Virtus's Reader
Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng Huyền Thoại

Chương 335: CHƯƠNG 328: ZAHAB VÀ NỮ HOÀNG EVANE

Nơi Weed đặt chân đến thông qua Dịch Chuyển Tức Thời qua Tranh của Yurin là cao nguyên Bryce.

Đây là một vùng đồng cỏ rộng lớn và bằng phẳng tọa lạc ở một nơi rất cao. Những đàn cừu và các loài quái thú như báo và gấu lửa đang chạy nhảy khắp nơi. Vì không có bất kỳ nơi nào để ẩn nấp nên người chơi không cảm thấy khó chịu khi đến đây săn bắn.

“Đây là nơi Zahab đã lui về ở ẩn.”

Trong quá khứ, cậu đã gặp Zahab ở Grapass - một trong 10 vùng cấm địa. Cậu đã lợi dụng ông để đi săn và kiếm điểm đóng góp. Weed biết rõ những kỹ năng chiến đấu của Zahab hơn bất kỳ ai.

‘Ông ta cực mạnh. Và mình biết tỏng lối chiến đấu của ông ta.’

Ông cũng là một bậc thầy điêu khắc và kiếm thuật.

“Ông ấy là một nhân vật mình không thể nào quên.”

Trong ký ức của cậu, Zahab đã từng làm việc như một nô lệ. Dĩ nhiên, sau này cậu sẽ trả lại ân huệ đó.

‘Phải tận dụng cơ hội này để bắt ông ta làm việc cho mình lần nữa mới được.’

Ký ức ngọt ngào về những ngày càn quét hầm ngục cùng Zahab ở Grapass. Zahab sẽ là một sự trợ giúp lớn nếu cậu muốn xâm chiếm Lâu đài Hoàng gia Portu.

Đối với các NPC, nếu độ thân thiết hoặc điểm đóng góp không cao thì họ sẽ không dễ dàng tuân lệnh. Hơn nữa, những NPC cấp cao cần một lượng lớn điểm đóng góp trước khi có thể khiến họ ra tay.

Đó là lý do tại sao Weed phải sử dụng rất nhiều điểm thành tích trong Giáo hội Freya khi cậu muốn lôi Alveron theo trong một nhiệm vụ nguy hiểm. Nhưng Weed có cách riêng để khiến Zahab phải làm việc.

“Triệu Hồi Tượng Điêu Khắc!”

Weed triệu hồi Cerberus.

Được bao phủ trong hào quang màu đen, đó là con chó ba đầu canh gác địa ngục!

Cerberus gầm lên ngay khi nó xuất hiện.

“Kuuuuong!”

“Im mồm, ngửi cái này đi.”

Weed đưa một bức điêu khắc cậu đã lấy được từ nhà của Zahab cho một cái đầu của Cerberus. Cerberus ngẩng đầu lên và nhìn món đồ. Chủ nhân đã triệu hồi nó nên nó cứ ngỡ sắp có một trận chiến lớn.

“Ngươi không nhận ra nó à?”

“Gâu gâu!”

“Đi thôi, Chó săn!”

Dù là kẻ gác cổng địa ngục, nó vẫn bị đối xử như một con chó tầm thường! Cerberus dùng cả ba cái đầu để đánh hơi rồi bắt đầu di chuyển. Weed triệu hồi Yellowy và đi theo sau.

“Ummoooooo. Chủ nhân, ngoại hình của người đã thay đổi.”

“Đã có vài chuyện xảy ra.”

“Nếu người làm quá nhiều điều xấu thì người sẽ phải chịu trừng phạt....”

“Ồn ào quá. Ngươi nên nhìn ba cái đầu kia kìa.”

Mũi của Cerberus quay ngược quay xuôi khi đánh hơi mặt đất. Không cần thiết phải lang thang tìm kiếm Zahab như ở Grapass. Không có quái thú nào ở Cao nguyên Bryce dám tấn công vì có Cerberus, vậy nên Weed có thể thản nhiên đi theo sau. Zahab đã dựng một ngôi nhà gỗ ở một nơi có tầm nhìn thoáng đãng.

“Xây một ngôi nhà ở vùng tách biệt, được bao quanh bởi cây cối để an nhàn hưởng thụ tuổi già.”

Zahab không thích định cư ở nơi đông người. Việc ông là một Bậc thầy Kiếm thuật vẫn còn là bí mật! Nếu một người chơi nâng cao độ thân thiết với ông hoặc hoàn thành một yêu cầu thì họ có thể học được Radiant Sword. Nhưng không có người chơi nào đến thăm hỏi nên ông thường ngồi điêu khắc trước nhà.

‘Tuyệt vời. Gặp được ông ấy thật nhẹ nhõm. Lần này mình chắc chắn sẽ bắt ông ấy làm việc.’

Weed nhảy xuống khỏi Yellowy và tiến về phía trước.

“Zahab-nim, tôi đến đây!”

“Một vị khách đã đến.”

Zahab không vui khi thấy cậu. Tình bạn giữa họ đã giảm sút.

“Cơn gió độc nào mang cậu tới đây vậy?”

Zahab hỏi ngay lập tức. Weed nhìn khuôn mặt của bức tượng mà Zahab đang tạc trước khi trả lời. Đó là Nữ hoàng Evane - người mà ông vẫn chưa thể quên.

‘Mình có một nhiệm vụ liên quan đến Nữ hoàng Evane nhưng tên Royal Knight đó đã chết. Nếu mình hoàn thành nó thì mình đã có thể yêu cầu Zahab bảo vệ Vương quốc Rosenheim khỏi Giáo hội Embinyu rồi.’

Tiếc rằng những ngày ấy đã là quá khứ.

Lúc này đây Giáo hội Embinyu đang lan tràn không kiểm soát nên có rất nhiều nhiệm vụ tiêu diệt chúng. Có lẽ có những nhiệm vụ liên hoàn đã xuất phát từ giai đoạn sớm như của Weed. Nhưng Weed cũng như những người chơi khác đã không bắt đầu những nhiệm vụ như thế. Khi tình hình an ninh chung xấu đi vì chiến tranh và chế độ độc tài, Giáo hội Embinyu hoạt động tích cực hơn. Hàng đống thứ xảy ra trên Lục địa Versailles có nguyên do là chính bản thân những người chơi.

Weed rũ bỏ cảm giác bất mãn và nói.

“Tôi có một vấn đề nhỏ. Ngài đã dạy tôi Radiant Sword nên tôi nghĩ ngài có thể giúp.”

“Chúng ta đâu có thân thiết.”

“Mạng sống của một người phụ thuộc vào chuyện này.”

“Đi đi.”

Vị khách ngay lập tức bị đuổi thẳng cổ! Weed nở một nụ cười mãn nguyện.

Cậu không có ý định phàn nàn. Ý chí của cậu không yếu đến mức bị đánh bại bởi mấy lời như thế.

“Tôi có thể khắc một bức tượng ở khu này một lúc được không?”

“Đó không phải việc của ta. Nhưng ta muốn cậu rời đi khi trời tối. Trông cậu bây giờ chẳng có chút thực lực nào, nếu hạ trại ở đây thì cậu sẽ chết đấy.”

“Tôi sẽ đi khi đến lúc.”

Dĩ nhiên, vào lúc đó Zahab sẽ là nô lệ của cậu! Weed quyết định dùng đất để tạo hình bức tượng. Cậu là một nhà điêu khắc nhưng ngay lúc này cậu quá yếu để có thể khắc đá hay gỗ.

‘Vấn đề là kỹ năng được sử dụng để tạo ra bức tượng, chứ không phải vật liệu.’

Yellowy và Cerberus đào bùn đất lên trong khi cậu chế tác. Đó là hình dáng một người phụ nữ với bắp chân thon thả trong một chiếc váy!

Cậu cần điêu khắc thứ gì đó thu hút sự chú ý của Zahab.

“Gâu gâu! Thật thất vọng đó, chủ nhân.”

“Ummoooooo. Một thứ như thế này sao! Bắp chân quá dày.”

Yellowy và Cerberus tỏ ra thất vọng. Cậu không chỉ đang làm một bức tượng cho Zahab mà là một bức tượng của Nữ hoàng Evane. Điểm khác biệt nho nhỏ là bà đang mặc bộ đồ sờn cũ như những cô nông dân.

‘Không mất nhiều thời gian nhưng hình dáng của Nữ hoàng Evane trông khá đẹp...’

Hình dáng đó không phải của một nữ hoàng, mà là của Evane khi còn trẻ! Đương nhiên Zahab đang nhìn với đôi mắt lạnh băng. Chỉ tạo ra một bức điêu khắc về Evane sẽ không làm tăng đáng kể điểm thân thiết. Trong một vài trường hợp, nó có thể sẽ làm tăng thêm thái độ thù địch. Điều này rõ ràng không đủ để nâng điểm thân thiết của Weed với Zahab.

Một bức tượng bình thường đã hoàn thành!

“Hừm, làm tốt lắm.”

Nhưng Weed hài lòng. Cậu mất 20 phút trước khi tăng tốc. Điều quan trọng là ngoại hình của Evane vẫn giữ được vẻ ngây thơ. Cậu đã tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm chế tác tượng từ trước tới giờ.

‘Tình thế khá căng thẳng nhưng điều đó là không thể tránh được.’

Một bức tượng có thể tạo ra một phép màu. Weed đã sử dụng kỹ năng mà cậu tự mình tạo ra.

