Virtus's Reader
Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng Huyền Thoại

Chương 166: CHƯƠNG 166: SEOYOON TỚI THĂM NHÀ

Cuộc sống thường ngày của chú gà Half Sauce Half Fried.

Cục... cục... tác!

Cái mào nhú lên đầy trang nghiêm, vóc dáng của nó hội tụ đủ những nét đặc trưng của một con gà Hàn Quốc chính hiệu. Hiện tại, nó đang chạy loanh quanh trong sân bắt giun đất để lót dạ.

“Seoyoon, ăn cơm thôi con.” – Y tá chăm sóc cho cô lên tiếng.

Cuộc sống của nó thật yên bình, không mảy may bị đe dọa khi được Seoyoon chia sẻ phần ăn của mình. Niềm vui của nó là được ngồi giữa những chậu cây bonsai và ngủ gà ngủ gật! Bụng căng tròn, lưng thì ấm áp. Với cuộc sống thế này, nó chẳng còn mong ước gì hơn. Mỗi khi Seoyoon vuốt ve nó đầy trìu mến, nó lại dụi dụi đầu vào cô.

Nó đang sống một cuộc đời hạnh phúc nhất mà một con gà có thể có được.

Tuy nhiên, Seoyoon lại luôn cảm thấy có lỗi với nó.

‘Xin lỗi cưng, chị không thể lúc nào cũng ở bên cưng được.’

Đó là những lúc Half Sauce Half Fried bị bỏ lại một mình khi cô đăng nhập vào Royal Road hoặc đến trường.

Cục, cục, cục, cục!

Con gà lắc cái đầu tới lui khi đi loanh quanh trong sân bệnh viện.

Seoyoon thầm nghĩ: ‘Chị sẽ đem về… một người bạn cho cưng.’

*

Những đợt kiểm tra giữa kỳ, lễ hội và hội thao đã qua. Giờ chỉ còn ngót nghét hai tuần nữa là tới kỳ nghỉ hè.

Lee Hyun luôn miệng phàn nàn không ngớt.

“Cái trường này là thứ quái quỷ gì vậy không biết. Thời gian học đại học có thể rút ngắn xuống còn 3 năm được không, hay 2 năm như đi nghĩa vụ quân sự cũng được mà?”

Nghĩ tới chuyện phải chi trả học phí đắt đỏ trong vòng ba năm rưỡi nữa làm Lee Hyun cảm thấy tương lai mình đen như mõm chó. Cảm giác y như chờ đợi để được mãn hạn tù vậy.

“Kể cả khi mình tốt nghiệp, cũng đâu được nhận lương cao. Chẳng ai bảo đảm mình sẽ được một doanh nghiệp nước ngoài tuyển dụng. Rồi cũng đâu có bảo hiểm y tế miễn phí cả đời…”

Cậu đang suy ngẫm về những mặt phi thực tế của trường đại học.

Khi nhìn những quán rượu, phòng cho thuê hộp đăng nhập và những nhà hàng trên con đường đối diện trường, cậu thấy lo lắng cho nền giáo dục của thế giới và tương lai của đất nước.

“Lẽ ra chỉ nên có mấy thửa ruộng hoặc một bãi triều trước trường mình mới đúng. Khi đói, bạn có thể giúp các cụ già trồng lúa để đổi lấy thức ăn. Vào mùa thu, bạn cũng có thể giúp họ thu hoạch. Một bãi triều… luôn là một kho lương thực quý giá. Bạn cũng có thể theo tàu ra khơi kéo lưới nữa.”

Khi ở trên bãi triều, chỉ cần một cái xô là đủ để đựng thực phẩm. Bạn có thể bắt được hàu tươi, bạch tuộc, rồi nhúng vào tương ớt và nhâm nhi. Bạn cũng có thể giăng lưới tận dụng thủy triều để đánh bắt cá, đúng là một mũi tên trúng hai đích!

“Cũng không cần xây một quán ăn tự phục vụ riêng biệt làm gì…”

Những điều trên có thể được coi là biểu tượng của nền giáo dục nông thôn. Sinh viên sẽ vừa đọc sách vừa tận hưởng thú vui câu cá, và tình bạn sẽ nảy nở khi họ cùng nhau nấu món maeungtan (cá hầm cay). Trước cổng trường đại học, thay vì mọc lên những quán rượu, salon làm đẹp, cửa hàng quần áo hay tiệm làm móng thì một siêu thị hải sản giảm giá sẽ hợp lý hơn nhiều.

*

Như thường lệ vào giờ ăn trưa, Lee Hyun ra bãi cỏ, nằm dài trên ghế và ăn cơm. Seoyoon ngồi bên cạnh, và họ cùng nhau thưởng thức bữa trưa.

Lee Hyun dùng đũa gắp thức ăn bỏ vào miệng.

‘Ôi, ngon vãi chưởng!’

Bữa trưa của cậu bắt đầu từ món kimbap, rồi tới sushi, và hôm nay là món tteokgalbi (sườn chả băm viên).

‘Hộp cơm vẫn còn nóng hổi.’

Lee Hyun không hề biết hộp cơm được thiết kế với lớp giữ nhiệt bên trong. Cậu chỉ đơn giản là vui mừng vì được ăn thịt sườn mà không tốn một xu.

‘Vậy ra đây là mùi vị của món tteokgalbi.’

Hồi cấp hai và cấp ba, cậu không thể ăn ở căng tin vì không có tiền đóng. Nhưng không thể đi học với cái bụng rỗng, cậu đành bí mật lẻn vào lấy một khay thức ăn. Những ngày tháng đi học với những bữa ăn lén lút như vậy khiến cậu chưa bao giờ cảm thấy thoải mái.

Cậu đã ghen tị biết bao khi bạn bè cùng lớp được ăn trưa đàng hoàng vì cha mẹ họ đã trả tiền.

