Virtus's Reader
Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng Huyền Thoại

Chương 502: CHƯƠNG 496: WEED KHỐN KHỔ

Seoyoon cho xây dựng các công trình phòng ngự để chống lại những đợt tấn công của quái vật trên khắp Lục địa, đồng thời bắt đầu tái thiết những thành phố đã bị tàn phá.

Và người đứng tên chịu trách nhiệm cho toàn bộ việc điều hành và chi tiêu này, không ai khác, chính là Weed.

Cô chỉ thực hiện những việc đầu tư dưới danh nghĩa của Weed.

Người dân tại Đế chế Arpen, bao gồm cả những người ở phương Bắc và Lục địa Trung tâm đều bắt đầu bàn tán.

“Này này, các người có nghe giang hồ đồn thổi Hoàng đế Weed nhân từ đã all-in số vàng mình có cho chúng ta không? Nghe bảo Ngài ấy tiền nhiều như nước ngoài biển, như cát trên sa mạc, như sao trên trời vậy, và vì thế Ngài ấy đã chi một cục để chúng ta được sống tốt hơn!”

“Chuẩn không cần chỉnh… Bệ hạ của chúng ta là người đáng kính nhất lục địa. Thế mà có mấy thằng ngu dám bảo Ngài ấy sử dụng sức mạnh của quỷ dữ… Tin vào mắt chúng nó ấy!”

“Thế mới biết vì sao Đế chế của chúng ta phát triển nhanh như vũ bão. Một đất nước có nền khoa học công nghệ nổi bật sẽ phát triển rất nhanh.”

“Cậu thuộc class Architect à? Thế thì nhanh chân lên. Toàn bộ lục địa giờ thành công trường rồi!”

“Các người nên cảm tạ trời đất vì được sống ở Arpen.”

“Khơi thông cống rãnh! Điều này chưa từng xảy ra dù chúng ta có yêu cầu bao nhiêu lần đi chăng nữa. Đợt ngập lần trước, nước thải đen ngòm ngập tràn khắp các khu phố. Tôi cứ tưởng mình đang lội bì bõm ở một cái cống khổng lồ nào đó chứ. Lần này, bệ hạ quyết tâm chơi lớn rồi. Tôi không nghĩ rằng ngài ấy sẽ chấp thuận yêu cầu đó từ một làng mạc ở nơi xa xôi như nơi này…”

“Mọi người có biết đứa con của Han sống ở trong một căn chòi sâu trong rừng không? Thằng bé cần được mổ mắt… Bệ hạ đã chi trả tiền phẫu thuật. Thật kỳ diệu. Cư dân tại Ritten đều sẽ tuân lệnh ngài ấy. Chúng tôi đang nghĩ tới việc tham gia vào việc xây dựng pháo đài.”

Cư dân tại Lục địa Trung tâm đã thay đổi thái độ và giờ đang tung hô Đế chế Arpen. Thông thường thì việc chi một khoản nhỏ vào những việc nội vụ thường không khiến người dân thỏa mãn tới vậy.

Một lượng tiền khổng lồ được chi ra, đủ để xóa tan mọi bồn chồn, lo lắng và sợ hãi cùng một lúc!

Kể cả những tên du côn sống ở những khu ổ chuột không chút an ninh nào cũng phải thốt lên.

“Đế chế Arpen là tuyệt nhất.”

“Phải, chúng ta sẽ trung thành tuyệt đối với Đấng Weed vĩ đại.”

“Tuân lệnh ngài ấy vô điều kiện là một vinh dự.”

“Vợ tao có thể không tin, nhưng tao tin Hoàng Đế Weed vô điều kiện.”

Những người chơi tại Lục địa Phương Bắc và Lục địa Trung tâm đều hết hồn trước những gì người dân đang bàn tán.

“WTF? Anh ta đầu tư bao nhiêu tiền vậy?”

“Dường như nó còn gây xôn xao hơn cả khi Weed-nim hoàn thành một nhiệm vụ cấp S.”

“Bạn tao đang ở một vùng khác nói với tao thế này, gần như tất cả các thành phố và làng mạc đều nhận được sự đầu tư. Có khi quê tao giờ cũng đang được đầu tư nông thôn mới ấy chứ.”

“Những kỳ quan sẽ được xây dựng, thật tuyệt vời. Những đại kỳ quan… Khi chúng được xây dựng tại Morata, mọi người đều phát điên vì chúng.”

