Ngoài cửa.
Kim Thánh Văn cau mày, trong lòng đang cố nén lửa giận bừng bừng, nhìn Tiểu Vương đang đứng ngay cửa: “Được, hay lắm, nếu cậu không biết quý trọng cơ hội này thì đừng hối hận.”
Hắn giơ một ngón tay lên.
Những người đàn ông vạm vỡ tiến lên, chuẩn bị tóm lấy Tiểu Vương.
Đối với Tiểu Vương, anh ta không hề lo lắng với tình huống trước mắt chút nào, dựa vào chỉ thị của Trịnh lão, nếu gặp phải tình huống ép buộc có thể để lộ ra thân phận.
Những tay chân sau lưng Kim Thánh Văn thực lực không tệ, tuy một mình anh ta có thể ngăn lại nhưng khó tránh không xảy ra chuyện. Vì để hoàn thành nhiệm vụ một cách hoàn hảo, anh ta cảm thấy mình phải lộ thân phận ra ánh sáng.
“Xem cho thật kỹ.” Lúc này Tiểu Vương móc một quyển sổ nhỏ màu đó trong ngực ra, cầm trong tay sau đó giơ trước mặt Kim Thánh Văn.
Ban đầu Kim Thánh Văn không thèm để ý nhưng khi liếc mắt thấy, tinh thần bỗng rung lên, trợn mắt nghẹn họng nhìn thứ đồ đặt trước mắt mình.
Có lẽ người khác không biết nhưng anh ta không thể không biết.
Hiện trường bỗng nhiên yên tĩnh lại, thật lâu không ai nói câu nào.
“Xem hiểu không?” Tiểu Vương nghiêm nghị nói, ánh mắt sắc bén.
Thân thể Kim Thánh Văn run khẽ: “Đây… Đây là…” Ông ta không dám tin, sau đó ngẩng đầu nhìn Tiểu Vương dường như muốn nhìn thấu cảm xúc của người đối diện. Ông ta không phân rõ được thật hay giả nhưng trong lòng đã tin tưởng đây chính là sự thật.
“Tôi hỏi anh xem hiểu không? Anh câm rồi à?” Giọng Tiểu Vương cao lên, càng có vẻ nghiêm trang. Anh ta đi theo bên cạnh Trịnh lão tất nhiên có chỗ hơn người, cho dù kỷ luật hay tư tưởng đều vượt qua kiểm tra đặc biệt, nếu không cũng không thể trở thành cảnh vệ thiếp thân của Trịnh lão.
Cổ họng Kim Thánh Văn khô khốc, sau đó ngơ ngác gật đầu: “Xem hiểu.”
“Nếu hiểu rồi, anh muốn làm gì? Đứng yên một bên cho tôi. Anh định ra mặt giải quyết chuyện này hay sao? Anh không sợ cái sơn trang Thiên Vân này của anh biến mất khỏi thủ đô trong đêm nay à?” Phong cách Tiểu Vương mạnh mẽ, lời nói vô cùng nghiêm khắc.
Cho dù Kim Thánh Văn không phải người thường nhưng bây giờ cũng bị dọa sợ.
Nếu tất cả là sự thật vậy lai lịch của đối phương quá khủng khiếp.
Là em vợ của Kim Thánh Văn, chị Diễm dựa vào hào quang của chị mình, cô ta quản lý mọi việc của sơn trang Thiên Vân. Hơn nữa giữa cô ta và anh rể có vài bí mật không thể lộ ra ánh sáng.
Từ một người phụ nữ bình thường, không có kiến thức xã hội dần dần trở thành một đóa hoa giao tiếp thành thạo điêu luyện giữa những người quyền quý, quá trình đó chịu bao nhiêu cay đắng, mất bao nhiêu công sức.
Đồng thời từ đó cô ta luyện được một đôi mắt tinh tường, có thể nhận rõ tình huống.
Thái độ lúc này của anh rể, dưới cái nhìn của cô ta thì có lẽ đã xảy ra chuyện gì đó mà có thể đã dọa anh rể. Chuyện có thể dọa được anh rể thì không phải là vì đối phương có bao nhiêu tiền, vì bao nhiêu tiền cũng không làm anh rể lo ngại được, như vậy chỉ còn một lý do, đó chính là quyền lực.
Người đàn ông chặn cửa kia móc ra một quyển sổ nhỏ, cô ta không biết đó là gì nhưng sau khi anh rể xem xong thì sắc mặt thay đổi. Rõ ràng đây không phải đồ vật bình thường, nhất định đây là giấy chứng nhận gì đó mà ngay cả anh rể cũng phải e ngại.
Tiểu Vương ghét nhất là những thứ này, anh ta đi theo Trịnh lão nên biết chuyện Trịnh lão chán ghét nhất chính là những đứa nhóc đời sau, bọn họ chỉ dựa vào thành quả do thế hệ trước vất vả phát triển để lợi dụng, làm những trò không thể đưa ra ánh sáng.
Anh ta cảm thấy chuyện Lâm đại sư dạy dỗ Khương thiếu ở bên trong rất hợp tình hợp lý.
“Tôi nói anh đứng nghiêm, anh nghe không hiểu à?” Ánh mắt Tiểu Vương lạnh lùng sắc bén nhìn chòng chọc vào Kim Thánh Văn.
Kim Thánh Văn là đầu sỏ một phương ở thủ đô, chưa bao giờ bị người ta nói chuyện với thái độ như vậy nhưng bây giờ ông ta không thể cãi lại. Bởi vì với người chống lưng cho người trước mặt này cho dù là mười như ông ta, thậm chí một trăm người như ông cũng không chọc nổi.
Lúc này Kim Thánh Văn đứng nghiêm, không hề còn dáng vẻ tự tin thong dong như trước.
Nhưng bây giờ việc ông ta tò mò nhất chính là người bên trong là ai, sao lại có chỗ dựa thế này. Nếu thật sự có chỗ dựa như vậy sao có thể chỉ là một kẻ vô danh không ai biết ở thủ đô này chứ.
Đám người Khương thiếu gia cũng xem như là những nhân vật trẻ tuổi ở thủ đô không thể nào không biết người này. Nhưng mà với tình huống hiện nay, người ta đang dạy dỗ Khương thiếu gia ở bên trong, vậy tất nhiên là họ không biết nhau rồi. Chẳng lẽ người trong đó thích làm chuyện giả heo ăn thịt hổ sao?
“Anh Văn, anh sao thế? Vì sao không cứu Khương thiếu gia vậy?” Bọn Triệu thiếu la lên, chuyện xảy ra trong địa bàn của anh Văn nhưng anh Văn lại không để ý, không quan tâm. Mẹ nó, cuối cùng đã xảy ra chuyện gì thế này?
Chị Diễm lặng lẽ kéo bọn người Triệu thiếu gia, khẽ lắc đầu để bọn họ đừng xen vào chuyện này. Cô ta đã hiểu thấu, anh rể trở nên thành thật như vậy chắc chắn bọn họ không thể đụng vào người bên trong được rồi.
Bọn người Triệu thiếu gia là khách hàng thân thiết của sơn trang Thiên Vân, tất nhiên không thể để bọn họ nhảy vào hố lửa.
Bọn Triệu thiếu gia không phải không có đầu óc, thấy chuyện trở nên như vậy, trong lòng họ cũng đoán được ít nhiều.
Nhưng rất vô lý, bọn họ rõ ràng không quen biết thằng nhãi kia, không rõ tên đó có năng lực gì có thể khống chế mọi người. Nhất là khiến Kim Thánh Văn không dám lên tiếng, thành thật đứng yên một chỗ.
Chương 747 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]