Virtus's Reader
Nhân Sinh Hung Hãn

Chương 601: CHƯƠNG 600: LÉN LÚT CHỮA BỆNH (1)

Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook

Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ

--------------------------

Đây là bệnh viện, ông lão cũng không sợ. Sau đó gật đầu đi theo Lâm Phàm rời khỏi nơi này.

Ông lão nhìn Lâm Phàm, cẩn thận hỏi: "Cậu thật sự không cần tiền sao? Nếu cậu đòi tiền thì tôi sẽ không chữa nữa."

"Không cần tiền!" Lâm Phàm nói.

Vẻ mặt vốn cảnh giác của ông lão bỗng nở một nụ cười: “Không cần tiền thì được! Số tiền hiện tại của tôi sẽ để lại cho vợ tôi. Nếu tôi chết, bà ấy cũng có thể có tiền để đến ở viện dưỡng lão. Như vậy thì tôi cũng không phải lo bà ấy sẽ không có ai chăm sóc."

Lâm Phàm cười nói: "Đừng lo lắng! Nếu ông tin tưởng tôi, tôi sẽ để ông có thể tự mình chăm sóc vợ mình, nhưng vẫn là câu nói kia, đừng nói với bất cứ ai!"

Ông lão gật đầu: “Vì sao lại không nói?”

Lâm Phàm lắc đầu đáp: “Chuyện này không nói nữa, trước tiên để tôi khám bệnh cho ông! Nếu thấy ổn rồi thì cũng đừng nói cho người khác biết, còn nếu ông không ổn thì có thể nói với người khác.”

"Ừm! Tôi cũng nghĩ như vậy." Ông lão nói.

Nghe vậy, Lâm Phàm liếc nhìn ông lão. Hắn không ngờ ông lão này rất có ý nghĩ.

Đi đến một nơi vắng vẻ.

Lâm Phàm đưa thuốc cho ông lão: “Uống đi."

Ông lão ngửi ngửi, sau đó không chút nghĩ ngợi uống một ngụm: “Có chút đắng, cũng có chút ngọt."

Lâm Phàm lấy ngân châm dùng một lần ra, sau đó hắn sờ lên thân ông lão. Hắn dựa vào kiến thức trong đầu để biết nên sử dụng phương pháp nào để điều trị.

Cầm một cây ngân châm trong tay, đột nhiên hắn cảm thấy cây ngân châm trong tay có chút khác thường, dường như có một cỗ lực lượng kỳ dị khó giải thích được.

“Đây chính là hỗ trợ thần bí của bách khoa toàn thư hay sao?” Trong lòng Lâm Phàm thở dài. Cái này giống như bánh kếp vậy, có thể làm người ta không thể kiềm chế được mà mê mẩn.

Cây kim nhắn vào một huyệt đạo, trong nháy mắt ông lão nhẹ thở ra một hơi.

Lâm Phàm hỏi: “Như thế nào? Không thoải mái sao?"

Ông lão lắc đầu: “Không phải! Mà là bởi vì nó quá thoải mái rồi! Khi cậu đâm xuống, tôi cảm thấy có một luồng nhiệt đang di chuyển.”

“Phải không?” Lâm Phàm không biết rõ chuyện này là như thế nào. Nếu như không có bách khoa toàn thư bổ trợ thêm thì phương pháp này chính là phương pháp điều trị chính xác, nhưng bây giờ có bách khoa toàn thư bổ trợ nên hắn cảm thấy có thể sẽ có một số đã thay đổi.

Ông lão khẽ lắc người: “Thật thoải mái, nhưng bụng hơi chướng."

Lâm Phàm nói: “Đây là hiện tượng bình thường, chứng tỏ biện pháp này có hiệu quả."

Ông lão không biết chuyện gì xảy ra nhưng ông ấy cảm thấy sau khi cơ thể mình bị châm thì như được tiêm thuốc, đột nhiên cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Cảm giác đau đớn trước đó cũng đột nhiên biến mất, thậm chí còn dễ chịu hơn cả khi uống thuốc giảm đau.

Lúc này từng đợt từng đợt ngân châm đâm xuyên qua thân thể của ông lão. Trên lưng và bụng của ông lão dần dần xuất hiện từng giọt mồ hôi. Những giọt mồ hôi này từ trong lỗ chân lông chảy ra nhưng cũng không có trượt xuống mà nó phân bố dày đặc ở trên người ông.

Nửa giờ sau.

Lâm Phàm rút tất cả những chiếc ngân châm được cắm trên cơ thể của ông lão ra, rồi gói chúng lại và ném chúng vào thùng rác ở bên cạnh.

Đối với Lâm Phàm, đây chỉ là nửa giờ điều trị nhưng đối với ông lão mà nói thì đây lại giống như trận chiến giành lại sự sống. Nếu không phải chân đạp đất thì ông ấy tưởng như mình đang bay luôn rồi.

“Xong rồi sao?” Trong đôi mắt nhỏ của ông lão lộ ra vẻ phấn khích.

Ông tuy già nhưng cũng không ngu. Ông có thể cảm giác được phương pháp này có ích hay không. Tuy rằng trước đó ông có thể tự do đi lại nhưng thân thể lại yếu ớt. Hơn nữa có bộ phận vẫn còn đau, cho dù uống thuốc giảm đau thì vẫn đau như thường.

Nhưng bây giờ, nỗi đau thể xác đã biến mất nên tinh thần trở nên cực kỳ tốt.

"Không nhanh như vậy đâu! Sáng mai chín giờ, chờ tôi ở chỗ này." Lâm Phàm đứng dậy nói.

Sau lưng ông lão lấm tấm mồ hôi. Quần áo vừa bỏ xuống đã lập tức ướt sũng như vừa đi tắm xong, nhưng đối với ông lão mà nói, tâm trạng lúc này thật sự rất rất tốt.

Khi ông lão đang định cảm ơn Lâm Phàm thì lại thấy hắn đã rời đi.

Sau khi ông lão trở về, ông cảm thấy toàn thân đều rất thoải mái, trong thân thể có một loại cảm giác nói không nên lời.

Các y tá ở quầy phục vụ nhìn thấy ông lão thì hơi kinh ngạc, trong đó có một nữ y tá nhìn chằm chằm vào ông lão: “Ông ơi, khí sắc của ông tốt hơn lúc trước rất nhiều rồi đấy ạ!”

Lúc này ông lão toàn thân sảng khoái, vẻ mặt đầy cười nói: “Phải không? "

Tuy rằng ông lão có thể cảm nhận được nhưng bây giờ nghe được từ miệng y tá thì tâm trạng của ông lão cũng rất tốt, sau đó cười nói: "Chắc chắn là bệnh này đã khỏi rồi!"

Y tá cười gật đầu nhưng trong lòng lại rất xót xa. Các cô đều biết ông lão mắc bệnh gì, bệnh này căn bản không thể chữa khỏi. Các cô không nói kết quả khám bệnh cho ông lão chính là sợ trong lòng ông lão suy nghĩ không thông.

Chương 600 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!