“Không chỉ có ở mỗi chỗ đó đâu. Bạn tao bảo có những đại kỳ quan được xây dựng tại tất cả các thành phố chính trên lục địa.”

“Tại tất cả các thành phố chính sao?”

“Phải. Việc đầu tư đã bắt đầu ở toàn bộ lãnh thổ của Đế chế Arpen.”

Những người chơi phương Bắc đều hò reo điên cuồng. Dẫu vậy, việc đầu tư quy mô lớn lần này là một tin sốc với rất nhiều người chơi. Trận chiến tại Đồng bằng Garnav chỉ vừa mới kết thúc một vài ngày trước.

Một sự đầu tư quy mô khổng lồ diễn ra trong khi lãnh thổ của Đế chế Arpen vẫn đang mở rộng tại Lục địa Trung tâm và Kaybern vẫn đang tung hoành tàn phá!

“Mấy thằng bảo Weed-nim tìm cách bỏ túi riêng đâu rồi, lên đây sủa tiếp đi xem nào. Đào hang trốn cho kỹ vào nhé.”

“Vậy là việc chiêu mộ lãnh chúa là kế hoạch lớn của Đấng để phát triển Đế chế Arpen. Hồi xưa tao đi đánh nhau chỉ vì ghét Guild Hermes chứ chả vì cái lý tưởng quái nào cả. Giờ mọi chuyện thành ra đến mức này rồi thì đúng là cạn lời.”

“Hóa ra người phương Bắc tôn sùng Weed là có lý do cả. Tao đã mỉa mai Hội Cháo Hành vì vẫn theo phe anh ta ngay cả khi anh ta mua quan bán tước để kiếm tiền. Giờ thì tao thấy mình ngu vãi.”

“Đầu tư lớn thế này thì chắc là all-in rồi, tiền bán chức chắc chả còn lấy một xu đâu nhỉ?”

“Quên đi… Thế nào chẳng dắt túi ít nhiều.”

“Đã ngu lại còn tỏ ra nguy hiểm. Chỗ quái nào cũng thấy đầu tư. Có khi Đấng còn phải đi vay thêm tiền ấy chứ.”

Những người chơi tại Lục địa Trung tâm đều xúc động sâu sắc.

Giờ đây họ sinh sống không phải dưới ách cai trị của Đế chế Haven mà là sự trị vì của Đế chế Arpen, mức thuế đã được giảm đi còn một phần mười so với trước đây.

“Mọi thứ thật tuyệt vời.”

“Kể từ khi Đế chế Arpen chinh phục Lục địa Trung tâm, nơi này đã trở thành một nơi đáng sống.”

“Đúng là khác xa nhau một trời một vực.”

Sự hiện diện của Kaybern là một mối hiểm họa, nhưng sự đầu tư từ Đế chế Arpen đã loại bỏ mọi nỗi lo lắng.

< Đế chế Arpen đang thực hiện một bước nhảy vọt vào thời kỳ hoàng kim của mình.

Sự đầu tư của Hoàng Đế Weed đã thúc đẩy tiềm năng sản xuất của đế chế.

Việc xây dựng đã đạt tới một tầm cao chưa từng thấy với việc mọi nơi đều được tu bổ, từ mương máng cống rãnh cho tới những tòa tháp canh tại những pháo đài đồ sộ.

Những phong cách kiến trúc và phương pháp xây dựng mới có thể được nghiên cứu.

Độ trung thành của cư dân Đế chế tăng thêm 79.

Danh tiếng quốc gia tăng thêm 32.

Sản lượng hàng hóa tăng thêm 10%.

Công nghệ kiến trúc tiên tiến có thể được nâng cấp. Những tòa nhà lớn hơn, cao hơn có thể được xây dựng.

Văn hóa lan rộng nhanh chóng.

Ngoại giao với các vương quốc xung quanh được cải thiện.

Các vương quốc khác có thể thi thoảng sẽ mang cống phẩm tới.

Fame của các quý tộc và Knight tăng lên và điểm Elegance vĩnh viễn tăng thêm 2.

Hiệu quả của các tòa nhà lập pháp tăng thêm 50%.

Tốc độ sản xuất của các thợ thủ công tăng lên và đóng góp nhiều hơn vào danh tiếng của vùng.

Khả năng xuất hiện đạo tặc giảm nhờ việc an ninh được củng cố. >

< Phước lành của những vị thần ủng hộ Đế chế được ban tặng.

Freya, Lugh, Batali và Minae ban phước lành xuống Đế chế Arpen. >

Thời kỳ hoàng kim trong lịch sử của Đế chế Arpen!

Những thông báo liên tục hiện lên trước mặt Weed, người vẫn đang tiếp tục đi săn với đám Undead.

< Tên tuổi của bạn đã lan khắp Đế chế Arpen với danh nghĩa một Hoàng đế đáng kính.

Fame tăng thêm 132.500.

Charisma, Elegance và Charm đều vĩnh viễn tăng thêm 18.

Danh hiệu của bạn đã được chuyển thành «Vị vua hào phóng cho đi tất cả».

Lòng trung thành của các Knight tăng nhanh hơn. >

< Cư dân của làng Malzain chúc sức khỏe Hoàng Đế.

Fame tăng thêm 861.

Honor tăng thêm 2. >

< Knight tự do Tartaros thề trung thành với bạn.

Anh ấy rất mong muốn được dạy bạn kiếm thuật được truyền lại qua nhiều đời gia tộc mình. >

< Dân làng Pugel chúc sức khỏe Hoàng đế… >

< Thành phố thương mại Zenota tổ chức một bữa tiệc vì Hoàng đế… >

< Làng Maltan tổ chức một bữa tiệc chúc mừng Hoàng đế… >

“Cái quái gì thế này?”

Những thông báo hiện lên không ngừng dẫu cho cậu đang ở bãi săn.

“Bug game à?”

Weed theo dõi chỉ số Honor, Elegance, Charisma và Charm tăng liên tục dẫu cho chúng chẳng liên quan tới việc cậu đi săn.

< Làng Boron tổ chức một buổi triển lãm nghệ thuật về Hoàng đế.

Art tăng thêm 1. >

Thậm chí cả chỉ số Art!

Weed cảm thấy có gì đó không ổn.

“Vậy đây là cảm giác khi làm Hoàng đế.”

Người đứng đầu một đế chế thực sự là một vị trí thú vị. Cậu có thể ở nguyên một chỗ và chỉ số Honor sẽ tự tăng trong khi Infamy tự động giảm. Các chỉ số khác cũng được thay đổi theo cách tương tự.

“Quyền lực thực sự quan trọng. Bard Ray đã nắm tất cả trong tay cho tới giờ.”

Rất nhiều thủ thuật được công bố khi những người chơi dần phát triển, nhưng vài thủ thuật tốt nhất sẽ bị giấu đi. Có những yếu tố thuận lợi cho việc phát triển chỉ được phát hiện khi một người trở thành vua hay Hoàng Đế.

“Mình tự hỏi Bard Ray kiếm được bao nhiêu chỉ số nhờ vị trí này.”

Weed cảm thấy thật ghen tị, nhưng thực sự Bard Ray không nhận được những lợi ích đáng kể nào cả.

Dẫu cho cai trị cả Lục địa Trung tâm, Fame của hắn rất thấp và hắn kiếm được rất ít Honor cũng như chỉ số khác.

Thay vào đó, mỗi khi một thành viên Guild Hermes gây rắc rối, chỉ số Infamy của hắn tăng lên. Hiệu ứng của class Dark Knight của hắn khiến cho những lời phàn nàn và bất mãn từ các Knight và cư dân nhiều hơn.

Nếu xét riêng về bản thân Bard Ray thì hắn đã mất kha khá chỉ số.

“Ờm… Cô ấy đã đầu tư bao nhiêu vậy nhỉ?”

Weed chủ động không hỏi về việc này sau khi cậu để Seoyoon phụ trách nội vụ, cho tới lúc này.

Cậu không muốn mình trông như một kẻ bủn xỉn không tin tưởng cô.

“Mình có nên hỏi không? Hay mình nên kệ đi nhỉ? Hmm… Nhưng mình thực sự tò mò.”

Trong khi đám Undead đang càn quét hầm ngục, những suy nghĩ đó cứ lởn vởn trong đầu cậu.

“Van Hawk. Ngươi đánh đấm như thằng ốm đói, mạnh mẽ công phá đi! Torido, cánh của mi dường như chậm hơn trong hình dạng dơi đấy. Sevil và Gernika. Cả hai cần chiến đấu quyết liệt lên!”

