Lee Hyun kiểm tra từng ngóc ngách trong nhà.
“Rõ ràng là kỹ thuật xây dựng ở Hàn Quốc còn yếu kém. Chúng ta cần một làn gió mới thổi vào ngành công nghiệp này.”
Theo thời gian, những ngôi nhà rồi sẽ cũ kỹ dần.
Nước mưa dột, mùa đông thì gió lùa làm giảm hiệu quả sưởi ấm, các thiết bị điện cũng sẽ gặp trục trặc. Vì vậy, để sống tốt trong tổ ấm của mình, cần phải quét thêm một lớp sơn chống thấm lên mái nhà và kiểm tra định kỳ mỗi năm một lần.
“Một ngôi nhà xây dựng từ 700 năm trước rất cần được duy tu gìn giữ để bảo tồn giá trị lịch sử và truyền thống. Mà trình độ kỹ thuật này thì, chậc chậc.”
Lee Hyun nghĩ rằng ngành công nghiệp xây dựng quá ì ạch. Họ chỉ chăm chăm vào việc tăng giá nhà đất rồi vội vàng bán chúng đi.
Một ngôi nhà nên được xây bằng vật liệu mới để mùa đông ấm, mùa hè mát, có đường cấp nước ngầm sâu 400 mét, các thiết bị điện tử với cơ chế tự động lọc sạch bụi bẩn độc hại. Gara trong nhà còn phải tự động nạp nhiên liệu cho xe, và một ngôi nhà xanh thân thiện với môi trường sẽ phù hợp với những ai muốn có không gian thoáng đãng.
“Không nên xây nhà bê tông nữa.”
Lee Hyun cằn nhằn, nhưng trên mặt cậu lại nở một nụ cười gian xảo.
Cậu hí hửng nhìn thành quả sửa chữa quanh nhà mình. Một lớp sơn mới coóng trên cánh cổng và một chiếc ghế dài làm từ gỗ.
“Năm nay mình nên trồng vài cây lê với táo. Như vậy sau này lợi nhuận mới tốt.”
Dù nhận được rất nhiều lời khen cùng các khoản tiền thưởng từ rating chiếu trên đài truyền hình, cậu vẫn tiêu xài ki bo. Nhìn vào đống tiền tiết kiệm là biết Lee Hyun đã giàu sụ rồi!
Nhân viên ngân hàng thường xuyên gọi điện giới thiệu cho cậu các sản phẩm đầu tư hoặc đôi khi tặng quà như vài củ nhân sâm. Weed vô cùng vui vẻ mỗi khi nhận được điện thoại từ những người quản lý chi nhánh ngân hàng.
- Thưa quý khách hàng, đây là đợt giảm giá đặc biệt nên nếu mua sản phẩm, ngài sẽ được hưởng mức lãi suất cơ bản.
Lãi suất cơ bản!
“Để xem nào. Mấy năm gần đây tôi có kiếm được một ít tiền nhưng… À thì, tôi nghĩ mình nên kiểm tra xem hàng chạy tốt không trước khi bỏ tiền ra mua.”
Đúng là một sự thay đổi sau bao năm trời bơi trong nợ nần.
‘Đây đúng là nơi tài năng của mình được bộc lộ.’
Mèo khen mèo dài đuôi!
Lee Hyun quét dọn sân và thấy cái bát trống không của Dogmeat.
"Dạo này hơi bận nên mình không chăm nó tử tế. Nhưng có vẻ nó vẫn ăn uống tốt."
Bức tường giữa sân nhà cậu và nhà Seo-yoon đã bị phá bỏ. Lee Hyun tin rằng cô không làm gì xấu cả. Một lý do khác là cô chẳng có ý định lấy bất cứ thứ gì của cậu.
Do đó, Dogmeat đã tự nhiên đi sang ngồi trên hiên nhà của Seo-yoon để ăn. Con chó sướng rơn khi được Seo-yoon vuốt ve bằng ánh mắt dịu dàng và cho nó ăn!
Lee Hyun cảm thấy vui vẻ khi cả nhà cùng ăn thịt lợn. Nhưng cậu đã nghĩ khác sau khi thấy Seo-yoon cho Dogmeat ăn đủ loại thức ăn.
Con chó trở nên béo ú vì nó quá tận hưởng cuộc sống.
"Tao còn cơm nóng thừa từ bữa sáng đặc biệt dành cho mày đây! Ăn nhiều vào."
Lee Hyun đã cho Dogmeat ăn cơm thừa và uống nước. Đó là một bát cơm trộn thịt lợn và một ít rau.
*Grừ.*
Dogmeat ngáp một cái trước khi ngạo nghễ quay lưng lại và nằm xuống. Nó chẳng thèm để ý vì Seo-yoon đã cho nó ăn thịt cừu hảo hạng từ Úc.
Đôi mắt Lee Hyun giật giật.
"Một con chó lai không nên chê cơm."
Cậu buộc dây xích vào cổ Dogmeat.
"Mày sẽ không đi đâu hết. Nếu không ăn thì sẽ chết đói. Tao đã xoa dầu vừng để lông mày bóng mượt. Cơm và đậu nành đã là đồ xa xỉ cho chó rồi."
Cậu dành một giờ thư giãn để vần vò cổ con Dogmeat.
Sau đó Lee Hyun thấy Seo-yoon đi ra sân.
"À, đừng hiểu lầm. Anh chỉ đang trêu nó thôi."
Dogmeat nhảy dựng lên và vẫy đuôi lia lịa chào đón chủ nhân khi thấy Seo-yoon. Lòng trung thành của con chó rất cao và Seo-yoon luôn chăm sóc nó.