“Điêu Khắc Phục Sinh!”

*Điêu Khắc Phục Sinh đã được sử dụng.*

*Nữ hoàng Evane đức hạnh của Vương quốc Rosenheim.*

*Bà đã được triệu hồi về thế giới này thông qua nghệ thuật.*

*45 điểm Nghệ thuật đã biến mất vĩnh viễn.*

*100 điểm Tín ngưỡng đã giảm vĩnh viễn.*

*Level đã giảm 3.*

*Tiêu tốn 70 HP và MP.*

*Người được hồi sinh bởi Điêu Khắc Phục Sinh sẽ giữ lại kiến thức và khả năng của họ.*

*Chỉ trong một khoảng thời gian giới hạn, nhưng họ vô cùng biết ơn vì có thể trở lại thế giới này một lần nữa.*

*Độ thành thục của kỹ năng Điêu Khắc Phục Sinh đã tăng lên.*

Sự biết ơn của bức tượng đất! Bức tượng trẻ trung và sống động chớp mắt rồi hít một hơi thật sâu. Thời gian ngắn hơn một ngày nhưng Evane đã tái sinh lần nữa.

Evane và Zahab sững sờ khi họ nhìn chằm chằm vào mắt nhau.

“Zahab...”

“Evane! Evane, có thật là nàng không?”

“Zahab!”

Zahab và Evane ôm chầm lấy nhau. Mối tình sầu thảm kéo dài giữa hai người.

“Zahab, làm sao mà...?”

“Đừng nói gì cả.”

Họ trao đổi thông điệp qua ánh mắt. Cảnh tượng hai người rơi lệ khi ôm chặt nhau thật cảm động.

“Huhuhu.”

Và ở phía sau, Weed đang nở một nụ cười gian xảo! Zahab soái ca lạnh lùng đang khóc trong niềm vui và hạnh phúc.

‘Xong. Giờ thì mình có thể hành tên nô lệ này tới bến rồi.’

Weed không bỏ qua những dịch vụ sau chuyện này. Cậu đã chuẩn bị nguyên liệu từ trước đó nên có thể nấu ăn cho Zahab và Evane. Căn nhà gỗ được lấp đầy với những đồ trang trí 3 đồng và lò sưởi tạo cho nó một cảm giác ấm áp.

Trên lục địa Versailles, thành tích kiếm tiền, khả năng tâng bốc, hối lộ của Weed là vô đối.

Jjoruruk.

Weed lấy ra những ly rượu vang tuyệt đẹp và ngưỡng mộ nói.

“Tôi đã nghe ngài nói về điều này nhưng vẫn chưa tin... Evane-nim thật là đẹp. Giờ thì tôi biết tại sao Zahab-nim lại yêu bà đến vậy.”

“Omo, thật sao?”

Khi cậu nịnh hót Evane, điểm thân thiết với Zahab cũng tăng theo.

‘Điều này là cần thiết để sống trong xã hội.’

Sự tâng bốc vụng về thì không thể tin được. Nhưng nếu cậu chắc chắn rằng sự ngưỡng mộ tự động thoát ra thì điều đó sẽ có ích.

Và buổi chiều ngày kế tiếp!

Evane chỉ sống được trong vòng một ngày trước khi lại biến mất như những bọt bong bóng. Nhưng Zahab sẽ không bao giờ quên ngày hôm đó với Evane.

*Bạn đã hoàn thành ước nguyện yêu thương của Zahab.*

*Ông ấy sẽ nghĩ về bạn như một người hảo tâm suốt phần đời còn lại.*

*Tình bằng hữu với Zahab giờ là 491.*

Zahab rút kiếm ra vào khoảnh khắc Evane trở lại thành tượng.

“Cậu nói có yêu cầu nào đó phải không? Mạng sống của một người đang gặp nguy hiểm? Ta sẽ giúp. Cậu không cần phải nói về công lý. Nếu cậu đã yêu cầu thì ta sẽ giúp vô điều kiện.”

“Đa tạ.”

Quá trình biến Zahab thành nô lệ của cậu đã thành công tốt đẹp.

*

Chỉ còn 2 ngày nữa nên Weed nhanh chóng gửi đơn hàng cho Mapan.

“Tôi cần vài vật liệu điêu khắc xa xỉ.”

“Gỗ Elf nhé?”

“Không. Tôi cần loại khó tìm như ngà voi cơ.”

Thường thì cậu sử dụng những nguyên liệu rẻ tiền nhưng kể từ khi bí thuật điêu khắc cuối cùng đang gặp rủi ro, cậu cần những nguyên liệu có chất lượng tốt nhất.

“Mình cần chút thời gian để có được chúng.”

“Cậu phải chuẩn bị trong vòng 2 ngày.”

Mapan lộ vẻ mặt khó hiểu.

“Cậu đang làm nhiệm vụ hả?”

“Phải. Thành hay bại đều tùy thuộc vào nó.”

“Hừm, mình không thể đảm bảo rằng mình làm được. Cậu biết đấy, có rất nhiều vật liệu được thu thập cho việc xây dựng Hoàng cung của Đế chế Haven. Mình có thể yêu cầu các Merchant khác giúp đỡ. Mình sẽ cố gắng có nó trước thời hạn.”

Mapan vét sạch mọi thứ từ phương Bắc. Đương nhiên, Mapan có khả năng đáp ứng được.

Một Merchant nhận được nhiều lợi ích lớn ở phương Bắc nhờ thuế thấp. Những Merchant chạy khắp nơi để phát triển các thành phố và vương quốc có thể kiếm được khối tài sản khổng lồ.

Vua của Vương quốc Arpen chắc chắn sẽ chú ý tới hoạt động của họ. Tuy nhiên, Weed rất có thiện chí đối với các Merchant. Cái gọi là chính sách ưu đãi Merchant!

‘Nếu các Merchant trở nên giàu có thì sau này mình có thể bòn tiền của họ.’

Yêu cầu nguyên liệu điêu khắc xa xỉ của Mapan đã đến tai những Merchant khác ở phương Bắc. Thường thì những Merchant bình thường khác sẽ không hợp tác với một yêu cầu như vậy. Nhưng Mapan nổi tiếng là làm việc rất thân thiết với Weed nên các Merchant khác đã nhảy vào công việc này.

“Ở đâu? Nguyên liệu đó ở trên Đảo Helsen à? Nó ở gần đây nhưng không có gió thuận nên chúng ta sẽ không thể đáp ứng kịp thời gian. Giương buồm lên!”

“Tôi nghe đồn những vật liệu điêu khắc ấy được chôn ở Sông Ross. Anh có thể giúp tôi đào lên không? Tôi cần có sự giúp đỡ của một Fisherman.”

“Gamong-nim đã vào động ma rồi. Cô ấy làm vậy để khai quật nguyên liệu.”

“Lois-nim đang lang thang khắp vùng đầm lầy. Tôi định kiếm nguyên liệu từ đống tàn tích của Thành phố Hoàng gia thuộc Đế chế Niflheim.”

Tất cả Merchant ở phương Bắc lùng sục để kiếm nguyên liệu điêu khắc cho Weed.

“Chúng ta cần thu được chúng trong vòng 2 ngày.”

Trong khi các Merchant đang ráo riết chạy khắp nơi, Weed quyết định trở lại phương Bắc. Nó giống như việc chơi bời thoải mái trước ngày thi! Cảng Varna đông đúc những người chơi thích phiêu lưu và người dân buôn bán.

“Những khu chợ rất lớn.”

Có chợ Cá Voi, chợ Cá ngừ và chợ Cá thu. Nhiều người chơi đến Cảng Varna để thưởng thức hải sản.

Và nơi tiếp theo cậu đến là Pháo đài Vent!

Đế chế Niflheim đã quy thuận Vương quốc Arpen của Weed và thề trung thành. Mức sống của cư dân rất cao và trang phục của người chơi ra vào nơi đây cũng rất đáng chú ý.

Ngoài các Merchant, những người chơi cao hơn level 200 cũng tụ tập, thỉnh thoảng là những người chơi tầm cấp 300 và 400. Nhiều Guild uy tín đã bị tiêu diệt bởi cuộc chiến ở Lục địa Trung Tâm. Những người chơi của các Guild đã tan vỡ thì trở thành những kẻ lang thang. Họ đến phương Bắc, vì thế mà số người chơi cấp cao đã tăng lên.

Weed đi bộ tới cánh cổng. Cửa chính và các cửa phụ chật kín người muốn đi qua. Weed theo bản năng hướng về phía cửa trước!

“Thưa Bệ hạ, thật là một vinh dự khi Người ghé thăm nơi hèn mọn này.”

“Ngẩng đầu lên.”

Các Knight ở cổng Pháo đài Vent cúi đầu ngay khi họ trông thấy Weed.

Deng deng deng deng!

Ngay khi họ nghe thấy tiếng chuông rung lên từ cánh cổng, các Knight ở phía trong chạy ra và cúi đầu.

Phẩm giá xứng đáng dành cho một vị vua!

“Đó thật sự là Chiến thần Weed sao?”

“Đây là lần đầu tiên tôi được ở gần như thế này.”

“Ôi? Tôi phải khoe với bạn mới được.”

Những người chơi rất hứng thú bởi sự hiện diện của cậu. Tất cả các NPC Knight của Pháo đài Vent đang cúi đầu trước mặt Weed. Lòng trung thành của họ rất cao và họ chân thành muốn phụng sự nhà vua. Weed gật đầu như lẽ đương nhiên.

