Virtus's Reader
Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng Huyền Thoại

Chương 507: CHƯƠNG 501: CÔNG SỨC BẤY LÂU NAY

Khu vực phía Bắc đang phải đối mặt với một mối nguy khổng lồ từ các cuộc xâm lăng của quái vật.

“Krook!”

“Groak-Groak!”

Đám quái vật thoải mái lang thang khắp nơi trong khi những người chơi liều mạng đi “ngao du” thì liên tục bỏ mạng.

Những người chơi đi tới các bãi săn cũng phải đề cao cảnh giác.

“Sao mà cái đám quái này còn đông hơn cả kiến vậy?”

“Chúng cứ đứng túm tụm lại với nhau. Chẳng may lọt vào mắt chúng nó thì chỉ có nước nằm xuống.”

“Suỵt. Tôi thấy một con quái xanh ở chỗ kia.”

“Nghe tả thì giống Warek đấy? Sao nó lại xuất hiện được ở chỗ này chứ.”

“Một con quái vật dạng thằn lằn có level trên 400.”

“Đậu xanh rau má, nó thấy chúng ta rồi kìa.”

“Nó là Warek đấy. Thôi xác định rồi. Anh em, cạp đất đi thôi…”

Lục địa Trung tâm đã trở nên nguy hiểm hơn đến cả chục lần vì những thay đổi về môi trường sống và phạm vi hoạt động của quái vật!

Người chơi tại Lục địa Trung tâm cùng chung nỗi sợ chết khi mà an ninh quốc gia trở nên bất ổn.

Khi Royal Road mới bắt đầu, mỗi vương quốc đều có quân đội và binh sĩ ổn định đóng quân tại mỗi thành phố và pháo đài.

Những Knight, Soldier và Mercenary đều là các NPC.

Quân đội tự động chống lại những cuộc xâm lăng của quái vật và tiêu diệt đạo tặc, mang lại sự an toàn cho mọi người.

Haven, Kalamore, Gradian, Nest, Dale, Aidern, Tullen, Harpan, Lasalle, Bremen, Sur, và Subain.

Các quân đội mà các vương quốc chỉ huy dần dần bị tiêu tan trong những trận chiến của các Guild hàng đầu.

Khi mà Guild Hermes thống nhất Lục địa Trung tâm, số lượng của họ chỉ còn chưa đầy một nửa, và những đội quân tinh nhuệ không còn là bao nhiêu, và tất cả đều đã biến mất tại Đồng bằng Garnav.

Lục địa Trung tâm rộng lớn với rất nhiều thành phố và thành lũy mà không có một bóng lính nào cả.

“Tìm người đi cùng đến làng Singleton đây. Dạo này trị an bất ổn quá nên tôi cần tìm bạn đồng hành.”

“Chú mày vừa ở đâu rơi xuống thế? Ngôi làng đó biến mất lâu rồi.”

“Cái đệch. Sao lại biến mất?”

“Lũ quái vừa chiếm nó ngày hôm qua. Giờ nhà cửa, biệt thự thành chỗ cho đám đó quẩy hết rồi.”

“Ầu mai Gót…”

Rất nhiều người chơi tại quảng trường gần đài phun nước đều ở trong trạng thái rối bời.

“Weed không nên chỉ tập trung bảo vệ phương Bắc chứ. Đây cũng là lãnh thổ của anh ta mà.”

“Phải. Nếu Weed tới đây, chúng ta lẽ ra đã an toàn rồi.”

Rất nhiều người thể hiện thái độ thất vọng với Weed. Nếu những thành phố và làng mạc xung quanh bị quái vật chiếm đóng, nguy hiểm sẽ càng tới gần cổng thành, chẳng khác gì dầu đổ thêm vào ngọn lửa sợ hãi trong lòng họ.

“Thì thế. Nhưng chúng ta cũng không thể yêu cầu anh ấy bảo vệ cả Lục địa Trung tâm, trong khi cái chốn này vừa mới vào tay anh ấy được vài ngày.”

“Weed đang đi tiêu diệt quái vật mỗi ngày kìa… Mấy thằng ngu chúng mày sủa ít thôi?”

“Nghe vẻ số lượng quái đang tăng lên cả chục lần. Sai một li là chúng ta đi cả đám dưới mõm quái ngay. Bên kia cổng thành đáng sợ quá.”

Tại các thành phố ở Lục địa Trung tâm, chỉ có những người chơi đang rùng mình vì sợ hãi.

Các thành phố lớn và trung tâm thương mại thường xuyên xuất hiện những người chơi cấp cao và số phận của những vùng có sự xuất hiện những Guild thiện chiến đều khá khẩm hơn hẳn trong cơn khủng hoảng này.

Tuy nhiên, những thành phố ở trong những vùng có ít người chơi hơn thì đáng lo hơn hẳn với việc bị đám quái vật đột ngột công kích và chiếm đóng.

Weed triệu tập đồng đội của mình cùng các chỉ huy của Hội Cháo Hành cho một cuộc họp bàn cách ứng phó.

Vào lúc này, rất nhiều người chơi cấp cao với đủ class khác nhau đã gia nhập vào Đế chế Arpen.

‘Mình muốn thưởng cho họ những danh hiệu xứng đáng và trói họ bằng trách nhiệm.’

Chỉ cần danh hiệu chứ không cần lương lậu!

Kể cả những người chơi nổi tiếng nhất trong Royal Road đều chằm chằm nhìn Weed với sự kinh ngạc.

“Nam mô A di đà phật…. Thực sự là Weed-nim kìa.”

“Được nhìn Đấng gần thế này làm tao thấy sướng rơn cả người, á á á á.”

Từng người trong số họ đều có những đóng góp và danh tiếng của mình, nhưng danh tiếng và thành tựu của Weed vượt xa tổng tất cả những gì họ làm được.

Weed nhấp một ngụm Trà Cháo Hành và nói.

“Tôi tin rằng bầy quái vật lớn ở khu vực phương Bắc sẽ bị “chăm sóc” kỹ càng. Nhưng những đám tiểu yêu xung quanh thì đáng lo ngại đấy, chúng gây ra những thiệt hại đáng kể trên khắp lục địa.”

Cậu không đề cập đến khả năng triệu hồi Undead hoành tráng của mình.

Cậu đã đồ sát đám quái vật lại gần pháo đài cả ngày lẫn đêm, tận hưởng tối đa cơ hội tăng cấp.

Trong số những người chơi, một số lượng không nhỏ trong đó vui vì cơ hội được farm quái.

Kể cả đám quái vật có trốn kĩ trong các hầm ngục và rất khó để săn giờ cũng ùn ùn kéo tới trước tường thành và tự mình nộp mạng.