“…”

Seoyoon khẽ mím môi khi nhìn Lee Hyun ăn một cách ngon lành. Dường như cô đã thoáng mỉm cười. Nụ cười của cô có thể khiến người khác vui lây, nhưng cơ hội được chiêm ngưỡng nó thì cực kỳ hiếm. Vẻ mặt lạnh như băng của Seoyoon, cái vẻ mặt khi cậu tạc bức tượng Nữ thần Freya đầu tiên, gần như đã biến mất.

Seoyoon còn mang theo trà lúa mạch. Cô rót ra ly và đưa cho Lee Hyun.

“Mm, cảm ơn.”

Sau khi uống một ngụm trà, Lee Hyun miễn cưỡng nói:

“Đừng chỉ ăn rau không chứ. Này, cô có muốn ăn một miếng sườn không?”

Không có gì là miễn phí cả. Chắc chắn cô ta giả vờ tốt bụng rót trà cho cậu vì cũng muốn ăn thịt sườn đây mà.

‘Mặc dù dạo này có vẻ như cô nàng đã trở nên tốt tính hơn…’

Lee Hyun không hề biết người bí mật chuẩn bị bữa trưa cho mình chính là Seoyoon, nên cậu hành động như thể mình đang nắm đằng chuôi vậy.

Seoyoon lắc đầu. Chỉ cần nhìn cậu ăn là cô đã thấy no rồi.

Lee Hyun hỏi lại lần nữa.

“Vậy hai miếng nhé…?”

“…”

“Hay là cô muốn… ba miếng?”

Chỉ đưa một ly trà lúa mạch mà cô nàng tính đổi bao nhiêu miếng thịt đây. Cậu thấy cô cau mày!

Có lần cậu chia sẻ cơm trưa với Seoyoon và cô đã ăn kimbap trong hộp cơm của cậu. Ký ức đó chợt ùa về trong tâm trí.

Lee Hyun thở dài.

‘Mình không phải loại người nhỏ mọn. Thỉnh thoảng cũng nên chia sẻ thức ăn.’

Hồi còn nhỏ, có lần cậu cầm muỗng sang nhà bạn bè xin ăn. Khi hồi tưởng lại cảm giác tủi thân lúc đó, cậu có thể hiểu được cảm giác của Seoyoon.

“Cứ ăn thoải mái đi. Vì tôi chưa bao giờ ăn nhiều thịt… à ý tôi là, tôi không thích thịt cho lắm. Nên cô muốn ăn bao nhiêu cũng được.”

Lee Hyun gắp một miếng sườn và đặt vào hộp cơm của Seoyoon. Cô cẩn thận mở miệng và cho miếng thịt vào.

Đó là một cảnh tượng rất dễ thương, có thể hớp hồn bất cứ ai.

Sau khi thấy cảnh đó, Lee Hyun cũng cắm đầu ăn.

Nhồm nhoàm!

Cậu không thể cho cô thêm món nào ngon hơn mấy miếng thịt băm này được.

“Sao món này ngon quá vậy? Thịt gì mà tan ngay trong miệng thế này!”

Sau khi nói cô cứ ăn bao nhiêu tùy thích, cậu liền cầm miếng sườn bằng cả hai tay và xé ra ăn!

Lee Hyun ăn sạch sẽ đến mức không còn một hạt cơm nào sót lại trong hộp. Tất nhiên, cậu có chừa lại cho Seoyoon miếng sườn cuối cùng. Ăn sạch sành sanh mọi thứ, cậu cảm thấy vô cùng thỏa mãn.

‘Nếu cô nàng ăn ba miếng thì chắc sẽ không phàn nàn gì đâu.’

Sau đó, như mọi khi, cậu lấy mẩu giấy ghi chú trong hộp cơm ra đọc.

‘Chắc hôm nay cô ấy cũng cảm ơn mình vì đã ăn ngon miệng ha? Dù không biết là ai, nhưng cô ấy quả là một người tốt bụng.’

Nhưng những gì được viết trong mẩu giấy lại không giống như trước.

*Tôi có một yêu cầu.*

*Hôm nay sau giờ học anh có rảnh không?*

Đó là ‘lệnh triệu tập’ của thiên thần bí ẩn đã chuẩn bị bữa trưa cho cậu.

Thức ăn cô nấu thật sự rất ngon. Cứ đến giờ ăn trưa là miệng cậu lại ứa nước miếng vì thèm. Nhờ cô, hôm nay cậu còn được ăn món sườn chả băm viên.

Mắt Seoyoon sáng lên khi quan sát phản ứng của Lee Hyun.

‘Tốt quá. Mình cũng tò mò không biết cô nàng này là ai.’

Trong lòng ngập tràn biết ơn, Lee Hyun viết câu trả lời.

*Chiều nay tôi học môn kinh doanh trên lầu 3, phòng B07.*

*Tiết học sẽ kết thúc lúc 4 giờ. Nếu được thì cô hãy tới đó.*

*

Khi tiết học gần kết thúc, Lee Hyun suy nghĩ vẩn vơ.

‘Thực sự thì cô nàng này là người thế nào nhỉ?’

Xét về kỹ năng nấu nướng thì cô nàng này thật sự ấn tượng.

‘Lỗi duy nhất của cô nàng là sử dụng nguyên liệu đắt tiền một cách vô tội vạ và dùng hộp cơm hàng hiệu, nhưng mình nghĩ cô nàng không phải người xấu.’

Lee Hyun phác họa hình ảnh thiên thần bí ẩn trong trí tưởng tượng của mình.