“Ta chỉ muốn thoải mái nhìn ngắm nơi này giống như người khác. Vậy nên hãy trở lại với công việc các ngươi đang làm đi. Bảo vệ yên bình và đảm bảo các cư dân của Vương quốc Arpen có thể sống yên ổn.”

Một thái độ nghiêm trang như trong phim! Các quý tộc thường khúm núm trong sợ hãi suốt thời kỳ chiến tranh nhưng Weed có địa vị là Vua của Vương quốc Arpen.

“Thần sẽ dẫn đường cho Người, thưa Bệ hạ.”

“Này, tên ngươi là gì?”

“Salomon.”

“Salomon, đầu tiên ta muốn đến một cửa hàng vũ khí.”

“Thật vinh dự vì Người đã đến, thưa Bệ hạ.”

Lý do thật sự cậu ghé thăm Pháo đài Vent là để xem cậu có thể nâng thuế đến bao nhiêu, nhưng cậu cần tỏ vẻ hứng thú với an ninh của pháo đài. Weed có thể ước tính được sức mạnh kinh tế chỉ bằng cách ghé thăm cửa hàng vũ khí. Vũ khí có thể nói lên level của Blacksmith và hàng hóa sẽ cho phép cậu xác định được số lượng người chơi cấp cao và những gì được săn.

‘Ồ, thật tuyệt.’

Pháo đài Vent có những Blacksmith xuất chúng. Các hầm ngục gần đây có level cao nên nhiều người chơi Blacksmith đã đến đây. Các Knight, Warrior và tổ đội săn bắn sử dụng Pháo đài Vent như một căn cứ cho nên lượng hàng hóa bán lẻ cực kỳ lớn.

‘Giá cả được duy trì ở mức rất rẻ.’

Bình thường giá sẽ tăng lên cùng với sự gia tăng người chơi nhưng Vương quốc Arpen thì khác. Nhiều người kiếm được những item cơ bản từ săn quái và hầm ngục. Nhu cầu thực phẩm, khoáng sản, vũ khí và giáp tăng lên.

Thậm chí những ngôi làng nhỏ ở Vương quốc Arpen cũng có được số lượng hàng hóa tối thiểu nhờ có các Merchant giao hàng đến cho họ. Sự phân phối thực phẩm hiệu quả dẫn tới bùng nổ phát triển dân số của Vương quốc Arpen.

‘Giá cả phải tăng thêm...’

Weed rời khỏi cửa hàng vũ khí và tiến về phía lâu đài. Một lâu đài của Knight!

Đó là lâu đài lớn nhất được xây dựng bởi Đế chế Niflheim. Lối vào lâu đài và các phòng ốc được trải loại thảm tốt nhất khiến cho Morata so với nó thật tồi tàn. Các tác phẩm nghệ thuật và vũ khí của Knight từ Đế chế Niflheim được bảo tồn.

‘Nhiều trang bị ngon lành quá.’

Weed có thể lấy trang bị sử dụng để trang trí và bán nó.

Đương nhiên, những tin đồn về việc cậu là kẻ đào mỏ sẽ lan rộng trong các Knight, Ô danh sẽ tăng và có thể sẽ có một cuộc bạo loạn. Có thể cướp bóc khi một vương quốc thù địch xâm chiếm nhưng việc bán báu vật của Vương quốc Arpen là quá đáng.

Weed cũng không muốn sử dụng những biện pháp tiêu cực như vậy. Mất nhiều hơn được. Cậu không thể bất cẩn trong cách tăng tiền thuế!

“Cửa sổ thông tin địa phương!”

> Pháo đài Vent

>

> Một pháo đài thuộc về Vương quốc Arpen.

>

> Lòng trung thành của các Knight đối với nhà vua Weed thật tuyệt vời.

>

> Những bức tường dày đã chịu đựng trong nhiều năm dài và có thể chống lại bất kỳ loại xâm lược nào.

>

> Các cư dân mạnh mẽ là chuyên gia trong lĩnh vực săn bắn. Nếu đưa cho họ kiếm và giáp thì họ có thể trở thành những người lính trong quân đội bất cứ lúc nào.

>

> Có rất nhiều báu vật và sản phẩm thủ công thuộc thời kỳ Đế chế Niflheim.

>

> Qua thời gian, nhiều hàng hóa chưa được sử dụng nên nguồn tài chính của lâu đài rất dồi dào.

>

> Những cánh cổng đóng chặt đã được mở ra để trao đổi hàng hóa.

>

> Sự mở rộng của ngôi làng đã khiến tỉ lệ sinh cao hơn và nhiều cư dân đã di cư đến đây.

