Bây giờ thì Lâm Phàm đã hiểu.
Hóa ra vấn đề có liên quan đến hắn, sợ là bản tin trước đây đã bị bọn họ chú ý nên bây giờ đòi tăng tiền thuê cửa hàng.
Lâm Phàm nói: “Tôi cũng mướn cửa hàng, vì sao tôi không nhận được thông báo?”
Người thanh niên lắc đầu: “Không rõ, chúng tôi không nhận được thông báo.”
Các chủ cửa hàng xung quanh nói: “Ông chủ nhỏ, lưu lượng khách đến mua sắm tại phố Vân Lý tăng đều nhờ vào công lao của anh, chắc chắn bọn họ không dám tăng tiền thuê cửa hàng của anh nên bây giờ lôi cả đám tụi tui ra chém trước.”
Lâm Phàm nhìn mọi người: “Tất cả đều nhận được thông báo tăng tiền thuê mặt bằng à?”
Mọi người: “Đúng rồi, chúng tôi ai cũng nhận được.”
Lâm Phàm trầm mặc: “Mọi người có tính toán gì không?”
Lão Lương thở dài: “Tôi không chịu nổi giá thuê tiệm này nữa rồi. Tôi định đổi chỗ khác, không thuê ở đây nữa.”
“Ừ, ai bảo chúng tôi nắm đằng lưỡi làm gì? Ông chủ nhỏ, tôi cũng định đổi chỗ khác, sau này chúng ta không còn là hàng xóm.”
“Tui cũng vậy, dù đổi mặt bằng khác chưa chắc đã buôn bán được bằng ở đây nhưng tụi tui không để mặc họ ăn trên đầu trên cổ tụi tui được đâu.”
Lâm Phàm đưa tay, ra hiệu mọi người yên lặng.
Mọi người nhìn ông chủ nhỏ, không hiểu ý của hắn.
Bọn họ không muốn rời khỏi đây nhưng cũng không còn cách nào. Giá thuê cửa hàng tăng quá cao, họ không thể gồng gánh nổi.
Hắn rất tức giận với chuyện này. Muốn làm gì vậy chứ?
Lượng khách tăng lên thì tăng tiền thuê. Lúc không có khách thì sao không giảm xuống đồng nào? Nếu muốn chơi, được, ông chơi tới cùng.
“Tất cả mọi người đừng lo lắng. Tôi đã đến phố Vân Lý gần hai tháng. Trong khoảng thời gian này, tôi sống chung với mọi người rất vui vẻ, mọi người ở đây cũng quan tâm chăm sóc cho tôi rất nhiều. Nên nếu muốn đi, tất cả chúng ta cùng đi. Cho dù tiền thuê nhà của họ tăng lên trời cũng không liên quan một đồng một cắc đến chúng ta.”
“Thượng Hải thiếu gì nhưng không hề thiếu mặt bằng. Tôi có xem tin tức, có một khu phố thương mại sát vách chúng ta, hình như vừa mới xây xong. Chúng ta qua đó làm lại từ đầu để cho họ ngồi mơ ôm đống tiền thuê đi.” Lâm Phàm nói.
Mọi người nghe xong bỗng ngẩn cả đám. Bọn họ không nghĩ ông chủ nhỏ có thể nói ra một câu như vậy.
Xúc động.
Hưng phấn.
Có chủ cửa hàng rơm rớm nước mắt.
Bọn họ không nghĩ ông chủ nhỏ đứng về phía mình như thế.
Ba thanh niên cũng ngẩn người, hình như lớn chuyện rồi.
Còn đối với Lâm Phàm mà nói, đi đâu cũng vậy thôi. Dù việc tăng giá thuê vô lý này không áp dụng với hắn nhưng hắn không bao giờ thỏa hiệp.
Muốn đi thì đi, có gì phải sợ.
Mấy người muốn kiếm chuyện, ông đây mà sợ mấy người hay sao?
Thu hút khách hàng?
Không thành vấn đề.
Cùng lắm thì mai này hơi cực xíu thôi, mỗi ngày hai mươi phần bánh kếp là được.
Còn sợ không có khách à?
Ba người thanh niên chỉ là nhân viên bình thường, làm việc theo sự chỉ bảo của cấp trên đến thông báo giá thuê mặt bằng cửa hàng tăng lên gấp đôi cho nhóm chủ cửa hàng tiện thể bắt chủ cửa hàng phải ký tên đồng ý lên hợp đồng. Vốn tất cả đều diễn ra thuận lợi, dù có chủ tiệm không đồng ý nhưng không quá nhiều, không chịu thì cứ cút xéo, không việc gì phải van nài họ ở lại.
Bọn họ biết cửa hàng của Lâm đại sư, hơn nữa Lâm đại sư hỏi họ lý do vì sao không tăng giá thuê của cửa hàng của anh ta, thật ra họ biết lý do nhưng không nói ra được.
Lượng khách hàng mua sắm trên phố Vân Lý thật ra khi có khi không, bọn họ đã quên con phố này từ lâu. Không ngờ gần đây có tin tức lượng khách hàng đến phố Vân Lý tăng đến 200% so với quá khứ. Đây là khái niệm gì? Đơn giản là khủng bố có biết không?
Các quản lý lập tức bàn bạc thống nhất, quyết định tăng gấp đôi giá thuê của các cửa hàng trừ cửa hàng của Lâm đại sư. Dù sao cửa hàng của Lâm đại sư là yếu tố then chốt trong phố Vân Lý, trừ khi đầu bị chập mạch mới đụng vào cửa hàng của Lâm đại sư.
Cái cửa tiệm nhỏ bé mà có thể vực dậy cả một con phố kinh doanh là điều không tưởng, tuy nhiên sự thật đã rành rành trước mắt, muốn không tin cũng không được. Do đó họ đã đi đến quyết định kế hoạch trong tương lai.
Những chủ cửa hàng kia chắc chắn không đồng ý, nhưng họ không đồng ý thì sao kia chứ, bây giờ giá thị trường của phố Vân Lý đã khác xưa rồi.
Lâm Phàm nhìn ba người thanh niên: “Về nói cho sếp các người biết, bảo hắn ta mang theo hợp đồng đến ký thanh lý hợp đồng. Chúng tôi dọn đi ngay.”
Ba thanh niên hoang mang nhìn Lâm đại sư, nãy giờ bọn họ không thể chen ngang một chữ nào, chuyện này không còn nằm trong khả năng quyết định của họ nên đành phải về báo tình hình tại đây cho quản lý.
Việc này khác hoàn toàn so với kết quả mà họ đã thảo luận.
Việc không liên quan đến mình thì sẽ mặc xác nó. Trong đầu họ có một suy nghĩ, không tăng giá thuê của Lâm đại sư sẽ giúp Lâm đại sư cảm thấy rất có thể diện, họ nào ngờ Lâm đại sư lại đứng chung một phe với những chủ tiệm này, điều này thật sự không đúng kịch bản.
.
Chương 432 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]