“Mọi chuyện giờ đã ổn... vấn đề ngôn ngữ của Seoyoon cũng đang có tiến triển tốt…”
Seoyoon quyết định tìm một công việc bán thời gian để tiết kiệm tiền.
“Kiếm được một công việc quả không dễ… Mình có thể làm được loại công việc nào nhỉ?”
Vì còn vướng lịch học ở trường, công việc dễ dàng nhất mà cô có thể tìm được có lẽ là thu ngân.
Vấn đề duy nhất là cuộc sống đơn độc đã khiến cô gặp khó khăn trong việc hòa nhập với xã hội.
‘Mình đoán chắc người ta thay đổi và làm việc chăm chỉ hơn là vì tiền.’
Sau buổi giảng trên lớp, cô viết một bản sơ yếu lý lịch và đi thẳng đến nhà hàng đang tuyển nhân viên bán thời gian.
Lương cứng 5.300 Won kèm theo một khoản thưởng doanh số.
Seoyoon trình hồ sơ của mình cho người quản lý.
Tên: Jung Seoyoon
Tuổi: 21
Nghề nghiệp: Sinh viên năm 2 Đại học Quốc gia Hàn Quốc.
Kỹ năng: Tiếng Anh, Tiếng Trung, Tiếng Nhật, Luật pháp quốc tế, Kế toán, Quản trị kinh doanh, Tâm lý học.
Chưa từng có ai nộp đơn vào một nhà hàng với hồ sơ ấn tượng như thế!
Người quản lý mỉm cười hỏi cô:
“Trước đây cô đã từng làm việc trong ngành nhà hàng chưa?”
“Tôi chưa ạ. Như vậy có nghĩa là tôi không thể làm việc ở đây sao?”
Nghe giọng nói của Seoyoon, người quản lý cảm thấy mình như trẻ ra đến 50 tuổi.
‘Thế giới này thật sự tuyệt vời, phải không?’
Một nữ sinh đáng yêu với giọng nói tựa thiên thần.
Chỉ cần nghe giọng nói của cô cũng đủ khiến bất cứ ai bất giác mỉm cười.
“Cô dự định sẽ làm việc ở đây trong bao lâu?”
Ông hy vọng cô sẽ làm việc suốt kỳ nghỉ đông.
“Tôi có rất nhiều việc phải làm… nhưng tôi muốn đi làm vào các buổi tối trong tuần, được không ạ?”
Vì công việc tập trung vào phục vụ nên có khá nhiều người nộp đơn vào nhà hàng, khiến cho việc được nhận là rất khó.
Nhưng thỉnh thoảng vẫn có một ngoại lệ.
“Cô có thể bắt đầu làm việc ngay hôm nay không?”
Tuyển thẳng!
Công việc mà Seoyoon được nhận ngay lập tức là đứng đón khách ở cửa vào nhà hàng.
“Chào mừng quý khách.”
“Quý khách đợi có lâu không ạ?”
Seoyoon đã bước ra khỏi vùng “câm lặng” của mình và đặt chân vào một thế giới mới.
Trong một khoảng thời gian dài, cô đã khép mình lại với cả sự hiếu kỳ lẫn những cảm xúc lãng mạn.
“Cho tôi món bít tết nạc lưng bò và bít tết thăn bò nhé.”
“Quý khách có muốn dùng đồ uống gì không ạ?”
“Cho tôi nước cam và soda.”
Những vị khách đang ăn tối bên trong cứ liếc nhìn Seoyoon mãi…
Họ thậm chí còn chẳng buồn để tâm đến hương vị món ăn đắt tiền của mình.
“Xinh đẹp. Xinh đẹp. Xinh đẹp. Xinh đẹp. Xinh đẹp.”
“Ôi, giá mà cô ấy nhìn qua đây dù chỉ một lần…”
*
“Ngọn lửa sáng rực sẽ nhanh chóng lụi tàn nhưng tàn dư của nó sẽ tiếp tục duy trì. Hãy cố gắng chế tác một tác phẩm điêu khắc về lửa.”
Theo hướng dẫn của Daycram, Weed làm cho lửa và khói xuất hiện trong không khí.
“Điêu Khắc Thiên Nhiên!”
Ngọn lửa nhảy múa khi cậu di chuyển đôi tay.
Cậu đứng gần ngọn lửa đến nỗi cả người vã mồ hôi, và mỗi lần đến quá gần, HP của cậu lại giảm rõ rệt.
Điêu khắc lửa bằng tay không vừa màu mè lại vừa khó khăn.
“Dù sao thì, kỹ năng Điêu Khắc Thiên Nhiên vẫn rất đa dụng.”
Mỗi lần cậu chạm vào lửa, độ thành thạo kỹ năng Điêu Khắc Thiên Nhiên lại tăng đáng kể.
Tin tưởng vào chỉ số Resilience (Hồi phục) và Perseverance (Kiên trì) của mình, cậu tạo ra cả một con hỏa long và một con heo cháy rực.
Sự đa dạng trong việc vận dụng hiệu ứng của lửa phụ thuộc vào cấp độ Nature Affinity (Hòa hợp Tự nhiên) của một người, vì vậy để nâng cao chỉ số này, cậu còn tạo ra cả tinh linh gió.
*Vù vù!*
Tạo ra tinh linh gió thì rẻ hơn, chúng có tính cách khá lanh lợi và thích phiêu du.
Weed tiếp tục tạo ra các tác phẩm để xây dựng lại chỉ số Art đã mất và nâng cao độ thành thạo kỹ năng.