>

> Sức mạnh quân sự: 4998

> Sức mạnh kinh tế: 1421

> Văn hóa: 934

> Công nghệ: 677

> Ảnh hưởng văn hóa: 23

> Chính trị địa phương: 23

> Ảnh hưởng lên các vùng lân cận: 81%

> Ảnh hưởng của Đế chế Niflheim cũ: 15,2% (Ảnh hưởng về quân đội, kinh tế, văn hóa, công nghệ, dân số, và các yêu cầu trong khu vực)

> Phát triển đô thị: 199

> Vệ sinh: 64

> An ninh: 98%

>

> Số lượng cư dân đang tăng nhưng các Knight mạnh mẽ và thận trọng đã ngăn lũ trộm tiến vào.

>

> Có những khu luyện tập nơi các Knight có thể đổi class và học những thủ thuật cưỡi ngựa nâng cao.

>

> Các tòa nhà quân đội chính đã được xây dựng bởi Đế chế Niflheim vẫn được duy trì.

>

> Lãnh thổ của ngôi làng đã mở rộng ra bên ngoài pháo đài.

>

> Các Knight đang tuần tra quét sạch quái vật và áp dụng ảnh hưởng quân sự lên vùng lân cận.

>

> Các Knight tự do đã tập hợp.

>

> Cư dân kính trọng Nhà vua Weed người đã xây dựng nên Vương quốc Arpen ở phương Bắc. Họ tin ngài là người duy nhất có thể gây dựng lại danh tiếng đã mất của Đế chế Niflheim và lấy làm ngạc nhiên với những cuộc phiêu lưu tuyệt vời của ngài.

>

> Công nghệ sản xuất vũ khí và giáp trụ đã được truyền lại. Vũ khí công thành chưa được sử dụng trong một thời gian dài nên công nghệ sản xuất vẫn còn non nớt.

>

> Các Knight không hề sợ hãi trước một đội quân quái vật và nhiều học viên tài năng của Vương quốc Arpen đã được đào tạo. Các Knight dành ưu tiên cho lòng kiêu hãnh và lòng trung thành khi dạy học.

>

> Kiếm thuật sắc bén của Đế chế Niflheim đã ngày càng mạnh lên qua nhiều năm.

>

> Thực phẩm không tự sản xuất được và họ tập trung vào việc kiếm nguồn cung từ bên ngoài.

>

> Hầu hết thu nhập đến từ săn bắn hoặc dọn dẹp quái vật.

>

> Cư dân tỏ ra lạc quan với việc nhiều hàng hóa và chợ được mở rộng.

>

> Niềm hứng thú với nghệ thuật khá lãnh đạm. Sự tồn tại được đặt lên trước nên họ lo lắng nhiều hơn về thức ăn và vũ khí sau đó mới đến nghệ thuật.

>

> Trẻ con thích Knight và không có hứng thú trong những lĩnh vực khác.

>

> Gần đây phản ứng đối với các Merchant đã tích cực hơn.

>

> Tín ngưỡng địa phương bây giờ tin tưởng vào Nữ thần Freya của Vương quốc Arpen và Tyr - Thần chiến tranh.

>

> Đặc sản: Kiếm sắt, Giáp sắt, châu báu của Đế chế Niflheim.

>

> Dân số toàn lãnh thổ: 33,920.

>

> Thuế hàng tháng: 74,006 vàng.

>

> Phí điều hành pháo đài: Sức mạnh quân đội 64%, phát triển kinh tế 22%, đầu tư văn hóa 3%, nhiệm vụ và chinh phục quái vật 7%, duy trì lâu đài 4%.

“Đây hoàn toàn là một pháo đài quân sự.”

Morata là một thành phố thương mại, vì vậy Weed hài lòng vì nó khác với thành phố cảng Varna và Pháo đài Vent.

Điều này là cần thiết để đảm bảo sức mạnh quân sự của cậu.

“Pháo đài Vent có dân số thấp và sự phát triển chậm chạp. Nếu dân số tăng lên và dân di cư chuyển đến đây....”

Số lượng Knight và Soldier được đào tạo tham gia vào hàng ngũ quân đội sẽ nhân lên ngay tức khắc. Dĩ nhiên điều đó sẽ ngốn tiền nhưng sẽ không khiến cho một vương quốc bị thâm hụt ngân sách.

Tàn sát quái vật và dọn dẹp hầm ngục có thể bảo đảm một vùng an toàn và mở rộng biên giới. Những người chơi có thể kiếm được thành tích khi ngao du với các Knight và pháo đài sẽ từ từ thay đổi giống như Morata.

“Cần đầu tư thêm một chút. Mình phải dựng những tòa nhà như thời chiến.”

Weed xây dựng những tòa nhà trong Pháo đài Vent.

Cậu có thể tạo ra các tòa nhà vì cậu là vua cai trị lâu đài. Nếu cậu bỏ mặc nó thì nó sẽ tự mở rộng, nhưng cậu cần can thiệp nếu muốn những tòa nhà nhất định ở đúng chỗ của nó.

Trong khi hoàn thành nhiệm vụ ở Keltun và Vương quốc Mapon, cậu đã thấy một pháo đài quân sự hoàn chỉnh. Các Architect trong thị trấn và thành phố đã tạo ra những lối đi xoắn ốc làm vẻ đẹp của các tòa nhà lên đến level tối đa.

Weed thích phong cách mạng lưới hơn.

“Đất rất đắt đỏ nhưng các Architect và Merchant có thể xử lý nó!”

Lãnh thổ của Pháo đài Vent và các làng của nó rất rộng nhờ có quân đội.

“Việc gia tăng số lượng nhà cần phải được chuẩn bị trước.”

Những căn lều được dựng nên ở chân mỗi ngọn núi trong vùng.

*

Lee Hyun nướng thịt và đun sôi súp tương đậu.

“Mình cần phải lấp đầy dạ dày trước khi tiến hành đại sự.”

Cậu dọn dẹp và làm việc nhà trước khi thực hiện nhiệm vụ. Nếu có một người cậu phải giữ lấy thì đó chính là Seoyoon. Cô đã mạo hiểm mạng sống khi giúp đỡ trong các nhiệm vụ và ở bên cạnh cậu một thời gian dài. Tuy nhiên, giờ cô đang bị giam giữ và có nguy cơ bị giết bởi Vua Portu.

“À ừm, mình cảm thấy có lỗi. Giống như khi mình 19 tuổi và thấy một bé gái trong trường mẫu giáo đang uống sữa dâu...”

Lúc đó, cậu rất đói và bị cảm lạnh nên sức khỏe không được tốt. Cô bé rất dễ thương đó đang uống sữa dâu thì Lee Hyun nói.

“Bé ơi.”

Cô bé mở tròn mắt và đáp lại.

“Sao vậy anh? À không, sao vậy chú.”

“Bán cho chú hộp sữa dâu đó đi.”

“Ứ ừ đâu.”

“Chú sẽ đưa cho cháu 200 won.”

“Hộp sữa này 600 won. Chú không biết giá bây giờ à?”

Lee Hyun hơi sốc. Cậu nghĩ một đứa con nít trong nhà trẻ sẽ ngây thơ hoặc dễ dụ nên cậu bực bội với việc thế giới thông minh hơn mình. Hơn nữa, phép lịch sự và tôn trọng đối với người lớn dường như đã biến mất.

“Vậy thì cháu sẽ bán nó cho chú với giá 1000 won bởi vì cháu đang uống dở.”

“Ngủ đi rồi mơ nha cưng!”

“Kyah, ngon quá.”

Cậu rời đi trong khi cô bé uống món sữa dâu ngon lành! Cậu nguyền rủa con bé đó khi nhớ lại ký ức. Đó là một kỷ niệm buồn mà cậu không muốn nhớ lại nữa. Cậu không thể kiềm được cảm giác có lỗi khi Seoyoon nhận sát thương vì giúp cậu.

‘Mình cần phải tặng cô ấy một món quà. Một chiếc vòng cổ hoặc bông tai... Không, mấy thứ đó đắt quá. Mình cần nó phải tối thiểu là 100 won.’

Lee Hyun mua hạt giống hoa và gieo trong sân vườn nhà mình.

‘Mình sẽ nuôi dưỡng chúng và làm một bó hoa.’

Nhưng một bó hoa không to tát gì nên có vẻ hơi yếu đuối.

‘Thay vì một món quà, mình có nên tặng một con gà không nhỉ? Không, lần trước sau vụ ở Las Phalanx mình đã cho cô ấy rồi.’

Cậu đã sử dụng Gà Nửa Sốt Nửa Rán nhiều lần rồi. Chúng vẫn chưa bắt đầu đẻ trứng nhưng cậu không keo kiệt đến nỗi tặng một con gà chưa nở.

“Ừm, mình đoán là mình phải mua một cái túi xách. Một cái túi xách là món quà tốt nhất cho một phụ nữ.”

Lee Hyun bắt đầu tìm kiếm thông tin.

“Để xem nào, một cái túi xách thích hợp....”

Cậu tìm kiếm trên mạng để tìm nhãn hiệu túi xách mà Seoyoon sử dụng. Cơ thể cậu sau đó hứng trọn một cú sốc điện. Tim như ngừng đập, toàn thân cứng đờ rồi mềm nhũn ra.

Lee Hyun lặng lẽ tắt máy tính.

“Mình sẽ muối một ít kimchi.”

Seoyoon thường ăn kimchi mua ở ngoài. Lee Hyun quyết định cảm ơn cô bằng kimchi mà cậu đã cẩn thận muối.

*

“Các công ty xây dựng ở Trung Đông vẫn tiếp tục nợ lương, thưa Chủ tịch.”

“Cái đó... Đợi một chút. Có thể xem xét chuyện đó sau.”

Cha của Seoyoon, Jeong Deuk-soo, là chủ tịch của một tập đoàn, mấy ngày nay phải đi làm sớm. Có những bản báo cáo với nội dung nghiêm trọng mỗi lần hội đồng quản trị được triệu tập.

“Công nghiệp xây dựng trong nước thì sao?”

“Ngành xây dựng đang ngày càng xấu đi. Công ty của chúng ta có hơn 10,000 căn hộ chưa bán được. Kinh doanh đang xấu đi nên việc chúng ta bán đất định cư ở những vùng thủ đô không khả dụng nữa.”

“Vậy thì làm sao chúng ta tăng được vốn?”

“Những căn hộ... Nhà cửa chưa bán được nên có giá thấp hơn giá của đối thủ cạnh tranh. Và cần có quỹ tiết kiệm dành cho các khoản trả nợ. Tuy nhiên, khoản trả nợ là bất khả thi vì tình hình huy động vốn của công ty Xây dựng Hosung.”

“Trái phiếu của công ty hết hạn vào ngày nào?”

“Đầu năm sau, thưa Chủ tịch.”

Mảng xây dựng đã bị rơi vào khủng hoảng vì thiếu vốn mới. Tình hình chi nhánh lớn nhất của họ, công ty Điện tử Hosung, đang gặp nguy hiểm.

“Vì Tập đoàn Unicorn đang cho ra mắt những mẫu mới, các sản phẩm của chúng ta đang sụt giảm nhanh chóng. Ti vi màn hình phẳng bán không chạy nên các nhà máy bị thâm hụt nặng. Lợi nhuận giảm xuống 79% kể từ quý 2 năm ngoái.”

“Điện gia dụng thì sao?”

“Có sự suy thoái nên chúng ta chưa đạt được mức giá sản xuất. Khối lượng xuất khẩu đã giảm và đơn hàng từ những khách hàng cố định của chúng ta không còn đến nữa.”

“Tôi nghe nói doanh thu bán lẻ điện thoại di động đã tụt dốc dù cho một diễn viên hạng nhất đã được thuê để quảng cáo nó đúng không?”

“Nhãn hiệu của chúng ta đang mất dần vị thế cạnh tranh... Phần mềm của chúng ta đứng sau so với rất nhiều ngành kinh doanh khác.”

Chủ tịch Jeong Deuk-soo thở dài buồn bã.

Tình hình quản trị đã tệ hơn trong 2-3 năm trở lại đây. Tập đoàn Hosung đang trong thời kỳ suy thoái. Địa vị trên thương trường đã bị yếu thế và trái phiếu đã được phát hành. Doanh thu bán lẻ rất tệ nên các khoản tài chính cũng tệ theo.

“Chủ tịch, ngài nên xem xét đóng cửa một vài nhà máy sản xuất ở nước ngoài.”

“Nếu thị trường đồng thời giảm đi vì sản phẩm giảm, anh có biết sẽ khó thế nào để có lại được thị trường nữa không hả?”

“Nhưng nếu sự thâm hụt này tiếp tục thì chúng ta sẽ không thể chống đỡ được.”

“Chúng ta không thể từ bỏ bất kỳ ngành điện tử nào. Chúng ta cần tăng đầu tư vào việc thúc đẩy và hồi phục tính cạnh tranh của ngành điện tử.”

“Có rất nhiều áp lực để có thể cải thiện cơ cấu tài chính của chúng ta nên việc nhận được sự đồng thuận từ các công ty tín dụng sẽ rất khó.”

Tập đoàn Hosung thực hiện một sự đầu tư lớn vào ngành điện tử để vượt qua khủng hoảng. Tuy nhiên, mọi nỗ lực đều thất bại.

“Yêu cầu của họ là gì?”

“Chúng ta bị yêu cầu bán công ty Hóa chất Hosung, công ty xây dựng Hosung và khách sạn Hosung.”

“Có phải bên phía xây dựng là công ty duy nhất có thể sản sinh tiền mặt không? Đó là một yêu cầu vô lý.”

Họ có 24 chi nhánh ở Hàn Quốc với tên Hosung nhưng khủng hoảng vốn đầu tư đã ảnh hưởng lên tất cả các công ty.

“Tôi sẽ gặp Giám đốc Ngân hàng.”

Chủ tịch Jeong Deuk-soo quyết định đàm phán với các công ty tín dụng và ngân hàng chính một cách trực tiếp.

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!