Virtus's Reader
Nhà Điêu Khắc Ánh Trăng Huyền Thoại

Chương 94: CHƯƠNG 94: NGHỆ THUẬT PHỒNG TÔM

"Xoẹt!"

Hắc Thương vun vút bay trong không khí và đâm thủng cánh của Rồng Xương.

“Kkeueoeoeo!”

Rồng Xương rú lên vang dội. Nó thét lên vì đau đớn.

“Đây mới là khởi động thôi.”

Trái ngược với Rồng Xương, Weed mỉm cười. Trước khi giết chết con Rồng Xương, Weed thích thú nhìn nó quằn quại trong đau đớn.

Sự đau khổ của người khác chính là hạnh phúc của cậu.

Bình thường, Weed sẽ cười khẩy một cách trêu tức, nhưng bây giờ cậu đang trong hình hài một bộ xương nên có thể thoải mái cười một cách nham hiểm. Do đó, cậu cười rộng hết cỡ quai hàm.

Trông tà ác và khủng khiếp hơn bất cứ ai.

“Keuheuheuheuheu!”

Weed đột nhiên bật cười.

Cậu lấy ra một đống bình màu đỏ từ trong ba lô.

Loại thuốc tăng khả năng phục hồi nhanh chóng.

Chúng có hiệu quả tức thì trong việc chữa lành vết thương. Đó là loại thuốc rất cần thiết trong chiến đấu và không thể mua được.

“Các sư huynh, lại đây đi.”

55 Geomchi vẫn còn sống. Với sức sống vượt trội hơn cả loài gián, họ vẫn tiếp tục chiến đấu với lũ quái vật.

“Chuyện gì thế?”

“Cái đó là gì vậy?”

Các Geomchi đứng xung quanh địa điểm tập trung.

“Nếu mọi người gặp nguy hiểm thì hãy uống cái này.”

Weed đưa cho mỗi người 9 chai thuốc và không quên buông vài lời.

“Nó có mùi thơm dễ chịu thật.”

“Ooooo!”

Các Geomchi vui mừng.

Đối với họ, những chai thuốc này chẳng khác gì sơn hào hải vị.

Geomchi39 mở nắp một chai thuốc.

“Ồ, nó có vị dịu nhẹ.”

Chai thuốc mang hương vị tươi mát và rất giản dị.

Nó được làm từ máu của lũ Troll, không thể phủ nhận rằng những chai thuốc đó là một loại nước uống tuyệt vời.

Các Geomchi coi điều đó như là việc ăn một món ngon.

“Ngon ghê.”

Geomchi39 nhìn hau háu vào cái chai. Khi anh sắp sửa uống thì Weed nói bóng gió:

“Nhưng mà….”

“Hửm?”

“Geomchi16 là một chiến binh quả cảm đầy vinh quang, thưa sư huynh.”

“Ý cậu là sao?”

Geomchi39 khá ngạc nhiên, và mắt anh nheo lại. Cái chết của một người đàn ông sẽ không được dung thứ nếu đó là việc chạy trốn khỏi nguy hiểm có chủ ý.

“Cái quái gì đã diễn ra thế?”

“À… thật ra thì, Geomchi16 làm điều đó vì một cô gái trong đoàn thám hiểm, thưa sư huynh.”

“Điều gì sẽ lưu lại trong tâm trí một cô gái nếu một chàng trai hy sinh vì cô ấy?”

“Anh ấy đã chiến đấu để không cho những con quái vật xâu xé cô ấy và anh ấy đã chết một cách can đảm, vì vậy mà cô gái đã đề nghị kết bạn với anh ấy.”

Lời đề nghị kết bạn!!

Đôi mắt của Geomchi39 lóe lên tia sáng và tưởng tượng ra hàng trăm thứ. Những Geomchi khác đang tập trung nhận thuốc cũng nghĩ y như vậy.

“Chết vinh quang để có thể kết bạn với gái sao….”

“Cậu đùa với tôi phải không?”

“Cho tới bây giờ, tôi nghĩ là chỉ có đàn ông với nhau mới có thể đưa ra lời đề nghị kết bạn thôi chứ.”

Geomchi39 hỏi một cách hồ nghi.

“Cậu đang nói là anh ấy đã kết bạn với một người con gái bằng phương pháp đó sao?”

“Vâng, chính xác.”

“Cậu đã tận mắt trông thấy, chứ không phải nằm mơ phải không? Đó không phải là một chuyện tầm phào dựa trên mấy lời đồn vô lý mà cậu nghe được phải không?”

“Tôi đã nghe từ chính miệng anh ấy mà. Con gái thích những chàng trai khỏe mạnh. Chiến đấu với Rồng Xương sẽ trông rất anh dũng, ngay cả khi thất bại, mọi người cũng đã cho thấy nỗ lực của mình và vì vậy trong tâm trí những cô gái dĩ nhiên sẽ là những ý nghĩ tích cực.”

Geomchi39 siết chặt lấy vũ khí của mình.

“Weed.”

“Gì vậy sư huynh?”

“Đó là một tin tức tốt, cảm ơn vì đã nói ra. Euaaa! Tên FA này nợ cậu vì điều đó.”

Ngay lập tức, Geomchi39 chạy về hướng Rồng Xương với toàn bộ sức mạnh của mình. Dù cho Rồng Xương mạnh như thế nào, thì nó cũng không đến nỗi đáng sợ như việc rửa cả chồng chén đĩa!

Geomchi39 thét lên. Các Geomchi khác sau đó cũng lao tới một cách mãnh liệt.

“Giết nó đi!”

“Phải chết trong tư thế đẹp đẽ và tao nhã nhất có thể!”