Chỉ số Sức mạnh Bất tử đã giảm xuống còn 190!
“Cửa sổ thông tin nhiệm vụ!”
*Lệnh Triệu Tập của Barkhan*
*Chúa tể Bất tử, Barkhan, đang kêu gọi.*
*Tất cả undead đều phải tuân theo lệnh của ngài.*
*Thời gian còn lại: 46 ngày*
*Độ khó: C*
*Phần thưởng: Đây sẽ là bước khởi đầu của một chuỗi nhiệm vụ.*
Mặc dù không còn nhiều thời gian, Weed vẫn quyết định tiếp tục tập trung chế tác những tác phẩm điêu khắc thiên nhiên. Nhưng số lượng là không đủ để làm kỹ năng Điêu Khắc Thiên Nhiên được cải thiện.
Weed đang ở núi Debkart, nơi có rất nhiều cây cối, chim muông và bầu trời xanh thẳm.
Ở xa xa có cả những hồ nước và sông ngòi.
Nếu đi về phía rặng núi Grey, bạn có thể chứng kiến hết độ hùng vĩ của ngọn núi, đó là một môi trường thiên nhiên tuyệt vời.
“Những tác phẩm điêu khắc từ thiên nhiên…”
Weed nghĩ lại tất cả những khó khăn cậu đã trải qua suốt chuyến phiêu lưu của mình cho tới nay. Cậu đã phải chịu đựng cái giá lạnh của vùng đất phương Bắc, chạy nhảy tung tăng như một Orc ở Dãy núi Yurokina phía Đông, và chưa bao giờ cậu ở quá lâu một nơi.
Cậu không săn quái mãi ở một chỗ trong khoảng thời gian dài.
Việc từng có kinh nghiệm về nhiều khía cạnh của thiên nhiên cũng trợ giúp trong việc tạo ra các bức tượng.
Nước, gió, đất, mây, băng, lửa, cỏ và hoa.
Thấu hiểu tất cả những ký ức ấy, cậu đem mỗi thứ làm thành những bức tượng.
Cây non mọc lên bên cạnh một tảng đá có thể trở thành một tác phẩm điêu khắc thiên nhiên.
Dòng chảy mạnh mẽ của nước xuyên qua một khe núi cũng có thể trở thành tác phẩm điêu khắc thiên nhiên.
Trong khi cậu đang chế tác hàng loạt những bức tượng bằng việc sử dụng năng lượng của thiên nhiên trên dãy núi Debkart, Daycram đưa ra một lời khuyên: “Nếu chỉ điêu khắc những vật thể hữu hình thì không đủ đâu, con phải điêu khắc chính bản thân thiên nhiên.”
Vật liệu được sử dụng không phải là vấn đề duy nhất trong một tác phẩm nghệ thuật.
Càng làm nhiều cậu lại càng thấy rõ.
Điêu khắc là cách mà cậu suy nghĩ.
Gom nhặt lá rơi để tạo nên một cái cây, trồng lại những cây con đã bị ngọn lửa thiêu rụi.
Càng điêu khắc thiên nhiên nhiều, độ thành thạo kỹ năng của cậu càng tăng nhanh.
Cho đến một ngày, Daycram đề nghị nói chuyện với cậu.
“Có vẻ như ta đã dạy con đủ những điều cơ bản về Điêu Khắc Thiên Nhiên. Điêu Khắc Thiên Nhiên là cách để con kết nối với chính bản thân mình, ta không còn gì để dạy con nữa.”
*Ding!*
*Bạn đã hoàn thành ‘Bài học của Daycram’.*
*Bậc thầy Daycram đã hoàn thành việc chỉ dạy cho hậu bối điêu khắc của mình.*
*Ông chấp nhận suy nghĩ rằng người học trò này là một nhà điêu khắc ngoại lệ và dạy cậu tất cả những gì ông có thể, nhưng ông đã thất vọng.*
*“Nghề điêu khắc trên lục địa quả thực tăm tối. Rất nhiều thiên tài điêu khắc đều đã qua đời.”*
*- Bạn không hoàn toàn tiếp thu bài học của Daycram, Danh vọng giảm 580.*
Daycram đã chỉ dẫn vài lời trong suốt những giai đoạn đầu, nhưng ông thường chỉ đứng ngoài quan sát chứ không hề can thiệp.
Việc cho học trò của mình tự do sử dụng trí tưởng tượng là một phần rất quan trọng của công tác giảng dạy!
Weed đã quá quen với giáo dục nhồi nhét đến nỗi cậu có thể được xem là bậc thầy trong lĩnh vực này.
Trong khi hiện tại cậu đang gần gũi hơn với thiên nhiên, thì trước đây nó chưa bao giờ thực sự là một phần trong cuộc đời cậu.
‘Mình có lẽ vẫn còn cảm thấy mới mẻ với loại kỹ năng này, nhưng trong tương lai khi nó phát triển, mình sẽ có thể điều khiển sức mạnh của thiên nhiên!’
Điêu Khắc Thiên Nhiên hiện tại là Trung cấp level 2!
Một lần nữa, Weed kính cẩn cúi đầu.
“Con đã học được rất nhiều điều từ thầy.”
Daycram nói:
“Một khi con rời khỏi đây, đừng nói với ai là con đã học từ ta. Thật đáng xấu hổ.”
“Con hiểu. Vậy giờ thầy sẽ dạy con Điêu Khắc Thảm Họa chứ ạ?”
“Con đã nhận ra sức mạnh thực sự của thiên nhiên chưa?”
“Con vẫn chưa hiểu được. Xin hãy cho con thêm thời gian, con nhất định sẽ lĩnh hội được nó.”