“Hí hí ~”

Cả Choi Sang-jun, Park Soon-jo, Lee Yoo-jung và những người khác cũng biết chuyện có một thiên thần bí ẩn nấu cơm trưa cho Lee Hyun. Vì hôm nay cô nàng sẽ lộ diện, nên đây là cơ hội để họ thỏa mãn sự tò mò của mình.

Choi Sang-jun lắc đầu ra vẻ hiểu biết.

“Thôi nào hyung! Anh không thấy rõ ràng quá rồi sao? Không đời nào một cô gái mang cơm trưa cho anh ăn như vậy lại có ý đồ tốt cả. Thời nay chuyện này không hề bình thường chút nào. Yoo-jung, cô thấy tôi nói chuẩn không?”

“Thành thật mà nói… thật lạ khi cho tới bây giờ cô ấy mới lộ diện. Ngay cả chuyện đặt hộp cơm trưa ở cùng một vị trí suốt một tháng cũng kỳ lạ rồi. Oppa, anh đừng mơ mộng hão huyền quá.” – Yoo-jung hùa theo Choi Sang-jun, dội một gáo nước lạnh vào cậu.

“Hyung, anh có nghe Yoo-jung nói không? Một thiên thần bí ẩn chỉ là nhân vật xuất hiện trong mấy câu chuyện thần thoại hư cấu thôi. Cô nàng có thể là một nữ giáo sư độc thân hay ai đó từ dịch vụ cộng đồng cũng nên.”

Dù vậy, nụ cười trên môi Lee Hyun vẫn không tắt.

Việc cô nàng nấu cơm trưa cho cậu có ý nghĩa rất lớn.

‘Một người cố gắng nấu một bữa ăn cho người khác… không đời nào lại là người xấu được.’

Các mối quan hệ của Lee Hyun đều rất sòng phẳng. Có qua có lại. Vì cô nàng đã làm cơm trưa cho cậu, nên cậu đơn giản kết luận rằng cô nàng là một người tốt!

“Được rồi, hôm nay học tới đây thôi. Bữa sau các em nộp bài luận cho tôi.”

Vị giáo sư rời khỏi phòng, các sinh viên cũng lục tục xách cặp theo sau. Tuy nhiên, vẫn còn nhiều người nán lại, tụ tập quanh Lee Hyun.

“Anh nghĩ người đó là ai?”

“Chắc là một bà cô già ế chồng. Có khi lại là một sinh viên khoa Thể chất cũng nên.”

Điều này được suy ra từ việc các sinh viên học võ từ khoa Thể chất luôn cúi đầu chào Lee Hyun mỗi khi gặp cậu.

Bỗng nhiên, các sinh viên đang định bước ra khỏi cửa đều đứng sững lại, như thể bị đóng băng.

“Trời ơi! Nữ thần Seoyoon kìa!”

“Hả, cô ấy học tiết tiếp theo ở đây sao?”

Seoyoon - Nữ Thần của Đại học Hàn Quốc!

Mặc một bộ đầm xanh lá cây tuyệt đẹp, tay cầm một hộp cơm trưa, Seoyoon đang bước vào lớp.

“Hư cấu quá…”

Cơ mặt của các nam sinh viên xoắn cả lại. Họ cũng biết hôm nay người nấu cơm trưa cho Lee Hyun sẽ tới.

“Chẳng lẽ cơm Nữ thần nấu đều ‘tung tăng’ chui vào miệng hyung hết sao?”

“Trời ơi, bi kịch quá mà!”

Các nam sinh viên đều sốc và đau khổ tột cùng!

Lee Hyun cũng cảm thấy mình vừa bị lừa một vố đau. Vì thường xuyên gặp Seoyoon ở nhiều nơi, sự lúng túng và cảnh giác ban đầu của cậu đối với cô đã giảm đi. Họ đã cùng trải qua kỳ tập huấn và lễ hội. Cậu thậm chí có thể nói hai người là bạn bè sau khoảng thời gian ngắn cùng ăn trưa. Seoyoon thỉnh thoảng còn đánh vào gáy cậu, nhưng cậu chỉ cười cho qua.

Tuy nhiên, việc Seoyoon là chủ nhân của hộp cơm trưa khiến cậu không khỏi căng thẳng.

‘Cô ấy bày ra trò bí mật này để làm gì…’

Ban đầu Lee Hyun đã có chút nghi ngờ. Cậu cảm thấy tội lỗi vì đã mất cảnh giác, không chút phòng bị nào khi hí hửng ăn trưa.

‘Đúng vậy! Không ổn chút nào. Mình bị lừa rồi. Chẳng khác gì bị công ty cho vay lừa khi họ nói sẽ cho mượn tiền 10 ngày không lãi suất.’

Một sai lầm bất cẩn có thể dẫn đến hậu quả tàn khốc!

Seoyoon tiến lại gần và mở mẩu giấy ra.

*Anh sẽ lắng nghe yêu cầu của tôi, đúng không?*

Lee Hyun run rẩy. ‘Vậy là sau hơn một tháng, cô ấy đã chờ đợi đến giây phút này!’

Con lợn được vỗ béo rồi mới bị đem đi làm thịt. Cô đã chuẩn bị cho cậu nhiều bữa trưa ngon lành với mục đích bắt cậu phải thực hiện những yêu cầu vô lý của cô. Về cơ bản, ăn rồi thì khỏi trả, cậu đã chính thức bị nắm thóp.

Tuy nhiên, Lee Hyun không muốn sống mà phải nợ nần ai. Đã nợ thì lãi mẹ sẽ đẻ lãi con, và cuối cùng nó sẽ là một vũng lầy cậu không bao giờ thoát ra được.

“Nếu đó là một yêu cầu phù hợp và dễ thực hiện… thì tôi sẽ nghe cô nói.”

Cô thở phào nhẹ nhõm và lấy ra một mẩu giấy khác đã chuẩn bị từ trước.

*Half Sauce Half Fried cần một người bạn.*

“Half Sauce Half Fried?” – Lee Hyun nghiêng đầu suy nghĩ.

Không phải đó là cái tên độc nhất vô nhị của một trong những con gà cậu nuôi ở nhà sao? Cậu nhanh chóng nhận ra cô đang nói về con gà mà cô đã “cuỗm” mất của cậu trong kỳ tập huấn.

“Ý là cô cần một con gà hả?”

Seoyoon gật đầu.

Lee Hyun không giấu nổi vẻ căng thẳng và hỏi lại.

“Một con gà mái có thể đẻ trứng?”

Seoyoon ban đầu chỉ muốn mang về cho chú gà yêu quý của mình một người bạn. Cô không nghĩ đến chuyện giới tính. Tuy nhiên, vì Half Sauce Half Fried là gà trống, nên mang về một con gà mái sẽ tốt hơn. Seoyoon lại gật đầu.

Đôi mắt Lee Hyun khẽ run lên. Cậu cố gắng kìm nén cảm giác đau lòng.

‘Một con gà mái đẻ trứng thì đắt hơn nhiều… Mấy con gà nhà mình bây giờ toàn là gà đẻ, lần trước chúng nó còn ăn mất một nửa số rễ hoa cát cánh mình hái trên núi.’

Dù vậy, nếu so với giá trị của những bữa trưa thì một con gà vẫn còn khá rẻ.

Lee Hyun trả lời một cách dứt khoát:

“Được thôi. Ờ… ngày mai tôi sẽ mang gà cho cô.”

Nhưng Seoyoon lắc đầu.

Dựa vào nội dung trên mảnh giấy cô đưa, Lee Hyun suy nghĩ một lát rồi đồng ý.

“Thôi được rồi. Cô có thể tự mình đến nhà tôi chọn.”

Cậu cảm thấy mối quan hệ giữa họ thiếu sự tin tưởng.

‘Có vẻ cô ấy muốn chọn con gà tốt nhất vì đã nấu nhiều bữa trưa cho mình. Chắc chắn cô ấy sẽ chọn con nào béo tốt và có giá trị nhất.’

Những con gà của cậu được nuôi thả vườn nên chất lượng cực kỳ cao. Những con mái đẻ trứng xong vẫn còn vỗ cánh bay loanh quanh được. Vì tất cả chúng đều có giá trị như nhau trên thị trường, nên cậu cho phép cô đến nhà.

*

Seoyoon đi bộ cùng Lee Hyun về nhà cậu. Các thanh niên trên đường nhìn thấy cô thì đần mặt ra, dụi mắt mấy lần rồi lại nhìn. Cả trai lẫn gái đều không thể rời mắt khỏi hai người. Họ dường như không tin vào mắt mình khi thấy một cô gái xinh đẹp tuyệt trần như Seoyoon, và họ đã bị cô hớp hồn. Không thể kìm được sự tò mò, họ bắt đầu dò xét chàng trai đi bên cạnh cô.

‘Thằng cha nào mà may mắn được đi cùng một em hot girl như vậy trời?’

Lee Hyun trông cực kỳ bình thường. Cậu mặc một chiếc áo thun cũ cùng với quần jean bạc màu.

‘Tại sao một thằng tầm thường như thế lại được… đi cùng một cô em xinh như mộng vậy?!’

‘Anh ta là đại gia! Chắc chắn nhà anh ta giàu sụ. Không những là một người giàu có với hàng triệu Won trong tay khi còn trẻ mà tài sản thừa kế cũng thuộc hàng khủng.’

‘Sức mạnh của tình yêu thật vĩ đại.’

Những ánh mắt đầy ghen tị đều nhắm vào cậu, nhưng Lee Hyun cứ thẳng lưng hiên ngang bước tiếp. ‘Ngoại hình không phải là tất cả. Nội tâm mới quan trọng.’ Cậu biết bản chất thật của Seoyoon. Cô ta xấu xa, bạo lực, và thậm chí còn lừa lọc. Đó mới là điều tồi tệ nhất về nhân phẩm!

Kể cả khi gương mặt cô đẹp đến nghẹt thở, thì cũng chẳng hay ho gì nếu bạn đổ gục trước cô nàng chỉ vì nhan sắc.

‘Cho dù một người phụ nữ có nấu ăn giỏi, nhiều tiền, dáng người thanh mảnh, hình tượng tốt, gương mặt xinh đẹp, mặc quần áo hàng hiệu, và thông minh thì vẫn không được.’ – Lee Hyun nghĩ.

Nếu cô có khả năng vào được Đại học Hàn Quốc thì chắc chắn cô rất thông minh. Khi họ cùng nhau giải bài tập toán, Seoyoon có thể giải những bài tập hóc búa một cách dễ dàng. Cô còn hiểu và giải quyết nhanh chóng những vấn đề mà cả lớp đều ù ù cạc cạc.

‘Nghĩ đi nghĩ lại, mình vẫn thấy hối hận.’ Lee Hyun tiếp tục đi với tư thế ngẩng cao đầu.

Seoyoon lẽo đẽo theo sau cậu mà không bị tụt lại. Đó là nhờ cô không mang giày cao gót, nhưng sải chân của cô cũng khá nhanh. Vì đang trên đường đến nhà Lee Hyun, gương mặt cô ửng hồng lên. Đây là lần đầu tiên cô đến nhà một người con trai, và cô háo hức mong chờ xem mình sẽ chọn được con gà nào về làm bạn với chú gà cưng.

“Tới nơi rồi.”

Lee Hyun đi vào một khu phố vắng vẻ, cậu lần lượt mở từng ổ khóa trên cửa nhà mình. Có tất cả 7 cái ổ khóa! Còn có cả mật khẩu riêng và thẻ từ.

