Weed vắt óc suy nghĩ để tìm ra cách công phá những bức tường thành.
“Vẫn còn khối thời gian trước khi mấy bức tường này sập, nên mình có thể tận dụng chúng.”
Là một Thợ Rèn, cậu có thể chế tạo nhiều loại vũ khí công thành. Tuy nhiên, trình độ của cậu vẫn còn cùi bắp lắm.
“Mình không biết phải chế tạo bao nhiêu món vũ khí mới ra được một thứ hữu dụng, hoặc là…”
Nếu nó đòi hỏi độ thông thạo cao như việc rèn một thanh Đại Kiếm, thì ít nhất cũng phải mất vài tuần! Việc cung cấp vật liệu cũng là một vấn đề, và các bộ lạc trong liên minh sẽ lại đòi đường ai nấy đi.
“Chà, có vẻ như mình không đủ tự tin để đánh bại đám Knight và Priest của Giáo hội Embinyu ngay cả khi tường thành sụp đổ.”
Weed thấy nhẹ cả người. Giờ thì giải pháp không nằm ở việc chế tạo vũ khí công thành nữa, nên cậu đã hoàn toàn gạt nó sang một bên.
“Một cuộc công thành thông thường sẽ chẳng đi đến đâu. Rõ ràng đó không phải là câu trả lời.”
Không ai dám tấn công bức tường thành vừa cao vừa dày của pháo đài khi mà những kẻ bên trong đã chuẩn bị phòng thủ kỹ càng.
Các bộ lạc liên minh bị áp đảo về quân số và sẽ gặp bất lợi nếu rơi vào một trận đại chiến. Sở trường của họ chỉ là đánh hội đồng và săn bắn thôi.
Weed đã sử dụng kỹ năng Thợ May và Thợ Rèn để cải thiện trang bị của họ đôi chút, nhưng với bộ áo giáp cùi bắp của liên minh các bộ lạc, hầu hết bọn họ sẽ bay màu vì một đợt tấn công tập trung trước cả khi kịp trèo lên tường.
“Mình có nên nghe lời khuyên của Smith và rủ thêm người khác đi cùng không nhỉ?”
Nhưng Weed lắc đầu. Đã quá muộn để hối tiếc, và cậu cũng không thể quay lại. Ngay cả khi Pale, Zephyr, hay các sư huynh Geomchi có đến thì tình hình cũng chẳng thay đổi được gì. Sau khi tự mình trải nghiệm sức mạnh của đối phương, cậu biết rằng muốn nhiệm vụ này thành công thì phải là một trận chiến giữa những người chơi có level tầm 500. Một lực lượng có thể phá tan cổng thành chỉ bằng một nhát chém, hoặc có thể đột kích và quét sạch toàn bộ Giáo hội Embinyu.
Là một Knight, cậu có thể ra lệnh cho các bộ lạc liên minh bằng chỉ số Lãnh đạo của mình. Mặc dù các bộ lạc đã tập hợp lại, họ chỉ đơn thuần là một đội quân ô hợp, nhưng cậu đã khiến họ chiến đấu hết mình nhờ chỉ số Lãnh đạo và Sức hút. Ngay cả khi liên minh các bộ lạc phải chịu nhiều tổn thất, cậu vẫn phải tối đa hóa tiềm năng của họ để tận dụng và tìm kiếm một cơ hội.
Nó có thể trở thành một chiến thắng vĩ đại, xứng đáng được ghi vào lịch sử của Lục địa Versailles.
Weed không đánh giá cao khả năng chỉ huy của mình.
“Mình chỉ đánh những trận mà mình chắc thắng.”
Cậu không có ý định lao đầu vào một trận chiến có tỷ lệ thắng cược thấp cùng với các bộ lạc liên minh. So sánh về chất lượng và số lượng quân hai bên, địa hình và trang bị của họ quả là một trời một vực.
Việc ban sự sống, lợi thế của một Nhà Điêu Khắc, cũng có giới hạn. Cậu có thể thử một lần nếu có trên 100 bức tượng được ban sự sống. Nếu làm vậy, có thể sẽ có cơ hội chiến thắng. Nhưng nếu quyết định làm thế, level của Weed sẽ giảm ít nhất là 160.
“Ngay cả khi mình hoàn thành nhiệm vụ, cũng chẳng được lợi lộc gì.”
Các tác phẩm điêu khắc sống sẽ chết một cách lãng xẹt trong cuộc công thành.
Nếu cậu hoàn thành nhiệm vụ nhưng phân nửa số tác phẩm điêu khắc đã chết, thì đó sẽ là một mất mát to lớn! Cậu cũng sẽ phải bắt đầu lại từ đầu với level dưới 200. Ngay cả khi nhiệm vụ thành công, cậu cũng chẳng được lợi gì.