“Cái này dành cho con. Một khi học được hình dạng thật sự của thiên nhiên, con mới có thể học được kỹ năng của ta.”
*- Bạn nhận được bức tượng gỗ của Daycram.*
Có được bức tượng gỗ của Daycram cho phép người sở hữu nó tự động nâng cấp kỹ năng của họ nhanh hơn.
“Thầy là một người tài giỏi. Con sẽ khắc cốt ghi tâm điều này mãi mãi.”
‘Mình phải ăn nói cẩn thận mới được, không thể hứa hẹn chắc chắn sẽ tặng nó phần thưởng,’ Daycram thầm nghĩ.
“Con sẽ đi khắp lục địa chứ?”
“Con phải đi. Bởi vì con phải bước trên con đường của một nghệ sĩ và cứu vớt những kẻ đau khổ khỏi sự xấu xa.”
Weed tiếp tục đi săn và kiếm tiền khi cậu du hành trên lục địa Versailles.
Cậu nghĩ thầm. ‘Dù ở phương Bắc có rất nhiều nơi mình chưa đặt chân tới. Mình nên tìm vài hầm ngục và kiếm item.’
Cậu nhớ lại cuộc nói chuyện cuối cùng với Daycram.
“Khi con đi tới những nơi khác nhau, hãy luôn nhớ phải nâng cấp kỹ năng Điêu khắc.”
“Dĩ nhiên rồi ạ. Con sẽ tiếp tục chăm chỉ rèn luyện kỹ năng Điêu khắc trong suốt phần đời còn lại của mình.”
“Con nên làm thế.”
Trong lúc Daycram đang ngây người nhìn chằm chằm lên bầu trời, Weed kích hoạt kỹ năng của cậu.
“Giám định!”
Việc kiểm tra những item mà người ta đưa cho bạn là hết sức quan trọng, biết đâu chúng không giống như vẻ bề ngoài…
*Tượng gỗ:*
*Độ bền 1/1*
*Daycram làm ra sản phẩm này nhằm dạy kỹ năng Điêu Khắc Thảm Họa, nhưng để học được nó, đầu tiên một người phải biết được sức mạnh thật sự của thiên nhiên.*
*Yêu cầu: Kỹ năng Điêu Khắc Thiên Nhiên trung cấp level 6*
‘Vật phẩm chứa kỹ năng Điêu Khắc Thảm Họa.’
Ngay khi Weed vừa cất vật phẩm đó đi thì Daycram lại đưa cho cậu một món quà khác.
“Con cũng nên cầm theo cái này.”
Daycram lấy ra một thứ nguyên liệu huyền bí màu xanh lam đang phát sáng.
“Chắc con cũng biết, item này chỉ có thể được tìm thấy ở Las Phalanx. Nhưng, vì nó cần một lượng nhiệt khổng lồ và ta thì lại phản đối việc chặt cây nên ta không bao giờ có thể sử dụng nó.”
Helium!
“Sao thầy có thể cho con một item quý giá đến như vậy? Thầy Daycram-nim có thể tạo ra một tác phẩm điêu khắc tuyệt hảo với nó mà.”
Tuy nhiên hành động của Weed lại mâu thuẫn với những gì cậu vừa nói, tay cậu phóng ra còn nhanh hơn cả lúc đang trong trận chiến – kỹ năng lườm rau gắp thịt trong truyền thuyết.
*- Nhận được Helium.*
Ngọn nguồn của Mana.
Người ta nói Helium vô cùng đắt đỏ, và giờ mình có được nó mà chẳng tốn một xu.
“Hãy chắc rằng con sẽ tạo ra một bức tượng đẹp.”
“Con sẽ cố gắng hết sức có thể.”
“Thượng lộ bình an.”
*
“Đây là 340.000 won cho một tuần làm việc chăm chỉ.”
Sau khi nhận lương cơ bản, Seoyoon còn nhận được thêm một ít tiền.
Cô nhận được thêm một khoản tiền thưởng kha khá bởi vì trong thời gian cô làm việc buổi tối, nhà hàng luôn đông nghẹt khách. Dù người quản lý rất hy vọng số tiền đó sẽ khuyến khích cô ở lại lâu hơn, nhưng một tuần sau cô vẫn xin nghỉ việc.
“Đây là lần đầu tiên mình kiếm được tiền.”
Seoyoon lấy tiền từ trong phong bì ra đếm từng đồng một.
Khi chào đón khách hàng, đưa họ vào bàn, và nói với những người khác chờ đến lượt, cô đã học được rằng người ta có thể kiếm tiền bằng cách làm cho người khác vui vẻ.
Trong lúc làm việc, cô đã thấy những gia đình, bạn bè, và các cặp đôi có những cuộc nói chuyện đầy yêu thương, điều đó thắp sáng trái tim cô.
“Làm việc cũng rất vui.”
Cô thậm chí còn ăn vụng đồ ăn khi những nhân viên khác không để ý.
Lúc đầu, cô cảm thấy khá khó khăn khi tiếp xúc với người khác, nhưng khi tiếp tục làm việc, cô cảm thấy bản thân đã thay đổi.
“Với số tiền này, mình có thể mua tất cả nguyên liệu.”
Lee Hyun nói với cô rằng phải mất rất nhiều thời gian mới nhận được tiền từ một công việc bán thời gian, vì thế cô đã quyết định sẽ thử bán cơm hộp.
Seoyoon thức dậy từ sáng sớm và đi chợ…
“Cô gái xinh đẹp, tôi có thể bán cho cô thứ gì nào?”
