“Có gì đó ở đằng kia.”
“Cái gì? Đồ ăn à?”
“Không.”
“Thế thì tao không có hứng.”
Lũ quái vật xứ Antarosa cũng tỏ ra dửng dưng với bức điêu khắc ánh sáng.
“Kệ nó đi.”
“Kya kya.”
Đó chính là những kẻ đã ném rìu và đá. Weed trèo lên một đống gạch vụn bỏ hoang và quan sát cảnh tượng đó.
“Nhìn đôi mắt đó kìa.”
Một cặp nhãn cầu nằm sâu hoắm giữa hai hốc mắt.
“Cái mũi đó còn nuốt chửng cả đồng loại của nó.”
Weed trông giống một con quái vật tên Deruger nên cậu bị xa lánh. Lượng Charisma của cậu cao như một con quái vật thống trị, nhưng ngoại hình cũng đóng một vai trò không nhỏ. Weed lẩm bẩm trong khi thăm dò thái độ của lũ quái.
“Bọn chúng đang ghen tị với vẻ đẹp trai của mình đây mà. Có khi mình đi làm bác sĩ phẫu thuật thẩm mỹ cũng ngon. Kiếm tiền như nước, nghề đó cũng không tệ.”
Hiểm họa cố hữu trong đời người là chỉ một sai lầm nhỏ nhất cũng có thể khiến giấc mơ của họ tan thành mây khói! Weed chậm rãi quan sát lũ quái vật đang ngắm bức điêu khắc trên bầu trời và chờ đợi một phản ứng đặc biệt.
‘Có lẽ manh mối không nằm ở đây.’
Thông tin về các cuộc phiêu lưu thường được giấu rất kỹ. Độ khó này là đương nhiên, vì đây là nhiệm vụ truy tìm dấu vết của một tượng sống cổ xưa. Nhưng đến cả mấy con cún trên núi cũng biết Weed là ai, nên cậu lên kế hoạch tận dụng danh tiếng của mình. Nếu cậu đăng tin lên diễn đàn, những người chơi khác sẽ thấy Bahamorg và cung cấp thông tin. Các NPC trên khắp lục địa cũng sẽ thấy tác phẩm của Weed và bàn tán về nó. Đó chính là cách cậu tận dụng danh tiếng lẫy lừng của một nhà điêu khắc để tạo ra đột phá.
Cư dân trong các ngôi làng lan truyền vô số tin đồn.
“Anh có biết Nhà Điêu Khắc Weed không? Anh ấy vừa tạo ra một bức tượng ở Antarosa đấy.”
“Đó là một bức tượng làm bằng ánh sáng, tuyệt đẹp. Nó thắp sáng cả Antarosa về đêm.”
“Bất kỳ Nhà Mạo Hiểm nào nghe câu chuyện đó đều muốn đến xem. Đến mức đó cơ mà.”
Các Nhà Mạo Hiểm từ Antarosa đi đến những ngôi làng khác và lan truyền tin tức về bức điêu khắc của Weed. Tin đồn cứ thế truyền miệng giữa các cư dân trên toàn lục địa. Giới quý tộc yêu nghệ thuật cũng vô cùng hứng thú.
“Bức tượng về một chiến binh Barbarian! Đó là tác phẩm của Nhà Điêu Khắc Weed nên tôi chắc chắn muốn sở hữu nó, nhưng tiếc là không thể mang về đây được.”
“Thời nay, phải có một bức tượng do Weed làm ra mới giữ được phẩm giá của giới quý tộc. Tôi sẽ không hối tiếc nếu phải bỏ ra một năm tiền lãi để sở hữu một tác phẩm của Weed.”
Các nhiệm vụ trong Guild của Nhà Điêu Khắc cũng xuất hiện gần Antarosa.
“Weed là một nghệ sĩ kiêm nhà thám hiểm thực thụ. Cậu ấy có địa vị của một vị vua nhưng vẫn phiêu bạt khắp lục địa. Khi mọi người đến chiêm ngưỡng bức điêu khắc ánh sáng, họ có thể sẽ đặt làm thêm vài bức tượng giá trị.”
Song Su-cheol kết thúc công việc làm thêm và trở về nhà.
“Phew, hôm nay thật là một ngày dài.”
Anh đang làm việc tại một cửa hàng gà rán để kiếm tiền học phí đại học. Ngày nào anh cũng phải chặt và rán gà nên lúc nào cũng về nhà trong tình trạng kiệt sức.
“Tự hỏi hôm nay đã có chuyện gì xảy ra nhỉ.”
Anh bật máy tính lên và kiểm tra diễn đàn. Chỉ đọc những gì người khác bàn tán về Royal Road thôi cũng đã đủ thú vị rồi. Anh luôn xem nó mỗi ngày. Nhân vật của anh chỉ mới level 156 nhưng anh vẫn rất thích thú.
“Mình đang ở một khu vực không có nhiệm vụ đặc biệt nào... Một người tên Millennium Fox có vẻ đã kiếm được một cây thương hiếm.”
Royal Road quá khổng lồ nên có cả diễn đàn riêng cho từng ngôi làng, thành phố và lâu đài.
Tiêu đề: Chủ đề về những bức điêu khắc của Weed.
Tiêu đề: Giá trị thực sự của bức điêu khắc ánh sáng.
Tiêu đề: Weed là số một.
Tiêu đề: Làm thế nào để cưới được Weed?
“Weed lại có tác phẩm mới rồi.”
Trong mắt Song Su-cheol, Weed là một vị thần. Mọi căng thẳng của anh đều tan biến khi xem những cuộc phiêu lưu của Weed. Song Su-cheol không chỉ thích Weed vì anh thích phiêu lưu. Bất kỳ người chơi nào đang chơi Royal Road trên Lục địa Versailles đều dành cho cậu một tình cảm yêu mến.
Các Guild uy tín trở nên tha hóa và bắt đầu tàn sát người chơi. Các cuộc phiêu lưu của Weed đều nhằm bảo vệ hòa bình của lục địa. Cậu khiến cho Lục địa Versailles trở nên dễ sống hơn, vì thế mọi người đều muốn cổ vũ và giúp đỡ cậu.
“Ah, ở ngay đây...”
Antarosa!
Nó không xa lâu đài hiện tại anh đang ở, thuộc Liên minh Vương quốc Britten.
“Hơn nữa, mình nghĩ mình đã từng thấy bức điêu khắc này ở đâu đó rồi.”
Bức điêu khắc ánh sáng mang lại một cảm giác quen thuộc. Rõ ràng anh đã thấy nó vào một lúc nào đó trong quá khứ.
Tiêu đề: Bức điêu khắc lơ lửng ở Antarosa.
Tiêu đề: Sức ảnh hưởng của Weed sẽ còn đi xa đến đâu?
Tiêu đề: Lời bộc bạch thẳng thắn của một Nhà Điêu Khắc. Tân thủ không thể bắt chước được.
Dù anh xem bao nhiêu bài đăng, không ai từng thấy hình dạng nguyên bản của bức điêu khắc này.
“Tuyệt thật. Không một ai biết danh tính thật sự của nó sao?”
Song Su-cheol suy nghĩ. Weed chắc chắn đã làm bức điêu khắc này ở Antarosa vì nhiệm vụ Chuyển Giao Bậc Thầy của mình. Nếu anh công khai điều này trên diễn đàn, có thể sẽ cản trở Weed.
“Mình cần phải đi săn càng sớm càng tốt. May mắn là sói sinh sản rất nhanh nên rất dễ lập tổ đội đi săn.”
Song Su-cheol bước vào capsule và kết nối. Nhưng anh cảm thấy trống rỗng khi biết điều gì đó mà không thể nói ra.
“Mình sẽ viết một lá thư của fan hâm mộ cho Weed-nim.”
Email của Weed được ghi trên trang đấu giá đã trở nên nổi tiếng. Hàng ngàn người gửi mail mỗi ngày nên có lẽ nó sẽ không được đọc.
“Tuy nhiên, mình bước chân vào Royal Road cũng là nhờ có Weed-nim.”
Song Su-cheol cẩn thận suy nghĩ trước khi gửi một email.
Tiêu đề: Xin chào Weed-nim.