Cậu mắng nhiếc chúng mà chẳng thể nào giải tỏa được sự tò mò của mình.

Khi cậu thực sự muốn biết điều gì, cậu thường sẽ trải qua những đêm thao thức không ngủ nổi.

Đặc biệt là khi điều đó liên quan đến cái thứ là tiên là Phật, là sức bật của tuổi già, là cái đà của tuổi trẻ. TIỀN!

Weed chần chừ trước khi hỏi riêng Seoyoon.

“Em đã hoàn thành công việc nội vụ chưa?”

– Seoyoon: Rồi ạ. Dù chỉ mới những phần cơ bản.

“Tốt quá. Vất vả cho em rồi. Anh nghĩ phản ứng sẽ tuyệt lắm.”

– Seoyoon: Em cũng mừng.

“À, em đầu tư bao nhiêu vậy?”

Weed mong rằng số tiền chi ra sẽ trong khoảng 500 tới 600 triệu vàng. Cậu hẳn sẽ mơ về ngày được chi chừng đó tiền trong quá khứ.

‘Gan mình càng lúc càng to rồi.’

Trong quãng thời gian đầu của Vương quốc Arpen, cậu tái đầu tư toàn bộ thu nhập của mình vào phương Bắc. Dẫu cho cậu đã xây dựng rất nhiều thứ như các đại kỳ quan, cậu tu sửa nơi sinh sống với những khu nhà tạm bợ và không xây dựng bất kỳ pháo đài hay thành trì nào cả.

Cậu giảm thiểu chi phí xây dựng thành phố còn một phần mười và chỉ mở rộng những khu vực thực sự cần thiết.

‘Tiền cứ tiêu là mất, không tiêu thì sẽ trường tồn.’

Cậu đầu tư tỉ mỉ cho tới lúc này và nghĩ tới việc sớm thu hồi lại vốn.

– Seoyoon: Tất cả.

“Tất, tất cả sao?”

– Seoyoon: Phải. Em đã dùng hết rồi.

Weed cảm giác bị tăng xông.

‘Gia tài khổng lồ trong túi mình đã bị mang đi chia cho cả thiên hạ sao?’

Cảm giác mất mát và trống rỗng lớn hơn nhiều sự tự hào khi làm điều đúng đắn. Cậu nghĩ kỹ lại, có thể cậu đã hiểu nhầm cô ấy.

“À… Ý em là em sử dụng hết thu nhập từ việc bán đất tại Công viên nước Puhol à. Anh hiểu nhầm ý em vì em không nói rõ.”

– Seoyoon: Lần trước chúng ta đã dùng hết rồi mà, lần này là em dùng hết tiền thuế thu được từ các lãnh chúa.

“Thật, thật sao?”

– Seoyoon: Anh thu tiền thuế để đầu tư phát triển mà.

“……”

Tất nhiên là cậu đã nói điều như vậy.

‘Một việc tốt là phải tốt cho cả những người khác nữa… Mình chỉ nói vậy để lấy cớ cho việc kiếm chác chút tiền. Các Merchant thông thường cũng nói dối kiểu này mà.’

Cậu không thấy tuyệt vọng kể cả khi Kaybern xuất hiện. Kể cả khi cậu phải ngăn cản Quân đoàn Bất tử, hay khi ngọn núi lửa phun trào ở Las Phalanx. Còn lúc này, cậu không thể cử động một ngón tay vì quá bàng hoàng.

“Tất cả chỗ tiền đó…”

– Seoyoon: Em nghĩ những khoản đầu tư thiết yếu và quan trọng nhất đã được thực hiện. Mọi người chắc hẳn hài lòng lắm.

Weed đông cứng như thể bị đóng băng. Chân tay của cậu run rẩy và ngón tay không còn có thể gập lại được.

“Tất nhiên rồi… Mọi người chắc chắn sẽ thích thú. Họ sẽ chạy lăng xăng và hò hét.”

Tâm trí của cậu chưa bao giờ tăm tối như địa ngục thế này kể cả khi cậu có đi săn 30 giờ liên tục.

– Seoyoon: Em cũng xây dựng các pháo đài. Nó sẽ ngăn cản được đám quái vật xâm lăng một khoảng thời gian trước khi chúng gây ra thiệt hại nào đáng kể.

“Phải… Tất nhiên là em cũng nên xây dựng pháo đài rồi. Em đã sử dụng hết số tiền đó. Hẳn rồi.”

