Virtus's Reader
Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng Huyền Thoại

Chương 15: CHƯƠNG 15: GÃ TỒI TỆ

Weed và tổ đội đang cẩn trọng thu dọn hài cốt của đám Kỵ sĩ Khô Lâu ở tầng một Sảnh Memphis, đồng thời hoàn thành nốt nhiệm vụ.

Mọi việc đang thuận lợi thì tin xấu ập đến. Pale, Romuna và Irene là hàng xóm của nhau ngoài đời thật. Romuna còn là chị ruột của Surka.

Họ đã bảo lưu kết quả ở trường đại học để ở nhà chơi game khi phụ huynh đi nghỉ dưỡng, đen đủi thay hành động này đã bị phát hiện. Dù rất ngại ngần, họ vẫn buộc phải nói sự thật cho Weed.

"Xin lỗi cậu... Tụi mình bị bố mẹ gank rồi, chắc là không thể online một thời gian được," tổ đội của cậu buồn rầu nói.

Weed mường tượng ra cảnh tượng quen thuộc của các game thủ, bị các đấng sinh thành mắng xối xả:

"Tiên sư chúng mày, quét nhà nấu cơm thì không làm, lại đi chơi cái trò vô bổ đó!"

"ĐI HỌC NGAY CHO TAO!"

Diễn biến tiếp theo thì ai cũng rõ: mạng bị cắt, thiết bị chơi game bị tịch thu, giấy phép bảo lưu ở trường không được chấp nhận. Nhưng Weed đã mách cho họ một nước cờ cao tay, đó là dụ dỗ bố mẹ trải nghiệm cảm giác chơi game thực tế ảo Royal Road.

Người chơi mới không được phép ra khỏi thành trong 4 tuần đầu tiên. Với các bậc phụ huynh, điều này giúp họ an toàn trải nghiệm trò chơi khi được bao bọc bởi những bức tường thành vững chắc.

Các bậc phụ huynh cũng đã từng là những thanh niên “trẩu tre” như chúng ta, cũng chơi game, cũng đọc sách. Thời gian thấm thoát trôi đi, họ phải chăm lo cho con cái nên không còn thì giờ cho những mộng mơ đó nữa. Khi tham gia một siêu phẩm thực tế ảo như Royal Road, họ như được trở về thời thơ ấu.

Trò chơi này như một thế giới mới, xua tan đi những bộn bề lo âu trong cuộc sống với những chuyến phiêu lưu tuyệt vời mà không cần phải đi đâu xa.

"Game này chơi phết nhỉ, mẹ Jungee."

"Vui thật đấy ông xã nhỉ."

"Mà bà vừa mới nhận nhiệm vụ ở tiệm vũ khí à?"

"Nhiệm vụ đó dễ ẹc à, em chỉ cần mua 5 viên đá mài là xong."

"Bà có đủ tiền không vậy?"

"Một viên tốn 50 Đồng. 5 viên là 250 Đồng. Em có 3 Bạc nên vẫn dư ra 50 Đồng nè mình ơi."

"Hai người tíu tít với nhau vui nhỉ, nhớ chia sẻ với chúng tôi nữa nhé," những ông bố bà mẹ xung quanh cười nói.

Các đấng sinh thành đều chọn nơi khởi đầu là Thành Serabourg. Họ cùng nhau khám phá tòa thành và làm quen với các NPC.

Bốn tuần trôi qua, các bậc phụ huynh cuối cùng cũng được "xổ lồng". Khi Pale và Surka nói rằng họ có thể ra ngoài, cha mẹ hai người chỉ cười.

"Mấy người trung niên như bố mẹ mà ra ngoài thì gặp cáo nó vả cho vỡ mồm à?"

"Đi săn là việc của tụi trẻ, mấy người già chỉ nên quanh quẩn trong thành giúp người, làm vài việc vặt kiếm tiền mua đồ ăn ngon thôi."

Nhưng khi rời khỏi thành vì tò mò, quan điểm của họ đã thay đổi.

"Cái thanh kiếm cùi bắp này gây nhiều sát thương hơn kiếm dài ư... Sao lại thế nhỉ?"

"Bởi vì nó quá to và nặng nên phải cầm bằng hai tay đó bố, tuy nó khá mạnh nhưng bố không thể vung nhanh được," Romuna giải thích.

"Tức là thay vì phải chém nhiều nhát, thanh này chém một phát chết luôn à?"

"Cũng có thể nghĩ như vậy ạ," cô cười tươi.

"Cây này hợp với bố đấy. Nhưng nó tốn tận mười Vàng!"

"Không sao, con là đại gia mà ^_^. Bố cứ mua đi, con trả tiền cho."

"Đừng tưởng kiếm được tý tiền trong game mà tinh tướng nhé. Con có biết bố mẹ đã tốn bao nhiêu tiền mới nuôi con ăn học lớn từng này không? Bố mẹ cũng chỉ muốn điều tốt nhất cho con thôi..."

Hoàn cảnh của Pale cũng tương tự Romuna. Cha mẹ anh là giáo viên nên khá nghiêm khắc. Khi còn nhỏ, anh luôn răm rắp nghe lời. Cha anh cứ như một viên chỉ huy quân đội vậy. Mà đúng là thế thật! Hồi trẻ, ông từng ở trong quân đội và được rất nhiều người kính trọng.

Vào cái đêm Pale rời thành, anh đã trò chuyện với cha mình suốt bữa tối.

"Con hồ ly tinh chết tiệt!"

"???"

Tên thật của Pale là Oh Dongman. Anh không hiểu cha mình đang nói về cái gì.

Ông lại lẩm bẩm, "Con cáo chết tiệt! Sao nó khỏe dữ vậy."

Oh Dongman bắt đầu hiểu ra.

"Chúng là một thử thách với người mới đó bố. Muốn hạ nó thì phải trang bị đầy đủ mới được. Đừng nói là bố giao đấu với nó một mình đấy nhé."

"Ừ thì..."

"Bố ơi là bố! Với cấp độ hiện tại, chỉ cần vài cú cào yêu là nó tặng bố một vé tham quan miễn phí ngoài đời 24 tiếng liền đấy!"

"V-vậy con có thể hạ chúng không? Bọn cáo ấy?"

"Con vẩy tay vài cái là cả trăm con ra đi luôn ấy chứ!"

Người cha nắm chặt tay Oh Dongman. "Trả thù cho bố!" ông ra lệnh.

Các bậc phụ huynh đã bị Royal Road mê hoặc, dù bây giờ đã khá muộn để thưởng thức siêu phẩm này. Từ khi người lớn tham gia, game đã trở thành đề tài bàn tán sôi nổi, thay thế cho những câu chuyện về kinh tế, thị trường, an ninh quốc tế... nói chung là các vấn đề thời sự.

Trong các game online, giá trị của vật phẩm sẽ giảm dần theo thời gian. Điều này cũng dễ hiểu bởi cấp độ trung bình của người chơi ngày càng tăng. Tuy vậy, nếu cả người lớn cũng tham gia thì có thể sẽ không có tình trạng rớt giá này.

Một món hàng ngon sẽ châm ngòi cho một cuộc đấu giá nảy lửa. Những người chơi săn lùng trang bị và vũ khí giống như họ bỏ tiền ra mua một chiếc xe sang trọng vậy. Khi người chơi bước vào trận chiến với đồ khủng, họ sẽ tự tin hơn và tận hưởng hương vị chiến thắng một cách ngọt ngào hơn.

Chính vì các bậc phụ huynh ngày càng đam mê Royal Road nên Pale cùng những người khác tạm thời không thể train cấp ở Lavias được nữa.

"Xin lỗi Weed-nim, chúng tôi phải giúp đỡ bố mẹ cho đến khi họ không còn bỡ ngỡ với game thực tế ảo này nữa..." Pale buồn rầu nói.

Weed hiểu được tình huống khó xử của họ. Nhưng cậu vẫn còn nhiều việc phải làm, nên cậu quyết định ở lại Lavias một mình.

"328.000 won tiền ăn mỗi tháng. Nhưng dù giá cả có leo thang tới mức nào chăng nữa thì mình vẫn không thể để cả nhà ăn gạo xuất khẩu của Mỹ được..." Weed lẩm bẩm trong khi kiểm kê chi tiêu của gia đình.

Đồ rẻ quá cũng không an tâm, thế nên Weed vẫn tin dùng gạo nội địa hơn là loại gạo Mỹ biến đổi gen kia.

