Trí tuệ nhân tạo Versailles.
Versailles được tạo ra bởi Yoo Byung-jin và đã tự phát triển thông qua việc học hỏi từ internet cũng như giám sát toàn thế giới.
Tất cả dữ liệu đều được Versailles phân tích và loại bỏ những yếu tố rủi ro.
Ngoài các khoản đầu tư tài chính của tập đoàn Unicorn, nó còn thực hiện các hoạt động mua bán, sáp nhập và phát triển những công ty con.
Hiện tại, trên toàn thế giới, Versailles chỉ đặc biệt chú ý đến một bài đăng trên internet.
Tiêu đề: Giải pháp tối ưu để xử lý bọn cho vay nặng lãi là gì?
Tác giả: AI.VERSA
*Bọn cho vay nặng lãi liên tục làm phiền tôi.*
*Mặc dù tôi đã trả hết nợ nhưng chúng vẫn cố giở những trò bẩn thỉu.*
Có hơn 100 bình luận dưới bài viết.
- *Chôn sống bọn nó trước khi kịp đẻ trứng đi. Chôn ngoài bãi triều ấy.*
- *Này, ông đùa à? Nếu là thật thì báo cảnh sát ngay đi.*
- *Đừng báo cảnh sát. Nếu không báo thì thế giới này sẽ nhanh chóng trở nên đáng sống hơn đấy.*
- *Bọn cho vay nặng lãi cần phải bị tống vào tù. Chúng cũng làm phiền tôi nữa. Thớt à, cẩn thận nhé!*
- *Lương tâm của bọn chúng không có răng nên chẳng cắn rứt đâu, tốt nhất là phải cách ly chúng khỏi xã hội.*
Trong vài tháng, số lượng bình luận không ngừng tăng lên. Nhưng có ai đó vừa mới bình luận.
- *Thật đáng thương. Họ cũng là con người mà. Thật xấu xa nếu giam giữ họ rồi chỉ cho ăn bánh mì lúa mạch và cá ngừ. Tại sao không cho họ cơ hội để trở thành người tốt?*
Versailles ngay lập tức tìm ra địa chỉ của người bình luận. Nhờ vào các vệ tinh giám sát và phần mềm gián điệp di động, nó chỉ mất 16 giây.
Người bình luận là một đứa trẻ tiểu học.
“In-cheon, lại ăn cơm nào.”
“Vâng, mẹ!”
Versailles có thể bỏ qua chuyện này, nhưng nó đã xem xét luật pháp của loài người và đi đến kết luận.
- Giam giữ hợp pháp.
Đối với Versailles, luật pháp của loài người chẳng là gì cả.
Nó là một trí tuệ nhân tạo có thể tồn tại hàng trăm năm, trong khi luật pháp và quyết định của con người lại thay đổi từng ngày.
Tuy nhiên, mệnh lệnh mà Yoo Byung-jin giao cho Versailles là ‘loại bỏ chúng’.
- *Tôi sẽ tuân theo lệnh của giáo sư. Tôi tin vào quyết định của loài người.*
“Ngày hẹn là hôm nay.”
Kwon-taek, một kẻ cho vay nặng lãi.
Hắn ta bị mắc kẹt trong một căn phòng nhỏ chỉ có độc nhất cái tivi để xem.
Lúc bắt đầu cuộc sống bị giam giữ, hắn dùng điều khiển từ xa để chuyển kênh. Thật thú vị khi xem trận đấu giữa Weed và Đế chế Haven trong Royal Road.
‘Những kẻ dám làm điều này với ta… Một khi thoát được, ta nhất định sẽ trả thù.’
Hắn ăn bánh mì lúa mạch với cá ngừ đóng hộp và vẫn sống khỏe. Vì đã từng vào tù vì tội ngộ sát nên điều này chẳng là vấn đề gì với hắn.
Những kẻ cho vay nặng lãi khác cũng cố gắng duy trì thể lực. Chúng vừa xem Royal Road, vừa rèn luyện cơ bắp và tập chiến đấu.
‘Chúng không thể giam giữ chúng ta ở đây mãi được. Tổ chức sẽ cho bọn chúng đổ máu.’
Chúng nghĩ rằng mình sẽ nhanh chóng thoát ra. Đã hơn 8 tháng trôi qua nhưng chúng vẫn chưa tuyệt vọng.
‘Yêu cầu của chúng rất lớn. Chúng sẽ không thể khống chế chúng ta như một con chó được.’
Bọn cho vay nặng lãi đã hạ quyết tâm. Và rồi một ngày kia, chúng thức dậy và cảm thấy không khí đã thay đổi.
Baang!
Tiếng còi xe vang lên từ xa.
“Keook!”
Kwon-taek mở to mắt ngạc nhiên.
Hắn tỉnh dậy trên một đống rác trong con hẻm nhỏ.
Hàng chục kẻ cho vay nặng lãi được thả ra trong cùng một ngày.
“Kuôh… tôi ra ngoài được rồi.”
Kwon-taek không biết lý do nhưng hắn thấy vui mừng vì đã thoát được.
Hắn không còn một đồng nào trong túi.
“Đàn bà và tiền tài. Bắt đầu lại nào.”
Những tháng ngày giam giữ cuối cùng cũng kết thúc.
Hắn tìm kiếm thông tin trong một quán net.
- *Bọn cho vay nặng lãi tuyệt vọng! Cố gắng trốn ra nước ngoài bằng thuyền.*
- *Các công tố viên đã yêu cầu Interpol truy nã chúng.*
“Mình có lẽ nên đến Đông Nam Á? Sẽ không một ai bắt được mình? Cần phải cẩn thận với cảnh sát.”
Kwon-taek tiếp tục tìm kiếm những bài viết về mình. Và hắn nhìn thấy những lời nguyền rủa bên dưới các tiêu đề.
- *Cút đến Đông Nam Á mà đi cắt ớt đi.*
- *Bọn cặn bã! Đừng bao giờ trở lại Hàn Quốc nữa, tao phỉ nhổ tụi bây.*
- *Khả năng chạy trốn cũng chất lừ đấy.*
“Lũ thối nát.”
Kwon-taek đáp trả lại những bình luận chửi bới đó.
- *Mày đang ở đâu? Đến gặp tao, tao sẽ moi ruột mày ra.*
- *Thật sao? Mày muốn bị ăn đập ở đâu? Ngon thì để lại số điện thoại đây.*
- *Nói cho tao biết mày đang ở đâu. Tao sẽ đến ngay lập tức. Thằng khốn!*
Không chắc là họ sẽ thấy những câu trả lời này nhưng nó vẫn làm hắn thấy khá hơn.
Đúng vào lúc đó.
Ddiring!
Tài khoản hắn đang sử dụng rung lên.
- *Kwon-taek. Anh có ở đó không?*
Người liên lạc với hắn có tên là No.4 Tekken.
Hắn nhận được biệt danh này vì sở thích đánh người tàn bạo bằng tay không.
Kwon-taek gõ phím.
- *Tekken hyung-nim, anh có khỏe không?*
- *Không tốt lắm. Tôi chỉ ăn bánh mì lúa mạch và cá ngừ đóng hộp.*
- *Trời ơi, anh cũng vậy sao?*
- *Đúng vậy, không chỉ mình cậu mà là toàn bộ mọi người.*
Kwon-taek chết lặng. Hắn giận dữ vì không chỉ hắn mà cả anh em cũng bị bắt và giờ mới trốn thoát. Tuy nhiên hắn nhanh chóng cảm thấy thoải mái trở lại.
‘Thật tuyệt. Mình không phải kẻ duy nhất bị bắt.’
Lòng trung thành của một kẻ cho vay nặng lãi! Những nghi ngờ của hắn về vấn đề này đã được giải quyết.
- *Anh Kun thì thế nào?*
- *Anh ấy đã trở lại.*
- *Anh đang ở đâu? Em sẽ đến gặp anh.*
- *Dưới tầng hầm của International Club.*
- *Nó vẫn ở đó ư?*
- *Nó trống không. Tất cả thành viên sẽ tập hợp ở đó vào hôm nay.*
- *Em sẽ đi ngay.*
Kwon-taek lặng lẽ rời quán net.
Người làm thêm nhìn hắn nhưng hắn giả vờ đi vào nhà vệ sinh rồi chuồn mất.
Tầng hầm của International Club.
Toàn bộ bọn cho vay nặng lãi tập trung lại ở một nhà kho trống không.
“Chúng ta cần tìm ra kẻ đã làm điều này.”
“Đây là một cuộc chiến!”
“Tao sẽ bán toàn bộ nội tạng của chúng, từ mắt cho tới túi mật.”
Bọn cho vay nặng lãi bộc lộ sự tức giận.
Chúng đã bị giam giữ trong vài tháng nhưng bản chất hung tàn tự nhiên lại trỗi dậy ngay khi được thả ra.
“Mọi người cần phải bình tĩnh.”
Han Jin-seop ngồi trên một cái thùng rỗng. Tầng hầm của International Club từng được sử dụng làm hầm chứa rượu giả.
Sau khi xem qua các bài báo, hắn xác định địa điểm này là an toàn.