Khi Seoyoon bước lại gần, Lee Hyun lấy thân mình chắn lại.

“Tôi nói trước, cô không được vào nhà và đụng chạm đồ đạc đâu. Tôi nhớ vị trí của mọi thứ trong nhà đấy, rõ chưa?”

Lee Hyun nghi ngờ và đối xử với cô như thể cô là phường trộm cắp! Điều đó cũng dễ hiểu vì nhà cậu rất ít khi có người ngoài vào. Choi Ji Hoon (Zephyr) thỉnh thoảng có ghé qua khi gặp Lee Hayan, nhưng sau khi đồ điện tử trong nhà đã được sửa xong, cô cũng không đưa anh về thường xuyên nữa.

Lee Hyun đang cảnh giác cao độ.

Gâu, gâu, gâu!

Một con chó to cỡ con bê chạy tới, nằm bẹp xuống sàn và sủa một cách dễ thương. Tiếng sủa đáng yêu của nó chẳng hợp với thân hình bự chảng chút nào.

Đó là sự quyến rũ của Dogmeat (Thịt Chó) - cái tên do Lee Hayan đặt! Lee Hyun vội giải thích:

“Nó là con chó chúng tôi nuôi. Nó nguy hiểm lắm đó, nên tốt hơn hết cô nên lùi lại cho an toàn.”

Khi Seoyoon giang rộng cánh tay xinh xắn của mình, Dogmeat thậm chí còn vẫy đuôi mừng rỡ hơn. Mũi của loài chó thính hơn mũi người hơn 10.000 lần. Nó ngửi thấy mùi thơm quyến rũ của những miếng sườn chả băm viên và mùi của chú gà Half Sauce Half Fried còn vương lại trên người Seoyoon. Vì vậy, nó tỏ ra rất thân thiện.

Cũng như loài chó trở nên cảnh giác theo bản năng khi nhìn thấy một tên buôn thịt chó, khi nó nhìn thấy Seoyoon, nó lại cảm thấy thoải mái và chào đón cô một cách cuồng nhiệt. Nó nhảy loanh quanh Seoyoon và vẫy đuôi lia lịa.

Lee Hyun hét lên:

“Này, này! Dogmeat, dừng lại ngay. Mày lại định cắn người nữa hả? Mới tuần trước mày cắn người ta nhập viện đó. Không được. Đi chỗ khác chơi đi!”

Gâu, gâu.

Dogmeat chỉ vẫy đuôi rồi lặng lẽ chui vào chuồng của nó. Kể cả khi bị đổ oan, Dogmeat vẫn hoàn toàn ngoan ngoãn.

‘Ở chợ một con gà có giá vài ngàn Won, nhưng phải chi tới 200.000 Won để mua một con chó! Còn lâu mình mới dâng nó cho cô ta!’

Dogmeat là một khối thịt săn chắc, được tập thể dục đều đặn. Người ta sẽ không bán một con chó như thế này cho lái buôn với giá 350.000 Won, nói gì đến việc cho không Seoyoon.

“…”

Seoyoon vội vàng bước tới chỗ có lưới giăng. Bên trong là cả một đàn thỏ đang nhảy tung tăng.

Cô nhanh chóng dùng bút chì viết lên giấy.

*Tôi có thể chạm vào chúng không?*

*Đây là lần đầu tiên tôi được ở gần một con thỏ đến vậy.*

“Cứ việc. À, cẩn thận nhé, lũ thỏ mới sinh con chưa được bao lâu.”

*Thỏ con hả? Đâu?*

“Chúng ở trong cái chuồng được rào kín ấy.”

Seoyoon phấn khích nhìn lũ thỏ, như một đứa trẻ lần đầu được ăn hamburger.

Lee Hyun là một người bị ám ảnh về sự sạch sẽ, nên bên trong khu nuôi rất gọn gàng. Có một bãi cỏ để lũ thỏ ăn, và những chú thỏ con mới sinh to bằng hai, ba ngón tay đang nằm trong một góc râm mát. Dù chỉ là thỏ con, nhưng chúng đã có đôi tai dài và đôi chân sau cứ đạp đạp như thể muốn nhảy tung tăng!

“Aahhhh.”

Cô bật ra một tiếng kêu khe khẽ. Đó là tiếng cảm thán tuôn ra từ đôi môi của Seoyoon! Nghe như một lời thì thầm dễ thương.

Cô bám tay vào chuồng và nhìn chúng bằng cặp mắt long lanh. Cô không dám chạm vào những chú thỏ con vì sợ làm chúng hoảng, nên vẻ mặt cô trông vô cùng tiếc nuối.

“Cô có thể chạm vào chúng.” – Lee Hyun nói.

“…”

Tuy nhiên, Seoyoon không dám.

“Không sao đâu. Mấy con thỏ con này còn chưa mở mắt.” – Lee Hyun khuyến khích.

Đó không phải lý do Seoyoon lo lắng, nhưng Lee Hyun đã đưa tay qua tấm lưới và bế một con thỏ con ra.

“Đây.”

Khi cậu đặt con thỏ lên tay Seoyoon, nó yếu ớt đạp đạp chân. Seoyoon ôm lấy chú thỏ con như một vật báu và vuốt ve nó. Nhưng cô nhanh chóng đặt nó trở lại chuồng, vì sợ nó sẽ lo lắng.

Một lúc lâu sau, Seoyoon vẫn ngồi lì ở chuồng thỏ.

‘Chắc chắn cô ấy sẽ không xin mình một con đâu ha!’ – Lee Hyun trở nên cảnh giác hơn bao giờ hết. Em gái cậu vẫn chưa đi học về. ‘Ở nhà một mình với một cô gái… mình phải cực kỳ cẩn trọng mới được!’

Trai đơn gái chiếc dưới một mái nhà.

Đây là một tình huống cực kỳ nhạy cảm.

Lee Hyun kiên quyết nói:

“Chúng ta mau tới chỗ lũ gà đi!”

Cậu cố gắng lôi sự chú ý của cô khỏi bầy thỏ.

Seoyoon vẫn muốn ngắm những chú thỏ con chưa mở mắt. Cô đã yêu cái dáng vẻ dễ thương của chúng khi cuộn tròn trong lòng thỏ mẹ. Thỏ mẹ thì thờ ơ nhìn, hai má phồng lên vì nhai cà rốt! Tuy nhiên, Seoyoon đành tiếc nuối bỏ lại chúng để chúng được yên tĩnh nghỉ ngơi và đi ra sân sau xem gà.

Cục... cục... tác.

Ò... ó... o... o!

Những con gà Hàn Quốc leo lên cây và bay lượn như chim. Một số con thì lững thững đi quanh sân.

Ngay khi Lee Hyun và Seoyoon bước tới, chúng nhanh chóng chạy trốn vào góc hoặc bay tót lên cây. Lũ gà đang cảnh giác cao độ với người lạ. Chúng trốn trong góc, thò đầu ra quan sát, và không có ý định ra ngoài.

Tuy nhiên, nhờ chơi với Half Sauce Half Fried, Seoyoon đã quen với tập tính của loài gà. Cô xé miếng sườn chả băm viên đã chuẩn bị sẵn và rải xuống đất.

Cục... cục... cục... tác!

Lũ gà nhảy từ trên cây và trong lùm cây ra như những con thú hoang, lao vào đớp những miếng thịt nhỏ. Kể cả những con nhỏ như chim bồ câu cũng đang xé miếng sườn ra ăn.

Seoyoon vỗ nhẹ vào những chú gà. Mặc dù cô là người lạ, nhưng chúng nhanh chóng trở nên thân thiện vì được cô cho ăn thịt và dựa vào người cô.

‘Chúng có vẻ thích mình.’

Không biết phải làm gì, Seoyoon nhìn đầy hân hoan và vuốt ve lũ gà.

Lee Hyun thấy đau khổ. ‘Đó là những miếng thịt băm chả viên giống hệt trong hộp cơm trưa của mình…’

Cậu đang sống một cuộc đời ăn cùng loại thức ăn với gà! Dù vậy, nhìn cô nàng Seoyoon vô cảm đang cực kỳ vui vẻ bên lũ gà, cậu cũng cảm thấy nguôi ngoai phần nào.

Cô, một cô gái thường chỉ lặng lẽ quan sát từ xa, giờ đây đang cảm động sâu sắc khi được ở cùng lũ gà, nước mắt chực trào.

Ngay cả Lee Hyun cũng cảm thấy nghẹn ngào. ‘Cảm giác này còn kỳ lạ hơn lần đầu tiên mình chiên gà cho em gái.’

Cậu biết Seoyoon không hẳn là người xấu. Tuy nhiên, thừa nhận điều đó thật không dễ dàng. ‘Dù cô ấy tốt hay xấu… thì cũng không thể thân thiết với mình được.’

Thực tế mà nói, hai người họ thuộc về hai thế giới khác nhau. Lee Hyun có thể ước tính giá trị của một trong những bộ đồ cô mặc. ‘Thương hiệu này từng xuất hiện trên TV với giá hơn 100.000 Won, vì họ dùng vải tốt. Đó là hiệu Dior, và những bộ đồ thiết kế phải ít nhất 150.000 Won!’

Hoàn cảnh gia đình hai người rõ ràng là một trời một vực. Một cô gái như Seoyoon sẽ thích một chàng trai xuất chúng, và Lee Hyun không thể nào sánh được. ‘Một chàng trai hội tụ đủ mọi tố chất rồi sẽ xuất hiện thôi.’ Điều đó cũng tương tự với Jung Hyo-rin (Hwaryeong) và các cô gái khác.

Lee Hyun đưa ra quyết định.

“Lựa một con đi. Và nếu thích… thì cô cứ lựa hai con cũng được.”

Đang vui vẻ vuốt ve lũ gà, Seoyoon quay lại nhìn cậu bằng đôi mắt rạng rỡ. Cặp mắt như muốn hỏi có thật ý cậu là vậy không!

Lee Hyun nhìn đi chỗ khác khi nói.

“Mấy con gà này… hai hay ba con cũng chẳng là gì.”

Lee Hyun bỗng dưng trở nên rộng lượng một cách bất thường. Đó là vì cậu đang cố gắng bù lại giá trị của những bữa trưa, một con gà vẫn khiến cậu cảm thấy còn mắc nợ cô.

Seoyoon đã chọn ba con gà.

Mỗi lần cô chọn một con là một lần mặt Lee Hyun lại cắt không còn giọt máu. ‘Con đó là gà đẻ trứng… rồi con Gà Luộc, và cả con gà béo ú mình để dành sau này làm thịt nữa!’

Một con gà mái đẻ trứng dĩ nhiên là một gia cầm quý giá. Cậu đã định sẽ làm thịt nó khi em gái cậu kết hôn và dắt chồng tương lai về ra mắt. Nhưng cho tới lúc đó, những con gà sẽ tiếp tục vòng đời đẻ trứng-lớn lên-chết. Và cậu còn hai con gà đẻ trứng khác, nên cũng không sao… Dù vậy, khoảnh khắc Seoyoon chọn trúng con gà đẻ trứng, cậu vẫn cảm thấy buồn bã và đau đớn như thể tim mình vỡ ra từng mảnh.

Lee Hyun buồn bã nói.

“Tôi… tôi sẽ buộc chúng lại cho cô.”