*Gâu gâu gâu!*
Dogmeat phát điên vì không thể nhảy về phía cô do bị xích. Sau đó, nó nằm xuống và trưng ra bộ mặt dễ thương nhất có thể!
Lee Hyun nhìn nó chằm chằm bằng đôi mắt lạnh lùng.
"Thứ cờ hó phản chủ..."
Cậu đã nuôi Dogmeat được 2 năm. Lee Hyun thề sẽ dùng biện pháp mạnh và mặc kệ nó bị xích.
Lee Hyun và Seo-yoon ngồi trên ghế trong sân dưới ánh nắng ấm áp.
Seo-yoon hỏi với một giọng trong trẻo.
"Anh ngủ ngon không?"
"Có."
"Em gái anh thì sao?"
"Con bé đến thư viện rồi."
Seo-yoon luôn quan tâm đến Lee Hayan. Cô bé là em gái của Lee Hyun và là em chồng tương lai của cô.
Lee Hyun do dự một lúc trước khi mở miệng.
"Em có muốn anh giúp gì không?"
"Giúp gì là sao ạ?"
"Em đã giúp anh rất nhiều trong nhiệm vụ."
"Vâng."
Lee Hyun muốn tặng Seo-yoon một thứ gì đó. Cậu không thể nhận sự giúp đỡ mà không trả ơn. Cậu đã hứa sẽ đền đáp Seo-yoon vì tất cả những gì cô đã làm.
‘Chắc chắn là tiền. Cô ấy sẽ đòi tiền. Tiền. Mình làm gì có tiền.’
Mặt Seo-yoon đỏ bừng lên khi cô nghĩ về điều gì đó. Mặt Lee Hyun cũng đỏ theo.
‘Mình cần tính toán trước. Đúng vậy, tiền bạc. Không biết tổng cộng là bao nhiêu... Tiền bạc chi phối mọi thứ trên đời này.’
Seo-yoon ngập ngừng trước khi nói.
"Hẹn hò."
"Hả?"
"Anh có thể hơi bận nhưng em muốn một buổi hẹn hò."
Seo-yoon muốn đi chơi với Lee Hyun.
‘Đi chơi ở ngoài là tốn tiền rồi... mình nên làm gì đây?’
Tất nhiên cậu chẳng có kế hoạch gì trong đầu cả. Cậu nghiêm túc chấp nhận lời đề nghị.
"Em muốn đi đâu?"
"Không quan trọng. Đi đâu cũng được ạ."
"Hừm."
Gánh nặng hẹn hò của một người đàn ông bình thường!
Khi xem phim truyền hình, các nam chính đều rất giàu có. Anh chàng cao to đẹp trai sẽ đưa bạn gái đến trung tâm thương mại và mua những chiếc túi xách, quần áo hàng hiệu. Hơn nữa, những bộ phim này còn có những sự kiện bất ngờ khi một món quà được trao đi trước khi họ kịp mua chúng.
‘Phim ảnh và phim truyền hình nên dừng lại ở đó thôi. Chúng là những câu chuyện hư cấu. Những cảnh như thế sẽ không bao giờ xảy ra trong thực tế, nên phải có chú thích mới đúng.’
Seo-yoon là con gái của một tài phiệt nên thực tế thật đáng sợ.
Có rất nhiều người muốn đến nhà hàng sang trọng trong khách sạn nhưng cuối cùng lại phải ăn gimbap ở cửa hàng tiện lợi.
Lee Hyun thở dài và hỏi.
"Em có đói không?"
"Hơi hơi ạ."
"Vậy chúng ta ra ngoài ăn nhé. Anh quyết định địa điểm được không?"
"Vâng."
"Nói trước là nó không đắt đỏ gì đâu."
"Sao cũng được mà."
Seo-yoon không thấy có gì không ổn trong câu nói của cậu. Họ chủ yếu ăn ở nhà nên việc được ăn cùng Lee Hyun khiến cô rất vui. Chỉ cần ngồi cạnh Lee Hyun cũng đủ khiến cô cảm thấy ấm áp.
"Vậy anh chọn món luôn. Ăn jajangmyeon nhé!"
"Anh biết chỗ nào không?"
"Trong khu phố này không có chỗ nào mà anh không biết."
Cậu đã đến một nhà hàng Trung Quốc sau một thời gian dài. Các nhà hàng Trung Quốc trong khu phố có dịch vụ giao hàng hiệu quả và cơ sở vật chất sạch sẽ.
Lee Hyun đến nhà hàng Trung Quốc và đau đớn gọi món jajangmyeon.
"Thêm một... nồi lẩu Tứ Xuyên chua ngọt nữa. Cho thêm nhiều món ăn kèm nhé."
Một khoản chi rất lớn! Nhưng đây là để trả ơn Seo-yoon.
"Jajangmyeon sẽ ngon hơn nếu húp thật nhanh."
*Xì xụp!*
Miệng của Lee Hyun như một cái máy hút bụi khi cậu húp mì sùm sụp. Nước sốt dính đầy quanh môi cậu.
Ngược lại, Seo-yoon lại ăn rất từ tốn.
"Đừng lo dính bẩn quần áo khi ăn. Xụp!"
Lee Hyun đã tính toán xong xuôi sau khi ăn jajangmyeon.
"Uống cà phê nhé, để anh lấy cho."
Lee Hyun tự hào lấy ra vài lon cà phê từ máy bán hàng tự động miễn phí trước nhà hàng Trung Quốc.
"Tận dụng bất cứ khi nào có thể tiết kiệm tiền. Cà phê miễn phí là sự lãng mạn của dân văn phòng. Ngày xưa, anh thực sự ghen tị với họ."
Seo-yoon nghiêng đầu bối rối.
"Sao cơ ạ?"