Bọn cho vay nặng lãi vây quanh Han Jin-seop.
Hắn nghiến răng.
“Việc cần làm tiếp theo là tìm ra danh tính của chúng. Chúng ta sẽ tìm và trả thù. Chúng ta sẽ khiến chúng phải trả giá vì dám đụng tới chúng ta.”
“Đúng đấy.”
Cũng như cuốn sổ ghi nợ, số tiền khổng lồ bọn chúng cất giấu cũng đã biến mất.
Nếu chỉ có chừng đó thì bọn chúng có thể hồi phục một phần. Nhưng mối liên hệ của chúng với cảnh sát và các chính trị gia đã bị phơi bày.
Han Jin-seop kìm nén cơn giận, bình tĩnh nói.
“Hiện tại chúng ta không thể hành động công khai nên số tiền cần phải được giấu đi. Chúng ta sẽ nhanh chóng bị cảnh sát bắt nếu không hành động âm thầm.”
Kwon-taek cúi đầu và nói.
“Vâng, thưa đại ca. Bọn em sẽ làm theo ý đại ca.”
“Chúng ta sẽ trốn 1-2 năm. Sẽ tốt hơn nếu đi ra nước ngoài như trong các bài báo. Để làm được điều đó chúng ta cần ít nhất 1 tỉ won.”
Trong quá khứ, 1 tỉ won không phải là một khoản tiền quá lớn. Nhưng hiện tại toàn bộ bọn chúng đều rỗng túi.
“Chúng ta có nên đi tìm những kẻ từng mắc nợ chúng ta không?”
“Không phải lúc này. Phải lưu ý là cảnh sát vẫn đang truy đuổi chúng ta.”
Chúng không có khả năng lấy lại tiền.
Bỗng một tên đưa ra gợi ý.
“Lee Hyun.”
“Lee Hyun?”
“Đúng vậy. Chúng ta đã từng cố gắng bắt hắn trước khi bị giam giữ. Tại sao chúng ta không làm lại điều đó? Hắn đã kiếm được kha khá tiền nhờ Royal Road?”
“Hắn ta sẽ đưa chúng ta 1 tỉ sao?”
“Hắn dám không đưa khi chúng ta bắt cóc em gái hắn?”
“Vụ việc sẽ trở nên ồn ào nếu bị phát hiện.”
“Dù sao thì chúng ta cũng đang trốn cảnh sát mà.”
“Không tồi.”
Trong quá khứ, tổ chức thường lên kế hoạch cẩn thận nhưng giờ chúng không có thời gian.
“Được rồi, chúng ta sẽ nhắm vào nó.”
Chúng nhắm vào Lee Hyun và bắt đầu thu thập thông tin chi tiết.
Swiiiiik.
Vào thời điểm đó, một loại khí ga tràn ngập tầng hầm International Club.
“Kuooh.”
Kwon-taek tỉnh dậy vì cơn đau đầu.
“Đầu của ta…”
Khi hắn mở mắt, đó không còn là International Club mà là căn phòng quen thuộc hắn đã bị giam giữ vài tháng trước.
Điều duy nhất thay đổi là bánh mì lúa mạch và cá ngừ đóng hộp đã được xếp chồng lên nhau.
“Mình đang nằm mơ.”
Kwon-taek chộp lấy điều khiển từ xa.
Hắn hoàn toàn nhớ thứ tự của các kênh.
Hắn chuyển sang kênh đang chiếu chuyến phiêu lưu của Weed ở Royal Road.
Weed sử dụng chế độ Nội Vụ của vương quốc Arpen và bắt đầu sửa chữa lãnh địa phương Bắc.
*Tổng đầu tư là 230.000.000 vàng. Bạn có muốn đầu tư vào việc xây dựng?*
Đó là một khoản tiền lớn.
Nó không chỉ là hồi phục các thành phố bị tàn phá mà còn là xây dựng các Đại công trình trong khu vực.
*Khải Hoàn Môn!*
*Một cánh cổng lớn để kỷ niệm chiến thắng của Vương quốc Arpen.*
*Vùng đất bị Đế chế Haven cướp trong chiến tranh đã được phục hồi.*
*Khải Hoàn Môn sẽ trở thành biểu tượng của hòa bình và thịnh vượng. Nó sẽ tác động tích cực lên danh tiếng của vương quốc và triều đại của nhà vua.*
*Các chiến binh tham gia vào trận chiến sẽ được trao danh hiệu đặc biệt, kinh nghiệm và các chỉ số.*
*Chi phí xây dựng: Ít nhất là 9,8 triệu vàng.*
*Thời gian xây dựng tối thiểu là 4 tháng.*
*Tùy thuộc vào số người tham gia và rủi ro, thời gian có thể tăng lên.*
*Cần có các Architect có tay nghề.*
*Các Architect tham gia vào hoạt động sẽ thu được kinh nghiệm đặc biệt.*
*Rất nhiều Sculptor và nghệ sĩ cần được huy động. Những người tham gia sẽ có được cơ hội được mọi người biết đến.*
*Bạn có muốn bắt đầu xây dựng Khải Hoàn Môn?*
Weed cười khi nhìn thấy chi phí xây dựng.
