Virtus's Reader
Nhân Sinh Hung Hãn

Chương 1168: CHƯƠNG 1167: THẲNG THẮN THỪA NHẬN

“Tôi phát hiện gần đây tâm trạng của Lâm đại sư rất buồn bã, không đăng tin lên Weibo nữa. Rõ ràng đã biết chuyện này rồi, nhưng vì sự nghiệp của Ngô Hoán Nguyệt nên nhẫn nhịn đó, chắc chắn thế.”

“Người đàn ông tốt như Lâm đại sư làm chúng tôi hết sức đau lòng.”

“Má nó, phải báo thù cho Lâm đại sư thôi.”

Xem sơ qua một lượt, Lâm Phàm trợn tròn mắt, chả hiểu cái vẹo gì.

Sau đó ấn mở hot search.

Cái gì mà chơi tay ba?

Ai làm mờ vậy hả? Người đàn ông này là mình mà.

Chuyện này có gì đó sai sai, lại còn làm mờ ảnh, chẳng phải muốn tạo scandal à?

Lúc này, Lâm Phàm chuẩn bị nói rõ sự thật, dù không biết vì sao đối phương che mặt mình đi, có lẽ vì để bảo vệ mình nhưng mình là người trượng nghĩa. Đã xảy ra chuyện này sao có thể để một cô gái một mình gánh chịu, nếu muốn chửi phải chửi luôn cả mình mới phải.

“Người đàn ông trong hình là tôi, chỉ là bạn bè ngủ nhờ, vô cùng trong sáng, mọi người không cần đoán bậy bạ.”

Sau khi tin Weibo này vừa đăng, internet tiếp tục vỡ trận lần nữa.

Cư dân mạng chưa từng chê ít chuyện, chỉ cần có tin tức sẽ có bóng dáng của họ tham dự.

Từ khi ra mắt đến nay đã mấy tháng ròng nhưng Ngô Hoán Nguyệt chưa gây nên tai tiếng nào, vậy mà bây giờ có một tin tức chấn động, hơn nữa còn là scandal.

Nếu không xử lý tốt thì xem như rồi đời.

Bộ phận quan hệ xã hội của Vương Minh Dương nghĩ đủ mọi cách cũng không thể tìm được cách giải quyết nào thỏa đáng, chẳng lẽ tuyên bố mấy câu não tàn như thanh giả tự thanh, trọc giả tự trọc, chính nghĩa trong lòng người sao? Nếu dám nói vậy chắc sẽ bị người ta chửi không kịp vuốt mặt.

Đừng bao giờ coi thường trí thông minh của cư dân mạng, dù sự thật là vậy nhưng không thể nói qua loa như thế.

Đúng vào lúc này, Lâm Phàm đăng trạng thái lên làm internet bùng nổ trong nháy mắt.

Tập đoàn Đông Hán.

“Úi chà, anh hai của tôi ơi, cậu lại làm cái khỉ gió gì vậy hả? Cậu ra mặt thế này khiến chuyện ngày càng phức tạp rồi đó.” Vương Minh Dương thấy Weibo của Lâm Phàm, đầu đau như búa bổ, chuyện này rất khó giải thích, nói ra làm gì có ai tin?

Dẫn theo hai cô gái về nhà ở lại một đêm, đã vậy còn treo đồ lót ở ban công, ai dám tin đây?

Ngô Hoán Nguyệt ngồi bên cạnh nói: “Nếu không có cách nào giải quyết chuyện này, một mình tôi sẽ đứng ra tự chịu trách nhiệm mọi chuyện. Bây giờ anh Lâm đứng ra thừa nhận khác nào muốn bị người ta chửi chung với tôi?”

Vương Minh Dương xua tay: “Chúng ta tìm phương án dự phòng cho trường hợp xấu nhất đi, cho dù họ tin hay không thì sự thật vẫn là như vậy.”

“Nhưng mà…” Ngô Hoán Nguyệt còn muốn nói gì đó đã bị Vương Minh Dương ngăn lại: “Để xem tình hình thế nào đã, bây giờ đừng giải thích bất kỳ điều gì, càng cố gắng thanh minh thì câu chuyện sẽ càng đi xa hơn.”

Sau khi Anh Kim thấy Weibo của Lâm Phàm thì bỗng bật cười, bà ta không nghĩ thằng oắt con này ngu đến vậy, lúc này dám đứng ra thanh minh. Nó đang tưởng nó là ai hả?

Bây giờ bà ta là thiên hậu, có địa vị ở cao ngất trong giới giải trí nhưng vẫn bị cư dân mạng mắng chửi mỗi ngày như cũ. Nói thẳng ra, những người sống trong giới này ăn cơm của quần chúng, nếu quần chúng không còn ưa thích thì bọn họ chẳng còn đáng giá một xu.

Nên dù bị chửi thảm đến cỡ nào thì bà ta cũng không dám làm bất kỳ hành động phản kháng nào, chịu đựng mọi lời chê trách của tất cả cư dân mạng.

“Chị Anh, trước giờ thằng lỏi con này luôn cố tình nhằm vào chị, bây giờ bị quả báo rồi, đáng đời nó lắm.” Người quản lý hả hê nói.

Anh Kim cười lạnh: “Do nó tự động lên tiếng, cũng chẳng trách được tôi.”

Sau đó bà ta bắt đầu bấm điện thoại di động, chuẩn bị đăng một bài lên Weibo, nhất định phải khiến thằng lỏi này thân bại danh liệt bằng mọi cách, phải cho nó sống không nổi trên internet và cả ngoài đời nữa.

Đừng bao giờ coi thường sức mạnh quần chúng. Có lúc, một tiếng nói một hành vi đều gây ảnh hưởng không thể lường được, nhất là Lâm Phàm cũng là một người của công chúng, dám gây ra tin sốc thế này chắc chắn sẽ là đòn trí mạng.

Ít nhất là phong sát.

Đới Quân Dân vô cùng bực dọc, không nghĩ đến đối phương tự lộ thân phận, việc này khiến gã trở tay không kịp.

Tất nhiên bây giờ gã đã biết thanh niên kia là ai, chẳng phải là Lâm đại sư vô cùng nổi tiếng trên mạng hay sao?

Thân là chó săn, dĩ nhiên gã biết cách đẩy cho tin tức lên đến cao trào nên đã làm mờ gương mặt Lâm Phàm đi. Không phải gã cảm thấy Lâm Phàm là kẻ vô danh, cho rằng đây chỉ là một người bình thường mà ngược lại gã cho rằng người này rất nổi tiếng. Nếu để người khác nhận diện ngay thì quá phí phạm nên mới nghĩ ra việc sẽ phơi bày từ từ thân phận của người này, để giúp bản tin có thể hấp dẫn được nhiều độc giả hơn.

Nhưng gã nào ngờ, thằng cha này dám thừa nhận người bị làm mờ mặt chính là hắn.

Má nó, việc này không hợp lý chút nào.

Trong lòng Đới Quân Dân hơi khó chịu, nhưng không còn cách nào khác. Nếu đã muốn chết sớm thì để gã giúp siêu sinh mau hơn một chút vậy.

Chương 1167 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!