"Một nhóm người có thể ăn ở nhà hàng, bữa ăn được thanh toán bằng thẻ tín dụng của công ty và họ có thể uống cà phê miễn phí khi ra về. Thật may mắn khi là một người già có thể có bữa ăn miễn phí nhờ lương hưu."
"......."
Seo-yoon có một linh cảm sắc bén.
Cô biết mọi thứ liên quan đến bản chất của Lee Hyun. Cậu hầu như không bao giờ nói về quá khứ của mình. Cô cảm thấy hơi lạ khi cậu đang kể một câu chuyện về quá khứ, nhưng cô giả vờ không để ý.
"Em có muốn đi dạo sau khi ăn không?"
"Đi dạo ạ?"
"Có một ngọn núi ở kia!"
Lee Hyun chỉ vào ngọn núi ở trung tâm thành phố. Các bậc thang hơi dốc nhưng nhiều người dân vẫn leo lên đỉnh núi để ngắm cảnh.
Lee Hyun và Seo-yoon leo lên từng bậc thang. Có những cặp đôi bình thường và những người đang chơi oẳn tù tì.
‘Chơi oẳn tù tì làm gì khi chúng chẳng kiếm ra tiền cơ chứ.’
‘Chậm rãi leo thế này cũng được.’
Họ từ từ leo các bậc thang trong 30 phút trước khi lên đến đỉnh! Trên đỉnh là một nơi để các cặp tình nhân và du khách treo những ổ khóa tình yêu lên hàng rào dây.
Lee Hyun đi ra một góc, nhìn ra thành phố và nói.
"Trước đây anh cũng thỉnh thoảng đến ngọn núi này."
Giọng của Lee Hyun trầm xuống khi cậu nhớ lại quá khứ.
"Không phải để ngắm cảnh hay tập thể dục như những người khác. Anh chỉ thấy ghen tị."
"Anh ghen tị với những người đến núi này cùng gia đình và bạn bè của họ ư?"
Mặc dù là ngày thường, nhưng có nhiều gia đình đi chơi trên núi. Có những quầy hàng bán kẹo bông và đồ uống.
Tuy nhiên, ánh nhìn của Lee Hyun lại hướng về các tòa nhà trong thành phố.
"Không. Anh chỉ nhìn xuống thành phố và cảm thấy ghen tị."
"......."
"Có rất nhiều nhà cao tầng. Tất cả những người sống ở đó, đi làm hoặc đi học và sống với những ước mơ của họ. Có lẽ anh đã ghen tị với cách họ sống."
Lee Hyun đã có những suy nghĩ này khi ngắm nhìn khung cảnh ban đêm tuyệt đẹp của thành phố từ trên núi. Đường phố, nhà cửa lên đèn rực rỡ, rõ nét ngay cả khi trời mưa, và cậu có thể biết rằng mọi người đang làm gì đó.
Cậu đã từng bị ướt sũng dưới mưa trên núi và cảm thấy ghen tị với những người bình thường đang ăn thức ăn ngon trong ngôi nhà ấm áp của họ.
Thế giới hoàn toàn không công bằng. Mặc dù phải làm việc chăm chỉ cả đời, một ông già chỉ có thể kiếm được vài nghìn won, hay một bà lão phải bán rau ngoài chợ.
"Có những người tự nhiên nhận được những thứ mà đối với anh như là phép màu vậy. Ánh đèn đường quá đẹp nên anh ghen tị. Vào thời điểm đó, anh đã có suy nghĩ rằng mình phải kiếm được thật nhiều tiền. Tiền không mua được hạnh phúc, nhưng khóc trong một chiếc siêu xe vẫn tốt hơn là khóc trên yên xe đạp."
Một trong những bài học đầu đời của cậu là “sống trên đời, cần có một đống tiền”.
"Mỗi lần lên ngọn núi này, anh đều muốn sống như một người bình thường. Bây giờ anh đã phần nào đạt được ước mơ của mình. Tuy chưa đủ để nghỉ hưu nhưng đó là tiền do chính tay anh kiếm được."
Nước mắt Seo-yoon không ngừng rơi.
Trời đã tối nên bầu trời đen kịt. Lee Hyun nhìn thành phố lên đèn rồi quay đầu lại. Seo-yoon, người đang khóc bên cạnh cậu, còn đẹp hơn cả ánh đèn thành phố về đêm.
‘Nếu đây là một bộ phim truyền hình thì một nụ hôn sẽ xảy ra ngay bây giờ. Ồ không. Mình không muốn làm vậy. Mình không đóng vai người tốt trong phim. Mình không nên hiểu lầm những giọt nước mắt này. Chúng chỉ chứa đầy sự thương hại thôi.’
Cậu nghĩ rằng mình hiểu những giọt nước mắt của Seo-yoon.
‘Giống như một người ăn cơm bằng thìa bạc cảm thấy thương hại kẻ phải dùng đũa gỗ vậy. Họ có thể khóc khi thấy một con chó hoang lang thang trên đường.’
Cậu nghĩ mọi việc theo chiều hướng tệ hơn!
‘Tiền bạc và quyền lực chi phối cả thế giới. Cô ấy vừa xinh, vừa có tiền nên chẳng có lý do gì lại thích một người như mình. Cô ấy sẽ bỏ đi sau khi gặp một người đàn ông đẹp trai và có học thức.’
Đây là nỗi lo hiện tại trong trái tim Lee Hyun liên quan đến Seo-yoon.
Trừ khi họ có hoàn cảnh tương tự nhau, một ngày nào đó cô ấy sẽ không còn lựa chọn nào khác ngoài việc bước tiếp. Sẽ tốt hơn nếu cậu không quen biết họ. Nhưng cảm giác trống vắng khi hình bóng một người quan trọng trong tâm trí đột nhiên biến mất khiến cậu sợ hãi.
‘Một ngày nào đó chúng ta sẽ chia tay. Tệ thật. Nếu biết thế này thì mình đã không mua thịt lợn chua ngọt.’
Lee Hyun ảm đạm nói.
"Về thôi."
Khi xuống đến chân núi, trời đã tối hẳn. Có những cặp đôi hẹn hò ở rạp phim hay quán nước, nhưng bất cứ ai đi ngang qua cũng đều nhìn Seo-yoon.
"Nhìn kìa. Kia là người hay búp bê vậy?"
"Đẹp thật. Nhưng tại sao cô ấy lại khóc?"
Vẻ ngoài của Seo-yoon rất thu hút sự chú ý khi cô đi trên đường. Khuôn mặt và bộ quần áo tuy giản dị nhưng sang trọng của cô khiến cánh đàn ông không thể không ngoái nhìn.
Những người đàn ông nhìn thấy cô đều đứng hình và tự hỏi liệu cô có phải là một giấc mơ không. Mặc dù có bạn gái bên cạnh, nhưng thấy Seo-yoon khóc cũng đủ để họ xung phong hiến thận, bất chấp kèo cược ra sao.
Lee Hyun và Seo-yoon đã về đến gần nhà. Có thể hơi ngại ngùng, nhưng đây được gọi là hành động kết thúc một cuộc hẹn.
"Về thôi nhỉ?"
"Vâng."
"Vậy mai anh sẽ gặp lại em."
"......."
Lee Hyun và Seo-yoon tiếp tục đứng đó, nhìn vào mắt nhau mà không nói gì.
‘Khoảnh khắc đẹp nhất của đôi mắt một cô gái. Dường như chính là lúc này.’
Cô vừa mới ngừng khóc nên đôi mắt đẹp hơi sưng lên. Đôi mắt của cô trong veo và xinh đẹp.
Lee Hyun cảm thấy có gì đó kỳ lạ trong bầu không khí này.
‘Tại sao mình có cảm giác là sẽ được hôn lần nữa?’
Đôi mắt và vẻ mặt của Seo-yoon dường như không phủ nhận điều đó. Thay vào đó, biểu hiện của cô như thể đang chờ đợi nó xảy ra.
‘Mình đã thấy điều gì đó tương tự trước đây.’
Trong thời gian cậu hóa thành một bức tượng ở Royal Road vì nhiệm vụ, Seo-yoon đã bất ngờ hôn cậu.
Lee Hyun nhớ lại khoảnh khắc đó bởi lúc ấy cậu đang ở trong game. Cậu luôn tò mò liệu Seo-yoon có biết cậu là bức tượng đó hay không.
Sự kiện trong quá khứ đó bất ngờ xuất hiện trong đầu cậu hôm nay.
Seo-yoon nhắm mắt lại.
‘Một nụ hôn. Không thể nào. Không kỳ lạ sao? Tuy nhiên, bầu không khí lại rất phù hợp. Mình sẽ thành thật. Mình sẵn sàng. Nhưng điều quan trọng là phải xác định tâm trạng của đối phương. Mình không thể hôn cô ấy một cách mơ hồ được.’
Lee Hyun đã nghĩ rất nhiều khi nhìn vào mặt Seo-yoon. Trong tâm trí cậu giờ đây tràn ngập những suy nghĩ khác nhau.
1 phút trôi qua!
Hai người cứ đứng yên ở đó. Một tiếng động dù rất khẽ cũng hoàn toàn có thể nghe thấy.
Yoo Byung-jin nhìn vào màn hình, thấy Lee Hyun đang lang thang trên đường.
"Hô, có vẻ cậu ta muốn ra ngoài sau khi ru rú trong nhà cả ngày.”
Trí tuệ nhân tạo thường theo dõi những diễn biến chính của Lục địa Versailles, nhưng robot và máy bay không người lái có thể theo dõi đời sống thực của con người.
"Gió đang thổi..."
Và ông thấy Seo-yoon và Lee Hyun đi cùng nhau.
"Cậu ta đi hẹn hò. Cô gái đó đã giúp cậu ta hoàn thành nhiệm vụ. Thật sự rất đẹp. Cô ấy có thể được gọi là mỹ nhân hàng đầu. Chẳng hiểu vì sao một cô gái như vậy lại làm bạn với cậu ta."
Yoo Byung-jin cảm thấy đau buồn sâu sắc khi hai người họ đến một nhà hàng Trung Hoa. Dáng ăn của cậu ta cực xấu, thậm chí cậu còn chẳng nắm tay cô khi hai người song hành bước lên núi.
"Cuộc đời thật lắm bất công, kẻ ăn không hết người lần chẳng ra."
Một nỗi đau dần xâm chiếm ông. Bầu không khí đã lên đến đỉnh điểm khi cậu nói về cuộc sống khó khăn của mình trên đỉnh núi, nhưng cậu lại không làm gì cả.
"Tên đần này!"
Yoo Byung-jin thật sự không thể tin được.
Mặc dù cậu ta ngốc nghếch, Lee Hyun vẫn sẽ thành công với cuộc tình ấy. Tuy nhiên, cậu đã hành động như thể họ hoàn toàn xa lạ và thậm chí không ôm Seo-yoon khi cô ấy khóc.
Không cần những lời đường mật vì đây đã là thời điểm thích hợp nhất cho một nụ hôn. Kể cả một cái ôm ngại ngùng cũng không đến nỗi nào.
"Cậu ta không hề bỏ lỡ bất cứ cơ hội nào trong trận chiến, nhưng giờ đây lại đang lúng túng như gà mắc tóc."
