng không trượt một con chuột chũi nào với những cú đập chớp nhoáng của mình. Trái ngược với tính cách trầm lặng, khả năng của cô không hề tầm thường.

Mỗi lần bị búa đập trúng, những con chuột chũi cảm thấy cay đắng và buồn bã đến lạ.

‘Thật bất công nếu thằng này vừa đẹp trai lại vừa nhà có điều kiện.’

‘Tại sao một thằng trông bình thường như thế lại có sức hút với con gái vậy nhỉ?...’

Cặp đôi cũng đến gian hàng bắn súng lấy thú nhồi bông. Nhờ kinh nghiệm của ngày hôm qua, Lee Hyun dễ dàng bắn hạ mấy củ cà rốt và quả kiwi nhồi bông nhỏ.

“Quà của cô.”

Lee Hyun đưa cho Seo Yoon củ cà rốt nhồi bông như một món quà.

“Con còn lại tôi phải tặng cho em gái, nên cô chỉ có thể nhận một con thôi.”

“…”

Seo Yoon ôm chặt củ cà rốt trong tay. Vì đây là ngày cuối cùng của lễ hội, Lee Hyun đã đưa Seo Yoon đi xem lễ hội cho đến tận khuya. Họ tạo ra một cảnh tượng khiến nhiều người phải nhìn chằm chằm với ánh mắt hoài nghi khi họ đi qua các sự kiện khác nhau.

Seo Yoon không cười rạng rỡ, nhưng khuôn mặt cô ửng hồng. Khi đi qua đám đông, cô đi theo bất cứ nơi nào Lee Hyun dẫn đến, và cô thậm chí còn siết chặt tay cậu hơn.

“Cô muốn khiêu vũ không?”

Ánh sáng dịu nhẹ lướt qua bãi cỏ, nơi có sân khấu chính. Một bản ballad đang được chơi và đã có vài cặp đôi đang khiêu vũ, nên Lee Hyun cũng hỏi Seo Yoon.

Seo Yoon nhẹ nhàng gật đầu, mặt đỏ bừng. Cơ thể họ hòa vào nhau, di chuyển một cách tự nhiên theo điệu nhạc. Giai điệu không khó để nhảy theo, nhưng cả hai đều vụng về. Không ai biết ai đang dẫn, nên họ đã dẫm vào chân nhau vài lần.

“…”

Lee Hyun cảm thấy thật không dễ dàng khi không biết lúc nào Seo Yoon sẽ nổi giận.

“Cái lễ hội chết tiệt này cuối cùng cũng kết thúc. Có vẻ như mình sắp được trở lại với guồng quay thường nhật rồi.”

Sau khi uống bia, cậu vươn vai và ngáp.

Thật thư giãn và sảng khoái khi đang trong trạng thái lao lực. Trong hình dạng người Lùn (Dwarf), uống bia và nghỉ ngơi có tác dụng lớn hơn nhiều.

‘Khi cơ thể mình trở lại bình thường, đó sẽ là lúc tốt nhất để giải trừ kỹ năng Biến Hình Điêu Khắc.’

Mỗi chủng tộc đều có những ưu và nhược điểm riêng. Tộc Dwarf khá trâu bò về chỉ số Sinh lực và Sức bền, nhưng vì thân hình thấp bé, họ thường gặp bất lợi trong chiến đấu. Nếu không thể thích ứng kịp thời, chỉ riêng điều đó cũng đủ làm cuộc chiến trở nên khó khăn hơn rất nhiều.

Tộc Barbarian có các chỉ số thể chất tốt nhất. Với chiều cao và cơ bắp, cơ thể họ như được sinh ra để làm chiến binh. Tuy nhiên, họ không thể sử dụng mana và có chỉ số Quyến rũ thấp.

Loài người có vẻ cân bằng hơn. Họ sử dụng sức mạnh thần thánh hay phép thuật khá tốt và bù đắp những khuyết điểm của bản thân bằng cách đi săn theo nhóm. Các chủng tộc đặc biệt như Orc, Elf, Fairy hay Hobgoblin đều khá ngon, nhưng chủng tộc được lựa chọn nhiều nhất vẫn là con người.