“Đây đúng là cái mà người ta gọi là đầu tư không có đường lùi.”
Weed quyết định xây dựng lại kế hoạch của mình một lần nữa. Trước khi bắt đầu trận chiến, cậu cần phải đánh giá các yếu tố và chọn một chiến trường thuận lợi cho lực lượng của mình. Còn bây giờ, Weed đăng xuất lần đầu tiên sau một thời gian dài để nghỉ ngơi.
“Đây là thư viện à?”
Lee Hyun lần đầu tiên tìm đến thư viện kể từ khi cậu nhập học vào Đại học Quốc gia Hàn Quốc. Cậu đã lãng quên nó vì thư viện đại học làm gì có truyện tranh.
“Mặc dù đây từng là ước mơ của mình khi còn trẻ.”
Đọc truyện tranh và ăn ramen khi đói – đó là một khung cảnh hạnh phúc mà cậu mong ước trong những ngày học cấp hai và cấp ba của mình.
Cậu cũng siêng năng đọc những tập truyện tranh được xuất bản hàng ngày trong khi đi giao báo.
“Thư viện gì mà không có lấy một cuốn truyện tranh, cái trường này đúng là nhạt như nước ốc!”
Lee Hyun không ngần ngại chê bai thư viện trường. Nhiều thư viện của các trường khác thu thập rất nhiều truyện tranh, nhưng riêng Đại học Quốc gia Hàn Quốc thì vẫn không để truyện tranh vào thư viện.
Học bổng hào phóng, lợi ích của du học sinh, những phòng học hiện đại, và các cơ sở vật chất khác mà nhà trường cung cấp cho sinh viên thì không được cậu để mắt đến.
“Không có truyện tranh thì lấy gì để nuôi dưỡng tâm hồn đây. Hỏng, hỏng hết cả một thế hệ rồi. Họ đã dùng tất cả học phí vào việc gì nhỉ?”
Số lượng tiểu thuyết, sách kinh tế, luận văn, sách lịch sử, và sách về nghệ thuật là bao la. Toàn bộ tòa nhà này là một thư viện.
“Chào oppa.”
“Anh đến rồi sao, hyung?”
Bạn cùng lớp từ chuyên ngành Thực tế ảo nhận ra Lee Hyun và khẽ chào cậu. Dường như họ đang học nhóm hai đến ba người trong thư viện này.
“À, ừm.” Lee Hyun nhẹ nhàng gật đầu.
Đây là điều quan trọng nhất mà cậu cần chú ý trong khi học đại học.
‘Tuyệt đối không được thân thiết với mấy đứa nhỏ tuổi hơn.’
Nếu trở thành tiền bối, cậu sẽ bị đám hậu bối coi như cây ATM di động, vì họ sẽ lải nhải bên tai cậu suốt ngày và đòi hỏi đủ thứ trên đời.
Lee Hyun cũng từng bị một số sinh viên khác “nhờ” mua hộ đồ ăn vì cậu lớn tuổi hơn các bạn cùng lớp của mình.
“Phải để ý tới sức khỏe của mình. Đồ ăn trưa phải làm sẵn từ nhà rồi mang đi.”
Ấn tượng của các sinh viên bây giờ đã thay đổi.
‘Một người anh cả luôn biết lo cho sức khỏe của mình.’
‘Đừng hòng anh ấy bao chúng ta một bữa nào.’
Tuy nhiên, Lee Hyun luôn luôn thận trọng. Cậu không biết phải làm sao khi có ai đó muốn một bữa ăn. Họ cũng có thể yêu cầu một cái gì đó để uống tại quán cà phê hoặc một bữa ăn nhẹ.
‘Cái trường chết tiệt, đây là nhà hàng à? Sao lại có nhiều đồ ăn đến thế?’
Thật sự tồi tệ khi cậu phải tránh các máy bán hàng tự động được đặt tại mỗi tòa nhà.
“Anh đến đây để học sao?”
“Không. Tôi đến để đọc sách.” Lee Hyun trả lời khi anh nhẹ nhàng bước về phía trước.
“Hyung, tiểu thuyết văn học nằm ở trên tầng 2.”
“Tôi đến đây không phải để đọc tiểu thuyết. Tôi đang tìm kiếm một vài thứ.”
“Anh đang tìm gì thế?”
“Sách chiến lược, chiến thuật, chiến tranh. Cậu biết chúng ở đâu không?”
“Chúng nằm trên tầng 7, nhưng…”
“Ừm. Cảm ơn cậu.”
Lee Hyun nhấn nút thang máy lên tầng 7.
Tầng 7 có sách triết học phương Đông, sách lịch sử, và nhiều sách cũ liên quan khác, vì vậy sinh viên không thường xuyên ghé qua nó.
Sau khi Lee Hyun bước vào thang máy, các sinh viên thì thầm với nhau.
