Lâm Phàm vốn là muốn mời bọn họ ăn một bữa cơm nhưng ngày mai chính là triển lãm tranh của Nguyệt Thu Cư Sĩ. Bây giờ ông ta cũng phải trở về tiếp tục bố trí. Lâm Phàm cũng không cản trở, hẹn tối mai mọi người cùng nhau tụ tập. Đồng thời Nguyệt Thu Cư Sĩ còn tiết lộ, đồng nghiệp của ông ấy cũng chính là các đại sư của Hiệp hội Hội Họa quốc gia, muốn tự mình gặp hắn một lần.
Điều này trong mắt Lâm Phàm xem ra có lẽ hắn lại được gắn thêm cái mác nghệ thuật rồi sao?
Suy nghĩ lại, thật đúng là có chút khôi hài.
Lâm Phàm vẫy tay chào tiễn Đào Thế Cương và Nguyệt Thu Cư Sĩ rời đi: "Đi thôi, gọi điện thoại cho Vân Cương, bảo ông ta nếu không bận rộn thì buổi tối cùng nhau ăn cơm.”
Vương Minh Dương gật đầu, chuyện hôm nay thật sự quá kích thích.
Ngay sau đó, một nhóm phóng viên từ xa chạy tới.
"Xem ra tạm thời không đi được rồi." Lâm Phàm nhìn thấy những phóng viên này thì lên tiếng nói.
Khi các phóng viên giải trí bát quái nhìn thấy Lâm Phàm thì lập tức hưng phấn ùa tới. Bọn họ không ngờ tới, người đánh người lần này lại được thả ra.
Đây là một tin tức lớn trong mắt họ.
"Lâm đại sư, xin chào anh! Xin hỏi làm sao anh có thể được thả ra vậy?" Các phóng viên tin đồn giải trí đều đã điều tra rõ ràng chi tiết về Lâm Phàm. Lâm đại sư phố Vân Lý ở Thượng Hải, coi như là một nhân vật nổi danh trên Weibo.
Từng chọc giận Anh Kim, cũng từng chọc giận Lý Mộc Trạch và một số ngôi sao lớn khác.
Hơn nữa lúc này, chỉ có ít ỏi ba vị đại minh tinh là lên tiếng ủng hộ Kim Huyn Min, còn những minh tinh khác coi như không nhìn thấy. Đương nhiên trong đó chắc chắn là có vấn đề.
Lâm Phàm cười nói, rồi chỉ vào chân: "Đương nhiên là đi từ bên trong ra rồi."
“Ha ha…". Phóng viên chung quanh đều nở nụ cười, cảm giác vấn đề này thật sự là quá thiểu năng.
“Lâm đại sư, xin hỏi anh có gì muốn nói với Kim Huyn Min không?” Một phóng viên khác hỏi.
Lâm Phàm kinh ngạc, nghi ngờ hỏi: "Đồng chí phóng viên, Kim Huyn Min mà anh nói là ai vậy?”
"Ớ?” Phóng viên bị Lâm Phàm hỏi câu này thì ngơ ngẩn. Vừa đánh người ta xong đã không nhận người nữa, đành bất đắc dĩ nói: "Chính là vị minh tinh Hàn Quốc xung đột với anh ở sân bay đấy."
“Ồ…" Lâm Phàm kéo dài giọng điệu, sau đó nói: "Không có gì để nói, tôi không chú ý đến chuyện này. Dù sao cũng chỉ là ‘cây gậy’ minh tinh mà thôi, tôi có rất nhiều chuyện làm sao để ý được những chuyện nhỏ nhặt này.”
(Cây gậy là kiểu gọi khinh miệt của người Trung Quốc đối với người Hàn Quốc.)
Phóng viên: "…”
Vương Minh Dương đứng bên cạnh, có chút bất đắc dĩ. Chú em này nói chuyện cũng thẳng thắn quá rồi, có đắc tội với người khác hay không cũng không thèm để ý.
Phóng viên: "Lâm đại sư, chuyện này ở trên mạng đang khiến cư dân mạng bàn tán sôi nổi, xin hỏi anh có gì muốn nói gì với cư dân mạng không?”
Lâm Phàm suy nghĩ một chút nói: "Gần đây có một bộ phim sắp ra, kể lại câu chuyện thời kỳ kháng chiến, tôi cảm thấy rất hay, các vị cư dân mạng có thể đi xem. Còn về chuyện đánh nhau thì không cần chú ý nữa, không có gì đáng chú ý đâu. Được rồi, chúng tôi phải đi rồi, hôm nay dừng lại ở đây, phiền các vị nhường đường.”
Các phóng viên làm sao chấp nhận để Lâm đại sư rời đi, bọn họ còn rất nhiều vấn đề chưa hỏi.
"Lâm đại sư, vấn đề cuối cùng. Kim Hyun Min hiện giờ là minh tinh Hàn Quốc hot nhất ở Trung Quốc, trải qua chuyện này sẽ có ảnh hưởng rất lớn đối với sự nghiệp của anh ấy. Căn cứ vào câu trả lời người đại diện của đối phương, bọn họ sẽ tiến hành kiện anh và yêu cầu anh bồi thường tổn thất. Xin hỏi anh có gì muốn nói về vấn đề này không? Dù sao năng lực hút vàng (kiếm tiền) của Kim Huynh Min rất mạnh. Căn cứ vào tính toán của những người có liên quan, ở Trung Quốc một tháng đến hai tháng, Kim Huyn Min có thể hút vàng ít nhất một trăm triệu." Phóng viên hỏi.
Lâm Phàm dừng bước: "Anh nhìn dáng vẻ này của tôi giống như người có tiền sao?"
Phóng viên giải trí nhìn một chút, sau đó lắc đầu: "Không giống!”
Lâm Phàm cười cười: "Vậy là được rồi, tôi không có tiền, lấy cái gì bồi thường chứ? Vẫn là câu nói kia, muốn tiền thì không có nhưng muốn mạng thì có một cái. Ngay cả một đồng tôi cũng không cho, có bản lĩnh thì đến chém tôi đi.”
Phóng viên: "…”
Bọn họ không còn lời nào để nói, bọn họ phát hiện Lâm đại sư này có chút vô lại.
Phóng viên: "Lâm đại sư, anh không sợ đi tù sao?"
Lâm Phàm sắp chuẩn bị rời đi lại quay đầu lại nói: "Ở vùng đất này, chỗ nào đối với tôi cũng giống nhau. Được rồi, cái các anh cần hỏi cũng đã hỏi, chúng tôi còn có việc, tôi đi trước.”
Các phóng viên nhìn Lâm đại sư quay đi không ngoái đầu thì liếc mắt nhìn nhau một cái. Lâm đại sư trả lời thế này, nếu để cho Kim Hyun Min biết thì liệu rằng có bị tức chết hay không đây.
Ngô Vân Cương khi đến còn có hơi ngại ngùng. Không phải là ông ta không có năng lực mà là người bị đánh trong chuyện này là một minh tinh Hàn Quốc. Hơn nữa gần đây còn tương đối hot ở Trung Quốc nên gây ra dư luận xã hội rất mãnh liệt.
Cho nên phải đi tìm đi tìm vài người khác hỗ trợ, ông có cảm giác nếu thả người ra thì không dễ dìm dư luận xuống, cho nên không dám mạo hiểm lần này.
Chương 723 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]