Họ cũng là chủng tộc nắm giữ số lượng vương quốc lớn nhất và có ảnh hưởng lớn nhất ở Lục địa Trung tâm.

“Người ta nói Quân đoàn Bất Tử do Daymond lãnh đạo hiện đang giao tranh trên cả hai mặt trận với lực lượng liên minh tại Odin.”

“Pháo đài Odin hẳn đang thể hiện sức mạnh của mình nhỉ?”

“Chắc chắn rồi! Pháo đài Odin nổi tiếng là bất khả xâm phạm. Dù có là bọn Ma vật khổng lồ, chúng cũng sẽ phải chật vật để phá hủy tuyến phòng thủ của nó.”

Khi Lục địa Versailles rơi vào hỗn loạn, lực lượng liên minh tập trung tại Pháo đài Odin để chặn đứng Daymond và quân đoàn Ma vật của hắn. Khoảng 100.000 chiến binh đồng minh đã tập trung tại đó, và 100.000 chiến binh khác tấn công chúng từ phía sau.

Quy mô cuộc chiến chỉ có thể dùng từ hoành tráng để miêu tả, với khoảng 10.000 đòn tấn công phép thuật được tung ra từ Pháo đài Odin mỗi khi lũ Ma vật tấn công!

“Hỡi các anh hùng, hãy đến Pháo đài Odin!”

“Chúng tôi chào đón các Pháp sư tham gia cuộc chiến này.”

Guild Đế Chế Phồn Vinh đóng quân tại Pháo đài Odin, cùng với những Lính đánh thuê được triệu tập. Họ cảm thấy tuyệt vọng vì lãnh thổ sẽ bị chiếm mất nếu bọn Ma vật phá vỡ được tuyến phòng thủ Odin.

Thậm chí những người chơi cấp cao cũng tham gia. Kể từ khi một lượng lớn Lính đánh thuê tham gia, sự chú ý của Lục địa Versailles hoàn toàn đổ dồn về Pháo đài Odin.

Những trận chiến vô cùng lớn diễn ra hàng ngày trên các bức tường thành của Pháo đài Odin đến mức khó có thể đoán trước được ai sẽ là người chiến thắng.

Khi lũ Ma vật trèo được lên tường thành, thất bại của liên minh dường như đã được định đoạt. Tuy nhiên, chúng bị đẩy lùi nhờ sự chiến đấu xuất sắc của các Lính đánh thuê, Chiến binh và Hiệp sĩ.

Lực lượng đồng minh đã đủ sức đẩy lùi Quân đoàn Bất Tử, nhưng ngay khi một lượng Ma vật mới được bổ sung và tham gia trận chiến, họ buộc phải rút lui về Pháo đài Odin.

Các cuộc chiến do quân đội chính quy của mỗi quốc gia dẫn đầu, với hy vọng giành lại những vùng lãnh thổ bị chiếm bởi Quân đoàn Bất Tử, cũng đã bắt đầu.

Các Dark Gamer bị cuốn vào vòng xoáy Odin bởi những lời hứa hẹn, và điều đó làm cho giá cả trên thị trường vũ khí tăng vọt.

Toàn bộ Lục địa Versailles trở nên “khó thở” hơn vì hậu quả của cuộc chiến tranh quy mô lớn đầu tiên này.

Weed lôi bức Tượng Thần Chết ra khỏi túi.

Phần thưởng cậu nhận được khi đánh bại Bàn Tay Tử Thần ở Kuruso. Một vật phẩm mà cậu nghi ngờ có liên quan đến một chuỗi nhiệm vụ.

“Lẽ nào nó có liên quan đến Quân đoàn Bất Tử?”

Đó là một chiến thắng khó khăn khi đối đầu với Bàn Tay Tử Thần. Cậu đã không tự tin vào chiến thắng của mình nếu chỉ tạo ra một tác phẩm điêu khắc bình thường từ gỗ hay đá thay vì một tác phẩm điêu khắc ánh sáng.