“Anh ấy chắc hẳn khá hứng thú với triết học phương Đông.”
“Mặc dù anh ấy khá kiệm lời… Trình độ của anh ấy khá cao.”
“Anh ấy chắc phải có điểm mạnh ở đâu đó, và nhiều điểm tốt nữa để có thể hẹn hò với nhiều chị gái xinh đẹp như thế.”
Kể từ khi Lee Hyun hẹn hò với cả Seoyoon và Jae Lynn (Jung Hyo Rin - Hwaryeong) trong lễ hội trường, cậu đã trở thành một nhân vật nổi tiếng.
Thay vì ganh tị, nhiều chàng trai lại kính trọng cậu vô cùng, và với phái nữ, cậu trở thành một người đàn ông bí ẩn che giấu sự quyến rũ của mình.
“Nhưng anh ấy hẳn phải rành tiếng Trung Quốc lắm.”
“Hả?”
“Lần trước, chán quá nên tôi đã thử lên tầng 7, và hầu hết các cuốn sách trên kệ là những bản gốc chưa được dịch.”
“Cái quái gì thế này?!” Lee Hyun buột miệng chửi thề.
“Sao lại có sách nước ngoài ở Hàn Quốc cơ chứ? Phải dịch hết rồi mới xuất bản chứ!”
Cậu chẳng thể hiểu nổi đầu đuôi câu chuyện.
Khoảng một nửa kệ là sách nước ngoài, phần còn lại là sách trong nước, nhưng hầu hết được viết bằng những chữ cái cổ xưa. Vì vậy rất khó đọc.
“Mình cần phải tìm một cuốn sách về chiến thuật…”
Những cuốn sách mà Lee Hyun cần rất hiếm và còn chẳng được dịch tử tế. Cậu lục lọi mọi tủ sách, dĩ nhiên là chúng rất khó hiểu. Mặc dù đọc được những tiêu đề nhưng cậu không tài nào tìm ra được thứ mà cậu muốn tìm kiếm.
“Hầu hết những cuốn sách được sắp xếp theo tiêu đề, nhưng tại sao lại khó tìm thấy một cuốn trong thư viện vậy nhỉ?”
Mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn khi tìm thấy một đoạn nói về chiến lược mà Lee Hyun muốn trong những cuốn tiểu thuyết. Những tác phẩm như “Binh pháp Tôn Tử”, “Chiến lược của đô đốc Yi” và “Binh pháp Ngô Tử” đã được xuất bản dưới dạng tiểu thuyết. Chúng được dịch sang tiếng Hàn nên khá dễ hiểu, hơn nữa lại còn có ảnh minh họa.
Tuy nhiên, cố gắng tìm cuốn sách mình cần ở nơi mà chúng chưa được dịch thì đúng là thảm họa.
“Mình cần phải tìm một chiến lược hay chiến thuật mà có thể sử dụng chống lại Giáo hội Embinyu và giành chiến thắng.”
Đó là lý do Lee Hyun giành thời gian quý báu của mình để đi đến thư viện. Khá là khó khăn để tăng cường sức mạnh cho quân đội của cậu. Cậu phải sử dụng quân đội hiện tại của mình một cách hiệu quả nhất. Nếu chiến lược và chiến thuật thông thường không hiệu quả, cậu cần một kế hoạch tầm cỡ cao siêu mà chỉ có một vị tướng phi thường mới có thể nghĩ ra được.
“Mình cần phải tìm một chiến lược như thế…”
Dù cho cậu có nhìn vào những câu chữ ấy bao lâu đi nữa, thì việc đọc nó cũng là điều không thể.
Trong tiếng Hàn cũng có một câu nói tương tự như vậy.
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.
Nếu so sánh lực lượng của Weed và liên minh các bộ lạc với lực lượng của Giáo hội Embinyu thì thực sự quá chênh lệch.
“Thôi, bó tay rồi… nhiệm vụ này toang là cái chắc.” Lee Hyun càu nhàu khi cậu tìm kiếm những cuốn sách khác.
Và rồi cậu tìm thấy một cuốn tiểu thuyết trên kệ.
«Tam Quốc Diễn Nghĩa»!
Rõ ràng, có người đã đọc nó và để nó ở một kệ ngẫu nhiên.
“«Tam Quốc Diễn Nghĩa»… tên thì quen thật nhưng mình còn chưa từng đọc.”
Lee Hyun liếc qua «Tam Quốc Diễn Nghĩa», đó là một câu chuyện về kết nghĩa vườn đào của ba anh em Lưu Bị, Quan Vũ, Trương Phi.
Cậu không đọc «Tam Quốc Diễn Nghĩa» một cách chi tiết mà chỉ đọc lướt qua nội dung cuốn sách trong một vài chương.
Phần hay nhất là khi Lưu Bị đã ba lần đến lều tranh để thuyết phục Gia Cát Lượng về dưới trướng của mình. Điều này đã tạo một lợi thế cực lớn và thay đổi toàn bộ cục diện thời bấy giờ.
Lee Hyun đã tìm được chiến lược để đối phó với Giáo hội Embinyu từ «Tam Quốc Diễn Nghĩa».
*
Đại quân của Giáo hội Embinyu!
Sau đợt tấn công của Weed và liên minh các bộ lạc, chúng đã cảnh giác hơn nhiều. Quân số được bổ sung lên tường thành, Archer cũng được cử lên nhiều hơn. Đó chính là bằng chứng cho thấy sự tăng trưởng liên tục của quân đội và sự gia tăng các loại vũ khí quân sự, ngay cả ở trong pháo đài của Giáo hội Embinyu.
“Bingryong!” Weed gọi từ sau một dãy núi đá, nơi pháo đài không thể nhìn thấy.
“Có tôi thưa chủ nhân.”
“Đi do thám xem có bao nhiêu tên trên đó rồi báo lại cho ta.”
“Rõ, thưa chủ nhân.”
Bingryong vỗ cánh bay lên bầu trời. Không cần phải tiến tới gần pháo đài của Giáo hội Embinyu, Bingryong sẽ báo cáo lại sau khi quan sát chúng từ xa.
“Có khoảng dưới 5000 tên trên tường thành.”
“Khá là đông đấy. Còn bao nhiêu tên mặc áo giáp?”
“Khoảng 1000 tên.”
Chỉ riêng Dark Knight mà đã 1000 người rồi! Cậu giả định số còn lại là các Soldier, Priest hoặc Magician.
Bao gồm cả những người không đứng trên tường thì số lượng của họ ít nhất cũng phải gấp đôi.
Weed đã lường trước cuộc vây hãm, thế nên cậu đã cố tình để bị truy sát và tiêu diệt hết chúng trước đây. Chiến lược là chia ra và tiêu diệt! Cậu đã thu hút và tiêu diệt những kẻ yếu đầu tiên.
Bất chấp tất cả, lực lượng của Giáo hội Embinyu vẫn còn số lượng khá lớn bên trong pháo đài. Hơn nữa với sức mạnh to lớn của Giáo hội Embinyu, thì không quá khi nói rằng họ chiếm ưu thế hơn các bộ lạc ở gần. Và khi cuộc chiến nổ ra, quân tiếp viện sẽ được cử đến từ những bộ lạc khác.
“Tức là lực lượng của chúng ít nhất là gấp đôi chỗ này… và thế là bất khả thi.”
“Chủ nhân, người sẽ không tấn công vào đây lần nữa chứ?”
“Ừ.”
Kể từ lúc Bingryong bị lôi vào cuộc giữa chừng, nó không hề biết Weed đang làm nhiệm vụ gì.
Người cựu chiến binh Smith đã không đến tham dự cuộc chiến và đã ở lại làng của bộ tộc Salmere. Lão ta từ chối tham gia bởi theo lão thì chiến đấu chống lại Giáo hội Embinyu chẳng khác nào tự sát.
“Tôi muốn nghe kế hoạch của ngài thưa chủ nhân. Pháo đài trông thực sự nguy hiểm.”
Bingryong đã khôn ra rồi!
Trí thông minh của nó đã phát triển hơn, vì vậy nó đã có một suy nghĩ đáng ngưỡng mộ là hỏi kế hoạch của Weed trước khi thực hiện.
Weed vui vẻ trả lời: “Có một thứ gọi là Sức mạnh của Người Giải Cứu. Thậm chí có thể triệu tập một con boss cực khủng ở Lục địa Versailles. Nhớ con Cốt Long không? Ta sẽ triệu hồi một con còn khủng bố hơn thế nữa.”
“Chủ nhân sẽ triệu hồi ra những con quái vật mặc dù kẻ thù trước mắt còn chưa xử lí nổi ư?”
“Đúng thế, ta sẽ gọi chúng tới đây và chiến đấu cùng với ta.”
“Nhưng nếu con quái vật đó quay ra tấn công chúng ta thì sao?”
“Chúng ta sẽ cẩn thận để không bị tấn công.”
Bingryong gật đầu như thể nó đã hài lòng với câu trả lời.
“Chủ nhân đúng là thiên tài.”
“Sự thật là ta cũng thông minh mà.”
Weed lấy ra Cây Trượng Lời Hứa để chuẩn bị sử dụng Sức mạnh của Người Giải Cứu. Không giống phép thuật thông thường, cậu sẽ phải đọc một câu thần chú.
“Tôi tớ của Chúa, người muốn sử dụng sức mạnh bao trùm toàn thế giới của thánh thần Matallost. Tôi cầu xin sự cho phép.”
