Mặc dù hắn không coi trọng kiến thức phân loại ngẫu nhiên rút ra này, nhưng hắn vẫn rất để ý, dù sao trong lòng hắn vẫn hy vọng mình có thể rút được thứ tốt.
Triệu Minh Thanh không nói gì nữa, ông ấy không quấy rầy lão sư suy nghĩ. Theo ông ấy thấy, nhất định lão sư đang suy nghĩ một chuyện quan trọng.
Đúng là ông ấy chưa từng thấy lão sư sẽ đứng suy nghĩ trong tình huống như này.
“Con mẹ nó, lại kiến thức phân loại nhỏ." Thấy con quay ngày càng chậm, theo mắt thường có thể thấy con quay này sẽ dừng lại ở ô kiến thức t thuộc phân loại nhỏ.
Theo Lâm Phàm, hiện tại các kiến thức phân loại nhỏ đa phần đều là gài hàng, có rất ít kiến thức khiến người ta sáng mắt ra.
Lâm Phàm không còn suy nghĩ đến chuyện bàn quay nữa: "Minh Thanh, có thời gian ông hãy tới nơi này nhiều hơn, kể cho bọn nhỏ nghe những chuyện về Trung y. Ông hẳn cũng hiểu bọn chúng hiện giờ không còn là những đứa trẻ bình thường.”
Triệu Minh Thanh gật đầu, có lẽ lúc trước những đứa trẻ này rất bình thường nhưng bây giờ không giống vậy nữa, Tiểu Thông Tuệ Đan chất lượng hoàn mỹ có được năng lực gì, chẳng lẽ ông ấy còn không rõ à?
Nó giống như tiên đan thời xưa, có thể khai thác đại não, học cái gì cũng nhanh chóng.
Nếu để cho những đứa nhỏ này quen dần với Trung y từ nhỏ, e rằng chỉ mất vài năm ngắn ngủi là những hiểu biết về Trung y của bọn nhỏ chưa chắc đã kém hơn những thầy thuốc Trung y khác đâu.
Mặc dù thực hành có thể kém nhưng kiến thức lý thuyết nhất định vô cùng giỏi.
Dù sao, chính ông ấy cũng đã khác xưa, khác một trời một vực so với tiêu chuẩn y thuật trước đây, càng đừng nói có lão sư như vị thần ở chỗ này.
Nếu không thể dạy dỗ những đứa nhỏ này nên người, đúng là cười chết mất.
"Mẹ kiếp!"
Đột nhiên, một tiếng chửi thô tục truyền vào trong tai Triệu Minh Thanh, khi phát hiện từ "mẹ kiếp" thô tục này do lão sư nói, ông ấy hơi ngẩn người.
“Lão sư, ngài làm sao vậy?” Triệu Minh Thanh kinh ngạc nhìn lão sư, nhưng đột nhiên, ông ấy phát hiện có gì không đúng lắm, ông ấy cảm giác lão sư không giống lúc trước nữa.
Sau đó ông ấy khẽ dụi mắt, vừa rồi rõ ràng ông ấy nhìn thấy bên ngoài lão sư có một luồng ánh sáng nhẹ nhàng hiện lên nhưng lúc này lại đột nhiên biến mất.
Không chỉ ông ta nhìn thấy cảnh tượng này mà ngay cả viện trưởng Hoàng và Hàn Lục cũng thấy được, hai người cũng đồng thời dụi mắt. Thế nhưng khi nhìn lại thì ánh sáng dị thường này đã biến mất không thấy.
Chẳng lẽ là do ánh sáng mặt trời hay sao?
Lúc này, thân thể Lâm Phàm run rẩy, sắc mặt kinh ngạc, dường như không dám tin.
Ánh mắt hắn vốn bình tĩnh, lúc này bỗng tràn ngập vẻ khiếp sợ.
"Sao lại…"
Lâm Phàm ngây ngốc đứng tại chỗ, hắn không thể tin được âm thanh truyền ra trong đầu mình.
Chẳng lẽ hắn là con cưng của ông trời sao?
"Đinh, bốc thăm ngẫu nhiên kết thúc, chúc mừng ký chủ nhận được kiến thức t thuộc phân loại lớn võ hiệp."
"Chúc mừng ký chủ, chúc mừng ký chủ. Ký chủ giống như con cưng của ông trời, đáng lý không thể chọn trúng phân loại kiến thức này được, ký chủ đã cách ngày phi thăng không còn xa nữa rồi."
"Phân loại lớn kiến thức võ hiệp chỉ xếp sau phân loại kiến thức tiên hiệp, phân loại kiến thức huyền huyễn, phân loại kiến thức thần đạo."
Giờ khắc này, trán Lâm Phàm đột nhiên lấm tấm mồ hôi, sắc mặt dần dần có chút trắng bệch.
Đây không phải là căng thẳng hay sợ hãi, mà là đại não xảy ra biến hóa rất lớn, kiến thức phân loại lớn võ hiệp mạnh mẽ tràn vào trong đầu.
Ba luồng!
Hai luồng!
Hậu thiên!
Tiên thiên!
Tam hoa tụ đỉnh!
Ngũ khí triều nguyên!
"Đinh, chấm dứt quá trình truyền thụ kiến thức phân loại lớn võ hiệp. Cảnh giới cao nhất của kiến thức võ hiệp là Ngũ khí triều nguyên, muốn tiến vào cảnh giới cao hơn phải mở ra được kiến thức phân loại lớn là huyền huyễn, tiên hiệp, thần đạo nhưng đây là những phân loại kiến thức không thể nào rút ra được."
Bây giờ não Lâm Phàm hơi đau, tình huống này có chút quá dọa người.
Hắn chưa từng nghĩ tới mình sẽ ngẫu nhiên bốc được kiến thức phân loại lớn, tuy rằng trong Bách Khoa Toàn Thư có thể đổi lấy những phân loại kiến thức lớn này, nhưng cần phải có điểm Bách Khoa Toàn Thư. Đây là một con số khổng lồ, nhìn thì được chứ muốn đổi à, thôi đừng nằm mơ nữa.
"Con mẹ nó, bỗng chốc mình trở thành vô địch thế giới luôn rồi.”
Lâm Phàm cảm thán trong lòng, có cảm giác nói không nên lời.
Cảm giác này giống như một giấc mơ.
"Lão sư, lão sư…" Triệu Minh Thanh phát hiện tình huống của lão sư có chút không thích hợp, cảm giác này rất khó nói, không biết nên miêu ta như thế nào chỉ là cảm giác kỳ quái.
Rõ ràng ông ấy nhìn thấy trên người lão sư có ánh sáng chuyển động, nhưng trong nháy mắt đã biến mất không thấy tăm hơi.
Mà lão sư cũng ngây ngốc đứng một chỗ, không phải là xảy ra chuyện gì chứ.
"Ha ha…” Đột nhiên, Lâm Phàm cười to, cả người hắn đều ở trong trạng thái hưng phấn. Giờ khắc này, hắn cảm giác mình giống như có thể bay lên vậy.
Chương 1028 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]