Trên các diễn đàn lớn và trên các bài viết, vô số cư dân mạng đã tham gia vào khu bình luận.
“Mẹ nó! Thông tin hôm qua nổi quá rồi. Lúc đó khiến rất nhiều người phẫn nộ, thậm chí có người còn moi ra được số điện thoại gia đình của đối phương, liên tục thay phiên nhau oanh tạc, không ngờ rằng chuyện hôm nay lại hoàn toàn bị đảo ngược.
“Thật hay không vậy, Trung Y thực sự lợi hại như vậy sao? Nghiên cứu điều chế thành công cả phương thuốc trị chứng chán ăn luôn hay sao?”
“Chắc không giả được đâu, hiệp hội y học cổ truyền chính thức chúc mừng rồi, trên các trang web chính thức cũng đã tiến hành giải thích rồi. Nếu như là giả vậy coi như là chơi lớn rồi đấy!”
“Trâu bò! Một tiếng hót vang khiến cho người ta kinh hãi, trong ấn tượng của tôi thì Trung Y cơ bản không khác gì có cũng như không, không ngờ rằng vậy mà lại thấy được những tin tức như vậy!”
“Chuyện này tôi vẫn luôn quan tâm, lúc đó tin tưởng lão Trung Y Triệu Minh Thanh có thể nghiên cứu chế tạo ra phương thuốc chỉ có duy nhất một người. Đó chính là Lâm đại sư của phố Vân Lý, có điều lúc đó anh ta cũng bị cư dân mạng ném đá. Hiện tại Lâm đại sư đang trút giận ở trên Weibo chửi bọn họ. Bây giờ không một ai dám mắng lại, bọn họ đều chột dạ!”
“Người tầng trên kia, có chuyện nó nữa sao? Nếu là tôi, tôi chắc chắn sẽ tiếp tục chửi lại. Không phải chỉ là bị vả mặt thôi sao, có gì đặc biệt hơn người cơ chứ.”
“Người trên lầu kia, anh không hiểu rồi, người hâm mộ của Lâm đại sư đều là thành phần không não. Loại chuyện như này đã xảy ra nhiều lần rồi, đại bộ phận người hâm mộ của Lâm đại sư đều là loại tay nhanh hơn não. Anh không bệnh cũng chửi, anh hết bệnh cũng chửi, thích thì chửi, cam đoan nếu không chửi thì không lấy tiền. Hơn nữa còn sẽ chủ động nhận sai, trong đó có một người có ID là Woa cái gì… đó dễ thương gì đấy, người này nhắn vào Lâm đại sư nếu lấy mắng chửi hơn 100 lần, đúng là khủng bố.”
“Quá trâu! Có người hâm mộ như vậy cũng là quá tội nghiệp rồi!”
“Trung Y vùng dậy! Thật uy vũ!”
“Được rồi! Còn vùng dậy, uy vũ nữa chứ. Mặc dù thực sự là rất ngầu nhưng vẫn không thay đổi được hiện trạng!”
…
Phố Vân Lý.
Khi Lâm Phàm đến cửa hàng, trước cửa đã có một nhóm thanh niên lặng lẽ dựng cầu thang, đem theo chất tẩy rửa trèo lên bên trên rửa sạch biển hiệu.
Các ông chủ của cửa hàng xung quanh cũng đang tụ tập ở đó.
“Hắc hắc! Mọi người xem đám nhóc con đang rửa biển hiệu cho Lâm đại sư này. Xem ra biển hiệu của Lâm đại sư chính là do bọn họ làm dơ rồi!”
“Chuyện này gọi là cái gì ta? Ừm, gọi là chuyện ông chủ nhỏ làm chắc chắn là có đạo lý trong đó!”
“Haizz, người mù quáng mãi mãi quá dễ dàng để tin tin tức trên mạng!”
…
“Ông chủ nhỏ!” Những ông chủ cửa hàng chào hỏi với Lâm Phàm.
Lâm Phàm mặt lộ ý cười, gật đầu rồi nhìn về phía những thanh niên trẻ tuổi hỏi: “Mọi người đang làm gì vậy?”
Một thanh niên trong đó có chút xấu hổ nói: “Xin lỗi Lâm đại sư, là do chúng tôi kích động quá!”
“Biển hiệu nhà tôi là do các cậu ném trứng gà vào sao?” Lâm Phàm hỏi.
Mọi người xấu hổ gật đầu: “Đúng!”
Lâm Phàm cũng không so đo với bọn họ, sau đó rồi: “Lau cho sạch sẽ đi! Người trẻ tuổi không nên kích động như vậy, không nên dễ dàng nghe lời của người khác. Bây giờ biết hậu quả rồi, trong lòng có đau không?”
“Đau!” Đám thiếu niên xấu hổ gật đầu. Hôm trước ném trứng còn cảm thấy vô cùng sảng khoái, cảm giác bản thân là siêu nhân, là người chính nghĩa. Nhưng hôm nay mới phát hiện đám người bọn họ giống như là lũ ngốc vậy.
Có điều bọn họ dám làm thì dám chịu, đây là thế kỷ hai mươi mốt rồi, là thời đại tốt nhất cho người trẻ tuổi.
Lâm Phàm vui vẻ gật đầu: “Lau cho sạch đi, chỉ cần lau sạch sẽ thì tôi sẽ tha thứ cho mấy cậu. Dù sao các cậu cũng còn nhỏ, không nhìn thấy những thứ tăm tối ở trên mạng!”
Khi nói đến những lời này thì giọng điệu hắn cũng cảm thán rất nhiều.
Nhưng bản thân hắn vốn cũng rất trẻ, còn nói người khác là trẻ con như vậy đúng là nghe có chút kỳ lạ.
Có điều lúc này bọn họ còn có thể nói cái gì?
Bản thân phun shit người ta như thế nào thì tự mình phải từng ngụm ăn trở về nha.
Điện thoại gọi đến.
“Lão sư, bây giờ chúng ta phải làm sao đây?” Triệu Minh Thanh hiện giờ có chút hoang mang. Dưới sự giúp đỡ của lão sư ông đã thành công nghiên cứu và chế tạo ra phương thuốc chữa chứng chán ăn, đối với ông mà nói không kích động thì là giả. Bây giờ ông phát hiện y học cổ truyền vốn cũng có thể lợi hại như vậy, cũng có thể khắc phục những vấn đề khó. Mà phát sinh tất cả chuyện này cũng là do bản thân ông may mắn gặp được một vị lão sư tốt.
Lâm Phàm hỏi: “Ông không mệt à?”
“Mệt?” Triệu Minh Thanh có chút kinh ngạc nói: “Lão sư! Bây giờ tôi không mệt chút nào thậm trí có chút kích động!”
Lâm Phàm bất đắc dĩ lắc đầu: “Được rồi! Ông cứ ở nhà nghỉ ngơi cho tốt đi! Tôi nghĩ chuyện của ông chỉ mới vừa bắt đầu. Nhớ kỹ! Cho dù là người già hay người trẻ, lúc cần giả vờ thì vẫn phải giả vờ, cứ ngồi trong nhà, bình thản thôi.”
Chương 709 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]