Đúng lúc này, chảo đã nóng, dầu bắt đầu nóng lên.
"Bây giờ cậu nhìn kỹ nhé! Đây là bước mấu chốt của món ăn này, nếu bước này không học được thì món ăn này về cơ bản cũng sẽ bị hủy." Lâm Phàm gắp một miếng đậu phụ bỏ vào chảo dầu.
Bạch Kha càng hết sức chăm chú nhìn.
Lâm Phàm chỉ vào đậu phụ đang ở trong dầu: "Cậu xem, đậu phụ ở trong chảo dầu, mặt ngoài dần dần biến thành màu vàng óng. Lúc này cậu phải chú ý đến lửa, không thể để đậu phụ quá lâu, cũng không thể để quá non, ánh mắt phải nhìn kỹ biến hóa ở bề ngoài. Được rồi! Lấy chảo lên!”
Lâm Phàm dạy dỗ cẩn thận, Bạch Kha học cũng chăm chú, Tiểu Yến ở một bên thì cẩn thận ghi chép.
Cho gừng hành gia vị vào chảo.
Cho một lượng nước ép cà chua vừa phải rồi xào nhanh.
Thêm nước.
Rút ra một lượng vừa phải.
Thêm dầu hào, đường và các nguyên liệu khác.
Các bước này có vẻ đơn giản, nhưng gia vị này cho thêm bao nhiêu giảm bao nhiêu cũng phải có nhiều kiến thức.
Nếu thầy không dạy thì cho dù đứng ở bên cạnh nhìn, cũng tuyệt đối không làm ra được loại hương vị này.
Bây giờ Bạch Kha rất biết ơn Lâm Phàm. Hắn hoàn toàn dạy hết các bước bên trong, thậm chí ngay cả gia vị thêm bao nhiêu cũng nói ra một cách chi tiết. Đây chính là nói hết tất cả tinh tuý của một món ăn.
Đậy nồi, vặn nhỏ lửa.
10 phút sau.
Một phần đậu phụ ra khỏi nồi.
Lâm Phàm lau tay: "Hai người có thể thử một chút, phải nhớ kỹ mùi vị này.”
Bạch Kha nhìn món ăn ngon trước mặt, bề ngoài tinh xảo, màu sắc diễm lệ, vị giác hoàn toàn không nhịn được. Cậu ta gắp đậu phụ lên, cắn một miếng, vẻ mặt đột nhiên thay đổi cực lớn.
Sau đó cậu ta không dám tin mà nhìn Lâm Phàm: "Cái này, quá ngon rồi…”
Bây giờ vẻ mặt mà Bạch Kha biểu hiện ra, giống y như khách hàng ăn bánh kếp của lúc trước vậy. Biểu tình như thế cũng làm quá rồi đó.
"Bà xã! Em nếm thử đi, thật sự là quá ngon!" Bạch Kha nuốt miếng đầu tiên, để phần còn lại cho Tiểu Yến.
Sau khi Tiểu Yến nhấm nháp, vẻ mặt cũng khiếp sợ nhìn Lâm Phàm.
Làm sao mà nó có thể ngon như vậy chứ?
Lâm Phàm: "Các bước vừa rồi mình làm, cậu đã nhớ kỹ chưa?”
Bạch Kha gật gật đầu: "Nhớ kỹ, nhưng mình muốn làm ra mùi vị này, chỉ sợ là rất khó.”
Lâm Phàm cười cười, đâu chỉ là khó mà là thực sự rất khó.
Hắn nhận được kiến thức bách khoa toàn thư nên hương vị làm ra tuyệt đối là ngon nhất thiên hạ. Hơn nữa hắn còn hoài nghi, để có được hương vị này thì còn cần sự cộng hưởng của bách khoa toàn thư nữa. Vốn hương vị đã là ngon nhất mà còn được bách khoa toàn thư gia tăng, vậy tất nhiên sẽ càng kinh thiên động địa rồi.
"Điểm bách khoa +1."
……
Sau khi Bạch Kha và Tiểu Yến nhấm nháp ‘đậu phụ hộp’, vẫn đang hồi tưởng lại hương vị đặc biệt kia còn sót lại trong khoang miệng, đây thật sự là hương vị khiến người ta sảng khoái.
Giờ phút này, bọn họ đã hiểu được 'đậu phụ hộp' này ngon đến cỡ nào và vì sao hai bàn thực khách tối hôm qua lại điên cuồng muốn ăn như vậy.
Bạch Kha tràn đầy tự tin, cậu ta tin rằng mình nhất định có thể làm ra được hương vị như vậy.
Lâm Phàm và Tiểu Yến đứng một bên, Bạch Kha thì bắt đầu thử làm 'đậu phụ hộp'.
Trình tự của món ăn này cũng không phức tạp, rất dễ nhớ. Nhưng trong mắt Lâm Phàm nếu Bạch Kha muốn khống chế hoàn toàn được thì chắc là phải thử rất nhiều lần.
Không lâu sau đó.
Tâm tình Bạch Kha rất hồ hởi: “Món 'đậu phụ hộp' của tôi làm xong rồi, mời hai vị sành ăn dùng thử."
Tiểu Yến nói: "Trông có vẻ còn kém hơn rất nhiều so với anh Lâm làm ra, chẳng đẹp chút nào."
Bạch Kha xấu hổ mỉm cười, sau đó nói: "Cái này nhìn không đẹp, thế nhưng không có nghĩa là nó không ngon, tin tưởng anh đi, cái này nhất định sẽ rất ngon đó."
Lâm Phàm nói: "Để cho Tiểu Yến thưởng thức đi, cô ấy là một thực khách, cô ấy đánh giá món ăn này sẽ khách quan hơn."
Tiểu Yến cầm đũa thưởng thức còn Bạch Kha thì chờ đợi.
"Đậu phụ có hơi cứng, hơn nữa vị này quá ngọt." Tiểu Yến nói. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt đầy mất mát của Bạch Kha lại có chút không nỡ, đành sửa lời: "Tuy nhiên cũng tạm được."
Lâm Phàm đứng một bên nói: "Tiểu Yến, cô đừng khen cậu ấy. Cái này ngon thì nói ngon, không ngon thì nói không ngon. Chúng ta bây giờ đang rèn luyện cho cậu ấy, không thể lừa gạt cậu ấy được."
Tiểu Yến sửng sốt, sau đó thì hiểu ra, lại thay đổi lời nói: "Không ngon, nó rất khó nuốt."
"A…" Bạch Kha cảm thấy rất thương tâm, đả kích này cũng quá lớn rồi: "Không ngon cũng đừng nói thẳng thắn như vậy, ít nhất phải cho chừa lại cho anh một chút tự tin chứ."
Lâm Phàm cười nói: "Được rồi, nói thật sẽ khiến người ta tiến bộ, giả tạo khiến người ta càng tự đại. Món ăn này của cậu, mình chưa ăn đã biết là hương vị gì, đậu phụ ở trong nồi quá lâu. Còn tôm và thịt lợn, lẽ ra phải cắt đều nhưng của cậu miếng này quá lớn, miếng kia lại quá nhỏ nên ảnh hưởng đến hương vị của món ăn. Đã thế gia vị lại để quá nhiều, phải chú ý đến khẩu vị của thực khách. Sốt cà chua cho vừa đủ là được rồi, cũng không phải chỉ ăn mỗi sốt cà chua, cho chua như vậy làm gì chứ?"
Chương 393 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]