“Một sinh vật tà ác đang cầm một cái lưỡi hái…”

Vẻ ngoài của bức tượng gây ra một sự nghi ngờ rõ ràng.

Quân đoàn Bất Tử lần đầu tiên xuất hiện ở một nơi không quá xa Morata. Khi các nhà thám hiểm phát hiện ra vị trí ban đầu của Giáo hội Bất Tử, biểu tượng của chúng đã được tiết lộ.

Nó hoàn toàn giống hệt bức điêu khắc mà Weed đang cầm.

Sẽ rất tệ cho Weed nếu bức điêu khắc có bất kỳ mối liên hệ nào với Quân đoàn Bất Tử!

Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng đây là một nhiệm vụ buộc cậu phải chiến đấu với cái quân đoàn đang giao tranh với lực lượng liên minh 100.000 người.

“Rõ ràng đây không phải là một chuỗi nhiệm vụ bình thường...”

Vẻ mặt của Weed trở nên nghiêm túc.

Trên mọi phương diện, Weed chưa bao giờ có thể hoàn thành một nhiệm vụ khó khăn và kỳ quặc nào mà không phải trả giá.

Mặc dù sự nghiêm túc làm gương mặt cậu đanh lại, nó lại vô tình làm nổi bật vẻ khắc khổ của cậu.

Một nhân viên phục vụ tiến đến chỗ cậu.

“Thưa quý khách.”

“Hử?”

“Người Thương nhân ở đằng kia đã mời ngài một cốc bia.”

“…”

Vẻ ngoài đáng thương của cậu khiến người khác phải động lòng trắc ẩn!

Đó là Weed, người có tài năng, đức độ và uy tín đã vượt xa những gì mà các anh hùng sở hữu.

Sau khi vẫy tay cảm ơn, Weed uống cạn cốc bia.

*Cơ thể bạn trở nên uể oải.*

*Đi ngủ sẽ giúp tăng tốc độ phục hồi khỏi trạng thái mệt mỏi.*

Cơ thể bị lạm dụng vào việc cày cuốc cần được nghỉ ngơi.

Weed đã quyết định sau một hồi cân nhắc kỹ lưỡng.

‘Mặc dù đó là một nhiệm vụ khó khăn, nhưng nếu bây giờ mình trốn tránh nó, mình sẽ không thể tiến bộ được. Về cơ bản, nhờ hoàn thành các nhiệm vụ của Giáo hội Freya, mình mới có được ngày hôm nay.’

Cuộc chiến của cậu chống lại Hiệp sĩ Tử thần Van Hawk, Chúa tể Vampire Tori, cuộc chiến chống lại Lich Shire và quân đoàn Undead, thậm chí việc trở thành lãnh chúa của Morata, tất cả đều nhờ vào những nhiệm vụ cậu đã hoàn thành.

Nếu không tìm thấy Chén Thánh Helain ở vương quốc thiên đường Lavias, cậu có thể đã trở thành một Dark Gamer chỉ biết cắm mặt vào săn bắn.

Ngay cả trước đó, nếu cậu không nhận nhiệm vụ từ Hiền triết Rodriguez, có lẽ cậu sẽ chỉ là một Hiệp sĩ hoặc một Chiến binh và đi theo một con đường bình thường.

Lửa thử vàng, gian nan thử sức.

Dù những nhiệm vụ đó đã giúp cậu tăng danh tiếng nhanh hơn người khác vì đã trở thành một Nhà Điêu Khắc hay những khó khăn cậu phải đối mặt khi học các kỹ năng điêu khắc, sự xuất hiện của chúng đều liên quan đến một thứ gì đó quý giá.

Cậu không muốn từ chối bất kỳ nhiệm vụ nào.

“Mình sẽ không biết nó khó khăn thế nào nếu chưa thử. Sự hoàn thiện không đến từ việc trốn tránh thử thách.”

Weed hô to kỹ năng với lòng quyết tâm.

“Giám định!”

*Ding!*

*Sử dụng kỹ năng thất bại.*

*Bạn đã thất bại trong việc giám định vật phẩm do thiếu tập trung.*

“…”

Cậu hoàn toàn chán nản. Việc uống rượu đã ảnh hưởng đến kỹ năng Giám định.

“Giám định!”

*Ding!*

*Sử dụng kỹ năng thất bại.*

“Giám định!”

*Ding!*

*Sử dụng kỹ năng thất bại.*

“Giám định!”

*Ding!*

Một hộp đồ chơi bằng gỗ. Ngoại hình của món đồ chơi đã bám đầy bụi bẩn.

Nó có kích thước phù hợp cho trẻ em chơi.

Giá trị nghệ thuật: Thật xấu hổ nếu nhắc đến.

Hiệu ứng đặc biệt: Bạn có thể dọa trẻ con nín khóc.

Một đứa trẻ khoảng bảy tuổi đã chôn giấu món đồ này dưới hàng rào.

*“Anh trai tuyệt đối sẽ không tìm ra chỗ này, vì nếu biết anh ấy sẽ lại cướp đồ chơi của mình. Anh ấy rất xấu tính, luôn lấy đồ chơi của mình rồi phá hỏng nó. Một người anh tồi.”*

Đứa bé giấu món đồ chơi của mình trong khi phàn nàn về tật xấu của anh trai.

Một cảnh tượng ấm áp thường thấy trong gia đình.

Hộp gỗ được chôn giấu giữa những bụi gai bên dưới hàng rào, do vậy rất khó nhận ra.

Khi đi ngang qua đây, Bàn Tay Tử Thần đã nhìn thấy món đồ chơi này và nhặt nó lên.

*“Nó thực sự là một thứ đáng giá!”*

Món đồ chơi bị thất lạc.

Đồ chơi của một đứa bé tên Brave, sống ở làng Hagen, Vương quốc Sur. Nếu bạn mang trả lại, có khả năng cậu bé sẽ cho bạn một viên kẹo ngon.

Độ khó: F

Phần thưởng: Kẹo của Brave

Hạn chế nhiệm vụ: Nếu giữ lại nó thay vì trả lại và bị trẻ con bắt gặp, bạn sẽ bị gán cho danh hiệu “Kẻ cắp đồ chơi.”

“Hự!”

Cậu sốc đến mức tỉnh cả rượu. Một bức tượng cậu mất công giám định mà chẳng cho ra gì khác ngoài một nhiệm vụ cấp F.

“Lại còn bắt mình phải đến Vương quốc Sur... thật là đắng lòng.”

Thật khó chịu khi phải đi đến một nơi như thế chỉ để giải quyết một nhiệm vụ cỏn con.

“Một viên kẹo…”

Weed thở dài.

Kể từ khi nghe những lời đồn không hay về các nhiệm vụ rắc rối và vặt vãnh, cậu thường né tránh chúng. Tuy nhiên, có trong mơ cậu cũng không nghĩ rằng một nhiệm vụ hiếm từ Vương quốc Kuruso lại chỉ có độ khó F.

“Nhưng may mà mình có thể bay tới đó... đời cũng không đến nỗi tệ lắm.”

Bay là cách duy nhất sau khi cơ thể đã hồi phục hoàn toàn. Vì nếu đang bay mà hết mana giữa chừng, cậu có thể chết vì rơi từ trên cao xuống.

Weed quyết định hôm nay mình sẽ nghỉ ngơi và uống bia.

“Tiền bia mình uống hết bao nhiêu rồi nhỉ… Híc.”

Cậu nốc bia trong khi nhấm nháp với đậu phộng rang hành tỏi.

Không bao giờ có chỗ cho sự xa hoa và hưởng thụ dù cậu đang làm gì. Ngay cả khi uống bia ở quán, cậu vẫn luôn có ý định thu hồi lại số tiền mình đã bỏ ra.

Làng Hagen, nơi nổi tiếng với các nguyên liệu làm bánh!

Sản phẩm chính của ngôi làng là đường mía, bột mì, quả óc chó, nho, ngô và một số nông sản tương tự. Chất lượng sản phẩm là điều thu hút các đầu bếp. Giờ đây, những chiếc bánh kem thủ công, bánh quy cùng rượu vang đều bán rất chạy.

Đó là một ngôi làng mà các cặp tình nhân thường lui tới để tận hưởng không khí lãng mạn.

“Oppa à, anh ăn nhiều lên đi.”

“Cưng ơi, em cũng ăn nhiều vào nhé. Để anh đút cho cưng nào?”

Các cặp tình nhân nhan nhản khắp nơi như gián!

Weed lờ họ đi và bước đi đàng hoàng. Cậu cư xử như một người đã có bạn gái và đến cửa hàng để mua bánh cho cô.

“Quý khách hãy xem thử cái bánh này trước khi đi!”

Cậu không quên liếc qua một, hai quầy hàng rong ven đường khi đi ngang qua. Trong khi lượn lờ xung quanh, cậu bắt chuyện với một bà cô mà cậu gặp trên đường.

“Cô có tình cờ biết đứa trẻ tên Brave không ạ?”

Các ông chú có thể sẽ không biết những chuyện như tên của một đứa trẻ. Tuy nhiên, cậu có cảm giác nếu bà cô này có con trạc tuổi, cậu sẽ có cơ hội tìm được Brave.

“Brave à? Hừm, thằng bé đó lại gây ra rắc rối gì à?”

“Dạ?”

“Nó là một thằng nhóc khó ưa và nghịch ngợm nhất thị trấn. Thằng bé không hề nghe lời người lớn. Con tôi không chơi với nó, nhưng mà....”

“Cháu có thể gặp Brave ở đâu ạ? Cháu có một món đồ chơi muốn trả lại cho thằng bé.”

“Trời chưa tối hẳn, nên tôi không nghĩ cậu sẽ gặp nó ở nhà đâu... Cậu thử tìm nó ở mấy con hẻm sau nhà hay khu sân chơi xem.”

Đây là một thị trấn nhỏ, nhưng việc tìm kiếm Brave không hề dễ dàng. Mặc dù Weed đã đến những nơi người phụ nữ chỉ, cậu vẫn không thể tìm thấy Brave.

Cuối cùng, cậu thấy thằng nhóc trong một nhà kho nằm sau tiệm bánh mì. Nó đang lén lút đánh chén một cái bánh mì, miệng dính đầy kem tươi và vụn bánh.

‘Tìm thấy rồi.’

Weed vui mừng nói, “Cậu nhóc, đây có phải món đồ chơi em làm mất không?”

“Hả? Một chú người Lùn, một chú NGƯỜI LÙN đang nói kìa.”

“Em thấy đó, anh đã tìm thấy món đồ chơi mà em làm mất.”

“Bộ râu của chú ngộ nghĩnh thật. Chân của chú có ngắn hơn của em không?”

“Đây là bức tượng của em hả?”

Brave cầm lấy bức tượng mà Weed đưa cho.

*Ding!*

*Nhiệm vụ ‘Món đồ chơi bị thất lạc’ đã được hoàn thành.*

*Bạn đã tìm thấy và trả lại món đồ cho cậu bé Brave, người sống ở làng Hagen.*

*Phần thưởng nhiệm vụ: Nếu Brave vui vẻ, có thể nó sẽ cho bạn một viên kẹo.*

Cái nhiệm vụ phiền phức cuối cùng cũng hoàn thành. Weed kiên nhẫn chờ đợi để nhận được viên kẹo.

‘Đây là một nhiệm vụ gần như không có phần thưởng, nhưng thôi thì ít nhất nếu bán viên kẹo mình cũng có thể kiếm được 3 đồng.’

Thay vì kẹo, Brave trả lại bức tượng.

“Ừ, đúng là của tôi. Mặc dù tôi tưởng anh trai đã lấy cắp nó... nhưng giờ tôi không cần nó nữa.”

