Phòng nghiên cứu của học viện Trung Y Số 1 Thượng Hải.
Điện thoại của Triệu Minh Thanh vẫn luôn reo lên, ngay từ đầu là bạn bè gọi tới cho đến bây giờ thì sở y tế cũng gọi tới. Còn có người của Hiệp hội y học cổ truyền Trung Quốc gọi tới.
Lúc mới đầu ông ta còn nghe điện thoại, về sau không thèm nghe nữa. Mặc kệ là điện thoại của ai, làm phiền ông ấy nghiên cứu chế tạo phương thuốc quả thực là lãng phí thời gian.
Hiện tại, tên tuổi của hai thầy trò ở thế giới bên ngoài đã hoàn toàn bị bêu xấu.
Đối với việc nằm không cũng bị trúng đạn, Lâm Phàm cũng chỉ có thể biểu thị sự thán phục.
Buổi tối!
Tin tức trên mạng đã liên lụy đến thực tế.
Sau khi Triệu Minh Thanh về đến nhà, toàn bộ con cái ngồi trên ghế sô pha dường như là đang đợi cha trở về. Khi Triệu Minh Thanh xuất hiện trong tầm mắt của mọi người, Triệu Lực Hành thân là anh cả nên bây giờ nếu anh ta không nói lời nào thì còn có thể đợi ai nói nữa.
Mấy anh em đều dồn ánh mắt nhìn về phía anh cả, chuyện này cần anh cả ra trận. Bọn họ thân phận nhỏ bé đứng một bên làm nhân viên dự bị ủng hộ tinh thần mà thôi.
Hơn nữa anh cả tài giỏi hơn so với bọn họ, địa vị cũng cao hơn. Ở bên ngoài anh cả địa vị cách biệt, trong nhà trừ cha ra cũng là anh cả có quyền lên tiếng nhất.
Triệu Minh Thanh bận cả ngày cũng có chút mệt nhưng ông ta mệt mà cảm thấy rất xứng đáng. Đi theo lão sư một khoảng thời gian ông ta cảm thấy bản thân giống như thay da đổi thịt học được những kiến thức trước đây chưa từng học được.
Khi về đến nhà nhìn thấy các con đều ở nhà ông ta cũng liếc mắt nhìn, trong lòng còn có chút tức giận. Mấy đứa con này lần trước phá hỏng việc bái sư của ông, hiện tại ông vẫn còn ghi nhớ trong lòng. Làm cha đương nhiên không thể có lòng dạ hẹp hòi, thế nhưng chuyện bái sư vốn là chuyện quan trọng. Nếu như mấy đứa này không phải là con của mình thì tâm lý muốn đánh chết chúng đều có.
Triệu Lực Hành im lặng một lúc lâu, đối mặt với việc cha không nói một lời nào mà dự định đi vào thư phòng, anh ta lập tức đứng lên nói: “Cha…”
Triệu Minh Thanh nhíu mày nói: “Có chuyện gì vậy? Mấy đứa sao có thời gian mà trở về nhà rồi?”
“Chuyện trên mạng bọn con đã biết rồi, chuyện này gây ồn ào tương đối lớn, có không ít lãnh đạo gọi điện thoại đến hỏi con. Cha à, con không biết cha đang làm cái gì nhưng có những chuyện cần phải chú ý đến sự ảnh hưởng.” Triệu Lực Hành nói.
Bà Triệu ở bên cạnh nhíu mày nói: “Lực Hành!” Bà dường như là đang trách cứ, muốn nhắc nhở con trai nói chuyện với cha có chừng có mực.
Nhưng chủ yếu là vì Triệu Lực Hành bị chuyện này làm cho tâm trí rối bời, anh ta cũng lo lắng cha thực sự làm chuyện gì đó trái pháp luật. Không phải là anh ta không tin cha mình, mà là từ sau khi cha bái người trẻ tuổi kia làm thầy thì thường xuyên trong trạng thái thất thần. Cả ngày nhốt mình trong thư phòng cũng không biết là làm cái gì.
Mà thân phận địa vị của anh ta đủ để có thể điều tra mọi thứ thông tin về Lâm đại sư, nhưng kết quả điều tra lại khiến anh ta chỉ biết nhướng mày cảm giác không thể tưởng tượng nổi.
Bánh kếp, quốc thuật, bói toán, thể thao, mở khóa… làm cho anh ta cảm thấy có vấn đề.
Khi một người thể hiện quá mức trâu bò như thế, không phải là nói rõ hắn thực sự rất trâu bò. Mà là nói lên trong đó nhất định là có vấn đề, đây cũng là suy nghĩ trong lòng của Triệu Minh Thanh.
Triệu Minh Thanh nhìn con mình rồi nói: “Chuyện của cha không cần mấy đứa quản. Mấy đứa tự lo tốt việc của mấy đứa là được rồi!” Sau đó thì đi lên tầng, không muốn nói nhiều. Bây giờ trong lòng ông ta cũng rất kích động, phương thuốc nghiên cứu đã chế tạo thành công. Hơn nữa đây là dưới sự chỉ dẫn của lão sư mới nghiên cứu chế tạo ra được. Chuyện này đối với ông ta mà nói giống như là một chuyện lớn, làm cho tâm tình ông không cách nào kiềm chế được, hận không thể lập tức nói cho mọi người biết được điều này.
Nhưng lão sư nói rồi, chuyện này phải từ tốn không phải vội cũng không cần kích động, cứ từ từ chậm rãi giải quyết từng bước từng bước một. Bởi vậy ông ấy mới che giấu niềm vui trong lòng, chỉ chờ đến ngày mai sẽ thẳng thừng tuyên bố ra.
Triệu Lực Hành bỗng hét lên: “Cha! Chuyện này đã không phải là chuyện của một mình cha, mà là chuyện của cả nhà chúng ta nữa. Cha có biết bên ngoài chúng con bị mọi người nói như thế nào không? Chuyện đó cha có biết không?”
“Ha ha!” Triệu Minh Thanh cười lạnh một tiếng rồi nói: “Để ý lời của người khác nói? Vậy được, mấy đứa đoạn tuyệt quan hệ cha con với cha đi, cha tuyệt đối không trách mấy đứa cũng không liên lụy đến mấy đứa!”
Bà Triệu, nghe thấy câu này thì sửng sốt: “Ông già, ông đang nói cái gì vậy?”
Triệu Lực Hành nói: “Cha! Rốt cuộc cha làm sao vậy? Chẳng lẽ tên nhóc kia cho cha ăn bùa mê thuốc lú gì rồi sao? Bây giờ con sẽ cho người đi tìm hắn, xem rốt cuộc hắn có lai lịch như thế nào!”
“Mày dám!” Đột nhiên sắc mặt Triệu Minh Thanh đỏ ửng lên, lồng ngực nặng trĩu hơi thở có chút khó khăn nói: “Nghịch tử! Tao nói cho mày biết, nếu như mày dám, tao sẽ đánh gãy chân mày!”
Chương 701 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]