Anh có lẽ sẽ không đọc được thư này, nhưng tôi là một người chơi mới tên là Jer, sống ở Lâu đài Edgar trong Liên minh Vương quốc Britten.
Class của tôi là Warrior. Tôi muốn bảo vệ mọi người cũng như sử dụng vô số các loại vũ khí.
Lần này tôi đã thấy tác phẩm lơ lửng trên bầu trời Antarosa. Weed-nim chắc chắn phải đến Lâu đài Edgar để xem nó.
Thi thể của một chiến binh Barbarian có đặc điểm giống hệt?
Tôi đã thấy tử thi đó trong một hầm ngục nhưng đã bị một con quái vật giết chết. Tôi quá sợ hãi để quay lại tìm item, nhưng Weed-nim chắc chắn đã thấy nó thông qua bức điêu khắc.
Tôi muốn nói chuyện dài hơn nhưng giờ tôi cần phải kết nối vào Royal Road.
Tôi hy vọng anh luôn khỏe mạnh vì hòa bình của lục địa.
Lâu đài Edgar!
Đó là một nơi đông đúc các Merchant và khách lữ hành vì nó thuộc về Liên minh Vương quốc Britten. Các tân thủ chọn khởi đầu ở đây có thể mua được đủ loại item với giá rẻ.
Có rất nhiều Merchant với vệ sĩ và những yêu cầu tiêu diệt quái vật, nên nhiều class chiến đấu đều có mặt ở đây. Mặc dù vậy, một số lượng đáng kể người chơi đã rời đến phương Bắc. Họ ghen tị với nền kinh tế năng động của Vương quốc Arpen.
“Tìm tổ đội săn sói đỏ. Tôi là một Warrior. Level 156, đang mặc giáp thép với độ bền 53!”
Jer hăng hái hét lên trong quảng trường. Một khi đã đạt đến level nhất định, sẽ rất khó để đi săn trừ khi họ lập tổ đội. Trong trường hợp của Jer, anh săn nhiệt tình hơn những người khác và nâng cao level của mình.
“Shaman tìm tổ đội săn sói đỏ. Tôi level 174 và có những kỹ năng thiết yếu để giúp mọi người phát triển.”
Một Shaman nữ tên là Sullia ở gần Jer. Sói đỏ gần đây trở nên phổ biến nên rất dễ kiếm được một tổ đội. Sói đỏ có level 200 nhưng da của chúng có thể bán với giá cao nên nhiều người săn chúng.
Một tổ đội đã được thành lập với vài class trước khi rời đi săn. Jer nhìn họ với đôi mắt ghen tị. Nếu một Warrior thiếu khả năng, mạng sống của cả tổ đội sẽ gặp nguy hiểm. Khi một tổ đội chia nhau săn quái vật, anh có nhiệm vụ ở lại bãi săn cho tới khi kết thúc, cho tới khi anh chết. Đó là lý do vì sao các Warrior thường là thủ lĩnh của một tổ đội, nhưng không nhiều người biết Jer.
Những người chơi anh đi săn cùng ngày xưa đã lên level nhanh hơn anh và đi tới khu vực khác. Chỉ có vài người đi đến phương Bắc. Thường thường thủ lĩnh của một tổ đội là một Warrior và họ không muốn có hai Warrior, nên cơ hội hiếm khi đến với Jer. Họ thích các Knight được trang bị tốt với giáp và quen thuộc với bãi săn.
Sau đó một Scout tên là Scott với danh tiếng khá cao ở Lâu đài Edgar tiến lại.
“Well, không cần dài dòng, anh có muốn đi săn với chúng tôi không? Tôi có một Priest, Magician và Thief. Mọi thứ đã sẵn sàng.”
“Có, tôi muốn.”
Jer nhanh chóng đồng ý vì cơ hội này sẽ không đến thường xuyên. Tổ đội săn của Scott nổi tiếng có hiệu suất cao nên anh nghĩ mình có thể đi theo và nâng level.
“Cô là Shaman à?”
“Vâng.”
“Cùng đi nào.”
“Cảm ơn rất nhiều.”
Và họ bắt đầu đi săn ở núi Rondis, nơi ở của sói đỏ. Jer và Sullia sau đó bị đối xử vô cùng bất công.