“…”

“Tôi không còn là trẻ con nữa. Giờ tôi đã tám tuổi rồi đấy. Anh thấy đấy, tôi đã qua cái tuổi chơi đồ chơi hay mấy thứ tương tự rồi. Anh có thể cầm lấy mà chơi.”

Kétttt!

Tiếng Weed nghiến răng có thể nghe thấy rõ ràng. Nhưng Weed vẫn bình tĩnh. Lợi ích nhận được sẽ càng lớn nếu ta duy trì được mối quan hệ thân thiện với các cư dân của Lục địa Versailles. Nền tảng của dịch vụ là sự thân thiện, tương trợ và tận tụy cống hiến. Cố gắng chịu đựng ngay cả khi tức giận, và nếu có điều gì bất công, cũng không bao giờ được thể hiện ra. Bạn có thể coi đó như kim chỉ nam của một Dark Gamer.

“Dù vậy, anh nghĩ em vẫn nên cầm lấy món đồ chơi này, vì nó là của em. Hãy ghi nhận sự chân thành của anh; anh đã đi một quãng đường dài đến đây chỉ để tìm em. Em không nghĩ rằng em nên tặng anh một viên kẹo sao?”

“Tôi đã nói là tôi không muốn chơi với nó nữa!” Brave đột nhiên hét lên. “Sao anh lại thèm muốn viên kẹo của tôi đến thế? Sao anh biết viên kẹo quế này của tôi lại ngon đến vậy...”

“Khụ.”

“Dù sao thì, tôi cũng sẽ không đưa anh viên kẹo này, nên anh cứ cầm món đó mà chơi đi. À phải rồi, hãy thử mang nó cho lão say rượu Smith, ông ta đang muốn nó đấy.”

“Ông Smith?”

“Ông ta chỉ là một lão già chẳng có việc gì làm. Nhưng, tôi nghĩ lão vẫn tốt hơn một gã người Lùn đến đây chỉ vì viên kẹo của người khác.”

*Ding!*

Món đồ chơi mà lão say rượu Smith muốn.

Món đồ chơi mà lão say rượu Smith ở làng Hagen đang tìm kiếm.

Smith, người đang say xỉn ở quán rượu cho đến chết, muốn món đồ chơi của Brave.

Độ khó: F

Phần thưởng: Có thể chẳng có gì.

Lưu ý nhiệm vụ: Sẽ không có hình phạt nào nếu bạn từ bỏ nhiệm vụ.

Brave nghiến răng và nói thêm, “Lão ta là một lão già bất tài vô dụng, người không bao giờ trả tiền rượu của mình. Lão cũng chẳng có gia đình. Tôi sẽ không bao giờ trở nên già nua và vô dụng như lão! Hehe!”

Weed thở dài chán nản. Một chuỗi nhiệm vụ cấp F.

Vì quán rượu cũng ở ngay gần đây, cậu sẽ ghé qua gặp Smith ít nhất một lần.

“Được rồi cậu nhóc, hẹn gặp lại nhé.”

“Tôi đã nói tôi không phải là trẻ con. Và có vẻ cũng chẳng có lý do gì để gặp lại anh nữa đâu. Trừ khi anh mang cho tôi thanh kiếm sắt mà tôi muốn, lúc đó tôi sẽ xem xét.”

Weed lặng lẽ cất bức tượng vào túi rồi rời đi.

Brave lại một lần nữa định ăn cắp một cái bánh mì từ nhà kho.

Sau một thoáng, một con Orc kinh tởm chui ra từ chỗ mà Weed vừa rời khỏi.

Orc Karichwi!

Chỉ riêng cái mặt tiền và thân hình đó thôi cũng đủ khiến những tên tội phạm sừng sỏ nhất phải biến thành cừu non ngoan ngoãn!

“AAAA, MỘT CON ORC KÌA!”

“Chwiik! Tìm thấy mày rồi nhé, thằng nhãi con!”

Weed chẳng cần nói gì nhiều. Cậu dọa nó một trận để nó phải khắc cốt ghi tâm bài học về việc tôn trọng người lớn.

