Weed đã tới Thành phố Sa mạc Chakmark nhờ kỹ năng Dịch Chuyển Tranh của Yurin. Trung tâm thành phố là một ốc đảo màu xanh ngọc bích tỏa sáng, thay vì một quảng trường như thường lệ.
“Bóng cười, cần, cỏ, gì cũng có, mại dô nào các anh. Ai đủ lớn thì vào đây với em, ahihi!”
“Bán hành và đầy đủ các thể loại gia vị số lượng lớn! Hỡi ba hồn bảy vía của các thượng đế, mau về đây ngay! Có điểm cống hiến cho thành phố này thì càng tốt, mua được cả núi luôn!”
“Mua, bán da thuộc. Nếu có ý tưởng gì thì cứ đến đây, tôi sẽ tư vấn miễn phí.”
“Chuyên Scimitar. Độc – đẹp – lạ, hốt hàng nhanh không hết nào!”
Khoảng một trăm người chơi dạo bộ quanh quảng trường. Các Merchant mở cửa hàng giữa trời nắng chói chang đều co mình lại dưới một cái lọng che lớn.
“Hmm. Chắc ở quanh đây thôi.”
Weed đánh mắt nhìn về phía một con hẻm ở góc quảng trường và rảo bước đi. Kaybern đang phá hủy một thành phố mỗi tuần và quái vật đang nhân lên nhanh chóng.
“Cho hỏi Olson ở đâu nhỉ mọi người?”
“Ông già đó hả? Chắc là ở đồi cát cao nhất ở phía Đông.”
“Có dễ tìm tới chỗ đó không?”
“Lúc bình minh lên thì thấy rõ lắm. Chắc ông ta đang chăn cừu ở gần đó. Đám cừu trông ngon từ cỏ, ngọt từ cần lắm.”
Cậu có được thông tin về Olson từ những cư dân và rời khỏi thành phố, tìm tới đồi cát. Một ông già hút shisha, ngắm nhìn mặt trời từ một ngọn đồi cát! Weed thay đổi sang trang phục cùng giáp trụ cho class Adventurer và đeo thanh Loa Sword bên hông. Để có thể nhanh chóng tăng độ hảo cảm, tốt nhất là mang ngoại hình mà đối phương sẽ thích. Seoyoon đã thông báo cho Weed từ trước rằng Olson cực kỳ kén chọn về người mà ông ta nói chuyện.
“Tôi tới để nghe câu chuyện về Warrior mạnh nhất.”
“Kehehe. Tất cả bọn chúng đều nghĩ rằng câu chuyện của ta chỉ là rác rưởi.”
Cơ thể Olson chằng chịt các vết sẹo. Thậm chí có cả một vết cắn lớn trải dài từ vai tới dạ dày của ông.
“Tôi không nghĩ vậy. Ông dường như là một Desert Warrior với một quá khứ huy hoàng.”
“Keul-keul-keul. Mấy câu tâng bốc như vậy không khiến ta mở lời với một kẻ ngoại lai không phải dân sa mạc đâu.”
“Những vết bỏng và vết sẹo trên cơ thể ông. Chẳng phải chúng là hậu quả của trận chiến với Fire Lizard sao?”
Tại sa mạc, rất dễ để bắt đầu một cuộc trò chuyện với những chủ đề như vũ khí, quái vật và trận chiến.
“Ta chưa bao giờ nghĩ được rằng có kẻ lại nghĩ được tới đám Fire Lizard chỉ bằng việc quan sát những vết sẹo này.”
“À, tôi cực kỳ ấn tượng với lũ Fire Lizard. Một món ăn không dễ chế biến, nhưng một khi ông nướng chúng lên, lớp vỏ bên ngoài sẽ trở nên giòn rụm, ngon bá cháy. Càng đặc biệt hơn khi ông cắn vào lớp thịt dai bên trong và mỡ cứ thế tứa ra.”
“Fire Lizard không hề được bán ngoài chợ… C-chẳng lẽ cậu từng bắt được một con Fire Lizard sao?”
“Tôi nướng nhiều Fire Lizard lắm rồi. Còn cả món súp Fire Lizard trong suốt nữa. Rượu ngâm chắc cũng là một món tuyệt vời… Nhưng tôi chưa kịp thử vì không có thời gian rảnh. Thôi để bớt thất vọng, thì ông có thể thử một ngụm rượu này.”
Weed đưa cho Olson một chút rượu cậu ủ từ sữa lạc đà.
“Keeuh… Thơm ngon quá trời. Ta chưa từng được thử qua thứ này. Được rồi, cậu trai trẻ. Cậu nghĩ rằng một Warrior cần gì để tồn tại trên thế giới này?”
Cái nhìn của Olson sắc lạnh cứ như thể ông ta đang chuẩn bị chém giết. Hai người đang trò chuyện, nhưng đây cũng là một bài kiểm tra! Nếu như câu trả lời của Weed gây thất vọng, điều đó có nghĩa là cuộc trò chuyện sẽ kết thúc.
“Một thanh kiếm. Chỉ một thanh kiếm là đủ.”
“Ta cũng thấy vậy. Khi ta còn trẻ, ta đi khắp mọi nơi với bạn đồng hành là thanh kiếm đáng tin cậy.”
Olson kể về quá khứ của mình khi lang thang khắp sa mạc. Ông nhắc tới vài thành phố, hầm ngục và các bộ tộc nổi tiếng.
“Họ nói rằng đây chỉ là một sa mạc hoang vu, nhưng đây lại là một mảnh đất giàu có không tưởng ở phương Nam.”
“Ông muốn nói tới vùng mây mưa sao?”
“Hah. Cậu cũng biết về lịch sử của sa mạc đấy nhỉ.”
“Không nhiều… Nhưng cái này thì tôi nhớ.”
Trong những ngày là Sa Mạc Đại Đế, cậu nhớ rằng mình từng đi qua Sa Mạc Tĩnh Lặng và mang mưa tới toàn bộ khu vực này.
“Rất hiếm người có thể đến được Metafeia.”
“Đó thực sự là một nơi thú vị.”
“Ố ồ… Cậu biết con đường ngắn nhất để tìm thấy ảo ảnh chứ?”
“Ông sẽ phải đi xuyên qua bão cát.”
Weed nhẹ nhàng vượt qua bài kiểm tra nhờ cuộc trò chuyện và tạo nên độ hảo cảm. Cậu có thể trở nên thân thiết với Olson trong một khoảng thời gian ngắn nhờ kinh nghiệm chiến đấu tại sa mạc cùng những chuyến phiêu lưu của mình. Những người này cực kỳ dễ để tiếp cận nếu so với các Mage giàu có luôn đòi hỏi tiền lót tay. Olson nốc sạch chỗ đồ uống và nói một cách đầy trang nghiêm.
“Những ngày tháng tung hoành thời trai trẻ của ta đã kết thúc lâu rồi. Kiếm thuật đã thắp sáng con tim của các Warrior giờ đã bị chôn vùi trong cát bụi, quá khứ đã bị lãng quên.”
“…..”
“Các Warrior trẻ tuổi cố gắng phục hồi Đế chế Pallos một lần nữa… Nhưng các Warrior không còn mạnh mẽ như xưa. Lịch sử của sa mạc vốn được viết nên bởi các Warrior.”
“Tôi đồng tình với ông.”
“Nói dễ hơn làm nhiều. Kiếm thuật từng được các Warrior trong quá khứ sử dụng cực kỳ mạnh mẽ. Liệu cậu có thể đạt được một kỹ năng như vậy và thể hiện cho ta xem được không?”
*Ting!*
<Kiếm Thuật Cổ Của Sa Mạc>
Olson say xỉn thích nghe những câu chuyện về các Warrior.
Hãy tìm kiếm kiếm thuật được các Desert Warrior phát minh ra và biểu diễn cho ông ấy xem.
Sau đó, ông ta sẽ kể cho bạn về những câu chuyện xưa.
Độ khó: D
Phần thưởng: Ông ta sẽ kể một câu chuyện tương ứng với cấp độ của kiếm thuật.
“Được rồi. Tôi sẽ thể hiện cho ông xem kiếm thuật đó.”
<Nhiệm vụ đã được nhận.>
Nhân tiện mà nói, Weed đã sở hữu kiếm thuật của các Desert Warrior từ lâu. Thậm chí là cả kỹ năng mạnh nhất!
“Thực ra thì, tôi đã biết một kiếm kỹ từ các Desert Warrior… Tôi có thể cho ông xem chứ?”
“Keuk. Tiêu chuẩn của ta cao hơn cậu nghĩ đó. Đừng nghĩ rằng có thể qua được chỉ với việc khoe mẽ một kiếm chiêu nhàm chán…”
“Sông Dung Nham!”
Đồi cát bị chẻ đôi khi Weed chém xuống. Dòng dung nham đỏ thẫm trồi lên nhanh chóng và tỏa sức nóng ra khắp mọi phía.