‘Họ sẽ không bao giờ lùi bước dù cho thế nào đi nữa.’

Hơn bất kỳ ai, các Geomchi tận hưởng cuộc chiến. Họ chưa bao giờ cảm thấy đối thủ là một gánh nặng.

Đến bây giờ, đoàn thám hiểm đang thầm lặng dưỡng sức khi một sự thay đổi xảy ra trong đội của Pháp Sư và Tu Sĩ.

“Tất cả mana ta đang có… hãy thắp sáng lên ngọn lửa, thiêu đốt kẻ thù và giáng xuống chúng sự thịnh nộ. Thiêu Đốt Mana!”

Một đòn tấn công bằng việc thiêu đốt mana.

Rồng Xương đang bay chầm chậm trên bầu trời tự dưng rơi sầm xuống đất sau khi trúng chiêu Thiêu Đốt Mana đó.

Các Tu Sĩ cũng tham gia vào đội ngũ.

“Xin hãy ban cho tôi tớ sức mạnh để thực thi công lý và đánh bại lũ quái vật. Ban cho tôi tớ của người sự dũng cảm để mang lại ánh sáng trong sự tối tăm. Không ngần ngại để hy sinh và không nao núng với quyết định của mình.”

Đòn tấn công thiêng liêng độc nhất chỉ có từ các Tu Sĩ đã nâng cấp lên trình độ 2.

Hy Sinh Cao Thượng!

Đó là kỹ thuật hy sinh tất cả HP và MP của mình để tấn công kẻ thù.

Chiêu Thiêu Đốt Mana của Pháp Sư sẽ gây ra sát thương lớn hơn nhưng các Tu Sĩ không thể chịu đựng được một khi đã sử dụng.

Họ chết sau khi sử dụng.

Thậm chí sau cái chết của các Tu Sĩ, mọi người vẫn phải tiếp tục chiến đấu hết mình.

Thực sự đó là một cú ulti quyết định.

“Kyaoo! Lũ người hèn nhát! Hãy đặt cược niềm kiêu hãnh của mình vào trận đấu và chiến đấu vì nó đi.”

Thân thể con Rồng Xương bộc phát ánh sáng. Từ sâu trong thân thể, những ngọn lửa nóng tăng lên và phát nổ nhờ vào đòn Hy Sinh Cao Thượng của các Tu Sĩ.

Con Rồng Xương lăn lộn trên mặt đất để chống chọi lại nỗi đau đớn từ sự công kích.

Thật không may, sự hy sinh của các Tu Sĩ, hay chính xác hơn là skill của họ cũng có ảnh hưởng chết người lên quân đoàn Undead và các Vampire.

“Thật là ghê tởm với cái thứ ánh sáng chói mắt này. Nó làm mất đi sức mạnh bóng đêm của chúng ta.”

Hy Sinh Cao Thượng cũng có ảnh hưởng bất lợi đối với Tori.

Tori và các Vampire chiến đấu bằng việc biến thành đàn dơi và vì vậy mà chịu sát thương nặng và tan biến dưới đòn tấn công của Tu Sĩ.

Họ không hoàn toàn chết đi, nhưng lại nhận đòn tổn thương nặng và không thể triệu hồi lại.

Tuy nhiên, bây giờ lại là một cơ hội để giết Rồng Xương.

Các Geomchi và các Dark Gamer gây ra cơn thịnh nộ cho con Rồng Xương bằng việc vung gươm và vũ khí vào nó.

Tiêu diệt Rồng Xương!

Nhưng con Rồng Xương vẫn có thể chịu được.

“Loài người ngu ngốc! Nhìn xem cơn giận dữ của ta đây.”

Nó đập mạnh cái đuôi dài ngoằng để tấn công mọi người.

“Mũi Tên Băng!”

Mũi Tên Băng giống như cơn mưa từ trên trời rơi xuống. Các Geomchi, Dark Gamer và Seoyoon đều hứng chịu đòn Mũi Tên Băng đó.

Con Rồng Xương bị sát thương liên tục từ các phép thuật được bắn từ bốn phía xung quanh.

Những mũi tên băng rớt xuống một cách ngẫu nhiên.

“Kkyaahak!”

“Chết tiệt!”

Các Pháp Sư, Tinh Linh Sư và các Tu Sĩ đã mất sức mạnh của mình, do đó họ là những người chết đầu tiên.

Khắp cả thung lũng, không nơi nào tránh thoát được những mũi tên băng.

Mọi người chỉ có thể chịu đựng bằng cơ thể của mình.

“Ta kêu gọi ngươi, ngọn giáo thiêng liêng của sự phán quyết. Ngọn giáo sinh ra từ bóng tối, đâm thủng trái tim kẻ thù. Xuất hiện đi, Hắc Thương!”

Ngay khi Weed hồi phục MP, cậu đã triệu hồi lại Hắc Thương và âm thầm tiếp cận Rồng Xương.

‘Chiến đấu với một quái vật khổng lồ thì tốt hơn là nên đến gần nó.’

Weed thô bạo cầm ngọn giáo đó đâm liên tục vào con Rồng Xương.

Không cần thiết phải sử dụng những đòn tấn công đặc biệt.

Phập!

Cơ thể khổng lồ của con Rồng Xương nằm rạp trên mặt đất và hứng chịu vô số đòn tấn công.

Di chuyển với tốc độ nhanh như chớp, các Geomchi đi đến, nhưng phải kháng cự lại với những chiêu phép vào lúc đó. Tuy vậy vẫn không thể ngăn họ tấn công Rồng Xương.

Đó không thuộc về level hay skill, mà là bản năng.

Họ kết hợp với những chuyển động hài hòa và tấn công con Rồng Xương.

“Tiêu diệt nó đi!”