“Không công bằng? Trả con quái vật đây. Ah, cô chậm quá.”
“Sao anh cứ cố đấm ăn xôi mãi một item thế? Tổ đội của chúng ta có quy tắc là ai săn trước người đó có thể lấy mọi thứ. Anh không biết à?”
“Sau khi cuộc săn kết thúc, cô đâu có cần phải lo lắng về tiền sửa chữa. Tổ đội sẽ đi săn cả ngày vì thế cứ chuẩn bị tinh thần đi.”
Jer có nhiệm vụ dụ quái và phòng thủ. Những người chơi khác trong tổ đội vẫn duy trì vị trí và tấn công. Priest thi thoảng lại buff cho anh nhưng quá chậm nên anh không thể không cảm thấy lo lắng. Là một Shaman, Sullia phải tấn công, ban phước và chữa trị nên cô rất bận rộn.
Mặc dù không bằng lòng, họ không thể rời khỏi tổ đội bởi vì Scott rất nổi tiếng, nếu anh ta tung tin đồn ra thì sẽ khó khăn hơn cho họ để tìm được một tổ đội mới.
Nhưng một người đã đi theo Jer đến đây từ Edgar. Đó là một người mặc bộ trang phục tân thủ bẩn thỉu! Cậu ta ngồi dưới một gốc cây và khắc tượng trong khi đợi cuộc đi săn kết thúc. Thỉnh thoảng lại có những lời lẩm bẩm.
“Năm nay lại thâm hụt tiền bảo hiểm sức khỏe rồi.”
Thỉnh thoảng thì lại thở dài trong lúc nghỉ ngơi.
“Lạm phát cứ tăng vèo vèo... Kinh tế thì ngày càng đi xuống. Sống chật vật quá, trừ khi có cục tiền nào từ trên trời rơi xuống đầu mình.”
Và cậu vẫn có một giấc mơ hạnh phúc.
“Mình cần phải tích cực tiết kiệm để có thể ngủ nhiều hơn một chút.”
Cậu tiếp tục điêu khắc trong khi nhìn Jer bị tổ đội ngược đãi. Jer và Sullia đã chăm chỉ làm việc trong ba tiếng trước khi họ bị đuổi ra.
“Anh có nhận được nhiệm vụ điều tra ông Bermer không?”
“Có. Giờ đang có một vụ náo động. Nhiệm vụ đó sẽ không thành công trừ khi tôi có kỹ năng chém đá.”
“Chúng tôi đang tiến tới đó, Jer và Sullia không phải thành viên chính thức của tổ đội chúng tôi nên không thể đi cùng nhau được. Vậy hẹn gặp lại nhé.”
Jer và Sullia bị bỏ lại đó một mình.
“Chúng ta trở về lâu đài chứ?”
“Tốn nhiều thời gian lắm. Tìm một tổ đội quanh đây thì tốt hơn.”
Những tổ đội đi săn khác cũng đang ở núi Rondis. Nó không phải một hầm ngục nguy hiểm nên người ta không cần hai Warrior hoặc một Shaman. Trong khi họ đang nghĩ ngợi, người đang điêu khắc đứng dậy và tiến lại gần họ.
“Anh là Warrior tên Jer đúng không?”
“Vâng, chính là tôi.”
Jer nghiêng đầu sang một bên và nhìn người vừa nói với anh.
‘Eh. Mình đã gặp người này ở đâu rồi thì phải.’
Người đó ăn mặc như một tân thủ bình thường nhưng toàn bộ cơ thể và giọng nói rất quen thuộc. Anh ta rõ ràng là một người quan trọng.
‘Mình đã từng đi săn với anh ta rồi à? Trước đây anh ta là người cho mình một thanh kiếm rẻ tiền sao?’
Trí nhớ của anh không tệ nhưng anh không thể nhớ ra dù có nghĩ thế nào. Vị khách không mời nói.
“Nếu có thời gian, anh có muốn đi săn với tôi không?”
“À, tình hình là tôi không có tổ đội nên tôi sẽ tham gia.”
Jer sẵn lòng tiến tới. Cho dù anh không thể nhớ ra, anh vẫn có một cảm giác tốt đẹp mơ hồ.
“Oh, nhưng Sullia-nim...”
“Được rồi. Anh không cần phải lo lắng về tôi.”
Vị khách không mời chìm vào dòng suy nghĩ khi nhìn Sullia.
‘Trang bị đó.’
Tình yêu đầu của cậu, Shaman Dain, đã từng mặc loại trang bị giống thế.
“Cô có thể đi cùng.”
“Thật không? Cảm ơn! Tôi sẽ làm việc chăm chỉ.”
Cô là một Shaman nên cô có hứng thú với phép thuật hơn là chiến đấu vật lý. Jer và Sullia tham gia vào tổ đội của vị khách không mời.
Jer hỏi.
“Các đồng đội khác của anh ở xa đây à?”
“Tổ đội này chỉ có chúng ta thôi.”
“Eh? Chúng ta cần phải tuyển thêm các class khác nữa chứ.”
Jer nhìn vào những tổ đội gần đó. Tất cả họ đều có những người thuộc các class khác nhau, nên không thể đi săn chỉ với một Warrior và một Shaman.
“Thế này là đủ rồi.”
Người thanh niên tràn đầy tự tin! Sullia mỉm cười tươi sáng và hỏi.
“Anh có kinh nghiệm săn sói đỏ rồi hả?”
“Chưa săn bao giờ. Mặc dù vậy tôi đã từng săn những con tương tự.”
“Những con sói này mạnh hơn anh nghĩ đấy. Chỉ với chúng ta thì không thể....”
Trong khi Sullia đang nói, một con sói đỏ lang thang đến sau lưng vị khách.
“Cẩn thận!”
Sói đỏ có thói quen tấn công bất ngờ khi ở gần mục tiêu. Vị khách nhìn lại đằng sau và nhăn mày.
“Ssup!”
Kakang! Kkang kkang!
Con sói đỏ dùng nỗ lực cuối cùng để cố gắng bỏ chạy nhưng nó đã chết! Jer và Sullia há hốc mồm kinh ngạc.
Nếu ai đó trên level 200 và mặc giáp, họ có thể dễ dàng săn sói đỏ. Tuy nhiên, cậu ta đã giết con sói đỏ chỉ bằng tinh thần chiến đấu của mình!
“Địa điểm săn không phải ở đây.”
“Vậy chúng ta đang đi đâu?”
“Chúng ta sẽ đi săn trong một hầm ngục.”
Đi săn hầm ngục!
Anh là một Warrior nên dĩ nhiên là anh thích thử nó. Nhưng anh biết đi săn trong hầm ngục nguy hiểm cỡ nào.
“Chỉ chúng ta thôi sao? Nó ở đâu?”
“Jer-nim biết chỗ đó.”
“Tôi?”
Jer hỏi với một khuôn mặt bối rối.
“Tôi không biết nó ở đâu cả. Anh đang đùa tôi đấy à?”
Khuôn mặt vị khách từ từ hiện ra.
“Đừng nói với tôi... Có lẽ nào...”
“Anh nhận ra rồi à. Đúng thế.”
“Đây có phải là mơ không?”
“.......”
Hầm ngục Drafukin!
Level trung bình của quái vật là 430 nên nó là một nơi nguy hiểm. Rất nhiều tổ đội săn nổi tiếng trong Liên minh Vương quốc Britten đã phải chào thua và rời khỏi. Nhiều tổ đội săn đã đến đây nhưng chưa bao giờ đi đến cuối cùng. Mức độ nguy hiểm cao hơn bình thường nhưng nó là một nơi thoải mái để nâng level.
“Đây.”
Jer dẫn đường cho Weed và Sullia đến đó.
“Tôi đã từng săn ở đây với Guild Cloud.”
“Ah, tôi nhớ rồi. Có phải họ đã tổ chức một chiến dịch công khai lớn và đi săn khoảng bốn tháng trước không?”
“Họ chỉ đến được tầng hầm thứ ba trước khi phải rút lui. Tôi đang đi theo thì rơi vào một cái bẫy và đã thấy tử thi của một chiến binh Barbarian.”
Weed thay đổi giáp và kiếm thành trang bị tốt nhất. Cậu cũng sử dụng kỹ năng Sword Polishing và Sword Grinding.
“Vậy thì đi thôi.”
“Chúng ta thực sự sẽ săn ở đây ư?”
Sullia hỏi với giọng không thể tin nổi.
“Dĩ nhiên. Triệu hồi Death Knight Van Hawk, Vampire Lord Tori!”
Sự chuẩn bị cho cuộc đi săn đã hoàn tất sau khi triệu hồi Death Knight và Vampire Lord.
“Xin hãy sử dụng vài phước lành di chuyển.”
“Tôi sẽ dùng ngay. Ý nghĩa còn ẩn giấu. Cơn gió mát lạnh thổi. Xin hãy khiến cho những người bạn đồng hành của tôi nhẹ hơn. Thậm chí bước chân họ sẽ trở nên nhẹ bẫng. Spirit Of the Wolf.”
Một Shaman có thể sử dụng rất nhiều phước lành để tăng tốc độ di chuyển, tấn công và phòng thủ. Dù khả năng chữa trị của họ yếu so với Priest, họ vẫn khá hữu dụng. Rất nhiều người đi tới những thành phố xa xôi trả tiền để nhận lấy phước lành di chuyển từ một Shaman. Weed đã có Yellowy và Wy-3 nên cậu không cần đến nó.
Những con quái vật thuộc tính bóng tối tên là Drakin xuất hiện ở tầng thứ nhất. Chúng trông như một con thằn lằn bình thường nhưng lớn hơn nhiều và có thể sử dụng ma thuật hắc ám.
Jer và Sullia xem trận chiến một cách thú vị.
“Có chết tôi cũng không hối tiếc.”
“Tôi không quan tâm sống chết vì tôi có thể khoe với bạn bè.”
Weed ra lệnh cho Van Hawk.
“Tiến lên và chiến đấu đi.”
“Rõ.”
Nếu khó, cậu sẽ cử thuộc hạ đi trước. Ma thuật hắc ám của Drakin vô hiệu với Death Knight. Van Hawk có level cao hơn Drakin nên hắn có thể an toàn hạ gục chúng. Nhưng da Drakin rất dày nên nó không dễ chết. Nó sẽ tiếp tục cắn hoặc sử dụng ma thuật hắc ám mỗi lần bị đánh.
“Chắc không có vấn đề gì đâu. Lên đi, Tori.”
Weed cũng tung Tori vào trận, và cuộc đi săn diễn ra trót lọt. Cậu đã có kiến thức trước về quái vật. Nhưng cho dù cậu có đọc nhiều thế nào hay xem video ra sao, thấy nó ở ngoài đời lại là một chuyện khác. Khi cậu sử dụng tất cả các kỹ năng để săn, nó dễ hơn cậu tưởng.
“Chúng có khả năng phòng thủ khá mạnh. Tập trung tấn công vào một điểm!”
Thời gian săn Drakin giảm bớt nhờ có chiêu tấn công vào một điểm. Sức hủy diệt trong những đòn đánh liên tiếp của Heriam Fencing cũng rất thành công. Đầu tiên mất 4 phút để săn và thời gian đó rút ngắn lại thành 45 giây.
“Giờ thì ổn rồi nhưng ta nên tìm thêm vài sự trợ giúp. Triệu hồi tác phẩm điêu khắc!”
Golden Bird, Silver Bird, Yellowy, Geumini, High Elf Eltin và nữ Barbarian Gernika được gọi đến.
Với các tượng sống của mình, Weed có thể tạo ra mọi thể loại tổ đội vào bất cứ lúc nào. Chỉ có một điều đáng tiếc là không có ai trong số các tượng sống của cậu biết cách sử dụng ma thuật thánh.
Thành tích của Weed với nhiều tôn giáo khiến cậu có thể thuê một Priest nhưng cậu không muốn làm thế. Mặc dù cậu cần phải cẩn thận với các tượng sống, cậu có những thứ tốt hơn là dành điểm thành tích vào các Priest đó.
“Đi thôi.”