Khi cậu mang bức tượng đến đưa cho lão say rượu Smith, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt mờ đục của lão.

“Cậu lấy món này ở đâu vậy?”

“Đây là món đồ chơi mà một cậu bé tên Brave thường chơi trước đây.”

“Ta đúng là muốn có bức tượng từ thằng nhóc đó... Cậu có lấy cắp món này không đấy?”

Weed lắc đầu.

Sau khi biến thành Orc Karichwi, cậu hủy bỏ kỹ năng Biến Hình Điêu Khắc và trở lại hình dạng con người.

“Không, tôi đã rất vất vả để tìm thấy món đồ chơi bị thất lạc này và cố gắng trả lại cho cậu bé, nhưng nó nói nó không muốn chơi với thứ này nữa. Nó bảo tôi rằng một người lớn tuổi muốn bức tượng này, nên tôi mang nó đến đây.”

“Vậy à. Cậu có thể cho ta xem nó không. Ta đã muốn kiểm tra nó một chút sau khi Brave nghịch ngợm với nó, nhưng thằng bé chỉ cho ta nhìn thoáng qua.”

“Đây, ông cầm lấy đi.”

*Ding!*

*Nhiệm vụ ‘Món đồ chơi mà lão say rượu Smith muốn’ đã được hoàn thành.*

*Lão say rượu Smith đã chạm tay vào bức tượng ông ta muốn. Mặc dù bây giờ là giữa trưa, bạn có thể sẽ nhận được một món đồ uống từ lão.*

*Phần thưởng nhiệm vụ: Nhận trực tiếp từ lão say rượu Smith.*

*Danh tiếng của bạn tăng thêm 1.*

Smith kiểm tra bức tượng một cách cẩn thận.

“Bức điêu khắc này... Ta đã từng thấy nó một lần trước đây khi đi du ngoạn vào thời còn trẻ.”

“Cái gì cơ?”

“Brave có nói cho cậu biết bức điêu khắc này đến từ đâu không?”

“Không, thằng bé không nhắc đến điều đó với tôi.”

“Đây là câu chuyện từ 20 năm trước. Vào thời điểm ta lang thang khắp lục địa như một Lính đánh thuê.... Khụ khụ! Lúc đó, ta thực sự là một Lính đánh thuê cực kỳ nổi bật. Cậu có thể không tin chứ hồi đó ta thậm chí còn chỉ huy cả một đội Lính đánh thuê riêng.”

Hiển nhiên, Weed chẳng tin chút nào.

“Dưới sự chỉ huy của Nữ Hoàng, cùng với lực lượng Hoàng Gia, ta đã xử lý tên Bá tước phản bội Savoid. Có một bức tượng giống hệt bức này được tìm thấy trong kho báu của hắn.”

“Tôi hiểu rồi…”

“Thật đáng tiếc, nhưng không thể nhận ra đây là loại tác phẩm gì. Không phải là ta không có những nghi ngờ của riêng mình... Cậu có nghĩ rằng sẽ có một câu chuyện kỳ lạ nào đó về bức tượng này nếu cậu đến thư viện kiểm tra không?”

Weed bằng cách nào đó có linh cảm rằng chuỗi nhiệm vụ sẽ không chỉ kết thúc ở đây.

“Sao cậu không kiểm tra thông tin này giúp ta một chút. Nếu cậu chịu làm việc này, ta sẽ kể cho cậu nghe về quãng thời gian làm Lính đánh thuê ngày xưa của ta.”

*Ding!*

Sự tò mò của lão Smith.

Cựu Lính đánh thuê, Smith, muốn biết thông tin về bức tượng ông thấy thời trẻ. Nếu bạn thu thập được thông tin và nói cho ông ấy, ông sẽ kể cho bạn nghe những câu chuyện ông thu thập được khi còn là một Lính đánh thuê.

Độ khó: D

Phần thưởng: Câu chuyện của Smith.

Hạn chế nhiệm vụ: Không có.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!