"Chú, dì, hai người xem! Con vừa nói mà người ta đã gọi điện tới rồi đây này."
Hai người nghe vậy thì nhìn wechat, thật đúng là có một video gọi đến.
Vương Minh Dương nhìn Lâm Phàm, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Có phải cậu lại đưa số điện thoại của người ta vào danh sách đen hay không?"
Tôi kéo cái lông gà …
Hắn choáng ngất, chuyện gì đang xảy ra vậy nè?
Rõ ràng có thể chấm dứt như vậy ấy thế mà anh lại ra chiêu này. Anh không khoe khoang sẽ chết hay sao?
Mẹ kiếp…
Bầu không khí tại hiện trường bởi vì Vương Minh Dương đột nhiên tung chiêu mà trở nên yên tĩnh dị thường.
Đinh đinh.
Tiếng chuông của của video wechat vẫn còn vang lên, Vương Minh Dương cũng không nghe máy mà nhìn về phía Lâm Phàm: “Có nhận hay không?“
Lâm Phàm nhìn Vương Minh Dương, khẽ chớp chớp mắt, bây giờ hắn không biết nên nói cái gì. Hắn phục rồi! Quả thật hắn không thể không bội phục thủ đoạn này của Vương Minh Dương, biện pháp gì anh ta cũng có thể nghĩ đến.
Không phải chỉ là xem mắt sao? Người ta không thích mình cũng chỉ là chuyện bình thường, mà hiện tại anh ta làm chuyện này, không biết đến cuối cùng mọi chuyện rồi sẽ ra sao.
Chỉ là hắn vẫn rất mong đợi, dù sao hắn cũng là người mà, có đôi khi cũng muốn được thổi phồng một chút.
Khi Lâm Phàm chuẩn bị mở miệng thì mẹ Lâm Phàm đã vội vàng nói: "Tiểu Vương, con mau nhận đi! Thằng nhóc này sao có thể kéo số điện thoại của người ta vào danh sách đen như vậy chứ? Thật sự là không tưởng nổi, lại còn để người ta tìm Tiểu Vương thì mới có thể tìm được con."
Hắn nhìn mẹ mình, cuối cùng hắn cũng hiểu được ý của mẹ hắn, đây rõ ràng chính là muốn xem một chút.
Lâm Phàm: "Mẹ… “
Sau đó lại ngậm miệng lại coi như mình không nói và cũng không có lời nào để nói. Chuyện này đã như vậy rồi thì hắn còn có thể nói cái gì? Quên đi! Cứ để cho bọn họ tự mình biểu diễn đi, hắn sẽ không xen vào.
Điện thoại kết nối.
Có một giọng nữ rất dễ nghe truyền đến từ trong video call.
"Anh Vương, anh Phàm đang ở đâu vậy? Em gọi điện thoại cho anh ấy nhưng lại không liên lạc được, có phải anh ấy lại kéo số điện thoại của em vào danh sách đen rồi không?"
Vương Minh Dương vừa định mở miệng thì lại thấy dì Lâm xua tay với mình, ý bảo anh ta đừng nói thật, sau đó nói: "Không phải! Điện thoại di động của cậu ta hết pin nên bây giờ đã tắt máy. Để anh đưa điện thoại cho cậu ấy, để anh ấy nói chuyện với em nhé."
Lâm Phàm nhìn thấy Vương Minh Dương đưa điện thoại di động tới thì trong lúc nhất thời cũng không biết có nên nhận lấy hay không.
Mẹ Lâm Phàm nói: "Còn không mau nhận đi… “
Lâm Phàm nhìn mẹ mình rồi lại nhìn Vương Minh Dương. Hắn nhận ra trên mặt Vương Minh Dương đang cười sáng lạn, cuối cùng hắn cũng đành nhận điện thoại di động, nhìn vào màn hình. Sau đó một câu cũng không nói, vẻ mặt đầy bình tĩnh.
Kiều Nguyệt Nguyệt: "Tại sao gần đây anh lại phớt lờ em như vậy?”
Lâm Phàm thấy khuôn mặt trong video thì lập tức sửng sốt, hình như người này có chút quen mắt.
Đột nhiên, hắn phản ứng lại, người này không phải là Kiều Nguyệt Nguyệt, nữ minh tinh nổi tiếng thường xuyên lên hot search trên Weibo sao? Vương Minh Dương này đang làm cái quái gì vậy? Sao lại chơi lớn như vậy, cuối cùng nên kết thúc như thế nào đây? Ui là trời!!!
Kiều Nguyệt Nguyệt: "Tại sao anh không nói chuyện? Có phải anh ghét em không? Nếu anh ghét em thì em có thể rời đi, tuyệt đối sẽ không quấy rầy anh nữa. Mỗi ngày em đều làm việc mệt mỏi như vậy, mỗi lần trở về đều muốn nói chuyện với anh một chút nhưng lần nào anh cũng đều không nghe điện thoại của em, hu hu… “
Nước mắt nói đến là đến, kỹ năng diễn xuất này đúng là không ai bằng, không hổ là minh tinh đang nổi tiếng. Không lấy được danh hiệu ảnh hậu thì quả thật là có lỗi với nước mắt này.
Bây giờ Lâm Phàm đã không còn lời nào để nói, điều này hắn nên nói như thế nào?
Chị Trần nghe thấy giọng nói trong video thì vẻ mặt có chút kinh ngạc, chuyện này…
Mẹ Lâm Phàm ngồi ở chỗ đó, chỉ vào Lâm Phàm, sau đó giáo huấn: ”Con gái nhà người ta đang nói chuyện với con, sao con không nói chuyện? Bị câm rồi sao? “
Kiều Nguyệt Nguyệt: "Là ai ở bên cạnh? Hôm nay có phải là anh đi xem mắt hay không? Tại sao anh lại đi xem mắt hả? Có phải cho rằng em không tốt hay không? Anh nói đi, em không tốt chỗ nào, em có thể thay đổi. Nếu anh không thích công việc của em thì em cũng có thể không làm… “
Lâm Phàm há miệng, hắn rất muốn nói một câu, mỹ nữ, chúng ta có thể đừng như vậy hay không? Sẽ xảy ra chuyện thiệt đó.
Mà đúng lúc này, mẹ Lâm Phàm đứng ở phía sau, sau đó vỗ đầu hắn một cái nói: ”Đưa điện thoại di động cho mẹ. “
Sống lưng của Lâm Phàm có chút lạnh nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của mẹ mình thì hắn cũng bị hoảng sợ, sau đó đưa điện thoại di động qua.
Vẻ mặt nghiêm túc của mẹ Lâm Phàm đột nhiên thay đổi thành vẻ mặt hiền lành, sau đó nói với video: "Con gái à, dì là mẹ của Lâm Phàm. Con đừng hiểu lầm, buổi xem mắt này là dì không đúng. Thằng nhóc này không nói với dì nên dì cho rằng nó còn đang độc thân, không tìm được bạn gái cho nên dì mới vội vàng cho nó đi xem mắt, con đừng trách dì nha."
Chương 376 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]