*Ding!*
<Bạn đã sử dụng Sức mạnh của Người Giải Cứu.>
Khoảnh khắc này, toàn bộ Lục địa Versailles hiện hữu trong đôi mắt Weed.
Lũ quái vật!
Cậu có thể triệu hồi bất cứ loại quái vật nào nếu nhìn vào bất cứ đâu và lựa chọn chúng. Dĩ nhiên với Sức mạnh của Người Giải Cứu, nếu cậu triệu hồi một con quái mà không thể kiểm soát nổi thì đó quả là một thảm họa.
“Uhehe.”
“Kuhuhuhu. Lũ người đáng sợ.”
Lũ Goblin lướt qua trong bóng tối.
‘Dù sao đi nữa, mình phải triệu hồi một con quái mạnh mẽ. Hoặc một NPC có giá trị để làm đồng minh.’
Weed lùng sục khắp các thung lũng, những dãy núi và các dòng sông.
Có rất nhiều boss và lũ quái vật chưa từng được chinh phục trên khắp Lục địa Versailles. Những cuộc thám hiểm thường diễn ra ở lục địa trung tâm, nhưng ở tứ phương, Đông, Tây, Nam và Bắc, những cuộc chinh phục nửa vời sẽ bị đè bẹp dễ dàng bởi những con boss.
Những con quái vật ẩn nấp trong hang động chưa được khám phá.
Cấp độ và các đặc tính của lũ boss chưa từng được biết đến.
‘Để nhiệm vụ thành công… câu trả lời chỉ có thể là một con quái vật thực sự mạnh mẽ.’
Một con quái vật bá đạo đến khó tin! Cậu dự tính sẽ triệu hồi một con quái mà ngay cả một guild uy tín cũng phải cử 500 người để chống lại nó.
Tiêu chuẩn ít nhất cũng phải là Vampire Lord Tori hoặc cỡ Cốt Long.
Weed tốn 6 tiếng đồng hồ xem xét để chọn được con quái vật phù hợp.
Một bậc đế vương kinh thiên động địa từng được ghi lại trong lịch sử của Lục địa Versailles! Đó là một nhân vật có liên hệ mật thiết với nhiệm vụ mà Weed đã làm trước đây.
‘Mình sẽ dùng cái này để bắt đầu trận chiến.’
Tiếp theo là một con quái đã trở nên nổi tiếng sau khi tiêu diệt hẳn một guild có tiếng tăm, những người đã xả thân để tấn công nó!
Cuối cùng là một điều cấm kỵ mà thậm chí không được nhắc đến. Một biểu tượng của sức mạnh và uy quyền.
Một sự tồn tại hủy diệt có thể quét sạch toàn bộ một vương quốc chỉ trong vòng một đêm.
“Mình phải chọn một con nào đó ở cấp độ này, ít nhất là thế.”
Weed thể hiện sự thỏa mãn khi cậu sử dụng Sức mạnh của Người Giải Cứu.
Một cuộc tuyển chọn hoành tráng!
Đây là một ván cược tất tay cho nhiệm vụ cấp S. Nó không phải là một nhiệm vụ có thể hoàn thành theo cách bình thường, không thể nói trước được.
“Tệ nhất thì cũng chỉ chết hai lần thôi. Cứ bung hết sức mà chơi.”
Weed cảm thấy tâm trí cậu khá bình thản. Tất nhiên cậu cũng do dự trước khi quyết định, nhưng một khi cậu đã dồn hết tâm trí vào thì cậu không hề hối tiếc.
“Với thời gian ít ỏi còn lại, mình có nên thực hiện một tác phẩm điêu khắc không nhỉ?”
Weed đã thử tạc tượng bằng đá núi trước khi lũ quái vật được triệu tập. Cậu không thể hi vọng về một kiệt tác cấp III bởi thời gian là không nhiều, nhưng nếu có một tác phẩm điêu khắc hữu dụng, nó sẽ giúp ích theo cách của nó.
Cậu lôi con dao điêu khắc ra và đi về phía núi đá.
*
Đài truyền hình đã nhận được video của Lee Hyun và đang theo dõi nó trong thời gian thực.
Có một vài đoạn tự nhiên bị lag một chút do tốc độ xử lý thời gian bên trong hộp đăng nhập có chút khác biệt.
Vì có quá nhiều việc cần xử lý, nên họ phải làm việc xuyên đêm.
Tuy nhiên, những đoạn không cần thiết, như lúc Weed nấu ăn hay di chuyển sẽ được tua nhanh, vì vậy họ được theo dõi cuộc phiêu lưu của Weed theo thời gian thực (không phải tốc độ x4 như trong game).
Giám đốc Kang vỗ vỗ gáy.
“Ugh!”