Để Seoyoon tiện mang về, cậu buộc chân và cổ mấy con gà lại bằng dây. Trông chẳng khác gì một cỗ xe trượt tuyết được kéo bởi gà, một cảnh tượng không thể kỳ quặc hơn, nhưng Seoyoon vẫn cầm lấy dây.

Cô viết lên giấy.

*Tôi thực sự rất cảm kích.*

*Cảm ơn anh rất nhiều vì đã lắng nghe yêu cầu của tôi, dù nó có phần vô lý.*

“Không có gì. Chừng này có đáng gì đâu. Nếu cần, một con nữa…” – Lee Hyun vội vàng sửa lại. “Lần sau cô có thể lấy thêm một con nữa.”

*Thật hả?*

“…”

Seoyoon thực sự muốn lấy thêm một con nữa ngay khi cậu vừa nói!

Khi Lee Hyun trò chuyện qua giấy với Seoyoon, cậu thấy khá lạ. ‘Tại sao cô ấy không nói?’ – Cậu nghĩ. Trước đây cậu từng tưởng cô cố tình im lặng để trêu chọc cậu, nhưng thực ra không phải vậy. Suốt kỳ tập huấn và lễ hội, cậu chưa từng nghe cô nói một lời nào. Kể cả khi họ ăn trưa cùng nhau, cô vẫn im lặng. Thành thật mà nói, việc họ trò chuyện qua giấy sau khi cô để lại ghi chú trong hộp cơm có thể coi là một bước tiến vượt bậc.

‘Cô ấy chỉ nói một lời trong Royal Road, nhưng giọng cô ấy cực kỳ êm tai… Chắc giọng thật của cô ấy cũng không đến nỗi nào đâu nhỉ?’

Khi Lee Hyun sắp tiễn Seoyoon về, Dogmeat lại gần rên rỉ. Seoyoon dường như cũng thấy Dogmeat rất dễ thương nên không nỡ rời đi.

Lee Hyun run rẩy nói.

“C-cô cũng thích con chó này hả?”

“…?”

“Cô có muốn… mang Dogmeat về luôn không?”

Lee Hyun đang bị sốc chính mình! Cậu cũng sẽ đưa Dogmeat cho Seoyoon. Con chó mà cậu đã dày công nuôi nấng, định để dành đến hè làm thịt.

*Tôi cũng có thể mang nó đi sao?*

“Được mà. Vì có vẻ như nó thích cô.”

Trên hết, câu nói “Có vẻ như nó thích cô” của cậu đã khiến Seoyoon phấn khởi. Vừa ngạc nhiên vừa cảm động, cô gần như sắp khóc.

Lee Hyun hạ giọng nói.

“Con ranh này ăn nhiều lắm, nên cô hãy cho nó ăn thường xuyên. Nó sẽ dỗi nếu bát thức ăn quá nhỏ, nên hãy chuẩn bị một cái bát lớn cho nó. Hãy cho nó chơi ở sân sau vào những ngày mưa. Buổi tối đừng xích nó lại. Nó hay đuổi bắt chuột và chồn. Buổi trưa nó thường ngủ khoảng 2 tiếng, nhưng nếu cô muốn chơi với nó thì chỉ cần gọi tên, nó sẽ dậy ngay. Nó thích ăn củ cải và cà rốt, nên cô hãy cho nó ăn những thứ đó…”

Từng lời cậu nói ra như đang tiễn người yêu đi vậy.

‘Cảm giác như tim mình bị xé ra thành từng mảnh.’

Ngay cả khi cảm thấy cực kỳ đau xót, Lee Hyun vẫn không rút lại quyết định của mình.

Khi tặng quà cho người khác, bạn không được tỏ ra miễn cưỡng. Vì tặng quà cũng là một cách để hối lộ!

‘Nhiệm vụ thứ hai và thứ ba với độ khó cấp S… thực sự đối với mình, việc hoàn thành chúng gần như là bất khả thi.’

Cậu đang miệt mài tăng kỹ năng Điêu khắc của mình. Tuy vậy, cậu cũng không chắc mình sẽ hoàn thành được chuỗi nhiệm vụ này.

‘Nhờ liên minh với người Barbarian, Sức mạnh của Người Giải Phóng, Bản án Tử hình, và một chút may mắn, mình đã có thể hoàn thành bước đầu tiên.’ Cậu không thể lúc nào cũng trông chờ vào vận may. ‘Bước 2 và bước 3 sẽ còn khoai hơn nữa.’

Từ giờ trở đi, cậu sẽ luôn trong tình trạng tuyệt vọng và cô đơn vì không có ai cùng thực hiện nhiệm vụ.

‘Nếu chúng ta có thể làm nhiệm vụ cùng nhau…’

Nếu Seoyoon tham gia cùng, cậu sẽ thấy yên tâm hơn rất nhiều.

*Cảm ơn rất nhiều.*

Một chiếc xe nhập khẩu sang trọng đã đậu trước nhà Lee Hyun từ lúc nào không hay. Vệ sĩ của Seoyoon đã tới và đang chờ cô. Các vệ sĩ mặc đồ đen mở cửa sau xe, lũ gà và Dogmeat leo lên ngồi ở băng ghế sau. Chúng đang tận hưởng sự sang chảnh khi được ngồi trên một chiếc xe trị giá hàng trăm triệu Won, lại còn có tài xế riêng và vệ sĩ hộ tống!

Lee Hyun nở một nụ cười gượng gạo để che giấu nỗi cay đắng trong lòng khi tiễn cô về.

“Tạm biệt. Lần sau hãy tới chơi nữa nhé.”

Lúc đó, Seoyoon khựng lại khi đang chuẩn bị vào xe, cô ngập ngừng một lúc rồi viết gì đó lên giấy.