Những ahjussi bán hàng luôn cho cô nhiều thịt và rau củ hơn mỗi khi cô mua hàng của họ.
Sau đó cô nấu cơm và các món ăn phụ. Cô cẩn thận xếp những hộp cơm trưa bằng nhựa chứa đầy canh giá đỗ vào trong hộp xốp giữ nhiệt.
“Giờ mình phải đi kiếm tiền.”
Seoyoon xách những chiếc túi nặng bằng cả hai tay, cô đi xe buýt tới một con đường gần các tòa nhà văn phòng.
Cô đã thấm mệt vì phải thức dậy từ rất sớm, nhưng suy nghĩ thì vẫn tập trung vào việc bán những hộp cơm trưa.
Seoyoon dựng hàng ở cạnh một tòa nhà chọc trời, cô lấy những hộp cơm ra và xếp chúng ngay ngắn thành một chồng.
Những nhân viên văn phòng vừa uống cà phê vừa vội vã đến nơi làm việc, nhưng họ đột ngột dừng lại khi nhìn thấy cô.
Xinh đẹp.
‘Ah, thiên thần giáng trần, khiến lòng anh bần thần. Tại sao một cô gái xinh đẹp như thế này lại ở đây…’
‘Trúng mánh rồi. Có bị lão trưởng phòng mắng mình cũng kệ xác.’
Đó là phản ứng duy nhất có thể xảy ra sau khi nhìn thấy Seoyoon!
Seoyoon từng cảm thấy xấu hổ và không tự nhiên, nên cô thường tránh giao tiếp bằng mắt.
Theo tiềm thức, cô bắt đầu né tránh mọi người, nhưng biểu cảm cứng nhắc của cô đã thay đổi từ sau khi cô gặp Lee Hyun.
Cảm xúc khó tả mà những người đàn ông cảm nhận khi bắt gặp biểu hiện trong sáng trên gương mặt cô đủ để làm họ phát điên!
Những nhân viên văn phòng trông thấy hộp cơm trưa và tiến lại gần cô.
“Cô đang bán thứ này à?”
“Vâng.”
Câu trả lời ngắn gọn của Seoyoon làm mê hoặc anh chàng nhân viên 30 tuổi!
“Bao nhiêu tiền một hộp?”
“À…”
Cô không biết nói gì vì cô vẫn chưa nghĩ tới giá cả thế nào là hợp lý để có lời.
“Tôi vẫn chưa quyết định giá ạ.”
“Thật sao? Thế thì 6.000 won được không?”
Người đàn ông vừa mở hộp cơm trưa vừa nói. Phải công nhận là một hộp cơm rẻ tiền mà bán được giá như vậy thì cũng thu được khối tiền lời.
“Tôi, tôi thấy giá đó cũng được ạ.”
“Đây, chúng tôi lấy 3 hộp.”
Người nhân viên văn phòng trả 20.000 won và nhận lại 2.000 won tiền thừa.
Những nhân viên khác nhanh chóng xếp thành hàng mua cơm hộp của Seoyoon.
Vị của thức ăn không quan trọng. Họ sẽ vẫn mua cho dù trong hộp chỉ có xì dầu hay tương ớt!
Những hộp cơm trưa được chuẩn bị cẩn thận với món phụ ngon miệng, điều đó làm những nhân viên mỉm cười.
“Cô tự làm hết chúng sao?”
“Vâng.”
“Chắc là khó lắm khi phải làm nhiều hộp cơm trưa thế này…”
Seoyoon là cô gái trong mộng của mọi người đàn ông.
Xinh đẹp, tốt bụng, kỹ năng nấu ăn tuyệt vời, và có khả năng xoay xở cuộc sống của mình.
Chẳng còn điều gì phải đòi hỏi ở một người phụ nữ như thế.
Tất cả họ đều thấy vô cùng vui vẻ vì đã gặp cô vào buổi sáng hôm nay.
“Nó thật sự rất ngon. Ngày mai cô vẫn sẽ ở đây chứ?”
“Có lẽ vậy.”
Những nhân viên văn phòng đứng xung quanh khi họ ăn cơm, thậm chí sau khi ăn xong họ cũng không rời đi.
Họ không quan tâm mình sẽ bị muộn, họ chỉ muốn nhìn cô thêm một chút, đó là lý do tại sao họ nán lại lâu như vậy.
“Tôi muốn 2 hộp nữa.”
Thậm chí những nhân viên đã ăn no bữa sáng vẫn gọi thêm 2 hộp.
“Tôi sẽ ăn cho cả bữa trưa và bữa tối luôn.”
Mà dù anh ta có không ăn thì cơn đói cũng lập tức dịu đi ngay khi nhìn thấy khuôn mặt của Seoyoon.
“Dù có phải trả giá thế nào, chỉ cần được ngắm nhìn vẻ đẹp của cô là tôi cũng đã mãn nguyện rồi.”
Họ không quan tâm mình sẽ bị mắng chửi như thế nào khi đến văn phòng.
Họ còn nghĩ nếu có được một cô bạn gái như Seoyoon, thì họ có thể đối phó với bất kỳ ưu phiền nào trong công việc.
Những nhân viên bị mắng cả tuần nhưng họ vẫn cảm thấy hạnh phúc.
Ngoại trừ có một vấn đề nho nhỏ là cô không biết gì về chuyện này.
Bởi vì nơi Seoyoon đứng là một khu vực kinh doanh với rất nhiều văn phòng nên cảnh sát cũng thường ghé qua đây.
“Rất nhiều người đang xếp hàng. Chắc có người đang bán thứ gì đó. Đi nào, hãy đuổi họ đi.”
Những nhân viên chạy mất dạng, nhưng mỗi người sau khi ăn đều bỏ lại một chiếc hộp không.
Một buổi sáng khác, Seoyoon hết sạch tiền lẻ trả lại cho khách.
Một vị khách hàng đang vội và bắt đầu than phiền.
“Trời ạ, sao cô có thể bán hàng ở đây mà không có tiền thối lại chứ hả? Tôi phải ăn thật nhanh còn trở lại văn phòng đây! Cô không chuẩn bị chút nào sao? Nếu thật sự cần tiền sao cô không đi làm ở quán bar cho rồi?”
Seoyoon ngạc nhiên bởi sự tức giận bộc phát ấy, cô đơ ra như bị đóng băng, nhưng vấn đề đã được giải quyết chỉ sau 2 giây.
Trong vòng chưa đầy 2 giây đó, tình huống đã được xử lý như thế này.
“Thằng cha kia bị gì thế?!”
“Xử nó đi!”
“Dạy cho nó một bài học xem nào!”
Trước khi khách hàng nam vừa rồi kịp phản ứng thì một giọng nói vọng ra.
“Lee Chun Jin-shi.”
“Vâng?”
Ông giám đốc và trưởng phòng quản lý nhân sự cũng đang đứng trong hàng.
*
“Wy-1, đi nào!”
Weed rời khỏi núi Debkart trên lưng Wyvern.
“Giám định!”
*Helium*
*Độ bền: 3.000/3.000*
*Thứ kim loại được gọi là Nước mắt Thần thánh.*
*Một nguồn Năng lượng và Mana Thánh vô tận.*
*Có thể được tinh luyện thành vũ khí, áo giáp cũng như các tác phẩm điêu khắc.*
*Hạn chế: Yêu cầu một lò nung cấp cao để tinh luyện.*
*Yêu cầu kỹ năng Điêu khắc cao cấp level 6.*
*Để tinh luyện vũ khí và áo giáp, yêu cầu kỹ năng Rèn cao cấp level 8.*
Bởi vì Helium không phải một vật liệu thông thường, nó cần một cái lò đặc biệt.
“Mình đoán là mình sẽ sử dụng lò khi quay trở lại Morata.”
Weed tự nhủ, bởi vì nó yêu cầu cả một cái lò lớn và quá trình tôi luyện kỹ càng.
Nó cần được đặt vào một cái lò lớn với nhiệt độ cao liên tục, nhưng Helium có đặc tính tương tự như vàng và cần quá trình tôi luyện cẩn thận.
“Mình chỉ vừa giữ nó một lúc.”
Dù cậu chỉ định cầm Helium một lúc nhưng kỹ năng Điêu khắc hiện tại vẫn ở cao cấp level 7.
Vì thế cậu liên tục chế tác những tác phẩm điêu khắc lửa để nâng độ thành thạo kỹ năng Điêu khắc.
Rất nhanh, kỹ năng Điêu khắc cao cấp của cậu sẽ đạt level 8.
Mặc dù kỹ năng tăng trưởng chậm, cậu vẫn quyết định đợi đến khi có đủ khả năng tận dụng thứ nguyên liệu hiếm có Helium kia.
“Nhanh lên nào kỹ năng Điêu khắc, ta cần học Điêu Khắc Thảm Họa.”
Weed tạm dừng săn quái và khám phá hầm ngục, chỉ tập trung vào điêu khắc.
Điêu Khắc Thiên Nhiên yêu cầu phải học tập trong một khoảng thời gian rất dài và nó sẽ càng ngày càng khó khi level tăng lên.
“Mình không thể trì hoãn việc học kỹ năng Điêu khắc thứ 5 thêm nữa.”
“Đến vực thẳm của núi Grey thôi.”
“Chẳng phải tục ngữ có câu ‘chó làng ra phố chỉ sau 3 năm cũng học được đủ trò khôn vặt’ hay sao?”
Câu “tục ngữ” đó cho ta thấy môi trường thuận lợi quan trọng thế nào.
Weed tiến vào dãy núi cạnh thung lũng để bắt đầu công việc với các bức tượng của mình.
Cậu rèn luyện kỹ năng bằng việc sử dụng nước và bụi đất để tạo nên các bức tượng. Điêu Khắc Thiên Nhiên đã đạt Trung cấp level 3.
Vào ban đêm, cậu có thể nghe thấy những âm thanh ồn ào của lũ quái vật đang đánh nhau bên ngoài.
Thậm chí còn có những cơn gió dữ dội và trời rất hay mưa.
Ngọn núi chỉ trở nên yên tĩnh khi lũ quái vật ra ngoài.
“Mình vẫn đang khắc tượng.”
Cậu còn lại 43 ngày trước nhiệm vụ của Barkhan.
Yurin gửi cho cậu một tin nhắn riêng khi cậu đang điêu khắc.
*- Oppa, anh đang làm gì vậy?*
Weed đang khắc một mỹ nhân ngư từ đá và nước.
Cậu nhận ra rằng điêu khắc những nhân vật có Hòa hợp Tự nhiên cao như các Elf, Fairy và Mỹ nhân ngư sẽ cho ra kết quả là những bức tượng đẹp hơn.
Các chủng tộc như Con người, Người lùn và Barbarian không phải đối tượng tốt khi tạo ra những bức tượng từ thiên nhiên. Cho dù có làm ra chúng thì kết quả cuối cùng cũng không đáng kể.