– Seoyoon: Em cũng đã giải quyết các dự án dang dở từ lâu ở các thành phố tại Lục địa Trung tâm. Em không thể giải quyết toàn bộ, nhưng em ưu tiên những thứ mang lại nhiều hiệu quả nhất. Anh sẽ có thể thấy thành quả được nhân ba sau một tháng.

“Phải rồi, anh sẽ thu được mà. Có thể vậy…”

Weed đắm chìm trong cảm giác mất mát. Thua một trận chiến trước Bard Ray cũng không khiến cậu thấy bi thương như lúc này. Một chuỗi thất bại trong các nhiệm vụ cấp S cũng không.

Tiền, tiền, tiền.

Tiền, nguồn cơn của mọi ham muốn đã rời khỏi cậu trước khi cậu còn kịp được nhìn thấy chúng.

Các thành phố công nghiệp thể hiện khả năng sản xuất tuyệt vời. Những khu vực phương Bắc về tổng thể tập trung vào việc phát triển nông nghiệp, nhưng những thợ thủ công xuất chúng phần đa đều ở Lục địa Trung tâm. Nếu như việc đầu tư mang lại những sự phát triển đáng kể cho Đế chế Arpen, thu nhập sẽ một lần nữa quay trở lại với Weed.

Về lý trí thì việc này có thể coi là một sự đầu tư tốt, nhưng trong khoảnh khắc này cậu lại bị áp đảo bởi suy nghĩ về việc “rỗng túi”.

“Được rồi, anh hiểu rồi. Giờ anh bận rồi, nói chuyện sau nhé.”

– Seoyoon: Okay. Em sẽ theo dõi công việc nội vụ thêm một lúc nữa.

“Liệu còn xu nào trong quốc khố không?”

– Seoyoon: Có ai đó vừa mới gửi 84.000 vàng từ Morata tới.

*Ực.*

Một con cá voi xanh vừa bơi đi mất, nhưng ngay sau đó, một con tép xuất hiện.

Đó chỉ là vài xu lẻ khi so với 9 tỉ vàng, nhưng nó mang lại một chút ấm áp trong con tim nhỏ bé mong manh của cậu!

– Seoyoon: Em cũng sẽ đầu tư số tiền này vào việc phát triển khu vực.

“Kể cả số vàng quý giá đó ư…”

– Seoyoon: Anh có vẻ không vui sao. Em làm gì sai à?

“Không. Anh thực sự biết ơn em… Từ tận đáy lòng luôn. Anh thực sự cảm kích vì việc này. Anh giờ bận đi săn nên anh sẽ gọi em sau nhé.”

– Seoyoon: Anh rảnh cứ gọi em.

Weed tắt cửa sổ tin nhắn với Seoyoon và tập hợp đám đệ của mình.

“…..”

“…..”

“…..”

Một bầu không khí im lặng.

Yellowy co rúm lại như thể đoán trước được điều gì.

Cậu nhóc biết chắc rằng đây là lúc người chủ nhân điên rồ của mình sẽ bắt đầu màn mắng nhiếc!

*

Những người chơi phương Bắc đang trên đường trở về Morata sau khi trận chiến tại Đồng bằng Garnav kết thúc.

“Ô, sao có nhiều dấu vết động vật thế này.”

“Không biết có gì nguy hiểm không nhỉ?”

“Chịu. Nghe giang hồ đồn, số lượng quái đang tăng lên cao lắm.”

Người chơi phương Bắc di chuyển thành một nhóm ít nhất cả trăm người.

Điều này là bởi vì thông tin về lượng quái vật tăng lên sau hành động "quấy rối" của Kaybern, và những người chơi cấp cao đều có trong nhóm đó.

“Mọi người, cứ tin tôi. Haha. Tôi là Hegel của Guild Black Lion.”

Hegel kiểm tra dấu vết trên mặt đất và mỉm cười đầy tự tin.

“Đây chỉ là dấu vết của đám sói thôi. Những con sói sinh ra ở khu vực này có level khoảng 200. Những con có lông trắng thì 300, nhưng tôi có thể hạ hết chúng.”

“Ôi, thật sao?”

“Tất nhiên rồi. Những con sói này xử dễ ợt à… Ba đứa, bốn đứa, hay cả trăm đứa xông vào cùng lúc cũng chỉ là chuyện muỗi thôi. Nếu chúng liều mình xuất hiện, tôi sẽ không ngại ngần giết sạch rồi chia lông cho mọi người.”

Có một lý do cho sự tự tin của Hegel.

Từ khi còn ở level 100 tới 200, anh đã xử đám sói dễ như bỡn.

Lý do cho việc này là bởi vì đám sói ở vùng Tullen có những đặc điểm rất đặc biệt. Anh đã biết rất rõ đặc điểm của loài sói và biết cách hạ gục chúng.

‘Mình đã thoát khỏi inox đoàn rồi, nên việc thịt đám sói này sẽ dễ dàng thôi.’

Nide, người chơi class Thief với level cao hơn hẳn anh đang đứng bên cạnh, vậy nên chẳng có lý do gì phải sợ hãi.

“À này, Hegel. Có nhiều dấu vết của đám sói lắm. Chúng cũng đều là những vết chân rất kỳ lạ.”

Nide nói sau khi thận trọng kiểm tra dấu chân. Class Thief không giỏi “đánh hơi” như Adventurer, nhưng anh vẫn có một con mắt rất tinh tường.

“Thì vẫn là sói thôi mà.”

“Phải, nhưng…”

“Cứ yên tâm. Cũng không phải là chỉ có mình chúng ta ở đây.”

“Ừ thì, chắc là cũng ổn thôi.”

Hegel và Nide quay sang hai bên.

Họ đang di chuyển theo nhóm lớn, và có thể thấy vài nhóm người khác đang theo sau họ.

Khi tới gần Morata, càng có nhiều người chơi phương Bắc quy tụ lại hơn.

“Ô, số lượng người chơi tại Lục địa Trung tâm không ít nhỉ.”

“Chắc chúng nó đang tò mò về Morata lắm.”

“Wow… Weed-đại ca thực sự là một cái gì đó rất gì và này nọ.”

Hegel nhận ra mỗi khi anh khoe khoang về tình bạn với Weed, anh có thể thấy ánh mắt của những cô gái sáng lấp lánh lên.

Đêm trước khi họ cắm trại ngoài cánh đồng, những người chơi tụ tập lại xung quanh họ.

“Pale-nim và những người đồng đội thân thiết nhất đều đã trở thành lãnh chúa. Liệu anh có định ứng cử vào vị trí lãnh chúa của Đế chế Arpen không Hegel-nim?”

“Khụm. Tôi không có ham muốn chức tước.”

Đó không phải sự thật.

Anh cực kỳ khao khát việc trở thành lãnh chúa, nhưng không có ai mời.

“Anh có thường xuyên gặp Weed không?”

“Có, tôi gặp anh ấy hàng ngày. Tôi đã từng nói tôi từng đi ăn với anh ấy chưa?”

Độ nổi tiếng của anh đã leo tới nóc, còn độ chém gió thì "lên đỉnh"!

Một Barbarian Warrior cơ bắp tới gần với một nụ cười toe toét.

“Hê hê hê. Thanh phi đao này không quá rẻ tiền. Anh có muốn nó không?”

“Một cây Void Dagger sao? Nó là một trang bị cao cấp đấy.”

“Bởi vì anh là đồng đội của Weed-nim, tôi muốn tặng anh món quà này.”

Có rất nhiều người chơi nổi tiếng và có level cao hơn, nhưng tất cả đều kính trọng Hegel.

‘Mình đã không còn là em của ngày hôm qua nữa rồi. Hãy trao cho anh, hãy trao cho anh, hãy trao cho anh….’

Hegel luôn tự hào khi tin rằng mình đã chiến đấu dũng cảm cho tới những giây phút cuối cùng tại trận chiến Đồng bằng Garnav.

Anh đã vung kiếm và lao thẳng vào Quân đoàn 3, lo lắng rằng mình sẽ hiến mạng vô ích. Dẫu vậy, dường như bao nhiêu may mắn trong đời anh đã dồn lại vào ngày hôm đó.

Một tiếng sói hú xé tan màn đêm.

“Sẽ rất nguy hiểm cho những người chơi tân thủ, vậy nên hãy để chúng tôi lên trước.”

“Được rồi, tôi cũng bắt đầu thấy chán rồi.”

Những người bước lên từ phía những người phương Bắc đều có level trên 250 và đầy tự tin trước những con sói.

“Đi săn sói vui lắm đây.”

“Phải… Cần phải đề cao cảnh giác.”

“Nide. Lao tới đó trước đi.”

“Lên chứ?”

Những người chơi tại Lục địa Trung tâm đều thừa khả năng nếu đây là một trận chiến thông thường, nhưng mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Ở phía ngoài cánh đồng, vô số bầy sói ùa đến không ngừng.

“Toang rồi?”

“Nằm xuống hít đất cho quen dần mùi đi anh em. Có cả boss nữa kìa.”

Champao.

Chúng là những con khổng lồ cao hơn 4 mét đang xua lũ sói bằng cách vung cây roi trong tay.

“Chúng chỉ được thấy trong hầm ngục thôi mà.”

“Wolf Warden. Chúng có sức phòng ngự vật lý xuất sắc và còn có thể bắn tên và buff cho lũ sói.”

“Nhiều sói đến vậy sao?”

“Chết tiệt. Chúng ta không thể áp đảo chúng ở tại cánh đồng. Chúng ta bị đồ sát hết mất thôi.”

Những người chơi đều tái mét cả mặt. Những người chơi cấp cao nhanh chóng chạy tới từ các nhóm xung quanh.

“Tập trung phòng thủ. Hãy để những người chơi tân thủ lui về phía sau.”

“Quân tiếp viện đang tới. Nếu chúng ta nhanh chân, chúng ta có thể cứu nhiều người chơi.”

Trừ những người trên level 300, phần còn lại đều quyết định bỏ chạy.

Và rồi họ nhận ra một điều.

*Kuuuaaaagh!*

Một tiếng gầm vang lên từ trên bầu trời và có một thứ gì đó xuyên qua các đám mây, di chuyển với một tốc độ đáng sợ.

“Nó là một con quái… Không, một con Wyvern.”

“Đó là Wy-3!”

Một Archer với đôi mắt tinh tường hét lên.

Cùng lúc đó, những người chơi khác đều ngước nhìn lên bầu trời, hình tượng Wy-3 của phương Bắc lao thẳng xuống.

“Có người trên đó.”

“Một người ư, có lẽ nào…?”

“Còn ai trồng khoai đất này nữa.”

Vị trí của Weed luôn được các nhà đài theo dõi.

Người ta nói rằng cậu đang săn quái vật ở phương Bắc với Wy-3, nhưng không ngờ cậu xuất hiện ở nơi này!

“Weed-nim. Ở đây. Ở đây này.”

“Kyaah. Em là fan cứng của anh đây!”

“Cháo Hành, Cháo Hành.”

“Đế chế Arpen muôn năm.”

Những người chơi quên sạch những căng thẳng trước bầy quái vật và điên cuồng vẫy tay.

“Weed-hyung. Em Hegel đây!”

“Cả em, Nide nữa.”

Hegel và Nide cố gắng chào cậu, nhưng họ bị đám đông người chơi nhấn chìm.

Những mũi tên do Weed phóng ra từ trên lưng Wy-3 bay thẳng tắp và cắm vào lũ sói.

Những con sói hoặc bị thiêu sống hoặc bị đóng băng.

“Wow!”

“Từ khoảng cách xa như vậy ư…”

“Đòn tấn công của anh ấy mạnh quá.”

Đám đông không ngừng ngạc nhiên.

*BÙM-BÙM-BÙM-BÙM!*

Những cái xác của đám sói nổ liên tục như bom, tạo thành một vụ nổ dây chuyền.

Những nỗi oán hận khi chết không tan đi mà chúng trỗi dậy để tiêu diệt sự sống và đất đai tại khu vực này.

Corpse Chain Explosion!

Sức phá hủy từ Corpse Explosion lan rộng và làm nổ tung cả một vùng.

Một lúc sau, những bộ xương bò dậy từ mặt đất!

Chúng đều được bao bọc bởi một vầng hào quang tím, hiệu ứng của Death Aura.

Khi mà Power of the Dead tích lũy đủ, những hiệu ứng cơ bản của Death Aura được kích hoạt.

“Chúa tể chỉ huy chúng ta. Tàn sát chúng.”

“Chiến đấu cho tới khi xương của các ngươi nát nhừ. Lũ chậm chạp!”

Các Skeleton chạy lên với kiếm và khiên trong tay, chúng đồ sát đám sói với một phong cách rất đáng sợ.

Chúng chạy với một tốc độ không thua gì lũ sói và đi theo một đội hình quy củ dưới sự chỉ huy của Van Hawk.

Chúng bắt đầu một cuộc đồ sát 10 ngàn con sói vừa xuất hiện trên cánh đồng.

“Cái nồi gì thế này.”

“Necromancer mạnh vđ vậy à?”

“Weed-nim là top 1 thách đấu. Đó là lý do tại sao anh ấy chiến đấu ghê tới vậy.”

“Thực sự đáng sợ.”

Những người chơi đều bị quan sát đến như mất hồn và chẳng còn suy nghĩ nào về việc chiến đấu.

Các Undead tự bản thân chúng đã chiến đấu rất tốt, và nhanh chóng sau đó, đội quân Baraag xuất hiện và nướng chín mặt đất.

Đây thực sự là một khung cảnh mãn nhãn về chiến thuật!

Những người chơi vẫy tay và tung hô cậu.

“Weed-nim đỉnh quá.”

“Chiến thần Weed!”

“Cảm ơn anh vì đã đầu tư vào lục địa.”

“Anh đã chi cả một gia tài, và tôi xin lỗi vì đã đánh giá sai anh! Anh thực sự tuyệt vời!”

“Weed-nim thực sự tuyệt vời, đầu tư toàn bộ số tiền của mình cho đất nước!”

Weed niệm phép điên cuồng.

“Tất cả các ngươi sẽ bị hiến tế. Ta dâng hiến cơ thể mình và gọi lên bóng tối phủ khắp mảnh đất này… Tất cả sự sống sẽ phải biến mất.”

Great Extinction.

Cậu sử dụng một phép thuật tức thời, một phép thuật hủy diệt tối thượng bằng việc hi sinh HP và Mana.

Cậu có thể dễ dàng quét sạch lũ sói cùng với các Undead, nhưng cậu dội bom đám quái vật trong cơn tuyệt vọng.

< Còn lại 10 HP. >

< Còn lại 10 Mana. >

< Việc sử dụng ma thuật quá sức đã vượt quá giới hạn thể chất. Bạn sở hữu Endurance và Perserverance cao.

HP và Mana tối đa tăng vĩnh viễn thêm 20.

Tốc độ hồi Mana giảm đi 32% trong 48 giờ. >

Cậu đã tiễn hàng ngàn con sói về miền cực lạc, sử dụng 120.000 HP và 80.000 Mana cho một phép thuật duy nhất.

< 3 HP đã được hấp thụ. >

< 2 Mana đã được hấp thụ. >

< 5 HP đã được hấp thụ. >

< 1 Mana đã được hấp thụ. >

Hiệu ứng của Death Aura.

HP và Mana liên tục được cung cấp bởi đám Skeleton đang tham chiến.

Nhưng cho dù được hồi phục với tốc độ bàn thờ như vậy, chiến thuật của Weed vẫn có gì đó sai sai.

Cậu thích việc đi săn tốc độ cao, nhưng sẽ không bao giờ sử dụng HP và Mana kém hiệu quả như vậy.

Đó hoàn toàn là do tâm trạng tuyệt vọng gây nên!

Cậu chuyển toàn bộ cơn tức giận của mình vào đám sói nằm la liệt trên mặt đất.

“Thật đáng sợ. Quá bá đạo.”

“Wow… Boy một champ đây rồi, trùm Necromancer.”

“Weed-nim luôn mới mẻ mỗi lần xuất hiện.”

“Bá đạo và bình tĩnh vãi nồi. Thảo nào anh ấy đầu tư một đống của vào Đế chế Arpen mà mặt không biến sắc.”

“Những người giàu luôn khác biệt. Chỉ là một việc tốt nho nhỏ thôi cũng là all-in.”

“Tích cóp từng đồng một chỉ để rồi chi hết một lúc.”

Chút lý trí cuối cùng của Weed đã vỡ vụn, biến thành một trạng thái vô cảm đến đáng sợ.

“Tất cả các ngươi sẽ bị hiến tế. Ta hiến dâng cơ thể mình và gọi lên bóng tối bao trùm mảnh đất này… Tất cả mọi sự sống sẽ phải biến mất.”

Cậu thi triển Great Extinction về phía những người chơi.

< HP và Mana không đủ để kích hoạt phép thuật. >

May mắn thay, một thảm họa đã bị cản lại nhờ vào việc thiếu mana.

⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!