Weed đi cùng với các tượng sống oai vệ. Mỗi lần một đến hai con Drakin xuất hiện, chúng sẽ ngay lập tức nhận một đòn tấn công tập trung. Van Hawk, Tori và các tượng sống có một sức mạnh rất khủng khiếp nên mạng sống của lũ quái vật dễ dàng kết thúc.
“Bahamorg, người chiến binh của Hoàng Đế Geihar Von Arpen đang nằm ở đây. Chúng ta cần phải tới nơi đó. Không còn thời gian để nghỉ ngơi đâu.”
“Ssajakjak!”
Golden Bird siêng năng hơn bình thường khi đi săn. Họ đã giải quyết xong lũ quái ở tầng thứ nhất nhanh đến khó tin.
Sullia đang đứng bên cạnh với phép thuật trị thương đã được chuẩn bị nhưng chẳng có gì cho cô làm cả. Cô không thiếu khả năng với tư cách là một Shaman cấp thấp, vì vậy thật tệ khi cô chỉ đứng đó và chứng kiến mọi thứ.
Weed sử dụng kỹ năng băng bó, những hiểu biết về thảo dược của cậu và kỹ năng may vá để tạo ra băng gạc hạng nhất.
“Sức mạnh phòng thủ của bộ giáp đó là gì vậy?”
Jer cảm thấy lạ và hỏi.
Con Drakin lao vào Weed nhưng cậu không có vẻ bị thương nhiều. Đây là sức mạnh lạ lùng của Goddess’s Knight Armour.
“Bộ giáp này tốt hơn tôi nghĩ. Và tôi đã được thêm 900 điểm Perseverance và 500 điểm Resilience.”
“Keheok.”
Weed đã khắc tượng và nâng cao Perseverance. Cậu đã đọc những câu chuyện nhưng việc đi săn ở mức độ này thật khủng khiếp. Lũ quái vật thậm chí không có một cơ hội để chạm vào họ!
Lũ Drakin càng thể hiện nhiều phép thuật chiến đấu đáng sợ hơn khi xuất hiện ở tầng thứ hai.
“Golden Bird và Silver Bird, làm nhiễu loạn kẻ thù. Eltin trợ giúp từ phía sau với tên.”
Các tượng sống đã quen đi săn với Weed. Jer và Sullia không có gì để làm và chỉ đứng xem từ đằng sau. Hầm ngục này ở một trình độ quá cao nên họ sẽ chỉ gây vướng tay vướng chân nếu tham gia. Nhưng đó là một niềm vinh hạnh lớn khi có thể đi theo và xem Weed chiến đấu.
Dĩ nhiên họ nuốt nước miếng mỗi lần Drakin chết. Nếu họ có thể nhận được dù chỉ một chút chiến lợi phẩm thì đúng là trúng mánh!
Đương nhiên Weed không thể hiện tí gì là đang quan tâm cả. Trong suốt trận chiến, Weed rất tỉ mỉ trong việc nhặt vật phẩm rác thậm chí khi đang đánh nhau với Drakin. Jer và Sullia không thể xóa bỏ cảm giác trở thành người thừa.
“Ah, đúng rồi! Tôi vẫn chưa mời vào tổ đội nhỉ. Tôi thường đi săn một mình. Và lúc nào tôi cũng là người nhận được những lời mời từ đồng đội.”
*Ddiring!*
> Vua của Vương quốc Arpen, Weed-nim, đã mời bạn vào tổ đội.
Cả hai người đều chấp nhận lời mời gia nhập tổ đội.
“Dù sao thì sự hiện diện của chúng tôi trong đội cũng không có ý nghĩa nhiều lắm.”
Khoảng cách về level khiến cho EXP nhận được không nhiều.
“Hãy đợi một chút.”
Và cuộc săn một lần nữa tiếp tục.
> Level của bạn đã tăng.
Lượng EXP khổng lồ từ lũ Drakin! Jer và Sullia sẽ không nhận được nhiều EXP từ sói đỏ bởi vì level của chúng quá thấp. Tuy nhiên, tốc độ săn của Weed và các tượng sống quá khủng khiếp và level của họ đã tăng. Số lượng EXP nhận được tăng vọt như tên lửa.