“Bằng cách này chúng ta có thể chiến thắng.”

Nhờ vào sự hy sinh của các Pháp Sư và Tu Sĩ, thân thể to lớn của Rồng Xương đã bị mắc kẹt trên mặt đất, không thể làm gì hơn ngoài việc hứng chịu đòn tấn công.

Tuy nhiên, con Rồng Xương vẫn còn hơn 20% máu.

Bất ngờ, mắt con Rồng Xương ánh lên rực rỡ. Nó mở miệng ra và hít một hơi thật sâu.

“Khốn kiếp.”

“Mọi người nhanh rời khỏi đây.”

Weed, các Geomchi và Dark Gamer che chắn bằng vũ khí và đứng lùi lại khi mọi thứ xung quanh đều bốc cháy.

Hơi Thở của Rồng!

Skill tấn công mạnh nhất của Rồng Xương, hơi thở tràn ngập trong miệng rồng là một dấu hiệu báo hiệu nguy hiểm và cần phải chạy trốn.

“Nó có thể sử dụng skill đó bao nhiêu lần nữa nhỉ?”

Sâu trong tâm trí của Weed, né tránh là ưu tiên hàng đầu.

Con Rồng Xương vực dậy khỏi mặt đất, sẵn sàng cho skill còn đang dang dở của mình, hơi thở của rồng và sự bùng cháy.

Phùuuuuuu!

Hơi thở mang sức nóng hướng về khu vực mặt đất.

Vùng đất đóng băng phía dưới tan chảy vì sức nóng.

Lợi dụng đà từ hơi thở của nó, nó bay vút lên trên. Một khi ở trong không trung, hơi thở của nó có thể tràn ngập khắp mọi nơi. Skill lần này được sử dụng yếu hơn lần đầu, tuy nhiên, nó cũng đủ để làm một trận càn quét.

Cho tới tận bây giờ, các Geomchi và các Dark Gamer rõ ràng chỉ sử dụng những đòn né tránh, bây giờ thì họ đang bị nung chảy.

Các Geomchi phải sử dụng phương án cuối cùng để tiếp thêm sinh lực đó là uống bình thuốc, nhưng bình thuốc cơ bản chỉ hồi phục HP trong một khoảnh khắc, không duy trì được lâu.

Lượng máu hồi phục không bù kịp với lượng máu mất đi vì dính đòn.

Sau đòn tấn công mạnh đó, các Geomchi đang trở nên yếu dần và không thể tránh khỏi việc mất mạng.

Các Dark Gamer và Geomchi là những chiến binh cuối cùng còn sót lại có khả năng chiến đấu trực tiếp.

Đầu tiên và trước nhất, Weed và Seoyoon đã chú ý việc chỉ có một vài Thánh Kỵ Sĩ còn sống sót có thể chữa trị cho mọi người, vì vậy họ nhanh chóng lẩn trốn.

Tuy nhiên, treo mình trên không, Rồng Xương xuất hiện để tiêu diệt lực lượng quân viễn chinh còn sót lại.

“Ta sẽ phá hủy hết mọi thứ! Ma Thương!”

Hàng trăm ngọn giáo bay lơ lửng trên không và xuất hiện đằng trước Rồng Xương.

Tuy nhiên, để so sánh với Hắc Thương mà Weed tạo ra, kỹ thuật này ở một trình độ Hắc Ma Thuật cao hơn.

Những đòn tấn công ma thuật cấp cao đòi hỏi ít nhất trình độ 3 Hắc Ma Thuật.

Dường như là do Rồng Xương sử dụng skill Hơi Thở của Rồng liên tục, cho tới bây giờ MP của nó đã sụt giảm. Nó không còn đủ sức mạnh để sử dụng skill tốt nhất.

Weed không quên nhắm vào khoảng cách giữa đôi cánh và xương sườn của nó.

Khoảng cách đủ để giáng đòn lúc con quái vật không để ý.

Xoẹtttt!

Ma Thương phát ra tiếng rít dữ tợn khi nó bay về hướng Weed.

Một cơn dông tố nổi lên. Nó được tạo ra từ hàng trăm ngọn giáo, phá tan không gian yên tĩnh.

Sử dụng sức mạnh để kiểm soát những ngọn giáo đó, con Rồng Xương không bỏ lỡ mục tiêu của mình.

“Chết tiệt.”

Weed lùi lại và chạy thục mạng.

“Kỵ Sĩ Tử Thần! Undead tiến về phía trước, ngăn nó lại.”

Với một vài con Undead còn sống sót, số lượng quá ít ỏi.

Bằng cách này hay cách khác, chúng xoay xở để bù đắp sức mạnh ngang ngửa với Ma Thương trong nỗ lực để tồn tại, nhưng Ma Thương vẫn đâm xuyên qua cơ thể của đội quân Undead.

Kỵ Sĩ Tử Thần và đội quân Undead không đủ sức để chống lại sức mạnh của đòn tấn công.

Cơ thể thủng lỗ chỗ của các Undead tan biến dần thành cát bụi.

“Xin lỗi chủ nhân!”

Ngay cả Kỵ Sĩ Tử Thần Van Hawk được triệu hồi cũng không thể ngăn chúng.

Ma Thương vẫn đang hướng về phía Weed.

“Không nghĩ tới việc mình lại chết hai lần trong một ngày. Hôm nay thật là một ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời mình.”

Sức mạnh từ Huyết Thuật Sư, sức mạnh từ chối tử thần.

Điểm yếu lớn nhất của nó đã hiện rõ lên.

“Đôi Mắt Phong Ấn Lạnh Giá!”

Weed nhắm mắt lại.

Cuối cùng, mọi thứ sẽ kết thúc.

‘Nếu may mắn, có lẽ mình sẽ sống sót.’

Nhưng thậm chí sau một vài giây, cậu lại không cảm thấy đau đớn.

“Đòn tấn công trượt rồi sao? Không thể nào.”

Weed mở mắt. Sau đó cậu nhìn thấy một cô gái chắn trước mình.

Seoyoon!

Cô hy sinh thân mình để chặn Ma Thương, nhưng đổi lại, Seoyoon đã phải mất mạng.

Weed vội vàng lấy băng cứu thương ra để băng bó, nhưng HP của Seoyoon đang gần cạn kiệt.

Dù cho Rồng Xương sử dụng nó thế nào, thì Seoyoon vẫn có thể chịu đựng tới giờ phút này.

Tuy nhiên, với vẻ mặt lo lắng và mất kiên nhẫn, Seoyoon mở miệng nói.

“Kết bạn….”

Cô ấy lại làm một điều không thể tin được!

Chưa bao giờ trong giấc mơ của Weed nghĩ cô ấy sẽ nói một điều gì đó.

‘Không phải cô ấy bị câm sao?’

Thậm chí cả bản thân Seoyoon cũng giật mình khi nói ra điều đó.

Lời nói giống như đến từ thiên đàng, một giọng nói rõ ràng và đầy thông minh.

Sau đó Weed nghe thấy tiếng của tin nhắn hệ thống.

*Seoyoon đề nghị kết bạn. Bạn có đồng ý không?*

Weed nhanh chóng gật đầu.

“Đồng ý.”

*Seoyoon đã được thêm vào danh sách bạn bè của bạn.*

Dù chỉ diễn ra trong một giây phút ngắn, nhưng vẻ mặt khi mất đi của Seoyoon tràn ngập sự yên tâm.

Khi Seoyoon thấy skill Hơi Thở của Rồng của Rồng Xương phun ra, một phần trái tim của cô sụp đổ.

‘Weed. Anh ấy đã chết.’

Thật sự, thời gian họ trải qua cùng nhau không dài, nhưng cảm giác của cô lại chậm rãi nảy mầm.

Nhìn vào những tác phẩm điêu khắc anh tạo ra, trong cô tràn ngập cảm giác ấm áp.

Thưởng thức những thức ăn cậu nấu, cô tìm được niềm hạnh phúc giản đơn.

Bất cứ đâu họ ở cùng nhau, cô đều cảm giác thoải mái.

Đó là một người bạn.

Seoyoon biết Weed sẽ chết vì Rồng Xương, cô không biết tại sao cô lại ngập tràn sự giận dữ.

Là một Cuồng Chiến Sĩ, đây là lần đầu tiên, cô tự thả mình trong sự cuồng nộ.

Không màng tới mạng sống của mình, cô tấn công Rồng Xương.

Nhưng bằng cách này hay cách khác Weed vẫn sống sót.

Bề ngoài của Weed thay đổi rất nhiều, nhưng Geumini và các Wyvern xuất hiện vây quanh Weed là không thể lầm lẫn được.

Từ những lời nói trong đội ngũ thám hiểm, cô cũng đã nghe được chuyện đó.

‘Anh vẫn còn sống.’

Seoyoon cảm thấy vui mừng. Trong một góc con tim, cô cảm giác sự ấm áp và yên tâm.

‘Anh không cần thiết phải lo lắng.’

Mặt cô ửng hồng và rồi cô lặng lẽ dành cuộc đời mình để chiến đấu.

‘Dù như thế nào, mình cũng không thể nhận được tình yêu từ ai. Mình sẽ không làm nhiệm vụ với ai nữa.’

Trong tâm trí và trái tim cô, cô lên kế hoạch để đồng hành cùng Weed cho tới khi kết thúc nhiệm vụ này, sau đó thì mỗi người một nơi.

Từ khi bắt đầu, đó là sự lựa chọn hoàn toàn bản năng dành cho cô, một người không quen với việc vui đùa cùng người khác.

Đó là sự suy luận đã được khẳng định lúc trước của cô.

‘Không!’

Seoyoon đã đỡ đòn cho Weed.

Đó là điều bình thường để cô không tiếp tục chiến đấu sau những cú đánh ác liệt từ Ma Thương.

‘Mình đang chết.’

Seoyoon có linh cảm trước về việc mình sẽ chết.

Cô không hối tiếc level hay skill.

Trong bất cứ trường hợp nào, việc đạt được những thứ đó thì không chỉ thông qua việc săn bắn mà có được.

Khi đi săn một mình, cô phải đối mặt với vô số lần vào sinh ra tử.

Không thể đăng nhập vào game trong một ngày, do thời gian, cô đã thay đổi và cố gắng không để mình chết nếu có thể, cuối cùng thì nỗi sợ hãi khi đối mặt với cái chết cũng biến mất.

Nếu bạn chết gần một ngôi làng hay trong hang động, bạn có thể đăng nhập trong khu vực an toàn. Tuy nhiên, vấn đề là nơi đó nằm ở đâu và nơi nào có thể đi tìm Weed.

‘Rất khó để gặp được anh ấy sau này. Lỡ như, cả hai sẽ không tỉnh lại trong vùng đất rộng lớn này, mình sẽ không thể gặp được anh ấy. Sự chia cách vĩnh viễn…’

Seoyoon đắm chìm trong suy nghĩ và trái tim thì bỗng chốc trở nên xao động.

Chia cách với một ai đó.

Mặc dù tin chắc là cô sẽ không nhận được tình yêu từ bất kỳ ai, nhưng lại không biết rằng khi nghĩ đến cảm giác chia xa vĩnh viễn với một ai đó sẽ làm trái tim cô tan vỡ.

Cô đối mặt với Weed. Và nói một cách vô thức.

“Kết bạn…”

*Weed-nim đã trở thành hảo hữu của bạn.*

Seoyoon làm cho Weed ngạc nhiên, làm cho cậu run lên trong sợ hãi.

“Cô gái độc ác này đang làm cái quái gì vậy! Cô ấy chắc chắn đang có ý định xấu gì đây.”

Vẻ đẹp của Seoyoon có thể so sánh với tác phẩm nghệ thuật của thế kỷ. Làn da, cơ thể và khuôn mặt. Phải nói là đẹp đến từng nanômét.

Mặc dù cô buông thả mái tóc dài đen như gỗ mun, nhưng kết hợp với khuôn mặt tuyệt đẹp của mình lại làm cho người ta có cảm giác choáng ngợp.

Dù là ai, họa sĩ hay nhà thơ cũng không thể diễn tả hết được nét quyến rũ của cô. Để miêu tả chính xác vẻ đẹp và khí chất toát ra từ bản thân cô thật sự là điều khó khăn.

Mái tóc dài buông nhẹ đến vai, một làn da trắng, đôi mắt long lanh, ba vòng cân đối, v.v… Nó làm cho không ai có thể rời mắt khỏi cô.

Mặt khác, Weed lại lo ngại những điều làm nên vẻ đẹp của cô.

“Từ trước tới giờ, cô ấy có thể nói, nhưng lại không hề thốt ra một lời.”

Có hàng ngàn cơ hội để nói chuyện, khi nấu ăn hay săn bắn, nhưng Seoyoon chưa bao giờ nói một lời nào, làm cho cả đội hiểu lầm vì nghĩ rằng Seoyoon bị câm.

“Đây thật sự là một cái bẫy độc ác. Cô ấy sẽ phải xin lỗi mình vì đã làm lơ mình khi cô ấy biết nói mà lại giả vờ làm mình không hề hay biết. Cay đắng, cay đắng thật. Làm sao lại có một người con gái xấu xa như vậy cơ chứ.”

Weed nâng cao sự cảnh giác của mình về Seoyoon.

“Nhưng mà tại sao cô ấy lại đề nghị kết bạn với mình, tại sao? Đến bây giờ, vẫn chưa có thỏa thuận gì diễn ra mà.”

Weed gia tăng sự nghi ngờ cho cái ý định thuần khiết của Seoyoon.

Sự đen tối, âm mưu, quỷ kế, gian trá, Weed nghĩ đến mọi thứ có thể.

Bỗng nhiên, một ý nghĩ hiểm độc xẹt qua tâm trí Weed.

“Không thể nào… đúng rồi! Mình biết tại sao rồi.”

Weed đấm vào lòng bàn tay sau khi nghĩ đến một lý do hợp lý.

“Cô ấy đề nghị kết bạn với mình trước khi cô ấy chết! Vậy thì sau khi hồi sinh, cô ấy sẽ đi tìm mình trước nhất.”

Mọi người khi chết đều đánh rơi item của họ. Weed tin chắc là khi Seoyoon chết đi, cô lo ngại về việc những item bị rớt của mình và cho rằng bằng việc thêm bạn với mình, cô ấy có thể nhờ mình trông hộ vì biết mình sẽ không bao giờ làm mất hay bán đồ của cô.

“Chắc chắn là như vậy. Seoyoon đúng là một người con gái nham hiểm.”

Weed run rẩy khi nghĩ đến việc người ta có thể tính toán chi li đến như thế để kiếm lời.

Có lẽ đó chỉ là một sự trùng hợp khi Ma Thương đánh trúng cô ấy. Đây là vùng đất băng giá. Có thể cô ấy không may mắn và trùng hợp lại trượt ngã. Ai mà biết được! Cuối cùng Weed nhắm mắt lại, khiến những thứ cậu biết trở nên mờ mịt hơn.

“Có sự tính toán trong việc cứu mạng mình vì cô ấy tin khi nỗ lực để cứu mạng mình, thì sẽ có lợi sau này. Đúng là vậy rồi. Không thể nào đó là một cú trượt ngã được.”

Bảo vệ Weed hoàn toàn là một quyết định bốc đồng của Seoyoon.

Weed không hề nhìn nhận và suy nghĩ về lý do và cũng không kiểm tra nơi Seoyoon đã ngã xuống. Anh chỉ quan sát những item ngon nghẻ sẽ rớt ra từ cô.

“Cái quái gì thế này!”

Tại nơi Seoyoon chết, rớt ra một một cái áo lông dày được làm từ da thú. Có vẻ như là loại mà Weed đã làm ra để giữ ấm. Và chỉ rớt ra duy nhất một cái này.

“Những item độc có phẩm chất cao không rớt ra. Thật là tệ, khi mà thử tìm, lại chẳng có gì, mình thật sự không gặp may rồi.”

Weed nhặt quần áo thú lên trong lúc phàn nàn. Sau đó Rồng Xương đi đến và không quên kèm theo những lời châm chọc.

“Ồ, tội nghiệp cho ngươi, loài người đầy tự phụ! Đây đã là giới hạn của ngươi rồi!”

Con Rồng Xương vỗ cánh bay lên trời! Áp lực từ những cơn gió mạnh đến nỗi đánh tan những bụi tuyết và phá vỡ băng trong những khu vực lân cận.

Weed và một số người còn sống sót trong đoàn nhìn thấy năng lượng đang được nạp trong bụng của nó. Đoàn thám hiểm rơi vào tình trạng tuyệt vọng.

“Chúng ta tàn đời rồi.”

“Nó gần như đã chết nhờ vào các Tu Sĩ và Pháp Sư, nhưng giờ đây chúng ta lại không có cách gì để chiến đấu với Rồng Xương trong lúc nó bay lượn trên bầu trời.”

Họ cảm thấy hoàn toàn vô vọng.

“Nếu như không có sự phản bội…”

Mặc dù đã quá trễ để ân hận, nhưng cũng chẳng thể làm được gì!

Từ lúc đầu tới giờ, Weed đã tạo ra vô số Undead từ mặt đất.

Dullahan, Kỵ Sĩ Tử Thần, Zombie, Ghoul…

Tuy nhiên, những con quái vật này cũng chẳng giúp được gì nhiều khi đối thủ lại là con Rồng Xương biết bay.

Pháp Sư Bộ Xương vẫn có thể sử dụng ma pháp, nhưng chúng lại không gây được lượng sát thương đáng kể lên Rồng Xương.

Đoàn thám hiểm cảm giác không còn hy vọng khi trông thấy Weed. Không một ai còn có khả năng để chiến đấu.

“Trở về nơi ngươi đã đến đi. Quay trở lại, Undead!”

Weed ghi nhớ câu thần chú. Tất cả các Undead chiến đấu trên mặt đất đã mất đi sức mạnh của mình và tan biến. Lý do dừng triệu hồi chúng là để hồi phục lại mana.

Đoàn thám hiểm giờ đây tin rằng Weed đã bỏ rơi họ, càng gia tăng thêm trách nhiệm của họ.

“A. Kết thúc rồi!”

“Trừ khi ngươi chết, nếu không ngươi sẽ không thể rời khỏi đây.”

Rồng Xương cười nhạo lũ người lố bịch.

“Đoàn người ngu xuẩn! Hãy từ từ mà cảm nhận cái chết đi.”

Nhưng ngay sau đó.

“Rồng Xương, ngươi không có óc để mà chú ý sao? Không nhìn thấy cái gì đang diễn ra à?”

Weed không lùi bước một chút nào khi cậu mở miệng chế nhạo Rồng Xương.

“Thật là hài hước khi nghĩ ta sẽ lên bàn thờ vào lúc này, ngươi nghĩ ngươi đang nói chuyện với ai thế?”

“Ngươi, ngươi, tên ngu ngốc.”

Ý định của Weed là dùng võ mồm để thị uy với con Rồng Xương.

Đối với Rồng Xương, nỗi sợ là quá thừa thãi.

Dĩ nhiên, ai cũng công nhận rằng việc bắt giữ một con quái là rất khó khăn. Cũng như việc lấy trứng chọi đá vậy. Trận chiến kết thúc ngay khi chưa bắt đầu.

Nhưng bây giờ tình huống đã thay đổi rất nhiều.

‘Do cuộc chiến, HP của nó đã giảm xuống dưới 20%. Và với việc sử dụng vô số phép thuật, lượng mana cũng không còn nhiều nhặn gì.’

Không có lý do gì để hoảng loạn.

Do việc mất HP khá nhiều, nên sức mạnh và thể lực cũng sẽ giảm theo.

Rõ ràng là nó đang chỉ lòe bịp mọi người rằng nó còn rất khỏe trong khi sự thật là nó đã yếu đi rõ rệt.

Cuộc chiến dường như đã trở nên cân bằng.

Weed hét lớn lên.

“Xung trận đi, Băng Long!”

Tiếng hét của Weed vang vọng khắp Thung lũng Tử thần.

Ầm ầm ầm!

Một lần nữa, băng trên bề mặt của thung lũng vỡ ra và tuyết thì tràn xuống.

“Kerwarwarwarwarwarwar!”

Và như để hồi đáp lại, một tiếng rít dài vang vọng từ xa lan tỏa trên không trung.

Một cái gì đó đang đến.

Đầu tiên, mọi người nghĩ đó là tiếng của một con chim nhỏ, nhưng tiếng rít lớn dần và hình dáng cũng lớn theo.

Băng Long!

Cơ thể khổng lồ, dài hàng trăm mét, Băng Long hiện ra. Nó lớn tương đương với Rồng Xương.

“Tiến lên phía trước! Hủy diệt nó đi!”

Theo mệnh lệnh của Weed, Băng Long lao xuống với một tốc độ dữ dội nhắm vào Rồng Xương.

Ầm!

Băng Long đập mạnh vào Rồng Xương!

Rồng Xương đang bay lượn trên không trung liền rơi xuống mặt đất.

Băng Long đã có một cơ hội vô cùng tuyệt vời!

Tuy nhiên, Băng Long cũng đã lăn đùng ra đất.

Cú va chạm mạnh khiến cả hai con ngất ngây.

“Ta sẽ tiêu diệt ngươi.”

“Chủ nhân sai ta chiến đấu. Ta sẽ giết ngươi.”

Băng Long và Rồng Xương thù ghét lẫn nhau và lao vào chiến đấu kịch liệt.

Rồng Xương chủ động lao đến.

Là một bộ xương với một cái đầu lớn, nó cắn ngang sườn Băng Long.

Những tảng băng nứt ra và vỡ vụn, hai bên cánh của Băng Long cuối cùng cũng bị thương.

Cú tấn công của Rồng Xương hùng mạnh!

Nhưng điều đó không làm Băng Long hết vô đối được. Nó dùng chân sau và đuôi đánh vào cơ thể Rồng Xương và không ngần ngại chém Rồng Xương bằng chân trước của mình.

“Keuaag!”

“A! Đau quá!”

Rồng Xương la hét điên cuồng trước đòn tấn công của Băng Long. Trong lúc thân thể to lớn của nó vẫn đang ở trên không, nó vẫn cố gắng tạo ra những vết thương cho đối thủ của mình.

Cuộc chiến giữa hai con rồng biến mặt đất thành đống vỡ nát hoang tàn. Những cơn gió dữ dội mang đến trận mưa tuyết, băng cũng như động đất khiến cho không ai có thể đứng vững được.

Weed quan sát trận chiến giữa Rồng Xương và Băng Long một cách bình thản.

‘Con Rồng Xương có vẻ yếu đi nhiều rồi.’

Sức mạnh của Băng Long vẫn đủ để chiến đấu. Tuy nhiên, nó cần có thêm nhiều sự háo hức để đấu với Rồng Xương bởi vì nó đã mệt mỏi vì chờ đợi.

Nếu con Rồng Xương trong tình trạng khỏe mạnh, nó sẽ áp đảo Băng Long ngay lập tức bằng việc xé toạc đầu con Băng Long.

“Trận chiến chỉ đơn giản xem bên nào sẽ chết trước.”

Weed không phải dạng người chỉ đứng đó và quan sát.

“Wy-3! Lại đây!”

“Có tôi thưa chủ nhân!”

Những con Wyvern không đủ can đảm để lởn vởn quanh con Rồng Xương. Chúng chỉ xuất hiện và cam chịu số phận của mình là một phương tiện để cưỡi, để tránh việc chết trong cuộc chiến của chủ nhân.

Weed leo lên lưng con Wyvern.

“Bay đi! Chúng ta sẽ cùng chiến đấu!”

“Vâng thưa chủ nhân!”

Đó là một tình huống khẩn cấp và Weed yêu cầu điều đó.

HP tụt vì trời lạnh.

Sự lạnh lẽo của vùng đất phía bắc quá khắc nghiệt để có thể thích nghi. Trong quá khứ, đã có một đợt thời tiết lạnh khủng khiếp diễn ra, ngang ngửa với lúc này. Nhưng nếu chờ đợi, sẽ không chắc rằng liệu chúng có khả năng giết được Rồng Xương hay không.

‘Không thể mong đợi vào sự may mắn được. Mình phải tự giành lấy chiến thắng thôi.’

Weed cưỡi con Wyvern và lượn vòng, trong lúc đó cậu triệu hồi Hắc Thương.

Để đảm bảo rằng sẽ tiêu diệt hoàn toàn con Rồng Xương, cậu can thiệp trực tiếp vào trận chiến.

“Bay hết tốc lực đi!”

Theo mệnh lệnh của Weed, con Wyvern vỗ đôi cánh một cách mãnh liệt.

Những cơn gió điên cuồng!

Weed nhắm Hắc Thương vào xương sườn của Rồng Xương.

Phóng vun vút qua chiến trường, Hắc Thương đâm thủng lớp chắn gió xung quanh Băng Long và Rồng Xương.

Keng!

Những tia lửa bắn tóe ra.

‘Nguồn gốc sự sống của Rồng Xương là ở khả năng phòng thủ. Do lượng máu và sức phòng thủ khủng khiếp đó, mà nó không chết. Nếu đã như vậy, làm sao mình giết nó đây?’

Weed hồi tưởng lại đoạn thời gian cách đây rất lâu khi cậu học kiếm ở võ quán.

“Lee Hyun, con có thể làm đổ cái cây bự đằng kia với thanh kiếm của con được không?”

Đối với yêu cầu của thầy Ahn Hyundo, Lee Hyun lắc đầu.

Điều đó là không thể.

Dù cho thanh kiếm có sắc bén thế nào, nó cũng có giới hạn của mình. Thân cây rất chắc và thanh kiếm sẽ bị hỏng trước khi cây bị đốn.

Đặc biệt là đối với những cây còn đang sống, chúng vẫn sẽ chịu đựng được cả tá vết rìu.

Những vũ khí kiểu như kiếm thì không thích hợp để chặt cây.

“Đốn nó bằng một thanh kiếm thì… thật vô lý, con nghĩ như vậy thưa sư phụ.”

“Thật sao? Điều đó khó nhưng không phải là bất khả thi. Những sư huynh của con có thể làm điều này. Với một thanh kiếm họ có thể đốn ngã một cái cây lớn. Giữa những người luyện tập ở đây, liệu một nửa trong số họ có thể làm được không?”

Lee Hyun đầy nghi vấn.

“Làm cách nào để biến nó thành điều khả thi? Dù cho họ vận dụng kiếm giỏi như thế nào, sức mạnh đòi hỏi để có thể làm việc đó là điều quá sức tưởng tượng.”

“Bằng cách cắt vào thớ gỗ.”

“Thớ gỗ?”

“Dù ở đâu thì mọi việc đều thuận theo tự nhiên, và con chỉ cần đơn giản là cắt dọc theo dòng chảy. Không cần phải dùng hết sức lực của mình, con có thể cắt mọi thứ con muốn. Thậm chí là đá hay kim loại, nếu con cắt bằng cách đó, sẽ không quá khó khăn để thực hiện.”

“Con cũng có thể làm được phải không?”

“Được, nếu con nỗ lực. Một thanh kiếm phi thường không phải là bẩm sinh, nó phải được tôi luyện qua thời gian. Nếu chỉ riêng thanh kiếm thì không là gì cả, nhưng khi người sử dụng đồng hành cùng nó qua những năm tháng gian khổ thì nó có thể chém xuyên qua bất kỳ thứ gì trên thế giới.”

Thầy Ahn Hyundo hăng hái kể về thời quá khứ của mình, người đã trui rèn thanh kiếm của mình điêu luyện như thế nào qua các cuộc chiến trực tiếp trong suốt thời còn trẻ.

Sau đó tình cờ thầy nghe được một câu chuyện khác ở trong Royal Road.

Thầy Ahn Hyundo cười nghiêng ngả.

“Royal Road, trong Đại Lục Versailles, có rất nhiều yếu tố thú vị. Chúng ta tìm kiếm và phát hiện ra kết quả hoàn toàn giống nhau.”

“Ý thầy là nếu em thuận theo dòng chảy tự nhiên, thì em có thể cắt bất kỳ cái gì sao?”

“Tuy có sự khác nhau đáng kể nhưng mà đúng như em nói. Sau nhiều lần trải nghiệm, phương pháp tốt nhất mà chúng ta đã phát hiện ra đó là tập trung sức mạnh tại một điểm.”

“Con rất muốn biết về điều đó thưa thầy.”

Không chút ngần ngại, thầy Ahn Hyundo kể cho Lee Hyun về những điều đã trải qua trong Royal Road. Bạn có thể vận dụng thanh kiếm ở bất kỳ đâu trong thế giới ảo. Mặc dù đây là chỉ một game nhưng nó cũng không thể bỏ qua những điều mang yếu tố thực.

Mọi người đều biết là những thanh kiếm được dùng để tự vệ, rèn luyện thân thể và bảo vệ gia đình mình.

Thầy Ahn Hyundo biết vì sao Lee Hyun lại chơi Royal Road, nên không có lý do gì để trách phạt cậu.

“Con cần phải biết một điều, sự khác nhau khi vung kiếm sẽ gây ra những tổn thương khác nhau cho quái vật. Thầy tin là con cũng nhận ra điểm này?”

“Dạ, sát thương là khác nhau khi chém tại những nơi khác nhau trên cơ thể.”

Trong Royal Road, bạn phải trực tiếp di chuyển cơ thể.

Vì bạn phải di chuyển để sử dụng kiếm, nên sát thương gây ra phụ thuộc vào nhiều yếu tố.

Sự cân bằng của tư thế, ngoại cảnh, sức mạnh, tốc độ, kỹ thuật, sức tấn công và phòng thủ của quái, tất cả đều là những yếu tố then chốt trong việc xác định thương tổn, kèm với đó là vô số các yếu tố phụ khác.

“Đúng, đó là lý do cơ bản. Chỉ số và level thì quan trọng, nhưng cách để gây ra sát thương lớn nhất lại là sự tập trung.”

“Chúng ta chỉ tấn công vào tử huyệt?”

“Đó là trên lý thuyết, nhưng có một vài con quái sẽ không có tử huyệt để tấn công. Tuy nhiên, thậm chí là những con quái kinh khiếp nhất chúng ta cũng có thể tìm ra tử huyệt. Thầy cảnh báo với con, phương pháp này không dễ để thực hiện đâu.”

Lee Hyun luôn thắc mắc về sức tấn công mãnh liệt của các Geomchi. Dù cho có chung một class là Võ Sư, thì sát thương họ gây ra cho quái cũng là quá lớn để có thể so sánh.

Khi mà level của họ chỉ khoảng 50, họ đã tham gia hàng loạt những trận chiến và nhanh chóng xử lý được những con quái. Lee Hyun hỏi.

“Phân tích cái gì thưa thầy?”

“Nơi mà con liên tục tấn công vào ấy.”

“Con biết điều đó thưa thầy. Khi đánh liên tục vào một chỗ thì sát thương gây ra có lớn hơn đôi chút.”

Cậu đã tìm kiếm thông tin về việc đi săn trước khi chơi Royal Road. Nói một cách khác, Lee Hyun đã sử dụng phương thức này vào việc chiến đấu và tương đối là nhuần nhuyễn. Bí mật này không thể coi là đặc biệt.

Thầy Ahn Hyundo chỉ đơn giản là cười và nói về những bài dạy cơ bản.

“Con đã từng quan sát ai đó tập trung đánh vào một điểm duy nhất chưa?”

“Nhưng kết quả không thực sự tốt như vậy. Tuy nhiên, con chắc chắn rằng câu nói đó còn có ý nghĩa khác. Ý của thầy là chỉ tập trung đánh vào một điểm?”

“Con học hỏi nhanh lắm. Nơi mà bị tấn công nhiều lần, thì sau đó sẽ trở nên yếu đi trầm trọng. Nó còn nhỏ hơn một đầu móng tay, nhỏ hơn cả một hạt gạo, nhưng hãy tập trung toàn bộ sức tấn công vào điểm đó. Thậm chí nếu con thiếu sức mạnh, con vẫn có thể tiêu diệt được quái vật.”

Thầy Ahn Hyundo biết phương pháp dạy học của mình không phải ai cũng có thể sử dụng. Bạn phải sử dụng một vũ khí với toàn bộ sức mạnh và tấn công tại một điểm nhiều lần, mà điểm đó còn nhỏ hơn một hạt gạo.

Kể cả khi chống lại một mục tiêu bất động, sẽ có nhiều lúc bạn không tự tin là mình sẽ thực hiện phương pháp đó thành công.

Khi nhắm vào những con quái linh động đầy sinh lực, bạn phải bắt bài được những chuyển động của nó và tại một thời điểm quyết định, tung ra những đòn đánh chính xác vào điểm đó.

Ngay cả đối với một con người phi thường, nó cũng vô cùng khó khăn để có thể làm được điều đó.

Thầy Ahn Hyundo nói điều này mà không hề ngần ngại.

“Một giây trong hàng triệu triệu giây. Mang thanh kiếm bên mình trong trận chiến, mạng sống có thể mất đi lúc nào không biết, và thời cơ là yếu tố quyết định. Vào giây phút đó, nó sẽ mang đến ý chí cho con. Điều đó có thể xảy ra vì con người không phải là một cỗ máy.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!