Ông chết lặng đến mức choáng váng cả người. Đó là bởi ông đã trông thấy những con quái vật Lee Hyun triệu hồi ra nhờ sử dụng Sức mạnh của Người Giải Cứu.
Sốc tận óc!
Không chỉ có giám đốc Kang, hơn 50 nhân viên nhà đài cũng như bị thôi miên.
“Cậu ta điên rồi à?”
“Phải nói là điên nặng thì đúng hơn!”
“UWAAAHH! Mấy con quái vật đó là gì vậy...? Con đầu tiên đã thấy bá đạo lắm rồi!”
Giám đốc Kang và các nhân viên nhà đài đều nghĩ rằng cậu sẽ triệu hồi một NPC hay một con quái vật vừa mạnh mẽ lại vừa dễ sai khiến.
Những Royal Knight của Vương quốc Rosenheim, nếu cậu gọi họ thì cũng tốt, vì Knight cưỡi trên lưng Drake sẽ giúp ích nhiều trên chiến trường.
Triệu hồi Royal Magician cũng không phải ý tồi. Weed có thể đổi điểm đóng góp của cậu với Vương quốc Rosenheim để yêu cầu sự giúp đỡ. Hoặc yêu cầu từ những vương quốc mạnh mẽ khác mà cậu đã có đóng góp trên lục địa trung tâm.
Knight Kolderim của Vương quốc Kallamore! Với những người ở đài truyền hình đã biết về nhiệm vụ tại Vương quốc Ma cà rồng Todeum, việc triệu hồi Kolderim, kim chỉ nam dẫn đến chiến thắng, là một lựa chọn cực kỳ hấp dẫn và hợp lý.
Các Paladin và Priest của Giáo hội Lugh cũng là một lựa chọn hiệu quả! Giáo hội Embinyu là kẻ thù của họ, vì vậy, nếu được triệu hồi, họ sẽ cống hiến hết sức mạnh có thể mà không than thở một lời. Sử dụng sức mạnh thần thánh của các Priest như một nền tảng để nâng cao sức mạnh tổng thể của liên minh các bộ lạc và sau đó chiến một trận toàn lực sẽ là lựa chọn của một người chơi bình thường. Tất nhiên, nó vẫn sẽ có bất lợi cho liên minh các bộ lạc. Hoàn toàn thay đổi chiến cục là điều vô cùng khó khăn với chỉ vài Drake Knight hay Priest.
Để tấn công pháo đài của Giáo hội Embinyu mà không hề có sự chuẩn bị về vũ khí công thành thì sẽ nhận lấy thiệt hại nghiêm trọng.
Đây là một tình huống mà cậu rơi vào thế khó có thể nâng cao cơ hội chiến thắng nhưng vẫn có thể có một chút hy vọng.
Những người chơi bình thường sẽ chỉ triệu hồi những con quái vật bình thường và NPC cũng bình thường luôn. Tuy nhiên, Weed lại triệu hồi những con quái vật khiến người khác run sợ.
“Không, triệu hồi một trong số chúng là đủ để gây tiếng vang rồi…”
“Chỉ cần một loại quái kỳ dị này xuất hiện thôi thì việc đạt được 15% lượng người xem cũng dễ như ăn kẹo rồi.”
“Một? Quên cái tỷ lệ người xem đó đi, chúng đủ gây cả một sự náo động trên toàn Lục địa Versailles rồi đấy.”
Các nhân viên tranh luận dữ dội.
Tuy nhiên, bên trong đài truyền hình, ánh sáng hy vọng mờ nhạt càng lúc càng được thắp sáng lên.
Với những người chơi trước đây đã từng làm nhiệm vụ ở Lục địa Versailles, họ biết nhiệm vụ cấp C cũng khó như nào rồi. Và nếu như bạn có level cao và được đồng đội hỗ trợ, bạn có thể làm được nhiệm vụ độ khó B. Một người chơi hay một guild thực sự nổi trội nào đó thậm chí có thể thử hoàn thành một nhiệm vụ độ khó A.
Cho đến giờ, người duy nhất có thể tiến hành một nhiệm vụ cấp A một mình là Weed. Bất chấp lợi thế đó, nhiều người vẫn coi nhiệm vụ lần này quá khó và đang trong cơn tuyệt vọng.
Tuy vậy, không khí trong đài truyền hình đã thay đổi ngay lúc này.
Bất cứ ai cũng có thể cảm nhận được rằng dấu hiệu của sự thay đổi đã hiệu quả.
Giám đốc Kang nhấc điện thoại lên, đây là lúc ông có thể báo cáo với Tổng giám đốc, nhưng ngay khi điện thoại được kết nối, Tổng giám đốc đã nói trước.
- Giám đốc Kang, tôi cũng đang xem video này.
“Phải vậy chứ, ngài Tổng giám đốc.”
