“Đương nhiên là thật rồi! Tôi cho anh xem!” Ngô U Lan mặc váy, lúc này tay nắm vào váy muốn vén váy lên. Đùi trắng bóng đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt của Lâm Phàm.
Lâm Phàm nhất thời vui vẻ nói: “Thật không vậy? Để tôi xem xem nào!” Sau đó làm bộ giống như là sẽ cẩn thận xem xét.
Ngô U Lan đỏ mặt, thè lưỡi: “Nằm mơ đi! Tôi sẽ không cho anh xem đâu!”
“Ha ha!” Lâm Phàm mỉm cười.
Rất nhanh, xe đã đến nơi Ngô U Lan ở: “Lên đi, chú ý an toàn đó!” Ngô U Lan nhìn Lâm Phàm: “Anh không đưa tôi lên sao? Ở đây rất nguy hiểm, nếu như gặp biến thái thì phải làm sao đây?”
Lâm Phàm xua xua tay nói: “Mau lên đi, mới bảy giờ biến thái còn chưa đến đâu, bây giờ trời vẫn còn chưa tối nữa!”
Ting ting!
Đúng lúc này, điện thoại di động kêu lên.
Ngô U Lan liếc nhìn một cái, trong lòng lẩm bẩm, con bé này sao lại gọi điện thoại đến.
Lâm Phàm nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi đến là của Ngô Hoán Nguyệt thì lắc đầu bất đắc dĩ, cuộc điện thoại này đến thật đúng lúc.
“Sao không lên nhà đi?” Lâm Phàm tạm thời không nghe điện thoại. Phòng ngừa xuất hiện tình huống không thể đoán trước được, hắn lại không phải là tên ngốc đương nhiên biết là sẽ xảy ra chuyện gì.
Điều này làm cho hắn rất phiền não, có lúc người ưu tú quá mức, đối với phụ nữ mà nói giống như độc dược trí mạng. Người như mình có vẻ đẹp trai, lại còn có học thức thì đối với nữ giới đương nhiên là có lực hấp dẫn rất lớn rồi.
Vì vậy đây chính là lý do Lâm Phàm không dám tùy tiện thoát ế, nếu thoát ế thì đây không phải là không cho các em gái khác cơ hội hay sao, chuyện này đối với người khác mà nói đúng là có chút không công bằng không phải sao? Chắc chắn là không công bằng rồi!
Có điều nói trắng ra thì vẫn là do trong lòng mình chưa có chuẩn bị tốt, dù sao bây giờ vẫn còn trẻ thì vội cái gì?
Hôn nhân là nấm mồ của tình yêu, câu nói này có thể trở thành câu chân lý thì chắc chắn có đạo lý của nó.
Ngô U Lan giả vờ nói: “Ngồi lâu quá chân tê rồi, anh cứ nghe điện thoại đi tôi không sao đâu, đợi chân bớt tê tôi sẽ đi lên!”
“Đệch!” Lâm Phàm muốn chửi bậy. Cô muốn nghe lén thì nói luôn đi, còn bày đặt nói tại ngồi lâu mà tê chân. Từ viện phúc lợi trẻ em đến đây lộ trình cũng chỉ có 30 phút mà thôi, cuối cùng hắn cũng hết cách chỉ có thể nghe điện thoại.
Điện thoại vừa kết nối, lập tức truyền đến giọng nói ngọt ngào của Ngô Hoán Nguyệt.
“Anh Lâm, album mới ra mắt rồi!”
Trong lòng Lâm Phàm vui vẻ chúc mừng. Trước đây vội vàng muốn ra album là vì nhiệm vụ, nhưng bây giờ nhiệm vụ đã hoàn thành rồi nên hắn cũng không để trong lòng. Có điều bài hát cũng phát hành rồi, mình đương nhiên cũng phải nói lời cảm ơn tử tế.
Ngô U Lan không nói một câu nào, giả vờ xoa xoa chân nhưng lại vểnh tai lên âm thầm nghe lén.
Lâm Phàm đang nghe điện thoại thấy cảnh này không nhịn được cười. Chiến tranh giữa phụ nữ và phụ nữ đúng là rất kịch liệt, cũng không phải là đơn giản như trong tưởng tượng.
Trong điện thoại, Ngô Hoán Nguyệt cười rất tươi, nói: “Anh Lâm! Cảm ơn anh khoảng thời gian qua đã giúp đỡ tôi! Vì vậy tôi muốn mời anh đến nhà tôi, tôi muốn tự tay vào bếp để cảm ơn anh!”
Lâm Phàm nghe thấy đến nhà cô ấy thì lập tức cảm thấy có chút gì đó sai sai, chẳng nhẽ là muốn chuốc say sau đó trói hắn lên giường thành hình chữ nhân (人). Khiến mình một chút hành động phản kháng cũng không làm được, cứ như vậy bị Ngô Hoán Nguyệt làm thịt.
“Chuyện này…chuyện này!” Lâm Phàm một bên nghe điện thoại, một bên nhìn Ngô U Lan. Mà lúc này sắc mặt Ngô U Lan vẫn nở ra nụ cười, ánh mắt vẫn cười thành hình trăng lưỡi liềm nhưng trong lòng như sắp khóc rồi. Nói chuyện thì thôi đi vậy mà lại còn muốn rủ người ta đến nhà, chuyện này chắc chắn là một cái bẫy rồi.
“Hoán Nguyệt, tôi có thể cùng Lâm đại sư đến không?” Ngô U Lan bỗng nhiên lên tiếng.
Đầu bên kia điện thoại, Ngô Hoán Nguyệt nghe thấy giọng nói nữ truyền đến từ bên trong điện thoại, cảm thấy giọng nói này có chút quen t thuộc. Sau đó không cần nghĩ cũng biết là ai rồi, trừ Ngô U Lan ra thì còn có thể là ai nữa chứ.
Cô tức giận đến sắp khóc, bản thân tại sao lại gọi điện thoại vào lúc này cơ chứ, hành động bí mật của mình vậy mà lại bị Ngô U Lan nhìn thấu.
Nhưng bây giờ lời cũng nói ra rồi, nếu như không cho cô ta đi theo chắc chắn là sẽ có chuyện, nhưng nếu cho cô ta đi theo thì lại lòi ra một cái bóng đèn cực lớn. Cuối cùng Ngô Hoán Nguyệt cũng cắn răng nói: “Được! Được chứ!”
Lâm Phàm bất lực lắc đầu, chuyện này cứ để mấy người phụ nữ các người tự chơi với nhau đi. Anh đây chính là người đàn ông trong truyền thuyết, một người đàn ông mà mọi người vĩnh viễn không có được.
Ngày hôm sau!
Đối với Lâm Phàm mà nói thì đây là ngày trời yên biển lặng nhưng đối với giới âm nhạc mà nói thì đây là một cảnh vô cùng kinh thiên động địa.
Chương 634 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]