"Cả nhà đang tiêu quá nhiều tiền. Mình không nên xài công thức nấu ăn học trên mạng nữa, nguyên liệu của chúng xa xỉ quá. Xem nào... vấn đề khí đốt, mình không thể cắt giảm khoản này được vì bà sẽ không chịu được cái lạnh..."

Hyun kiểm kê kỹ lưỡng chi tiêu hàng tháng. Cậu đi chợ, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa và tiết kiệm từng xu một.

Lũ đòi nợ đã cướp trắng 3 tỷ won và chỉ để lại cho gia đình cậu 90 triệu won. Khoảng thời gian đầu, cậu tức đến nỗi nửa đêm vỗ gối, ruột đau như cắt, nước mắt đầm đìa. Nhưng rồi cậu cũng trấn tĩnh lại. Cậu sẽ không để quá khứ rẻ tiền làm ảnh hưởng đến tương lai đắt giá của mình.

Sau khi suy nghĩ kỹ, dù mất 3 tỷ nhưng cậu cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều bởi cậu đã trả được nợ. Lũ đầu trâu mặt ngựa kia dự định đợi Hyun đủ tuổi trưởng thành để sai khiến cậu làm các công việc phạm pháp, nguy hiểm như vận chuyển ma túy hay tham gia vào các cuộc thanh toán giữa các băng đảng. Nếu cậu bị bắt, chúng chỉ việc đổ hết tội lên đầu Lee Hyun là xong.

Nếu Lee Hyun bị cầm tù thì chuyện gì sẽ xảy ra với người bà và cô em gái?

Với một thiếu nữ đang tuổi dậy thì như Lee Hayan, chúng còn có nhiều cách xử lý hơn. Những cô gái trẻ sẽ bị đẩy vào các ổ mại dâm, kiếm được nhiều tiền hơn một thằng thanh niên vận chuyển ma túy, mà lại ít bị cảnh sát sờ gáy hơn.

Người ta có câu "Không nghe cave kể chuyện, không nghe nghiện trình bày", nhưng nào ai biết được có bao nhiêu người bị ép buộc phải làm những việc đó.

May thay, Lee Hyun đã xóa được nợ và không phải lâm vào tình cảnh bi đát ấy.

"90 triệu won, cộng với 9 triệu bán nhà cũ và 4 triệu cả nhà tích cóp cho những lúc khẩn cấp..." Lee Hyun lẩm bẩm.

Nhưng họ đã dành 50 triệu để mua một căn nhà mới nằm xa khu đắt đỏ nên nó khá rẻ. Với 49 triệu còn lại, họ đã tiêu hết 20 triệu. Trong đó bao gồm 10 triệu mua cỗ máy đăng nhập vào Royal Road, chưa kể game này còn thu phí 300.000 won hàng tháng. Phần tiền còn lại dùng để chi trả phí sinh hoạt và học phí của Hayan.

"29 triệu... Chắc đủ cho 2 năm nữa."

Hyun đang mặc bộ đồng phục, cậu cảm thấy khá tuyệt vọng. Bắt đầu từ giờ, cậu phải thực hiện chính sách thắt lưng buộc bụng thôi.

"Oppa, em về rồi nè!"

Hayan bất ngờ bước vào phòng. Hyun vội vàng giấu sổ sách vào dưới áo đồng phục.

"Em về sớm thế. Mà hôm nay có bảng điểm đúng không?"

"Vâng ạ, đây này anh."

"Xem nào..."

Hyun rất nóng lòng muốn xem bảng điểm của Hayan. Cô bé đang trải qua một khoảng thời gian khá quan trọng, năm nay cô học lớp 11 và chỉ còn hơn 12 tháng nữa là bước vào kỳ thi đại học.

"Hạng 3 ở lớp và 12 toàn khối... Em thăng hạng khá nhanh đấy nhỉ."

"Dĩ nhiên rồi, em gái của anh mà lị."

"Thôi đi cô nương, vẫn cần phải cố gắng nhiều nữa đấy."

"Xì, em biết rồi," Hayan bĩu môi.

Dưới bảng điểm là danh sách các trường đại học. Đại học Quốc gia Hàn Quốc đứng đầu bảng, với 98% khả năng em cậu sẽ đỗ. Không thể tin được, cách đây không lâu em cậu còn giao du với bọn xấu. Khi đã giải tỏa được áp lực nợ nần, điểm số của cô bé nhanh chóng được cải thiện và gần như chắc chắn sẽ vào được đại học.

'Nhưng mà...'

Vào đại học có thể tốn đến 10 triệu won một kỳ. Bao gồm học phí, tiền đi lại, ăn uống, tài liệu và ti tỉ thứ khác. Cô bé cần được bằng bạn bằng bè.

"Kết quả xét nghiệm rất tốt. Tròng mắt ổn, gan và thận cũng rất khỏe mạnh."

"Vậy còn tủy?"

"Cũng tốt. Dù tủy phải có người phù hợp mới cấy ghép được nhưng chắc sẽ có người mua thôi. Đường ruột không có vấn đề gì và máu cũng không có mầm bệnh."

Hyun chăm chú nghe từng lời của bác sĩ.

"Tức là bài kiểm tra đã kết thúc?"

"Đúng vậy."

"Cảm ơn ông. Hãy cho tôi thời gian suy nghĩ. Nếu sau 1 năm 4 tháng nữa mà tôi vẫn cần tiền, tôi sẽ làm phẫu thuật."

"Được thôi, tôi sẽ gửi cậu kết quả xét nghiệm."

Mặc dù biết mình khỏe mạnh nhưng Hyun không hề cảm thấy vui chút nào.

Bán nội tạng!

Cậu đã tìm ra bệnh viện này thông qua chợ đen. 50 triệu won một nhãn cầu, 30 triệu một quả thận. Tủy tuy cần người tương thích nhưng cũng có giá đến 20 triệu. Cậu chỉ còn 1 năm 4 tháng nữa trước khi phải nói lời tạm biệt với đống nội tạng của mình.

Dù Lee Hyun xác định Royal Road là cần câu cơm, nhưng khi em gái vào đại học sẽ tốn rất nhiều tiền. Vì thế, cậu cần một phương án dự phòng là bán nội tạng để em cậu không phải chịu thiệt thòi.

Royal Road là một siêu phẩm rất đáng để thưởng thức. Nhưng Lee Hyun thì luôn bị áp lực phải trở thành người giàu nhất server để trang trải cho cuộc sống.

"Lee Hayan, em sẽ hoàn thành giấc mơ còn dang dở của anh. Anh sẽ làm mọi cách để em được hạnh phúc."

Hyun mặc một bộ đồ rách rưới cũ mèm, lếch thếch trở về nhà như một bóng ma. Cậu không quan tâm đến việc gì sẽ xảy ra với mình. Mất một con mắt thì vẫn sống khỏe.

Cậu muốn em gái mình lớn lên một cách bình thường, đầy đủ như bao đứa trẻ khác, tránh xa khỏi những âu lo trong cuộc sống.

Nếu một người phải trải qua quá nhiều khó khăn, họ sẽ không thể tránh khỏi những lúc suy sụp tinh thần, ý chí của họ sẽ bị bào mòn từng chút một. Lee Hyun đã phải rất cố gắng để vượt qua lòng tham và chăm chỉ từ lúc còn rất trẻ để có được khả năng xoay sở trước mọi tình huống.

Kể cả cậu không được ăn ngon mặc đẹp cũng chẳng sao, miễn là em gái cậu không phải xấu hổ với bạn bè. Không có nhiều người anh trai yêu thương em gái mình như cậu, bởi cha mẹ họ đã mất từ khi cả hai còn nhỏ, nên Lee Hyun vừa là người anh, vừa là người cha chăm sóc cho cô bé.

Không còn sự trợ giúp của đồng đội, Weed như trở về những ngày tháng solo ở Lục Địa Phép Thuật.

Luyện cấp theo nhóm rất tốt, nhưng một số người cho rằng điều đó khá phiền phức vì phải chia đều chiến lợi phẩm. Weed không thích điều này. Hơn nữa, đi săn một mình sẽ giúp cậu cày cấp các kỹ năng như Kiếm Thuật và tôi luyện các kỹ thuật chiến đấu khác.

"Grừừ, con người..."

Một tên Kỵ sĩ Khô Lâu đằng đằng sát khí tiến tới chỗ Weed. Dù hắn khá lanh lẹ, nhưng với bộ pháp của mình, Weed dễ dàng né tránh và rỉa máu hắn từng chút một. Khi hắn di chuyển chậm lại, cậu tung đòn kết liễu.

"Gươm Chạm Khắc!" Weed hô.