Yoo Byung-jin cảm thấy cực kỳ phẫn nộ. Rồi có một bầu không khí kỳ lạ ngay trước khi họ bước vào nhà.
Seo-yoon đang đứng im và nhắm mắt.
"Sao cậu lại đứng im như phỗng thế, đồ vô dụng!"
Tuy nhiên, Lee Hyun không thể nghe thấy nên cậu cứ đứng đực ra đó mà chẳng làm gì. Lee Hyun và Seo-yoon đứng đó trong 1 phút, nhưng với Yoo Byung-jin thì nó dài như 10 phút vậy.
"Không thể thế được. Versailles."
- Vâng, thưa ngài.
"Đèn đường quá sáng, hãy tắt chúng đi. Tắt luôn toàn bộ đèn đường trong khu phố. Họ có thể ngạc nhiên nếu tắt đồng loạt nên cứ từ từ thôi."
- Đã tiếp nhận mệnh lệnh của ngài. Đã can thiệp vào hệ thống quản lý của thành phố. 2 giây nữa.
Các đèn đường trên các con phố xung quanh Lee Hyun và Seo-yoon dần dần tắt. Bóng tối bao trùm lấy họ. Ngọn đèn chiếu sáng ngay trên đầu Lee Hyun và Seo-yoon cũng đã tắt.
Tuy nhiên, mặt trăng đã mọc và ánh sáng từ các bảng hiệu cũng đủ để họ thấy khuôn mặt của nhau.
Lee Hyun vẫn không rời khỏi vị trí của mình.
"Đến nước này rồi mà vẫn đứng đực ra đó, ngu bẩm sinh hay qua rèn luyện vậy.”
Yoo Byung-jin, với danh dự của một người đàn ông, đang cảm thấy rất bực.
"Hãy bật những bài tình ca ở cửa hàng gần đó sao cho họ có thể nghe thấy."
- Khó có thể truy cập vào hệ thống của tư nhân. Tuy nhiên, robot quan sát cũng có thể phát ra âm thanh.
"Có bao nhiêu robot quan sát ở đó?"
- Hiện tại có 32 máy bay không người lái và 22 robot nhỏ xung quanh họ.
Lee Hyun đóng vai trò lớn trong Royal Road nên Yoo Byung-jin dùng rất nhiều robot để theo dõi cậu.
"Nổi nhạc lên!"
Một chiếc máy bay không người lái bay trên đầu Lee Hyun đã tiến gần hơn trong bóng tối. Ngoài ra, những robot nhỏ cải trang thành chim, côn trùng và đá bắt đầu phát ra âm thanh. Khởi đầu là những bản nhạc giao hưởng và nhiều hơn thế nữa!
Bất chấp âm thanh vòm 3D như trong rạp, Lee Hyun vẫn đứng im và nhìn chằm chằm vào mặt Seo-yoon.
"Cậu ta đang ngủ à?"
- Không. Tim cậu ta đang đập nhanh hơn.
Cậu không hề ngủ. Lee Hyun cứ đứng đó và nhìn trân trối vào khuôn mặt Seo-yoon.
Không ai có thể cưỡng lại một cô gái xinh đẹp. Nhưng tất cả những ký ức về khoảng thời gian họ bên nhau vụt qua tâm trí Weed.
Một ham muốn bốc đồng đã chiếm lấy tâm trí cậu.
Lee Hyun chậm rãi tiến đến gần Seo-yoon và hôn cô.
*Rào rào.*
Những con sóng xô vào rặng san hô. Những đụn cát cũng đang tận hưởng ánh nắng mặt trời.
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Weed trở lại cơ thể ban đầu của mình. Tất nhiên, thanh gươm và áo giáp của Thor vẫn bị mất!
Ánh sáng màu xanh trước mặt cậu có lẽ là cánh cổng đưa cậu trở về thời gian thực.
"Giờ mình có thể quay lại rồi."
Không còn bất cứ trở ngại nào ở thời chiến có thể ngăn cản cậu trở về thời gian thực của mình nữa.
Các tượng sống đã nhận được lệnh của cậu và vận mệnh của Đế chế Pallos đã được thay đổi. Hơi tiếc khi cậu xử lý Giáo hội Embinyu ở một khu vực hẻo lánh nên sẽ không ảnh hưởng gì đến lịch sử.
Nhưng cậu đã hoàn thành nhiệm vụ và nó sẽ để lại ấn tượng mạnh với khán giả.
‘Ngành công nghiệp đồ chơi đang bùng nổ. Mình nên tăng thêm một phần thu nhập từ các bức tượng rồng và gấu đen.’
Mọi hành động đều nằm trong tính toán của Weed! Cậu đã đoán được vị trí hiện tại của mình. Cậu có thể trở lại Lục địa Trung tâm để đóng vai Hoàng Đế vĩ đại nhưng đó sẽ là một sự lãng phí.
"Nhưng mình hơi buồn."
Chuyện tình giữa Nodulle và Hilderun đã để lại một cảm giác khó quên trong lòng cậu.
Cậu nghĩ về bố mẹ mình.
‘Bố mình là một người tốt và rất chăm lo cho gia đình.’
Mỗi khi đi làm về, ông đều chơi với Lee Hyun. Ông cũng làm ra những món đồ chơi để tặng Lee Hyun và thậm chí đã dành thời gian xem TV cùng nhau. Ông có rất nhiều bạn và vấn đề duy nhất là ông thích uống rượu, dù chỉ một chút.
Mẹ của Lee Hyun đã tốt nghiệp từ một trường đại học danh tiếng. Vừa đi làm vừa trông con khiến bà ít có thời gian làm việc nhà.
Sau khi bố mẹ qua đời, những ký ức còn lại dần dần biến mất.
Không phải tất cả những kỷ niệm đều như thế. Câu chuyện của Nodulle và Hilderun đã gợi lại những kỷ niệm bị chôn vùi của Weed.
‘Nếu họ vẫn còn sống và yêu thương nhau thì mình có thể có một đứa em nữa.’
Bố mẹ cậu cũng có một câu chuyện tình.
Bố cậu làm bán thời gian tại quán cà phê nơi mẹ cậu đến học. Ông đã gửi thư ngỏ ý muốn hẹn hò và họ bắt đầu qua lại.
Trên thực tế, mẹ cậu đã nói với Weed.
- Chuyện đó cũng được nhưng có vài mặt hơi lỗi thời. Bố con là một người đàn ông không thích để lộ bất cứ giây phút mất tập trung nào. Phải mất 2 tháng ông ấy mới đề nghị hẹn hò. Kết hôn ư? Nếu mẹ chờ đến lúc ông ấy cầu hôn thì sẽ chết già mất. Đừng có giống như ông ấy nhé.
Thật tuyệt vời nếu cậu có một tình yêu hạnh phúc như Nodulle và Hilderun và cả bố mẹ.
"Thật mừng vì mình không giống bố. Hôm qua mình thậm chí đã hôn cô ấy."
Weed thở dài.
"Tuy nhiên, nhiều người nên biết và nhớ về Nodulle và Hilderun. Mình đã hoàn thành nhiệm vụ dưới danh nghĩa Nodulle nhưng trải nghiệm của mình và anh ta hoàn toàn khác nhau. Mình phải tạo ra một tác phẩm điêu khắc dành tặng cho họ."
Cậu cảm thấy mình nên để lại một tác phẩm điêu khắc trước khi trở về thời gian thực.
Weed tìm kiếm vật liệu và các loại đá phù hợp ở xung quanh.
‘Nếu mình làm bằng cát thì gió bão sẽ phá hủy nó. Nhưng sẽ vô nghĩa nếu tác phẩm điêu khắc ở xa tít trên núi.’
Nodulle và Hilderun đã sống một cuộc sống hạnh phúc bên bờ biển. Tác phẩm điêu khắc nên đặt ở gần biển, nơi họ sống cho đến khi đầu bạc răng long.
“Lấy đá từ chỗ khác đến có khó không nhỉ? Thôi, mình nên tìm các vật liệu đáng giá ở gần đây. Vật liệu điêu khắc có thể được tìm thấy ở bất cứ đâu.”
Weed đi dạo trên bãi biển đầy cát và quanh nhà của Nodulle. Cậu có thể cảm nhận khung cảnh một cách sống động khi bước đi. Ngay cả mối đe dọa của một thế giới khắc nghiệt cũng không làm gián đoạn hạnh phúc của những người yêu nhau.
Đôi mắt Weed quay về phía biển.
"Kia rồi!"
Một tảng đá lớn trên biển đang chống chọi với những con sóng xô!
Nói chung, các tác phẩm điêu khắc thường được tạc ở những vị trí thuận tiện không có trở ngại, nhưng điều đó không phải lúc nào cũng tốt. Tác phẩm điêu khắc được chạm khắc trên hòn đá giữa biển phù hợp với cuộc đời nghịch cảnh mà Nodulle và Hilderun từng trải qua.
"Bắt tay vào làm thôi!"
Weed ngay lập tức nhảy xuống biển. Chỉ mới bước vài bước mà nước đã ngập qua đầu cậu, biển ở đây sâu một cách đáng ngạc nhiên!
Tảng đá cậu nhắm đến cách bãi biển 50 mét. Bọt trắng của sóng đánh vào tảng đá còn cao hơn chiều cao của một người.
"Làm thôi! Không gì là không thể."
*Kang. Kang. Kang.*
Cậu có thể được biết đến như là Hoàng đế vĩ đại của sa mạc nhưng cậu luôn mang theo dụng cụ điêu khắc. Cậu đã thu được một số thứ tốt nhất từ việc cướp bóc các vương quốc. Đe và đục bằng kim cương được lấy từ một lò rèn!
Đây không phải một vị trí thuận tiện để tạc một tác phẩm điêu khắc khi những con sóng làm cho đá ướt và nước bắn vào mắt cậu.
"Mình không thể phạm sai lầm. Vật liệu không thể phục hồi được."
Cậu chạm vào đá để kiểm tra độ cứng. Tảng đá cứng rắn đã chịu sóng đánh qua hàng ngàn năm nhưng cậu vẫn phải cẩn thận. Cậu cũng cần gạt bỏ rong, sao biển và rêu dày bám vào đá trong khi làm việc!
Nodulle và Hilderun trông đẹp hơn khi họ còn trẻ, nhưng cậu lại khắc họa hình ảnh họ khi về già. Bởi vì đó là quãng đời hạnh phúc nhất của họ.
Một tác phẩm điêu khắc của một cặp vợ chồng già đang nắm tay và ngắm nhìn cảnh biển!
10 tiếng sau, tác phẩm đã hoàn thành. Tiến độ nhanh chóng bởi vì cậu luôn đặt cảm xúc của mình vào việc điêu khắc nó.
<center>*</center>
> Xin hãy đặt tên cho tác phẩm
“Nodulle và Hilderun.”
> “Nodulle và Hilderun” phải không?
“Đúng vậy.”
> Kiệt tác cấp II! Nodulle và Hilderun đã hoàn thành!
>
> Một tác phẩm điêu khắc phản ánh sức mạnh của thời gian và thiên nhiên.
>
> Tác phẩm của một nhà điêu khắc đã viết lại lịch sử lục địa, một tác phẩm đặc biệt đã được tạo ra. Một tác phẩm khắc họa một vị anh hùng vĩ đại.
>
> Khi ai đó phát hiện ra những cuộc phiêu lưu của Nodulle, giá trị lịch sử sẽ tăng thêm 3.
>
> Giá trị nghệ thuật: 4,392
>
> Tính năng đặc biệt:
>
> Bất cứ ai chiêm ngưỡng Nodulle và Hilderun sẽ tăng tốc độ hồi phục Máu và Mana thêm 34% trong 3 ngày.
>
> Kỹ năng Sailing tăng 21%.
>
> ‘Phước lành của Chiến binh Bất khuất’ sẽ được thiết lập.
>
> Quái vật trong bán kính 4 km không thể tấn công.
>
> Những người phát hiện ra tác phẩm này sẽ tăng vĩnh viễn 2 Luck.
>
> Hiệu quả không cộng dồn với các tác phẩm điêu khắc khác.
>
> Số kiệt tác cấp II đã tạo ra: 25
>
> - Độ thông thạo kỹ năng Điêu Khắc đã tăng.
> - Độ thông thạo kỹ năng Thủ Công đã tăng.
> - Độ thông thạo kỹ năng Điêu Khắc Thời Gian đã tăng lên Sơ cấp lv 2.
> - Thành phần cấu tạo và độ bền của các tác phẩm sẽ được bảo tồn trong một thời gian dài, bất chấp điều kiện môi trường.
Nodulle và Hilderun đã cho ra đời một tác phẩm điêu khắc tuyệt vời.
Đúng như những gì Weed mong đợi.
Hiện nay, kỹ năng Điêu Khắc của Weed đã lên Cao cấp lv9, với 94.1%.
Cậu hiếm khi tạo ra các tác phẩm điêu khắc trong thời chiến vì còn phải hoàn thành nhiệm vụ bí thuật điêu khắc cuối cùng. Kiệt tác cấp II này là một thành công nhưng vẫn cần thêm một chút nữa để trở thành Bậc thầy.
"Nhưng mình vẫn thấy chưa trọn vẹn. Nodulle và Hilderun là một kiệt tác cấp II... Cảm giác vẫn thiếu thứ gì đó."
Weed ở lại thêm 20 ngày nữa để làm thêm các tác phẩm điêu khắc. Cuộc sống của một nhà điêu khắc là tạo ra những tác phẩm khó, nhưng đây là một hành động rất to lớn.
Đó là một cuộc hành trình dài và khó khăn, và cậu đã không giữ lại chút xương hay vảy nào từ trận chiến với con rồng.
"Giờ mình có thể đi mà không hối tiếc gì rồi."
Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, Weed trở lại thời gian thực của mình thông qua cánh cổng.
Không có gì thay đổi đối với tác phẩm điêu khắc trên bờ biển khi cậu rời đi. Bãi biển cát trắng mịn màng và những tác phẩm điêu khắc vẫn chưa được chú ý đến.
Nhưng nếu mọi người để ý kỹ vào những đợt sóng dữ dội trên đường chân trời, họ có thể nhìn thấy tác phẩm Nodulle và Hilderun.
Cảnh biển và tác phẩm rất tuyệt vời, nhưng ngoài ra không còn thấy tác phẩm nào khác. Số còn lại đều nằm dưới đáy biển trong xanh.
Những rặng san hô ở vùng biển sâu.
Những tác phẩm điêu khắc khởi đầu từ một cậu bé đang chạy quanh những con phố hẹp của đảo Borota cho đến một cặp vợ chồng sống trên bè. Lang thang khắp lục địa, chiến đấu, sống và chạy trốn. Cuộc chiến chống lại Giáo hội Embinyu được khắc trên đáy biển.
Nodulle và Hilderun. Một bức tượng lộng lẫy về hai người yêu nhau đã được làm từ xương, vảy rồng và mithril. Các tác phẩm điêu khắc đều cho thấy tiểu sử của họ.
Tiêu đề của các tác phẩm điêu khắc dưới đáy biển là ‘Đôi vợ chồng hạnh phúc và nỗi nhớ biển cả’.
Mặc dù cuộc sống của hai người bị tác động bởi sóng, dưới đáy biển tĩnh lặng và nhỏ bé, những đàn cá đầy màu sắc đang tung tăng bơi lội. Hiệu quả của Điêu Khắc Thời Gian sẽ khiến nó tồn tại mãi mãi mà không chịu thiệt hại gì từ tự nhiên.
> Tác phẩm kiệt tác cấp IV ‘Kho báu của biển’ được ghi lại ngay khi hoàn thành.
>
> Không dễ để người ta tìm thấy chúng.
- Nhìn kìa.
- Omo omo, đẹp tuyệt.
Nhưng tin đồn về các tác phẩm điêu khắc trên biển đã được lan rộng bởi các nàng tiên cá.
- Thế giới con người thực sự đáng sợ.
- Nhưng chẳng phải nó rất tuyệt vời sao?
Các nàng tiên cá đến ngắm nhìn các tác phẩm điêu khắc mỗi ngày và cá bơi qua nó.
<center>*</center>
"Đó là cái kết của một cuộc phiêu lưu thú vị. Phải không Versailles?"
- Câu trả lời cho câu hỏi của ngài có thể khác nhau tùy thuộc vào tiêu chí vui vẻ. Hiện tại, việc thực hiện nhiệm vụ của Weed đã vượt mục tiêu 279%. Xác suất để đạt được những thành quả này chỉ là 0,003%...
"Thôi được rồi!"
Yoo Byung-jin không muốn nghe nữa.
Weed đã thành công trong một nhiệm vụ gần như bất khả thi. Việc sử dụng con rồng là rất quan trọng đối với chiến thắng của cậu nhưng đó không phải là lý do chính.
Trong nhiệm vụ gốc của Nodulle, Ahellun đã hy sinh bản thân để phong ấn con rồng. Tuy nhiên, con rồng không bị phong ấn và quá trình đánh bại nó đã thực sự bất ngờ.
Yoo Byung-jin lý giải nó từ quan điểm của Weed.
"Ta mong muốn được chứng kiến những phép lạ mà cậu ta có thể tạo ra trong tương lai. Một cái đầu thông minh như ta là một bất lợi trong lĩnh vực này."
Ông ta tự sướng!
- .......
Ngay cả trí thông minh nhân tạo cũng cạn lời.
"Thật là vui nhưng những cơ hội bị mất và cái giá của nhiệm vụ này là quá lớn. Cậu ta có thể bắt kịp nếu có đủ thời gian nhưng... Người kế thừa tài sản và thẩm quyền của ta nhiều khả năng vẫn là Bardray."
Weed đã có được bí thuật điêu khắc cuối cùng nhưng thiệt hại là rất to lớn.
Cậu đã sử dụng Hồi Sinh Điêu Khắc trong Mê cung Roderick và tạo ra 13 tượng sống ở sa mạc. Ban đầu, lượng level bị mất từ Ban Tặng Sự Sống có thể được bù lại, nhưng vì cậu đã trên level 400 nên đó cũng là mất mát không nhỏ.
Một khi Weed trở lại thời gian thực, cậu sẽ chắc chắn tụt gần 20 level. Đó sẽ là một bất lợi lớn khi chiến đấu với quân đội của Đế chế Haven.
Điêu Khắc Thời Gian đòi hỏi phải luyện tập nhiều để sử dụng thành thạo, nhưng tình hình ở phương Bắc đang vô cùng khẩn cấp.
Yoo Byung-jin đã kiểm tra và thấy chênh lệch level giữa Weed và Bardray lên đến con số 90. Kỹ năng điêu khắc và sản xuất sẽ giúp ích cho cậu, nhưng kỹ năng chiến đấu của họ rất đa dạng. Bí thuật cuối cùng Điêu Khắc Thời Gian cũng không thể thoải mái sử dụng ngay bây giờ.
Nếu họ chiến đấu ngay lúc này, Bardray sẽ giành chiến thắng.
Yoo Byung-jin đã ý thức được mọi thứ xảy ra trên Lục địa Versailles thông qua trí thông minh nhân tạo.
Guild Hermes đã phái một số lượng lớn Sát Thủ về phía bắc. Chúng đã ám sát những người chơi level cao ở phương Bắc.
Những người chơi level cao bị cấm ở Lục địa Trung tâm đã được trao cơ hội để trở về quê hương của họ và có chức vụ cao nếu họ phản bội lại Hội Cháo Hành.
"Cảm ơn lời đề nghị nhưng tôi từ chối. Bây giờ tôi đã định cư ở phương Bắc rồi."
"Phương Bắc sẽ sớm bị tàn phá bởi Đế chế Haven. Rồi luật lệ mới sẽ vô cùng hà khắc. Hãy suy nghĩ một cách cẩn thận trước khi lựa chọn đi hay ở."
"Tôi không có nơi nào khác để đi. Ở đây còn rất nhiều người quen nữa..."
"Guild Hermes có thể cho ngươi nhiều thứ. Cơ hội này sẽ không đến lần hai đâu. Chỉ có những người được chọn mới có thể vào được Guild Hermes thôi."
Sự thân thiện và lòng trung thành luôn sụp đổ trước tiền bạc và sức mạnh. Trong một số trường hợp, họ đã hét lên và phản đối nhưng cuối cùng cũng gia nhập Guild Hermes.
Họ cũng tích cực tiếp cận người chơi phương Bắc với ý định mua chuộc.
Guild Hermes rất kinh khủng, nhưng chúng đã sớm thiết lập một kế hoạch dài hạn. Huy động những con sư tử để trừ khử và bắt giữ những con thỏ ở phương Bắc.
"Weed là một bạo chúa độc ác trong Continent of Magic."
"Mọi người đều có quyền thay đổi. Weed không còn là Weed của ngày hôm qua nữa rồi."
Tin đồn tiếp tục lây lan mặc dù không có hiệu quả lớn. Những người chơi phương Bắc có thừa quyết tâm và khao khát chiến đấu.
Các Thương Nhân đã ngưng giao thương với phương Bắc và đóng cửa cơ sở kinh doanh chính, gây tổn hại đến kinh tế. Mặc dù vậy, một lượng tiền khổng lồ đã được đầu tư vào văn hoá, kiến trúc và nghệ thuật.
Lafaye, người lãnh đạo Guild Hermes, không có vẻ gì giống một người hùng. Nhưng hắn ta biết cách thể hiện tốt vai trò của mình. Phương Bắc là một hạt giống mà sau này có thể đe dọa Đế chế Haven, vì vậy hắn cần phải vùi dập nó càng sớm càng tốt.
"Ta phải gặp Bardray ít nhất một lần."
- Tôi có nên chuẩn bị để tiến hành thử nghiệm cho người kế nhiệm không?
Tất cả các thông tin về Bardray đã được chuẩn bị thông qua nghiên cứu ban đầu. Nếu Yoo Byung-jin nhận được sự trợ giúp của AI, thì Bardray thậm chí còn không nhận ra là mình từng gặp ông ta.
"Chưa cần đâu. Đây có thể là kết quả hiển nhiên nhưng ta muốn đợi cho đến tận cùng. Ta sẽ chờ khúc khải hoàn của Weed."
⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