*Tôi có thể tới nhà chơi nữa sao?*

“…”

Lee Hyun nhận ra rằng tình huống này thực sự hợp với từ ‘câm nín’. Không lẽ cô nàng vẫn muốn thêm nữa dù cậu đã cho cô nhiều thứ như vậy rồi sao!

‘Chắc chắn cô ấy sẽ không tới nữa đâu. Chỉ là lời xã giao thôi mà. Đây là cách nói chuyện thông thường.’

Lee Hyun gật đầu.

“Nếu cô có thời gian, cứ ghé nhà tôi chơi bất cứ lúc nào.”

*Cảm ơn. Tạm biệt anh.*

Seoyoon ngồi vào xe và rời đi cùng vệ sĩ. Lee Hyun vẫn đứng chôn chân trước cửa nhà, cậu thở dài sau khi đoàn xe đi khỏi.

Cậu nhớ lại cảm giác khi gặp những tay chủ nợ xảo quyệt lúc cậu làm đủ mọi việc sau khi bỏ học.

“Những người có tiền có của thực sự quá tầm với.” – Cậu đã nhận được một bài học quý báu.

“Gặp gỡ phụ nữ thực sự không tốt chút nào.”

Khi bạn gặp một người phụ nữ, bạn phải xì tiền ra chi cho cái này cái kia. Đó là chi phí hẹn hò! Cậu không đãi Seoyoon một bữa ăn hay đi uống cà phê, cũng không đi công viên giải trí cùng nhau. Nhưng thay vào đó là giá trị của lũ gà và con chó!

“Kẻ thù của tiết kiệm chính là phụ nữ. Thật sự là vậy.”

Lee Hyun nghiến răng. Lòng thù hận đối với cô đã nhen nhóm trở lại.

*

Phòng bệnh của Seoyoon tại bệnh viện giờ đây trông như một trang trại thu nhỏ. Dogmeat đang duỗi người sau khi được ăn no nê, còn lũ gà thì tự do bay nhảy và gáy râm ran. Kể cả một chú gà con lông vàng cũng đang đi quanh phòng kêu chiêm chiếp.

“…”

Seoyoon đang ngồi trên ghế đọc sách.

“Thức ăn loài chó yêu thích”

“Số phận của một chú chó là một kiếp sống thoải mái”

“Loài chó sủa là có nguyên do”

Đó là những cuốn sách hướng dẫn nuôi chó cưng.

Phòng bệnh của Seoyoon không chỉ có phòng tập thể dục riêng, mà còn có bốn phòng khác, một phòng học, và cả một quầy bar nhỏ. Đối với Dogmeat và lũ gà, nơi đây không khác gì thiên đường.

Gâu gâu.

Dogmeat sủa khi nó hướng đầu ra ngoài cửa sổ. Mặc dù nhà Lee Hyun không lớn, nhưng nó đã quen sống trong một căn nhà có sân sau, nên nó cần ra ngoài hít thở không khí trong lành.

Seoyoon chuẩn bị ra ngoài vì cuốn sách ‘Số phận của một chú chó là một kiếp sống thoải mái’ viết rằng ‘bạn phải thường xuyên dắt chó đi dạo.’

Seoyoon tròng dây xích vào cổ Dogmeat. Nó ngoan ngoãn đứng im, thè lưỡi ra liếm tay cô. Nó đang hứa sẽ trung thành với chủ nhân mới, người đã giải thoát nó khỏi số phận trở thành một bữa ăn mùa hè!

Các y tá nhìn Seoyoon với vẻ không thể tin nổi.

“Dường như… em ấy đã trở nên vui tươi hơn trước.”

“Thật vậy. Cảm giác như da dẻ cô ấy cũng hồng hào trở lại. Trước đây em ấy đã rất đẹp rồi, nhưng giờ em ấy còn có thể khiến một người con gái phải yêu mất.”

Các y tá không ngờ rằng Seoyoon, người con gái đã hoàn toàn khép chặt trái tim mình bất chấp mọi nỗ lực của họ, bệnh tình lại có thể đột ngột tiến triển tốt như vậy.

Cha Eun Hee cũng biết khả năng đó của Lee Hyun.

“Cậu ấy quả là một người đàn ông tốt.”

Nhưng những đồng đội của cô ở Royal Road lại không dành cho cậu một lời khen nào.

“Trái tim nhân hậu của cậu ấy chắc sẽ làm tan chảy trái tim băng giá của Seoyoon, đúng không?”

Cô còn được nghe rất nhiều chuyện về Lee Hyun từ Jung Il-hoon. Trên đời này có bao nhiêu người đàn ông sẽ hết lòng chăm lo cho gia đình mình chứ! Đó chính là lý do khiến cậu đắm chìm trong Royal Road. Như vậy không thể nói đó là một thói quen xấu.

“Seoyoon đã tự ép mình đến trường, nhưng giờ con bé đang tận hưởng điều đó. Bệnh tình của con bé thực sự đang tiến triển tốt hơn.”

Việc cô nuôi gà và chó là một dấu hiệu rất tích cực. Cha Eun Hee đoán rằng nếu Seoyoon nảy sinh tình thương khi nuôi thú cưng, thì ngày trái tim cô hoàn toàn rộng mở sẽ không còn xa nữa. Giờ Seoyoon đã có thể biểu đạt ý muốn của mình qua những mẩu giấy. Chỉ cần một cơ hội mang tính quyết định sẽ giúp cô có thể thốt lên thành lời.

“Có phải cuối cùng đây là lúc mình báo cáo cho ngài Chủ tịch không?”

Cha Eun-hee phải liên lạc với cha của Seoyoon. Ông luôn nhận báo cáo về con gái mình thông qua vệ sĩ. Nếu ông nghe được tin trái tim của Seoyoon sẽ sớm được chữa lành và cô ấy có thể nói được, chắc chắn ông sẽ rất vui.

✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!