- Thực sự quá tuyệt vời. Thế đấy... cậu ta là Weed. Thật đáng ghen tỵ với hình ảnh hoành tráng của cậu ta. Có phải vì cậu ta còn trẻ không nhỉ? Có gì đó khiến cậu ta đặc biệt.
“Đúng thế, tôi cũng nghĩ như vậy.”
Giám đốc Kang nói và gật đầu trong khi cầm điện thoại.
“Được được, chúng ta sẽ làm vậy. Vâng, dĩ nhiên. Chúng tôi sẽ chuyển những lời mà ông nói thưa ngài.”
*Cạch!*
Giám đốc Kang gác máy điện thoại xuống và thở một tiếng dài: “Phùuu.”
Một người làm công ăn lương luôn phải đối mặt với sự căng thẳng cao độ. Nhưng ngay sau đó ông mạnh mẽ đứng dậy từ chiếc ghế.
“Gọi quản lý Yoon ở Phòng Chương trình tới đây cho tôi.”
“Vâng, thưa Giám đốc.”
Với mỗi lời giám đốc Kang nói ra, các nhân viên đài truyền hình đều chăm chú lắng nghe. Một lát sau, quản lý Yoon, ở phòng bên cạnh mở cửa bước vào.
“Giám đốc Kang, chuyện gì đang xảy ra vậy?”
“Từ giờ trở đi, hủy phát sóng tất cả các chương trình thông thường.”
“Cái gì? Nhưng sau đó khán giả sẽ la ó mất.”
“Chương trình nào đang được phát sóng hiện tại vậy?”
“Cây Cỏ và Quái Vật. Đó là một chương trình giới thiệu về những con quái vật an toàn ở Lục địa Versailles và nó được nữ giới và trẻ con khá là yêu thích.”
“Tỷ lệ người xem trung bình là bao nhiêu?”
“3,3%.”
Sự phổ biến của Royal Road là không hề có điểm dừng. Vì khán giả là những người trước khi bị thu hút sẽ chẳng thèm theo dõi trò chơi được phát sóng, nên nhờ đó mà xếp hạng chung cũng tăng lên đáng kể.
Tỷ lệ xem đạt 3,3% cũng không đến nỗi quá tệ cho đài truyền hình KMC Media.
“Dừng hết lại! Tổng Giám đốc đã cho tôi toàn quyền quyết định. Một tài liệu chính thức sẽ được chuyển đến Phòng Chương trình sớm nhất có thể.” Giám đốc Kang giải thích một cách khẩn trương.
Ông ý thức được trách nhiệm của việc hủy bỏ toàn bộ các chương trình phát sóng trước khi nhiệm vụ kết thúc.
Xem xét những con quái vật mà Weed triệu hồi, đó như một phần thưởng to lớn. Và điều này chắc chắn sẽ đảm bảo một lượng người xem kha khá.
Sau cùng, cuộc chiến chống lại Giáo hội Embinyu sẽ rất thú vị.
Nếu như kết quả bị rò rỉ trước khi cuộc chiến kết thúc, sự phấn khích sẽ là điều được báo trước.
Thậm chí nếu đài truyền hình mà duy trì an ninh bảo mật, thì với một nhiệm vụ tầm cỡ như thế này, bạn sẽ chẳng thể biết được chuyện gì có thể xảy ra.
Vì kết quả sẽ ảnh hưởng tới Lục địa Versailles, bạn có thể đoán được kết cục cuối cùng của nhiệm vụ từ những lời bàn tán của cư dân, hoặc một sự thay đổi trong tình hình.
Từ quan điểm của đài truyền hình, giống như một bữa tiệc thịnh soạn đã được dọn sẵn, nhưng thay vì được ăn ngay, các món ngon lại được mang ra nhỏ giọt, khiến thực khách phải chết đói vì thèm thuồng!
Trước khi thảm họa đó xảy ra, đã có lệnh từ Tổng giám đốc hủy bỏ toàn bộ tất cả các chương trình đang phát sóng.
“Giám đốc sản xuất Shin! Đâu là điểm bắt đầu của chuỗi nhiệm vụ của Weed?”
“Đó là đối đầu với Death Hand ở Vương quốc Người lùn Kuruso.”
“Phát sóng nhiệm vụ đó lên ngay đi. Đối với việc chỉnh sửa, chỉ cần che giấu sự thật đó là Chiến Thần Weed… nhưng chúng ta có thể giấu được điều đó không?”
“Điều đó có thể làm được cho đến khi cuộc chiến thực sự bắt đầu. Còn khó khăn như nào thì phải tùy thuộc vào diễn biến trận chiến.”
“Phát ngay đi, bằng bất cứ giá nào. Bàn giao các cảnh quay tới Phòng Chương trình ngay, bắt đầu phát sóng ngay khi nó sẵn sàng.”
Hình ảnh chính trên trang chủ của KMC Media đã thay đổi.
Dấu hiệu thông báo một cuộc chiến.
Hình ảnh Undead hiện lên, và Orc Karichwi, kẻ trông như một khối sắt vảy, đang gầm thét dữ dội. Đoạn video cực kỳ phổ biến về Quân đoàn Bất diệt được xuất hiện ngay trên màn hình chính.
Cũng có một sự thay đổi trong lịch phát sóng.
12:30 Cây Cỏ và Quái Vật
14:00 Hành trình thăm dò kho báu của Sabain
15:00 Cuộc phiêu lưu vĩ đại về phía đông
17:00 Câu truyện về Lục địa Versailles
19:00 Thử thách! Săn quái vật, bạn cũng có thể làm.
20:20 Làm giàu không khó, cuộc sống của những Merchant.
21:30 Người đến từ sân khấu của những giấc mơ thay đổi.
22:00 Tuyến đường biển của thuyền trưởng Urgan
23:30 Ngôi nhà của lục địa
Lịch phát sóng của đài biến mất và thay vào đó là một lịch chiếu mới.
00:45 ~ 24:00 Weed.
Một lịch chiếu không thể đơn giản hơn.
Đó là sự trở lại đầy hào nhoáng của chương trình mang tên Weed.
Trên tivi, một chú thích thông báo về việc hủy bỏ giờ phát sóng Cây Cỏ và Quái Vật hiện ra.
*Một vài thông tin cho khán giả.*
*Ngay sau đây, cuộc phiêu lưu của Weed sẽ được phát sóng.*
*Vì đây là một thay đổi mang tính khẩn cấp, chúng tôi xin lỗi vì không thể thông báo cho các bạn sớm hơn.*
*Một chuỗi nhiệm vụ của nhà điêu khắc vĩ đại Weed, và cuộc chiến chống lại Giáo hội Embinyu của anh ấy sẽ được phát sóng liên tục.*
*Nhiệm vụ này vẫn đang được tiến hành trên Lục địa Versailles, một nhiệm vụ khó cấp độ S, và ngày càng nhiều chuỗi nhiệm vụ lộ ra.*
*Thời gian phát sóng kết thúc là chưa xác định, toàn bộ nhân viên sản xuất hiện tại của chúng tôi đang làm việc hết sức mình, nhưng vì đó là một chương trình phát sóng khẩn cấp, nên có thể sẽ có nhiều điểm khó hiểu.*
*Mong các khán giả hiểu cho chúng tôi.*
Đó là một thông báo khá dài, nhưng cũng đủ để ném người xem vào trạng thái điên cuồng.
- Nhà điêu khắc Weed ư? Đó chẳng phải là cuộc phiêu lưu của người đã xây dựng kim tự tháp và tháp ánh sáng sao?
- Nghe nói KMC Media đang phát sóng trận chiến chống lại Giáo hội Embinyu, cái giáo hội đang làm náo loạn cả Lục địa Versailles dạo gần đây ấy. Rõ ràng đây là một chuỗi nhiệm vụ cấp S.
- Tôi cũng sẽ nói với tất cả bạn bè của tôi.
Tin tức được truyền tải qua các fansite Royal Road và cả trên diễn đàn. Mọi người đều bật tivi và chuyển tới kênh của đài KMC Media.
3,3%, 3,8%, 4,2%, 5,1%, 7%, 7,6%
Chỉ trong khoảnh khắc, tỷ lệ người xem tăng vọt!
Số bài viết của những người chơi trên diễn đàn tăng gấp 10 lần.
- Tại sao nhà đài vẫn chưa phát sóng?
- Các bạn nói là một chút sau, nhưng một chút là khi nào vậy?
Để chuẩn bị cho buổi phát sóng diễn ra suôn sẻ cũng như làm dịu các khán giả của chương trình Cây Cỏ và Quái Vật, nội dung đã không được thay đổi ngay lập tức.
- Tôi là một fan chân chính của Cây Cỏ và Quái Vật kể từ tập đầu tiên và xem chưa bỏ sót tập nào. Xin hãy vui lòng chiếu về cuộc phiêu lưu của Weed ngay lập tức.
Ngay cả một người hâm mộ Cây Cỏ và Quái Vật cũng đã kêu gọi nhà đài nhanh chóng kết thúc để phát sóng “Weed.”
Thời gian 10 phút đếm ngược xuất hiện trên màn hình. Máy đếm thời gian giảm xuống từng giây.
Các đài truyền hình đối thủ cảm thấy khô máu khi rating của họ đang tụt dốc không phanh.
Trong khi nhận được sự quan tâm rất lớn từ khán giả, chương trình về Weed bắt đầu phát sóng.
✣ Cộng đồng dịch giả AI ✣ Thiên Lôi Trúc — niềm tin và sáng tạo