Virtus's Reader
Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng Huyền Thoại

Chương 394: CHƯƠNG 388: ĐƠN VỊ CHÁO SKY

Weed đã cày cuốc suốt hai giờ qua.

‘Thế này hơi khác so với mình tưởng tượng. Có tí chiến thuật nào không vậy?’

‘Quái vật nhiều thật. Tìm được nơi thế này, chứng tỏ cậu ta rành bãi săn vãi.’

Sau 5 tiếng cày cuốc.

‘Uầy, nguy hiểm vãi. Mình đã liều mạng lao vào giữa bầy quái vật và chỉ sống sót nhờ có Priest. Hơi quá đà rồi thì phải?’

‘Ở đây thực sự quá nguy hiểm vì bản chất của lũ quái vật... một Sát Thủ thực sự có thể sống ở bất cứ đâu.’

9 tiếng trôi qua.

‘Mình suýt chết hai lần liên tiếp. Các bãi săn này đều không nằm trên tuyến đường thông thường, làm thế nào cậu ta có thể dẫn chúng ta đến đây được? Mình muốn nghỉ ngơi. Mệt quá rồi. Thanh trường kiếm trở nên nặng trĩu. Lâu lắm rồi chúng ta chưa được nghỉ thì phải?’

‘Đây là lần đầu tiên mình dành nhiều thời gian đến vậy chỉ để đi săn. Cảm thấy choáng váng thật sự. Sát Thủ ư? Ngán đến tận cổ rồi. Mình muốn vung vẩy con dao găm giữa một trận chiến cơ.’

Rồi 13 tiếng trôi qua kể từ khi họ bắt đầu.

‘Cái tổ đội này, mỗi người cứ như một cái máy, chỉ biết răm rắp thực hiện nhiệm vụ của mình. Một cái máy. Mình đã từng có một cuộc sống thật hạnh phúc và thoải mái biết bao.’

‘Đi săn là cái quái gì vậy? Một Sát Thủ là người có ích cho xã hội và xứng đáng được tôn trọng. Tôi là ai? Tôi đang ở đâu?’

Họ cứ di chuyển từ hầm ngục này sang hầm ngục khác, liên tục chiến đấu với quái vật. Họ như những người nông dân chân chính, chỉ biết cày và cày.

Python và người đàn ông vô danh đồng thanh.

“Chúng ta hãy nghỉ một chút đi.”

“Chúng ta nên thư giãn và nói chuyện để thắt chặt tình anh em.”

Weed lại nói câu quen thuộc.

“Chúng ta sẽ tìm một nơi thoải mái sau khi dọn dẹp xong hầm ngục này.”

“Thế nên?”

“Chà, vậy thì phải tăng tốc lên một chút.”

“...Nhưng chỗ kia nhìn cũng rất thoải mái mà.”

Họ săn thêm 2 giờ đồng hồ. Ai nấy đều kiệt sức sau khi giết quá nhiều quái vật.

Cho đến nay, chỉ số Vitality và Độ mệt mỏi của họ chỉ giảm nhẹ nhờ phép thuật thần thánh của Alveron. Một khi được hồi lại 20% Vitality, họ sẽ lại bị lôi vào một cuộc đi săn khác. Lần đầu tiên phép thuật thần thánh lại trở nên đáng ghét đến vậy.

Python và người đàn ông vô danh ngồi bệt xuống đất, mặt đầm đìa mồ hôi.

“Giờ tôi thực sự không còn lựa chọn nào khác ngoài nghỉ ngơi. Sức tôi gần như cạn kiệt rồi.”

“Anh đã vất vả rồi. Và anh vẫn còn sống. Nếu không làm việc chăm chỉ thì làm sao đỗ được đại học danh tiếng hay giành giải Nobel chứ.”

“Đó không phải là một trò đùa. Chúng ta đã vượt qua giới hạn của con người rồi.”

Weed không ngồi xuống. Cậu vẫn còn đầy Vitality nhờ Phá Hủy Tác Phẩm.

Con người sẽ cảm thấy mệt mỏi về tinh thần sau một trận chiến dài. Nhưng điều đó không thể áp dụng với Weed. Tạc tượng giúp cậu hồi phục HP và MP nhanh hơn.

“Nơi này tối và ẩm ướt quá. Hầm ngục tiếp theo sẽ rất dễ chịu. Mọi người có thể nghỉ ngơi ở đó.”

Python và người đàn ông vô danh không muốn đứng lên. Họ đang bận nghĩ lý do để chuồn.

“Mọi người không muốn ăn và ngủ ở một nơi thoải mái ư? Phải có gian nan mệt nhọc thì khi ăn ngủ mới ngon được.”

“Kkuung.”

Hai người đàn ông buộc phải lết cái thân xác rã rời đi với ý nghĩ sẽ được nghỉ ngơi một giấc thật dài. Và họ đã đến một hầm ngục dưới lòng đất.

Ở một số nơi, ánh mặt trời sa mạc chiếu vào, tạo nên một không gian sáng sủa với luồng khí mát mẻ. Cảm giác như bước vào ngân hàng giữa một ngày hè nóng bức vậy.

Python và người đàn ông vô danh ngồi trên một tảng đá phẳng.

“À, tôi quên nói cho các anh một sự thật quan trọng... Giờ tôi sẽ nói ngay đây.”

“Chuyện gì vậy?”

“Hầm ngục này có bọn quái vật sống theo bầy đàn. Có nhiều nguồn nước và con mồi ở khắp nơi.”

“Nhưng?”

Python không muốn nói chuyện nữa. Họ sẽ xử lý chúng sau khi được nghỉ ngơi và ngủ đủ giấc! Họ phát ngán những lời dông dài vô nghĩa của Weed về bọn quái vật.

“Nhưng chúng có một đặc tính khá kén chọn.”

“Kén chọn?”

“Chúng thực sự ghét những kẻ xâm nhập. Và vì chúng thông minh nên...”

Kaang! Kaang! Kaang!

Những âm thanh ồn ào vang lên từ trong hầm ngục.

“Cả bộ tộc sẽ tập hợp lại để xua đuổi những kẻ xâm nhập.”

Python và những người bạn có thể nhìn thấy vô số quái vật màu xanh lam tràn ngập khắp hầm ngục. Giờ giải lao đã kết thúc và cuộc chiến lại bắt đầu!

Sau hầm ngục đó, họ lại tiếp tục đi săn, đi săn và lại đi săn quái vật.

‘Mình bị lừa rồi.’

‘Hắn ta là ác quỷ.’

Không bao giờ có chuyện được nằm xuống nghỉ ngơi khi mà tất cả quái vật chưa được quét sạch. Sau một trận chiến kéo dài vài giờ, họ không ngần ngại đổ gục xuống đất.

“Tôi không thể làm được nữa!”

“Tôi cần nghỉ ngơi. Chúng tôi là con người đó!”

Hai người đàn ông tuyên bố đình công. Cho dù đó là Weed, họ đã quyết định sẽ không đi săn nữa.

“Thật đáng tiếc. Bãi săn tiếp theo không quá khó nhằn đâu.”

“Dù có thật hay không, tôi sẽ nghỉ ngơi rồi rời đi.”

Python đã quá mệt mỏi với việc săn bắn. Dù nó có thú vị đến thế nào, anh vẫn cảm thấy mệt mỏi. Weed đi săn cực kì hiệu quả.

“Vậy thì tôi sẽ gặp lại anh ở Morata.”

“Tạm biệt. Gặp lại ở Mora... hả?”

Python cảm thấy có điều gì đó không ổn khi đang nói. Nơi này nằm đâu đó ở sa mạc phía Nam. Và Morata nằm ở trung tâm phía Bắc.

Hai người đàn ông nhìn Weed đang cười. Nụ cười đó trông không khác gì nụ cười của ác quỷ.

“Cậu có biết đường trở về Morata không?”

“Tôi không biết. Thật đáng tiếc, tôi thậm chí còn không biết đây là đâu.”

“Thị trấn gần nhất cách đây khoảng 10 ngày đi bộ xuyên sa mạc theo hướng đó. Dọc đường sẽ không có nguồn nước nào đâu, nên tốt nhất các anh hãy đi thật chăm chỉ và tiết kiệm nước nhé.”

“Liệu tôi có chết vì khát nếu không đến đó trong vòng 10 ngày không?”

“Mặt trời khá gay gắt đấy. Các anh sẽ được nếm thử cảm giác mắt cá chân như bốc cháy khi đi bộ giữa sa mạc cát nóng bỏng. Rồi những con quái vật lang thang... sẽ lại tiếp tục chiến đấu.”

“....”

“Và đó là thông tin từ vài trăm năm trước nên tôi không dám chắc thành phố đó vẫn còn tồn tại. Dù sao thì, nếu các anh may mắn tìm được một thành phố và vượt qua sa mạc thì cuối cùng sẽ đến được Morata thôi. Vậy nên chúng ta đành từ biệt ở đây. Tôi sẽ gặp mọi người sau ở Morata.”

Lời đe dọa của ác quỷ!

Họ không thể rời đi và phải tiếp tục tham gia đi săn. Giống như một bà mẹ đối xử với những đứa trẻ không vâng lời, lời đe dọa của Weed rất đơn giản.

“Tàn nhẫn và hèn hạ...”

Python tự hỏi liệu toàn bộ ý tưởng đưa họ đến sa mạc phía Nam có phải là một cái bẫy để giam lỏng họ hay không. Kế hoạch khôn ngoan mang họ đến một vùng sa mạc xa xôi khiến anh cảm thấy rùng mình khi xâu chuỗi lại mọi việc.

“Tiếp tục đi săn không phải đơn giản hơn sao? Đi săn sẽ nâng cao kỹ năng và kinh nghiệm của các anh. Mọi người cũng có thể nhận được vật phẩm nữa.”

Họ không cảm thấy đồng cảm nhưng họ không muốn băng qua sa mạc nóng bỏng. Vì vậy, những con người với tinh thần và thể chất đang kiệt quệ lại đi đến các bãi săn. Mắt họ cứ díp lại và miệng chảy nước dãi nhưng họ vẫn cố gắng bám trụ.

Python từng nghĩ rằng mình không phải là loại người phải nhận lệnh từ kẻ khác.

‘Hắn không phải người. Hắn vẫn cứ di chuyển không ngừng nghỉ.’

‘Cơ thể mình đang dần thích ứng với nó.’

Cuối cùng họ đã bắt đầu hiểu tại sao mọi người lại ca ngợi khả năng lãnh đạo của Weed. Cho dù đó là đồng đội hay cấp dưới, cậu vắt kiệt mọi thứ từ họ cho đến khi họ thích nghi và phát triển. Họ tiếp tục cuộc đi săn cực kỳ buồn tán khi Weed liều lĩnh tiến lên phía trước.

‘Mình biết Alveron, ứng cử viên Giáo hoàng, đi theo Weed vì những đóng góp và mối quan hệ trong quá khứ, nhưng tại sao lại là Pale? Tại sao anh ta lại bình tĩnh đến vậy?’

‘Pale là một Cung Thủ có cùng hoàn cảnh với chúng ta. Tại sao anh ta chưa từng phản đối dù chỉ một lần trong khi săn quái?’

Python và người đàn ông vô danh muốn Pale tham gia cùng họ trong một cuộc đình công tập thể. Pale là một Cung Thủ với những kỹ năng ngoạn mục.

Ngay từ đầu, Pale đã hành động như không quan tâm đến chuyện gì nên họ muốn thành lập một nhóm với anh để chống lại Weed. Tuy nhiên, cả hai đều lắc đầu ngay khi họ nhìn thấy khuôn mặt của Pale.

‘Nhầm rồi. Cậu ta đã từng nếm trải chuyện này rồi.’

‘Khi đã không thể phản kháng, thay vì gào thét trong vô vọng, thì hãy học cách... tận hưởng nó.’

“Chiến thắng!”

“Cháo Hành! Cháo Hành! Cháo Hành!”

“Chúc mừng tất cả những người chơi phương Bắc!”

“Kyaa! Chúng ta đã cho mấy tên Haven nếm mùi.”

Một chiến thắng áp đảo ở Sông Peshil!

Nhờ vào mạng lưới nội bộ của họ, các thành viên Hội Cháo Hành ăn mừng từ khắp mọi ngõ ngách ở phương Bắc.

“Điều này có thể là quá sớm nhưng liệu chúng ta có thể thực sự đánh bại cuộc xâm lăng của Đế chế Haven không?”

“Nếu toàn bộ phương Bắc đoàn kết thì tất nhiên chúng ta có thể ngăn chúng lại.”

Những người chơi bình thường cảm thấy mừng cho Vương quốc Arpen và đã tham gia vào cuộc chiến.

Sau những chiến thắng liên tiếp, Hội Cháo Hành xác định rằng Đế chế Haven thực sự mạnh mẽ.

Trong trường hợp của những người chơi di chuyển từ Lục địa Trung tâm đến, họ đã trực tiếp hoặc gián tiếp nhận thức được sức mạnh của Đế chế Haven. Mặc dù toàn bộ phương Bắc bị cuốn vào cuộc chiến, một nửa số người chơi vẫn sống bình thường.

Nhưng bây giờ, những người mới gia nhập Royal Road, những người không thuộc class chiến đấu và những thành viên của Hội Cháo Hành có thể tham gia vào cuộc chiến.

Và...

“Piyak! Mình đoán mình nên di chuyển đúng cách.”

“Ssajakjak!”

“Tản ra thành từng nhóm, kukuku!”

Đảo trên trời Lavias.

Tộc Avian cũng tham gia vào Hội Cháo Hành. Mặc dù có nhiều người chơi đã đến thăm Lavias, nhưng những người chơi thuộc tộc Avian thực sự lo lắng.

- Ngay cả khi tộc Avian tham gia Hội Cháo Hành, chúng ta sẽ tham gia vào đơn vị nào?

- Cấu trúc mỏ của tộc Avian khiến rất khó ăn, liệu có giải pháp nào không? Đơn vị mà tộc Avian muốn tham gia... thật điên khùng.

- Không phải tộc Avian cần đăng ký chi nhánh khi tham gia Hội Cháo Hành hay sao? Không phải nó giống như giết giun đất sao?

Tộc Avian sống trên bầu trời của lục địa. Họ sống tự do trên lục địa và không bị hạn chế bởi biển cả.

Trong những ngày đầu, nhiều người bay qua biển sẽ mất sức và rơi xuống biển. Việc bay có một sức hút kỳ lạ khiến họ không thích hạ cánh xuống mặt đất nữa.

Họ vui vẻ bay lượn khắp nơi dưới ánh mặt trời buổi sáng và ngắm nhìn bầu trời đêm. Nếu họ tìm thấy một hòn đảo hoặc rặng san hô thì cũng có thể tự do ăn cá.

Tuy nhiên, những kẻ không có bất kỳ sự hỗ trợ nào có thể sẽ phải trải nghiệm cái chết trên biển. Trong khi những người trẻ tuổi bỏ mạng, các lão làng lại tìm thấy một con đường bay ổn định hoặc đậu trên tàu. Những thủy thủ sẽ ném cá cho họ trong khi đi thuyền.

Những người chơi Avian sống hạnh phúc ở phương Bắc sẵn sàng tham gia cuộc chiến với Đế chế Haven. Văn hoá và tinh thần của Hội Cháo Hành ở Vương quốc Arpen giống như một câu chuyện cổ tích đối với họ.

Hàng ngàn tộc nhân Avian đậu trên các cành cây xung quanh quảng trường chính của Lavias. Và có những người bay lượn trên trời. Do tính chất của tộc Avian, họ có thể sử dụng đôi cánh của mình để giữ thăng bằng giữa không trung trong một khoảng thời gian.

“Chúng ta là tộc Avian đầy tự hào của Lavias, tweet tweet!”

“Cháo Hành!”

“Chúng ta chiến đấu vì công lý và chăm sóc kẻ yếu.”

“Cháo Hành!”

“Chúng ta sẽ tấn công kẻ thù bằng những móng vuốt và mỏ sắc nhọn của mình, đôi cánh kỳ diệu của chúng ta sẽ đưa tất cả đến chiến thắng.”

“Cháo Hành!”

“Bây giờ, chúng ta đã thành lập một nhóm chiến đấu mới. Tên của chúng ta sẽ là đơn vị Cháo Sky!”

“Say oh yeah! Say oh yeahhh!”

Sự thành lập của đơn vị Cháo Sky! Họ là một đơn vị chiến đấu mới có thể thống trị cả mặt đất và bầu trời.

Tộc Avian có thể di chuyển nhanh chóng trên những khoảng cách xa và sẽ không bị ảnh hưởng bởi các đặc điểm của pháo đài. Đôi cánh của họ khiến cho các công trình phòng thủ trở nên lỗi thời và họ có thể quấy nhiễu các Cung Thủ và Pháp Sư ở phía sau.

Nhưng tộc Avian cũng biết về những hạn chế của mình. Những người có khả năng chiến đấu trên bầu trời rất có lợi trong chiến đấu. Họ bay trên không rất nhanh đến nỗi những đòn tấn công ngẫu nhiên rất khó đánh trúng.

Tuy nhiên, những mũi tên mà trúng thì đồng nghĩa với cái chết. Họ có một điểm yếu rất quan trọng trong chiến đấu. Vì loài này không thể mặc áo giáp nên khả năng phòng thủ của họ thực sự yếu.

Mỏ của tộc Avian không thể xuyên thủng khiên của loài người, nên họ bị khắc chế bởi những binh lính mặc giáp trụ. Mặc dù họ có thể mổ đối thủ nhiều lần, chỉ cần nửa giây sơ hở cũng đủ cho họ lên bảng đếm số.

Tất nhiên, tộc Avian cũng có thể dễ dàng sử dụng cung trong chiến đấu.

Nhưng để có được tầm bắn, họ sẽ phơi mình trước những đòn tấn công tầm xa của các Pháp Sư.

Các đòn tấn công khác nhau như Firebolt (Cầu Lửa), Thunderbolt (Cầu Sấm) và Icebolt (Cầu Băng) là những đòn tấn công tầm xa rất hiệu quả để xử lý tộc Avian.

Bay trên bầu trời là một hành động rất tinh tế, thế nên nhận phải chấn thương trên cánh sẽ khiến họ rơi xuống đất.

- Tôi chỉ level 40 thôi... bọn rắn quá đáng sợ khiến tôi không dám ăn.

- Tôi thậm chí chưa từng đi ra ngoài tổ. Tôi hầu như không bao giờ hết trứng.

- Tôi chọn tộc Avian để vượt qua nỗi sợ độ cao. Tôi sợ tôi sẽ phát điên khi bay trên bầu trời.

Những người vừa mới gia nhập tộc Avian đang cảm thấy lo lắng về việc thể hiện tốt trên chiến trường. Tuy nhiên, những điểm yếu này đã sớm có thể vượt qua khi người chơi con người tham gia.

“Bạn không cần phải chiến đấu. Bạn chỉ cần thả chúng tôi vào trại của kẻ thù là được!”

“Chúng tôi sẽ lao về phía kẻ địch. Sẽ dễ dàng hơn nhiều nếu bạn chiến đấu ở một nơi đông đúc.”

“Chà, tôi không quan tâm mình sống sót hay không. Tôi có chết sẽ lại có người khác thế chỗ. Tôi là một phần của Cháo Nấm.”

Những người chơi phương Bắc hợp tác với tộc Avian.

Mặc dù bị hạn chế bởi tầm xa và các Pháp Sư của địch, tộc Avian rất mạnh và có thể gây ra thiệt hại đáng kể. Thêm vào đó, họ có thể vượt qua hệ thống phòng thủ của đối phương.

Những kẻ được vũ trang với sự dũng cảm, đơn vị Cháo Sky ra đời.

Vụ việc xảy ra tại Sông Peshil có ảnh hưởng tâm lý đáng kể đến Guild Hermes.

Tin tức bùng nổ trong bữa tiệc của Đế chế Haven khi đang ăn mừng chiến thắng của họ chống lại Hiệp Sĩ Vực Thẳm.

Vụ việc gây thiệt hại cho phẩm giá tuyệt đối của Đế chế Haven.

“Khó thật. Một sự việc tồi tệ xảy ra vào thời điểm này.”

Lafaye nhẹ nhàng nói với các lãnh đạo của Guild. Lafaye đã không mắc một lỗi nào trong thời gian dẫn dắt Guild Hermes.

Tất nhiên, không thể dự đoán được kết quả của tất cả mọi người trong tương lai. Ngay cả khi có một số thiệt hại, Guild cuối cùng cũng chiến thắng với nhiều lợi ích.

Ảnh hưởng của Lafaye đối với Guild là tuyệt đối. Bardray là trung tâm của quyền lực quân sự của Guild, nhưng Lafaye là người dẫn dắt họ.

Đó là một điều đáng quan tâm bởi vì nhiều người chia bè phái giữa Bardray và Lafaye. Nếu có sự xích mích giữa hai nhà lãnh đạo, thì Guild Hermes sẽ tan vỡ.

Nhưng Bardray và Lafaye biết quá rõ.

Bardray giống như mặt trời rực rỡ. Nếu không có bóng tối, mặt trời sẽ chẳng thể tỏa sáng được bao lâu. Lafaye dẫn dắt họ giành lấy quyền lực lớn hơn. Họ cần có nhau để làm nên những điều vĩ đại.

Tất nhiên, luôn luôn có một khả năng không lường trước được rằng hai người có thể trở thành thù địch với nhau.

Nhưng sự thật là Royal Road không đủ chỗ cho hai người lãnh đạo. Hoàng Đế của Royal Road chỉ có một mà thôi.

Tuy nhiên, dư luận sẽ nâng giá trị của họ lên tận trời cao. Sự chia rẽ sớm sẽ làm suy yếu sức mạnh Đế chế Haven của Guild Hermes, thay vì mang lại một triều đại ổn định hơn.

Lafaye và Bardray hình thành sự đồng thuận với nhau và tôn trọng lẫn nhau.

‘Hắn ta không ngu ngốc. Có những lợi ích trong việc thúc đẩy hắn lên đứng đầu. Một khi hắn được đặt làm Hoàng đế...’

‘Hắn ta thông minh hơn mình. Guild Hermes sẽ không phát triển nhanh chóng như vậy nếu không có Lafaye. Guild sẽ bị suy yếu nếu Lafaye ra đi. Hắn biết những điểm yếu của Guild nên nếu hắn ta gia nhập với kẻ khác... thật nguy hiểm.’

Trong thế giới này, không thể mù quáng tin vào người khác. Sự cám dỗ tức thời có thể làm cho họ cảm thấy như bên kia tốt hơn. Hai người hiểu tâm trí của nhau thế nên họ không phản bội lẫn nhau.

Và Guild Hermes hiện tại đã trở nên khổng lồ. Số tiền đầu tư thậm chí là không thể tưởng tượng được!

Guild Hermes sẽ có được một khoản tiền khổng lồ trong tương lai từ Royal Road và đầu tư vào những thứ khác.

“Nhưng đó có thực sự là đề xuất của họ?”

“Tất nhiên.”

“Tôi chưa từng nghĩ về nó. Quá nhiều tiền... điều đó là không thể tin được.”

“Tôi nghĩ sẽ có một lời đề nghị tương tự như vậy khi Guild Hermes phát triển. Tôi đã dự trù đến số tiền này.”

“Anh sẽ chấp nhận chứ?”

“Tôi không phàn nàn về số tiền. Nhưng không nhất thiết phải nắm lấy bàn tay đưa ra của họ. Tốt hơn là nên nói chuyện để khiến mọi việc thuận lợi hơn cho ta.”

“Tốt nhất là nên chấp nhận lời đề nghị trước khi nó đổ vỡ.”

“Tôi đã xem xét điểm đó.”

Bardray, Lafaye và các nhà lãnh đạo cốt lõi không thể từ chối lời đề nghị.

Sự quyến rũ của tiền bạc. Họ biết giá trị của 1, 2 tỷ won nhưng không thể tưởng tượng được con số đó. Nó nằm ở một đẳng cấp hoàn toàn khác. Tình hình của họ có thể thay đổi được bằng tiền, bởi vậy họ lo lắng về các cuộc đàm phán.

Số tiền và điều khoản thỏa thuận là tất cả các lĩnh vực mà Lafaye, Bardray và các nhà lãnh đạo cốt lõi chú ý đến.

“Nhưng đám Kiến Trúc Sư khó nhằn đấy.”

“Chúng ta sẽ không bị đánh bại trong cuộc chiến này. Chà, đó không phải là thất bại mà là...”

Những người chơi bình thường của Guild Hermes chỉ chú ý đến sự cố bất ngờ. Đã có một cuộc thảo luận về việc gửi thêm quân về phía Bắc.

Tuy nhiên, các nhà lãnh đạo đã triệu tập một cuộc họp để xác định các chính sách.

Một sự cố bất ngờ xảy ra. Số lượng lớn nhân lực và vật tư đã được đổ vào phương Bắc.

Họ muốn một chiến thắng hoàn hảo nhưng Lafaye và các nhà lãnh đạo đã quá kiêu ngạo để gửi thêm quân. Nếu họ gửi thêm quân về phía Bắc thì người chơi Guild Hermes có thể cảm thấy không thoải mái.

Ngoài ra, chỉ cần mất thêm vài ngày để đội quân băng qua sông Peshil.

“Cũng bình thường thôi khi nắm bắt được các bước đi của kẻ thù, do đó bên kia bằng cách nào đó có được loại thông tin này.”

“Thông tin là niềm tự hào của Guild Hermes nhưng nhân lực của chúng ta đã rải rác khắp phương Bắc. Bởi vậy, có khả năng một số chi tiết đã lọt qua mạng lưới của chúng ta.”

“Tôi quan tâm đến thông tin về các Kiến Trúc Sư.”

“Các Kiến Trúc Sư... chúng vô dụng trong chiến tranh. Nếu chúng dám tấn công Đế chế Haven thì chúng sẽ không thành công trong việc chống lại pháo đài của chúng ta.”

Các nhà lãnh đạo đã xem xét kế hoạch của họ cho cuộc chiến phương Bắc và kết luận rằng đó là một chiến thắng chắc chắn. Weed là một biến số khó dự đoán, nhưng khoảng cách về sức mạnh của họ là quá lớn.

Phiêu lưu và chiến tranh chắc chắn khác nhau hoàn toàn. Đánh bại đội quân mạnh mẽ của họ là điều không hề dễ dàng. Các nhà lãnh đạo cũng đã chuẩn bị một phương pháp để làm suy yếu sức mạnh thực sự của phương Bắc.

Lafaye đã đi đến kết luận về cuộc chiến ở phương Bắc.

“Cuộc chiến với Weed sẽ diễn ra trong vài ngày tới. Và chúng ta không thể bị đánh bại. Sẽ có một chiến thắng hoàn hảo khi Vương quốc Arpen bị phá hủy. Sau đó, Lục địa phương Bắc sẽ nằm dưới triều đại của chúng ta.”

“Cho đến nay, chúng ta đã giết chết 890 người của đơn vị Cháo Măng.”

“Không phải đám thành viên Cháo Măng vô dụng hay sao?”

“Level của họ thấp nhưng chúng lại có một ảnh hưởng đặc biệt, đặc biệt là những người có class không phải chiến đấu như Thợ Mỏ và Thương Nhân.”

“Thế thì có ích đấy. Còn tình hình với đơn vị Cháo Nấm thì sao?”

“Yêu cầu giết những cá nhân trên level 350 đã được hoàn thành. Tỷ lệ thành công ban đầu khá cao khi 2.000 tên thiệt mạng.”

“Các đơn vị Cháo Táo Tàu và Cháo Hạt Sồi vẫn đang trong quá trình thực hiện vì chúng đang duy trì an ninh đối với những người được giới thiệu.”

Đế chế Haven đã thành công trong việc truyền bá mạng lưới thông tin của họ khắp phương Bắc.

Chúng tiếp tục thu thập thông tin và làm việc trong bóng tối. Thông tin có thể được sử dụng để nâng cao danh tiếng của người chơi, tiến hành nhiệm vụ và để cho Guild Hermes biết về những người khác. Bằng nhiều cách, đó cũng là một nghề khi các Guild đã hứa với họ bằng hàng hóa và tiền bạc.

Đế chế Haven đã có được thông tin chi tiết về các nhân vật chính ở phương Bắc để hỗ trợ công cuộc chinh phục.

“Nhưng tại sao một thứ như thế này lại cần thiết để giành chiến thắng ở phương Bắc?”

“Các nhà lãnh đạo dường như đang cân nhắc đến tương lai trị vì sau khi chinh phục. Có thể sẽ có sự phản đối dữ dội nếu các cấp dưới của Đế chế Haven được trực tiếp quản lý.”

“Nhưng điều đó vẫn không thể ngăn nổi cuộc nổi dậy.”

“Chúng sẽ bị quân đội trấn áp ngay lập tức. Trước tiên, điều quan trọng là phải có được càng nhiều thông tin càng tốt về các vị lãnh đạo chính tại Cung điện.”

“Nếu Weed ở Cung điện...”

“Chúng ta đã bố trí sẵn các đội sát thủ của Guild Hermes tại Cung điện. Một khi chiến tranh nổ ra, mục tiêu của họ sẽ là Weed.”

Guild Hermes đang dự định sẽ đoạt mạng Weed một khi cuộc chiến tại Cung điện bắt đầu. Cho dù cuộc chiến có thắng hay bại, tốt nhất là nên đảm bảo rằng Weed không thể trốn thoát.

Mọi người đều ý thức được kỹ năng sống sót của Weed. Weed đã thành công trong nhiệm vụ bí kĩ điêu khắc cuối cùng và bây giờ trở thành vật cản trong kế hoạch của họ ở phương Bắc.

Guild Hermes đã quyết định cử một số Sát Thủ hàng đầu để chăm sóc Weed trong cuộc chiến.

Đế chế Haven xác định rằng cái chết của Weed phải chắc chắn xảy ra.

“Huhuhu.”

Trong khi Weed đang đi săn trong các hầm ngục, cậu nhận được tin tức rằng chiến dịch sông Peshil đã thành công.

Mapan nhìn con sông từ một quán rượu ở Yusellin và thông báo với cậu bằng chat riêng.

“Nghe này, tôi vừa nhận được tin vui.”

“Chuyện gì?”

Python đang ngồi trên mặt đất hỏi. Anh không có sức sống bất khuất như của Weed và hoàn toàn kiệt sức.

Họ rất mệt mỏi thế nên có lẽ họ đã bị quét sạch mấy lần rồi nếu không nhờ có Weed.

Phá Hủy Tác Phẩm đã nâng chỉ số Vitality của cậu đến nỗi cậu thậm chí còn không biết mệt. Để cứu các đồng đội của mình, cậu đã phải chiến đấu dữ dội trong khi bị bao vây bởi những con quái vật.

Python và người đàn ông vô danh cảm thấy ngán ngẩm khi nhìn thấy nụ cười quỷ quyệt của Weed.

“Quân đội Đế chế Haven đã bị tổn hại nặng nề ở sông Peshil.”

“Ồ, xin chúc mừng.”

“Tin tốt đấy.”

Python và người đàn ông vô danh trả lời một cách hờ hững. Họ không quan tâm đến Guild Hermes và Đế chế Haven. Họ đã trải qua một số lần va chạm với chúng ở Lục địa Trung tâm.

Nhưng họ không chắc tại sao họ cảm thấy không ổn khi họ nhìn mặt Weed.

Weed nói với nụ cười rạng rỡ.

“Bọn chúng sẽ không dễ dàng vượt qua sông Peshil được đâu. Giờ thì chúng ta có thể cày cuốc thêm vài ngày nữa rồi.”

Khuôn mặt mệt mỏi của ba người trở nên nhợt nhạt hơn.

Python, người đàn ông vô danh và Pale không hề sẵn sàng cho tình huống như vậy. Gần như không thể nói nên lời.

“Vậy thì nên có thời gian nghỉ ngơi...”

“Tôi đã tìm kiếm cơ hội này. Có thể quét sạch tất cả các hầm ngục trên sa mạc rồi.”

“......”

Weed sau đó kéo các đồng đội đi chinh phục các hầm ngục còn lại. Một cuộc càn quét không thương tiếc diễn ra khắp các hầm ngục!

Van Hawk và Tori cũng được triệu hồi trong các hầm ngục hơi khó giải quyết và Triệu Hồi Tác Phẩm cũng được sử dụng để mang Yellowy và Goldman đến. Sức mạnh của chúng được sử dụng linh hoạt dựa vào các đặc tính của hầm ngục.

Nhưng từ bây giờ, đã có một khoảng thời gian lớn giữa các lần săn để nghỉ ngơi. Phép thuật thần thánh của Alveron và thức ăn ngon khiến Vitality của họ có thể chịu đựng được. Điều đặc biệt quan trọng ở vùng sa mạc là kiểm soát Vitality và Độ mệt mỏi.

“Ăn đầy đủ nhé. Chúng ta sẽ nghỉ giải lao trong 3 giờ. Ăn đi và thoải mái nằm nghỉ ngơi.”

Tất cả họ đều phủ phục tại chỗ với những lời nói của Weed. Không biết từ lúc nào, Pale đã gia nhập team khốn khổ của Python và người đàn ông vô danh.

“Cuối cùng chúng ta có thể thư giãn trong 3 giờ.”

“Tôi sẽ nói điều này. Tôi không biết đó có phải là một trò lừa bịp hay không.”

“Có thể cậu ấy cần ngủ. Cậu ta là con người mà.”

Trong khi 3 người đang trò chuyện, Weed lấy dao điêu khắc của mình ra. Các nguyên liệu cần thiết nằm trên mặt cát xung quanh cậu.

Cậu đã sử dụng cát sa mạc để làm một tác phẩm điêu khắc rắn trước khi “làm lão hóa” nó. Tác phẩm điêu khắc bằng cát sụp đổ một chút vì ảnh hưởng của Tạc Tượng Thời Gian.

Vua Tuyệt Đối (Absolute King)

Một tác phẩm điêu khắc vị vua vĩ đại vùng sa mạc.

Tất cả các bộ tộc sống trên sa mạc có thể thờ phụng trước tác phẩm điêu khắc.

Giá trị nghệ thuật: 54

“Chà, nơi này đầy đủ thứ để tạo ra các tác phẩm điêu khắc của mình. Mình có thể tiếp tục liên tục làm các tác phẩm điêu khắc. Nhưng đám hầu cận của mình trông như thế nào nhỉ?”

Cậu cố gắng nhớ những khuôn mặt của Chiến Binh-1, Chiến Binh-2,... nhưng cậu không thể. Cậu đã vắt kiệt sức lao động của họ!

Weed sẽ sử dụng Phá Hủy Tác Phẩm lên tác phẩm khi thời gian nghỉ ngơi kết thúc. Cậu sẽ không ngừng khắc và gọt tỉa các tác phẩm điêu khắc lúc nghỉ ngơi. Trong khi đó những người bị bóc lột sức lao động đang quan sát một cách kinh ngạc.

Như vậy một ngày, hai ngày trôi qua.

Trừ bữa ăn, đi vệ sinh và ngủ trong 4 giờ ngoài đời, cậu dành toàn bộ thời gian đi săn trong Royal Road, điêu khắc và nâng cao độ thành thục kỹ năng.

Ngay cả khi những người bạn săn của cậu không kết nối, không có lý do gì để cậu nghỉ ngơi. Tạc Tượng Thời Gian có thể tạo ra một sự khác biệt quan trọng trong trận chiến, bởi vậy việc quan trọng là nâng nó lên càng nhiều càng tốt.

Tuy nhiên nó lại chỉ tăng lên từng chút một.

“Hãy làm những gì mình có thể. Lao động là cần thiết để nghệ thuật thăng hoa! Lao động hôm nay sẽ rút ngắn thời gian đạt được mục tiêu sau này.”

Đội quân của Đế chế Haven ở phương Bắc cố gắng băng qua sông Peshil. Nếu họ muốn vượt sông Peshil thì họ sẽ cần quay trở lại một khoảng cách khá xa.

“Chúng ta sẽ đưa hàng ngàn chiếc bè lớn sang cùng một lúc. Phải mất một ngày để tất cả quân đội băng qua sông.”

Các chỉ huy quân đội đã đưa ra quyết định. Để làm bè vượt sông, quân lính được phái đi chặt cây. Họ nghĩ sẽ không khó cho các Hiệp Sĩ mạnh mẽ chặt cây để làm bè.

“Tôi tưởng có một khu rừng ở đây...”

“Không, đám cây trên núi đâu rồi?”

Các Hiệp Sĩ đi chặt cây cảm thấy hoang mang. Rất nhiều khu rừng họ từng diễu quân đi qua đều biến mất. Chỉ có những dấu vết ma quái nơi cây từng mọc.

“Thật kỳ lạ... Thử đi quan sát một vòng xem thế nào.”

Các Hiệp Sĩ tiến hành tìm kiếm. Và sau một thời gian dài, họ cuối cùng cũng tìm thấy những cái cây. Cây cối đang đi bộ với những chiếc rễ của chúng.

Đó là tác phẩm của tộc Elf! Những người chơi Elf ở phương Bắc đã di dời hết cây cối đi rồi.

“Chuyện này! Giết đám Elf và báo cáo với đội quân chính!”

Đoàn quân chinh phạt phương Bắc tốn nhiều thời gian hơn dự kiến để chặt cây. Cuối cùng, họ phải vận chuyển gỗ và mất năm ngày để đóng bè.

Tuy nhiên, họ không thể băng qua sông ngay lập tức.

Mưa to gió lớn khiến dòng sông chảy xiết dữ dội, và họ phải chờ đợi suốt nửa ngày.

“Đây thực sự là...”

“Chúng ta đang gặp vận xui.”

Những người chơi Guild Hermes quan sát bầu trời với sự oán giận. Họ đã không nghĩ đến việc mang lều chống nước nên những người lính lĩnh đủ.

“Tinh thần của những người lính sẽ sụt giảm.”

“Tôi quan tâm đến bệnh tật hơn.”

Cảm giác lãnh đạo một đội quân rất đáng kinh ngạc đối với một chỉ huy. Chỉ huy hàng nghìn binh lính trong nỗ lực chinh phục một vương quốc. Không phải bận tâm đến niềm tự hào và danh dự khi chinh phục phương Bắc.

Sau khi Cầu Alkazar sụp đổ và các vấn đề nhỏ xảy ra, sự kiên nhẫn của các chỉ huy đã giảm.

Mưa đã dừng và bầu trời trở nên hoàn toàn không có mây.

Những tấm bè của Đế chế Haven vượt Sông Peshil. Những người chơi phương Bắc cố gắng ngăn chặn chúng một cách tuyệt vọng nhưng những Cung Thủ tinh anh và các Pháp Sư khiến chúng có thể vượt qua an toàn.

Sau 2-3 trận chiến, việc cập bến đã được ổn định và thành công.

Do địa hình bất lợi, họ đã chịu tổn thất 80.000 quân, nhưng phần lớn quân đội và quân nhu đã vượt sông an toàn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!