Các nguyên liệu ma pháp, nguyên liệu sản xuất, trang bị và những cơ hội kiếm quest liên quan tới chiến đấu đều xuất hiện nhờ những trận chiến này.

Tại Pháo đài Varden, những trận chiến như đánh boss diễn ra mỗi ngày khiến cho những người chơi cấp cao đều cắm chốt tại đó.

Weed rùng mình nhẹ.

“Những người chơi cấp cao giờ như cá gặp nước, ngày ngày farm quái và cứ thế mạnh lên đều đều. Nhưng cả lục địa giờ tràn ngập quái vật, đám tân thủ giờ chắc khó sống lắm đây, ngoài hiến máu nhân đạo ra thì biết làm gì nữa chứ.”

“Trời ơi… Làm sao mà Weed còn có thể để tâm đến những tân thủ vào những thời khắc thế này chứ?”

Thánh nữ Lemon của Hội Cháo hành!

Đôi mắt long lanh của cô chỉ còn hình ảnh của cậu.

‘Ôi dồi ôi, muốn rụng trứng trước con người vĩ đại này.’

Những thành tích mà cậu đã đạt được cho tới giờ là vô kể, và kể cả hành động cùng thái độ của cậu vẫn đều là trân trọng cả những người chơi yếu ớt.

Cô chưa 18, vẫn còn trong sáng ngây thơ, nhưng lại gặp phải Weed!

‘Liệu mình có may mắn được gặp ai soái ca như anh ấy nữa không nhỉ?’

Lemon mong muốn đến điên cuồng việc được hẹn hò với Weed. Nhưng rồi, cô ấy đành từ bỏ bởi vì đối thủ của cô là Seoyoon.

Surka tặc lưỡi khi cô nhìn thấy ánh mắt đầy ghen tị của Lemon.

‘Sẽ mất khoảng 3 tháng cho tới khi con bé khám phá được bộ mặt thật của Weed…’

Những đồng đội thân cận của Weed có thể hiểu điều này.

Weed không phải kẻ xấu. Tuy nhiên, luôn có một âm mưu mờ ám đằng sau những từ ngữ đặc biệt ấm áp của cậu!

Mapan là người rõ ràng cái âm mưu này nhất.

‘Qua thời gian, tân thủ rồi cũng sẽ mạnh lên. Có rất nhiều người chơi cấp cao trên lục địa, nhưng nền tảng của Đế chế Arpen được xây dựng dựa trên các tân thủ… Ngoài ra, ta không thể đánh giá thấp khả năng vung tiền của họ. Tân thủ là tương lai, là tiền tài phải khai thác.’

Weed nhoẻn miệng cười đầy hào phóng cứ như thể cậu đang chăm chú nhìn đàn gà rán nửa vị nửa giòn của mình.

“Tân thủ thì cũng là con dân của tôi. Tất nhiên là tôi sẽ phải lo lắng cho họ rồi.”

“Wow…”

“Đúng người, đúng thời điểm. Weed vạn tuế!”

“Royal Road mà không có Đấng, hẳn sẽ lạnh lẽo và khắc nghiệt lắm.”

Với lòng tham vô đáy, cậu rót mật đến tận tim những người có mặt tại cuộc họp này.

Weed nhìn về phía bản đồ lục địa và đánh dấu các địa điểm và thành phố, sau đó tiếp lời.

“Sản lượng nông nghiệp sẽ bị ảnh hưởng vì những cơn mưa axit. Đúng vậy không Miretas-nim?”

Farmer đỉnh nhất lục địa, Miretas cũng xuất hiện trong buổi họp.

Anh đã vươn tầm trở thành một trong những hình tượng có sức ảnh hưởng lớn nhất tại Đế chế Arpen vì danh tiếng, kĩ năng và thành tích của mình.

“Chúng tôi sẽ tiếp tục theo dõi thêm xem thiệt hại chính xác là bao nhiêu, nhưng dựa trên tình hình quái vật hiện tại, tôi áng chừng khoảng một nửa.”

“Sản lượng giảm thì giá sẽ tăng cao.”

“Chắc vậy rồi.”

“Xét về tổng thể, thì ngành dịch vụ du lịch sẽ bị ảnh hưởng khá nhiều. Mối nguy hiểm không chỉ cho chúng ta, mà còn là cảnh quan khi cỏ cây cứ ngày một héo tàn. Các thành phố tại Lục địa Trung tâm cũng đang trên bờ vực suy tàn… thuế cũng tiếp bước suy giảm…”

Weed không thể chịu nổi nỗi buồn này. Thể xác có đau đến mấy thì cậu cũng chịu được, nhưng mất tiền lại nằm trong hạng mục khác.

“Phương Bắc sẽ trụ vững thôi, vậy nếu Weed-nim di chuyển xuống Lục địa Trung tâm thì sao?”

Surka đưa ra một đề nghị táo bạo.

Weed trầm ngâm suy nghĩ rồi lắc đầu.

“Chỉ một vài bầy quái vật thì Lục địa trung tâm vẫn có thể xử lý được như hiện giờ. Nhưng nếu tình hình trở nên nghiêm trọng hơn, chúng ta sẽ tính tới đề nghị của em.”

Tập hợp người chơi và chiến đấu chống lại quái vật chỉ có thể trì hoãn mối nguy cơ đang dần lớn lên.

Việc các thành phố và làng mạc bị phá hủy là không thể tránh khỏi.

Tailor Dragore khẽ giơ tay.

Anh đang ở trong những bước cuối cùng của chuỗi nhiệm vụ Master, nhiệm vụ mà anh phải tìm kiếm một loài nhện chỉ được nhắc đến trong truyền thuyết.

Nhiệm vụ đó là tìm kiếm tinh túy của thứ tơ nhện dính dính ấy. Anh không biết phải thực hiện nhiệm vụ ấy ra sao trong lúc này nên thành ra cắp cặp đi họp.

“Ờm… Với cả, tôi nghĩ rằng vấn đề không chỉ là quái vật. À, tất nhiên quái vật rất nguy hiểm. Tuy nhiên, tôi nghĩ vấn đề thực sự đó chính là lãnh thổ của chúng ta.”

“Lãnh thổ sao?”

Surka lặp lại lời của anh, và Dragore nghĩ một chút trước khi tiếp lời.

“Những ngôi làng nhỏ với ít người chơi sẽ không thể nào chống lại được bầy quái vật. Hơn hết, nó sẽ gây ảnh hưởng đáng kể tới việc giao thương của các Merchant.”

Mapan gật đầu. Nhân tiện nhắc đến việc này, một vài cơ sở của Hiệp hội Merchant Mapan đã bị đám quái vật cướp phá.

“Phải. Việc giao thương của Hiệp hội đang trở nên nguy hiểm hơn đáng kể. Vì vậy, giá cả thị trường đang tăng lên.”

