Reverse cũng nhận được một bát cháo cỏ rồi ngồi bệt xuống đất gần đó một cách thờ ơ.
Cổng trước đông nghẹt người chơi, gấp mấy lần so với bình thường.
“Hừm. Nếm thử xem sao.”
Hắn dùng thìa gỗ múc một muỗng đầy rồi cho vào miệng.
“Phù!”
Cháo nóng đến mức bỏng cả lưỡi.
“Sao nóng thế nhỉ? Nóng quá chả nếm được vị gì cả.”
Reverse hớt lớp váng trên mặt bát cháo cỏ, thổi phù phù mấy cái rồi mới cho vào miệng. Đó là một hương vị khá tinh tế; vừa chát vừa đắng nhưng vẫn có chút ngọt, mặn và cay.
Vị của nó giống như một đống cỏ dại và quả mọng được đun sôi rồi nêm nếm với muối, đường, xì dầu và một chút tương ớt.
“Thế này mà ngon á?”
Hắn không tài nào hiểu nổi và thử thêm vài muỗng nữa.
“…”
Cọng cỏ tươi vẫn còn vương trên thìa của hắn.
Món súp loãng toẹt chỉ có vài hạt cơm và mấy mẩu thịt vụn.
“Trông như kiểu họ vơ vét mọi thứ có thể rồi cho vào nồi nấu vậy. Đặc biệt là rất nhiều cỏ…”
Reverse hoàn toàn là một tay mơ trong chuyện bếp núc. Hắn chỉ nói bừa mà không suy nghĩ nhiều, nhưng đó lại là sự thật!
Bí quyết của món cháo cỏ ở một công trường lớn chính là nấu nướng chẳng cần quan tâm gì sất.
“Vị dở tệ.”
Reverse bỏ lại nửa bát cháo rồi đi theo những người chơi khác.
Bình thường thì hắn lười chảy thây, nhưng trong một sự kiện như thế này, hắn cũng muốn tham gia dù chỉ là một việc vặt vãnh.
“Cậu là tân thủ à? Đá nặng lắm đấy... Hay là cậu lái xe bò nhé?”
“Cứ giao đá cho tôi.”
“Sẽ kiệt sức đấy...”
“Không sao đâu, cứ đưa cho tôi. Dù gì thì tôi cũng khác mấy tân thủ khác.”
Reverse tự tin vào bộ trang bị được yểm đủ loại phép cường hóa của mình.
“Nếu mệt thì cứ gọi những người chơi gần đó giúp một tay.”
“Tôi đã bảo đừng lo rồi mà. Hự!”
Sức nặng ép chặt lấy lồng ngực hắn.
Trọng lượng khủng khiếp đè từ đầu xuống lưng khiến đôi chân hắn run lên như cành cây khô.
Tiếp theo, hắn phải lê bước đến tận công trường như một đàn kiến.
‘Tại sao mọi người lại làm những việc như thế này chứ?’
Reverse vừa hối hận vừa đầy thắc mắc.
Tất cả những người chơi khác cũng đang làm công việc tương tự, gương mặt họ vừa thấm mệt lại vừa tràn đầy sức sống.
Cảm giác thành tựu!
Sau một chuyến vận chuyển đá, hắn đã hiểu ra được phần nào.
“Vậy ra đây là sức ảnh hưởng của Weed. Dẫn dắt cả cộng đồng…”
Reverse dần dần hiểu ra khi chơi Royal Road.
Con người vốn cả thèm chóng chán. Nóng nhanh mà nguội cũng nhanh.
Dù là việc tốt đến đâu, họ cũng không thể duy trì được lâu. Việc chỉ trích người khác cũng vậy.
Tuy nhiên, việc gắn cho nó một ý nghĩa nào đó và khuyến khích mọi người tham gia đôi khi lại có thể giúp họ vượt qua những điều không thể.
Không khí khi trực tiếp tham gia khác hẳn với việc chỉ ngồi xem qua màn hình.
“Weed không trở thành hoàng đế nhờ quyền lực... mà trở thành hoàng đế vì hắn đã thay đổi cả thế giới.”
Reverse đã bị sốc khi thấy tiến độ xây dựng đã tăng gấp đôi vào buổi tối.
Ngày hôm sau, tiến độ sẽ còn tăng ít nhất 5 lần nữa vì người chơi từ khắp nơi trên thế giới đổ về.
*
“Thật vô lý. Quá sức tưởng tượng... Nhưng đó lại là Weed. Tôi không thể cứ thế làm ngơ được.”
Michel đã tổ chức một cuộc họp bí mật với 20 lãnh chúa lớn như Carlise và Roam.
Mục đích của cuộc họp này bề ngoài là để thúc đẩy tình hữu nghị giữa các lãnh chúa, nhưng tất cả đều biết rằng mỗi người trong số họ đều đầy tham lam và tham vọng mở rộng tầm ảnh hưởng của mình.
“Đùng một cái hắn lại lôi cả Guild Hermes vào. Ai mà ngờ được chứ?”
Roam khẽ rên rỉ.
Những hành động gần đây của Weed đã giáng một đòn đau điếng vào họ.
Bản thân họ, sau khi trở thành các lãnh chúa lớn, cũng có cơ hội mở rộng phe phái của mình sau khi tiêu diệt quái vật.
Trong cuộc khủng hoảng với Kaybern này, họ đã định khoanh tay đứng nhìn, thế mà Weed lại quyết định tổ chức một cuộc săn Kaybern toàn diện!
“Tôi đã nghĩ chỉ riêng việc chuẩn bị thôi cũng phải mất ít nhất một năm. Liệu chúng ta có chiến thắng không?”
Carlise bày tỏ sự lo lắng của mình.
Đó là câu hỏi chung của các đại lãnh chúa có mặt tại buổi họp.
‘Sớm như vậy mà đã định diệt con rồng hùng mạnh đó sao...? Nếu thất bại thì sẽ thế nào?’
Dù còn nhiều nghi ngờ, họ vẫn nhất trí quyết định hỗ trợ cuộc săn rồng. Họ cần núp bóng Đế chế Arpen và cũng ý thức được sự đồng thuận của dư luận rằng không ai được phép rút lui khỏi cuộc săn rồng.
“Chúng ta đang nói về một con rồng đấy. Nó không phải là một sinh vật mà chúng ta có thể nghĩ đến một cách đơn giản. Guild Hermes đã tham gia và chúng ta cũng có Lư hương Hiến Tế, nhưng sẽ không dễ dàng đâu.”
Michel đã giấu nhẹm việc hắn nhắn tin cho các thành viên guild trong đội tấn công không được sử dụng Lư hương Hiến Tế.
Các guild khác chắc cũng làm vậy thôi.
Họ đã đồng ý bảo toàn lực lượng trong trận chiến sắp tới.
Nếu cuộc săn thất bại, một kỷ nguyên mà sức mạnh quân sự là ưu tiên hàng đầu sẽ đến.
Sherwood cau mày nói.
“Tất cả phụ thuộc vào cách chúng ta chiến đấu và dù thế nào cũng phải kỳ vọng vào chiến thắng. Chúng ta không hiểu rõ về con rồng. Nhưng điều chúng ta biết là Guild Hermes chiến đấu rất cừ. Weed cũng vậy.”
Các đại lãnh chúa không hề thích diễn biến hiện tại.
Họ đã quen với các cuộc chiến giữa các guild thường kết thúc với kết quả khá cân bằng, nhưng một con rồng lại ở một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Roam dự đoán các sự kiện sẽ xảy ra trong tương lai gần.
“Nếu Weed khuất phục được con rồng, hắn sẽ có được quyền uy không thể tranh cãi bên cạnh sự nổi tiếng hiện tại. Việc Bard Ray vẫn được gọi là Thần Chiến Tranh khi đó sẽ là một trò cười.”
Nếu Weed đánh bại được con rồng, họ sẽ phải cúi đầu trước ý muốn của hắn thêm 2 năm nữa.
‘Nếu là mình thì mình sẽ thất bại. Đó là một cuộc phiêu lưu nguy hiểm mà mình sẽ không muốn đặt cược vào xác suất. Nhưng đó lại là Weed... Có lẽ sẽ có cơ hội.’
‘Mình thậm chí không thể đoán được trận chiến này sẽ diễn ra như thế nào. Các lực lượng chính của Lục địa Versailles sẽ được huy động... Weed và Guild Hermes cũng sẽ dốc toàn lực, nghĩa là quy mô của cuộc chiến này sẽ vượt xa sức tưởng tượng.’
‘Đó là Weed. Bard Ray cũng có khả năng sẽ đích thân tham gia. Việc sử dụng lư hương và sự tham gia của Guild Hermes... Hừm.’
Các đại lãnh chúa không thể trắng trợn cầu cho thất bại được.
Nếu Weed không thể giải quyết tình hình này, họ cũng chẳng có cách nào đối phó với con rồng.
Con rồng sẽ tiếp tục phá hủy hết thành phố này đến thành phố khác, gieo rắc quái vật, và cuối cùng sẽ đến lượt họ.
Hoặc là tất cả cùng rơi vào quên lãng, hoặc là phải cúi đầu khom lưng, nịnh bợ kẻ nắm quyền để kéo dài cuộc sống.
Con đường nào cũng dẫn đến hậu quả tồi tệ, và điều tệ nhất là họ chẳng có lựa chọn nào khác ngoài việc ngồi lê đôi mách.
*
“Này cậu kia. Cậu khá là cứng cáp đấy.”
“Cảm ơn.”
Bard Ray cuối cùng cũng được những người man tộc công nhận.
Mỗi trận chiến, hắn đều đóng góp đáng kể và mang về một lượng lớn chiến lợi phẩm cho bộ tộc.
Bard Ray cũng học được cách hòa đồng với những người man tộc.
Họ đốt lửa trại vào buổi tối, cùng nhau ăn tối và trò chuyện về trận chiến.
‘Dễ thế này sao... Mình đã đi một chặng đường dài rồi.’
Bard Ray cảm thấy trống rỗng khi nghĩ rằng nếu là Weed, gã đó chỉ mất khoảng hai hoặc ba ngày để tăng mức độ thân thiện.
Thực tế thì, có khi chưa đến một ngày!
“Có một vùng đất không ai tìm đến. Cậu đã bao giờ nhìn ra ngoài bức tường băng ở phía tây bắc chưa?”
“Chẳng phải ở đó chỉ toàn băng tuyết thôi sao?”
“Thiên nhiên rất khắc nghiệt. Nếu cậu khám phá ra được huyền thoại bị chôn vùi ở đó, cậu sẽ được gọi là chiến binh xuất sắc của bộ tộc.”
Ting!
< *Chứng tỏ giá trị để trở thành một Chiến Binh Thiết Huyết!*
*Hãy trèo lên những bức tường băng ở phía tây bắc và bước đi không ngừng nghỉ.*
*Trái tim của chiến binh sẽ không chùn bước trước khó khăn hay giá lạnh. Mỗi bước chân bạn đi sẽ là một cột mốc mới cho những người man tộc.*
*Bạn phải vượt qua nỗi đau thể xác và sự kiệt quệ.*
*Khi bạn gục ngã sau khi vượt qua giới hạn, bạn sẽ được tái sinh thành một Chiến Binh Thiết Huyết.*
*Cái chết này sẽ không làm giảm cấp độ hay độ thông thạo kỹ năng.*
*Bạn di chuyển càng xa, chịu đựng càng nhiều, kỹ năng kiên trì và phòng thủ sẽ càng được tăng cường.*
*Lãnh thổ của bộ tộc man tộc sẽ mở rộng theo bước chân của bạn.*
*Tiếp tục đi trong hơn 5 ngày sẽ dẫn bạn đến nơi Băng Hà Kiếm được chôn giấu.*
*Nếu bạn không đến được đích, băng sẽ vỡ và bạn sẽ rơi xuống vực sâu đen kịt của đại dương băng giá.*
*Độ khó: S*
*Phần thưởng: Thăng cấp thành Chiến Binh Thiết Huyết. Băng Hà Kiếm.* >
Cuối cùng, nhiệm vụ thăng cấp cũng xuất hiện.
“Chiến Binh Thiết Huyết đã xuất hiện. Băng Hà Kiếm… thú vị đấy.”
Đây là lần đầu tiên Bard Ray tự mình mở khóa một huyền thoại bằng cách thực hiện nhiệm vụ mà không có sự trợ giúp của Guild Hermes.
“Mình có thể trở nên mạnh hơn.”
Hắn đã nghe tin Guild Hermes quỳ gối trước lá cờ của Arpen, nhưng điều đó không quan trọng.
Sự ổn định của Haven và sự tồn vong của guild không còn là mối bận tâm của hắn nữa.
‘Weed. Ta sẽ cho phép ngươi ngồi lên ngai vàng hoàng đế. Nhưng, danh hiệu Thần Chiến Tranh sẽ mãi mãi là của ta.’
Bard Ray ngay lập tức tiến đến bức tường băng ở phía tây bắc. Hắn nóng lòng muốn kịp ngày săn Kaybern.
Đó là điều kiện để Guild Hermes duy trì quyền kiểm soát Haven, nhưng cũng bởi vì sẽ không ai công nhận hắn sau khi đánh bại một Weed đã suy yếu vì sử dụng lư hương.
*
Pale dẫn đầu đội tấn công cùng với Python và Oberon.
Họ đã săn lùng quái vật suốt nhiều ngày liền trước số lượng áp đảo của chúng ở Lục địa Trung tâm.
“Kiếm thuật của Python-nim lúc nào cũng uy lực như vậy.”
“Hahaha. Đó là phong cách tôi học được để cho vui khi thổi bay lũ quái vật thôi... Mà này, làm thế nào mà Pale-nim lại trở thành một cung thủ vậy?”
“Là do một nhiệm vụ.”
“Ồ... Một nhiệm vụ đặc biệt cho lớp nhân vật cung thủ hay là một kỹ năng nào đó à?”
“Không. Tôi đang thực hiện một yêu cầu săn thỏ bằng cung và cuối cùng lại trở thành cung thủ luôn.”
“…”
Python và Oberon trao đổi ánh mắt, rõ ràng có ý nói Pale đúng là một tên ngốc chính hiệu.
Pale nắm được ý nghĩ của họ và mỉm cười.
“Dù vậy, tôi chưa bao giờ hối hận vì đã trở thành một cung thủ.”
Python và Oberon gật đầu.
‘Tất nhiên là không rồi. Nhưng, xét theo tính cách của cậu ta, dù có trở thành kiếm sĩ thì cậu ta cũng sẽ không phàn nàn đâu.’
‘Dù đi con đường nào thì cậu ta cũng sẽ làm tốt thôi. Dù gì đó cũng là cuộc sống của cậu ta mà...’
Nhiều người chơi biết về cuộc đời của Pale và công nhận anh.
Nô lệ chiến đấu số 1 của Weed.
Dù vậy, anh đã trở thành một đại lãnh chúa cai trị một vùng rộng lớn của Đế chế Arpen và có được danh tiếng xứng đáng.
Những người chơi có cùng cấp độ với Pale không có được tầm ảnh hưởng hay sự nổi tiếng như vậy.
Câu chuyện thành công của tên nô lệ chiến đấu này thành công đến mức không ai có thể chỉ trích gã ngốc đó được.
“Nhân tiện, tôi nghe nói tính cách của Oberon-nim ngoài đời thực khác lắm phải không?”
Pale tò mò hỏi.
Trong Royal Road, anh ta là một chiến binh tận tụy!
Ngoài đời, anh ta là người thừa kế của một đại triệu phú, một người đàn ông quyến rũ và đầy tự tin.
Anh ta đúng là có dẫn dắt mọi người nhưng không phải kiểu bao bọc họ một cách vô điều kiện.
Mượn lời của Weed, anh ta là ‘một người đàn ông sinh ra đã có tất cả, trừ sự cẩn trọng.’
Oberon cười rạng rỡ.
“Thật lạ là mỗi khi đăng nhập vào Royal Road, tôi lại muốn bảo vệ mọi người. Tôi nghĩ lý do là vì lần đầu đi dungeon đã thất bại thảm hại.”
Thời kỳ đầu của Royal Road, anh ta đạt cấp 50 bằng cách săn quái quanh thành và đi săn dungeon cùng bạn bè.
Tất cả bọn họ đều thiếu kinh nghiệm và đã bị quét sạch trước khi kịp làm bất cứ điều gì. Kể từ đó, anh ta bị nhấn chìm trong ý thức trách nhiệm phải bảo vệ đồng đội của mình.
Pale thận trọng hỏi.
“Tôi đoán là cảm xúc đó không... dễ kiểm soát lắm nhỉ?”
Tất cả họ đều đã chứng kiến cách Oberon bảo vệ đồng đội của mình. Đó là một cảnh tượng cảm động, nhưng cuối cùng anh ta lại chết vì lao vào một cách vô cớ, nên cũng có thể bị coi là hơi bao đồng.
“Nó không diễn ra theo cách tôi muốn. Tôi đúng là có ý định bảo vệ mọi người, nhưng cuối cùng lại tự động đứng chắn phía trước lúc nào không hay.”
“Tôi hiểu rồi.”
Pale nói sau một lúc im lặng.
“Anh có định sử dụng lư hương trong trận chiến ở Morata không?”
“Tất nhiên rồi. Đó sẽ là một trận chiến ngoạn mục.”
Pale thở dài.
Anh nhận ra tại sao mọi người lại gọi anh ta là một gã khờ đến mức này.
‘Thì ra đây là cảm giác khi nhìn một tên ngốc.’
(Còn tiếp…)
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn