Sau khi giải quyết xong công việc ở Rhodium, Weed tìm đến Giáo hội Freya. Vì Freya là nữ thần của sự giàu có và thịnh vượng, nên nhà thờ của bà ở Rhodium cực kỳ hoành tráng.
Lý do Weed quay lại Giáo hội Freya là vì điểm cống hiến cậu nhận được sau khi trả lại các thánh vật đã cho phép cậu tùy ý sử dụng cổng dịch chuyển tại bất kỳ nhà thờ nào trên Lục địa Versailles.
“Chào mừng ngài, vị đại ân nhân của chúng tôi.”
Weed được các Tu sĩ cấp cao chào đón.
“Tôi muốn sử dụng cổng dịch chuyển.”
“Tất nhiên rồi. Chúng tôi sẽ chuẩn bị ngay. Tuy nhiên, ngài có biết rằng Tổng Giám mục rất muốn gặp ngài không?”
“Tổng Giám mục?”
Weed bối rối. Nhiệm vụ đã hoàn thành ngay khi cậu trao trả Chén Thánh Helaine. Cậu không hiểu tại sao Tổng Giám mục lại muốn gặp mình.
“Ngài có biết chuyện gì không?”
“Tổng Giám mục nói rằng ngài phải đến Thung lũng Tử thần để tìm manh mối khôi phục lại danh dự cho vị vua quá cố được chôn cất ở đó.”
“Danh dự của nhà vua...?”
“Các cận thần hoàng gia đã bị buộc tội và sỉ nhục vì những gì đã xảy ra với hoàng đế của họ, nên Tổng Giám mục mong muốn một nhà thám hiểm vĩ đại như ngài sẽ tìm ra sự thật bị che giấu và khôi phục danh dự cho nhà vua.”
“Tôi không phải là một nhà thám hiểm vĩ đại.”
“Có vẻ như Tổng Giám mục lại nghĩ khác. Hơn nữa, vì ngài đã từng một lần lên phương bắc, tốt hơn hết là để một người có kinh nghiệm đảm nhận việc này.”
Chỉ cần nghe mô tả, Weed cũng có thể đoán được đây là loại nhiệm vụ gì.
‘Đây ít nhất cũng phải là một nhiệm vụ hạng A.’
Tổng Giám mục đã chờ sẵn để giao cho cậu một nhiệm vụ khủng khiếp không kém gì trận chiến chống lại Quân đoàn Bất diệt.
‘Với cấp độ này... Mình đã phải khổ sở thế nào khi đối đầu với Quân đoàn Bất diệt. Dù level có cao hơn nữa cũng chưa chắc kham nổi, đã thế kỹ năng Điêu khắc lại lên chậm như rùa bò.’
Weed ngay lập tức lắc đầu.
“Tôi không có hứng thú. Xin hãy đưa tôi đến Vùng đất Tuyệt Vọng.”
Cậu cần quay về với tổ đội của mình.
Các Tu sĩ cấp cao tập trung mana để vận hành cổng dịch chuyển.
Tại Rhodium, guild Cold Roses đã tuyển thêm khá nhiều người cho cuộc viễn chinh. Tổng cộng là 160 người!
Trừ khoảng 30 nghệ nhân, 120 người còn lại đều thuộc các class cận chiến.
“Vẫn chưa thể đảm bảo thành công vì đây là một chuyến đi đầy gian nan, tất cả mọi người phải chuẩn bị tinh thần.”
Oberon tặc lưỡi.
Dù sao thì có thêm người chơi mới cũng không thành vấn đề. Nhưng sẽ ổn định hơn nếu chỉ toàn người chơi level cao.
Hầu hết những người đó đều tập trung cày level và chăm chỉ đi đến những bãi săn nguy hiểm để thu thập vật phẩm hiếm.
Gương mặt Drum tràn đầy vui vẻ vì anh dự định sẽ gặt hái thật nhiều lợi nhuận từ phi vụ này.
“Càng đông người thì cơ hội thành công càng cao, đúng không?”
“Ừ, nhưng việc có quá nhiều lính đánh thuê cũng đồng nghĩa với việc gia tăng khả năng dính phốt lừa đảo.”
“Nhiệm vụ này khó nhằn mà, có thêm lính đánh thuê biết đâu lại hữu dụng khi có biến thì sao.”
“Cứu nguy thì chỉ có những người chơi dày dạn kinh nghiệm và trình độ cao hơn hẳn mà thôi.”
Tất cả những người tham gia cùng guild Cold Roses đều kiếm được một khoản tiền khổng lồ. Đa số họ tham gia chỉ đơn giản vì đam mê phiêu lưu. Tuy nhiên, sức mạnh của đoàn viễn chinh đã tăng lên rất nhiều.
“Những người này từ đâu đến vậy?”
Oberon hỏi, Kerberos giải thích.
“Anh có biết gần đây có một số người bỗng trở nên nổi tiếng vì những lời thách đấu mạnh mẽ không?”
“Người thách đấu? Ý cậu là những người chuyên đi khắp nơi đòi solo với người khác à?”
“Đúng vậy.”
Từ Geomchi đến Geomchi505.
Một số lên đường đi thách đấu solo với những người chơi khác. Số còn lại thì đi train ở những vùng núi non hiểm trở. Không nhất thiết phải chiến đấu với con người.
Sâu trong những ngọn núi có vô vàn loài quái vật nguy hiểm, thú dữ, cùng đầy rẫy thử thách của mẹ thiên nhiên.
Mỗi người họ có một phong cách chiến đấu khác nhau.
Sức hủy diệt thường phụ thuộc vào chỉ số Sức mạnh, Nhanh nhẹn và sự chênh lệch trong thời gian phản ứng.
Hơn nữa, họ đã học được rất nhiều điều khác nhau về đao kiếm.
Cơ thể của họ dần trở nên hòa hợp với thanh kiếm.
Họ học được cách chiến đấu trong các tình huống khác nhau và làm thế nào để di chuyển đồng nhất với vũ khí của mình.
Đao kiếm chính là lẽ sống!
Một tháng sau khi đánh bại con bù nhìn, họ đã lĩnh hội được khả năng làm chủ thanh kiếm.
Nhiều Geomchi đã tăng level thông qua việc săn bắn. Trong đó, vài chục người đã tham gia vào đoàn thám hiểm.
“Nghe hay đấy.”
Oberon nở một nụ cười rạng rỡ.
Thật tốt khi biết rằng một số người trong số họ đang ở trong đoàn viễn chinh của mình và ông rất muốn gặp họ.
“Kerberos.”
“Có tôi, thưa chỉ huy.”
“Tất cả đã chuẩn bị xong chưa?”
“Mọi vật dụng đều đã sẵn sàng.”
“Các vòng tròn dịch chuyển thì sao?”
“Đã vẽ xong hết rồi. Chúng tôi sẵn sàng đi theo kế hoạch.”
“Vậy thì một giờ nữa sẽ tiến hành dịch chuyển. Bắt đầu với đội tiên phong.”
“Vâng, họ sẽ thiết lập điểm dịch chuyển để những người còn lại theo sau.”
Cuộc viễn chinh phương Bắc!
Các Wizard vẽ một vòng tròn lớn trên khu đất trống. Sau đó, đội tiên phong của đoàn bước vào đó.
Có 150 chiến binh do Kerberos dẫn đầu! Ngoài ra còn có một số thợ rèn và Archer.
“Hẹn gặp lại ở phương bắc.”
“Hãy cẩn thận.”
“Đừng lo, chúng tôi sẽ lập trại và trinh sát khu vực xung quanh.”
“Hẹn gặp lại trong tám giờ tới.”
“Được. Chúng tôi sẽ chờ.”
Có thể dịch chuyển ba lần một ngày, nên tổng cộng 450 người sẽ đến trước. Do đó, đoàn được chia thành 11 nhóm theo thứ tự.
Nhiệm vụ của đội tiên phong là san bằng một khu vực để thiết lập căn cứ, đồng thời do thám xung quanh.
Oberon ra hiệu bắt đầu cuộc thám hiểm.
“Khởi hành nào. Đưa họ tới phương bắc.”
“Teleport!”
Các Wizard kích hoạt vòng tròn.
Họ chỉ có thể đưa mọi người đến một địa điểm đã được chỉ định sẵn chứ không thể đi đến bất cứ đâu họ muốn.
Kerberos và các Warrior!
Đó là những người xuất sắc nhất trong guild.
Họ có một tình yêu kỳ lạ với chiến đấu, luôn sẵn sàng xông vào những hầm ngục mà kẻ khác chỉ đứng ở lối vào đã thấy sợ hãi.
Khi họ nhắm mắt rồi mở mắt ra, cảnh quan xung quanh đã hoàn toàn thay đổi.
Trời rất lạnh và mặt đất được bao phủ bởi tuyết.
Hơi thở phả ra thành những làn khói trắng xóa.
“Ắt... xì...!”
“Sao lạnh dữ vậy?”
Những Adventurer ngay lập tức lôi chăn mền ra.
Họ đã chuẩn bị chúng từ trước. Mọi người đã cười nhạo khi họ đóng gói chăn để mang theo.
“Ấm hơn rồi...”
“Giờ chỉ việc rúc trong chăn rồi đi ngủ thôi.”
Đến Lục địa phía Bắc mà không đem theo chăn thì coi như chết chắc.
Ruruyiiing!
Những cơn gió lạnh buốt thổi qua như hàng vạn lưỡi dao cứa vào da thịt.
Răng va vào nhau cầm cập.
Mọi người lạnh run, hàm trên đập vào hàm dưới điên cuồng trong giá rét.
Vì cái lạnh, họ rất khó để đi trinh sát khu vực.
“Nhanh lên... chúng ta cần làm gì đó để thoát khỏi cái thời tiết này.”
Kerberos ra lệnh đốt lửa trại. Tuy nhiên, yêu cầu này không dễ thực hiện vì khó mà tìm được củi trên mặt đất đóng băng.
Ngọn đồi Ras.
Một nơi hoàn toàn bị bao phủ trong tuyết và không chắc có thể tìm thấy bất cứ thứ gì.
Họ đi lên đỉnh đồi và nhìn xung quanh, chỉ thấy rằng mình đang ở giữa một vùng đất hoang vu.
Còn có những điều đáng lo ngại hơn cả cái lạnh.
Đâu đó phía xa xa vẫn là một màu tuyết trắng. Băng và tuyết nổi lên khỏi mặt đất và cuốn bay mọi thứ trên đường đi của nó. Trông như một vũ điệu của băng và ánh sáng. Một sức mạnh vô cùng xinh đẹp của thiên nhiên. Một cảnh tượng độc đáo của lục địa phía bắc, cơn bão băng tuyết đang đến gần.
*
Boss của rừng Karaka!
Pale, Zephyr, Hwaryeong và tổ đội của họ đã lật tung khu rừng để tìm King Snake – Rắn Chúa. Tuy nhiên, họ vẫn không thể tìm thấy nó.
Geomchi5 phát hiện một cái cây có hoa văn sặc sỡ.
‘Trông lạ mắt phết, chắc Weed có thể dùng nó để điêu khắc được. Anh em thấy sao?’
Anh bắt đầu di chuyển lại gần như một phản xạ tự nhiên mà không cần suy nghĩ.
Cảm giác như tiền đang ở ngay trước mặt!
Anh rút kiếm ra và chém vào cái cây.
Lạ thay, nhát chém chỉ để lại một vết xước nhỏ trên bề mặt.
“Thứ gì mà trâu bò dữ vậy?”
Geomchi5 thấy khúc cây này khó chặt hơn bình thường.
Pakakakash.
Một âm thanh rùng rợn vang lên từ phía sau và đầu một con rắn khổng lồ đột ngột xuất hiện.
Shururuk!
Anh chạm phải ánh mắt của King Snake khi nó thè ra cái lưỡi chẻ đôi!
“Lũ ngu ngốc chết tiệt. Dám đụng vào thân thể ngọc ngà của ta.”
King Snake là tên của con quái vật này.
Và thế là, trận quyết chiến với vua của loài rắn bắt đầu. Nó có cơ thể dài hơn 10 mét và khả năng di chuyển vô cùng linh hoạt.
Một khi nó đã truy đuổi thì đừng hòng chạy thoát. Cơ thể nó chứa đầy hơi độc khủng khiếp và làn da thì siêu cứng.
Vũ khí của King Snake chính là răng nanh, nọc độc và sức mạnh đủ để dễ dàng quật nát một con bò.
Những chiếc răng nanh cực nhọn có thể xuyên thủng cả giáp nặng.
Trong quá khứ, họ có mơ cũng không bao giờ nghĩ đến việc đi săn King Snake. Tuy nhiên, bây giờ họ đã có rất nhiều đồng đội bên cạnh và cùng nhau chiến đấu vì một mục tiêu cao cả.
“Hỏa Vực!”
Romuna nổi lửa khắp khu vực xung quanh. Rắn rất ghét lửa!
Tuy không phải là một đòn tấn công trực tiếp vào King Snake nhưng nó đã làm giảm phạm vi di chuyển của con quái. Cũng vì vậy mà cả đội phải chịu một chút sát thương.
“Hãy bảo vệ chúng ta khỏi lửa. Dòng Nước Chúc Phúc. Kyaaaa nóng quá!”
Irene hét lên.
Vai trò chính của cô là hồi phục HP. Các kỹ năng phòng ngự và ban phước lành của cô vẫn còn hơi yếu.
Bởi vì kỹ năng Dòng Nước Chúc Phúc vẫn ở cấp độ thấp, nên nó bất lực trước ngọn lửa của Romuna.
Sau khi thất bại, Irene tập trung vào việc chữa thương cho toàn đội bằng phép thuật thánh.
Zephyr có vai trò làm mồi nhử, thu hút King Snake trong khi Hwaryeong nhảy múa.
“Vũ điệu Hỗn Loạn!”
Điệu nhảy có khả năng làm giảm tinh thần chiến đấu của đối phương và phá vỡ sự cân bằng của nó. Chỉ trong một khoảnh khắc, nhưng điệu nhảy cực kỳ hữu dụng khi chiến đấu, vì nó làm kẻ địch mất thăng bằng và không thể trở lại bình thường ngay được.
Đây là một phần sức mạnh của lời nguyền.
Con rắn bắt đầu có những hành vi bất thường khi Hwaryeong nhảy.
Khuôn mặt của cô như một chiếc lồng, nhốt kẻ thù vào bên trong một mê cung hỗn loạn khi cô nhảy múa.
Những điệu múa này không chỉ đơn thuần là kỹ năng của vũ công.
Đó là bởi khả năng vũ đạo của Hwaryeong có thể chuyển hóa thành kỹ năng.
Những bước nhảy của cô làm tăng hiệu quả của các kỹ năng lên rất nhiều.
“Ồ, Hwaryeong đang nhảy kìa.”
“Đẹp quá đi.”
“Đẹp thôi chưa đủ...”
“Cô ấy có một vòng eo thật thon thả và một chiếc cổ duyên dáng...”
Geomchi2, Geomchi3, Geomchi4 và Geomchi5 không thể cưỡng lại điệu nhảy của Hwaryeong.
Đánh đấm gì tầm này, giờ tất cả sự chú ý của họ đều dồn hết vào Hwaryeong.
“Keoheom!”
Họ chăm chú xem điệu múa của cô. Bản tính đàn ông sẽ không hề thay đổi dù bao nhiêu thời gian trôi qua.
Chururaah!
Con Rắn Chúa di chuyển cái đầu khổng lồ của nó sát mặt đất. Sau đó, nó phun ra một làn khí độc màu xanh lá. Những người khác theo bản năng rơi vào hỗn loạn thay vì chiến đấu và tự vệ.
“Giải Độc!”
Irene đứng giữa và xua tan chất độc.
“Đến lượt chúng ta rồi.”
“Vâng, sư phụ.”
Geomchi, Geomchi2, Geomchi3, Geomchi4 và Geomchi5 vội vã lao vào khoảng trống và chém vào cơ thể con quái vật.
“Băng Đao!”
“Hà Kiếm!”
“Nhát Chém Phục Hận!”
Geomchi, Geomchi2, Geomchi3, Geomchi4 và Geomchi5 đồng loạt tung ra các kỹ năng.
Bởi vì cơ thể King Snake quá dày, các kỹ năng không gây được nhiều sát thương.
Những người khác có xu hướng hạn chế sử dụng kỹ năng, nhưng các Geomchi thì không.
Hầu hết thời gian, hành vi và phản ứng của quái vật sẽ thay đổi trước khi người chơi kịp tung kỹ năng.
Sẽ dễ dàng tận dụng lợi thế của kẻ thù bằng một thanh kiếm hơn là dùng kỹ năng.
‘Sử dụng skill đi! Tập trung sức mạnh của các anh! Sát thương sẽ dần tích tụ.’
‘Phán đoán cách dùng skill. Sử dụng chúng liên tục và nhắm vào điểm yếu của đối phương. Càng đánh chúng ta sẽ càng mạnh!’
Với những kỹ năng nhất định, họ có thể tăng mức sát thương và đạt đến tầm cao mới trong khả năng của mình. Trình độ kỹ năng của họ cao hơn nhiều so với level.
Chỉ số không phải là thứ duy nhất gia tăng sức mạnh tấn công, mà sát thương gây ra sẽ nhiều hơn nếu ta biết cách chiến đấu đúng đắn.
Tiếng hét của Geomchi, Geomchi2, Geomchi3, Geomchi4 và Geomchi5 khi họ dùng kỹ năng có thể nghe thấy từ xa.
“Xắt Lát Băm Nhuyễn!”
Một cuộc tấn công khốc liệt kết hợp với việc kiểm soát tốc độ di chuyển!
Người đàn ông vạm vỡ - Geomchi4, vung kiếm nhanh đến nỗi trông như có hàng chục thanh kiếm cùng lúc.
“Song Đả!”
Surka đấm vào King Snake một cú cực mạnh. Đôi găng tay sắc nhọn của cô giáng một đòn choáng váng lên lớp da cứng rắn của nó.
Họ chỉ phải chịu một ít sát thương, lại thêm sức mạnh của các Geomchi, chỉ sau một lúc giằng co, họ đã hoàn toàn có thể kết liễu con King Snake.
Sau khi vất vả săn được King Snake, họ quay về thành của Dark Elf.
Weed trở lại Vùng đất Tuyệt Vọng và cũng bắt đầu tiến về phía thành Dark Elf khi nghe tin tổ đội đã chinh phục xong rừng Karaka. Họ nghỉ ngơi một lúc, sau đó Maylon xuất hiện và họ cùng nhau trò chuyện.
Khi cuộc đối thoại kéo dài được một nửa, Maylon nói.
“Pale cưng.”
“Ơi?”
“Cưng biết hôm nay là ngày gì không?”
“Anh không biết. Có phải là đã 64 ngày kể từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau?”
“Hôm nay em được nghỉ làm đấy.”
Maylon nói bằng một giọng rụt rè!
Chỉ có hai người họ nghe thấy nhau nói.
Pale gật đầu không chút do dự.
“Em muốn đi xem hòa nhạc.”
“Tối nay anh sẽ qua đón.”
Pale và Maylon nhanh chóng sắp xếp một buổi hẹn hò.
Romuna và Irene trông như thể dạ dày họ đang quặn đau.
“Cứ như Pale đã trở thành một con người khác vậy.”
“Vừa là bạn vừa là người yêu, tớ ủng hộ cậu.”
Geomchi, Geomchi2, Geomchi3, Geomchi4 và Geomchi5 quan sát đôi uyên ương.
Họ hiểu rằng phụ nữ thích những người đàn ông mạnh mẽ và đáng tin cậy. Họ có body chuẩn sáu múi và đánh đấm giỏi. Mà chẳng hiểu sao vẫn ế chỏng chơ.
‘Tại saoooooooooooo?’
‘Hay phụ nữ không thích cơ bắp?’
‘Tập thể dục và luyện võ thuật hình như tốt mà ta...’
Các Geomchi vẫn nghĩ rằng đàn ông cơ bắp cuồn cuộn mới thú vị và hấp dẫn.
Nhưng ngoài đời thực, họ chưa từng có bạn gái.
Để duy trì thể trạng tốt nhất, họ chủ yếu ăn thịt gà và protein. Không hề nêm nếm gia vị, họ chỉ đơn giản là ăn thịt gà luộc với cơm! Đôi khi con gà có mùi tanh kỳ lạ. Lắm lúc nó thật khó nhai.
Đó là chuyện bình thường khi họ ăn như thế.
‘Xem chúng ta ăn gì này.’
‘Phải ăn mới khỏe.’
Họ buộc mình không được ăn các loại thực phẩm khác và chỉ ăn ức gà nạc.
Vấn đề còn nằm ở lòng trắng trứng.
Họ sẵn sàng ăn hàng chục quả trứng luộc cho đến khi phát điên. Thật kinh khủng mỗi lần nghĩ tới cảnh họ sẽ đổ bệnh vì cái mùi của nó.
Họ phải tiêu hóa rất nhiều thức ăn vì họ cần một lượng lớn protein.
Họ cũng gặp rắc rối với lượng nước trong cơ thể.
Họ cố gắng tăng cường sức chịu đựng bằng việc tập luyện thể dục thể thao bất cứ khi nào rảnh.
Nhiều người khác cũng đã vượt qua thử thách đó để làm bước đệm cho việc làm chủ thanh kiếm.
Chính vì thế nên họ ế tới giờ.
Surka đột nhiên nói.
“Nhân tiện đang nói chuyện này, tại sao chúng ta không gặp nhau ngoài đời thực nhỉ?”
“Cái gì?”
“Chúng ta có thể gặp nhau và nói chuyện giống như vầy ngoài đời! Hay là tất cả chúng ta cùng đi xem hòa nhạc đi?”
“Không biết nữa.”
“Sao lại không. Gặp nhau ngoài đời thực chắc chắn sẽ rất tuyệt.”
Gặp gỡ ở ngoài đời thực.
Maylon, Irene, Surka, Romuna và Hwaryeong!
Các Geomchi tất nhiên phải đi để gặp phụ nữ sau nhiều năm sống trong bóng tối rồi. Đây là một cơ hội hiếm có dù cho Surka còn quá trẻ và Maylon thì đã có bạn trai.
Uống cà phê và ăn bánh mì kẹp thịt.
Chỉ cần dạo quanh thành phố với phụ nữ là đủ mãn nguyện rồi.
Geomchi4 và Geomchi5 nhìn nhau.
“Geomchi4.”
“Ơi, Geomchi5.”
“Trước đây anh đã từng đi xem hòa nhạc chưa?”
“Lần cuối cùng tôi đi có lẽ là sáu năm trước.”
“…”
“Lần này tôi muốn đi.”
Maylon và Pale kịch liệt phản đối vì họ không đời nào muốn bất cứ ai chen chân vào khoảng thời gian riêng tư của mình.
Tuy vậy, Zephyr và Hwaryeong lại tương đối thân thiện với các Geomchi.
Cùng gặp gỡ và nói chuyện ngoài đời thực là một cách tuyệt vời để giết thời gian.
Khỏi cần phải nói, Irene và Romuna cũng đồng ý ngay.
“Nghe hay đó.”
“Lâu rồi tớ chưa xem hòa nhạc.”
“Chị Hwaryeong ơi, tụi mình gặp nhau có sao không?”
Surka đi lên và gật đầu hỏi Hwaryeong.
“Ừm, chị rất muốn chúng ta gặp nhau.”
Thực tế là Hwaryeong có hơi chút miễn cưỡng khi gặp gỡ mọi người. Cô không muốn mọi người trong game biết được cô là một người nổi tiếng.
‘Đối với họ thì chắc sẽ ổn thôi ha.’
Khi được Hwaryeong chấp thuận, Surka hỏi Zephyr.
“Vậy anh Zephyr có đi không?”
“Tất nhiên.”
Zephyr cũng có một chút do dự.
Công ty của gia đình anh kiếm được hàng triệu mỗi đêm.
Anh chỉ cần nói chuyện với người lạ khoảng 3 đến 6 phút là có được ngay thông tin liên lạc của họ.
Tay chơi huyền thoại này cũng thường có những cuộc hẹn 30 phút.
Vì điều này, Zephyr rất khó khăn để chấp nhận những mối quan hệ cá nhân.
Tuy nhiên, khoảng thời gian mà họ đã trải qua cùng nhau trong game không phải là vô nghĩa.
Cùng lúc này, Weed đã đến thành của Dark Elf.
“Vậy là, mọi người đều ở đây.”
Trừ Mapan đang bận rộn, tất cả mọi người đều đã tập trung.
Không lãng phí thời gian, Surka mắt sáng long lanh bước tới bên Weed và hỏi.
“Weed! Weed-oppa!”
“Hử?”
“Tụi em định gặp nhau ở ngoài đời. Anh Zephyr, chị Hwaryeong, chị Irene, chị Romuna, anh Pale và cả chị Maylon nữa. Anh ơi, em muốn gặp anh và đi xem hòa nhạc. Anh nghĩ sao?”
“…”
Weed tỏ ra khá thờ ơ.
‘Hòa nhạc à... Vé chắc chắn không rẻ rồi.’
Weed ghét tiêu tiền vào những hoạt động văn hóa.
Đối với cậu, văn hóa là không cần thiết.
Weed không nghĩ rằng văn hóa là những màn trình diễn tuyệt vời, rạp chiếu phim hay triển lãm. Với cậu, chỉ cần dùng một cái kính lúp để chơi với kiến là đủ. Cậu còn trồng rau mỗi khi rảnh rỗi. Giữa rau hữu cơ và rau ngoài chợ có sự khác biệt lớn nên cậu luôn cố gắng tiết kiệm tiền.
Cậu đồng thời cũng lau dọn nhà cửa và rửa chén đĩa.
Suốt ngày làm việc nặng nhọc.
Ngược lại, văn hóa hoàn toàn là việc phải chi tiêu.
Tiền, tiền, tiền!
Dù bạn làm bất cứ việc gì hay ăn bất cứ thứ gì, cũng đều tốn tiền.
Weed quản lý ngân sách gia đình rất nghiêm ngặt.
Trong một tháng, cậu chỉ có một khoản trợ cấp là 2000 won.
Đó cũng là số tiền trích từ tiền mua thực phẩm để giải trí.
Weed định từ chối.
Nhưng sẽ thật khó xử nếu tất cả mọi người đều gặp mặt mà riêng cậu lại không đi.
Sau đó Geomchi5 tiến đến và nói đỡ cho Weed.
“Weed là một người bận rộn, chúng ta không thể ép một người bận rộn như cậu ấy đến được.”
Geomchi4 cũng gật đầu.
“Phải. Tôi chắc rằng Weed có rất nhiều việc phải làm và tôi sẽ rất ngạc nhiên nếu cậu ấy có thời gian rảnh.”
Họ lập một rào cản mạnh mẽ để bảo vệ Weed. Nhưng Hwaryeong mở miệng nói với một chút thất vọng.
“Nếu Weed không đến thì tôi cũng không muốn đi.”
Irene và Romuna cũng hùa theo.
“Tôi không nghĩ sẽ vui đâu nếu Weed không tới.”
“Đối với một buổi hòa nhạc, tôi nghĩ sẽ rất ý nghĩa nếu tất cả chúng ta đi cùng nhau, hơn là đi một mình.”
Zephyr vừa nói vừa đặt cần câu lên vai.
“Nếu Weed không đi thì thôi, tôi cũng không cần phải đến. Tôi thà dành thời gian của mình làm việc khác còn hơn.”
Vào thời điểm đó, họ hoàn toàn thay đổi ý định gặp nhau ngoài đời thực.
Nếu Weed, người là trung tâm của nhóm, không đi thì họ cũng không đi.
Weed mà không đi thì chẳng còn gì vui cả. Bao nhiêu đó là đủ thấy tầm quan trọng của Weed rồi.
Geomchi2 nhanh chóng thay đổi chủ đề.
“Ê Weed, tôi nghĩ đi cũng không có vấn đề gì đâu.”
“Chẳng phải ngày nào cậu cũng đến võ đường luyện công à?”
“Ah! Đúng, đi lúc đó đi.”
Geomchi5 cũng tham gia vào cuộc trò chuyện.
“Đây là một cơ hội tốt để hòa mình vào những giai điệu cổ điển. Ôi, niềm đam mê âm nhạc.”
Geomchi4 cũng cười theo.
“Cậu biết không? Đàn ông ai cũng nghĩ rằng mình thích phụ nữ cho đến khi họ gặp được người đàn ông của đời mình. Nào, cùng đi thôi.”
Geomchi2, Geomchi4, Geomchi5, Pale, Hwaryeong và Irene đều lôi kéo cậu đi.
Cậu nhận ra rằng họ thực sự muốn gặp nhau.
Sẽ thực sự xấu hổ nếu bây giờ cậu từ chối.
“Okay. Ba ngày nữa được không?”
“Có lẽ... là được.”
Pale lén nhìn qua Geomchi2 – người vừa gật đầu.
“Vậy, cho đến lúc đó, chúng ta đi săn trong hầm ngục nhé.”
“Hầm ngục?”
“Ý tôi là ba ngày trong đời thực. Nên nếu chúng ta bắt đầu đi săn từ bây giờ, sẽ là khoảng 8 ngày trong Lục địa Versailles. Với chừng đó thời gian, chúng ta hoàn toàn có thể khám phá và quét sạch một hầm ngục. Nghe ổn không?”
Surka nghĩ về lời Weed nói.
“Chúng ta đủ trình càn quét một hầm ngục trong tám ngày không? Em sẽ đi với anh, Weed.”
Maylon lắc đầu như thể cô đang nghe những điều vô nghĩa.
‘Bất kỳ hầm ngục nào cũng phải mất ít nhất hai tuần. Mà chưa gì đã mất ít nhất 10 ngày để vẽ bản đồ rồi. Tám ngày nghe hài ghê.’
Nhưng Maylon sao hiểu được. Khoảnh khắc Weed vừa nói xong, chân của Hwaryeong và Zephyr đã bất giác run lên.
Tất nhiên là bởi vì họ nhớ lại những kỷ niệm khi đi săn với Weed trong Hang động Basra.
‘Gu...ặc...’
‘Đi săn liên tục...’
‘Ăn, săn, băng bó...’
‘Xong lại săn. Lúc đó chỉ ước được chết...!’
Cày cuốc liên tục 29 tiếng không ngừng nghỉ. Đó là trải nghiệm đầu tiên của họ khi làm một việc như vậy. Họ đã đạt tới giới hạn về thể chất và tinh thần khi phải đối mặt với lũ quái vật.
Và rồi, họ quay trở lại thị trấn để bán vật phẩm rác.
Họ đã tưởng đó là kết thúc.
Nào ngờ, chỉ vài ngày sau, địa ngục thật sự mới bắt đầu...
Bây giờ, cuộc đi săn mệt rã rời đã chính thức trở lại.
*
[Bạn là người đầu tiên khám phá Hầm ngục của Lich Thối Rữa!]
Phần thưởng:
- Danh vọng +400.
- Kinh nghiệm và tỷ lệ rớt vật phẩm tăng gấp đôi trong một tuần.
- Quái vật đầu tiên bị tiêu diệt sẽ rớt ra vật phẩm tốt nhất mà nó sở hữu.