“Nếu các Merchant phải đối diện với thiệt hại, họ rồi sẽ từ bỏ việc buôn bán tại các địa điểm đó, phải không?”

“Phải… Một vài người sẽ mạo hiểm, nhưng chắc chỉ đếm trên đầu ngón tay.”

“Đúng đấy. Nếu các Merchant từ bỏ các khu vực đó, sẽ chỉ còn Adventurer trụ lại nữa mà thôi. Những khu vực này không chỉ bị cướp phá mà còn trở thành lãnh thổ của quái vật.”

Lemon, người đang mơ mộng giữa ban ngày, lập tức lấy lại được sự tỉnh táo.

“Thật tồi tệ nếu để việc đó xảy ra.”

Nếu những người chơi lơ là, quái vật sẽ chiếm lấy các khu vực đó.

Điều này không chỉ làm tăng thêm bất ổn cho trị an của Đế chế Arpen, mà nó còn cho phép đám quái vật xây dựng thành lũy và sinh sản.

Những địa điểm như Pháo đài Vargo bị bao vây bởi những vùng đất chưa phát triển và những dãy núi ngăn chặn quái vật xâm lược đóng vai trò như những phòng tuyến chiến lược.

Đám quái vật thường xuyên bị đánh bại ở những địa điểm này, nhưng nếu như lãnh thổ của quái vật mở rộng, những việc này sẽ diễn ra ở bất kỳ đâu trên Lục địa Versailles.

Architect Mibullo trầm ngâm.

“Thời gian càng trôi qua, lãnh thổ của quái vật chắc chắn sẽ càng mở rộng. Sau cùng thì không có thứ gì là lớp phòng thủ tuyệt đối. Các thành phố sẽ dần héo tàn và thất thu nông sản…”

Python, người thường ghét tham gia vào các cuộc họp giờ cũng cất lời.

“Càng kéo dài thì càng rắc rối hơn. Đến khi những người chơi phải tự bảo vệ thành phố và làng mạc quê hương mình, họ sẽ không còn bất kỳ sự tin tưởng nào đối với sự cai trị của Đế chế Arpen.”

Những người chơi tham gia vào cuộc họp này cảm thấy rằng cuộc khủng hoảng này không chỉ là một cuộc khủng hoảng thông thường.

Lý do mà họ có thể bám trụ lại được dẫu cho Kaybern phá hủy lần lượt các thành phố lớn là bởi vì Versailles rất rộng lớn. Với vị thế của Đế chế Arpen, những người chơi có thể cắn răng chịu đựng và chuyển tới một thành phố khác. Dẫu vậy, nếu như quái vật tiếp tục nhân lên về số lượng và tăng cường hoạt động của chúng, hoạt động của những người chơi sẽ giảm nhanh chóng.

Đế chế Arpen sẽ sụp đổ ngay lập tức khi tất cả người chơi đều đồng loạt quay lưng.

‘Đế chế Haven, và giờ là Đế chế Arpen. Những mất mát trên khắp Lục địa Versailles sẽ trở nên không tưởng.’

‘Chúng ta có thể phát triển, có thể sống sót qua nhiều trận chiến tới giờ, cuối cùng cũng chỉ để chôn thây cùng Đế chế.’

‘Quái vật càng lúc càng nhiều, sức mạnh lại được tăng thêm đáng kể. Tình hình sẽ trở nên cực kỳ nguy hiểm. Chúng ta sẽ phải quay về với thời kỳ đồ đá.’

Những người chơi cấp cao cảm thấy phấn khích, cứ như thể đây là một sự thay đổi hoàn toàn về cân bằng của thế giới.

Cho tới giờ, tất cả những gì xảy ra là những trận chiến giữa những phe phái người chơi. Từ lúc này, họ sẽ phải cùng nhau tiêu diệt quái vật để có thể tồn tại.

Các nhà đài bao gồm cả CTS Media đều lo lắng về sự diệt vong của Lục địa Versaille, nhưng những người chơi lại cảm thấy đầy hào hứng.

Những người chơi cấp cao đang có thêm con mồi để săn, trong khi những người chơi cấp thấp nghĩ rằng chẳng liên quan gì tới mình cả.

Vài người chơi còn cho rằng sự xuất hiện của Kaybern là một sự kiện đầy phấn khích.

Chỉ những người có mặt trong cuộc họp này mới nắm bắt được sự thật về một thảm họa lớn đằng sau mối nguy hiểm đe dọa lục địa này.

“Một trận chiến giành lấy sự sống cho loài người…”

Weed cảm thấy áp lực và trách nhiệm của Hoàng Đế của Đế chế Arpen.

‘Những người này sẽ không mãi ở bên cạnh mình. Kể cả Hội Cháo Hành cũng thế.’

Cậu thậm chí từ chối tin tưởng những người chơi phương Bắc, những người đã chứng tỏ bản thân mình sẵn sàng hy sinh vì cậu.

Sự bất mãn của những người sẽ tăng lên một cách không thể tránh được khi lãnh thổ bị chiếm đóng và các thành phố bị phá hủy.

‘Thế giới chắc chắn sẽ phải nhìn vào viễn cảnh thực tế. Mọi người đều ghét phải đối mặt với mất mát. Khi không còn hy vọng, họ sẽ nổi giận và quay lưng lại. Phải duy trì tình hình này cho đến khi nắm rõ được hiệu quả của việc chạy theo class Warrior. Thời gian giờ không còn ủng hộ mình nữa rồi.’

Weed đành đưa ra một quyết định.

“Đi săn Kaybern thôi. Gửi lời tới tất cả người chơi rằng tôi đã lên kế hoạch triệu tập một chi đội diệt rồng, và nói với mọi người rằng nhiệm vụ này có độ khó S và nó liên quan tới rồng; nhiệm vụ của Cứu tinh của Thế giới.”

Đây chắc chắn sẽ là một thử thách rất lớn!

Luôn luôn có những người muốn trở thành cứu tinh của thế giới.

Cậu quyết định triệu tập họ cho trận chiến và cùng thực hiện nhiệm vụ Cứu tinh của Thế giới.

Guild Roam và Guild Black Lion thành lập một liên minh tạm thời và đang hợp tác tiêu diệt quái vật tại vùng Tullen và Aidern.

– Guild Black Lion rồi sẽ dục hỏa trùng sinh.

– Xung phong, Roam sẽ dẫn dắt mọi người trên chiến trường.

Dẫu cho Đế chế Arpen đã chinh phục Lục địa Trung tâm, rất nhiều người chơi vẫn mong ngóng những Guild hàng đầu cất tiếng “gáy”.

“Ô, xem ra có thể thắng đấy.”

“Yeah. Carlise không phải loại thích sa đà vào những trận giáp lá cà với đám quái.”

“Đám quái đang ồ ạt tấn công Pháo đài Pihallos các mày ạ. Dù không kiên cố bằng pháo đài Odin, nhưng nhìn chung nó vẫn bất khả xâm phạm và thế là một cơ hội đi săn tuyệt vời được mở ra.”

“Tao mới nhận nhiệm vụ giết 300 con Tandos 8 chân. Nhưng sau khi trầy vi tróc vẩy mới thịt luộc được 2 con thì tao đã bỏ cuộc vì khoai quá. Đám lắm chân đó giờ đang ở đây, vậy nên tao mới gia nhập cuộc chiến này.”

Những người chơi tại Lục địa Trung tâm tham gia dưới danh nghĩa của Guild Black Lion, Roam, Cloud, Lion Star và Blacksword Mercenaries.

Các Guild từng suy tàn trong quá khứ giờ đang hồi sinh, và phần lớn các Guild quan trọng hàng đầu đều trở thành lãnh chúa sau khi đã chi đến rách ví.

Rất nhiều phe phái cùng giương ngọn cờ chống lại quái vật ở xung quanh lãnh thổ của họ.

“Guild Black Lion đúng là không phụ sự kỳ vọng của chúng ta. Họ là một thế lực đáng gờm đấy.”

“Wow… Xem Guild Roam chiến đấu kìa. Tao chưa từng thấy họ chiến đấu kinh thế bao giờ.”

“Dù không còn tay to như xưa, nhưng các kỹ năng chiến đấu của họ vẫn còn sắc bén đấy chứ. Nói không ngoa chứ mấy cái kỹ năng diện rộng, sự quyết đoán và cả phản xạ của họ vẫn rất mê người.”

Những người chơi đang theo dõi từ xa trận đấu của họ với đám quái vật và tất cả đều trầm trồ thán phục.

Họ nhận ra rằng những thành viên kỳ cựu của các Guild nổi danh khi xưa không phải chỉ là hư danh.

Lâu lắm rồi các Guild đó mới có dịp nở mày nở mặt.

“Thật tuyệt vời khi đánh dấu sự trở lại của chúng ta bằng việc săn quái vật.”

“Chúng ta có được niềm tin của người chơi và mở rộng phe cánh của mình… Chẳng phải là một mũi tên trúng hai đích sao?”

“Cảm giác được tự do hoạt động thật tuyệt. Trước đây chỉ cần bước chân ra khỏi lãnh thổ là lại có đánh giết. Giờ thì cứ tự tung tự tác, nhưng còn được người chơi khác nể trọng nữa chứ.”

Những người chơi bỏ tiền ra mua cái danh lãnh chúa đều nhận lấy những lo lắng.

Chuẩn mực của những người chơi đã nhảy vọt lên sau khi Đế chế Arpen thực hiện một khoản đầu tư khổng lồ.

Họ không còn có thể thống trị và thoải mái bóc lột như những ngày với Đế chế Haven, thay vào đó họ sẽ phải tăng cường sự tôn trọng từ cư dân với lãnh chúa của mình.

“Cái gì, lãnh chúa của thành phố Alaka đã đầu tư 40 triệu vàng sao?”

“Vâng. Họ thảm lại mặt đường và đang dự tính xây dựng lại những khu vực công nghiệp. Theo tin tình báo thì mục tiêu của họ là trở thành thành phố công nghiệp đẹp nhất tại khu vực Trung tâm.”

“Không thể để bị thụt lùi được. Đầu tư ngay vào các khu vực công nghiệp và khu vực dân cư, cả những Đại Kỳ quan nữa. Bắt đầu luôn và ngay đi.”

Các lãnh chúa nhận được báo cáo từ trợ lý và thực hiện nhiều khoản đầu tư vào thành phố của mình. Điều hành quản lý nội vụ và xây dựng thành phố, các lãnh chúa đều hào hứng khi cảm thấy mình như những vị thần.

Họ có thể thỏa mãn lòng tham về chính trị và danh dự cùng một lúc, vì vậy họ chẳng ngần ngại đầu tư. Dẫu vậy, cuộc tấn công của quái vật vẫn là một vấn đề nan giải.

“Yêu cầu hỗ trợ từ những lực lượng lân cận để tiêu diệt chúng đi.”

“Nhưng tốn tiền đấy thưa Ngài. Vậy có ổn không?”

“Chắc không tốn quá nhiều đâu… Tôi không thể để cho thành phố của mình bị quái vật tàn phá được.”

Các lãnh chúa tình nguyện cạnh tranh lẫn nhau dưới sự trị vì của Đế chế Arpen.

Dẫu vẫn có những tổn thất xảy đến, nhưng đám quái vật do Kaybern gọi tới vẫn bị đẩy lui hiệu quả. Và rồi, một bài đăng tuyển dụng từ Weed được đăng lên ở cổng vào tất cả các lâu đài và làng mạc tại Lục địa Versailles.

Tìm kiếm anh hùng!

Số phận của Lục địa Versailles đang bị Kaybern đe dọa.

Guild Hermes chính là những kẻ phải chịu trách nhiệm!

Những thứ chúng ta đã phải trải qua và sắp phải đối đầu sẽ phá hủy hòa bình và sự thịnh vượng của lục địa mà chúng ta yêu mến.

Chúng ta phải tiếp tục trở thành nạn nhân của quái vật và thảm họa thiên nhiên sao?

Kaybern liệu có thật là độc cô cầu bại?

Chúng tôi đang tìm kiếm một người anh hùng sẽ bước lên vì Lục địa Versailles.

Tôi tìm kiếm những người mong muốn đánh bại Hắc Long Kaybern cùng với tôi và trở thành những vị cứu tinh thực thụ.

Đây là một nhiệm vụ nguy hiểm, nhưng những người sẵn lòng đặt danh dự lên hàng đầu và dấn thân vào hiểm nguy, hãy tới gặp tôi tại Cung Điện Trái Đất!

Lời tuyên bố bắt đầu bằng một lời mắng nhiếc, và kết thúc bằng một lời chiêu mộ anh hào.

“Một cuộc săn rồng!”

“WTF, tìm người đánh nhau với con boss cuối đó á…”

“Nếu đây là lời tuyên cáo của Weed, những người chơi hàng đầu của Royal Road sẽ quy tụ. Tất nhiên là trừ đám Guild Hermes.”

“Đùa sao. Thật điên rồ.”

Royal Road như trở thành chảo lửa. Thật khó để đoán được tỉ lệ thắng thua, nhưng đây vẫn là việc được tham gia cùng Weed trong một chuyến phiêu lưu. Nội dung của thông báo quá ngọt ngào khiến những người chơi cấp cao không thể bỏ qua.

“Hắc Long Kaybern…”

Da’in cảm thấy trong lòng đầy đau đớn.

Đến cuối cùng, cô đã về phe Đế chế Arpen và rời khỏi Guild Hermes.

Cô vẫn giữ vị trí lãnh chúa của khu vực Nest và Gradian rộng lớn.

“Liệu thực sự có thể săn được một con rồng sao?”

Da’in là một trong những người chơi hàng đầu trong Royal Road, nhưng cô lại thiếu sự tự tin.

Cô đã tận mắt chứng kiến và cũng đã theo dõi các thước phim về trận chiến của Kaybern nhiều lần.

“Đồ long sao… 1 năm nữa thì chắc có thể, nhưng giờ thì không.”

Da’in trầm ngâm suy nghĩ, và rồi nhắn tin cho Hwaryeong.

“Nghe bảo Weed-nim đang tuyển anh hùng để tiêu diệt Hắc Long Kaybern.”

– Hwaryeong: Phải. Cậu đăng ký không?

“Nào nào… Chúng ta thực sự săn Kaybern đấy hả? Hay anh ấy chỉ đang cố gắng chứng minh sự tận tâm của mình khi kêu gọi tập hợp những người chơi khác?”

Da’in không rõ về ý định thực sự của Weed.

Cô nghĩ rằng cậu đang cố gắng thực hiện một nỗ lực trong tuyệt vọng để trấn an đám đông khi cậu đang là Hoàng Đế của Đế chế Arpen.

– Hwaryeong: Chúng ta thực sự sẽ săn nó đấy. Tớ nghe bảo Weed-nim có một nhiệm vụ chống lại Kaybern có tên là Cứu tinh của Thế giới.

“Thật vậy sao?”

– Hwaryeong: Có vẻ là nó chỉ xuất hiện với những người đã trải qua và hoàn thành nhiều chiến tích nhất. Nó là một quest với độ khó S. Tớ nghĩ là anh ấy định thực hiện quest đó thật.

Sau khi nghe lời giải thích của Hwaryeong, trái tim của Da’in rung động.

‘Thật vậy sao? Nếu thực sự có quest đó, điều này sẽ thay đổi cục diện một chút đây.’

Kể cả khi kẻ thù không thể bị đánh bại theo cách thông thường, có khả năng thực hiện được việc này qua một quest.

Hơn hết, nếu đích thân Weed đi ra chiến trường, cậu có thể thực hiện một kế hoạch nào đó mà cô chưa thể nghĩ tới.

Từ lần mà cô quay lưng với Guild Hermes, cô rất dễ tin theo lời người khác.

Chỉ cần có tính thuyết phục, cô sẽ lập tức ra tay!

– Hwaryeong: Weed-nim đã thay đổi lịch sử của Lục địa Versailles. Anh ấy cũng đã đánh bại Giáo hội Embinyu.

“Đúng là vậy. Nhưng tớ tin con rồng này là một ngoại lệ.”

– Hwaryeong: Logic làm gì khi anh ấy luôn vượt ra khỏi phạm trù đó chứ. Dù sao thì, nếu không được sát cánh Weed-nim, cậu sẽ phải nuối tiếc đấy.

Chiến thần Weed.

Kể cả những ngày khi Guild Hermes hoàn thành việc thống trị lục địa, Weed và các nhiệm vụ của cậu vẫn luôn là một chủ đề của những sự tán dương.

Những người chơi nhận rằng mình là giỏi nhất cũng phải lặng người khi quan sát những chương trình phát sóng đó trong khi không ngừng gặm ngón cái.

‘Nếu như mình tham gia nhiệm vụ có thể thay đổi lục địa này… Dù có mất mạng, thì vẫn xứng đáng nhỉ?’

Da’in hào hứng không phải với việc chiến đấu hay đi săn, mà là với nhiệm vụ.

“Được rồi. Mình sẽ tham gia.”

– Được lắm. Đi thôi nào.

Farmer Miretas, Seamstress Dragore, Bard Marey và Architect Mibullo.

Những người chơi đứng đầu ở mỗi mảng đều tụ tập về đây trong một cuộc họp kín.

“Chúng ta không thể đóng góp gì trong việc tiêu diệt Hắc Long Kaybern sao?”

Biểu cảm của những người chơi khác trở nên nghiêm trọng sau lời của Mibullo.

“Ý tưởng hay đấy, nhưng Seamstress không có khả năng chiến đấu. Liệu chúng ta có thể giúp được gì?”

Dragore từ từ phá vỡ sự im lặng.

Cuộc hành trình dài của chuỗi nhiệm vụ bậc thầy của class Seamstress giờ sắp sửa kết thúc, nhưng số lượng quần áo phải giặt giờ chất cao như một ngọn núi.

Anh đã may lại những góc bị sờn rách và phải điều chỉnh thiết kế sao cho hợp xu thế nhất.

Ban đầu anh nhắm tới việc là bậc thầy đầu tiên của một class, nhưng kể cả khi điều này giờ là bất khả thi, thì nó vẫn là một mục tiêu đáng tôn trọng.

Hơn hết thảy ai khác, anh thèm khát danh hiệu là bậc thầy đầu tiên của class Seamstress và không muốn đầu tư thời gian của mình vào việc khác.

“Tôi sẽ tham gia. Chắc chắn.”

Bard Marey quyết định tham gia với suy nghĩ rằng mình có thể được thấy một cảnh tượng hoành tráng.

Miretas là một Farmer, nhưng anh ấy vẫn muốn đóng góp chút gì đó.

“Cơn mưa ô nhiễm do con thằn lằn đen đó gây ra khiến cho nông sản héo úa hết cả. Tôi thấy như nó cố tình nhắm thẳng vào tôi vậy, thế nên là tôi chắc chắn sẽ tham gia.”

Ánh mắt của ba người chơi giờ đổ dồn về phía Dragore.

“Ầy… Thật là áp lực mà.”

Dragore suy nghĩ một lúc, nhưng suy nghĩ về những người chơi phương Bắc xuất hiện qua đầu anh ta.

Những người chơi vui vẻ rạng rỡ tận hưởng Royal Road.

“Được rồi. Tôi hiểu rồi. Tôi cũng sẽ làm vậy. Tôi sẽ tham gia! Dù chẳng biết mình có được cái tích sự gì không nữa.”

Và thành ra, cả bốn người chơi cùng quyết định tham gia quest tiêu diệt Hắc Long Kaybern.

“Muốn thịt được con rồng đó thì phải đổi kiếm đấy.”

“Ấu yế! Cuối cùng chúng ta cũng được đi săn rồng.”

“Cái con vật đó nhìn giống chim phết, nướng lên chắc ngon lắm.”

Geomchi, các võ sư và các võ sinh đều quyết định đi theo Weed mà không thắc mắc lấy một lời.

505 chiến binh quả cảm!

Lần này, Pale ngược lại không muốn dễ dàng đầu hàng số phận.

‘Đi với Weed-nim là cả một bể khổ. Mình không thể ở nhà nằm đợi, nhưng cũng phải thể hiện rằng mình không phải là người dễ bị thuyết phục.’

Chắc chắn với điều đó, con đường của anh dường như đã hiện rõ trước mắt.

“Con trai. Con phải đi đầu trong chuyến hành trình này.”

“Hả? Sao lại vậy hả mẹ?”

“Vì thế thì con sẽ được nhìn thấy rõ hơn trên sóng truyền hình.”

“Khụ. Con khá là nổi tiếng mà. Con từng xuất hiện trong vài show truyền hình với tư cách là khách mời rồi mà.”

Pale tự tin vào khả năng chiến đấu của mình.

Dù cho không thể sánh được với Weed, anh vẫn đủ giỏi để tự lo cho bản thân khi Weed không có đấy.

“Con mà cứ đứng từ xa bắn tên thì không thấy rõ mặt đâu. Với cả, con cũng không đô con và điển trai như cậu bạn Fisherman Zephyr mà.”

“Nhưng, nhưng…”

“Con vẫn sẽ tham gia kể cả khi người khác nói con đừng mà phải không.”

Pale cảm thấy thật bất mãn, nhưng sâu thẳm trong tim anh vẫn chờ đợi cơ hội cùng làm quest với Weed.

Đối với anh, cuộc đời trong Royal Road đã đẩy anh đi quá xa để có thể bắt đầu làm một người bình thường.

Anh chọn ở cùng với những người đồng đội như Bellot, Irene, Surka. Hwaryeong cũng cùng quyết định tham gia quest này.

“Đây sẽ là một cú hích lớn đây.”

Cô ấy là một người phụ nữ quyến rũ thích những chuyến phiêu lưu hơn hết thảy.

“Cũng khá là đáng lo đấy.”

“Kể tôi nghe xem nào. Cô ấy sẵn sàng bơi vào bể khổ sao.”

“Người ta bảo tuổi trẻ xông pha là vô giá, nhưng đi theo Weed thì không phải là xông pha nữa rồi, là liều mạng đó.”

“Anh ta có phải là người đâu cơ chứ.”

Python và Cua Tẩm Gia Vị cũng trầm ngâm suy nghĩ, nhưng rồi cũng sớm quyết định tham gia.

Roam, Carlise, Michel, và Gunter.

Họ tổ chức một buổi họp giữa các lãnh chúa trong khu vực.

Họ quy tụ những người chơi cấp cao còn hoạt động của các Guild cũ.

Dẫu cho mỗi người đều có những mối thù riêng với nhau, nhưng sau khi đã đánh bại Guild Hermes, tất cả cùng gác lại quá khứ và giờ cùng chung một chiến tuyến.

“Một cuộc săn rồng. Liệu có quá liều lĩnh không?”

“Chứ sao nữa. Nó quá nguy hiểm, nhất là khi chúng ta đã tận mắt chứng kiến trận chiến giữa Guild Hermes và con rồng đó.”

Cuộc họp bắt đầu với một bầu không khí thận trọng.

Các lãnh chúa quan sát những người khác và không để lộ cảm xúc thật.

‘Cảnh này đang được phát sóng trực tiếp. Giữ một bầu không khí trang trọng và một biểu cảm lạnh tanh chính là chìa khóa lúc này. Mình sẽ giả vờ cool ngầu một lúc và nhanh chóng thể hiện khi thời điểm tới.’

‘Đây là một cuộc săn rồng do đích thân Weed dẫn đầu. Không quan trọng chúng ta có hoàn thành nhiệm vụ này hay không, điều quan trọng là tham gia vào kế hoạch của anh ta.’

‘Thể hiện sự thống trị khắp lục địa sao? Đầu tiên mình cần phải thiết lập nền móng cho vị trí lãnh chúa. Điều này nghĩa là mình không thể rút lui ở những sự kiện như thế này được.’

‘Đám này rồi cũng sẽ tham gia thôi. CTS Media đề nghị cuộc họp này và không có tên nào từ chối nó.’

Các lãnh chúa quan sát lẫn nhau và giấu đi suy nghĩ của mình.

‘Weed… Ai mà biết tên đó sẽ thù dai tới đâu nếu như chúng ta từ chối lời đề nghị của hắn.’

‘Chúng ta sẽ trở mặt với hắn khi có cơ hội nhưng từ giờ cho tới lúc đó, chúng ta sẽ là những tên tay sai trung thành. Chúng ta cũng sẽ núp bóng hắn để hắn ta hoàn toàn tin tưởng chúng ta. Chúng ta sẽ xây dựng niềm tin để hắn không bao giờ nghi ngờ chúng ta. Phe cánh của chúng ta sẽ lớn mạnh khi được tin tưởng, và rồi ta sẽ bất ngờ móc lốp hắn!’

Cuộc hội nghị này là nơi phô bày một lượng lớn âm mưu ngầm của từng lãnh chúa. Không một ai tuyên bố không tham gia và khi cuộc họp kéo dài gần một ngày, cuối cùng quyết định cũng được đưa ra.

“Những người chơi đều mong hòa bình cho lục địa. Guild Black Lion sẽ đặt dấu chấm hết cho Kaybern mặc cho cái giá phải trả.”

“Black Sword Mercenaries cũng sẽ làm điều tương tự. Chúng tôi sẽ đi tiên phong.”

“Lion Star có nhiều chiến binh dũng mãnh. Chúng tôi rất sẵn lòng tham gia cuộc săn. Không có chúng tôi, chuyến săn rồng sẽ là một nhiệm vụ khó nhằn.”

“Chúng tôi là Guild Candera, một liên minh giữa 7 guild khác nhau. Chúng tôi sẽ cho thấy những gì chúng tôi có thể làm, dưới danh nghĩa của ánh sáng và hòa bình cho Lục địa và Đế chế Arpen.”

Các lãnh chúa của Đế chế Arpen từ nhiều thành phố và những vùng đất rộng lớn đều rừng rực tham vọng.

Thành ra, tất cả bọn họ đều xác nhận tham gia mà không tính tới rủi ro.

Weed dự tính một cách khách quan rằng chuyến săn Hắc Long Kaybern này là bất khả thi. Cần phải thực hiện từng bước cho dù cậu thèm khát việc cẩu đầu trảm con rồng này lắm rồi.

“Cần phải tăng tỉ lệ chiến thắng.”

Không có bất kỳ một yêu cầu nào cho chuyến săn ngoài việc có level trên 400 và thành ra, hơn 500,000 người chơi đã đăng ký và còn rất nhiều đang liên tục gia nhập, đây thực sự là một tài sản đáng giá.

Những người chơi cấp cao từ cả phương Bắc và Lục địa Trung tâm đều tranh nhau đăng ký. Dẫu cho không rõ được liệu họ có thể thực sự đóng góp được gì trên chiến trường hay không.

“Kế hoạch của anh cho tất cả những người chơi này là gì?”

Pale tò mò hỏi.

Cứ nghĩ tới việc cậu sẽ tiến hành nhiệm vụ càn quét mọi nơi với một lượng lớn người chơi.

Cậu sẽ nhận phải những sự kháng cự nếu như họ bị chia nhỏ và chỉ một số nhỏ đồng tình. Kể cả những người chơi không có ý định phản kháng cũng cảm thấy khó chịu vì thất vọng.

“Họ sẽ bị bóc lột.”

“Sao cơ?”

“Cậu nghĩ lợi ích của việc lao động cật lực là gì?”

“Mmm. Thành quả sau quãng thời gian vất vả ư?”

“Không phải vậy. Đó là từ cái nhìn của người lao động, còn tôi muốn nói tới quan điểm của người chủ bóc lột cơ… E hèm. Càng nhiều người tức là sức lao động càng tăng. Tăng cường năng suất lao động. Điều này cực kỳ quan trọng. Ném cho họ bất kỳ công việc nào, bóc lột họ và mọi chuyện sẽ được giải quyết.”

“…?”

Pale không thể hiểu nổi điều này. Anh là một người tốt bụng, luôn nghĩ theo logic và sự đồng cảm.

Dẫu vậy, lý thuyết của Weed đơn giản đến đáng sợ.

Có một ngọn núi.

Cần phải di chuyển nó.

Điều cậu cần là một sức lao động khổng lồ.

Khi bàn tới việc giải quyết vấn đề, những kẻ thông minh sẽ chỉ tập trung nghĩ về phương pháp hiệu quả nhất. Có những khả năng đạt được mục tiêu tốn ít công sức nhất nhờ những phương pháp sáng tạo và đột phá. Weed thì khác.

‘Tại sao cứ phải nghĩ về nó chứ? Cứ di dời nó đi thôi.’

Cậu có tâm trí của một tên tư bản bóc lột thực thụ!

Lao động thật cật lực cốt là để khiến cho họ làm việc nhiều nhất có thể.

Tuy nhiên điểm yếu trong hệ thống đó là những người chơi đang tụ tập trước mặt cậu chưa thể được coi là những người lao động tuyệt vời.

Họ là những cá nhân có thể nghĩ cho bản thân và nhìn thấu cậu.

Khi mà nền văn minh càng phát triển và tiến bộ, mọi người nhận được sự giáo dục tốt hơn và điều này tạo ra những cá nhân thông minh xuất chúng.

Weed quyết định sử dụng Geomchi và các võ sinh cho việc này.

“Sư phụ. Người dẫn dắt 100 người trong số này nhé.”

“Dễ thôi. Ta làm gì cũng được phải không?”

“Tất nhiên rồi. Họ đã ký đơn tham dự, vậy nên sư phụ cứ thẳng tay thôi.”

“Lũ nhóc ngày nay không biết nghe lời lắm đâu…”

“Con sẽ lo việc đó. Sư phụ có thể dẫn dắt họ theo cách của người. Các sư huynh nữa, chịu khó dẫn đội hộ đệ nhé.”

Weed chọn những người chơi với kĩ năng nổi bật từ các class chiến đấu với vũ khí và gửi gắm họ cho Geomchi, Geomchi2, các võ sư và các võ sinh.

“Cứ thoải mái dẫn dắt họ trải qua những nguy hiểm. Đệ đã để họ ký hợp đồng, vậy nên nếu chết là lỗi của họ. Rèn luyện họ thật khắc nghiệt và biến họ thành những chiến binh hữu ích cho đệ nhé.”

“Cứ yên tâm.”

Cậu cẩn thận chọn những người mạnh nhất từ số những người chơi tụ tập trước lời kêu gọi tiêu diệt con rồng.

Cậu dự tính dẫn họ tới sa mạc phương nam và chiến đấu cùng với Geomchi và các võ sinh.

“Level càng cao, sức chiến đấu lớn sẽ trở thành những điều chỉnh cần thiết cho cách chiến đấu thiếu hiệu quả. Hơn hết, họ cần phải tự học lấy những gì cần thiết cho mình khi đối đầu với con rồng.”

Weed tin rằng cần phải thay đổi cách chiến đấu của người chơi.

Những người chơi level càng cao, họ càng ít gặp những tình huống nguy hiểm. Mất mát khi chết quá lớn khiến cho rất nhiều người trong số họ co cụm trong vùng an toàn và săn những con quái vật tầm trung với cường độ đều đặn. Điều này giống như thể họ là loại người trở nên mạnh hơn với một tốc độ đều đặn, y như những đứa trẻ con cứ ngày ngày học bài và lên lớp.

Kể cả trong những môn thể thao hiện đại như bóng chày hay bóng đá, cách luyện tập cũng dựa theo khoa học nhiều hơn, khác với quá khứ.

Lao động cật lực cho tới khi cơ thể kiệt quệ, không còn khả năng di chuyển và dẫn tới chấn thương.

‘Nhưng đây là Royal Road. Một người không thể luyện tập với 100% khả năng nếu như anh ta quá lo lắng về cái chết.’

Rất nhiều người chơi chơi theo kiểu bất cần tại các bãi săn đều thuộc về Guild Hermes.

“Sẽ rất tốt nếu bạn trải nghiệm thật nhiều trận chiến nghẹt thở nhất có thể. Bằng không, bạn sẽ chỉ là một kẻ đứng ngoài khi trận chiến với con rồng bắt đầu.”

Weed gửi tất cả những người chơi được cho là đỉnh nhất tới Sa mạc Phương Nam và nói với tất cả những người chơi còn lại.

“Tất cả mọi người sẽ đi săn ở khắp mọi nơi. Có những người chỉ huy đã đóng góp không nhỏ trong trận chiến tại Đồng bằng Garnav, những người như Roam-nim và Carlise-nim sẽ dẫn dắt các bạn. Tôi sẽ chuẩn bị những bãi săn tốt nhất và một môi trường cho chương trình cày level cấp tốc này.”

Tình hình trở nên tệ hơn với việc quái vật đang di chuyển ngay lúc này.

Cậu sử dụng cái cớ cần mọi người mạnh lên để có thể giết con rồng để bao che cho việc huy động tất cả người chơi đi tiêu diệt quái vật.

“Xin hãy cố gắng hết sức. Tôi sẽ chỉ xem xét các báo cáo kết quả.”

“Hiểu rồi. Weed-nim.”

“Roam-nim. Tôi mong đợi rất nhiều từ anh. Tôi có thể tin tưởng anh làm được hơn nhiều các tiểu đoàn khác không?”

“Tôi chắc chắn sẽ không phụ sự mong đợi của anh.”

Weed chia 400,000 người chơi thành 1,000 tiểu đoàn và phân bổ họ khắp toàn Lục địa.

Tất cả quá trình diễn ra chỉ trong một ngày!

Những người tham gia cuộc săn rồng không nghĩ rằng mọi thứ sẽ được giải quyết với tốc độ này.

Một vài người trong số họ hướng tới sa mạc phương Nam trong khi phần còn lại rải rác khắp toàn lục địa.

Không có một kế hoạch cụ thể nào cả, chỉ có sự bóc lột những người chơi và cạnh tranh giữa các chỉ huy sẽ thúc đẩy mọi thứ.

Rõ ràng là an ninh của lục địa tăng thêm ít nhất 2 level chỉ với kế hoạch này.

Rất nhiều làng mạc và thành phố đang có nguy cơ bị phá hủy giờ đã được cứu.

Mapan nhoẻn miệng cười khẽ khi thấy diễn biến sự việc.

“Anh thật tuyệt vời, Weed-nim à! Tôi nghĩ tôi sẽ bắt kịp anh ở một khía cạnh nào đó, nhưng anh thực sự đã lên một tầm cao mới khi trở thành Hoàng Đế.”

“…..”

Zephyr đứng bên cạnh đó cũng chỉ có một suy nghĩ.

‘Mình nghĩ anh ta đang nói về việc vấn đề được giải quyết nhanh ra sao chăng? Anh ta thực sự tuyệt.’

Anh suy nghĩ rất đơn giản, nhưng lời bình luận theo sau đó của Mapan là điều anh không ngờ tới.

“Ku-ku-ku. Anh thực sự nhìn thấu điểm yếu của họ. Nếu như mục tiêu là tiêu diệt đám quái vật, thực sự rất khó để triệu tập 400,000 người chơi cấp cao. Hơn hết, sẽ không thể nào cử họ đi chiến đấu cả ngày.”

Thực sự, đây là một việc cực kỳ khó khăn kể cả khi có chi ra cả một tấn tiền.

Đây là điều không thể nào đạt được kể cả với tài chính của Hiệp hội Mapan, Hiệp hội đang thống trị mặt thương mại của Phương Bắc và đã mở rộng mạng lưới sang Lục địa Trung tâm.

“Dẫu vậy, chỉ với một vài từ anh đã thay đổi mục tiêu tối thượng thành Kaybern và đặt ra một quy trình với những cột mốc… Tôi cá rằng họ sẽ phải ăn hành thay cơm khá lâu đấy, nhưng rất nhiều người trong số họ sẽ tin rằng đây là điều bắt buộc. Họ sẽ phải cày bục mặt để trở nên mạnh hơn.”

“…..”

Zephyr giờ có thể nhìn thấy sự thật rõ ràng hơn.

Tất cả những gì Weed đã làm là đưa ra một thông báo và nói một vài lời.

Chỉ vậy thôi mà cậu đã triệu tập được 400,000 người chơi cấp cao, những người thường không thể cùng xuất hiện tại một chỗ và cử họ đi săn như những nô lệ.

‘Không cần một phần thưởng nào. Chỉ cần cảm giác đồng cam cộng khổ vì một mục tiêu lớn hơn…’

Tình hình không có gì thay đổi, chỉ có suy nghĩ của những người chơi đã bị bóp méo.

Từ lúc này trở đi, những người chơi bước chân vào một hành trình khó nhọc để tiêu diệt quái vật nhưng sẽ không hề than trách Weed.

Đây là bởi vì những tiểu đoàn được phân chia nhanh chóng sẽ cạnh tranh về khả năng của mình, và tất cả những điều đó sẽ trở thành những bước đệm cho kế hoạch lớn là đánh bại Kaybern.

‘Không tốn chút sức nào… Anh ấy có thể triệu tập một đội quân và ném họ đi tiêu diệt quái vật.’

Zephyr gặp Weed lần đầu từ rất lâu với tư cách là đồng đội và suy nghĩ rất đơn giản về cậu.

Anh rất ngạc nhiên khi thấy Weed hoàn thành những quest khủng và trở nên nổi tiếng, nhưng anh nghĩ điều này có thể diễn ra với bất kỳ ai.

Weed luôn luôn gặp may mắn và phải chịu khổ cho dù cậu đi tới nơi đâu.

‘Không phải chỉ vì anh ấy có khả năng đánh giá vấn đề xuất sắc. Mọi người đều trải qua những khó khăn trong cuộc đời, nhưng Weed-nim giải quyết chúng theo những cách rất riêng.’

Weed là một người cứng cỏi, một thiên tài chiến tranh và cậu sở hữu một bản năng sinh tồn xuất chúng.

Cậu là một tên trùm sò biết cách sử dụng những người chơi khác, có khả năng vạch ra những chiến lược lớn và có những sáng kiến để hoàn thành chúng theo cách mà cậu muốn.

‘Mình từng xem nhẹ anh ấy bởi anh ấy luôn phàn nàn về việc mua muối đắt hơn 200 won. Giờ nghĩ lại thì đúng là anh ấy không phải là một người bình thường.’

Zephyr cảm thấy như thể việc Weed, người mà anh vô tình gặp được, trở thành Hoàng Đế của Đế chế Arpen là thiên mệnh.

“Chỉ huy của mọi người là tôi. Tất cả đi theo tôi.”

Weed cử những thành phần tinh nhuệ nhất, các Warriror và các Knight về Sa Mạc Phương Nam. Dẫu vậy, cậu lại gom tất cả những class còn lại thành các tiểu đoàn dưới sự chỉ huy trực tiếp của mình.

Rumble-rumble.

Một sự ồn ào nổ ra giữa những người chơi.

“Chúng ta thực sự đi cùng với Weed-nim sao?”

“Tôi nghĩ anh ấy tính giúp chúng ta lên cấp đó.”

“Không có dễ đâu nha. Level của tôi cũng gần 500 rồi.”

“Thật tuyệt vời. Tôi không nghĩ tôi cũng sẽ đi săn. Tôi chỉ nghĩ là làm một nhiệm vụ thôi.”

“Chúng ta cũng sẽ được lên sóng đó.”

Những người chơi cực kỳ phấn khích.

Họ cảm thấy nhẹ lòng và hứng thú với chuyến đi săn với Weed cứ như thể họ đi picnic.

Dẫu vậy, gương mặt của Pale và Romuna đã tái nhợt từ lâu.

“Cày cấp ư? Nghe thì cứ tưởng sai sai, nhưng thực tế là quá sai rồi...”

“Xin thông báo, màn hành xác bắt đầu…”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!