Vốn dĩ, Lee Hyun định bụng sẽ về nhà cùng em gái. Rồi như mọi khi, cậu sẽ làm vài việc lặt vặt trong nhà trước khi đăng nhập vào Royal Road. Nhiệm vụ sắp đến hạn, và việc không có thời gian chuẩn bị khiến tình hình càng thêm tệ. Tuy nhiên, đây không phải là điều đáng lo ngại nhất.
‘Phỏng vấn ở Đại học Quốc gia Hàn Quốc à! Thôi kệ, dù gì thì cơ hội cũng mong manh, phí cả một ngày đẹp trời.’
Lee Hyun tự trấn an rồi liếc nhìn ví tiền của mình.
Những tờ tiền 10.000 won xanh biếc.
Giá như họ biết những tờ tiền này sẽ đi về đâu sau những lần vung tay quá trán như thế.
“Hayan à.”
“Dạ?”
“Hay là... anh em mình đi xem phim đi!”
Từ trước đến giờ, Lee Hyun chưa từng đặt chân vào rạp chiếu phim. Nhưng chuyện gì mà chẳng có lần đầu tiên.
“Thật không anh?”
Đối với Hayan, điều này thật khó tin.
Anh trai cô! Một người keo kiệt đến mức không bao giờ phung phí dù chỉ một đồng, đi xe buýt còn sợ tốn tiền. Một người sẽ không bao giờ mua những thứ vô ích, kể cả đồ dùng học tập. Và giờ đây, người đó đang rủ cô đi xem phim.
“Dĩ nhiên rồi, đi xem phim cùng nhau chắc sẽ vui lắm.”
Với sự cương quyết của Lee Hyun, cả hai liền đi đến rạp chiếu phim.
Một cụm rạp chiếu phim với đầy đủ mọi thể loại.
Rạp chiếu nằm bên trong một trung tâm thương mại lớn, nơi dòng người qua lại mua sắm, vui chơi vô cùng đông đúc.
Khi Lee Hyun bước vào, cậu không khỏi ngạc nhiên.
“Woa, tuyệt thật.”
Sao nơi này lại có thể đông người đến thế. Cứ như một thế giới khác vậy.
“Anh nhìn kìa, bộ phim này có vẻ thú vị đấy.”
“Chắc rồi, đi nào, chúng ta sẽ xem phim đó.”
Thực ra, đây cũng là lần đầu tiên Lee Hayan đi xem phim. Dù được anh trai cho tiền tiêu vặt và cũng tự mình kiếm được một ít, nhưng cô không bao giờ tiêu xài hoang phí. Vì vậy, đây là lần đầu tiên cô đến một cụm rạp sang trọng như thế này chỉ để xem một bộ phim.
“Nhiều phim hay quá nhỉ!”
“Phim nào đang hot thế anh?”
“Poster dán khắp nơi kìa.”
“Xem phim này đi, tiêu đề có vẻ hay đấy.”
Lee Hyun và Lee Hayan đi đến quầy vé và xếp hàng. Ban đầu, Lee Hyun cứ ngỡ rằng mình sẽ trả tiền trước khi vào phòng chiếu, nhưng hóa ra phải mua vé từ quầy bán vé trước.
“À, thì ra rạp chiếu phim hoạt động như thế này. Mình biết mà, quá bình thường.”
Lee Hyun bất giác mỉm cười. Một nụ cười đầy tự tin. Cậu rút ra 20.000 won để mua hai vé.
“Cho tôi hai vé.”
Cảm giác tự tin khi đi xem phim!
Cảm giác thỏa mãn của một người có văn hóa!
Từ lúc này trở đi, mỗi đồng tiền vé đều phải đáng giá đến từng xu. Dù tiền bạc rất quý giá, nhưng chi cho những khoản thế này cũng đáng.
Với nụ cười tươi tắn trên môi, nữ nhân viên nói:
“Suất chiếu 3 giờ 30, hai vé người lớn, phải không ạ?”
“Đúng vậy.”
“Anh có thẻ giảm giá hay thẻ tín dụng liên kết không ạ?”
“Gì cơ?”
Lee Hyun cảm thấy hơi bối rối.
Thẻ tín dụng và thẻ giảm giá!
Nghe có vẻ chúng khá hữu dụng ở đây.
“Mấy thứ đó là gì vậy?”
“À, vâng. Ví dụ như thẻ thành viên của rạp, thẻ tín dụng có liên kết, hoặc các loại thẻ giảm giá khác ạ.”
“Nếu có thì tôi sẽ được giảm bao nhiêu…” Lee Hyun ngập ngừng hỏi.
Nhân viên bán vé mỉm cười, một nụ cười đủ tươi để làm người đối diện thấy thoải mái.
“2.000 won mỗi người ạ.”
“…”
Nghe xong, Lee Hyun cười méo xệch.
7.000 won cho một vé xem phim mà được giảm 2.000 won, một mức giảm giá không thể bỏ qua. Với hai người, tổng cộng sẽ tiết kiệm được 4.000 won.
Nhưng Lee Hyun không có bất kỳ chiếc thẻ nào.
Thẻ tín dụng thường dành cho những người có giao dịch tài chính ổn định, và cậu không đủ điều kiện để được cấp thẻ.
Những món nợ đã được trả hết, nhưng lịch sử tín dụng xấu vẫn còn đó, và không có tín dụng nghĩa là không có thẻ.
Cậu thậm chí còn không có điện thoại di động.
“Hayan.”
Cậu nhìn em gái với ánh mắt cầu cứu, nhưng cô cũng chỉ lắc đầu, vì cô cũng giống hệt cậu.
Một học sinh trung học thì làm gì có thẻ tín dụng hay điện thoại di động.
Cuối cùng, Lee Hayan nắm lấy tay anh trai và nói.
“Anh à, chỉ là một bộ phim thôi mà, chúng ta cũng không nhất thiết phải xem đâu.”
Ngay lúc đó, Lee Hyun hạ quyết tâm phải xem bằng được bộ phim này.
Trước đây, cậu không nhớ mình đã từng đi xem phim cùng gia đình bao giờ chưa.
‘Với tư cách một người anh trai mẫu mực, mình sống vì niềm vui của em gái mình, Lee Hayan.’
Không chút hối tiếc, cậu dứt khoát đưa 20.000 won cho nhân viên.
Một bước tiến lớn trong phương châm sống của cậu!
“Tôi không có thẻ ưu đãi hay tín dụng, cho tôi hai vé.”
“Chúc quý khách có một buổi xem phim vui vẻ.”
Nhân viên phòng vé cảm thấy hai anh em này thật thú vị khi họ cứ đi loanh quanh tìm chỗ ngồi trong thời gian chờ đợi. Phim chiếu lúc 3 giờ 30 chiều, và vẫn còn 1 tiếng 20 phút nữa. Lee Hyun cùng em gái đi vào sảnh đợi, ở đó có một khu trò chơi điện tử, quầy bán bỏng ngô và mực nướng.
‘Chỗ mực nướng kia đắt bằng nửa giá vé. Còn bỏng ngô thì đúng là trên trời.’
Cái giá quá vô lý.
Giá bỏng ngô và đồ ăn vặt ở đây còn đắt hơn cả giá vé!
Lee Hyun nhìn quanh và phát hiện ra khu trò chơi, cậu liền kéo em gái qua đó.
“Trong lúc chờ, chúng ta đi dạo một vòng xem sao.”
“Vâng ạ!”
Hai người bước vào khu trò chơi.
Lee Hyun lại một lần nữa kinh ngạc.
‘Mỗi lượt chơi tốn tận 1.000 won…’
Royal Road được xây dựng dựa trên thế giới thực.
Trong game thực tế ảo, bạn có thể kiếm được mọi thứ. Nhưng với những trò giải trí đơn thuần như thế này, một chiếc máy chơi game kiểu cũ với màn hình lớn và vài nút bấm lại có giá 1.000 won cho mỗi lần chơi. Bạn bỏ tiền ra mà chẳng nhận lại được gì. Đây đúng là cách nhanh nhất để ném tiền qua cửa sổ.
“Đúng là bọn hút máu.”
Lee Hyun thở dài buồn bã.
Ngành công nghiệp giải trí quả không dễ dàng như vẻ bề ngoài.
Đây đúng là phung phí tiền bạc một cách vô nghĩa!
Tiền kiếm được từ máu và mồ hôi, rồi bốc hơi chỉ trong vài phút giải trí ngắn ngủi.
“Anh ơi, mình chơi trò gì bây giờ?”
“Hừm, thử cái này đi.”
Cách giết thời gian tốt nhất lúc này đối với Lee Hyun là chơi trò nào rẻ nhất. Một trò chơi kiểu quần vợt, nơi hai người đối đầu với nhau. Trò chơi bắt đầu bằng cách nhét xu vào máy.
Đây thực sự là một nỗi kinh hoàng.
Đau, quá đau, tiền không cánh mà bay!
Có lẽ ngay cả khi xem những bộ phim kinh dị nhất, cậu cũng không sợ bằng việc phải trả tiền để chơi một trò chơi. Mà rẻ nhất cũng mất 500 won. Sẽ phải cố gắng lắm mới có thể chơi ở đây trong một tiếng khi mà mỗi ván chỉ kéo dài 2 phút. Và nếu chơi với người khác, tiền sẽ càng bốc hơi nhanh hơn!
Lee Hyun mặt đơ ra dù đang cố cười.
“Trò này chán quá, tìm trò khác đi em.”
“Vâng ạ.”
Lee Hyun giờ muốn tìm một trò chơi không phải thể loại đối kháng.
‘Một trò nào đó thú vị, miễn là có thể chơi lâu một chút.’
Cậu tìm thấy một trò lái máy bay chiến đấu.
Mục tiêu là điều khiển máy bay, bắn hạ kẻ địch bằng tên lửa. Trò chơi này khá phổ biến ở thế kỷ 20, và ngay cả bây giờ mọi người vẫn tỏ ra thích thú với nó.
“Thử trò này đi.”
Lee Hyun cảm thấy thú vị khi ngồi trước màn hình.
Cả hai người đều có thể chơi trò này với chỉ 1.000 won.
‘Chắc có thể chơi được 1 tiếng với trò này.’
Nhiệm vụ đầu tiên là tấn công máy bay địch. Cố gắng né đạn và bắn hạ chúng, dĩ nhiên là không được làm tổn hại đến máy bay ném bom của đồng minh. Vượt qua màn đầu tiên không quá khó. Nhưng kẻ địch ở màn thứ hai thì khá là khoai. Một chiếc UFO bay cực nhanh và bắn ra một chùm tia laser bao trùm cả màn hình! Tên lửa đất đối không cũng được phóng lên tới tấp.
“Keoheok!”
“Haha! Vui thật đấy anh!”
Lee Hyun như một đứa trẻ mê game, chơi đùa cùng em gái.
‘Có vẻ em gái mình rất thích.’
Họ chơi thêm một lần nữa rồi lại tìm một trò chơi khác.
[Tìm điểm khác biệt trong tranh!]
Một trò có thể chơi được lâu. Và trên hết, chỉ cần trả tiền một lần cho hai người. Cả hai có thể cùng nhau tìm kiếm trên màn hình. Và khi hoàn thành 10 màn, phần thưởng sẽ là một con gấu bông. Mắt cậu sáng lên, cố gắng tìm ra những điểm bất hợp lý trong bức tranh, nhưng Lee Hyun cảm thấy thật không công bằng. Giống như mò kim đáy bể vậy.
Lee Hyun cảm thấy đây thực sự là một thử thách khó nhằn. Dù phải trả tiền nhưng có thể nhận lại được một con gấu bông. Nhưng các màn sau càng lúc càng khó. Tìm các mảnh còn thiếu của bức tranh chụp sa mạc toàn cát! Tìm những chiếc lá khác nhau trong một khu rừng! Tìm hòn đảo không tồn tại trên bản đồ thế giới! Tìm một con kiến có 4 chân!
Những nhiệm vụ này làm cậu cảm thấy tuyệt vọng. Nếu không hoàn thành trong thời gian giới hạn, bạn sẽ mất lượt và phải trả thêm tiền; nó giống như cuộc sống của cậu đang chết dần chết mòn. Mỗi lần thất bại, số tiền để chơi lại tăng lên. Đúng là một trò chơi được thiết kế để moi tiền người chơi.
Nhưng Lee Hyun vẫn tiếp tục.
Trẻ không chơi, già hối hận.
“Ta sẽ tìm ra mi bằng mọi giá.”
Lúc này, số tiền đã bỏ ra đã vượt qua giá trị của con gấu bông. Nhưng họ đã vượt qua thêm một màn nữa. Và đây là màn cuối cùng. Lee Hyun căng mắt nhìn chằm chằm. Cuối cùng, màn chơi cuối cùng đã hiện ra…
Tìm một ngôi sao đặc biệt trong dải Ngân Hà!
‘WTF?’
Lee Hyun đành phải đầu hàng. Có cả chục ngàn ngôi sao, làm sao mà biết được có một ngôi sao nào đó khác biệt.
‘Khó vãi chưởng!’
Lee Hyun đã ngây thơ tin rằng có thể nhận được một con gấu bông, nhưng thực tế quá phũ phàng, cậu đã chi tiền như một kẻ ngốc. Dù sao thì quãng thời gian chơi cũng khá thú vị.
‘Mình chắc chỉ hợp chơi Royal Road thôi.’
Kể từ đó, Lee Hyun quyết định chỉ tìm những trò chơi thật sự đơn giản. Nhưng không có nhiều trò như vậy. Nếu cả hai cùng cố gắng để chiến thắng thì trò chơi sẽ kết thúc rất nhanh.
‘Mình sẽ không tốn thêm một xu nào nữa. Phải có trò nào chơi được lâu một chút chứ?’
Sau đó, Lee Hyun tìm thấy một trò chơi như vậy: Tokyo Dancing. Bạn sẽ bước lên một sàn nhảy và nhảy theo những mũi tên hiển thị trên màn hình. Đó là một cuộc thi nhảy, chiến thắng được quyết định bằng điểm số.
‘Trò này có vẻ khó.’
Lee Hyun nhìn các mũi tên xuất hiện nhanh trên màn hình và nhân vật trong game thực hiện các động tác nhảy điệu nghệ. Tay chân di chuyển thuần thục theo điệu nhạc, cơ thể uốn lượn còn tuyệt hơn. Những bước nhảy rực rỡ sắc màu hiển thị trên màn hình.
Một màn trình diễn vũ đạo bắt mắt!
Những nữ sinh cấp ba đang tụ tập xung quanh, còn các em gái trung học thì tỏ vẻ ngưỡng mộ.
“Anh ơi, anh thử chơi trò đó đi.”
“Thật không đấy?”
Lee Hyun hoàn toàn không biết gì về khiêu vũ, ngay cả việc di chuyển sao cho hợp lý. Cô em gái muốn thấy phản ứng của cậu khi chơi.
‘Một hàng dài đang xếp hàng chờ, chắc phải đợi 15 phút.’
Hơn nữa, cậu muốn tiết kiệm thời gian. Lee Hyun lập tức đến xếp hàng. Hầu hết những người đang xếp hàng là nam giới. Những chàng trai đeo dây chuyền, xỏ khuyên tai và có những kiểu tóc sành điệu nhất.
‘Nhìn gã nhà quê kia kìa.’
‘Hắn bị sao thế?’
‘Kệ hắn đi.’
‘Tao mà là hắn thì xấu hổ chết mất.’
Các chàng trai ra hiệu và nháy mắt với nhau. Mặc dù vậy, họ cũng đã để ý tới Lee Hyun và Lee Hayan. Ai cũng cảm thấy tim mình rung rinh khi cô bé Hayan xinh đẹp bước vào. Sau đó, họ thấy cô và Lee Hyun chơi mấy trò vớ vẩn, rẻ tiền với nụ cười tỏa nắng. Ai trong số họ cũng có tâm trạng không tốt.
‘Đây là cách tốt nhất để khiến hắn bẽ mặt.’
Những chàng trai đứng trước cố tình nhường chỗ. Nhờ đó mà nhanh chóng đến lượt của Lee Hyun.
“Cố lên anh!”
“Tất nhiên rồi.”
Lee Hyun đi vào một buồng nhỏ và cảm thấy hơi hồi hộp. Cậu không biết bắt đầu từ đâu, kể cả cách chọn bài nhảy. Có rất nhiều phong cách, nhưng cậu không có chút kiến thức cơ bản nào. Cuối cùng, Lee Hyun chọn đại một bài.
Nhảy tự do.
Vũ điệu Siêu Khủng Khiếp.
Thật trùng hợp, cậu đã chọn đúng mức độ khó nhất trong trò chơi.
Trò chơi bắt đầu. Cậu phải dẫm lên những mũi tên tương ứng với biểu tượng trên màn hình. Điệu nhảy này chỉ có những người trình độ cao mới có thể thực hiện được.
“Thôi nào, đồ newbie.”
“Một con gà đã chọn Vũ điệu Siêu Khủng Khiếp.”
“Chắc chắn là nhục mặt lắm đây.”
Lựa chọn của Lee Hyun được hiển thị trên màn hình bên ngoài, và những người xem đang cười nhạo cậu. Họ nghĩ rằng ngay khi trò chơi bắt đầu, Lee Hyun sẽ hoảng sợ và di chuyển lung tung.
‘Cứ làm những gì mình có thể, sẽ không có gì phải xấu hổ cả.’
Cơ thể cậu cố gắng thực hiện những bước nhảy không hề quen thuộc. Khi các chỉ dẫn tay chân hiện ra, cậu gặp rất nhiều khó khăn. Hàng loạt mũi tên chỉ các hướng khác nhau làm cậu rối trí, chúng lại còn rất nhanh. Căn đúng thời điểm để nhấn không phải là một nhiệm vụ dễ dàng. Nhân vật của cậu giảm sinh lực một cách nhanh chóng. Ở bên ngoài, một đám đông đã tụ tập. Đối thủ đang áp đảo Lee Hyun, trình diễn khả năng vũ đạo tuyệt vời. Một lúc sau, Lee Hyun dần thích nghi và thay đổi.
‘Nhảy á, mình không biết nhảy.’
Trên thực tế, nếu đã không biết thì chẳng thể làm được. Để nhảy tốt cần cảm nhận nhịp điệu, âm nhạc, còn Lee Hyun thì không. Cậu cứ nghĩ rằng chỉ cần học bài bản là có thể nhảy tốt. Nhưng đây là cách chuyển động của cơ thể.
‘Tưởng tượng lúc cầm một thanh kiếm, sẽ tốt hơn là không có gì trong tay. Giống như khi có đối thủ đến gần, mình sẽ di chuyển để đối phó. Chiến đấu tay không. Đâm kẻ thù như thể mình đang cầm kiếm.’
Đột ngột, Lee Hyun thay đổi hành động.
Có thể cơ thể cậu đã quá căng thẳng. Tay và chân không biết đặt đâu cho đúng. Khi các mũi tên hướng dẫn hiện ra, cậu vô thức lặp lại hành động của đối thủ, không còn chủ động ra chiêu nữa. Mục tiêu của chuyển động tay chân là tấn công. Giờ cậu thực hiện một cú đá vòng cung và xoay người. Tay cậu di chuyển nhanh nhẹn. Cậu sử dụng nắm đấm và khuỷu tay rất đúng lúc với các mũi tên chỉ dẫn.
Ngay sau đó, trên màn hình hiện ra chuyển động của Lee Hyun.
“Cái quái gì thế?”
“Thật đáng kinh ngạc!”
Những động tác đó vừa giống nhảy, vừa ăn khớp với nhịp điệu. Cậu làm theo chỉ dẫn bằng mắt, lắng nghe nhạc điệu. Mặc dù nhân vật của Lee Hyun chỉ còn lại một vạch máu, cậu đã lấy lại thế thượng phong và đang áp đảo lại đối thủ. Giống hệt như trong Royal Road, cậu đã chiến thắng; sự kiên nhẫn đã giúp tình hình khả quan hơn và cậu đã đợi được đến thời điểm để phản công.
“Hắn ta là quái vật gì vậy?”
Khuôn mặt của mọi người đang đứng xem trở nên hết sức ngạc nhiên. Chỉ vài phút trước còn không biết nhảy, mà giờ đã có những động tác thành thạo và nhanh nhẹn.
Để nhảy và nhấn đúng những mũi tên của Vũ điệu Siêu Khủng Khiếp đã khó, chưa kể là phải nhảy đúng động tác. Nhưng khoảnh khắc này, Lee Hyun cho thấy cậu có thể nhảy một điệu mới chỉ nhờ vào phản xạ. Cơ thể cậu di chuyển với tốc độ đáng kinh ngạc, thể hiện những động tác hoàn hảo.
“Wow, ngầu quá anh ơi!”
“Đúng là một người đàn ông thực thụ!”
Những cô gái đứng xung quanh cổ vũ. Ngay sau đó, những đối thủ khác lần lượt xuất hiện, cố gắng đánh bại Lee Hyun. Nhưng cậu đã quá quen với những trận chiến. Cậu đã học được cách thực hiện các động tác. Cơ thể phải uyển chuyển, cảm nhận được dòng chảy âm nhạc và vị trí thuận lợi để dẫm đúng mũi tên.
Lee Hyun liên tục thắng 10 ván. Thực ra còn có thể nhiều hơn nữa, nhưng cũng sắp đến giờ chiếu phim. Sau khi rời khỏi phòng nhảy, những người chơi khác đã chặn cậu lại, nói chuyện một cách nghiêm túc. Nhưng cậu vẫn lạnh lùng như mọi khi. Chỉ một ánh nhìn của cậu đã làm những người khác không dám lại gần. Lee Hyun tìm em gái mình và nói:
“Đi xem phim thôi em.”
“Dạ.”
Bộ phim sắp bắt đầu.
Lee Hyun và Lee Hayan tìm được chỗ và ngồi xuống. Thực tế thì bộ phim chẳng có chút giá trị giải trí nào. Những bộ phim Hàn Quốc thường có cốt truyện đơn giản và theo một mô-tip nhất định. Những gã giang hồ. Tình bạn giữa họ, rồi cùng chiến đấu để giành được tình yêu. Họ ở trong những băng nhóm khác nhau, lớn lên với lý tưởng sống khác nhau. Rồi một nhân vật nữ xinh đẹp xuất hiện, tạo nên một mối tình tay ba. Anh em nối khố từ nhỏ lại phải đánh nhau.
Tình bạn và quyền lực. Cuối cùng, người anh hùng bị phản bội bởi chính người bạn thân nhất. Để có được quyền lực và tiền bạc, nữ chính đã đâm một dao vào sau lưng anh. Vào giây phút cuối, nhân vật nam trở thành người đứng đầu.
- Em đồng ý với anh ấy, và em cũng yêu anh ấy rất nhiều, nhưng không thể khác được…
Một kết cục bi thảm, máu chảy lênh láng trên sàn nhà. Khi cảnh sát đến, họ thấy cả hai người nằm gục cạnh nhau. Một câu chuyện không thể chịu đựng nổi.
“Cốt truyện kiểu quái gì vậy?”
“Phim bị thổi phồng quá mức.”
“Biên kịch chắc viết bằng chân.”
“Trả lại cho tao 2 tiếng cuộc đời!”
“Phim dở tệ.”
Khán giả bình luận, chê bai bộ phim. Hầu hết các diễn đàn đánh giá phim đều nhận được những phản hồi tiêu cực, làm danh tiếng của công ty sản xuất bị thiệt hại. Nhưng đối với Lee Hyun và Lee Hayan, những người đơn giản chỉ muốn thưởng thức bộ phim cùng người thân, điều đó chẳng ảnh hưởng gì. Tiết kiệm tiền bạc là quan trọng, nhưng họ cũng đã cùng nhau tạo nên những kỷ niệm đẹp đẽ mà chưa từng có trước đây. Cuộc sống khó khăn khi phải trả nợ thay bố mẹ khiến họ không có thời gian để vui chơi. Đi xem phim là một cách thỏa mãn niềm vui của mình. Và niềm vui sẽ mất đi nếu cứ chê bai nội dung của phim.
“Anh này, anh nghĩ sao về nội dung phim? Hơi lạ nhỉ?”
Lee Hayan quay sang hỏi anh và cô giật mình khi thấy Lee Hyun đang khóc.
Tình bạn và sự phản bội. Đúng là một câu chuyện đầy nam tính. Bộ phim tràn ngập những cảnh chiến đấu, cơ thể Lee Hyun run lên vì phấn khích. Cậu hoàn toàn đắm mình vào bộ phim trong suốt 2 tiếng. Ngay cả khi phần giới thiệu đạo diễn, diễn viên bắt đầu chiếu, Lee Hyun vẫn chưa hoàn hồn.
“Những nhân vật nam chính quá tuyệt. Đúng là một câu chuyện hay. Phim thực sự rất thú vị.”
“…”
Sau khi xem phim xong, cả hai ra khỏi rạp. Lúc này đã gần 6 giờ chiều.
“Anh ơi, em đói sắp chết rồi, mình mau về nhà đi.”
Lee Hyun lắc đầu.
“Không, hôm nay chúng ta sẽ không ăn cơm nhà.”
Hơn thế nữa, ra ngoài ăn!
Thông thường, hai anh em sẽ về nhà ăn cơm sau khi đã đói lả ở võ đường hay trường học, họ sẽ ăn cơm trộn với Gochujang (tương ớt). Hôm nay không phải là một ngày bận rộn, cũng không có lịch luyện tập hay học. Họ vẫn có thể ăn uống thoải mái ở nhà. Nhưng một người keo kiệt như Lee Hyun lại đề nghị ăn ở nhà hàng. Điều này thật bất thường.
“Vậy chúng ta sẽ đi ăn ở đâu ạ?”
Lee Hayan vui mừng. Cô đã vô cùng ngạc nhiên khi anh cô rủ đi xem phim. Và giờ không chỉ xem phim mà còn đi ăn nhà hàng, cô thực sự mong chờ.
“Nhưng đi ăn ở đâu nhỉ?”
Lee Hyun và Lee Hayan bắt đầu đi dạo dọc con phố. Họ chưa từng ăn ở ngoài bao giờ nên không biết nơi nào ngon. Trong khi đang tìm, Lee Hayan chỉ tay vào một cửa hàng nhỏ.
“Bánh gạo ở đây ngon lắm. Bạn em ăn rồi bảo rất ngon. Còn có Kimbap, Tempura và Oden cũng ngon nữa.”
“Thật không?”
Lee Hayan đang chỉ vào một quán ăn vặt. Nhưng vì hôm nay là một ngày đặc biệt, cậu muốn làm điều gì đó thật đặc biệt cho em gái. Vì vậy, Lee Hyun đã rủ cô đến trung tâm thành phố.
“Chỉ có một nơi nên đến, ăn ở nhà hàng.”
Lee Hyun chỉ tay vào một khách sạn sang trọng.
‘Một nhà hàng trong khách sạn rất khác so với những nơi khác.’
Bên trong có nội thất đắt tiền, thái độ phục vụ cực kỳ tốt, nhân viên luôn tươi cười chào đón khách hàng, các món ăn thì đẹp mắt mà lại ngon, hơn hẳn những nhà hàng bình thường. Ngay cả ghế ngồi cũng thoải mái. Các vật dụng trang trí cũng rất đắt tiền.
‘Mình sẽ không ăn ở đây lần thứ hai, nhưng nếu là dịp đặc biệt thì đây là một nơi tuyệt vời để thưởng thức bữa tối.’
Lee Hyun kiểm tra lại ví.
‘Mình mang đi 200.000 won, đi taxi, xem phim và chơi vài trò, vẫn còn 130.000 won.’
Có cơm cũng đã tính là một bữa ăn rồi.
Tuy vậy, Lee Hyun nghĩ đến chiều hướng lạc quan hơn. Một bàn đặc biệt với món tôm hùm. Nhưng cậu cũng chợt nghĩ đến chi phí cho bữa ăn chắc cũng khá chát.
“Chắc sẽ tốn 40.000 won cho nguyên liệu. Nhưng với khách sạn thế này, cả phí phục vụ, nấu nướng, lời lãi chắc phải tốn 70.000 won.”
Với cái giá 70.000 won cho một bữa ăn là quá đắt. Lee Hyun nghĩ về việc có thể kiếm tiền trong Royal Road và xoa dịu nỗi lo của mình.
“Được rồi, hôm nay ăn thả phanh nhé. Ít nhất một lần được dùng bữa ở nơi này.”
“Nhưng… nhìn nơi này chắc đắt lắm. Anh à, hay chúng ta đi ăn Kimbap đi.”
Thực tế, ăn ở một nhà hàng sang trọng như thế này lần đầu tiên rất đáng sợ, nhưng dù sao cậu đến đây là để thư giãn.
‘Các tác phẩm nghệ thuật đắt tiền hay ngay cả cung điện ở vương quốc Rosenheim cũng không đẹp và sang trọng bằng nơi này.’
Nữ phục vụ đến và đưa họ xem thực đơn.
“Quý khách muốn dùng gì hôm nay ạ?”
“Món đặc biệt của đầu bếp hôm nay là tôm hùm với sốt hàu.”
“Để tôi suy nghĩ đã nhé.”
“Vâng, thưa quý khách.”
Lee Hyun thoải mái nhìn vào thực đơn. Sau đó kiểm tra giá.
Một đĩa tôm hùm có giá 120.000 won.
Với chỉ 40.000 won cho nguyên liệu, thì khi nhìn vào giá, cứ như thể họ đang cướp tiền của bạn.
‘Sao mà đắt thế!’
Giá của món ăn khiến Lee Hyun khó thở. Một bữa ăn hạng A tốn 200.000 won, nếu thêm rượu là 300.000 won; còn nếu chọn rượu ngoại đắt tiền thì sẽ tốn 500.000 won. Với số tiền của mình, Lee Hyun sẽ chẳng thể có rượu vang hay thậm chí là món ăn nào đó.
Giá của nhà hàng khách sạn này đúng là giết người!
Việc có dịch vụ tốt cộng với nguyên liệu ngon, các đầu bếp tài giỏi nhất, chi phí nội thất, không khí phục vụ… dễ hiểu tại sao giá món ăn ở đây lại đắt như vậy. Điều này vượt quá dự kiến ban đầu của Lee Hyun.
‘Mình hoàn toàn không đủ khả năng chi trả.’
Số tiền còn lại là không đủ. Cậu nhăn mày. Theo phản xạ, Lee Hyun và em gái đồng thời nhìn nhau. Đôi mắt họ hiện rõ sự lo lắng.
‘Không, mình đã quyết định tới đây; dù rất tốn kém, nhưng mình sẽ không ra khỏi đây dù có chuyện gì đi nữa.’
Dù tiền không còn nhiều, nhưng cậu không muốn người khác thấy sự nghèo khó của mình. Với một học sinh vừa tốt nghiệp cấp ba, Lee Hyun chắc chắn sẽ không muốn bị ném ra ngoài khỏi một nhà hàng như thế này. May mắn là bữa ăn hạng A tốn 120.000 won và vẫn thừa 10.000 won đi taxi về nhà.
“Hayan, ăn tôm hùm nhé?”
“Được ạ, nhưng anh chắc không?”
“Chúng tôi gọi món hạng A.”
“Đó là phần cho cả hai người chứ ạ?”
“Ừm.”
“Vâng thưa quý khách.”
Nhưng Lee Hyun đã không biết một điều.
Sẽ phải thêm vài khoản tiền khác không ghi trên thực đơn, đó là thuế và phí dịch vụ, mỗi thứ tương ứng 10% giá trị bữa ăn. Khi đó, tổng chi phí sẽ tốn nhiều hơn 130.000 won. Nhưng đó vẫn chưa hết. Vì nghĩ nó đắt tiền nên họ sẽ chia đôi phần ăn đó; nhưng đó lại là giá cho một suất. Giá của hai suất đã vượt quá 250.000 won.
“Đồ ăn ngon lắm, ăn nhiều vào em nhé.”
“Anh à. Anh có chắc là không tiêu quá tay chứ?”
“Ổn mà, anh có đủ tiền.” Lee Hyun vừa nói vừa vỗ vào túi của mình.
Món ăn được dọn lên. Chúng đều được nấu bởi một bếp trưởng xuất sắc với những nguyên liệu tươi ngon nhất.
“Wow! Thực sự ngon quá trời luôn.”
“Đúng ạ, mùi vị thật tuyệt vời.”
Lee Hyun đang thưởng thức những hương vị tuyệt vời của món ăn. Giống như trong Royal Road, mọi thực phẩm đều có hương vị tuyệt vời khi được nấu lên. Cậu biết các kỹ năng là rất cần thiết, đặc biệt là khi chế biến hải sản. Nó rất dễ bị hỏng và cần phải giữ thật tươi. Ngoài ra, những nguyên liệu như thế khá tốn kém nên cậu không sử dụng chúng thường xuyên được.
Cũng trong nhà hàng này, hai nữ sinh mặc đồng phục cũng đang thưởng thức món ăn ở một bàn gần đó.
“Woah! Món thịt này ngon quá trời.”
“Nước sốt thì không chê vào đâu được.”
“Bếp trưởng của nhà hàng này là người Pháp đấy; ông ấy thường xuyên được lên trang nhất của một tạp chí nấu ăn nổi tiếng.”
“Thảo nào mà ngon như vậy.”
“Tuần tới chúng ta lại đến ăn nhé.”
Gia đình hai cô gái đều rất giàu có, và họ cũng là những người sành ăn, nên đôi khi họ dành tiền để thưởng thức một bữa ăn sang trọng như thế này.
Điều hạnh phúc nhất là khi được thưởng thức những món ăn ngon!
Đó là phương châm của hai cô gái. Nhưng sau đó, một người trong số họ nhìn sang bàn khác và nhận ra Lee Hayan.
“Ah? Đó là Hayan phải không?”
“Đúng rồi.”
“Oh! Kia hẳn là anh trai cậu ấy.”
Lee Hayan là bạn thân của họ.
Ở trường, không ai không thích Hayan. Một cô gái nhỏ bé với ý chí kiên cường, một học sinh xuất sắc, chơi thể thao giỏi và có khả năng lãnh đạo bẩm sinh. Mặc dù vậy, cô cũng rất tiết kiệm, thế nên cô không tham gia vào những cuộc đi mua sắm hay ăn uống.
‘Hóa ra cậu ấy chỉ chi tiền để đi ăn một bữa hoành tráng với anh trai mình. Thật không công bằng.’
Đôi mắt Isane lóe lên những suy nghĩ tinh nghịch.
Lee Hayan luôn tự hào về anh trai mình, nhưng những người khác thì không hiểu tại sao. Ngay cả những người bạn thân với cô cũng không rõ.
Một cô gái đúng tiêu chuẩn “con nhà người ta” lại sùng bái anh trai mình một cách kỳ lạ. Nhưng đó là người anh trai ở lễ hội văn hóa. Bạn bè đã không hiểu tại sao cô lại tự hào về anh trai như vậy bởi trông anh cô quá bình thường.
Sau đó họ biết được rằng Lee Hyun đã phải bỏ học vì không có đủ tiền. Rồi tại lễ hội của trường, cậu bỗng nhiên trở nên nổi tiếng khi đã cứu công chúa – em gái mình trong một trò chơi một cách nhẹ nhàng. Cậu dễ dàng đi trên cây cầu gỗ vừa trơn vừa hẹp, đá vỡ những quả bóng nước được bắn về phía mình. Cuối cùng, cậu leo lên tường nhanh thoăn thoắt và cứu được công chúa với thời gian ngắn nhất. Khi người anh trai mở lồng để cứu cô em gái bé nhỏ, trông anh thật bảnh bao, giống như một người anh hùng. Kể từ giây phút đó, các nữ sinh trung học đã để ý tới Lee Hyun.
Isane thì thầm với cô bạn ngồi cùng.
“Cùng ra ăn với họ đi.”
“Cậu biết tính Hayan mà… có được không vậy?”
“Không sao đâu, có anh trai đang ngồi cùng thì cậu ấy không từ chối đâu.”
Isane tự tin đứng dậy và đi đến chỗ Hayan rồi đột nhiên ôm chầm lấy cô.
“Không ngờ chúng ta lại gặp nhau ở đây! Bọn tớ ngồi cùng được không?”
“…”
Đột nhiên bạn của Lee Hayan đến làm cô hết sức ngạc nhiên.
“Các cậu!”
Ngay cả trong tưởng tượng, Lee Hayan cũng không mong đợi sự xuất hiện đột ngột này.
Isane nhanh chóng chào Lee Hyun.
“Chào anh, chúng em là bạn cùng lớp của Hayan. Anh có phiền không nếu chúng em ngồi đây ạ?”
“Chào các em, cứ tự nhiên đi.”
Bạn của em gái ngồi cùng bàn cũng chẳng có vấn đề gì. Thay vào đó, có khi đây là một điều tốt.
‘Mình thật xuất sắc.’ Lee Hayan hơi cau mày khi liếc nhìn Isane đang cười.
“Giờ mình không thể giữ mặt nghiêm túc được. Hayan, bạn không sao chứ?”
“Sheesh!”
Điều này không thể tránh khỏi. Lee Hayan chẳng thể làm gì để ngăn chặn điều này. Cô không thích sự xuất hiện của những vị khách không mời, xông vào giữa khoảnh khắc hạnh phúc của gia đình cô. Tuy nhiên, cô nhanh chóng sửa lại biểu cảm của mình. Cô không muốn anh trai mình phải bận tâm.
‘Mình sẽ gặp các cậu ở trường, các cậu chết với mình.’ Cô thầm nghĩ.
Dù trong hoàn cảnh này, Lee Hyun cũng rất vui khi được gặp những cô bạn của em gái mình. Với nhiều món ăn cho bữa tối, cả bốn người đã có một bữa ăn thoải mái và ngon miệng.
‘Mọi việc ở trường vẫn ổn.’
Điều này cho Lee Hyun thấy cuộc sống ở trường của em gái mình vẫn tốt. Hằng ngày cậu bận rộn cày cuốc trong Royal Road, và giờ là thời gian để tâm hồn cậu được thư giãn.
“Oh, cái đó đẹp quá.”
Trong bữa ăn, họ nhìn thấy một tác phẩm điêu khắc đang được vận chuyển qua cửa sổ.
“Nhìn bức tượng kìa.”
Lee Hyun ngoảnh đầu lại. Đó là một phụ nữ Hàn Quốc, ăn mặc lịch sự với một dải ruy băng bện vào tóc.
“Không quá tệ.”
Lee Hyun có một chút kinh nghiệm về điêu khắc đá nên anh thấy được rằng bức tượng được thực hiện bởi một người có tay nghề cao.
‘Bức tượng tạo cảm giác cuốn hút, nhưng cũng rất nhẹ nhàng. Được làm bởi một nghệ nhân lành nghề.’
Trong lúc họ đang suy nghĩ về bức tượng, nữ phục vụ bước đến.
“Thưa quý khách, chúng tôi xin lỗi về sự bất tiện này, vì chúng tôi đang chuẩn bị một buổi kỷ niệm ngày cưới cho một khách hàng lớn tuổi. Hy vọng mọi người sẽ thông cảm.”
“Chúng tôi ổn, không sao đâu.”
Ở đằng sau, họ đang di chuyển bức tượng, nhưng Lee Hyun và các cô gái đã dùng bữa xong. Cuối cùng là món tráng miệng gồm trái cây và kem.
“Ah, no quá.”
“Ngon thật đấy.”
Sau đó, bốn người đến quầy trả tiền. Đầu tiên là Isane và Song Miyong. Sau đó, Lee Hyun rút ví ra.
*RẦM! CHOANG!*