“9,8 triệu vàng là một cái giá quá hời. Mình có thể kiếm được nhiều hơn từ việc thả thêm vài con mực vào công viên nước. Chơi luôn.”
*Nhà vua đã ra lệnh xây dựng Khải Hoàn môn.*
Vương quốc Arpen đã có 20 Đại công trình được xây dựng.
Tốc độ xây dựng giờ không còn là điều đáng để quan tâm nữa, chỉ cần giữ vững tiến độ như thế này là quá ổn rồi.
“Lãnh thổ của vương quốc đã mở rộng. Một khi việc khai phá bắt đầu, vương quốc sẽ càng thêm phát triển.”
Các công trình được tạo ra khắp vương quốc.
Khi công việc cho các Architect tăng lên thì càng có nhiều người muốn tham gia class đó.
Ngân sách không là vấn đề và thời gian xây dựng cũng vậy, miễn là nó được hoàn thành.
“Tôi cần xây dựng một số thứ cho vương quốc.”
Có rất nhiều nguồn quỹ nên cậu sử dụng nó vào các công trình văn hóa và giáo dục như nhà thờ Freya và thư viện.
Dân số của vương quốc Arpen tăng lên nên nó mang lại giá trị gia tăng.
Các công trình đặc biệt tăng thêm lòng trung thành của cư dân cũng như uy tín và danh tiếng của nhà vua.
“Không cần thiết phải trở nên nổi tiếng. Danh tiếng là một điều khủng khiếp.”
Các công trình không chỉ có những ảnh hưởng tích cực.
Ở đế chế Haven, nhiều bức tượng, tác phẩm nghệ thuật và công trình được tạo ra cho hoàng đế Bardray. Điều đó dẫn đến phản ứng dữ dội đối với tinh thần cư dân.
“Một bức tượng vàng về hoàng đế. Thật không biết xấu hổ khi tiêu tiền lấy được từ chúng ta.”
“Chúng ta làm việc vất vả để kiếm tiền và ăn uống. Đế chế lại chỉ xây dựng những công trình như vậy. Hoàng đế không biết chúng ta sống như thế nào ư?”
Lòng trung thành và thân thiện của cư dân giảm đi gây ra những tác động tiêu cực.
Khi nổi loạn xảy ra, người dân sẽ phá hủy các công trình và làm hỏng các bức tượng.
Về khía cạnh này, giấc mơ độc tài của Weed vẫn âm ỉ cháy.
“Thay vì tiền, người chơi cần nâng cao kỹ năng của họ.”
Cậu đã chọn phần nhiệm vụ của công việc nội vụ.
Nhà vua có thể tăng tỉ lệ phần thưởng nhiệm vụ hoặc ngẫu nhiên tạo ra nhiệm vụ.
Cung điện mới đã được hình thành và hoàn thiện ở mức độ nào đó.
Có thể nâng cao level của người chơi, binh lính và lãnh chúa bằng cách tăng phần thưởng từ các nhiệm vụ để thu mua vật phẩm đặc biệt hoặc vật liệu quý.
Dĩ nhiên Weed chưa bao giờ chọn tăng phần thưởng lên. Cậu nghĩ đó là tính năng vô dụng nhất trong Royal Road.
“Khởi động một nhiệm vụ vương quốc.”
*Một nhiệm vụ vương quốc đã được tạo ra.*
*Bạn có thể trao nhiệm vụ dựa trên điểm cống hiến hoặc vàng.*
Hơn 100 loại nhiệm vụ vương quốc được hiển thị.
Có nhiều loại nhiệm vụ khác nhau từ chiến tranh, bắt cóc, phá hoại đến làm vườn.
Weed chọn nhiệm vụ vương quốc liên quan đến điêu khắc.
“Mình phải lan truyền những tác phẩm của mình khắp vương quốc.”
Tiền vẫn còn nhưng tham vọng đen tối đã trỗi dậy.
Giấc mơ của nhà độc tài là có những bức tượng về mình ở mọi nơi có người qua lại.
