Lee Hyun dậy sớm để đi chợ. Cậu mua thực phẩm tươi sống về nấu cho em gái!
Cậu chuẩn bị bữa ăn cho em gái xong, rồi đăng nhập vào Sảnh Danh Vọng. Cậu tải lên video về cuộc săn Lich và quái vật trong hầm ngục.
"Không biết lần này sẽ có bao nhiêu lượt xem nhỉ."
Cậu không kỳ vọng quá nhiều vì đây chỉ là video đi săn chứ không phải làm nhiệm vụ, loại video này thường không phổ biến cho lắm.
Mọi người thường thích xem những trận chiến ác liệt hơn.
Nhưng nó cũng có lợi thế riêng, vì những người chơi khác cũng thường đăng tải các video đi săn của mình.
"Thôi kệ, cứ đăng lên đã."
Cậu đăng video với hy vọng rằng sẽ có người quan tâm. Đây là một cuộc cạnh tranh khốc liệt để thu hút sự chú ý của khán giả.
"Thà tải lên còn hơn không."
KMC Media sẽ kiểm duyệt video trước khi nó được đăng lên Sảnh Danh Vọng.
Lee Hyun tiếp tục đăng tải toàn bộ video của mình trong suốt hai ngày đi săn.
*Rèèèèè!*
Không biết từ đâu, chiếc máy tính của cậu réo lên một hồi inh ỏi.
Cậu đã tải lên các đoạn video được lưu trong capsule lên Internet bằng chiếc máy tính cũ kỹ của mình.
Theo thời gian, cậu đã tự mày mò sửa chữa mỗi khi có bộ phận nào hỏng hóc.
"Mình cũng dùng nó được khoảng hai năm rồi."
Weed lướt web đến tận trưa để tìm kiếm thông tin. Cậu không cho phép mình trở thành kẻ mù tịt thông tin trong Royal Road.
Có vô số chuyện đang xảy ra trên khắp lục địa vào mọi thời điểm mà không phải ai cũng biết hết.
Lee Hyun truy cập vào trang web của giới Dark Gamer.
Số lượng thành viên của Dark Gamer rất đông. Có thể coi họ là một trong những lực lượng nòng cốt ở Lục địa Versailles.
- Mấy ông tham gia đoàn thám hiểm phương Bắc chắc giờ đang hối hận lắm.
- Sao dạo này lục địa nóng như cái lò vậy.
Đó là những bài viết đầu tiên đập vào mắt cậu.
‘Chắc là vụ thám hiểm phương Bắc.’
Weed đọc lướt qua các bài viết gần đây.
Chuyến thám hiểm khởi đầu khá thuận lợi khi họ di chuyển đến vùng đất phía bắc.
Tuy nhiên, họ đã không chuẩn bị trước cho những cơn bão tuyết và nhiệt độ đóng băng.
Vào ban đêm, họ có thể chết cóng vì lạnh.
Do thời tiết khắc nghiệt, cơ thể dễ bị cảm lạnh và thể lực suy giảm đáng kể.
Trong điều kiện như vậy, việc thám hiểm phía bắc trở nên vô cùng khó khăn. Họ phải chiến đấu chống lại quái vật và thú hoang, rồi dần dần nhiều người đã rời bỏ cuộc thám hiểm.
Lúc bắt đầu, họ có tinh thần rất cao, nhưng sau khi phải chịu đựng quá nhiều gian khổ, tinh thần của họ đã dần tan biến.
Ngoài ra, sự hưởng ứng của mọi người cũng không thực sự tốt.
Với giới Dark Gamer, tiền bạc luôn là ưu tiên hàng đầu. Do vậy, họ không quá mặn mà với một nhiệm vụ liều lĩnh.
Cậu cũng chẳng quan tâm đến một cuộc khủng hoảng nào đó trên lục địa, cậu vẫn sẽ đi săn và thu thập vật phẩm.
Có rất nhiều bài viết từ những người chơi Dark Gamer.
Lee Hyun đọc những bài viết đó.
- Rất nhiều phép thuật của class Necromancer đã được mở khóa.
- Phân tích trận chiến dựa trên các class. Điểm mạnh và điểm yếu.
- Class nào có sự cân bằng giữa công và thủ tốt nhất?
- Những class thích hợp để chơi solo.
- Những class nào cày tiền giỏi nhất?
- Tương lai nào cho class Adventurer sau ba năm Lục địa Versailles ra mắt?
- Danh sách những con quái vật đã bị xóa sổ.
Những bài viết phổ biến nhất trên diễn đàn Dark Gamer chủ yếu là về các vật phẩm.
Lượng người xem các bài viết liên quan đến class cũng rất cao.
Trong bài viết về class Necromancer, đã có rất nhiều thông tin được thu thập.
Người chơi phải làm một số nhiệm vụ rất khó khăn mới có thể trở thành một Necromancer.
Đầu tiên, để triệu hồi Undead, họ phải có một cơ thể khỏe mạnh và có mối liên hệ với thần chết.
Bạn cũng cần phải giết rất nhiều loại sinh vật.
Điều đó sẽ làm tăng năng lực của bạn.
Chuyện đó không hề đơn giản, nhưng nó đã hấp dẫn người chơi khi có thể thống trị một đội quân Undead.
'Thế này thì tốt quá. Cuốn sách đó chắc chắn sẽ bán được giá.'
Weed vẫn chưa bán cuốn sách mà cậu nhặt được khi giết Lich Shire.
Ban đầu, những vật phẩm liên quan đến Necromancer chưa xuất hiện nhiều, nên giá thị trường vẫn chưa hình thành.
Necromancer là class phép thuật cấp cao vì họ không cần phải mua các vật phẩm ma pháp để sử dụng phép thuật, không giống như Wizard.
Trong thời gian tới, class Necromancer sẽ phổ biến hơn và giá của cuốn sách sẽ tăng dần đều.
‘Có lẽ, mình sẽ bán nó sau 2-3 tháng nữa.’
Weed đọc các bài viết về các class chiến đấu khác một cách cẩn thận.
Những bài viết ca ngợi về class của họ!
Mỗi bài viết đều khoe khoang những lợi thế mà class của họ có. Tuy nhiên, không ai động chạm đến bất kỳ class chế tạo nào.
Những người chơi thuộc giới Dark Gamer rất hiếm khi chọn những class phiêu lưu.
Hầu hết họ đều chọn các class chiến đấu có khả năng solo như Paladin, có thể sử dụng phép tự hồi phục.
Elementalist cũng là một class nổi bật vì họ có thể triệu hồi tinh linh để chiến đấu.
Cuối cùng, sau khi Lee Hyun tìm kiếm các thông tin về quái vật, cậu đứng dậy và rời khỏi chỗ.
Hôm nay là thứ Sáu.
Em gái cậu tan học về nhà sớm.
"Hayan, em có muốn đi cùng anh không?"
Lee Hyun hỏi em gái mình trong khi cô bé đang nghỉ ngơi và xem tivi.
"Anh định đi đâu à?"
"Anh đi gặp vài người bạn trong Royal Road."
"Những người mà anh từng kể em nghe đó hả?"
"Ừ, hôm nay bọn anh đi xem hòa nhạc.”
"Ồ, tuyệt ghê.”
Đôi khi Lee Hyun kể cho em gái nghe về Royal Road.
Royal Road là trò chơi phổ biến nhất hiện nay. Em gái cậu luôn lắng nghe bất cứ lúc nào và bất cứ chuyện gì cậu nói.
Lee Hayan nói.
"Em chỉ muốn ở nhà nghỉ ngơi thôi."
"Thế à? Vậy khóa cửa cẩn thận nhé.”
"Vâng. Anh không cần phải lo đâu."
Em gái cậu thường về nhà sau khi tan học và nghỉ ngơi.
'Em ấy bận rộn với việc học hành nên chắc là mệt lắm.’
Lee Hyun lặng lẽ rời khỏi nhà.
Lee Hayan nhảy tưng tưng khắp nhà và không còn lo lắng sau khi chắc chắn rằng mình đã khóa cửa.
‘Hôm nay họ sẽ công bố kết quả.’
Vào lúc 17:00, Đại học Quốc gia Hàn Quốc sẽ công bố kết quả trên mạng và qua điện thoại.
Lee Hayan đang nóng lòng chờ đợi kết quả.
Cô phải xem Lee Hyun có trúng tuyển hay không và cô sẽ nghĩ cách để báo tin cho anh mình.
*
Quán cà phê đang đông khách.
Quán tọa lạc ở khu vực xung quanh các trường đại học nên nơi đây luôn có rất nhiều người qua lại.
Ngoài ra, nơi đây còn nổi tiếng vì các lý do khác.
Các cặp đôi trong Royal Road thường hẹn hò gặp mặt ở đây.
Quán cà phê!
Đây là nơi bạn có thể gặp gỡ những người mà bạn đã xây dựng mối quan hệ trong Royal Road!
Nó được coi là một địa điểm nổi tiếng.
"Khụ khụ!"
"Người đẹp, cho tôi xin một ly sinh tố kem sữa."
"Anh khát nước à?"
"Argh, tôi đang lo lắng thôi. Tôi cần phải bình tĩnh lại."
Ahn Hyundo.
Các võ sư hướng dẫn Chung Il Hoon, Choi Jong Bom, Ma Sang Bom, và Roi Lee.
Họ, những người đã dành cả cuộc đời cho thanh kiếm, đã đến trước và đang chờ đợi những người đồng đội của mình.
Họ chải tóc gọn gàng và những cơ bắp cuồn cuộn hiện rõ sau lớp áo.
Chung Il Hoon cảm thấy nóng nực khi mặc chiếc áo này.
"Ở võ đường vẫn quen thuộc và thoải mái hơn."
Roi Lee cũng nghĩ vậy.
"Tập luyện trong rừng cũng không khó chịu đến mức này."
"Có rất nhiều người tôi chưa từng thấy bao giờ. Ngoài ra, quần áo của họ hở hang quá."
Choi Jong Bom không biết phải nhìn đi đâu để tránh những hình ảnh ‘bỏng mắt’.
Có rất nhiều phụ nữ mảnh mai mặc những bộ quần áo tiết kiệm vải. Khuôn mặt anh đã đỏ ửng.
Sau đó, Ahn Hyundo nói.
"Giờ con có muốn quay lại võ đường không?"
"..."
Không ai dám trả lời.
Quả là khó chịu và bất tiện, nhưng không ai trong số họ dám bỏ đi.
Một lúc sau.
10 phút trước giờ hẹn.
Oh Dongman xuất hiện, tay trong tay với Min Sinhye.
Trong Lục địa Versailles, Min Sinhye là Maylon và Oh Dongman chính là Pale.
"Xin chào."
"Rất vui được gặp mọi người."
Oh Dongman và Min Sinhye cúi đầu chào họ.
Các Geomchi đứng dậy và cố gắng cúi cơ thể rắn chắc của mình xuống để đáp lại lời chào thân thiện.
Iron River, biệt danh mà Mapan đã đặt cho họ khi lần đầu tiên anh nhìn thấy họ trong vẻ bề ngoài đáng kinh ngạc như vậy.
"Chào các bạn trẻ."
Ahn Hyundo cố gắng giúp các võ sư khác tỏ ra tự nhiên trước mặt những người trẻ tuổi.
Sau đó, mọi người bắt đầu làm quen với nhau.
"A, cô ấy đến rồi!"
Ahn Hyundo và Chung Il Hoon cúi đầu chào đón Kim In Young khi cô bước vào quán cà phê với một chiếc váy trắng sáng.
"Xin chào."
"Ừ. Chào mừng cô. Ở ngoài đời cô đẹp hơn đấy."
"Cảm ơn."
"Cô tên là gì?"
"Kim In Young."
Cô chọn một chỗ và ngồi xuống.
Sau đó, Yeon Hee Park và Yoon Soo Park đến chào hỏi, đó lần lượt là Romuna và Surka.
"Xin chào."
"Rất vui được gặp mọi người."
Họ không khỏi ngạc nhiên khi nhìn thấy Ahn Hyundo.
'Sợ quá!'
'Đôi mắt của ông ấy trông đáng sợ thật.'
Sau đó, họ nhìn thấy.
Chung Il Hoon!
Anh có một khuôn mặt lạnh lùng nhưng cực kỳ đẹp trai. Trông anh như một người rất khoan dung.
Choi Jong Bom. Ma Sang Bom và Roi Lee.
Đột nhiên, họ hóp eo lại.
Đó là bản năng.
Quán cà phê trở nên yên tĩnh hơn khi Choi Ji Hoon, hay còn gọi là ngư dân Zephyr, bước vào với vẻ ngoài dịu dàng.
"Hyung, hân hạnh được gặp."
Anh miễn cưỡng thực hiện một lời chào trân trọng!
Bởi bây giờ, anh đã được mọi người biết đến ở ngoài đời thực.
Lối vào dường như rộng hơn.
"Jae Lynn kìa!"
"Một ca sĩ."
"Một người nổi tiếng đến đây..."
"Vậy, có nghĩa là cô ấy cũng chơi Royal Road?"
Cô xuất hiện và bước đi dõng dạc!
Ngay cả khi đội mũ và đeo kính râm, người ta vẫn dễ dàng nhận ra khuôn mặt của cô.
Bộ đồ cô đang mặc, dù không phải là trang phục biểu diễn, nhưng nó vẫn hài hòa với vẻ ngoài của cô.
Bộ quần áo bó sát eo và ngực, khoe ra những đường cong quyến rũ.
Họ không thể rời mắt khỏi các đường viền nơi cổ áo.
Nhìn quanh quán cà phê, Jae Lynn đi về phía của Ahn Hyundo và Chung Il Hoon.
*Ực!*
"Cô gái đó... tại sao cô ấy lại đi về hướng này, Sahyung?"
"Tại sao, tại sao cô ấy lại tới đây?"
"Sahyung, có lẽ chúng ta đã làm gì đó sai trái..."
Choi Jong Bom, Ma Sang Bom, và Roi Lee run rẩy. Chung Il Hoon mỉm cười, bối rối.
"Này mọi người, biết tại sao không?"
"Sahyung, em sợ quá."
"Sao tôi biết được!"
"Thôi bình tĩnh đi."
Chung Il Hoon nhún vai.
"Chẳng phải cô ấy bị cơ thể tuyệt vời của tôi thu hút đó sao? Hahaha!"
"..."
Họ vẫn không hiểu tại sao.
Choi Jong Bom, Ma Sang Bom, và Roi Lee nghĩ ngợi rồi quay mặt đi.
'Mỗi lần anh ấy nghĩ về phụ nữ đều có cùng một cảm giác giống như khi anh ấy nghĩ về trận chiến.’
Mặc dù Chung Il Hoon đã hiểu lầm, nhưng Jae Lynn vẫn chào họ.
"Xin chào. Mình không ở đây lâu được. Vậy, Weed có ở đây không?"
Cô ngồi xuống một chiếc ghế trống.
Oh Dongman mở to mắt và lo lắng hỏi.
"À, xin lỗi."
"Hửm?"
"Cô có phải là... là Hwaryeong không?"
"Ừ."
Jae Lynn gật đầu xác nhận.
Trong số tất cả những người phụ nữ chưa đến, Hwaryeong là người duy nhất còn lại trong nhóm.
‘Vậy có nghĩa là... chúng ta đã chơi cùng với Jae Lynn suốt thời gian qua!'
Oh Dongman và Min Sinhye đã sốc. Bất cứ ai cũng có thể tận hưởng Royal Road. Không có luật lệ nào cấm người nổi tiếng chơi game. Nhưng họ không nghĩ rằng mình có thể gặp được người nổi tiếng trong đó!
Yoon Soo Park bắt tay Jae Lynn.
"Chào chị, em là một fan hâm mộ của chị đó."
"Thật không? Cảm ơn nhé."
"Ở ngoài đời thực, chị đẹp hơn rất nhiều. Mà sao trong game chị lại hơi khác ở ngoài đời?"
"Thật hả? Mọi người có thể thay đổi khuôn mặt khi tạo nhân vật. Chị đã thay đổi rất nhiều thứ như mắt và tổng thể cả cơ thể để mọi người không nhận ra chị đó."
"Cơ thể?"
"Điều này chị không chắc. Chị nghĩ rằng nếu mình ăn những thứ ngon, chị sẽ tăng cân... nên một vũ công như chị sẽ phải hoạt động thể chất.”
Jae Lynn và Yoon Soo Park bắt đầu cuộc trò chuyện.
Yeon Hee Park và Kim In Young, khuôn mặt trẻ trung của họ lóe lên sự căng thẳng.
'Một đối thủ cạnh tranh đầy tiềm năng đã xuất hiện.'
'Trong Royal Road cô ấy đã say nắng Weed, chắc gì ngoài đời không vậy...!'
'Mình không nghĩ thế, nhưng cô ấy là một nghệ sĩ và là ca sĩ.’
Cuộc đối đầu để tranh giành một người đàn ông!
Chung Il Hoon, Choi Jong Bom, Ma Sang Bom, và Roi Lee lớn hơn những người còn lại 5 tuổi.
Đó là lý do tại sao họ không can thiệp vào chuyện của những người phụ nữ.
Oh Dongman chỉ quan tâm đến Min Sinhye, còn Ji Hoon thì họ đã nói chuyện về một số chủ đề độc đáo.
Roi Lee thì thầm với Choi Jong Bom.
"Cô ấy là một phụ nữ rất xinh đẹp."
"Vâng, Sahyung, tôi không nghĩ cô ấy lại xinh đến vậy."
Họ không hề biết rằng Jae Lynn là một ca sĩ.
Tất cả mọi người đã gặp nhau ở bàn số 2.
Sự pha trộn giữa những chàng trai và cô gái trẻ tuổi đã tạo ra một bầu không khí tươi sáng.
Họ nói chuyện rất tự nhiên về những vấn đề nhỏ nhặt.
Tuy nhiên, Ahn Hyundo đã ở tuổi ngũ tuần nên ông chỉ ngồi đó. Ông không nói một lời nào và ngồi cứng nhắc.
Họ chơi cùng nhau trong Royal Road, nhưng sự khác biệt tuổi tác quá lớn nên ông không thể tham gia vào các cuộc trò chuyện. Hơn nữa, mắt ông đang cay xè. Cảm giác như một nhóm người đang ngồi và ông bắt họ phải chú ý đến mình.
Sau đó, Lee Hyun bước vào quán cà phê. Cậu không thay đổi diện mạo trong Royal Road nên họ dễ dàng nhận ra cậu.
“Cậu ấy kìa!”
Yoon Soo Park vẫy tay.
Lee Hyun từ từ bước về phía họ và chào.
"Xin chào, tôi là Lee Hyun."
Cậu đã quá quen với Ahn Hyundo, Chung Il Hoon, Choi Jong Bom, Ma Sang Bom, và Roi Lee rồi, nên chỉ cần chào hỏi họ.
"Tôi là Oh Dongman."
"Mình là Sinhye."
"Còn em là Ji Hoon. Hyung!"
Lee Hyun dễ dàng biết họ là ai vì cậu đã thấy họ nhiều lần trong Royal Road.
Lee Hyun kiếm một chỗ ngồi bên cạnh Jae Lynn. Đó là chỗ trống gần cửa ra vào nên cậu ngồi xuống mà không thực sự nghĩ gì. Jae Lynn là một ca sĩ nổi tiếng. Giống như Ahn Hyundo, Lee Hyun không hề biết điều đó. Trong thực tế, theo cách nghĩ của Weed, Jae Lynn là một phụ nữ trung niên.
'Bộ đồ cô ấy mặc trông có vẻ đắt tiền. Dây chuyền, bông tai, vòng tay, và các phụ kiện khác. Thật là sang trọng!’
Cô ấy phải đạt 200 điểm theo cách đánh giá của cậu.
"Lee Hyun."
Choi Jong Bom gọi cậu đến ngồi cạnh anh.
"Vâng, Sahyung."
"Chỗ này cũng trống. Sao cậu không ngồi ở đây?"
Lee Hyun từ chối lời đề nghị của anh và ngồi xuống.
"Sahyung, anh có vẻ đã đến từ sớm nhỉ."
"Anh cũng mới đến thôi. Còn cậu thì sao?"
"Em đến trễ vì kẹt xe buýt."
Từ đó, bầu không khí bỗng trở nên im ắng hơn.
Chung Il Hoon và Choi Jong Bom có khuôn mặt đáng sợ và họ thường khó bắt chuyện với người mới gặp.
Ngoài việc tỏ ra đáng sợ, thật khó cho họ để nói bất cứ điều gì trong một bầu không khí căng thẳng như vậy!
Khi Lee Hyun đến, Chung Il Hoon và Choi Jong Bom có thể nói chuyện dễ dàng hơn. Gánh nặng đã được gỡ bỏ.
Oh Dongman đứng dậy khỏi chỗ của mình.
"Nếu chúng ta đi bây giờ, tôi nghĩ chúng ta có thể đến buổi hòa nhạc đúng giờ. Nhanh nào mọi người."
Nghe vậy, họ bắt đầu vội vã.
Lee Hyun đột nhiên cúi xuống.
"A, dây giày của mình..."
"..."
Cậu không khác gì so với trong Royal Road!
Cuối cùng, cậu đi cùng với Ahn Hyundo đến buổi hòa nhạc.
*
Buổi hòa nhạc thính phòng.
Nơi này khá đông vì tối nay có sự góp mặt của một dàn nhạc nổi tiếng của Pháp.
Oh Dongman và Min Sinhye lấy một số ghế ngồi ở giữa.
Min Sinhye có thể giữ những ghế có tầm nhìn tốt như vậy bởi vì cô đang làm trong ngành công nghiệp phát thanh truyền hình.
Lee Hyun ngồi xuống.
Buổi hòa nhạc bắt đầu với lời chào của người dẫn chương trình.
Anh ta là một nhạc trưởng mới người Pháp. Anh đã tổ chức các buổi hòa nhạc trên khắp thế giới để nâng cao danh tiếng và sự tự tin của mình.
‘Hàn Quốc có một nền văn hóa lạc hậu. Do đó, đây là lúc khán giả trải nghiệm một cái gì đó mới mẻ và đáng ngạc nhiên.’
Bắt đầu với một bầu không khí trang nghiêm, ảm đạm. 10 phút sau, âm thanh bắt đầu cất lên.
*Khòòòò!*
*Grrrrr!*
Chung Il Hoon và Ahn Hyundo đã lăn ra ngủ và ngáy như sấm.
Oh Dongman nhìn quanh. Mọi người đều đang nhìn vào hai người đang ngáy kia.
'Xấu hổ quá đi mất.’
Mặt Oh Dongman ửng đỏ.
Anh nghĩ rằng họ sẽ nhận ra Jae Lynn.
Yeon Hee Park phàn nàn.
'Dám ngủ ở đây. Sao họ có thể làm được điều đó chứ.’
Nhưng mười phút sau.
"Haaaaaaah."
Mí mắt Ji Hoon bắt đầu nặng dần.
"Ngay cả với mình, màn trình diễn này thực sự nhàm chán."
Anh nhìn xung quanh và tất cả mọi người đang ngủ.
Oh Dongman, Kim In Young, Min Sinhye, và Yeon Hee Park đều đã ngủ.
Việc đi săn liên tục đã khiến họ rất mệt mỏi. Họ ngủ thiếp đi khi sự căng thẳng biến mất.
"Kệ đi, mình buồn ngủ quá."
Ji Hoon cũng chìm vào giấc ngủ.
Một nhóm người ngủ say như chết!
Jae Lynn đã giật mình khi nghe thấy tiếng ngáy trong buổi hòa nhạc thính phòng. Mọi người đều đã ngủ.
"Chúng ta có nên đánh thức họ dậy không?"
Cô cẩn thận thì thầm với Lee Hyun, người đang ngồi cạnh cô. Tuy nhiên không có câu trả lời.
"Anh có nghe em nói gì không?"
Jae Lynn nắm lấy tay Lee Hyun và lắc nhẹ. Cô lắc xem cậu có phản ứng gì không. Cậu đang xem biểu diễn với đôi mắt mở thao láo, nhưng thực ra cậu đang ngủ.
"Wow, anh thực sự đang ngủ à."
Jae Lynn chỉ thở dài. Cuối cùng cô nhắm mắt lại.
"Ta là người mạnh nhất."
Ahn Hyundo đang mơ.
Có tiếng hò reo khi ông diễu hành qua các con phố.
Ông đã đạt được một thắng lợi to lớn trong trận chiến và được công nhận như một vị anh hùng!
"Hãy cho phép tôi nhảy điệu này."
"Cô thật đẹp."
Chung Il Hoon đang nói mớ.
Anh đang ở trong một cung điện thời trung cổ với một giai điệu tráng lệ.
Toàn bộ nơi đây chật cứng những người phụ nữ xinh đẹp đến từ các gia đình quý tộc!
Họ bị hấp dẫn bởi cơ thể mạnh mẽ của những chàng hiệp sĩ.
Anh được ca tụng như một ông trùm buôn đá quý và trở về quê hương của mình.
Anh đã trở thành người giàu có!
Tuy nhiên, họ không phải là những người duy nhất đang mơ.
'Quái vật kìa!'
‘Định mệnh bọn nó.'
‘Nhào vô mà kiếm ăn!'
Những người còn lại gặp ác mộng về lúc đi săn trong hầm ngục.
Không giống như Ahn Hyundo, Chung Il Hoon, và những người khác, Lee Hyun ngủ như chết.
Cậu không có nhiều thời gian để thư giãn.
Vài giờ ngủ cũng có nghĩa là cậu sẽ hao phí rất nhiều kinh nghiệm có thể nhận được, cũng như độ thành thạo kỹ năng có thể nâng cao.
Cậu không thể nghỉ ngơi vì lệ phí hàng tháng phải trả cho Royal Road.
Nên, đối với Lee Hyun, buổi hòa nhạc này là thời gian quý báu để cậu thư giãn.
Hyun đang ngủ nhưng cậu đã vô tình dựa vào vai Jae Lynn.
Jae Lynn có thể cảm nhận được sự đụng chạm cơ thể khi cô nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của cậu.
Trong khi đó, người nhạc trưởng đang rất tức giận và nổi khùng.
‘Sao họ có thể ngủ gật khi nghe nhạc của mình chứ! Âm nhạc của mình có khả năng ru ngủ à?'
Anh đặt tất cả tài năng của mình để chỉ huy dàn nhạc.
Niềm đam mê! Cảm giác nhạc khí, và cảm thụ âm nhạc đang đạt đến trạng thái tốt nhất.
Thậm chí nó có thể đánh thức những người đang ngủ thiếp đi.
*
Họ rời khỏi buổi hòa nhạc và vươn vai ngáp dài.
"Buổi biểu diễn thực sự rất hay."
"Mình vẫn còn mệt quá..."
"Cơ thể tôi như vừa được hồi sinh.”
"Ôi, em ngủ ngon quá."
Họ cảm thấy đói sau một giấc ngủ sảng khoái.
"Này, tôi mời mọi người ăn."
Ji Hoon đi trước và dẫn họ đến một nhà hàng gần đó.
Ăn no sẽ giúp họ giảm mệt mỏi.
Họ gắp rất nhiều thịt vào bát của mình và còn gọi thêm một đĩa thịt rang.
Họ chia sẻ cho nhau những miếng thịt nướng và ăn uống thoải mái trong khi trò chuyện.
Điều đó không có gì đặc biệt, nhưng họ hài lòng và hạnh phúc.
Sau khi kết thúc bữa ăn và đi ra ngoài, trời đã tối.
"Thật tiếc vì chúng ta phải về bây giờ."
Không khí có chút bâng khuâng, tiếc nuối của một cuộc chia ly.
Họ bất ngờ gặp nhau và nhìn thấy khuôn mặt của nhau.
Nhưng giờ họ thực sự gặp nhau trong cuộc sống thực.
"Thật tuyệt khi được gặp cậu. Bây giờ chúng ta có thể gặp nhau bất cứ lúc nào."
"Tôi rất vui vì được gặp mọi người."
"Hẹn gặp lại lần sau."
"Chúng ta sẽ gặp nhau trong hầm ngục của Rotten Lich."
"Và thực sự cần phải bán hết đống item rác đi."
Họ trao đổi email và số điện thoại với nhau rồi trở về nhà.
*
Lee Hyun bắt xe buýt về nhà. Nhưng khi về đến nơi, cậu nhìn thấy Hayan đang ngồi trước máy tính và lau những giọt nước mắt.
"Có chuyện gì vậy?"
Lee Hyun run lên vì giận dữ.
Hayan đã không được may mắn trong quá khứ.
Những đứa trẻ luôn trêu chọc cô về cha mẹ cô.
"Dạ..."
Hayan lia chuột và click vào trang web của trường Đại học Quốc gia Hàn Quốc.
Có danh sách các thí sinh đã trúng tuyển.
"Em đã được nhận vào một trường đại học."
Lee Hyun nhanh chóng liếc nhìn danh sách trên màn hình.
"Đây là danh sách những thí sinh đã trúng tuyển vào Đại học Quốc gia Hàn Quốc hả? Em có chắc là em đã trúng không?"
"Vâng. Tên của em được viết ở đó."
"Và có phải là em đã nhận được một suất học bổng phải không?"
"Trước đó, họ đã liên lạc với em qua điện thoại và em đã nhận được học bổng."
Cơ thể của Lee Hyun run lên. Khi lần đầu tiên nghe thấy điều đó, cậu đã rơi những giọt nước mắt vui mừng.
‘Nhưng tại sao em ấy lại nhận được học bổng...’
Lời hứa với anh trai cô!
Nếu cô nhận được học bổng thì Lee Hyun sẽ phải đi học đại học.
"Oppa, anh hứa là sẽ đi học đại học phải không?"
"Ừ. Anh sẽ giữ lời hứa đó."
Lee Hyun cảm thấy đắng miệng.
Cậu sẽ đưa em gái mình đi học đại học, nhưng bây giờ cậu sẽ phải dành một lượng lớn tiền để đi học.
Quân tử nhất ngôn.
Dù trong lòng cậu có cảm giác bất an.
Có quá nhiều thứ phải lo lắng về việc được nhận vào đại học.
Bây giờ cậu vẫn cần phải kiếm tiền.
Lee Hyun lấy ra một cuốn sổ tiết kiệm được giấu trong một cuốn sách và đưa nó cho Hayan.
"Anh vẫn muốn giúp em chi trả tiền học phí. Anh muốn em dùng số tiền này để mua quần áo và chi tiêu lặt vặt. Ít nhất, chỗ này đủ để thực hiện một chuyến đi ra nước ngoài."
"Oppa."
"Là một sinh viên đại học, em sẽ học tập khổ cực hơn. Sẽ có nhiều lúc em cần phải chi tiền. Anh đã tiết kiệm bằng mọi cách mà anh có thể. Anh đã dành dụm nó trong một thời gian dài đó."
Lee Hyun muốn dạy cô cách tiêu tiền.
Kể từ khi còn trẻ, cậu luôn luôn tiết kiệm và không biết làm thế nào để tiêu tiền. Tuy nhiên, cậu không ngu ngốc đến nỗi ôm tiền xuống mồ.
Cậu đã chi tiêu, dành dụm một cách tiết kiệm.
Lee Hyun đã kiên trì tích cóp được một khoản cho gia đình mình.
"Cảm ơn anh."
Hayan bật khóc.
Cô cẩn thận mở sổ tiết kiệm, trong đó có 30.000.000 Won, số tiền anh trai cô đã tiết kiệm để đóng học phí cho cô.
Cậu sẵn sàng đi bộ để tiết kiệm tiền vé xe buýt.
'Anh đã làm tất cả điều này cho mình chỉ trong một năm?'
Trong một khoảng thời gian, Hayan sẽ giữ số tiền đó.
Cô thậm chí còn không biết phải chi tiêu nó vào việc gì.
Cô sẽ đi học đại học và cố gắng không chi tiêu nhiều.
Nhưng cô là một sinh viên đại học.
Những người được cho là tự lực cánh sinh.
Sách giáo khoa, sách tham khảo, và học phí đều được nằm trong học bổng.
'Mình muốn trải nghiệm cái cách mà anh mình đã nhìn thế giới.'
Trong phút cuối, Hayan quyết định đặt mua một chiếc capsule.
*
Giáo Hội Freya!
Có một vài người đang cố gắng mua nước thánh và phước lành.
"Này, anh đã nghe tin gì chưa?"
"Tin gì?"
"Guild Hermes đã chiếm được ba lâu đài vào ngày hôm qua."
"Hả, không phải một cái à?"
"Ừ. Nó kéo dài khá lâu, nhưng những lâu đài đó không thể đứng vững trước sức mạnh tấn công của Guild Hermes."
Các thành phố và đô thị rất khác nhau.
Các đô thị có thể huấn luyện binh sĩ và cung thủ trong khu dân cư.
Họ cũng có thể chinh phục các thành phố có lợi cho thương mại.
Đối với một lâu đài, sức mạnh quân sự là một vai trò quan trọng.
"Họ đang chiếm lĩnh tất cả các vùng lãnh thổ của vương quốc Haven. Vậy họ đã chiếm đóng toàn bộ vương quốc hả?"
"Chưa. Vẫn còn vài thành phố chưa bị chiếm.”
"Các thị trấn và thành phố sẽ không thể ngăn chặn họ."
"Uhm, không quan trọng. Rồi tất cả chỗ đó sẽ rơi vào tay Guild Hermes thôi."
"Bad Ray tự xưng là Vua. Anh ta sẽ lên ngôi trong thời gian ngắn nữa thôi. Đó là một lễ đăng quang tuyệt vời với hơn 6000 vị khách."
Những người chơi đang nói chuyện rôm rả về Guild Hermes và Bad Ray.
Anh ta là người đầu tiên hội tụ đủ điều kiện để trở thành vua, người mạnh nhất trên Lục địa Versailles.
Anh ta xứng đáng trở thành một vị vua.
Bad Ray không phải là người có danh tiếng cao nhất.
Để có được như bây giờ, anh đã phải tham gia rất nhiều trận đánh.
Tàn ác, không bao giờ chấp nhận đầu hàng!
Vượt qua những tai tiếng đó, anh đã bước lên đỉnh cao cho đến tận bây giờ.
"Lâu đài đó có sức mạnh quân sự tồi tàn."
"Vậy là, Guild Hermes sẽ không có một tương lai tươi sáng."
"Cậu nói đúng. Một nửa trong số các thành viên trong Guild Hermes chỉ là những người bình thường."
"Tôi nghe nói Guild Iron Templar và Lone Wizards đang thiết lập một liên minh."
"Có vẻ như sẽ là một cuộc chiến tranh lớn xảy ra với Guild Hermes. Mà chúng ta có nên theo họ?"
"Không, không. Guild Hermes sẽ thu gom tài sản trong khi chờ đợi và dành tiền cho công việc nội bộ."
"Nghĩ mà xem, họ đang có rất nhiều đất. Nên trước sau gì, họ cũng sẽ bị tấn công."
"Giữ một cái gì đó còn khó khăn hơn lúc chiếm nó."
"Cuộc chiến sẽ không dừng lại."
Mọi người vẫn đang nói chuyện.
Sau đó, các Thánh Kỵ Sĩ đại diện cho Giáo Hội Freya đi ra.
Mọi người dừng cuộc nói chuyện lại để hóng.
Những Thánh Kỵ Sĩ thuộc Giáo Hội Freya bước đi vội vã!
"Có chuyện gì vậy nhỉ?"
"Hình như có chuyện gì đó đang xảy ra."