Virtus's Reader
Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng Huyền Thoại

Chương 44: CHƯƠNG 44: SỨC MẠNH CỦA RƯỢU

Các chiến binh Geomchi đang nghiêm túc xem xét việc đổi tên.

“Chúng ta lạc cmn đường rồi, đã một tháng rồi mà vẫn chưa ra được.”

“Ừ. Đổi tên thành ‘Hội Lạc Lối’ đi. Mọi người thấy sao?”

Vốn là những người chưa từng chơi game trước đây, các Geomchi cứ ngỡ mình đã hoàn toàn thích nghi với Royal Road. Nhưng họ đã nhầm.

Ở những khu vực quen thuộc, các Geomchi ít nhiều vẫn xác định được phương hướng. Tuy nhiên, khi mò mẫm đến vùng đất phía Nam của Vương quốc Rosenheim, họ đã lạc ngay tắp lự và cứ thế loanh quanh tìm đường ra. Họ đến đây vì nghe tin Weed đã trở về Serabourg.

Ánh mắt sư phụ ánh lên vẻ lạnh lùng.

“Kiểu gì ta cũng sẽ gặp được người kế thừa của ta – Weed - trong cái game này.”

“Sư phụ, bọn con cũng muốn gặp Weed.”

Tất cả các võ sinh đều có chung suy nghĩ đó.

“Đi nào, đến gặp nó thôi.”

Và thế là các Geomchi bắt đầu cuộc hành trình dài trở lại Cung điện Serabourg.

“Con nghĩ là đường này, thưa sư phụ.”

“Chúng ta sẽ đi nhanh hơn nếu đi theo lối này.”

“Hở, chúng ta vừa đi qua chỗ này rồi mà.”

Mặc dù các Geomchi ngay lập tức lên đường khi nghe tin Weed trở lại Serabourg, nhưng họ vẫn phải mất hàng tuần mới đến được thủ đô của Rosenheim.

Ấn tượng đầu tiên của họ về thủ đô là nơi những người chơi đang hì hục làm việc, mồ hôi nhễ nhại.

Geomchi49 nhìn họ và cười lớn.

“Đây mà là cách sử dụng sức mạnh à?”

Geomchi116 cũng bật cười.

“Chỉ để bổ được mấy nhát cuốc thế này thôi á? Đúng là kỹ thuật, kỹ thuật cao đấy.”

“Trông họ uể oải thế này thì làm sao mà đóng đinh đúng cách được nhỉ?”

“Chúng ta giúp họ đi.”

“Hoooo!”

Các Geomchi chẳng hề biết gì về phần thưởng. Họ chỉ cởi trần, vác cuốc lên và bắt đầu đập đá.

Level trung bình của những người chơi tại công trường này cao hơn các Geomchi, nhiều người còn có chỉ số STR, AGI cao hơn hẳn. Nhưng điều đó chẳng quan trọng, các Geomchi không lãng phí thời gian mà bắt tay vào việc ngay.

“Để sử dụng cuốc, chỉ sức mạnh thôi thì chưa đủ, còn cần phải có kỹ năng nữa.”

“Phải cho mấy tên gà mờ này sáng mắt ra mới được.”

“Ừ. Cứ để bọn này lo.”

*

Weed, Pale, Surka, Irene, Romuna và thành viên vừa gia nhập tổ đội - Maylon đang nghỉ ngơi.

Đây là lần thứ hai họ đồng hành cùng nhau kể từ chuyến đi Lavias. Lần trước, họ còn chưa kịp nói gì thì Weed đã bị binh lính lôi đi gặp Vua.

Công việc xây dựng kim tự tháp đã vào guồng, và cuối cùng họ cũng có thời gian ngồi với nhau tán gẫu.

Như lần cuối họ gặp mặt, Weed lại được yêu cầu nấu vài món ngon.

Cậu quyết định làm món kimchijeon (một món ăn giống bánh xèo của Hàn Quốc) với nước chanh.

Ban đầu, mọi người nghĩ rằng hai món này hoàn toàn không hợp nhau, nhưng Pale, Surka và những người khác đã hăng hái đánh chén đến nỗi những món Weed làm ra vừa dọn lên đã bốc hơi ngay lập tức.

Nhìn bạn bè ăn uống ngon lành như vậy, cậu không thể không mỉm cười.

“Mọi người ăn nữa chứ?”

“Tất nhiên rồi!”

“Cho em xin 10 suất nhé!” – Maylon hổ báo yêu cầu, giơ cả mười ngón tay lên.

Pale và Surka nhìn cô ngạc nhiên, Maylon chỉ đáp lại bằng một nụ cười.

“Suy cho cùng, ăn ở Royal Road bao nhiêu cũng không béo lên. Vì thế em sẽ ăn thả ga, chẳng cần lo lắng đến cân nặng làm gì. Mà này, anh thật đáng ngạc nhiên đó Weed ạ. Không chỉ là một nhà điêu khắc lành nghề, anh còn là một đầu bếp tài ba nữa. Các cô gái sẽ chết mê chết mệt vì anh mất thôi.”

“Em khen thừa rồi, Weed là một đầu bếp tuyệt vời. Trước đây cậu ấy đã nấu cho bọn anh rất nhiều món ngon đấy Maylon ạ.”

“Hihi, Pale à…”

Việc Pale và Maylon chim chuột nhau khiến mọi người nổi cả da gà.

“Không ngờ đôi bạn trẻ lại tiến triển nhanh đến thế.”

Giọng nói ngọt ngào của Pale... và lời thì thầm hưởng ứng của Maylon. Đúng là một “cặp đôi sến súa”.

“Nổi da gà quá.”

“Chúng nó cứ ríu rít thế suốt ngày đấy.”

Xử lý xong đống kimchijeon, mọi người vươn vai đứng dậy. Họ đã được nghỉ ngơi và ăn uống thoải mái, nhưng giờ không phải lúc để lười nhác. Đã đến lúc làm việc ở công trường kim tự tháp hoặc đi săn quái rồi.

Gần đây, nhóm bốn người họ thường lẻn đến khu vực công trường để hưởng ké hiệu ứng từ bức tượng Sư Tử và đi săn lũ goblin gần đó. Vì vậy, họ phải cày cuốc chăm chỉ để đuổi kịp những người chơi khác.

Đó là một lịch trình dày đặc, nhưng nhờ vậy mà hầu hết mọi người đều tăng được 5 level. Irene thậm chí còn đạt đến level 225. Pale, Surka và Romuna đang ở level 232, kém Weed 20 level.

Pale lẩm bẩm với vẻ châm biếm:

“Trong vòng hai ngày, mình đã chảy máu cam năm lần.”

“Em bảy lần nè,” – Surka đáp.

“Ít nhất thì mọi người cũng không bị chóng mặt,” – Irene nói, và sau khi nghĩ một lát thì bổ sung thêm:

“Mũi em lúc nào cũng như bị bịt chặt lại. Lúc trên tàu điện ngầm, em nhìn những người xung quanh cứ như lũ Goblin vậy. Em không thể phân biệt được đâu là game, đâu là đời thực nữa rồi.”

“...”

Weed và những người khác nhìn Irene, chết lặng.

“Thật may em ấy là một Tu Sĩ.”

Surka thuộc class Monk, nếu bị ảo giác, cô bé có thể tấn công người khác bằng nắm đấm của mình. Tạ ơn trời phật, Irene không thuộc class chiến đấu, trong tổ đội, cô chỉ làm nhiệm vụ hỗ trợ.

Những ngày qua thật khó khăn đối với nhóm của Pale, ngoài đời thực, họ đều rất mệt mỏi và bị ảo giác.

Không có nhiều người chơi trâu bò được như Weed, chỉ ngủ 4 tiếng một ngày và chơi Royal Road trong suốt khoảng thời gian còn lại. Cậu không cảm thấy bất kỳ hậu quả nào của việc chơi game quá nhiều.

“So với việc phải ngồi cả năm trời trong những căn phòng chật chội để may mắt búp bê và nhuộm quần áo, thì chơi Royal Road sướng hơn cả trăm lần.”

Weed cảm thấy rùng mình khi nghĩ về những ký ức đó. Một căn phòng bé tí, nhiều bụi đến khó thở và các loại thuốc nhuộm được sử dụng rất độc hại, khiến da cậu ngay lập tức bị mẩn đỏ trong lúc làm việc.

Sau đó, cậu nghỉ việc và mất một thời gian khá dài cho cuộc điều trị tốn kém tại bệnh viện. Kể từ đó, cậu nhận ra, không có gì quý hơn sức khỏe.

Mặc dù dành phần lớn thời gian cho Royal Road, Weed vẫn cố gắng dành thời gian để tập thể dục.

Và để ngủ ngon, trước khi đi ngủ, cậu luôn tự nhủ trong đầu:

“Mình có thể ngủ ngon.”

“Mình sẽ ngủ ngon.”

“Mình sẽ ngủ 4 tiếng rồi dậy nghỉ ngơi.”

“Mình sẽ có những giấc mơ đẹp.”

Đối với người khác, đó là một cuộc trò chuyện vô nghĩa, nhưng với Lee Hyun, những lời đó như một lời cầu nguyện có tác dụng lớn không ngờ. Cậu có thể ngủ ngon, và khi hồi phục sức khỏe, cậu lại vội vàng chinh phục những đỉnh cao mới trong Royal Road.

Thành thật mà nói, khoảng thời gian gần đây Lee Hyun mới có thể ngủ ngon. Hơn 10 năm qua, cậu đã sống trong nỗi sợ hãi do bọn cho vay nặng lãi mang lại. Điều đó khiến cậu không thể ngủ ngon giấc.

Chỉ sau khi trả hết nợ, cậu mới có cơ hội tiết kiệm cho gia đình. Nhờ đó, Lee Hyun đã có thể buông bỏ nỗi sợ hãi trong lòng và bắt đầu tận hưởng cuộc sống.

*

Sau bữa tối, cả nhóm quyết định đi săn. Còn gì tuyệt hơn khi được đi săn cùng những người bạn mà mình có thể hoàn toàn tin tưởng.

Nhưng rồi, năm người đàn ông tiếp cận họ. Đó là các Geomchi.

“Cho bọn ta đi với.”

Sư phụ Geomchi và bốn đại đệ tử của ông đã không tham gia xây dựng lăng mộ.

Võ sư thì không thể làm công việc của võ sinh được.

Sau đó, họ tìm gặp Weed và đến đúng lúc nhóm của cậu chuẩn bị đi săn quái.

“Cho bọn ta đi cùng đi.”

“Bọn ta sẽ không làm gánh nặng của mọi người đâu, hãy tin tưởng bọn ta.”

Cách đây không lâu, các Geomchi đã chuyển class thành Võ Sư.

Nhờ đó, ngoài việc được tăng đáng kể chỉ số tấn công, họ còn có thể sử dụng được tất cả các loại vũ khí trong game.

Hầu hết các võ sinh đều có level 180, nhưng sư phụ đã vượt qua level 200. Đó là nhờ việc họ không tham gia bất kỳ ngành nghề nào ngoài săn quái, do vậy level của họ tăng với tốc độ không tưởng.

Bên cạnh đó, gần đây họ bắt đầu nhận các nhiệm vụ, dù không phức tạp và rất dễ hoàn thành. Hầu hết là những nhiệm vụ yêu cầu tiêu diệt ai đó hoặc thu thập item.

“Ok, năm người có thể đi cùng.”

Tất nhiên là Weed rất vui mừng khi có họ tham gia. Trong Royal Road, việc lập tổ đội linh hoạt để đi săn là chuyện bình thường.

Khác với những game cũ dùng chuột và bàn phím, game thực tế ảo tập trung nhiều hơn vào tinh thần đồng đội. Cách di chuyển và phản ứng của người chơi trong các tình huống khác nhau phụ thuộc rất nhiều vào các thành viên khác trong tổ đội. Vì vậy, những người có khả năng chiến đấu tốt ngoài đời thực luôn tự tin trong các trận chiến ở Royal Road. Một người thông minh sẽ dùng bộ não của mình để đưa ra quyết định chính xác, còn một người được huấn luyện bài bản có thể tận dụng phản xạ và kỹ năng chiến đấu tuyệt vời của mình khi đi săn.

Thực tế ảo rất gần với đời thực. Vì lẽ đó, đôi khi những người chơi không biết cách chiến đấu trong các tình huống khó khăn và căng thẳng sẽ bị coi là gánh nặng cho cả đội.

Tất nhiên, hầu hết người chơi đều bắt đầu game với kiến thức chiến đấu bằng không, nhưng qua quá trình chơi, họ tích lũy kinh nghiệm và trở nên lợi hại hơn. Quá trình ban đầu này được gọi là “học hỏi” và nó quyết định cách những người chơi khác đối xử với bạn.

Nhưng tất cả những vấn-đề-nan-giải của người chơi mới này chẳng là gì với năm Geomchi đứng đầu, bởi họ là những chiến binh cừ khôi nhất. Geomchi1, 2, 3, 4, 5 đều là những bậc thầy kiếm thuật ngoài đời thực và cả trong game.

Weed không hề nghi ngờ khả năng chiến đấu của họ. Hơn nữa, cậu còn rất háo hức được tận mắt chứng kiến các kỹ năng của class Võ Sư.

Với sự góp mặt của năm Geomchi, tổ đội của họ phát triển mạnh về cả chất lượng lẫn số lượng.

Họ quyết định thuê ngựa vì bãi quái ở khá xa. Pale đã đề xuất ý tưởng này vì cậu chàng hiểu biết khá rộng về Royal Road, Weed không có ý kiến gì khác ngoài việc đồng ý.

“Chúng ta đang đi đâu vậy? Nơi quái quỷ nào mà mất những hai tiếng phi ngựa thế?”

“Đến Hẻm núi Huntress. Chúng là những con quái level 280, thường hợp thành nhóm nhỏ gồm hai hoặc ba tên để đi săn những con quái khác. Đó là một nơi rất nguy hiểm. Tôi mới chỉ đọc về chúng chứ chưa từng mò đến.”

Sau những lời Pale nói, Weed nhớ lại những thông tin cậu biết được về lũ Huntress. Chúng là những nữ chiến binh Amazon, rất giỏi dùng kiếm, giáo và roi.

“Ồ, hiểu rồi. Vậy nơi đó như thế nào?”

“Một hẻm núi. Khi chúng ta tiến vào đó, cuộc đi săn sẽ bắt đầu. Lũ Huntress có một tập tính thế này: chúng không bao giờ tấn công người chơi đặt chân lên lãnh địa của chúng ngay lập tức. Chúng sẽ chờ đợi, quan sát những kẻ đột nhập thật kỹ, chờ đến khi họ vào trung tâm hẻm núi, chúng sẽ chia thành những nhóm nhỏ và tấn công. Không tiêu diệt được hết lũ Huntress tấn công thì không bao giờ thoát khỏi hẻm núi đó được.”

“Vậy một là chúng ta thanh lý sạch sẽ, hai là nằm lại cả đám hả?”

“Đúng vậy, nơi này thực sự nguy hiểm đấy.”

Cứ thế, vừa cưỡi ngựa, vừa trò chuyện, cuối cùng họ cũng đến Hẻm núi Huntress.

“Hừm... Có mùi nguy hiểm đâu đây.” Surka thận trọng kiểm tra hai bên vách đá.

Những Huntress, mặc áo choàng đen, đang ẩn nấp sau cây cối và bụi rậm trên đỉnh vách đá. Mặc dù đã cố gắng không để bị phát hiện, Weed và đồng bọn vẫn cảm giác được mình đang bị theo dõi.

“Đúng thật, chúng không tấn công chúng ta.”

“Chúng sẽ tấn công ngay khi quân tiếp viện đến nơi.”

“Nếu chúng ta tấn công bọn chúng ngay bây giờ thì sao?”

“Cậu ngốc à? Nếu chúng ta thu hút sự chú ý của chúng, chúng ta sẽ bị bao vây.”

“Chúng ta phải chuẩn bị cho trận chiến này.”

Weed ném balo xuống đất và lấy ra các công cụ.

“Weed, anh đang làm gì thế?”

Trước câu hỏi của Irene, Weed chỉ đưa tay ra.

“Đưa vũ khí và áo giáp của em cho anh.”

“Hả?”

“Chúng ta phải chuẩn bị thật kỹ càng trước khi chiến đấu.”

“À, vâng.”

Sau khi nhớ ra skill rèn và may vá của Weed đã đạt đến bậc trung cấp, cả đội bắt đầu xếp hàng đưa trang bị của họ cho cậu.

Weed mài gươm, đánh bóng áo giáp, và ủi quần áo.

Đối với Maylon, hành động của Weed thật bí ẩn, cô lặng lẽ hỏi Pale:

“Anh Weed đang làm gì vậy?”

Khi họ quyết định đi săn và mời một nhà điêu khắc đi cùng, cô cứ ngỡ đó là vì Weed là bạn của họ và cần giúp đỡ để lên level. Suy cho cùng, ai cũng biết những người chơi thuộc class sản xuất thường rất khó lên level vì họ chiến đấu khá tệ.

Tuy nhiên, ngay từ đầu, Pale, Romuna và những người khác đã đồng ý để Weed làm trưởng nhóm. Ý kiến cậu đưa ra luôn là quan trọng nhất.

Maylon làm việc ở đài truyền hình, vì vậy cô nghĩ mình có thể nắm bắt tình huống rất nhanh chóng, nhưng giờ cô đang cảm thấy bối rối và không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Những hành động của Weed thật khó hiểu đối với Maylon.

Cậu ủi quần áo, mài kiếm và đánh bóng áo giáp.

Pale mỉm cười giải thích với cô:

“Thật khó tin, nhưng Weed đã đạt đến level trung cấp nghề rèn rồi đó.”

“Hả?”

Maylon thực sự ngạc nhiên, cô nghĩ Pale đang chém gió. Trên cả lục địa Versailles, có mấy thợ rèn đạt đến level trung cấp chứ. Cô không thể tin nổi một người có level trung cấp điêu khắc như Weed lại có thể phát triển skill rèn lên đẳng cấp tương tự.

“Ấy chà, đừng ngạc nhiên thế chứ. Ngoài skill rèn, Weed còn có...”

Pale muốn nói tiếp, nhưng đã quá muộn. Weed đã buff xong trang bị của các đồng đội khác và giờ đến lượt Maylon. Với một chút do dự, cô đưa cây cung ra.

“Wow, cây cung này ngon đấy.”

Sau khi nhìn thấy vũ khí này, Weed cảm thấy ngạc nhiên.

Một item hiếm!

‘Nó có thể bán với giá 10.000 đô.’

Mắt Weed sáng lên, hiện rõ sự tham lam. Thật không dễ dàng gì để sở hữu một item hiếm trong Royal Road.

Maylon đã rất lo lắng, và Weed, sau khi áp chế sự tham lam trong lòng, chậm rãi điều chỉnh dây cung dựa trên độ co giãn của item.

Khi Maylon nhận lại vũ khí của mình, cô cảm thấy kinh ngạc.

> Cung của Tinh Linh Cao Cấp Venus

>

> Độ bền: 40/40

> Tấn công: 75

> Tầm xa: 16

>

> Chỉ cần một cú bắn từ chiếc cung này, bạn sẽ dễ dàng hạ gục đối thủ bất hạnh của mình. Dây cung được làm từ tóc của Tinh Linh Cao Cấp, mang lại may mắn và làm giảm nhuệ khí của kẻ địch.

>

> Yêu cầu:

> - Level: 230

> - Nhanh nhẹn: 700

> - Chỉ dành cho class Cung Thủ

>

> Hiệu ứng:

> - Sức mạnh +15

> - Nhanh nhẹn +20

> - Chính xác +60

> - Tăng 25% tỉ lệ kích hoạt skill Phát Bắn Nhanh

> - Tốn 3 Mana mỗi phát bắn

> - Tỉ lệ làm chậm kẻ địch 100%

>

> *Cây cung được cải tiến bởi một thợ thủ công lành nghề*

>

> Hiệu ứng cộng thêm:

> - Sức mạnh +9

> - Nhanh nhẹn +15

> - Chính xác +16

> - Tăng 10% tỉ lệ kích hoạt các skill

> - Tầm xa +5

“Wow!”

Maylon kiểm tra lại cây cung của mình.

Weed mới chỉ động tay vào nó một chút mà các chỉ số đã tăng 20%.

“Vậy ra đây là những gì một thợ rèn trung cấp có thể làm được.”

Cây cung này là món quà Maylon được tặng. Mặc dù độ bền của nó khá thấp, nhưng đó không phải là một bất lợi lớn như kiếm, vì bạn không cần phải dùng cung để chém giết quái vật.

“Và giờ, đưa quần áo của cô cho tôi được chứ?”

“Nhưng... nó được làm từ vải mà.”

Maylon bối rối nhìn Weed. Thợ rèn chỉ có thể tác động lên áo giáp và vũ khí thôi chứ nhỉ.

“Cứ làm những gì cậu ấy nói đi.”

Maylon tin tưởng Pale nhưng vẫn có chút nghi ngờ khi đưa ra bộ đồ bằng vải ngũ sắc.

Đó là một bộ quần áo cực kỳ hiếm, được may bởi một bậc thầy.

Sau khi nhận lấy bộ đồ, Weed lập tức nhận ra item này do chính tay mình tạo ra và được bán qua cuộc đấu giá của Mapan. Bằng cách nào đó, nó đã nằm trong tay Maylon.

Weed chậm rãi ủi các nếp nhăn, đồng thời làm tăng các thuộc tính bảo vệ, tốc độ hồi HP và khả năng chống lại cái lạnh của bộ đồ.

“Không thể tin được.”

Maylon mở to mắt ngạc nhiên, cô không thốt nên lời nữa rồi.

Weed sửa chữa trang bị của mọi người, giúp tăng đáng kể các chỉ số tấn công, phòng thủ, sức mạnh và những thông số khác. Sức mạnh tổng thể của tổ đội nhờ đó tăng lên đáng kể.

Nhưng Weed chưa dừng lại, cậu cất các công cụ vào túi và lấy ra một bộ đồ nấu ăn.

Surka là người mong đợi giây phút này nhất.

“Tôi sẽ làm món bít tết cho mọi người.”

“Wow!”

Mặc dù vừa mới ăn xong, nhưng Surka vẫn reo lên như thể đã bị bỏ đói mấy tuần rồi. Cô yêu thích hương vị của những món ăn mới mẻ, ngon lành, nhưng cũng rất hứng thú với quá trình Weed tạo ra chúng.

Toàn bộ quá trình nấu ăn của Weed giống như ảo thuật. Trong suốt quá trình chiên, nhiệt độ tăng cao có thể làm cháy thịt. Nhưng Weed khống chế ngọn lửa rất tốt, và chẳng mấy chốc mùi thơm của món bít tết lan tỏa ra mọi hướng.

Mùi vị đó khơi dậy sự thèm thuồng từ các thành viên khác.

Đây chính là lý do khiến Pale và những người khác luôn háo hức được đi săn cùng Weed.

“Nhìn nó hấp dẫn quá.”

“Đẹp mắt nữa.”

Irene và Romuna bị miếng thịt làm mờ mắt. Lúc này, họ đang mơ màng về mùi vị tuyệt vời của món ăn sắp được thưởng thức.

“Wow, mùi vị quá tuyệt!”

“Ngon hơn bánh mì lúa mạch gấp 100 lần!”

“Chúng tôi ăn thêm được chứ?”

Năm Geomchi nuốt ừng ực như hổ đói.

“Nhai kỹ đi đã.”

“Chúng tôi đã được Weed phục vụ bữa ăn kiểu này rất nhiều lần rồi.”

Những cô gái từ chối phần ăn của họ. Weed có thể chế biến thêm, vì vậy chỉ có các Geomchi là được lợi. Những cô gái không biết rằng họ đã sai lầm cỡ nào.

“Mấy miếng bít tết này nhỏ quá.”

“Yummy! Hóa ra đây là hương vị của những món ăn cao cấp à?”

Năm Geomchi ăn như thể để bù đắp cho những tháng ngày đau khổ chỉ biết gặm bánh mì lúa mạch.

Ban đầu, Weed muốn chuẩn bị thật cẩn thận trước khi chiến đấu, và khẩu phần của mỗi người chỉ một đĩa là đủ. Thế nhưng năm Geomchi ăn quá nhanh, khiến cậu phải sử dụng hầu hết số thịt mình mang theo.

“Thêm nữa đi! Nhanh tay lên nào!”

“Tái thôi cũng được, nhanh mang qua đây!”

Geomchi3 thậm chí còn đòi ăn cả thịt tái. Cứ thế, toàn bộ số bít tết Weed làm ra đều chui tọt vào bụng các Geomchi.

Tuy nhiên, thế vẫn là chưa đủ.

“Weed.”

“Vâng?”

“Cậu là đầu bếp tài ba đấy.”

“Dạ, cũng không có gì đáng tự hào. Nhưng nếu các sư huynh còn thấy đói, tiểu bối có thể nấu vài món cho mọi người.”

Geomchi gật đầu như gà mổ thóc, xong hắng giọng rồi nói:

“Hừm hừm. Thịt thà thì cũng đủ rồi. Nhưng... sau một bữa ăn ngon nhường này, ta lại bị khát khô cả cổ rồi đây.”

“Trước khi rời Serabourg, con có mang theo một chút nước. Sư phụ có muốn uống không?”

Weed tìm kiếm trong balo và lấy ra một chai nước, nhưng khi cậu đưa nó cho sư phụ, ông lắc đầu.

“Ý ta không phải là thứ này...”

“Thế là cái gì ạ? Không phải sư phụ đang định nói đến rượu chứ?” – Weed hỏi và sau đó nhận ra ý đồ của sư phụ mình. Ông gật đầu đồng ý.

“Chà, cũng không phải cần thiết lắm... nhưng mà con có hả?”

“Ồ, sư phụ phải nói rõ cho con biết sớm chứ.”

Weed đặt những đồ uống có cồn ở sâu trong balo. Chủ yếu là những chế phẩm rượu cậu tự tay làm từ hỗn hợp thảo mộc. Một khi kỹ năng nấu nướng đạt đến level cao cấp, cậu sẽ tìm những skill chế rượu và cố gắng phát triển nó càng cao càng tốt. Bất cứ khi nào phát hiện những thảo mộc hoặc cây leo thích hợp cho việc chế rượu, cậu sẽ mua nhiều nhất có thể và chế đồ uống.

Thực phẩm không chỉ bao hàm mỗi món ăn. Đồ uống đi kèm phù hợp cũng khiến tác dụng của đồ ăn tăng lên. Rượu không chỉ làm tăng tác dụng của thức ăn, nó còn tăng chỉ số sức mạnh và thể lực nữa.

Không may, không giống như thực phẩm, rượu phải được chuẩn bị trước, bởi để chế ra nó tốn khá nhiều thời gian.

Weed rút từ trong túi ra một chai đựng chất lỏng có mùi thảo mộc và rượu vang.

“Tốt rồi, ở đây có rượu và một ít đồ nhắm.”

Cậu nhanh chóng thò tay vào balô rồi rút ra thêm một chai rượu nữa. Kèm theo đó là món nhậu được cậu làm từ cá khô.

“Cảm ơn con.”

Geomchi không nghĩ còn có cả đồ nhắm, ông sung sướng mở chai rượu ra và bắt đầu uống.

Trông thấy cảnh đó, Geomchi2 cũng tiếp cận Weed.

“Khụ-khụ. Thành thật mà nói, tôi cũng đang khát khô cả cổ.”

“Ok, tôi sẽ đưa một chai rượu cho anh.”

Weed nhanh chóng lấy ra một chai rượu khác và đưa nó cho Geomchi2. Và sau đó, không phải chờ những Geomchi còn lại kêu khát, cậu đưa cho mỗi người một chai rượu. Làm xong tất cả những việc nên làm đó, cậu mỉm cười.

Thực tế thì Weed đã lường trước được việc này và chuẩn bị sẵn rượu phục vụ cho các Geomchi trước khi chiến đấu. Cậu muốn chứng kiến màn biểu diễn đặc sắc nhất của họ và rượu là cần thiết để họ có thể tối đa hóa các chỉ số của mình.

‘Họ chiến đấu càng hiệu quả, vụ săn quái sẽ càng suôn sẻ. Để đạt được kinh nghiệm nhanh chóng, màn trình diễn của các thành viên trong tổ đội là rất quan trọng.’

Weed đưa cốc cho Pale và đồng bọn.

“Cái gì, bọn tôi cũng uống được á?”

“Dĩ nhiên, rượu này sẽ giúp tăng chỉ số sức mạnh và thể lực của mọi người.”

Những thành viên trong tổ đội nhấp một ngụm và nhận thấy các chỉ số của mình được cải thiện.

Maylon đang trong cơn hoảng loạn.

‘Sao lại vậy?... Cái quái gì... Cái tổ đội này là thể loại quái gì vậy?’

Do nghề nghiệp là một phóng viên, Maylon đã được đi săn với rất nhiều tổ đội khác nhau. Thậm chí cả với những người chơi hiểu biết rộng có level cao, hoặc những thành viên có sức ảnh hưởng trong các guild. Vì vậy, kinh nghiệm đi săn của cô cực kỳ phong phú.

Nhưng những gì đang xảy ra ở đây đã phủ nhận tất cả những quy tắc cơ bản của cô.

Trong tổ đội này, một thợ thủ công đồng thời là một nhà điêu khắc chịu trách nhiệm cải thiện các chỉ số của mỗi thành viên trong nhóm. Và mọi người đều cho đó là việc bình thường. Thông thường thì chỉ có Bard, Priest và Shaman mới có thể làm được điều này.

Đây quả thực là một tổ đội với sự kết hợp khác thường. Maylon uống rượu và quan sát cẩn thận.

“Weed...”

“Sao cơ?”

“Còn gì uống không? Thử loại khác đi.”

“Ặc...”

Đầu tiên Weed từ chối, cậu đã rất nỗ lực để làm ra đống rượu này, có thể nói đó là tài sản riêng của cậu.

Nhưng sư phụ cậu nói với giọng van nài:

“Một chút thôi, chỉ một ngụm thôi mà.”

Nếu ông hỏi trực tiếp, sẽ thật dễ dàng để nói không. Nhưng vẻ mặt đau khổ của ông đã khiến cậu không thể chối từ.

Sau đó, những Geomchi khác cố gắng ngăn cản sư phụ mình.

“Sư phụ, sư phụ đừng nên uống nữa.”

“Con chắc chắn là Weed đã phải rất vất vả mới chế được chỗ rượu này đó.”

“Ta chỉ định thử thêm một chút thôi mà.”

“Level của chúng ta thấp quá. Chúng ta nên biết ơn vì họ đã chấp nhận cho chúng ta gia nhập tổ đội.”

Mặc dù ý đồ của họ là ngăn cản sư phụ mình không uống nữa, nhưng những lời họ nói ra hoàn toàn không thể hiện điều đó, bởi chính họ cũng muốn uống thêm rượu của Weed.

“Thử thêm mấy loại này nữa đi.”

Trước mặt sư phụ Ahn là một đống chai lọ đựng chất lỏng với đủ màu sắc: trong suốt, đen, tím... Một trong số chúng thậm chí còn có rắn ở bên trong, và đây là lần đầu tiên Weed khui chai rượu này ra.

“Ồ, Rượu rắn Soju!”

Các Geomchi vồ lấy chai rượu và bắt đầu uống.

“Sư phụ, nhậu khôngggggggggg!”

“Sức bền tăng thêm một chút rồi.”

“Uống rượu này sẽ giúp tăng năng lượng đấy.”

“Đây là thứ rượu ngon nhất tôi từng được thử.”

Weed đã phải bỏ tiền mua nguyên liệu để chế rượu soju. Lượng rượu rắn soju càng giảm, Weed càng thêm khó chịu vì xót của. Trong khi đó, các Geomchi vẫn nốc rượu với tốc độ bàn thờ, họ đã bắt đầu ngà ngà say nên không còn nhận thức được cái gì đang xảy ra xung quanh nữa.

‘Không sao, không sao, chi phí chỉ vài đồng thôi mà.’

Hầu hết thành phần chế rượu Weed đều tự kiếm được. Ví dụ như rắn là do cậu bắt. Những thứ bắt buộc phải mua đều khá rẻ. Trong số đó chỉ có bình đựng rượu là tốn kém nhất, cậu phải cắn răng bỏ ra hẳn 1 bạc để thu mua, nhưng nó không có vẻ là sẽ biến mất.

Có vài thứ khiến cậu khá lo lắng. Có hẳn một câu nói về điều đó: “Càng giàu thì càng không dám chi tiêu quá một xu, mà càng không dám chi quá một xu thì càng giàu”. Vài tuần qua Weed đã “cá kiếm” được một khoản lớn, với 70.000 vàng trong tay, khi đi lại những đồng tiền trong túi kêu leng keng rất to. Hầu hết số tiền này cậu kiếm được từ việc rút ruột công trình xây lăng mộ. Tổng giá trị công trình là rất lớn, và cậu chỉ việc tiết kiệm chúng bằng cách sử dụng vật liệu rẻ tiền.

Hồi vẫn còn là trẻ vị thành niên, Weed đã từng làm việc bất hợp pháp trong công trường xây dựng và nhớ rất rõ những lời dạy của cai thầu. Và khi nhận việc xây dựng lăng mộ, cậu chỉ việc áp dụng lại những kiến thức đã học được. Weed được giao 100.000 vàng, và cậu rút ruột được 60.000 vàng cho riêng mình.

“Kiến thức không được sử dụng – là kiến thức bỏ đi.”

Weed mỉm cười hài lòng.

Trong khi đó, các Geomchi đã hoàn toàn quên đi lời hứa của mình và tiếp tục tu ừng ực những chai rượu mới.

“Ồ, rượu ngon quá!”

“Sư phụ, làm vài tợp nữa đi. Ngon lắm.”

“Ô kê, ta nghiện cmn rượu này rồi.”

Không có ai dám ngăn cản các Geomchi cả. Nếu ở ngoài đời họ trông như những chiến binh dữ dằn, thì trong game, thân hình hộ pháp của họ chẳng khác nào một thứ vũ khí chết người. Họ sở hữu đôi mắt sắc lạnh và ánh mắt dữ dội, điều đó đã áp đảo Pale và những người khác.

Những người còn lại đều muốn ngăn cản các Geomchi, nhưng họ không nghĩ được cách nào để làm điều đó.

“Hic... Ngon quá.”

“Sư phụ, hôm nay người uống khá hơn đấy. Ồ, và sao lại có hai sư phụ thế này. Người phân thân à?”

“Xem ai đang nói này, nhóc con. Ta còn thấy hẳn bốn người cơ.”

“Ah-ha-ha-ha!”

Họ cười to, và sau đó bắt đầu ép Pale uống rượu.

“Nào nào, nam vô tửu như kỳ vô phong, làm một chén đi Pale. Mà khoan, nhớ là vào ba ra bảy đấy nhé.”

“Không không, tôi uống rồi mà.”

“Thế thì làm thêm chén nữa. Có rượu ngon, có cả bạn hiền là ta đây, cậu không cảm thấy cái thế giới này ngày càng tươi đẹp hơn sao?”

Pale cố gắng từ chối, nhưng cuối cùng không thể cưỡng lại nổi các Geomchi. Thực tế thì anh cũng muốn uống. Rượu của Weed rất ngọt và thơm.

Sau Pale là đến lượt các cô gái.

“Nào, tất cả cùng uống nào. Zô!”

“Ồ, cảm ơn. Mấy thanh niên bắt đầu hòa đồng hơn rồi đấy.”

“À há, tất nhiên rồi. Bạn nhậu rồi sẽ thành bạn tốt.”

Mọi người tiếp tục uống với nhau.

“Tên cô là Romuna? Ồ, cô thật dễ gần và xinh đẹp.”

“Maylon, sao cô chẳng sôi nổi gì thế?”

“Ồ, cảm ơn. Rót cho tôi thêm chén nữa đi.”

Một chén, rồi hai chén, rồi ba chén. Gương mặt mọi người bắt đầu đỏ bừng và những tiếng cười nói liên tục vang lên.

Weed chợt cảm thấy lo lắng. Cách đây không lâu, cậu đã vượt qua những thử thách khó khăn ở tỉnh Morata, và hành vi của những đồng đội hiện tại trông khá lạ.

“Chờ chút đã... Không... Không.”

Điều tồi tệ nhất đã xảy ra. Đồng đội cậu vẫn tiếp tục uống rượu khi một tin nhắn hiện ra trước mặt Weed.

> [Hệ thống: Thành viên trong tổ đội của bạn đã uống quá nhiều và say mèm.]

> - HP của họ giảm 70%.

> - STR và AGI giảm một nửa.

> - Người chơi không thể sử dụng các skill liên quan đến WIS, INTEL và Mana. Khi tỉnh rượu, họ sẽ bị chóng mặt và gặp ảo giác.

>

> Danh sách người chơi say rượu:

> - Geomchi

> - Geomchi2

> - Geomchi3

> - Geomchi4

> - Geomchi5

> - Pale

> - Surka

> - Romuna

> - Irene

> - Maylon

Mục tiêu ban đầu của tổ đội là đến Hẻm núi Huntress để săn quái, và giờ thì mọi người trừ Weed đều say mềm và đang làm trò hề quanh cậu.

“Ồ, nhìn kìa, những ngôi sao.”

“Thật huyền bí...”

“Ha-ha-ha, đến hẻm núi này uống rượu là một phát kiến vĩ đại. Đây mới là cuộc sống chứ.”

Geomchi, Pale và những người khác quyết định nằm dài ra đất dưới ánh nắng chói chang.

Weed nhìn cảnh này và gần như chết đứng. Cậu muốn thấy những bậc thầy chiến đấu thực sự, muốn chứng kiến họ dùng skill và kỹ thuật của mình hạ gục lũ quái. Giờ chắc chỉ còn trong mơ thôi.

Và vấn đề ngày càng tồi tệ hơn khi lũ Huntress xuất hiện.

Weed thở dài ngao ngán và hét lên:

“Triệu hồi Hiệp Sĩ Tử Thần!”

Van Hawk, kẻ luôn được Weed dựa dẫm, xuất hiện trong đám khói đen.

“Ngài gọi ta sao, thưa chủ nhân tôn kính?”

“Tấn công lũ Huntress đi. Lần train này sẽ thú vị lắm đấy.”

“Hiểu rồi, thưa ông chủ. Nhưng tôi muốn nói với ngài vài điều...”

“Ngươi cứ nói...”

“Chúng ta đã kề vai sát cánh trong một thời gian dài. Nhờ sức mạnh của tình bạn giữa chúng ta, tôi đã có thể thoát khỏi gông cùm của pháp thuật triệu hồi và nhớ lại cuộc sống trước kia. Tôi, hiệp sĩ Van Hawk đến từ Vương quốc Kalamor, thừa nhận ngài là ông chủ của tôi. Kể từ giờ, ngài có thể triệu hồi tôi bất cứ lúc nào mà không cần sợi dây chuyền này, tôi sẽ luôn xuất hiện sau khi ngài gọi.”

Dây chuyền Sinh mệnh Đỏ được tạo ra bởi Bar Khan. Ngay cả khi không đeo sợi dây chuyền này, Weed vẫn có thể gọi ra Van Hawk. Dây chuyền Sinh mệnh Đỏ biến thành màu trắng sáng.

“Chờ một chút. Giờ ta có thể tháo sợi dây chuyền này ra? Thế điểm EXP của ta thì sao?”

Nếu Hiệp Sĩ Tử Thần không nói dối, chiếc vòng cổ đã không còn mang lại bất cứ hiệu ứng hay điểm chỉ số cộng thêm nào nữa. Giờ Weed có thể an toàn tháo nó ra.

Thực tế thì Weed không quan trọng việc có đeo dây chuyền hay không. Cũng như nhẫn, dây chuyền trong game là những item rất có giá trị, và việc sở hữu một item mang lại hiệu ứng ngon lành dạng này, chẳng khác gì hái sao trên trời.

Những sợi dây chuyền chất lượng luôn được bán với giá cao ngất ngưởng, vì vậy trừ khi nhận được một chiếc thực sự có giá trị cho bản thân, giấc mơ trang sức của Weed vẫn mãi chỉ là giấc mơ.

Đến lúc này, Weed vẫn tỏ ra khó chịu khi phải chia sẻ EXP của mình cho Hiệp Sĩ Tử Thần, 20% chứ không ít.

“Ngài có thể triệu hồi tôi mà không cần sợi dây chuyền. Tôi đã công nhận ngài là ông chủ của mình rồi.”

Một tiếng thở dài nhẹ nhõm vang lên, dù tình hình đang hết sức khó khăn. Không còn phải chia sẻ EXP nữa, Weed được giải thoát rồi.

Hiệp Sĩ Tử Thần bình thản nhìn lũ Huntress đang áp sát.

“Tôi phải tiêu diệt chúng hả?”

“Đúng thế, tấn công đi.”

Dưới yêu cầu của Weed, Hiệp Sĩ Tử Thần bắt đầu sử dụng skill của mình.

“Lưỡi Đao Tử Thần!”

Những dòng xoáy năng lượng hắc ám phát ra từ cây kiếm đâm vào lũ Huntress đang tiếp cận. Tuy nhiên, những con quái cấp cao như chúng không dễ dàng bị tiêu diệt chỉ sau một chiêu của Hiệp Sĩ Tử Thần.

Cùng với Hiệp Sĩ Tử Thần, Weed bắt đầu ra tay.

“Phước Lành Thần Thánh!”

Một thứ ánh sáng chói mắt phát ra từ thanh kiếm Agatha bao phủ lấy Weed. Phép thánh này chỉ sử dụng được 5 lần một ngày, nhưng nó có thể bảo vệ người được ban phước cực tốt.

“Lưỡi Đao Điêu Khắc!”

“Chúng ta, những nữ chiến binh, sẽ cho các ngươi thấy sức mạnh thật sự của mình!”

Roi trong tay lũ Huntress bắt đầu di chuyển như những con rắn rồi lao về phía trước để tấn công.

Weed tập trung tất cả sức mạnh của mình rồi lao thẳng về phía trước.

*Vút! Vút!*

Không may, vũ khí của lũ Huntress đập trúng Weed trước. Một trong những chiếc roi cuốn lấy kiếm của cậu, Weed cố gắng giải phóng thanh kiếm của mình khỏi sự kìm kẹp trong khi vẫn phải né tránh những pha tấn công của đối thủ. Cậu xoay người và tránh né như ảo thuật vậy.

Cuối cùng, Weed thành công gỡ kiếm ra khỏi chiếc roi, áp sát một tên Huntress và chém xuống.

*Sát thương chí mạng!*

Kể từ giây phút đó, Weed cố gắng áp sát lũ Huntress. Roi là thứ vũ khí tầm xa nguy hiểm, và nếu đánh cận chiến, chúng lại trở nên vô hại.

Weed, tay phải cầm thánh kiếm Agatha, tay trái cầm dao Zahab liên tục tấn công lũ Huntress. Tuy nhiên, level của các đối thủ quá cao, cậu phải dùng một loạt các cú đánh chính xác mới khiến chúng tử vong.

Tuy nhiên, Weed không hề tuyệt vọng. Còn sống và tìm ra điểm yếu của đối thủ là phương pháp chiến đấu của cậu! Nếu một người chơi bình thường ở level của Weed mà gặp phải một con quái mạnh mẽ nhường này, họ rất có thể sẽ phải về thành dưỡng sức, bởi vì chỉ những người có kinh nghiệm phong phú và điều khiển cơ thể hoàn hảo như Weed, mới không bị những chiếc roi của lũ Huntress làm khó dễ.

Cùng lúc đó, Van Hawk đánh bại đối thủ của mình.

"Hự! Ngươi đánh bại cô ta rồi. Làm tốt lắm Van Hawk!"

"Vâng, thưa ông chủ. Tôi rất thích chiến đấu," Hiệp Sĩ Tử Thần trả lời.

Cách đây không lâu, trong một hang động ở Basra, hắn đột nhiên trở nên cực kỳ kiêu ngạo, vì thế Weed đã lôi hắn ra đánh đập nhiều lần, nên hắn đã trở nên thông minh hơn để được yên thân.

Họ cùng nhau tiêu diệt thêm hai tên Huntress. Trong khi Weed chăm chú nhặt những item rơi ra, kẻ thù lại xuất hiện thêm càng nhiều.

Pale không nói dối. Không thể rời khỏi hẻm núi cho đến khi đánh bại tất cả kẻ thù. Từ trước đến giờ, chiến đấu chưa bao giờ là dễ dàng cả, nhưng đồng đội vẫn chưa tỉnh lại, Weed và Van Hawk chỉ còn cách gồng mình chiến đấu với lũ Huntress vẫn đang ùn ùn kéo đến.

Vai kề vai, hai chiến binh chống lại hàng trăm chiến binh.

“Nửa giờ, cần câu thêm nửa giờ nữa, và những người kia bắt buộc phải tỉnh lại...”

Sau lần chiến đấu đầu tiên, HP của Van Hawk đã giảm một phần tư, và điều này cần được giải quyết.

"Van, kể từ giờ ngươi tấn công từng tên một! Ta sẽ đối phó với phần còn lại."

"Tôi hiểu rồi, thưa ông chủ."

Weed trao cho Van Hawk một ít rượu và sau đó lao vào trận chiến.

Trong khi Van Hawk đối phó với một Huntress, Weed đối phó với những tên khác. Để tránh những pha tấn công bằng roi của chúng, cậu đã phải liên tục định vị vị trí của Huntress và Hiệp Sĩ Tử Thần thật chính xác.

Thỉnh thoảng cậu cố tình dính đòn của lũ Huntress, nếu nhận ra nó không gây quá nhiều nguy hiểm cho cậu. Cậu chỉ có thể dựa vào sức mạnh của bản thân trong trò chơi nguy hiểm với tử thần này.

Cuộc chiến vẫn tiếp tục.

Weed lấy kiếm đâm, dùng dao chém, cố gắng tránh bị tổn thương và tiêu hao lượng mana càng ít càng tốt. Nhưng vấn đề là, dù cậu có cố gắng né tránh đến đâu, lũ Huntress vẫn liên tục rỉa máu cậu từng chút một.

Thời điểm thanh HP giảm xuống dưới 100 điểm, Weed lập tức nhảy ra phía sau Hiệp Sĩ Tử Thần, và bắt đầu băng bó cho bản thân càng nhanh càng tốt.

Và mặc dù có khẩn trương đến mấy, sau khi cậu hoàn thành băng bó, HP của Hiệp Sĩ Tử Thần vẫn giảm xuống mức báo động. Weed đã phải nhanh chóng tham gia vào trận chiến để đánh lạc hướng đối thủ khỏi Van Hawk đang thở dốc.

Cuộc chiến vẫn còn tiếp tục.

Lũ Huntress vẫn ùn ùn kéo đến. Sau mỗi nhóm bị đánh bại, lại có một nhóm mới gồm 3-4 tên Huntress hung hăng nhảy vào vòng chiến. Và vấn đề càng trở nên tồi tệ hơn khi Weed bắt đầu cảm thấy mệt mỏi.

Ngay cả một người chơi có lượng HP và thể lực kinh người như Weed, cộng thêm hiệu ứng của các tác phẩm điêu khắc và vô vàn những pha đánh trượt của kẻ địch, cũng không thể chiến đấu mà không cần nghỉ ngơi. Thanh kiếm trong tay cậu trở nên nặng hơn và những bước di chuyển dần chậm lại. Cái chết đã gần hơn bao giờ hết.

Cậu phải làm điều gì đó.

Nhưng ngay lúc đó Weed và Hiệp Sĩ Tử Thần hết mana. Cậu chỉ còn một cách duy nhất để giữ mạng của cả hai trong tình huống này.

‘Mình thực sự không muốn sử dụng nó...’

Weed nhảy lên và lấy ra lọ gia vị từ túi của mình.

Một trong những bí quyết của các đầu bếp thực thụ!

"Muối trên vết thương! Nước sốt trong đôi mắt! Hạt tiêu và nước ép tỏi!"

Weed đã nhẫn tâm ném các loại gia vị nấu ăn vào vết thương của kẻ thù gần đó. Với những vết thương hở - muối! Với vết thương sâu – nước tương! Với mắt và mũi – những gia vị cay!

"Ahhh!"

"Không, không... Xin đừng, đừng là muối."

"Ahhh! Có tiêu trong mắt ta!"

Lũ Huntress kêu ré lên trong nỗi đau đớn khủng khiếp. HP của chúng nhanh chóng tụt xuống, vì muối đã ăn vào vết thương. Sự đau đớn dữ dội rất khó để diễn tả bằng lời.

Skill ẩn của tên đầu bếp đê tiện Weed! Trước đây cậu chưa bao giờ dám sử dụng, bởi nó liên quan đến tiền, những gia vị cậu sử dụng cho skill này tốn kha khá ngân lượng. Nhưng nó lại có ích trong việc phá vỡ sự tập trung của đối phương và làm giảm đáng kể HP của chúng bằng cách gây ra nỗi đau thể xác cực lớn.

Muối, tiêu đen! Tiêu đỏ, tỏi ngâm!

Weed không ngừng ném bom lũ Huntress ở xung quanh.

‘Mình sẽ không chết ở nơi này. Mình vẫn chưa thể chết được...’

Weed không sợ bị cấm vào game một ngày vì phải về thành dưỡng sức. Cậu chỉ không muốn giảm % các skill mình đã tập luyện rất chăm chỉ để đạt được. Sau khi chết, tất cả các skill trung cấp sẽ giảm 5%, đó là một mất mát lớn hơn nhiều so với việc giảm vài level.

Weed tập trung toàn bộ sức mạnh còn lại.

Cậu chạy quanh, thu hút kẻ thù và ném các loại gia vị có giá trị vào người chúng. Weed đã quyết chơi tất tay, giờ thì cậu không thể làm gì khác hơn được nữa. Thậm chí 5 lần chúc phúc của thánh kiếm Agatha cũng bị cậu sử dụng hết trong suốt thời gian trận chiến diễn ra.

Dù bằng cách này hay cách khác, tất cả mọi thứ sẽ được quyết định trong vài phút tiếp theo.

Trong khi Weed sắp chết, đang cố gắng quẩy như điên để nỗ lực tránh né những đòn tấn công của lũ Huntress cuồng bạo thì Sư phụ Ahn và những người khác đã bắt đầu hồi tỉnh, mắt họ hơi mở ra rồi hoàn toàn bị cuốn hút bởi cuộc chiến đang diễn ra.

"Kỹ năng chiến đấu của cậu ấy thật siêu phàm."

"Weed mà lại. Không cần biết đối thủ của mình lợi hại đến đâu, cậu ta cũng chống trả đến cùng."

"Cậu ta sống dai như gián, đập mãi không chết."

"Nếu ai cũng như anh ấy, thì class Tu Sĩ như em sẽ thất nghiệp hết."

Pale, Surka, Irene và Romuna nhìn Weed đầy ghen tị. Làm thế nào họ có thể học hỏi được cách chiến đấu đặc biệt đến vậy.

Để vận dụng chính xác các skill, kỹ thuật và phép thuật thì không cần phải thông minh cho lắm. Nhưng để chiến đấu như Weed, chỉ dựa vào những đòn đánh đơn giản và cách kiểm soát cơ thể hiệu quả, là hết sức khó khăn. Hơn nữa, trong những trận đánh dạng này, thể lực giảm xuống rất nhanh và rất khó để ra chiêu liên tục. Chiến đấu với tốc độ như vậy mà không cần nghỉ ngơi, đối thủ cứ ùn ùn kéo đến, thì có mà sức trời cũng không lại được.

Maylon cũng đã mở mắt ra.

“Anh ấy là một nhà điêu khắc tuyệt vời!”

Nếu mọi người vẫn còn đang nằm dài và tỏ vẻ ghen tị, thì cô thậm chí không thể cử động vì quá sốc. Trong class nhà điêu khắc có loại nào chiến đấu tốt như thế này sao?

Sự ngạc nhiên của cô bắt đầu kể từ thời điểm Weed triệu hồi Van Hawk. Cô biết rằng cậu không phải là phù thủy, và cậu phải có cách nào đó để sở hữu một item vô cùng quý giá trong game như vậy. Weed cũng đang có một trận đấu ngoạn mục, cậu sử dụng rất nhiều kỹ thuật khác lạ mà với một phóng viên như cô chưa bao giờ nghe qua.

Tất cả mọi thứ về cậu, đều rất đáng ngạc nhiên.

"Tuyệt vời ông mặt trời."

"Cậu ta thực sự lĩnh ngộ được những gì sư phụ dạy dỗ rồi."

Geomchi và Geomchi2 bình tĩnh theo dõi từng cử động của Weed. Đây là lần đầu tiên họ nhìn thấy cậu thực sự ra tay.

"Một chút khác biệt so với cậu ta ngoài thực tế, nhưng phải nói là phản ứng của cậu ta còn trên cả tuyệt vời."

"Tuy nhiên, đối với một kiếm sĩ, không chỉ thích ứng với môi trường, mà còn phải biết tự điều chỉnh cho hợp lý trong bất kỳ tình huống nào và áp dụng vào trong trận chiến của họ."

"Hyun hoàn toàn nắm rõ tất cả rồi. Nếu không có những kiến thức cơ bản, cậu ta không thể vươn tới đẳng cấp cao như vậy đâu. Mặc dù vẫn có những bước di chuyển không cần thiết, nhưng nhìn chung cậu ta chiến đấu vẫn rất ổn. Chỉ cần được đào tạo thêm vài năm nữa thôi, sẽ rất khó có ai vượt qua nổi cậu ta."

Trong thực tế, các Geomchi đã tỉnh lại khá lâu rồi.

Những chiến binh tuyệt vời này đã cố tình say... Tất cả đã nằm trong tính toán của Sư phụ Ahn. Ông muốn biết cách Weed chiến đấu ở Royal Road. Xem cách cậu cầm kiếm thật thế nào. Và để giữ cho mọi thứ thật công bằng.

Ahn Hyundo đã hài lòng rồi.

Nếu Hyun từ chối chiến đấu hoặc hoảng sợ, ông sẽ rất thất vọng. Con đường kiếm đạo là chỉ có hướng về phía trước, dù có bất kỳ khó khăn nào xảy ra.

Royal Road chỉ là một trò chơi thực tế ảo, nhưng ngay cả như vậy, phẩm chất của người chơi là hết sức quan trọng. Trong game này, chỉ dựa vào các skill chiến đấu, mà không có sự can đảm, lòng dũng cảm và sự kiên trì, sẽ không thể đạt được kết quả cao dù được sử dụng vũ khí tốt đến đâu.

Một số người, trông thấy những nỗ lực cuối cùng của Weed để sống sót trong trận chiến khó khăn này, không thể kìm lòng được nữa. Geomchi3, Geomchi4, Geomchi5, tất cả đều nhảy lên và chạy đến giúp Weed.

Những người khác cũng bắt đầu hành động.

“Cầu Lửa!”

“Phát Bắn Tử Thần!”

“Phát Bắn Tử Thần!”

Romuna bắt đầu niệm chú, Pale và Maylon gần như đồng thời bắn tên vào lũ Huntress.

“Thần Linh Hỡi! Xin hãy dùng quyền năng của Người để cứu chữa những kẻ bị thương! Hồi Phục! Bàn Tay Ban Phước!”

Irene phục hồi HP cho Weed, và buff cho tất cả mọi người.

Và như vậy cuộc săn thực sự bắt đầu.

Trong suốt khoảng thời gian không được gặp Weed, bốn người Pale, Romuna, Irene và Surka đã thay đổi. Họ không phải là những con gà mới tập chơi phải bỏ chạy trong hoảng loạn vì một con sói bình thường.

Đòn phủ đầu cho mỗi nhóm Huntress mới bắt đầu với các mũi tên từ Maylon và Pale, sau đó là phép thuật lửa kỳ diệu của Romuna!

Sau những pha tấn công đó, Surka dùng nắm đấm để tham gia trận chiến. Những đòn tấn công của các Geomchi thì rõ ràng chẳng phải bàn nữa rồi. Và tất cả họ đều được Phép Thuật Thần Thánh của Irene hỗ trợ không biết mệt mỏi.

“Đến tiếp đi lũ quái vật!”

“Wow, EXP tăng chóng mặt!”

Các đòn tấn công mạnh mẽ của các Geomchi! Những pha phối hợp ăn ý của Pale, Irene, Romuna, Surka và Maylon! Và Weed với Hiệp Sĩ Tử Thần!

Giờ thì còn gì có thể ngăn cản được họ nữa?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!