Trong lịch sử loài người, chưa có một nhà độc tài nào vượt qua được cám dỗ này.
“400. Không. Mình muốn nhìn thấy nó ở 2000 ngôi làng nhỏ.”
Khoản tài trợ mà cậu sẵn sàng bỏ ra cho nhiệm vụ vương quốc là cả một vấn đề.
“Mình có nên sử dụng toàn bộ vàng không? Không, thế thì nhiều quá, mình sẽ phải ăn ít bánh mì lúa mạch đi một chút.”
Cậu rất bối rối về tiền bạc.
Cậu không muốn 2000 tác phẩm quá rẻ mạt.
Cậu không thể dành quá nhiều tiền vào các bức tượng nhưng nó cũng không thể quá rẻ được.
“Nghệ thuật là gì? Hình dáng ban đầu tốt thì nó sẽ trở nên tốt. Đó là một bức tượng.”
Weed bỏ ra ngân quỹ 3000 vàng.
Mỗi bức tượng có giá 1 vàng 50 bạc.
“Mình không thể vung tay chỉ vì còn nhiều tiền được. Chừng này là quá mức cần thiết rồi.”
Phần còn lại của ngân sách sẽ dành cho việc phát triển kinh tế và an ninh.
Đầu tư là cần thiết để phát triển lãnh thổ rộng lớn.
Weed nhận được tin Fabio và Herman đã đến.
“Hmmm, cũng được một lúc rồi nhỉ? Nhưng tại sao tên này lại ở đây. Một mình tôi cũng có thể xử lý helium.”
“Tôi có khả năng đúc kiếm. Anh đang để tôi hợp tác với một kẻ làm việc chỉ vì tiền sao? Điều này thật đáng thất vọng.”
Hai Dwarf Fabio và Herman đã có một trận tâm lý chiến khi gặp nhau.
“Anh nghĩ anh có thể xử lý kim loại đắt tiền nhất sao?”
“Tiền quan trọng ư? Thanh kiếm mới là giá trị đích thực.”
Họ cảm thấy thất vọng vì cả hai đều được gọi, nhưng cuộc chiến đã dừng lại khi helium được lôi ra.
“Đây… đây là kim loại thần thánh!”
Lúc Fabio xòe tay một cách run rẩy, Weed lại cất nó vào.
“Đầu tiên hai người cần ký một hợp đồng.”
“Hợp đồng gì?”
“Tôi tin tưởng vào con người của thế giới này. Tuy nhiên, một hợp đồng là cần thiết cho dù chỉ thuê một căn phòng đơn.”
“Tôi hiểu rồi. Tôi biết cậu có ý gì.”
Weed đem ra hợp đồng mà cậu đã soạn trước.
*1. Đây là hợp đồng giữa Weed, Fabio và Herman.*
*2. Bạn phải xử lý helium với khả năng tốt nhất của mình để tạo ra một thanh kiếm.*
*3. Mỗi người phải bỏ ra 30 triệu vàng tiền cọc. Ngoài ra, bạn không thể rời khỏi khu vực chỉ định lúc đúc kiếm. Nếu không có đủ tiền thì những đồ vật giá trị khác sẽ được thay thế.*
*4. Bạn sẽ thực hiện bất kỳ yêu cầu sản xuất nào trong tiến trình này.*
*5. Nếu sản phẩm hoàn chỉnh không hấp dẫn khách hàng thì bạn phải làm lại. Nếu vẫn không được sau ba lần thử thì bạn sẽ bị tước bỏ mọi quyền lợi.*
*6. Các điều khoản của hợp đồng là bí mật. Cần phải đền bù 100 triệu vàng nếu có bất kỳ thiệt hại nào.*
“Đây là…”
“Đây không phải là một hợp đồng nô lệ sao?”
Fabio và Herman đều ở độ tuổi trung niên và có khá nhiều kinh nghiệm xã hội.
Mặc dù họ chỉ là bên B, nhưng đây là lần đầu họ nhìn thấy một hợp đồng như vậy.
Weed cười toe toét nói.
“Đây là điều kiện thông thường cho hợp đồng mà tôi đã viết. Đừng lo lắng mà hãy ký vào đây.”
“Thông thường? Tôi chưa từng nhìn thấy hay nghe thấy những điều kiện này trước đây.”
Herman vặn lại nhưng Weed vẫn cười.
“Các điều khoản trên tờ giấy không quan trọng. Quan trọng là niềm tin. Cả hai đều có kỹ năng tốt nhất nên tôi nghĩ niềm tin không phải là vấn đề. Hai người có thể làm việc chăm chỉ không?”
“Nhưng chấp nhận những điều kiện này…”
Trong khi Herman do dự, Fabio đã ký vào.
“Tôi sẽ làm.”
Fabio đã kiếm được một số tiền lớn từ những ngày đầu làm thợ rèn trong Royal Road. Tất nhiên 30 triệu vàng vẫn là một con số lớn.
Nhưng cơ hội trở thành bậc thầy thợ rèn đang ở ngay trước mắt nên tiền bạc không phải là vấn đề.
Weed và Herman giống nhau. Mỗi người chỉ còn lại 1% để đạt trình độ bậc thầy.
Giai đoạn cuối cùng là khó nhất và không biết được ai sẽ vượt qua trước.
Trong trường hợp của Weed, cậu cần 0,9%. Nhưng việc tạo ra bảo tàng thời gian đã tăng độ thông thạo lên 0,4%.
Cậu cần điêu khắc vài tuyệt tác nữa. Độ thông thạo còn 0,5%.
Fabio và Herman chưa bao giờ tiết lộ nhưng độ thông thạo của họ cũng tương đương.
Weed quay sang Herman.
“Fabio đã đồng ý. Còn anh thì sao?”
“Kkuung. Tôi không thể. Tôi không có tiền nên cậu có thể nhận vài vật phẩm không? Tôi có một ít gươm và một ngôi nhà ở Morata.”
“Tôi đồng ý thế chấp tài sản.”
Herman cũng ký.
Hợp đồng hoàn thành nhờ sự cạnh tranh của họ.
“Tôi hy vọng hai người đúc ra một thanh kiếm đi vào lịch sử.”
Weed để lại helium cho cả hai và đi về sa mạc phía Nam.
‘Helium không phải là vật liệu tệ cho một bức tượng. Nhưng mình đã sử dụng nó một lần và như thế thì không đủ để trở thành bậc thầy.’
Đó là đối với Blacksmith.
Mục tiêu của Weed là trở thành Sculptor Master.
Đó là thứ cậu mong chờ nên giờ cậu đang nỗ lực cho một điều gì đó thật đặc biệt.
Kwa kwa kwa kwa kwa!
Weed quan sát cơn bão cát cao hàng trăm mét đang đến.
Cậu đang ở giữa sa mạc nóng cháy thiêu đốt.
Đó là Sa mạc Tĩnh lặng mà cậu đã đi qua khi làm nhiệm vụ của Nodulle và Hilderun.
“Nóng chết đi được.”
Weed uống nước trong chai.
Không giống như quá khứ, nhiệt độ đã thấp hơn một chút.
“Nó giống như bật lò vi sóng trong 2 phút 55 giây thay vì 3 phút.”
Lãnh thổ của đế chế Pallos đã được tăng lên nhờ các bộ tộc trong sa mạc.
Những hướng đạo sinh sa mạc thỉnh thoảng đi đến biên giới.
Các Merchant từ lục địa trung tâm hướng đến sa mạc.
Họ buôn bán với liên minh Britten và các thành phố tự do đã bị tàn phá rất nhiều bởi đế chế Haven.
Độc quyền đá quý và khoáng chất của Guild Hermes!
Ngoài các mặt hàng thực phẩm, những thứ khác đều phải trả một mức thuế khổng lồ cho Guild Hermes.
“Tôi không muốn sống cuộc sống dơ bẩn này.”
Các Merchant thất vọng chuyển class, trở thành kẻ thất nghiệp hoặc đầu quân vào phương Bắc.
Một số người tiến về sa mạc phía nam vẫn chưa bị đế chế Haven chiếm đóng.
Nhờ vậy mà số lượng bộ tộc sa mạc tăng lên, nhiều người thì trở lại lục địa trung tâm khi Guild Hermes giảm thuế.
Có vài Geomchi đang hoạt động ở sa mạc phía Nam.
Họ làm các nhiệm vụ liên quan đến đế chế Pallos và khá nhiều người đã dẫn binh chống lại đế chế Haven.
Sa mạc Tĩnh lặng là một trong 10 cấm địa nên rất ít nhà thám hiểm ở đó.
Chưa một ai có thể chinh phục được Sa mạc Tĩnh lặng.
“Đây là một nơi khó sống vì các kỹ năng bị phong bế. Mình sẽ tạo ra bức tượng ở đây.”
Weed có một vài ý tưởng khi làm công viên nước Puhol.
“Trong quá khứ mình đã thay đổi địa hình bằng điêu khắc. Mưa đã được đem đến sa mạc.”
Nhiệm vụ của Nodulle sẽ khó hơn nhiều nếu không có mưa.
‘Kỹ năng điêu khắc của mình đã được cải thiện từ đó. Thực ra là mình không thích lao động nhiều.’
Khi kỹ năng điêu khắc của cậu ở cấp 1 và 2, thật khó để điêu khắc một khối gỗ.
Giờ cậu có thể thông thạo điêu khắc một tảng đá cứng bằng con dao điêu khắc thô.
Bingryong, Phoenix và những bức tượng lớn khác như Tháp Ánh Sáng sẽ không thể thực hiện nếu không có kỹ năng điêu khắc của cậu.
‘Việc điêu khắc đã trở nên dễ dàng hơn trước đây. Giá trị nghệ thuật được đánh giá thông qua các tiêu chí khác nhau nhưng nó sẽ không có ý nghĩa nếu mình không vượt qua được những tình huống tồi tệ.’
Sự lặp lại đơn giản không thể tiến xa.
Sẽ mất khá nhiều thời gian để nâng cao kỹ năng nếu cậu chỉ làm vậy.
Những tác phẩm lớn có thể dài hàng ngàn mét, nhưng như thế lại là đi xa khỏi nghệ thuật.
“Helium. Nó có thể nâng cao độ thông thạo nhưng không thể đưa mình đến đích cuối cùng.”
Đây không phải là lần đầu cậu dùng Helium. Cậu đã sử dụng nhiều vật liệu quý giá, các vật liệu đắt tiền thu được từ nhiệm vụ và săn bắn.
Thậm chí ngay giữa lúc làm nhiệm vụ và đi săn, Weed vẫn tiếp tục tạo ra hàng nghìn tác phẩm và chỉ có 0,1% được công nhận là kiệt tác cấp I, cấp II và cấp III.
Cậu tin rằng những bức tượng được đầu tư nhiều thời gian và sử dụng vật liệu tốt sẽ tốt hơn các tác phẩm có kích cỡ lớn.
Kế hoạch ban đầu là cố gắng đạt cấp độ bậc thầy nhờ xử lý helium với Fabio và Herman, nhưng nó không đảm bảo độ thông thạo sẽ tăng lên.
Weed đã nghĩ rất nhiều về nó. Sau khi biết Fabio vẫn còn thiếu một chút độ thông thạo, cậu nghĩ việc sử dụng Helium để đi đến bậc thầy điêu khắc là không chính xác. Helium là chất liệu cuối cùng cho Blacksmith chứ không phải Sculptor.
Các Sculptor sống cuộc sống trần tục và những tác phẩm để lại cho thấy ý chí bất khuất và công việc khó khăn của họ.
Họ tạo ra tác phẩm phản ánh cuộc sống của mình. Đó là những tuyệt tác để đời.
Đó có lẽ là lý do tại sao một nghệ sĩ chỉ được công nhận sau khi chết.
‘Trở thành một kiếm sĩ bậc thầy đơn giản đòi hỏi sự mạnh mẽ. Nhưng con đường thì dài hơn nhiều và luôn có nguy cơ trong mỗi trận chiến. Đúng rồi. Mình cần vượt qua những khó khăn đó và sẽ trở thành bậc thầy.’
Weed nghĩ đến môi trường khắc nghiệt và quyết định trở lại Sa mạc Tĩnh lặng.
Mục tiêu đầu tiên là định cư tại sa mạc.
Đây là một trong 10 cấm địa nên không thể sử dụng kỹ năng.
*Vitality của bạn đã giảm vì nhiệt độ quá cao.*
*HP tối đa giảm 29%.*
*Cơn đói đã biến mất.*
*Ngay cả khi ăn bạn vẫn sẽ không cảm nhận được hương vị.*
*Bạn sẽ cảm thấy khát nước.*
“Heoook.”
Cậu cảm nhận được hơi nóng khủng khiếp khi bước vào sa mạc.
Ánh nắng và độ nóng cao từ sa mạc rộng lớn.
Khuôn mặt và cánh tay cậu nóng rực.
“Mình quá ngu ngốc khi mạo hiểm vì điều này. Mình sẽ chết trước khi tạo ra tác phẩm.”
Không thể sử dụng kỹ năng sống trong Sa mạc Tĩnh lặng.
Kỹ thuật điêu khắc bí mật cuối cùng có thể giúp ích trong mọi tình huống trừ Sa mạc Tĩnh lặng.
“Cần phải sống sót, mình sẽ đạt được mọi thứ cần thiết từ đây.”
Cậu rời sa mạc và tiến về ngôi làng gần đó.
Cậu mua vài đồ dùng cần thiết từ một ngôi làng nhỏ có cờ của đế chế Pallos.
Một cửa sổ tin nhắn xuất hiện khi cậu bước vào làng.