Kỹ năng mạnh nhất của Desert Warrior được Hestiger để lại.
“Đ-đây là…”
“Vậy đã đủ chưa?”
“Đủ rồi. Thực sự đủ rồi! Thật may mắn khi còn được tận mắt chiêm ngưỡng một kỹ năng tuyệt diệu như vậy khi còn sống… Ta thực sự không biết rằng cậu đang mang theo ý chí của sự vĩ đại!”
*Ting!*
<Nhiệm vụ Kiếm Thuật Sa Mạc đã hoàn thành.>
Bạn đã trình diễn một kỹ thuật được coi là kỹ thuật huyền thoại của tất cả những Desert Warrior. Olson sẽ sẵn lòng chia sẻ toàn bộ câu chuyện của mình.
<Fame tăng thêm 5,300.>
<Bạn đã tăng kinh nghiệm.>
Cuộc gặp với Olson chính là nền tảng để đạt được class Warrior cao cấp hơn.
‘Cô ấy nói rằng đây mới chỉ là bắt đầu.’
Seoyoon, trong khi cai quản Đế chế Arpen, đã để ý đến khu vực sa mạc một cách đầy tỉ mỉ. Có khoảng 100 người chơi đã hoàn thành nhiệm vụ của Olson và họ được nghe đủ những câu chuyện khác nhau. Với Geomchi72, câu chuyện mà anh được thưởng sau khi hoàn thành nhiệm vụ của Olson đã giúp ích rất nhiều.
“Kiếm thuật của cậu thật tuyệt vời, nhưng vẫn còn thiếu sức nóng của sa mạc. Rất lâu trước đây, các Warrior huyền thoại đã nắm giữ sức mạnh của mặt trời và lửa. Hiện tại, hiếm có ai biết được về điều này. Hmm, hmm…”
Seoyoon phân tích các từ khóa được Olson nói ra và kết luận rằng những thứ này có thể có liên hệ với Desert Warrior, các class Warrior cấp cao hơn hoặc thậm chí Sun Warrior.
*
Bard Ray đã đạt tới bậc thầy Dark Knight và đang quyết định chuyển sang class tiếp theo.
– Weed đã chuyển sang class Warrior!
Class mới phải được tính đến việc đối đầu với Weed.
‘Warrior. Tổng thể mà nói đó là một lựa chọn an toàn.’
Bard Ray đã đạt tới bậc thầy Dark Knight nhưng lại loại bỏ ma thuật hoặc phép triệu hồi khỏi những sự cân nhắc của mình.
‘Hiện tại chỉ số của mình quá chuyên biệt cho Dark Knight. Mình không thể thoải mái chuyển trang bị như Weed được. Luyện tập ma pháp từ con số 0 thì mạo hiểm quá.’
Bard Ray sử dụng phép dịch chuyển tầm xa và đi tới Lục địa Phương Bắc.
Đây là lãnh thổ của Đế chế Arpen, nhưng hắn ta nghĩ rằng mình sẽ không bị nhận diện dễ dàng khi thay đổi mũ giáp. Quảng trường Rồng Băng của Morata! Có một bức tượng con rồng bằng băng ở giữa và nơi này tràn ngập người chơi.
“Ớt xanh đây, món ăn sẽ mang hương vị riêng khi nấu cùng với loại ớt này.”
“Nhận kèo điêu khắc! Có thể tạc tượng gương mặt bạn làm quà lưu niệm hay một bức tượng rồng băng với giá chỉ 1 vàng!”
“Hãy cưỡi bò mà lên đường. Nó rất tốt cho việc đi lại và cũng hoàn hảo cho việc vận chuyển hàng hóa!”
“Nếp cái hoa vàng đặc biệt của Morata đây. Uống thử một ngụm khi ở ngoài bãi săn. Sang ngụm thứ hai thì nằm ngay tại bãi.”
Có nhiều người chơi bán đồ ở quảng trường.
‘Rất lâu rồi mình mới có cảm giác thoải mái thế này.’
Bard Ray đứng yên và quan sát những người chơi buôn bán đủ loại mặt hàng.
Tại Lục địa Trung tâm, những người chơi thường bán những trang bị và áo giáp đắt tiền. Những mặt hàng rẻ tiền thường không mang lại đủ lợi nhuận, và nhiều người chơi tân thủ đã rời đi để tới Lục địa Phương Bắc.
‘Ở đây có sự thoải mái như những ngày đầu tiên tại Royal Road. Giờ mình đã hiểu tại sao Lafaye nói rằng giờ Đế chế Haven sẽ càng ngày càng rối bời hơn khi chứng kiến bầu không khí sôi động này.’
Vô số điều vụt qua đầu Bard Ray. Hắn ta từng tới thăm Lục địa Phương Bắc trong quá khứ để hoàn thành thành tích săn quái, nhưng khi đó phần lớn lục địa chỉ là những vùng đất băng giá. Trong suốt thời gian hắn ta ở trong các bãi săn, lục địa này đã có một sự chuyển mình lớn.
“Ớ? Không phải Bard Ray kia sao?”
“Đúng cmnr, Bard Ray trong truyền thuyết kìa các mày?”
Những người chơi đi ngang qua cực kỳ dễ dàng để nhận ra Bard Ray đang đứng đó.
‘Hả, cái gì… Weed đi khắp Lục địa Trung tâm mà không bị nhận ra cơ mà.’
Bard Ray lập tức cảm thấy thất vọng. Hắn ta đã thoát khỏi trạng thái đồ sát sau khi đi săn cẩn thận hơn, nhưng vẫn bị nhận ra dễ dàng.
“Đậu xanh. Thằng Bard Ray cũng dám vác mặt đến đây á.”
“Nó điên cmnr! Mang phao câu đến dâng cho Đấng à!”
Những người chơi nhìn như thể họ vừa mới bước vào Royal Road và một đám đông dần bu quanh hắn.
‘Chiến thuật biển người sao? Đây là Morata. Vậy có nghĩa là chúng đều là kẻ địch của mình.’
Bard Ray cảm thấy tính mạng bị đe dọa. Hắn ta nghĩ rằng chẳng còn chỗ để chạy nữa rồi, nhưng, những người chơi tân thủ lấy giấy bút ra.
“Cho xin chữ ký cái idol.”
“Oắt dơ lợn?”
“Bard Ray-nim. Anh cho em xin chữ ký cái đi?”
“Ối zồi ôi. Tao là fan não tàn của Bard Ray-nim. Tao yêu Weed-nim và Bard Ray-nim nhất.”
“Tao ghét Guild Hermes, nhưng không ghét Bard Ray.”
Đã từ rất lâu, Bard Ray là biểu tượng của Royal Road.
Hắn ta đã xuất hiện nhiều lần trên sóng truyền hình và chinh phục các hầm ngục và các bãi săn cùng với các tinh anh của Guild Hermes. Vì vậy nên đám đông người chơi phương Bắc bu quanh hắn ta để xin chữ ký.
“Tên cậu là gì…?”
“Mmm. Anh có thể ghi là Cháo Hành Yamnyam.”
Bard Ray thấy hoang mang, kí tặng vài lần.
“Bớt bớt lại đi mấy má. Trứng với cà rụng ít thôi. Chúng ta là cư dân của Đế chế Arpen cơ mà.”
Ai đó hét lên.
‘Tất nhiên rồi, đúng như mình nghĩ.’
Bard Ray chuẩn bị tinh thần cho một trận chiến không thể tránh khỏi.
“Đứng xếp hàng đi! Đế chế Arpen là không chen lấn!”
Những người chơi đang đứng chen lấn lộn xộn bắt đầu tạo thành một hàng dài thẳng tắp đầy quy củ.
*
“Trong sa mạc, có tồn tại một bộ tộc sở hữu một kiếm pháp điên cuồng như ngọn lửa mặt trời.”
Khi nhiệm vụ hoàn thành, Olson giải thích về một bộ tộc mà ông từng gặp.
“Làm sao để có thể gặp họ?”
“Không rõ. Nhưng, ta biết cách có thể khiến họ chú ý. Đó là phải phá hủy cơn bão cát tại Sa mạc Tĩnh Lặng. Nó không phải là một cơn bão cát bình thường. Cần phải phá hủy Mắt Bão Mặt Trời.”
“Hmm. Tôi hiểu rồi.”
Mắt Bão Mặt Trời!
Các cơn bão cát ở tại Sa Mạc Tĩnh Lặng được cư dân gọi với rất nhiều cái tên khác nhau. Mắt Bão Mặt Trời được nói là cơn bão cát lớn nhất và nguy hiểm nhất trong số chúng.
“Ta nói vậy thôi chứ đây là một hành động liều lĩnh. Có từ bỏ cũng không ảnh hưởng gì đến lòng tự tôn của một Warrior đâu.”
*Ting!*
<Chứng Minh Sức Mạnh Của Mình>
Cơn bão cát khổng lồ càn quét tại Sa mạc Tĩnh Lặng, Mắt Bão Mặt Trời!