*- Anh đang khắc tượng. Em ở đâu vậy?*
*- Em đang ở núi Bardem.*
*- Làm sao em đến được đấy?*
*- Em nghe nói phong cảnh ở đó rất đẹp nên nảy ra ý định vẽ tranh.*
Cô đã sử dụng kỹ năng Dịch Chuyển Tranh Ảnh để du lịch tự do khắp Lục địa Versailles.
Một ý tưởng lóe lên trong đầu Weed.
‘Có vô số những ngọn núi và hồ nước rộng lớn trên Lục địa Versailles. Nếu mình có thể tạo ra tác phẩm nghệ thuật ở những nơi đó thì điểm kinh nghiệm sẽ cao hơn nhiều.’
Điêu Khắc Thiên Nhiên phụ thuộc phần lớn vào môi trường, vì thế đó không phải một ý kiến tồi nếu đi lang thang khắp nơi trong khi điêu khắc.
Núi Bardem của Vương quốc Masen.
Nhìn toàn cảnh kinh thành, họ có thể thấy Lâu đài Novice và những vùng lãnh thổ mênh mông, đó là một vùng đất xinh đẹp.
Với sự giúp đỡ của Yurin, cậu có thể đến đó rất nhanh. Sau khi “hạ cánh an toàn”, cậu thấy rất nhiều người chơi đến đây thưởng ngoạn.
“Lũ tư sản.”
Nơi sôi động nhất vẫn nằm ở Vương quốc Rosenheim, khi so sánh với người chơi của Morata thì level của họ cao vô đối.
Một phần ba người chơi đều trên level 200!
Và còn rất nhiều người chơi đang mặc trang bị level 300.
“Chiến tranh chưa bao giờ kết thúc.”
“Tôi nghĩ lần này họ cố gắng chấm dứt rồi đấy.”
“30.000 binh lính đã bỏ mạng, thực sự số thương vong nhiều thế sao?”
“Họ bị đồ sát sạch sẽ khi bị mắc kẹt trong chính tòa thành của mình. Tinh thần của họ chắc đã suy sụp hoàn toàn. Nhưng vẫn còn rất nhiều đội quân còn sót lại.”
Tin tức về cuộc chiến tranh trên lục địa Trung tâm thậm chí đã vươn đến tận núi Bardem.
“Ai vẽ tranh chân dung nào! Vẽ tranh cặp đôi để tạo ra những kỷ niệm yêu thương đi mọi người ơi!”
Yurin kiếm tiền bằng cách vẽ phác họa.
Giống như những câu chuyện cổ tích được vẽ bằng gam màu ấm áp và dễ thương, cô được nhiều người chơi ngưỡng mộ.
Weed ngồi xuống đất và chuẩn bị điêu khắc. Cậu mặc một bộ quần áo cũ nhằm mục đích không thu hút quá nhiều sự chú ý từ phía những người chơi khác.
‘Mình sẽ thử làm tác phẩm điêu khắc Lâu đài Novice.’
Hỗn hợp bụi và nước trở thành bột nhão trong tay cậu.
Cậu cẩn thận nặn bùn thành hình dáng của một ngọn núi và dùng bụi để tạo những cánh đồng bao la rộng mở.
Lâu đài Novice được chế tác cẩn thận bằng đôi bàn tay cậu.
Chỉ mất 4 tiếng, nhưng khu vườn hoàng gia, con đường, chợ, xe cộ, và con người trông thực sự thu hút với độ chính xác đến từng centimet.
Những người chơi đang chờ để được Yurin vẽ và thậm chí khách du lịch cũng bắt đầu thích thú với tác phẩm điêu khắc của Weed.
Kích thước của tác phẩm điêu khắc khoảng bằng một tấm đệm cỡ lớn và là bản sao thu nhỏ chính xác của quang cảnh xung quanh Lâu đài Novice.
Thậm chí cả khu vườn nơi họ đang đứng cũng có trong đó. Nó còn có cả phiên bản thu nhỏ của Yurin đang vẽ tranh và Weed đang điêu khắc.
“Nhìn kìa. Đẹp không thể tin được.”
“Tôi nghĩ anh ta là một Nhà điêu khắc.”
Thỉnh thoảng cậu sẽ chộp lấy một khối bùn đã được nhào nặn và sử dụng dao cắt nó.
Những người chơi ấn tượng và ngạc nhiên trước tốc độ mau lẹ của cậu.
Trong lúc ngắm nghía tác phẩm điêu khắc bùn trên phiến đá, Weed nhẹ nhàng hài lòng.
Không giống như điêu khắc gỗ, cậu không cần kỹ năng nào để gọt giũa các góc cạnh, nó thậm chí còn dễ hơn điêu khắc với nước.
“Mình nghĩ nó khá giống. Điêu Khắc Thiên Nhiên!”
Sau khi nhẹ nhàng kích hoạt kỹ năng, ngọn núi mà cậu vừa làm với đống bùn cứng lại và thậm chí có những cây con tí hon mọc trên nó.
Trên vùng lãnh thổ, những cánh đồng lúa mì bắt đầu trải rộng. Nó hội tụ sức mạnh của thiên nhiên và biến đổi tác phẩm điêu khắc một cách kỳ diệu!
*- Chọn một tên cho tác phẩm điêu khắc của bạn.*
“Dãy núi Bardem nơi em gái và tôi từng đặt chân tới.”
*- Có phải là “Dãy núi Bardem nơi em gái và tôi từng đặt chân tới” không?*
“Đúng.”
*Ding!*
*Kiệt tác! “Dãy núi Bardem nơi em gái và tôi từng đặt chân tới”*
*Mượn từ thổ nguyên tố, Nhà điêu khắc đã diễn tả cảm xúc của mình thông qua vùng đất dưới hình dạng tác phẩm điêu khắc.*
*Sức mạnh của thiên nhiên ngấm sâu trong tác phẩm điêu khắc này.*
*Giá trị nghệ thuật: 559*
*Hiệu ứng đặc biệt: Khi nhìn vào “Dãy núi Bardem nơi em gái và tôi từng đặt chân tới” được tăng 11% khả năng hồi HP và MP.*
*Sức mạnh của thiên nhiên được cải thiện mạnh mẽ.*
*Cây trồng mọc nhanh hơn 4%.*
*Tăng sản lượng mùa màng thu hoạch.*
*Chỉ có một hiệu ứng của tác phẩm điêu khắc được kích hoạt cùng một lúc.*
*Số kiệt tác cấp 1 hiện tại đã hoàn thành: 95*
*- Kỹ năng Điêu khắc được cải thiện.*
*- Kỹ năng Thủ công đã được cải thiện tới Cao cấp level 8. Những kỹ năng sử dụng công cụ bằng tay +8%, kỹ năng này ảnh hưởng đến nhiều kỹ năng khác.*
*- Kỹ năng Điêu Khắc Thiên Nhiên được cải thiện.*
*- Danh vọng +197*
*- Ý chí +3*
*- Art +7*
*- Bằng việc tạo ra một Kiệt tác cấp 1, Hòa hợp Tự nhiên +8. Hòa hợp Tự nhiên tác động mạnh tới ảnh hưởng và phạm vi của các kỹ năng thiên nhiên.*
*- Việc tạo ra một tác phẩm điêu khắc tinh khiết đã khiến chỉ số Sức mạnh Bất tử -4.*
Kỹ năng Điêu khắc của Weed vẫn còn 17% nữa mới đạt level 8, và chỉ số Sức mạnh Bất tử đã giảm xuống 186.
“Waaaaa!!!”
“Một kiệt tác thế này chưa từng được nghe đến. Nhà điêu khắc nào có thể tạo ra tác phẩm như thế?”
“Nó làm cho cây trồng lớn nhanh như có phép lạ vậy! Thật là tuyệt!” Người chơi quanh khu vực đó bắt đầu bàn tán trong sửng sốt.
Weed sau đó đã chế tạo một ba lô ma thuật để mang theo những bức tượng cỡ lớn cậu vừa tạo.
“Lại đây nào, đến nơi kế tiếp thôi Yurin.”
Yurin vẽ cô và Weed vào bức tranh.
“Dịch Chuyển Tranh Ảnh!”
Kỹ năng này làm cho Weed và Yurin chầm chậm biến mất khỏi khu vực giống như ảo ảnh.
Hẻm núi Rắn của Vương quốc Harpan.
Lâu đài Peter của Vương quốc Haven.
Quảng trường Loin của Vương quốc Britten.
Con phố Hoa Nở của Vương quốc Aidern.
Đài phun nước Artian và khu vực phụ cận của Vương quốc Bacuba.
Vùng Vanetta và Cung điện Mùa Xuân của Vương quốc Ritten.
Kim tự tháp của Vương quốc Rosenheim.
Hồ Gương của Vương quốc Brent.
Weed đặt hết tâm trí vào chuyến đi với Yurin và điêu khắc ở mọi nơi mà những người chơi khác có thể nhìn thấy.
“Cái gì, Nhà điêu khắc đó đang làm cái gì thế?”
“Tôi nghĩ là anh ta vừa hoàn thành tác phẩm của mình.”
Nhưng khi mọi người đổ về phía Weed và Yurin thì họ sẽ biến mất bằng Dịch Chuyển Tranh Ảnh.
Do vậy, thay vào đó người ta tìm kiếm trên các diễn đàn.
*Tiêu đề: Hôm nay có một Nhà điêu khắc xuất hiện vài lần*
*Tôi đang đi săn ở Hẻm núi Rắn thì thấy một nhà điêu khắc. Trông anh ta như đang nghịch đất nhưng hóa ra anh ta đang chế tác một bức tượng.*
*Vì anh ta mặc quần áo của newbie và đang khắc tượng nên tôi tưởng là không có gì to tát và lờ đi. Tuy nhiên, đống đất đã được tạo thành bức mô phỏng chân thực của Hẻm núi Rắn.*
*Tôi nghĩ điều đó thật ấn tượng.*
*Nhưng làm thế quái nào mà anh ta làm cho nước chảy như thế được nhỉ? Nó không giống bất kỳ con suối nào khác.*
*- Eh, thím bị ngu à, làm gì có chuyện đó.*
*- Cứ nghĩ là thím đang mơ đi. Giờ thì tỉnh lại thôi, và đến tối hãy ngủ nhé.*
*Tiêu đề: Tôi cũng thấy chuyện điêu khắc ở Hẻm núi Rắn.*
*Tôi không chắc có phải là phép thuật hay không, nhưng nước đã chảy ra từ một bức tượng bùn.*
*Và khi bức tượng hoàn thành, đó là một Kiệt tác cấp 1.*
*Tôi muốn nói chuyện với anh ấy nhưng anh ấy rời đi thật sự rất nhanh…*
*- Thật sự có nước chảy ra từ bức tượng sao? Nhà điêu khắc đó là ai vậy?*
*- Vương quốc Harpan có người chơi với kỹ năng Điêu khắc trung cấp à?*
*- Đó có phải phép thuật của một Nhà điêu khắc?*
*- Có phải bức tượng đó chỉ được nhìn thấy khi trời đang mưa không? Chẳng ai có thể mô phỏng nó, nhưng mà…*
Đó là một người chơi sở hữu lượng kinh nghiệm hiếm có mà không thể tìm ra dù có đi khắp vương quốc Harpan.
Sau đó, thông tin bắt đầu được kết nối lại!
*Tiêu đề: Tôi chắc chắn đã thấy một Nhà điêu khắc ở núi Bardem, vương quốc Masen.*
*Tôi thấy anh ấy chế tác một bức tượng ở đó lần đầu tiên, và nó là tác phẩm đẹp nhất.*
*Cây cối mọc khắp mọi nơi.*
*- Nếu cây mọc được có nghĩa là anh ta đã dùng phép thuật tâm linh đúng không?*
*- Biết chết liền. Nhưng cây cối lớn nhanh như Thánh Gióng ấy, nhìn bằng mắt thường cũng thấy được.*
*- Khó tin y như chuyện nước chảy trước đó vậy.*
*Tiêu đề: Có ai có thể mô tả ngoại hình của Nhà điêu khắc đó được không?*
*Tôi là một người chơi từ vương quốc Bacuba.*
*Có phải người mà tất cả các bạn đã thấy có khuôn mặt khá bình thường với quần áo dính két bụi bẩn đúng không?*
*Họa sĩ đi cùng với anh ấy đội chiếc mũ xanh lá to và rất xinh xắn.*
*- Đúng đấy. Tôi đã thấy họ ở Hẻm núi Rắn.*
*- Nhà điêu khắc đã đến vương quốc Masen cũng như vậy.*
*- Chẳng hiểu gì cả. Vương quốc Harpan, vương quốc Masen, vương quốc Bacuba. Khoảng cách giữa 3 vương quốc này phải nói là mênh mông.*
*- Thậm chí có sử dụng các phương pháp khả quan nhất là dịch chuyển hay cánh cổng của Pháp sư thì chuyện này vẫn rất khó.*
Nhà điêu khắc tạo nên điều kỳ diệu!
Ai đó đã đăng video Weed đang tạc tượng ở vương quốc Masen với nickname đó.
Những người chơi từ nhiều vương quốc khác nhau trên lục địa Trung tâm đã trả lời rằng họ cũng thấy.
*Tiêu đề: Danh tính của nhà điêu khắc đó là Weed.*
*Tôi là người chơi hiện đang hoạt động ở vương quốc Rosenheim.*
*Mọi người nên biết rằng Weed đến từ vương quốc của chúng tôi. Ngày hôm qua tôi đã thấy Weed đang tạc một bức tượng ở trên đỉnh kim tự tháp.*
*Tôi nhận ra anh ấy bởi vì tôi cũng từng tham gia xây dựng kim tự tháp.*
*Tôi thực sự rất may mắn khi đã trở về lâu đài Serabourg sau khi tổ đội với các Dark Elf và Orc ở dãy núi Yurokina.*
*Bởi vì tôi không còn là newbie nữa nên tôi đang tiến đến Morata.*
*Tới quê hương thứ hai, Morata!*
*- Ra là Weed.*
*- Không cần nói nhiều, Weed mà lại.*
*- Trình độ kỹ năng Điêu khắc của cậu ấy giờ cao tới mức nào rồi nhỉ?*
*- Cậu ấy đã đạt trình độ bậc thầy kỹ năng đó rồi sao?*
*- Làm sao cậu ta có thể đạt bậc thầy kỹ năng đó khi đang bận rộn đi phiêu lưu kia chứ? Nếu đạt được Bậc thầy Điêu khắc, cậu ta sẽ là người đầu tiên đạt tới trình độ này với một kỹ năng của một class.*
*- Kỹ năng chiến đấu rất khó nâng cấp, Điêu khắc chắc còn khó hơn.*
*- Nếu cậu ta đạt tới bậc thầy kỹ năng thì một chuyện lớn như thế sẽ được dân làng lan truyền rộng rãi. Đấy là một vấn đề lớn, bạn biết mà?*
Sự thật cậu đã tạo ra một bức tượng trên đỉnh của lâu đài Peter đến tai guild Hermes quá muộn.
“Weed, hắn muốn chết rồi. Hắn dám đến Lâu đài Peter sao?”
Lâu đài Peter là một lâu đài cũ được xây dựng trên một đỉnh núi. Nó là thành trì chiến lược, nhưng cũng là một địa danh đẹp đẽ, là niềm tự hào của Vương quốc Haven.
“Nếu chúng ta biết sớm hơn, chúng ta chắc chắn đã tiêu diệt hắn bằng đội quân tinh nhuệ rồi!”
Các thủ lĩnh của guild Hermes khó chịu vì chuyện này, nghiến răng ken két.
Niềm kiêu hãnh của họ đã bị giáng một cú mạnh khi hạm đội của Drinfeld bị xóa sổ gần Las Phalanx, và giờ chuyện này lại thêm một đòn nữa.
Vương quốc Haven đã hoàn toàn bị xâm chiếm và Bard Ray với sức mạnh cực lớn của mình được tôn lên làm vua.
Trong suốt khoảng thời gian những người chơi và guild khác phải quỳ gối cúi đầu khi toàn bộ người chơi cấp cao bước vào thì Weed, kẻ thù của guild Hermes, lại tạc tượng ở lâu đài Peter rồi bỏ đi.
Những người chơi không nhịn được lè lưỡi thán phục trước một hành động to gan như vậy.