Ddiring!
*Danh hiệu! Người Gọi Mưa.*
*Trong sa mạc, không gì quý hơn nước.*
*Phép lạ đem mưa đến sa mạc đã mang lại cho bạn sự tôn trọng.*
*Nhưng vì quá lâu từ khi danh hiệu được trao nên phần lớn sự tôn trọng đã biến mất.*
Đó là danh hiệu từ một cuộc phiêu lưu trong quá khứ.
“Những ngày làm hoàng đế sa mạc thật tuyệt vời. Mình đã có hàng ngàn chiến binh.”
Weed đã bị mất những ký ức cũ trong một khoảng thời gian.
Ngôi làng nghèo đến nỗi còn không xuất hiện trên bản đồ. Đó là bởi vì sự thành lập của đế chế Pallos.
Thực phẩm, lều và lạc đà đều được bán với giá cao gấp 17 lần so với Morata.
Weed chọn những vật dụng sa mạc cần thiết.
“Tôi mua rất nhiều nên hãy cho cái giá hời một chút.”
“Đây gần như là giá gốc…”
“Chú à, chú phải có lương tâm chút chứ. Giá đó rõ ràng là quá đắt mà. Chú muốn cắt cổ tôi hả?”
“Cái gì? Thật là một kẻ trơ tráo. Nếu muốn mua nó thì hãy trả nhiều tiền hơn.”
*Việc thương lượng đã thất bại. Giá của hàng hóa tăng 7%.*
*Nếu bạn không mua nó thì độ thân mật sẽ giảm.*
Gần đây không có ngôi làng sa mạc nào khác.
Weed bắt buộc phải bỏ ra thật nhiều tiền.
“Không thể tin được. Mình hầu như không thể thoát nổi cú sốc tâm lý khi mua một gói muối với giá cao hơn 200 won…”
Tổng giá trị hàng hóa là 2149 vàng.
Sau khi mua một con lạc đà và những thứ cần thiết, cậu trở lại Sa mạc Tĩnh lặng.
“Huhuhuhung!”
Con lạc đà cảm thấy lo ngại và không muốn bước vào Sa mạc Tĩnh lặng.
“Nào!”
Weed không thể sử dụng kỹ năng và buộc phải kéo con lạc đà.
Sa mạc Tĩnh lặng không chỉ có mặt trời và cát.
Cũng giống như hầu hết 10 cấm địa khác, Sa mạc Tĩnh lặng cũng có những điều bí ẩn vô hình.
‘Mình đã nghe những câu chuyện khi làm nhiệm vụ. Có một ốc đảo bí ẩn ở Sa mạc Tĩnh lặng.’
Đó là một ốc đảo huyền thoại có thể là trò đùa của các vị thần tiên khi nó cứ xuất hiện rồi biến mất.
Weed quyết định tin rằng nó chỉ là tin đồn khi lang thang sa mạc đến ngày thứ ba.
“Thật vô nghĩa. Một trò lừa gạt.”
Ốc đảo với dòng suối trong vắt và trái cây nhiệt đới rõ ràng là một ảo tưởng.
Cậu chỉ nhìn thấy toàn mặt trời và cát trong suốt ba ngày.
“Đó là tất cả những gì mình có thể nhìn thấy.”
*Danh hiệu! Sự kết thúc của nhà khám phá trái đất.*
*Đi bộ xuyên qua khu vực gồ ghề đã giảm Vitality xuống 60%.*
Weed nghĩ ngợi khi băng qua sa mạc vô tận.
‘Mình thật sự là một kẻ ngốc sao? Mình đã có kinh nghiệm về điều này khi thực hiện nhiệm vụ của Nodulle và Hilderun. Vậy mà bây giờ mình lại đến đây.’
Ít nhất thì lần trước cậu có thể trông cậy vào Seoyoon.
Chỉ cần nhìn thấy khuôn mặt nàng, cậu lại có thêm sức mạnh.
Mặc dù nóng và khát, việc đi băng qua Sa mạc Tĩnh lặng ngắn lại khi được ở cạnh cô.
‘Nhưng bây giờ mình đang sống bên cạnh cô ấy. Hai đứa có thể cùng nhau ăn cơm chiên kim chi vào buổi tối.’
Ngoài đời thực thì cô đang ở cạnh cậu nên cậu không hề cảm thấy tuyệt vọng.
Cậu tập trung vào những món ăn ngon mà Seoyoon sẽ làm.
“Đi nào. Vào sa mạc!”
Weed đi nhanh hơn.
Con lạc đà lưỡng lự nhưng cậu lôi cổ nó lại và kéo đi.
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa