Virtus's Reader
Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng Huyền Thoại

Chương 87: CHƯƠNG 87: TÂN SINH VIÊN TRƯỜNG ĐẠI HỌC QUỐC GIA

Hayan bước vào võ quán Kumdo.

Bên trong võ quán, hàng trăm võ sinh đang miệt mài vung kiếm.

Ai nấy đều nghiêm túc tập trung vào từng đường kiếm gỗ, trên người họ là bộ đồng phục của võ đường trông vô cùng kiêu hãnh.

Lúc Hayan đến đã là buổi chiều, cũng là thời gian luyện kiếm.

Bình thường, mọi người luôn thể hiện con người thật của mình.

Nhưng khi cầm thanh kiếm gỗ trên tay, họ lại trở nên nghiêm nghị như thể đang đối mặt với kẻ thù không đội trời chung.

Họ là những người đã dành trọn cuộc đời cho kiếm đạo.

Choe Jongbeom đang hướng dẫn cho các võ sinh, thấy Hayan, anh liền bước tới gần:

“Chào mừng em đến võ quán. Nhưng mà anh trai em rời đi sau khi hoàn thành buổi tập sáng rồi.”

“Em đến đây không phải để gặp anh trai đâu ạ.”

“Vậy có lý do nào khác sao?”

“Em có vài việc muốn nhờ mọi người.”

“Vậy à, bọn anh sẵn lòng giúp đỡ. Em đợi anh ở phòng khách nhé. Anh sẽ nói chuyện với em sau khi buổi tập kết thúc.”

“Dạ.”

Hayan đi về phía phòng khách. Ngay lập tức, Jeong Ilhun – người chỉ tin vào sức mạnh của bản thân, buông kiếm xuống.

“Sư phụ.”

“Chuyện gì?”

“Hôm nay con cảm thấy trong người không được khỏe cho lắm nên…”

“…”

“Con có thể nghỉ ngơi một lát ở phòng khách được không ạ?”

Jeong Ilhun ôm đầu ra vẻ mình đang bị chóng mặt nhức đầu.

Chuyện này chưa từng xảy ra trước đây. Ngay sau đó, các võ sinh khác cũng nhao nhao lên tiếng.

“A, sư phụ, nhìn lá rơi mà tự dưng em muốn khóc quá.”

“Gió to quá làm người em cứ lắc lư, đường kiếm đi lệch hết rồi ạ. Thầy ơi, cho tụi em nghỉ một lát được không?”

“Em nghĩ thanh kiếm gỗ đang muốn tâm sự với em. Để lắng nghe câu chuyện của nó, em xin phép được vào phòng khách nghỉ một lát ạ.”

“Thật ra, người em hơi mệt…”

Ngọn lửa tình yêu bùng cháy trong mắt họ!

Các võ sinh viện đủ mọi cớ, bằng bất cứ giá nào cũng muốn đến phòng khách.

Chẳng mấy chốc, Hayan sẽ bị 500 gã trai tráng bao quanh.

Cuối cùng, Choe Jongbeom phải đích thân dẫn Hayan đến phòng hướng dẫn.

Jeong Ilhun chuẩn bị trà cho Hayan.

“Trà của em đây.”

“Em cảm ơn anh nhiều.”

Trong phòng hướng dẫn, ngoài Hayan và Jeong Ilhun, còn có 3 thầy hướng dẫn khác và 20 võ sinh.

Bởi vì các võ sinh coi Hayan như cô em gái bé nhỏ của mình, nên họ không muốn rời đi.

Hayan uống hết tách trà và nói:

“Trà ngon lắm ạ.”

“Một cựu võ sinh gửi cho anh đấy. Mà em có chuyện gì muốn nói phải không?”

“Dạ đúng ạ.”

“Việc đó có liên quan đến Lee Hyun à?”

Jeong Ilhun vội vàng hỏi.

Sư phụ Ahn Hyun Do đã nghĩ đến việc nhận Lee Hyun làm môn đồ của mình.

Nếu vậy, sau Jeong Ilhun, Lee Hyun sẽ trở thành sư đệ nhỏ tuổi nhất.

Điều đó cũng có nghĩa là mọi người sẽ như người một nhà, nên cậu rất nhạy cảm về chuyện này.

Hayan gật đầu.

“Dạ, đúng là có liên quan đến anh Lee Hyun.”

“Có chuyện gì xảy ra sao?”

“Là sinh nhật của anh ấy ạ.”

“Sinh nhật?”

“Dạ. Sinh nhật anh ấy chỉ còn một tháng nữa thôi. Em muốn tổ chức sinh nhật cho ảnh.”

“…”

Hayan đang lên kế hoạch tổ chức sinh nhật cho anh trai và đến võ đường để xin giúp đỡ.

Lee Hyun chưa bao giờ quan tâm đến sinh nhật của mình.

Với cuộc sống khó khăn của gia đình, nghĩ đến sinh nhật là một điều vô cùng xa xỉ.

Nhưng em gái và bà ngoại chưa bao giờ quên sinh nhật của cậu và luôn chuẩn bị một món quà nhỏ.

Lần này, Hayan muốn tổ chức một bữa tiệc sinh nhật bất ngờ cho Lee Hyun.

Jeong Ilhun, Choe Jongbeom và Ma Sangbeom trợn tròn mắt:

“Tiệc sinh nhật? Giống mấy cái trên tivi đó hả?”

“Chẳng phải mừng sinh nhật là ăn canh rong biển sao?”

“Từ hồi tám tuổi, anh đã không bao giờ làm gì đặc biệt vào ngày sinh nhật của mình nữa.”

“Haiz, sinh nhật là cái ngày mà công ty bảo hiểm gọi điện đến chúc mừng thôi…”

Điển hình của những kẻ sống vì kiếm, chết vì kiếm!

Họ gần như chưa bao giờ tổ chức một bữa tiệc sinh nhật đúng nghĩa.

Mặc dù Jeong Ilhun trông nom mọi người như một người anh cả, nhưng anh cũng đang rất bi quan.

“Tổ chức tiệc tùng thì bọn anh không rành lắm.”

Choe Jongbeom đồng tình.

“Đúng vậy. Thắng một giải đấu kiếm sẽ là lý do tốt hơn để mở tiệc, hơn cả tiệc sinh nhật.”

Ma Sangbeom cũng gật đầu.

“Thắng một trận đấu quan trọng hơn nhiều so với sinh nhật của một người. Mình có thể cho cả thế giới thấy những kỹ năng kiếm thuật đã khổ luyện.”

Mọi người đều đưa ra quan điểm của mình.

Mặc dù quý Hayan như em gái, nhưng việc tổ chức một sự kiện như thế này không phù hợp với họ chút nào.

Đó cũng là một trong những lý do tại sao họ ế.

Cứ đà này thì kế hoạch tổ chức sinh nhật sẽ đổ bể.

Nhưng câu nói tiếp theo của Hayan đã thay đổi tất cả:

“Khi em vào đại học, em sẽ giới thiệu các chị khóa trên cho mọi người.”

“Nữ… sinh viên đại học?”

“Đúng vậy. Em sẽ mai mối cho mấy anh những chị tiền bối xinh đẹp. Mọi người nghĩ sao về một buổi hẹn hò nhóm?”

“Hẹn hò nhóm? Giống như trong phim ấy hả?”

Jeong Ilhun nghiến chặt răng. Sau đó anh nhìn quanh mọi người.

Choe Jongbeom gật đầu tán thành.

“Các sư huynh, hãy tổ chức một bữa tiệc sinh nhật đi! Chúng ta nên làm điều gì đó cho Lee Hyun.”

Lee Indo lắc lư người đầy phấn khích.

“Tất nhiên rồi. Vì đây là tiệc sinh nhật đầu tiên của Lee Hyun, chúng ta phải tổ chức cho ra trò.”

Những lời chấp thuận đầy nhiệt tình từ các thầy hướng dẫn. Còn các võ sinh thì không nói nên lời.

“Nghĩ cả đời cũng không ngờ có ngày mình được hẹn hò với các em sinh viên.”

“Em không dám trèo cao đâu. Chỉ cần một buổi hẹn hò bình thường thôi đã mãn nguyện lắm rồi…”

Các võ sinh đang phải vật lộn với kiếp FA.

Kể từ khi luyện kiếm, nó đã trở thành đam mê cháy bỏng, đồng nghĩa với việc sống một cuộc đời cách xa phụ nữ.

Thậm chí chỉ cần bàn chuyện con gái thôi cũng đủ khiến họ lúng túng và lo lắng.

Có khi đánh nhau với yakuza còn thoải mái hơn.

Một số người có lẽ đã từng hẹn hò rồi chia tay, nhưng những khoảnh khắc ấy sẽ mãi là ký ức đẹp đẽ trong suốt phần đời còn lại của họ.

Hayan hứa hẹn.

“Nếu các anh giúp em tổ chức tiệc sinh nhật, em sẽ sắp xếp nguyên một buổi hẹn hò nhóm luôn.”

“Ohhhhhh!”

Mọi người đều reo hò vui sướng. Sau đó, họ bắt đầu lên kế hoạch cho bữa tiệc sinh nhật của Lee Hyun một tháng sau đó.

Hoàn toàn theo phong cách của họ!

*

“Chào mừng các em.”

“Chào mừng các tân sinh viên.”

Trước cổng trường Đại học Quốc gia Hàn Quốc, rất nhiều người đang chèo kéo các sinh viên mới vào câu lạc bộ của mình.

Cúi thấp đầu, Lee Hyun lặng lẽ đi về phía lớp học.

‘Làm gì có thời gian mà tham gia mấy câu lạc bộ này. Thời gian đến trường đã là một sự lãng phí lớn rồi.’

Sau khi nhập học, thời gian cậu đầu tư vào game đã giảm đi đáng kể.

Vì vậy, dù giờ đã là sinh viên đại học, Lee Hyun cũng không thể tham gia các hoạt động câu lạc bộ như những người khác.

Công việc của một Nhà Điêu Khắc càng về sau càng có nhiều lợi ích, nhưng nó đòi hỏi phải đầu tư rất nhiều thời gian.

Lee Hyun đã xác định sẽ không tham gia bất kỳ câu lạc bộ nào khi vào đại học.

Tadadadak.

Với sự kiên định của mình, cậu nhanh chóng lướt qua họ.

Nhưng không một ai ngăn cậu lại.

Hầu hết các tân sinh viên đều bị các anh chị khóa trên tóm lấy, nhưng không ai tiếp cận Lee Hyun.

‘Phù! Tạ ơn trời đất.’

Lee Hyun đi về phía tòa nhà chính, nơi sẽ diễn ra buổi hướng dẫn dành cho tân sinh viên.

Ngay lúc đó, cậu nghe được một cuộc đối thoại.

“Chị ơi, chúng ta có nên mời anh chàng đó vào câu lạc bộ không?”

“Để cậu ta đi đi. Em không thấy trên mặt cậu ta viết hai chữ ‘từ chối’ à.”

Tại trường Đại học Quốc gia Hàn Quốc, một buổi hướng dẫn cho sinh viên mới được tổ chức nhằm giải thích những điều cơ bản trước khi nhập học.

Bởi vì vẫn còn hai tháng nữa kỳ học mới chính thức bắt đầu, nên hầu hết tân sinh viên đều không tham dự.

Nhưng Lee Hyun vẫn dành thời gian đến đây.

‘Mình cần nói cho Hayan biết những điều này.’

Giống như các bậc phụ huynh lo lắng cho việc học hành của con cái, hiển nhiên cậu cũng lo cho cô em gái của mình.

Buổi hướng dẫn được tổ chức trong một giảng đường lớn.

Một chàng trai với phong cách quê mùa ngồi cạnh Lee Hyun.

Anh ta bắt chuyện trước.

“Rất vui được gặp cậu. Cậu là sinh viên mới à?”

Lee Hyun gật đầu và quay mặt về phía anh ta.

“Ừm.”

“Trường Đại học Quốc gia Hàn Quốc đẹp thật. Mình là sinh viên ở tỉnh lên xem trường. Mình tên Park Sun Jo, chuyên ngành Thực tế ảo.”

“Vậy à. Mình là Lee Hyun. Cũng cùng chuyên ngành với cậu. Sau này chúng ta có thể thường xuyên trao đổi rồi.”

“Thật sao? Trông cậu có vẻ lớn tuổi hơn mình.”

Park Sun Jo hỏi một cách cẩn thận.

Lee Hyun lắc đầu.

“Không đâu. Mình cũng 20 tuổi thôi.”

“Nhìn nét mặt cậu không giống người 20 tuổi cho lắm.”

“E hèm!”

Lee Hyun hắng giọng, tỏ vẻ không thoải mái.

Nhờ đó, cậu không còn bị làm phiền nữa.

“OK. Lee Hyun, chúng ta làm quen nhé.”

Park Sun Jo đấm nhẹ vào vai Lee Hyun khi nói điều đó.

Đúng lúc đó, mọi người bắt đầu đến gần Park Sun Jo và Lee Hyun.

“Mình cũng học chuyên ngành Thực tế ảo. Tên mình là Lee Yoo Jeong. Rất vui được gặp mọi người.”

“Mình cũng vậy. Mình là Min Sura.”

“Còn mình là Choi Sang Joon.”

Lee Hyun và Park Sun Jo chào đón những người bạn cùng chuyên ngành.

Sau đó, họ cùng nhau theo dõi buổi hướng dẫn.

Ngay trong ngày đầu tiên, sau khi tham gia buổi hướng dẫn, họ đã hình thành nên “một gia đình”.

Trong giờ giải lao, một chủ đề sôi nổi được bàn tán.

“Hệ thống chuyển động thực tế ảo được sử dụng trong Royal Road cho phép cơ thể di chuyển theo các cấp độ khác nhau, phụ thuộc vào level của người chơi.”

“Nó không chỉ dựa trên năm giác quan cơ bản, mà còn có thể là những khả năng tiềm ẩn của con người. Mình nghĩ họ đã áp dụng các nghiên cứu về não bộ.”

“Để lưu trữ một lượng thông tin khổng lồ đến vậy…”

Lee Hyun không tham gia vào cuộc thảo luận.

‘Đó là một vấn đề đơn giản nếu chịu khó quan sát kỹ.’

Trước khi chơi Royal Road, Lee Hyun đã đọc rất nhiều tài liệu nghiên cứu khác nhau về thực tế ảo.

Có rất nhiều thuật ngữ cậu không hiểu rõ, nhưng cậu lại ghi nhớ toàn bộ thông tin đó.

Do vậy, kiến thức của Lee Hyun về thực tế ảo nhiều hơn hẳn những sinh viên khác.

Khi Royal Road lần đầu được phát hành, yêu cầu về mức độ an toàn phải rất cao.

Lee Hyun cũng đã cân nhắc về vấn đề ấy.

Cậu có bị sao cũng được, nhưng gia đình cậu sẽ gặp nhiều khó khăn hơn.

Do đó, Lee Hyun đã nghiên cứu rất kỹ về Thực tế ảo.

“Mà Sura này, trong game cậu chọn class gì vậy?”

“Tớ á? Tớ là một Enchanter, chuyên về ma thuật gió và sấm sét.”

“Woa! Class hiếm đó nha!”

Enchanter là một class có khả năng ban sức mạnh cho một vật thể hoặc một sinh vật.

Về cơ bản nó giống với phép ban phước của Priest, nhưng được xem là tốt hơn vì hiệu ứng buff không bị biến mất sau đó.

Họ chủ yếu buff cho dây chuyền, nhẫn, khuyên tai và đủ thứ khác.

Mặc dù khá khó khăn để lên level lúc đầu, nhưng class này lại có thể kiếm bộn tiền khi lên cấp cao.

“Còn class của cậu?”

“Tớ chỉ là một Warrior bình thường thôi. Level 216.”

“Chẳng bình thường chút nào. Level của cậu cao đó. Tớ mới có level 140 thôi.”

“Dù class Enchanter không mạnh về chiến đấu, nhưng sau này chúng ta đi train cùng nhau nhé.”

“OK. Quá được.”

Sau khi các cô gái tiết lộ class và level của mình, các chàng trai cũng bắt đầu nói về bản thân.

Choi Sang Joon là người nói trước.

“Mình cũng là một Warrior. Nhờ đi săn cùng Guild nên level của mình đang là 278.”

“Guild nào vậy?”

“Black Lion.”

“Wow! Guild nổi tiếng nhất ở Vương quốc Thor đó.”

Lee Yoo Jeong không giấu nổi sự ngạc nhiên.

Rất khó để gia nhập một Guild nổi tiếng.

Hoạt động của bạn sẽ bị giới hạn khi tham gia một Guild, nhưng ai cũng muốn vào một Guild tốt.

Đó là vì những lợi ích bạn nhận được. Chẳng hạn như khi tham gia công thành chiến hoặc đi săn ở khu vực xung quanh, bạn có thể dễ dàng mượn được những item xịn.

Việc có thể mượn được item tốt là một lợi thế cực kỳ lớn.

Không chỉ thế, nếu hoạt động của bạn mang lại lợi ích cho Guild, bạn có thể nhận được một khoản vàng như lương hàng tháng.

Nhưng dù không vì những lợi ích đó, việc gia nhập một Guild nổi tiếng cũng mang lại niềm hãnh diện.

Khi bạn đến một khu vực, một thành phố hay một lâu đài, mọi người đều sẽ nhận ra ký hiệu riêng của Guild.

Bạn sẽ nhận được sự tôn trọng và những lời bàn tán từ mọi người, thậm chí có thể bán item với giá hời.

Đôi khi, dù một người có làm nên chuyện vĩ đại đến đâu, cũng không có nổi một lời khen ngợi.

Lục địa Versailles, một thế giới nơi sức mạnh thống trị, và những Guild nổi tiếng chính là cội nguồn của sức mạnh đó.

“Thật ra cũng không có gì to tát. Anh trai mình là thành viên sáng lập Guild. Anh ấy là một trong 30 thành viên đầu tiên, nên mình mới có thể gia nhập.”

“Vậy thì level của anh trai cậu chắc là khủng lắm.”

Lee Yoo Jeong nhìn anh với vẻ ghen tị.

Choi Sang Joon gật đầu.

“Anh mình không nói cho mình biết, nhưng ít nhất cũng phải trên 340. Nhờ đi săn với anh ấy mà mình lên level khá dễ dàng.”

“Woa, thật sao?”

Trong khi các cô gái ghen tị với Choi Sang Joon, Lee Hyun lại nghĩ khác.

‘Cậu ta train nhân vật của mình giống như những người chơi khác. Sẽ khó khăn hơn một khi cậu ta muốn tiến xa.’

Trong Royal Road, level của kỹ năng vô cùng quan trọng.

Nếu bạn chỉ tập trung tích lũy EXP và tăng level nhanh chóng, sau này bạn sẽ gặp phải rất nhiều khó khăn.

Đặc biệt là nếu bạn lên level bằng cách bám theo người khác, thì sau này, bạn rõ ràng không thể tự mình hoàn thành nhiệm vụ khi rơi vào một cuộc đi săn đầy nguy hiểm.

Min Sura và Lee Yoo Jeong đến gần Lee Hyun và Park Sun Jo, vì cả hai vẫn chưa tiết lộ gì về class của mình.

“Sun Jo, cậu thuộc class gì vậy?”

Min Sura nháy mắt khi hỏi, còn Park Sun Jo thì gãi đầu:

“Mình à? Level của mình là 342 và class là một Thief.”

“…”

Level của Park Sun Jo – người có vẻ ngoài ngây ngô, khiến mọi người xì xầm bàn tán.

Royal Road đâu phải là tảng băng chỉ có mỗi bề nổi.

Nó phụ thuộc vào số lượng quái bạn hạ gục và thời gian bạn trải qua trong Dungeon.

Mặc dù Park Sun Jo trông có vẻ là người thích sự yên tĩnh, nhưng do bản năng cạnh tranh tự nhiên, anh đã dành phần lớn thời gian của mình để cày quái trong hầm ngục.

Cuối cùng, Min Sura nhìn Lee Hyun.

“Lee Hyun, class và level của cậu thì sao?”

Lee Hyun không thực sự muốn giấu mọi người về điều đó.

Nhưng cậu cũng chẳng muốn nói ra chút nào.

Đối với những người chỉ đơn giản tận hưởng thế giới ảo, level là thứ để khoe khoang, nhưng đối với những Dark Gamer, nó giống như lật bài tẩy của mình lên vậy.

‘Đằng nào họ cũng sẽ không hỏi chi tiết về class của mình đâu.’

Với kinh nghiệm quan sát lâu năm, cậu chắc họ sẽ không hỏi.

Mong là không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, Lee Hyun chậm rãi nói.

“Nhà Điêu Khắc.”

“Hửm?”

“Class của mình là một Nhà Điêu Khắc.”

“Ôi trời.”

Ánh mắt họ thoáng qua một tia thương hại.

Choi Sang Joon đấm vào vai Lee Hyun như một cách để động viên.

“Cố gắng lên. Mình nghe nói bây giờ cũng có nhiều người chọn làm Nhà Điêu Khắc lắm.”

“Ừ.”

Tán gẫu hết giờ giải lao, mọi người lại chăm chú lắng nghe buổi hướng dẫn.

Lee Hyun ghi chú những chi tiết quan trọng vào một cuốn sổ đã chuẩn bị sẵn.

Hầu hết là những chủ đề hữu ích để nghiên cứu trước khi nhập học, và thông tin về việc du học, hỗ trợ tài chính.

Lee Hyun đã nghỉ học sau khi bỏ dở trường cấp ba.

Dù đã vượt qua kỳ thi tương đương tốt nghiệp trung học, nhưng việc nhận được chính sách hỗ trợ tài chính dành cho sinh viên vẫn là bất khả thi.

Tuy nhiên, cậu cứ ghi chú lại để phòng hờ.

Khi buổi hướng dẫn kết thúc, mọi người đứng dậy.

“A, cuối cùng cũng xong. Mình đói rồi.”

“Chúng ta đi ăn gì đi.”

“Yeah. Chúng ta ăn ở căn tin của trường nhé.”

Lee Hyun đi theo đám bạn.

‘Đến xem thử căn tin trường cũng không tệ.’

Căn tin nằm trong khuôn viên trường học.

Các món ăn Hàn và phương Tây được chia ra tùy theo ngày trong tuần.

Các cô gái chọn món Hàn, còn các chàng trai chọn món Tây.

“Nhìn ngon quá.”

“Mọi người cùng ăn thôi.”

Món ăn Hàn gồm có cơm, súp và khoảng năm loại món ăn kèm.

Món ăn Tây thì có thịt heo chiên giòn hoặc cá đi kèm với salad và mỳ.

Min Sura cười mãn nguyện khi trộn cơm với các món ăn kèm.

“Đúng là ngon thật.”

Choi Sang Joon và Park Sun Jo cắt miếng thịt heo rồi đưa vào miệng.

“Bữa trưa ở trường cũng ngon đấy chứ.”

“Đi học thật là vui.”

Khi mọi người đang thưởng thức bữa ăn của mình, Lee Hyun vừa ăn vừa nhăn trán.

‘Nguyên liệu tệ kinh khủng.’

Hiển nhiên, thịt heo không được chế biến tại đây.

Nó là sản phẩm đông lạnh.

Thêm vào đó, nó đã được nấu từ lâu, nên độ tươi ngon đã giảm đi nhiều.

‘Nếu tệ thế này, tốt hơn hết là mình nên mang cơm trưa đến trường.’

Giá của bữa ăn đó là 2500 won, không hề rẻ.

Thức ăn sẽ bổ dưỡng hơn nếu nó được chế biến từ những nguyên liệu tươi sống vừa mua ở chợ về.

Lee Hyun quyết định sau này sẽ mang cơm trưa đến trường.

Vào lúc đó, một nhóm các chàng trai lực lưỡng đi vào căn tin.

Họ là sinh viên của khoa võ thuật.

Một chàng trai với thân hình to lớn và người đầy mồ hôi nhìn thấy Lee Hyun.

Sau đó anh ta cúi chào cậu.

“Chúng em chào hyung-nim!”

Khi một người phía trước cúi đầu chào, hàng chục sinh viên khác cũng làm theo.

“Chúng em chào hyung-nim!”

Lee Hyun vẫn ngồi đó với vẻ mặt vô cảm.

Giải pháp tốt nhất là quay mặt đi hướng khác.

Cậu đang dùng skill ‘Lơ Đi Giả Vờ Bận Việc Khác’. Đó là skill cậu học được từ Seoyoon.

Nhưng những chàng trai đó vẫn không rời đi và giữ nguyên tư thế cúi đầu chào.

Đám bạn ngồi cạnh Lee Hyun ngạc nhiên đến há hốc mồm.

Một con ruồi cũng có thể bay vào miệng của Choi Sang Joon.

Bởi vì những sinh viên lực lưỡng từ khoa võ thuật lại cúi chào Lee Hyun, họ không thể làm gì hơn ngoài việc bối rối và ngạc nhiên.

Mặc dù có vẻ Lee Hyun không thích điều đó, nhưng cậu lại đón nhận một cách tự nhiên.

Bốn người bạn bị sốc, họ nhìn Lee Hyun, sau đó lại nhìn những sinh viên đang cúi chào.

Lee Hyun thở dài, và đó như một lời hồi đáp.

Mối quan hệ giữa Lee Hyun và đám bạn đã thay đổi. Vì các sinh viên khóa trên đã cúi chào Lee Hyun, nên ít nhất cậu cũng phải bằng tuổi họ hoặc lớn hơn. Không thể nào là 20 như cậu đã nói.

Cuối cùng thì các sinh viên khoa võ thuật cũng rời đi.

“Sang Chul hyung, người đó là ai vậy? Là ai mà anh phải cúi chào như thế?”

Thật lòng, hầu hết các sinh viên cúi chào đều không biết lý do. Bởi vì đàn anh Han Sang Chul đột nhiên cúi chào, nên họ mới làm theo.

Han Sang Chul toát mồ hôi hột.

“Anh đã nói với mấy đứa trước đây rồi mà.”

“Hả?”

“Anh đã kể về võ quán mà anh theo học phải không?”

“Dạ phải. Có phải là võ quán anh đang tập không?”

Họ đang nói về võ đường nơi Ahn Hyun Do đang làm sư phụ.

Đó là một võ quán nổi tiếng, nơi đào tạo ra những nhà vô địch trong các cuộc thi kiếm thuật trên toàn thế giới.

Là nơi tập trung những con quái vật mà chỉ cần có kiếm trong tay là không sợ trời không sợ đất. Không tính những võ sinh chính thức, chỉ riêng số lượng tân võ sinh đã lên tới hơn 5000 người.

Han Sang Chul là một trong những tân võ sinh ở đó.

“Anh ấy là học viên, không, phải nói là đệ tử giỏi nhất của thầy Ahn Hyun Do.”

“Hả! Đệ tử giỏi nhất sao?”

“Có lẽ vậy. À mà chắc chắn đấy. Hầu hết các thầy hướng dẫn đều dạy anh ấy, nhưng đôi khi anh ấy còn đấu với cả thầy Ahn Hyun Do nữa, nên chắc chắn là thế.”

“Nhưng anh ấy trông có vẻ trẻ hơn hoặc bằng tuổi tụi em thôi, cũng không cần phải kính trọng như vậy chứ, đúng không?”

Các sinh viên nghiêng đầu.

Những người luyện võ đều có ý chí mạnh mẽ và lòng tự trọng rất cao.

Dù cho ai đó có địa vị cao trong võ đường, cũng không cần thiết phải cúi đầu trước người đó.

Han Sang Chul lắc đầu, một cơn lạnh sống lưng ập đến.

“Là do mấy đứa chưa từng thấy thôi. Tụi em nghĩ là anh cư xử như vậy từ khi mới vào à? Lúc nhập môn, anh không hề thừa nhận sức mạnh của cậu ta. Chỉ trong một năm, ai cũng nghĩ thật không công bằng khi một người mới học kiếm đã trở thành đệ tử giỏi nhất của sư phụ. Thậm chí là anh, người đã học ở võ đường Kumdo hơn ba năm, cũng không thể trở thành một võ sinh chính thức. Lúc đó anh nghĩ cậu ta là một thằng khốn kiêu căng.”

“Vậy sao anh không đánh bại cậu ta, để dạy cho cậu ta một bài học?”

“Anh đã làm vậy. Anh đã quan sát cách cậu ta, một người mới đến, có thể đá đít những võ sinh chính thức sang một bên. Nhưng khi nhìn thấy cậu ấy chiến đấu với một thanh kiếm gỗ…”

“Nó như thế nào vậy anh?”

“Cậu ta chiến đấu, chiến đấu, và chiến đấu. Mặc dù đối mặt với thanh kiếm gỗ, thứ có thể dễ dàng làm gãy xương, nhưng cậu ta không hề sợ hãi. Và cái cách cậu ta vung kiếm như thể nó có sự sống trong đó.”

“Tuyệt đến vậy sao? Chẳng phải việc đối mặt với kiếm là bình thường sao, và không sợ hãi khi chúng ta vung kiếm hoặc đánh cược mạng sống vào nó à?”

“Nó tuyệt vời lắm, rất tuyệt vời. Về sau anh đã phải thừa nhận điều đó. Mặc dù sức mạnh cơ thể có thể được bồi đắp bằng cách luyện tập, nhưng sức mạnh tinh thần thì lại là bẩm sinh. Thật lòng mà nói, có bao nhiêu người trên thế giới này có thể thật sự chiến đấu khi đặt mạng sống mình vào tình thế ngàn cân treo sợi tóc như vậy?”

“…”

“Một người có thể từ bỏ mạng sống của mình vì niềm tin. Đó là một người có sức mạnh tinh thần mạnh mẽ. Bỏ qua sức mạnh cơ thể, anh chợt nhận ra rằng trái tim cậu ta mới là thứ mạnh nhất trên thế giới này. Sau lần đó, kỹ thuật sử dụng kiếm của anh đã trở nên mạnh hơn nhiều.”

Những sinh viên đàn em năm nhất của Han Sang Chul cuối cùng cũng hiểu.

Thanh kiếm được vung lên một cách ngay thẳng.

Nếu một người có thể vung kiếm theo cách như vậy, lại trong một khoảng thời gian học hỏi ngắn, họ có thể cúi đầu trước người đó.

‘Một con người có tinh thần mạnh mẽ đến nực cười.’

‘Nhớ mặt và đừng bao giờ gây sự với anh ấy.’

Han Sang Chul nói với đám đàn em.

“Đây là những lời mà sahyung của võ đường đã nói. Kể từ bây giờ, gặp mặt anh ấy thì phải cúi chào. Ai không làm theo, anh sẽ xử kẻ đó.”

“Dạ, tụi em biết rồi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!