Chiến đấu và đánh bại cơn bão chưa từng được vượt qua kể từ thời Đại Đế Sa Mạc!
Nếu chiến tích lịch sử của một Warrior được hoàn thành, Bộ tộc Mặt Trời, nổi danh là bộ tộc mạnh nhất tại sa mạc, sẽ xuất hiện trước mặt bạn.
Dẫu vậy, ngoại trừ một thanh kiếm, không được phép sử dụng áo giáp hay trang bị gì để đánh bại cơn bão.
Độ khó: A
Hạn chế: Class Warrior.
Người sở hữu kiếm thuật của sa mạc.
Phần thưởng: Gặp gỡ Bộ tộc Mặt Trời.
Với Weed, Sa Mạc Tĩnh Lặng là một nơi quen thuộc.
“Chiến đấu với Mắt Bão Mặt Trời và đánh bại nó…”
Hồi còn là Sa Mạc Đại Đế, cậu đã chém qua cả một cơn bão. Độ khó cấp A không phải là quá khó nhưng cũng không phải quá dễ. Tất nhiên, luôn luôn có rủi ro bỏ mạng kể cả với độ khó thấp hơn cấp C tùy theo tình hình, và yếu tố như thảm họa tự nhiên không thể nào dự tính trước được.
“Được, dù khó nhưng tôi sẽ chứng minh sức mạnh của mình.”
<Nhiệm vụ đã được nhận.>
Địa điểm tiếp theo mà Weed hướng tới là Metafeia! Đáng tiếc là Mắt Bão Mặt Trời xuất hiện ngẫu nhiên. Cậu không có thời gian rảnh để cứ mù quáng chờ đợi, cậu có một nhiệm vụ quan trọng cần thực hiện trong thời gian ở lại sa mạc.
<Những Người Ngã Xuống Tại Sa Mạc>
Tại biển cát mênh mông, vinh quang của Đế chế Pallos bị chôn vùi. Những Desert Warrior dồn sức mạnh của mình để hồi sinh Đại Đế chế. Vinh quang và tinh thần chiến đấu chảy khắp huyết quản của các chiến binh nơi đây. Những người sinh sống tại sa mạc đều chờ đợi một nhà vô địch thực sự xuất hiện và đi theo con đường của Đại Đế. Hợp nhất mong muốn và ý chí của các Desert Warrior lại thành một. Nếu bạn vượt qua được thử thách của sa mạc và gọi họ, các Desert Warrior sẽ vui lòng rút thanh kiếm được giấu đi lâu nay và nghe theo mệnh lệnh của bạn.
Độ khó: S.
Nhiệm vụ sa mạc.
Phần thưởng: Có thể dẫn đến sự kiện ‘Sự hồi sinh của Đế chế Pallos’.
Yêu cầu nhiệm vụ: Sự công nhận từ những các Desert Warrior trong lịch sử.
Đây là một nhiệm vụ Weed nhận được từ những tài liệu mà Hestiger để lại. Cậu sau đó cũng biết được từ Geomchi3 về việc nhiệm vụ này sẽ diễn biến tiếp theo ra sao.
<Sự Hồi Sinh Của Đế Chế Pallos>
Đại sa mạc đã từng được thống nhất. Các chiến binh quả cảm, giờ đã là lúc để thoát khỏi những hạt cát nóng chết người. Hãy để chúng ta trở về với vinh quang của Đế chế Pallos, mặt đất tràn ngập những con sông ngọn cỏ. Người chinh phục được phần lớn lãnh thổ sẽ được vinh danh là Hoàng đế của Đế chế Pallos. Bạn có thời gian tối đa 1 năm.
Độ khó: Chinh phục khu vực.
Phần thưởng: Hoàng đế của Đế chế Pallos.
Yêu cầu nhiệm vụ: Hạn chế cho Desert Warrior.
Đế chế Pallos, thống nhất sa mạc phương nam!
Không có nhiều người chơi ở sa mạc, nhưng khi mà Lục địa Phương Bắc và Trung tâm được thống nhất, Lục địa Phương Nam cũng sẽ phải được thống nhất theo.
“Đại đế thống trị cả một Lục địa… Cũng không tệ lắm. Ngoài ra thì Tập đoàn Unicorn hứa sẽ thưởng tiền mặt khi mình thống trị toàn Lục địa Versailles.”
Kẻ nắm trong tay Lục địa Versailles!
Tập đoàn Unicorn đã hứa trả một món tiền thưởng khổng lồ cho việc thống nhất lục địa.
