Virtus's Reader
Nhân Sinh Hung Hãn

Chương 1177: CHƯƠNG 1176: GẶP PHẢI ANH KIM

"Sai, sai lầm lớn rồi. Không phải nữ thần may mắn quan tâm đến cô, mà là anh Lâm cô đang quan tâm đến cô đó." Lâm Phàm da mặt rất dày, không khỏi tự kỷ một phen.

Ngô Hoán Nguyệt che miệng, cười không có một chút phong phạm minh tinh nào: "Anh Lâm tự kỷ quá. Nhưng trong suy nghĩ của tôi, anh chính là nam thần may mắn của tôi.”

"Nam thần à." Lâm Phàm sờ mặt mình, kiêu ngạo nói: "Cô khen làm tôi có chút trở tay không kịp nhưng cô cũng phải tiếp tục cố gắng, sau này trở thành cấp bậc Thiên Hậu. Khi tôi nói ra, cũng có thể có mặt mũi gấp mấy lần.”

"Nào có! Nhưng mà tôi sẽ cố gắng, vì để cho nam thần của tôi có mặt mũi hơn, tôi nhất định sẽ cố gắng." Ngô Hoán Nguyệt nắm tay, tự cổ vũ mình.

Hai người vừa dùng cơm, vừa tán gẫu.

Đối với Ngô Hoán Nguyệt, cô ta cảm thấy hôm nay là ngày vui vẻ nhất, bởi vì cô chưa từng ăn cơm một mình với Lâm Phàm, hôm nay chính là lần đầu tiên.

Lúc này, Lâm Phàm phát hiện ra cô nhóc Ngô Hoán Nguyệt này vẫn nhìn chằm chằm mình ăn gì, hắn nghi ngờ hỏi: "Làm sao vậy? Sao anh cứ nhìn chằm chằm vào tôi thế?”

"Anh Lâm, anh đừng nhúc nhích." Ngô Hoán Nguyệt mở miệng nói, sau đó rời khỏi ghế, trong tay cầm khăn giấy, chậm rãi đưa về phía gương mặt hắn.

Mà bởi vì bàn tương đối rộng nên Ngô Hoán Nguyệt phải đứng lên cúi người xuống.

Mặt đối mặt và cúi xuống, ngay lập tức phong cảnh có chút là lạ.

Trong khoảnh khắc khom lưng, cổ áo mở rộng ra, phong cảnh bên trong đột nhiên nở rộ ra.

Một vùng trắng như tuyết.

Sắc mặt Lâm Phàm hơi đỏ lên, cho dù hắn không muốn nhìn thì cũng đã thấy rõ ràng. Đồng thời một mùi hương đập vào mặt hắn, mái tóc dài buông xuống nương theo ánh đèn, lại khiến người ta có một loại cảm giác động tâm.

"Vừng dính vào miệng anh kìa." Ngô Hoán Nguyệt lau sạch vừng, sau đó ngồi xuống, sắc mặt cũng đỏ bừng. Đương nhiên là cô ta biết anh Lâm nhìn thấy cái gì nhưng cô ta nguyện ý để Lâm Phàm nhìn thấy.

Trong giới, khi tham dự các sự kiện, làm sao cô có thể không biết loại quần áo nào có thể mặc để trông quyến rũ hơn, nhưng mà cô cũng không muốn che chắn. Bởi vì cô ta chỉ muốn một mình Lâm Phàm nhìn thấy.

Mà quả nhiên, anh Lâm đã nhìn thấy lại còn thẹn thùng.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy anh Lâm xấu hổ đỏ mặt như vậy.

Không ngờ anh Lâm còn có một mặt như thế.

Lâm Phàm ho nhẹ một tiếng, ánh mắt chuyển sang bên cạnh, giả vờ như đang lấy đồ: "Hoán Nguyệt à, sau này đừng mặc quần áo có cổ áo quá rộng như vậy, không tốt lắm.”

Ngô Hoán Nguyệt nghe hắn nói như vậy, ánh mắt cũng như cười tủm tỉm thành hình trăng lưỡi liềm, sau đó nói nhỏ: "Nếu anh Lâm không thích, sau này em sẽ không mặc nữa.”

Lâm Phàm cảm thấy lời nói này của mình hình như có chút không thích hợp. Có vẻ như mình đang đứng trên phương diện bạn trai mà biểu đạt thứ mình không thích, điều này có hơi không thích hợp.

"Đừng, tôi chỉ đưa ra ý kiến thôi. Nếu cô thích, chỉ cần sau này chú ý đừng để lộ hết là được." Lâm Phàm nói.

Ngô Hoán Nguyệt cười tủm tỉm lắc đầu, không nói thêm gì. Chắc chắn cô ta sẽ không mặc loại quần áo này, bởi vì cô ta cảm thấy thật sự rất phiền phức, có thể dễ dàng lộ hết. Nhưng hôm nay là cô ta đặc biệt chuẩn bị để mời Lâm Phàm ăn cơm, cho nên mới cố ý mặc một bộ quần áo mà cô ta cho là đẹp nhất, cũng hấp dẫn nhất.

"Anh Lâm, em đi nhà vệ sinh một chút." Lúc này, Ngô Hoán Nguyệt đứng dậy nói.

Lâm Phàm gật đầu.

Nhà vệ sinh!

Sau khi Ngô Hoán Nguyệt đi vệ sinh nhẹ xong, đứng ở trước bồn rửa tay, nhìn mình trong gương, âm thầm tự khích lệ: "Cố gắng, cố gắng, đây là một khởi đầu rất tốt.”

Đúng lúc này, một bóng dáng xuất hiện khiến cô ta bất ngờ.

Anh Kim.

Ngô Hoán Nguyệt sửng sốt, cô không nghĩ tới Anh Kim lại đến Thượng Hải.

Điều này là không thể, không phải là Anh Kim đang ở thủ đô à? Đột nhiên, cô nghĩ đến một điều, đó là truyền hình Thượng Hải hình như đã tổ chức một cuộc thi ca hát, mời Anh Kim đến làm giám khảo.

Giá rất cao.

Có vẻ như lên đến 100 triệu.

Mà Lúc Anh Kim nhìn thấy Ngô Hoán Nguyệt, sắc mặt vốn coi như đang vui vẻ, trong nháy mắt trở nên âm trầm.

Bà ta và Ngô Hoán Nguyệt không có hận thù gì, nhưng thù của bà ta và cái tên kia rất lớn. Nhất là bức ảnh gần đây đang trở nên hot trên mạng.

Tuy rằng bà ta lại lên tiêu đề một lần nữa nhưng tiêu đề này cũng không phải bà ta đồng ý muốn lên.

"Hừ." Anh Kim hừ lạnh một tiếng, đứng rửa tay cạnh Ngô Hoán Nguyệt.

"Con người phải tự mình biết mình, đừng tưởng rằng có vài bài hát hay là có thể không để ai trong mắt. Cái vòng tròn này không phải cứ dựa vào bài hát là có thể nổi tiếng." Anh Kim bình tĩnh lẩm bẩm nhưng Ngô Hoán Nguyệt biết, lời này là đang nói cho cô nghe.

Dựa theo quy củ, những người đi sau như cô, khi nhìn thấy Anh Kim là phải gọi một tiếng đàn chị. Nhưng cô đứng về phía Lâm Phàm, biết rõ anh Lâm có thù với bà ta mà mình còn gọi đối phương đàn chị thì không phải là khiến anh Lâm mất hết thể diện hay sao.

Chương 1176 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!