Kẻ thù bị xẻ làm đôi! Cảm giác trong Royal Road rất chân thực. Những hiệu ứng đặc biệt khi có thứ gì đó bị vỡ ra hay bị nghiền nát quả thật rất sống động.

Royal Road là game thực tế ảo nên nó cho phép bạn khai thác điểm yếu của đối phương như ngoài đời thực. Vì thế, bạn có thể canh thời gian chính xác để đánh vào chỗ sơ hở của kẻ thù nhằm gây ra lượng sát thương lớn nhất. Ví dụ, một cú đấm khi tấn công chắc chắn sẽ mạnh hơn một cú đấm được tung ra khi đang chạy trốn. Vì vậy, những chiến binh lão luyện đều có thể trải nghiệm cảm giác sức mạnh thật sự của bản thân. Weed cũng không ngoại lệ.

Cậu đã luyện kiếm cả năm trời để làm chủ độ chính xác của cú ra đòn, cách né tránh và những điều cơ bản khác trong chiến đấu. Với từng đó kinh nghiệm, cậu dư sức đối đầu với kẻ địch mạnh hơn.

Thanh kiếm là công cụ chỉ đường cho cậu. Kiếm là vật dụng tốt nhất để tìm hiểu về cách di chuyển cũng như chiến đấu. Dĩ nhiên, người mới bắt đầu chơi Royal Road cũng có thể dần dần làm quen với kỹ năng chiến đấu mà không cần học kiếm thuật hay võ thuật. Mọi người đều coi đó là một phần của trò chơi, nhưng quan điểm của Weed thì lại khác.

Một người có căn bản kiếm thuật có thể phát triển đúng hướng hơn là một gã tay mơ không biết gì. Cũng như một cái cây với bộ rễ đâm sâu vào lòng đất sẽ có thể mọc cao hơn vậy. Đây chính là lý do Weed mạnh hơn những chỉ số của cậu.

"Hmm. Với thứ này, mình đã có đủ vật phẩm để hoàn thành nhiệm vụ."

"Có lẽ nên hồi chút mana," cậu chỉ còn nửa bình năng lượng nên nghỉ một chút cũng không phải ý tồi.

Vì chỉ có một mình nên cậu phải làm thay cả công việc của những người khác. Cậu luôn cảnh giác và không bao giờ thư giãn hoàn toàn. Trong khi đợi mana hồi đầy, cậu ngồi xuống và tạc một con quạ.

Càng tạo ra các tác phẩm độc đáo, chỉ số Nghệ thuật và Thuần thục Điêu khắc càng tăng cao. Mục tiêu của cậu là tạc được tất cả các chủng người Avian ở Lavias.

Weed trở về Lavias và giao dịch những bức tượng với người Avian.

"Bức tượng này là tác phẩm độc nhất trên thế giới. Tôi đã tạc mọi người bằng phương pháp thủ công đó."

"Cảm ơn."

Mỗi người Avian đều được nhận một bức tượng giống hệt họ. Khi cầm lấy nó, ai cũng nói, "Tôi không thể nhận món đồ này miễn phí được."

"Tôi có thể gửi cậu bao nhiêu tiền đây?"

Mỗi khi họ hỏi vậy, Weed luôn trả lời, "Đừng để đồng tiền làm ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng ta. À mà, tôi rất hứng thú với thành phố này. Anh có thể cho tôi biết vài thông tin về nơi đây không?"

"Mmm... Vậy tôi sẽ nói cho cậu về Tổ Phương Bắc..."

"Tôi sẽ nói cho cậu về thói quen của bọn Undead."

Những câu chuyện của người Avian là nguồn thông tin quan trọng, mặc dù vẫn có vài thông tin tạp nham trong đó.

Weed quay trở lại tìm Crow, người đã giao nhiệm vụ diệt bọn Undead cho cậu. Ông ta đang đứng trước cửa hàng bán giáp.

"Đây là gì vậy?" Crow hỏi.

"Tôi đã tạc bức tượng này cho Crow-nim đó."

"Cảm ơn cậu," Crow vui vẻ vỗ cánh phần phật rồi nói, "Cậu đã tới Hang Tử Sĩ chưa?"

"Hang Tử Sĩ á?"

"Đúng vậy, nó cách Sảnh Memphis khoảng 30 phút đi bộ về phương bắc. Nhớ cẩn thận, có nhiều chủng quái vật ở đó. Từ Ghoul, Lính Đánh Thuê Khô Lâu cho đến cả Dullahan nữa. Không chuẩn bị trước mà xông vào đó là cầm chắc cái chết."

Bất kỳ game nào cũng vậy, level lên nhanh hơn khi phải chiến đấu với quái vượt cấp. Weed đã hành nát bọn Lính Khô Lâu và Pháp sư Khô Lâu, còn những con Kỵ sĩ Khô Lâu thì lại không tập trung thành từng đàn nên cậu đang rất chán.

Weed chuẩn bị kỹ lưỡng thực phẩm và thuốc men. Lúc ở dưới đất, cậu chỉ cần lo vụ gia vị, còn thịt có thể lấy từ bọn thú trong lúc đi săn. Nhưng ở trên trời chỉ có lũ xương xẩu nên cậu phải đóng gói thức ăn dự trữ.

Chủ tiệm tạp hóa là một người Avian trông giống vẹt. "Ồ, lữ khách con người, hãy tới đây!"

"Xin chào," Weed đáp lại.

'Haizz, lũ não chim,' Weed thở dài.

Weed đã gặp con vẹt này trước đây và cậu đã tặng cho nó một bức tượng để tạo thiện cảm. Dù nó tỏ ra rất thích thú nhưng khi Weed gặp lại, nó quên sạch!

Weed cố gợi lại vụ tặng tượng nhưng nó nổi khùng lên, bảo Weed ăn nói vớ vẩn rồi tống cổ cậu ra khỏi tiệm. Weed đã thử quay lại vào lúc khác và tên chủ tiệm này lại niềm nở chào đón cậu!

'Trí nhớ của họ tệ thật.'

Người ta nói rằng lũ cá vàng không thể nhớ bất cứ gì quá ba giây.

Dù người Avian có trí nhớ tốt hơn loài cá vàng, nhưng không thể phủ nhận là bộ não của họ quá sức tệ hại! Họ lãng quên Weed sau bao lần gặp mặt, nên bao công sức ra vẻ thân thiện của cậu đều đi tong.

Weed nhanh chóng thực hiện giao dịch trong khi con vẹt này vẫn còn niềm nở với cậu.

"Tôi muốn mua đậu, hạt vừng, bắp, quả óc chó, cá, thịt lợn, tỏi tây, đậu phộng và rau bina."

"Có ngay! Có ngay!"

Chủ tiệm lấy từng thứ một và kiểm tra kỹ lưỡng. "Của cậu hết 19 Vàng."

"Á, tôi chỉ có 18 Vàng và 50 Bạc thôi. Ông có thể giảm giá cho tôi một chút được không?"

"Tuy cậu không phải là thương nhân và cũng không nổi tiếng cho lắm, nhưng tôi thấy cậu có tố chất để trở thành một nghệ sĩ danh tiếng đấy. Tôi sẽ tin cậu lần này và lấy lại 50 Bạc vào lần mua sau."

Và thế là Weed đã tiết kiệm được 50 Bạc!

Thực phẩm cậu mua giúp hồi mana ngay lập tức nên giá của nó khá đắt.

Con vẹt này đã quên bẵng 40 Bạc còn thiếu lần trước, nên 50 Bạc lần này chắc nó cũng không nhớ nổi đâu.

Sau khi xong bước chuẩn bị, cậu kiểm tra lại những kỹ năng của mình.

“Mở Bảng Trạng Thái.”

——————————————————————————

Tên nhân vật: Weed Trạng thái: Trung lập

Nghề: Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng Huyền Thoại

Danh hiệu: Không

Level: 109

Danh vọng: 365

——————————————————————————

HP: 5260

Mana: 1521

Sức mạnh: 335 (+20)

Nhanh nhẹn: 305 (+20)

Thể lực: 89 (+20)

Trí tuệ: 16 (+20)

Thông minh: 24 (+20)

Tinh thần chiến đấu: 143 (+20)

Sức bền: 174 (+20)

Kiên trì: 55 (+20)

Nghệ thuật: 84 (+100)

Uy tín: 74 (+20)

May mắn: 5 (+20)

Tấn công: 231

Phòng thủ: 76

——————————————————————————

Kháng phép: Không

——————————————————————————

* +20 điểm vào tất cả chỉ số

* +80 điểm vào Nghệ thuật

* Tăng 30% chỉ số vào đêm trăng sáng

* Có thể trang bị và sử dụng các vật phẩm độc quyền của Class

* Có thể đạt cấp Bậc thầy ở các kỹ năng thủ công

* Kỹ năng thủ công có thể sử dụng tùy ý

* Kỹ năng cao cấp đã được mở khóa

* Thêm nội tại cho các vật phẩm được chính tay sản xuất hoặc cường hóa

* Tăng sát thương cho Gươm Chạm Khắc

* Giảm mana sử dụng cho Gươm Chạm Khắc

* Có thể học thêm bí kỹ tùy vào cấp độ của Thuần thục Điêu khắc

* Tăng danh vọng khi làm một bức tượng đặc biệt xinh đẹp hay có giá trị nghệ thuật cao

——————————————————————————

Weed đã đạt cấp độ gần 100, nên khi cả nhóm tìm ra Sảnh Memphis và được nhân đôi kinh nghiệm, họ đã cày cấp ở đây cả ngày lẫn đêm.

Họ chỉ ngủ có 2 tiếng và vẫn đăng nhập kể cả khi ngủ. Bằng cách này, Weed đã lên tới level 95 và sau đó solo cày lên 109.

Giờ Weed đã đủ mana để sử dụng một lần thức thứ tư trong Hoàng Đế Vô Hình Kiếm Pháp, Kiếm Vũ.

Chỉ có chỉ số Uy tín là không gia tăng bởi nó liên quan đến tài lãnh đạo. Vì Weed dạo này chỉ đánh solo nên không có cách nào để cải thiện chỉ số này.

——————————————————————————

Nấu ăn: Sơ cấp Lv: 8 (45%)

Thuần thục Điêu khắc: Sơ cấp Lv: 9 (99%)

Sửa chữa: Sơ cấp Lv: 7 (25%)

Thủ công: Trung cấp Lv: 2 (6%)

Thuần thục Kiếm thuật: Sơ cấp Lv: 8 (88%)

Thuần thục Cung thuật: Sơ cấp Lv: 5 (98%)

Gươm Chạm Khắc: Sơ cấp Lv: 7 (49%)

Hoàng Đế Vô Hình Kiếm Pháp: [Độ thông thạo 5%]

Băng bó: Sơ cấp Lv: 7 (11%)

Giám định: Sơ cấp Lv: 5 (14%)

Kiếm Kỹ Chạm Khắc: Sơ cấp Lv: 7 (30%)

——————————————————————————

Độ thuần thục Điêu khắc chỉ cần 1% nữa là sẽ lên mức Trung cấp. Gươm Chạm Khắc thì đã giảm lượng mana tiêu thụ khi kỹ năng này đạt tới cấp 7.

Weed cũng có sử dụng Hoàng Đế Vô Hình Kiếm Pháp vài lần, nhưng khi săn quái một mình thì sử dụng Kiếm Kỹ Chạm Khắc sẽ hiệu quả hơn bởi nó gây sát thương chuẩn xuyên qua cả giáp và linh hồn của kẻ địch. Kỹ năng này, cũng như phép thuật thần thánh, là khắc tinh của lũ Undead.

"Cũng không tệ," Weed mỉm cười.

Cậu ra chợ để mua thuốc giải độc cùng băng gạc và thảo dược trị thương. Mắt cậu chùng xuống khi nghĩ tới việc phải tiêu tiền mua vật phẩm. Cậu đã tự làm món ăn và đôi khi còn bán chúng nữa.

Những bức tượng làm từ nguyên liệu rẻ tiền chỉ bán được 1 hoặc 2 Vàng. Đó chỉ là một khoản tiền nhỏ.

Cậu luôn nói với nhóm của mình rằng cậu chỉ có 30 Vàng, kể cả sau khi chia chiến lợi phẩm. Nhưng thực tế, chỉ riêng tiền bán đồ ăn và tượng đã là 200 Vàng rồi. Tiền bán vật phẩm từ các bãi quái và tiền nhận được khi hoàn thành nhiệm vụ còn lên tới con số 650 Vàng.

Dù giàu sụ như thế, Weed vẫn luôn cảm thấy đau khổ khi phải chi tiền cho bất cứ thứ gì. Không ai có thể hiểu được một đại gia như vậy mà lại luôn bị mấy đồng bạc lẻ làm cho sầu não.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!