Thực tế là, các Guild danh tiếng trong quá khứ từng kêu gọi thống nhất Lục địa, điều đã được lấy làm cớ cho chiến tranh. Nếu như Arpen không vươn lên tại Lục địa Phương Bắc, món tiền thưởng sẽ hẳn thuộc về Đế chế Haven.
‘Mình chưa từng nghĩ rằng món tiền đó có thể rơi vào tay mình.’
*Gallop!*
Weed kiếm được một con lạc đà 2 bướu hiếm có từ một ngôi làng và phóng điên cuồng về phía Thành Sa mạc Barang. Thông thường cậu sẽ tiết kiệm, nhưng giờ thời gian là vàng bạc bởi con “thằn lằn” Kaybern. Sau khi đổ một lượng tiền không tưởng vào công việc nội vụ, cậu trở nên bạo dạn hơn trong việc chi tiền. 200 won là không thể nhưng thêm 100 won để mua muối thì ok.
<Danh hiệu ‘Kẻ Đi Qua Sa Mạc Tĩnh Lặng’ được kích hoạt.>
Tốc độ di chuyển khi ở trong Sa Mạc Tĩnh Lặng tăng thêm 45%. Dưới sự ảnh hưởng của phước lành Petra, thời gian di chuyển tới Ốc đảo Huyền thoại được giảm đi 10 lần.
“Nhanh chân lên nào! Chạy điên cuồng lên.”
Con lạc đà 2 bướu mà cậu mua từ ngôi làng chạy với một tốc độ đáng sợ. Nó leo qua một ngọn đồi trong tích tắc và phóng ngang qua một biển mênh mông cát.
“Hãy hướng tới Ốc đảo Huyền thoại!”
Nhờ vào thành tích đi bộ qua Sa Mạc Tĩnh Lặng, con đường đi tới Ốc đảo còn nhanh hơn rất nhiều.
<Bạn đã phóng đi nhanh như gió. Khi chạy thẳng một đường mà không đổi hướng, bạn sẽ được tăng thêm 38% tốc độ. Tốc độ khi băng qua chướng ngại cũng tăng lên.>
– Neigh!
“Đúng. Chạy đi. Nhanh nữa lên!”
Khi Weed phóng qua sa mạc, một tin nhắn được gửi tới.
– Mapan: Weed-nim! Bard Ray đã xuất hiện ở Morata.
Cát sa mạc trải dài vô tận dưới cái nóng cháy người, và đây là một tin tức sốt dẻo hơn cả cái nóng ở đây.
“Tấn công bất ngờ sao? Quân đội của chúng có bao nhiêu?”
– Mapan: Không, không phải vậy. Tôi nghĩ là hắn ta tới một mình! Bản thân hắn ta nói rằng mình chỉ đi du lịch, nhưng vẫn bị mọi người nhận ra dù có hóa trang.
“Thế cơ à?”
– Mapan: Phải. Các Merchant tại Morata đang tìm kiếm, nhưng họ không phát hiện được người chơi nào đáng ngờ.
Weed khá là ngạc nhiên với sự táo bạo của Bard Ray. Thành thực thì cậu cũng chưa bao giờ nghĩ tới việc cấm những người chơi Guild Hermes thông thường tới với phương Bắc.
‘Nếu hắn ta tới để giết người, hắn ta hẳn cũng sẽ chết. Nếu như hắn ta bí mật thực hiện nhiệm vụ… Vậy thì hắn hẳn sẽ phải chi tiền nên cũng chẳng sao cả?’
Kể cả vậy, kẻ mạnh nhất Lục địa Versailles xuất hiện!
“Tình hình thế nào?”
– Mapan: Những người chơi đang tới xin chữ ký. Bard Ray là một idol nổi tiếng dù có ở tình cảnh ra sao.
“Vậy là không đụng chạm gì à.”
– Mapan: Có lẽ là vậy, ít nhất là cho tới lúc này.
Bard Ray là người nổi tiếng nhất tại Royal Road bên cạnh Weed. Hắn ta là một hình mẫu với biệt danh Chiến Binh Thần Thánh và hiếm có ai chưa từng nghe về hắn.
– Mapan: Vậy tôi nên làm gì? Tôi có nên triệu tập một đội đặc nhiệm để giết Bard Ray không?
“Một đội đặc nhiệm à…”
– Mapan: Nếu như là lệnh của Weed-nim, những người chơi sẽ lập tức tham gia. Có rất nhiều người có mối thù với Bard Ray.
Weed cảm thấy không phù hợp chút nào. Nếu Bard Ray chết, Level và độ thành thục kỹ năng của hắn sẽ giảm, nhưng không phải ở một mức đáng kể. Hắn ta từ lâu đã bị chỉ trích với những kế hoạch hèn nhát với những đối thủ cạnh tranh của mình và hơn hết, hắn ta không muốn vinh quang rơi vào tay một người chơi khác. Kẻ giết được Bard Ray sẽ có được tiếng tăm trên toàn thế giới. Sự hợp pháp của việc Đế chế Arpen cai trị cả Lục địa Trung tâm có được là nhờ trận chiến với Guild Hermes và đánh bại Bard Ray.
“Cứ kệ hắn ta đi.”
– Mapan: Cái gì… Anh thực sự mặc kệ hắn ta như vậy sao? Tự do tự tại ở Morata?
“Tôi sẽ cho hắn thấy sự thương hại.”
Một từ chưa từng được nghĩ sẽ được thốt ra bởi Weed!
– Mapan: Cái quái gì vậy, thương hại sao?
“Tôi chỉ cần một thứ bù lại.”
*
Bard Ray bị bao quanh bởi hàng ngàn người chơi như thể một con khỉ trong chuồng tại sở thú Morata, mắc kẹt với việc kí tặng trong hàng giờ. Hắn luôn cảm thấy lo lắng, đám đông người chơi cấp cao của Đế chế Arpen có thể lao vào thịt hắn ta dễ dàng. Dẫu vậy, dường như không có bất kỳ sự điều động lực lượng tấn công nào.
‘Hắn ta cứ kệ mình sao? Sau khi mình xâm nhập vào lãnh thổ của hắn?’
Chứa cả tấn lo lắng và bồn chồn trong lòng, Bard Ray tiếp tục kí tặng.
“Đẹp trai quá.”
“Nhìn gần thì rất soái ca, nhưng thực ra lại là nam thần. Thần thái sang choảnh quá trời. Ôi mẹ ơi, hết trứng!!!”
Một lúc lâu sau! Một Merchant tự giới thiệu bản thân là Kickback Money tới gần hắn ta và nói.
“Đưa tôi một món trang bị mà anh đang mặc.”
“Trang bị sao?”
“Anh không muốn đưa sao? Weed-nim nói rằng sẽ tha cho anh nếu anh đưa lại một món trang bị của mình. Nếu anh không thể hiện sự tôn trọng cần thiết, tôi không thể đảm bảo điều gì sẽ xảy ra lúc này.”
Bard Ray thở thật dài, cảm thấy xót ruột hết sức trước lời của Merchant. Morata là một nơi tồi tệ không tưởng đối với vị Chiến Binh Thần Thánh và cựu Hoàng Đế này, hắn đã bị bắt nạt và trấn lột tiền.
“Của anh đây.”
Bard Ray từ bỏ miếng giáp vai được yểm ma pháp Flight (Bay), Illusion Magic (Ảo Giác), Instant Acceleration (Tăng Tốc Tức Thời) và Invisibility (Tàng Hình).
“Ồ. Thật là một item tuyệt vời!”
Kickback Money cười rung gò má mũm mĩm trong vui sướng và rồi kính cẩn cúi chào.
“Chúc anh một ngày tốt lành. Ăn tối tại nhà hàng của Foghorn rất ngon đấy.”
“Tôi… hiểu rồi.”
*
Thành phố được chọn bởi Reverse khi ông đăng nhập vào Royal Road là Morata.
“K-hmm. Mình quen thuộc với nơi này hơn hết thảy những chỗ khác. Đây là Quảng trường Rồng Băng này.”
Tiến sĩ Yoo Byung Jun. Ông có kiến thức sâu rộng về Royal Road vì là người tạo ra và quan sát nó, vậy nên những thành phố khác chẳng được ông ngó ngàng tới.
“Thực sự, thế giới mà mình tạo ra là một thế giới tươi đẹp.”
Reverse hít một hơi thật sâu. Những cơn gió trong lành và sảng khoái, bầu trời thì đẹp tuyệt với sắc xanh lam. Từ những đài phun nước với dòng nước trong vắt cho tới những viên sỏi trang trí quảng trường đều thật thanh tao. Những tòa nhà bằng đá tuyệt vời được xây dựng ở những con phố và Tòa tháp Ánh sáng cùng Bức tượng Nữ thần Freya cao vọt lên trong tầm mắt ông.
“Đây là Royal Road. Cảnh tượng tuyệt đẹp nhất theo lựa chọn của các tân thủ.”
Thế giới này rất khác so với những gì được nhìn thấy qua màn hình. Từng cảm giác lan khắp cơ thể ông, việc có thể tự mình di chuyển và để ý tới những người xa lạ bước ngang trước mắt. Cảnh những sạp hàng do các Merchant mở ra cũng cũng rất sôi động. Reverse ngồi bên đài phun nước và quan sát mọi người.
“Khiên của Quân đội Hoàng gia Haven đây! Còn 27 độ bền, có sao bán vậy!”
“Bán thịt hươu tự tay đi săn. Tôi có thể dạy cách làm BBQ và khuyến mại thêm cả muối nữa.”
“Bán hết các trang bị dưới cấp 130. Dạo này level lên nhanh như gió nên cần tiền kiếm set đồ mới. Cứ yên tâm, tôi bán rẻ như cho thôi.”
“Lúc đánh nhau, tôi có nhặt được một chai dược phẩm không rõ nguồn gốc xuất xứ, mỗi tội không giám định nổi.”
Ông đi dạo quanh quảng trường, nhưng cảm thấy sự trống rỗng ở một góc trong con tim mình. Trong thế giới thật, ông là người giàu nhất thế giới. Nhưng những gì ông có trong lúc này chỉ là 10 cái bánh mỳ lúa mạch và ít nước.
“Đây là lý do mọi người lại chịu chi tiền thật.”
Reverse có thể hiểu ngay tại sao. Ăn những món ngon, mặc các trang bị tốt là những ham muốn hiển nhiên. Nếu như một người không muốn chi tiền thật, họ có thể làm việc tại một cửa hàng hoặc kiếm tiền từ việc làm nhiệm vụ. Dẫu vậy, Reverse đang tìm kiếm một thứ ở cấp độ cao hơn.
“Weed đã làm được… Ai dám nói mình không thể chứ?”
Ông quyết định bắt đầu chơi Royal Road, nhưng lý do cho sự đăng nhập chậm trễ này là bởi vì ông cho rằng nó nhàm chán. Ông có kiến thức rộng lớn về Royal Road và đã quan sát lịch sử của các người chơi top đầu.
‘Mình có thể dễ dàng trở nên mạnh mẽ chỉ bằng việc đi theo con đường của họ.’
Sự tự tin của ông lớn nhanh khủng khiếp, hơn hết thảy bất kỳ ai.
‘Nhiệm vụ ư? Có gì khó với chúng chứ? Mình có thể cân nhắc xem có nên làm nó hay không dựa trên các thông tin liên quan. Và rồi mình chỉ cần thực hiện những thứ mình đã quyết định.’
Reverse thoải mái đi thẳng tới trại huấn luyện.
‘Liệu lúc này mình có nên bắt chước Weed không nhỉ? Mình không quá thích điều này, nhưng đây là top 1 server hiện tại…’
Trung tâm huấn luyện tại Morata! Nơi huấn luyện việc chém kiếm gỗ đầy ắp người chơi. Sau khi Weed trở thành Hoàng Đế, các trung tâm huấn luyện trở nên nổi tiếng. Một người hướng dẫn thấy Reverse và tới gần ông ấy.
“Anh tới để học kiếm hả! Kiếm thuật là cách hiệu quả nhất để kiểm soát cơ thể và đánh bại kẻ thù đấy.”
“Tôi biết rồi.”
Reverse cắt ngang lời người hướng dẫn và đứng trước một con bù nhìn.
‘Mình chỉ cần gõ vào thứ này trong 4 tuần. Nó nhàm chán nhưng lại dễ như ăn kẹo.’
*Bốp! Bốp! Bốp!*
Chỉ 5 phút trôi qua, cơ thể ông đã thấm mệt. Dù đã có được một cơ thể hoàn toàn mới sau khi đăng nhập vào Royal Road. Ông cảm thấy sự sảng khoái khi không còn mang trong mình cơ thể của một ông lão, nhưng toàn bộ cơ thể dần dần mệt nhoài khi Stamina cạn kiệt.
30 phút nữa trôi qua.
‘Mình phải chém nhiều hơn nữa. Nếu như cứ tiếp tục mình sẽ tăng chỉ số…’
Ông giữ vững lòng tự tôn của mình từ ngoài đời vào trong game. Sự mệt mỏi dần tích tụ lại, đôi tay và đôi chân của ông run bần bật. Trên hết là ông thấy đói. Reverse muốn vứt béng cây kiếm gỗ luôn và ngay.
‘Thực sự là một con đường gian nan. Tại sao? Làm thế nào mà Weed có thể thực hiện được việc này?’
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang