Bây giờ vấn đề này đều đã kết thúc, họ còn muốn giữ mình làm gì? Hiện tại ngay cả hội trưởng Ngưu cũng tự mình tới đây, điều này càng làm cho Lâm Phàm không nghĩ ra.
Ông Ngưu bình tĩnh mở miệng nói: "Lâm lão sư, tôi đại diện cho hiệp hội cảm ơn anh vì hành động của anh trong khoảng thời gian ở hiệp hội. Tôi thật lòng cảm ơn anh! Tiểu Giang nói cho tôi biết anh có ý định rời khỏi hiệp hội, cho nên hôm nay đã tự mình đến gặp. Muốn dùng chút tài mọn này của mình muốn mời Lâm lão sư tiếp tục ở lại, không nên rời khỏi hiệp hội. Hiệp hội cần người làm việc thực tế như anh vậy.”
Lâm Phàm khách sáo mang ghế đến: "Ngưu hội trưởng, mời ngồi!” Ông Ngưu cười cười: "Tôi vẫn hy vọng Lâm lão sư có thể gọi tôi là ông Ngưu, xưng hô này thân thiết hơn.”
Lâm Phàm cũng cười nói: "Ông Ngưu, hiệp hội này cũng không có chuyện gì với tôi nữa. Ông xem, bây giờ tôi cũng có việc làm ăn của mình, còn có những nhân viên này chờ tôi nuôi sống. Ông thấy đấy, tôi đâu còn thời gian ở hiệp hội nữa đúng không?”
Lâm Phàm thật sự không muốn ở lại hiệp hội nữa, trong đó có quá nhiều vấn đề, không cẩn thận có thể chọc vào phiền toái. Vậy nên làm sao còn có thể tiếp tục ở lại chứ? Sớm ra khỏi sẽ sớm an toàn.
Ông Ngưu đương nhiên không thể thả Lâm Phàm rời đi, đồng thời ông cũng biết băn khoăn trong lòng Lâm Phàm: "Lâm lão sư, anh yên tâm! Nhân tài đặc thù thì xử theo lý đặc thù. Chỉ cần anh còn ở lại hiệp hội, anh có thể không đến nhưng hy vọng có thể treo tên anh ở hiệp hội. Nếu để cho người khác biết, ngay cả nhân tài như Lâm lão sư cũng rời khỏi hiệp hội, vậy hiệp hội còn không bị người ta đâm cột sống mà mắng sao?.”
Lâm Phàm xua tay: "Ông Ngưu, xin ông hiểu cho, tôi thật sự muốn rời khỏi. Dù sao thì tinh lực có hạn, căn bản không giúp gì được. Ý tốt của ông tôi luôn ghi nhớ, hơn nữa tôi tuyệt đối không có bất kỳ ý kiến gì với hiệp hội. Bởi vì hiệp hội có lão tiền bối như ông Ngưu đây quản lý tuyệt đối sẽ làm cho ấn tượng của người ngoài đối với hiệp hội phải thay đổi.”
Giang Phi đứng ở một bên không nói gì. Ông tin tưởng Ngưu hội trưởng nhất định sẽ dùng chân thành đả động Lâm lão sư. Người như Lâm lão sư, thật sự là hiệp hội đang thiếu.
Ông Ngưu nghiêm túc kéo tay Lâm Phàm: "Lâm lão sư, tôi biết hai con ngựa hại đàn là Quách Thần và Vương Vân Kiệt làm cho anh phiền lòng. Nhưng anh yên tâm, từ nay về sau tuyệt đối sẽ không có chuyện như vậy xảy ra. Huống hồ vị trí phó hội trưởng hiệp hội bây giờ đang bỏ trống, người đầu tiên tôi nghĩ đến chính là Lâm lão sư. Người mà tổng bộ đề cử với tôi, tôi không coi trọng ai, chỉ có Lâm lão sư mới là người tốt nhất trong lòng tôi.”
Lâm Phàm đều cảm giác ông Ngưu có thể đang tâng bốc mình quá đáng, đây là đang lấy lòng mình à?
Lâm Phàm thở dài: “Haizz! Ông Ngưu đã nói như vậy rồi, tôi còn có thể nói gì nữa đây? Vị trí phó hội trưởng này tôi tự biết năng lực của mình không đủ. Nhưng được ông yêu thương như vậy mà tôi còn cự tuyệt thì cũng không đúng lắm. Thôi, vậy thì treo tên tôi làm phó hội trưởng đi. Nếu có thời gian, tôi sẽ trở về xem một chút.”
Ông Ngưu cười…
Giang Phi nở nụ cười.
Lâm Phàm cũng nở nụ cười…
Danh tiếng phó hội trưởng, không cần thì phí, dù sao cũng không đi nữa.
Có một danh hiệu, sau này nói ra cũng có chút mặt mũi.
Giang Phi và hội trưởng Ngưu cùng rời đi.
Lần này hắn đã từ chối rồi nhưng đối phương lại nhiệt tình mời nên không thể từ chối thêm. Ngay cả chức vụ phó hội trưởng cũng đã lấy ra để nói thì hắn còn có thể nói thêm cái gì đây nên đương nhiên là đành đồng ý vậy.
Điền Thần Côn vui vẻ tiến lên: "Hội trưởng Lâm, sau này còn cần ngài chiếu cố nhiều hơn.”
Lâm Phàm bày ra vẻ mặt nghiêm túc: “Siêng năng làm việc nhé.”
Điền Thần Côn gật đầu khom lưng: " Hội trưởng yên tâm, tôi làm việc rất tốt, nhất định sẽ khiến ngài hài lòng. "
Lập tức hai người liếc nhau nhìn nhau rồi đồng thanh cười to.
“Thật ghê tởm… " Lúc này, giọng nói đầy phẫn nộ của Ngô U Lan truyền đến.
Lâm Phàm và Điền Thần Côn đang vui vẻ với nhau, lúc này nghe thấy giọng nói này thì nhất thời có chút nghi hoặc: "Làm sao vậy? "
Ngô U Lan nhìn điện thoại di động, trên mặt đầy phẫn nộ. Sau đó cầm điện thoại di động tới nói: "Hai người xem! Những người này làm thầy mà quá ghê tởm, thế mà lại làm ra loại chuyện này. Hiện tại lại còn dám lấy thư của luật sư ra nói trên mạng đều là bịa đặt, hơn nữa còn muốn truy cứu trách nhiệm của thủ phạm. "
“Đây là chuyện gì vậy? Để tôi xem!” Lâm Phàm nói.
Ngô U Lan phẫn nộ nói: "Tôi đã gửi liên kết cho anh rồi, chính là tin tức rất hot trên Weibo gần đây. "
Lâm Phàm và Điền Thần Côn cùng mở điện thoại di động ra rồi mở liên kết ra nhìn kỹ.
Điền Thần Côn nhìn không bao lâu thì đã lập tức thở phì phì quát: "Thật Cmn tức giận mà! Em gái xinh đẹp như vậy mà lại bị một tên chó già cưỡi… "
Lâm Phàm thì ngược lại, hắn bình tĩnh hơn rất nhiều. Nội dung này quả thật là khiến người ta rất tức giận.
Chương 282 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]