Virtus's Reader
Nhân Sinh Hung Hãn

Chương 857: CHƯƠNG 856: ĐĂNG ĐÀN CHỬI

Ngô Hi Quân nhìn thấy dư luận trên mạng dần thay đổi, không khỏi nở nụ cười.

Đây chính là điều anh ta muốn. Nếu tài liệu giảng dạy thật sự bị thay thế thì đối với bọn họ sẽ có ảnh hưởng rất lớn. Mặc dù ngay từ đầu đã không bị ảnh hưởng bao nhiêu, nhưng tương lai sau này thì sao?”

Vài năm?

Mười năm?

Đến lúc đó, bọn họ làm sao có thể lợi dụng danh tiếng của ông nội anh ta để thầu hết thiết bị điều trị của Học viện Trung y.

Bây giờ người theo nghề này rất nhiều, cạnh tranh cũng rất lớn. Bọn họ cũng là nhờ vào mối quan hệ này nên mới được một số lãnh đạo chiếu cố.

Dù sao ông nội của bọn họ đã cống hiến rất nhiều cho Trung y. Bây giờ một số lãnh đạo cũng chỉ vì lý do này nên bọn họ mới có thể đi cửa sau được.

Ngô Hi Quân lần nữa kêu gọi: “@Lâm đại sư, phát ngôn của anh chúng tôi có thể không để trong lòng. Nhưng mà tôi hy vọng anh có thể xin lỗi chúng tôi, cũng như là xin lỗi ông nội của chúng tôi.”

Rất lâu sau Lâm Phàm vẫn không có lời đáp.

Các cư dân mạng bắt đầu tự suy đoán với nhau.

“Lâm đại sư có phải là chột dạ rồi hay không? Biết mình sai nên không nói gì?”

“Chột dạ? Anh bị mù à, Lâm đại sư người ta là ai? Là cái tên ngu ngốc này chột dạ mới đúng.”

“Không tệ, Lâm đại sư chính là không muốn chấp nhặt.”

"Lâm đại sư là người cao thượng, anh ta không giống loại người không có kiến thức này.”

“Tôi cảm thấy chủ thớt nói cũng đúng, vốn là do Lâm đại sư nói có chút không đúng, xin lỗi là phải rồi.”

"Tài liệu giảng dạy được viết bởi các lão tiền bối có thể tồn tại trong một thời gian dài mà không suy tàn, đương nhiên cũng có chỗ đáng giá.”

Không biết qua bao lâu.

Đột nhiên!

Cư dân mạng choáng váng.

“Cmn, các ngươi mau vào Weibo của Lâm đại sư, đây là muốn nghịch thiên rồi.”

“Gì?”

“A ha! Đây là muốn gây sự.”

“Con mẹ nó, tôi rút lại lời nói trước đó. Lâm đại sư không có cao thượng gì hết, cũng không giống người bình thường, mà là sẽ dùng sự thật để đánh mặt.”

“Mẹ nó, nơi này sắp có động đất rồi.”

Lâm Phàm không phục, tên kia muốn được nước lấn tới. Ban đầu hắn cũng không muốn để ý nên mặc kệ, ai ngờ tên này lại thật sự khiêu chiến sức chịu đựng của hắn. Đương nhiên hắn không nhịn được, hoàn toàn không thể nhịn được nữa.

Những vị lão Trung y kia hắn vẫn rất kính nể. Dù sao tại thời đại đó họ đã cống hiến cho Trung y, nhưng mà những đứa con cháu đời sau này cũng quá trớn rồi rồi đó.

Không cùng các người dông dài thì không được đúng không?

Hắn lập tức đến Học viện Trung y số một Thượng Hải hỏi Triệu Minh Thanh tài liệu giảng dạy cơ bản về Trung y. Sau đó một hơi đọc mười dòng đầu, chỉ cần trong đó có vấn đề hắn sẽ lôi ra hết.

Lâm Phàm: “Chương 1 - Mục đầu tiên, Lý luận tầm quan trọng của Trung y, chỗ này có sai lầm.”

"Ở đây, tôi chỉ muốn nói rằng tất cả nội dung đều là chém gió. Cơ sở lý luận Trung y nói thẳng ra là toàn chém gió, Trung y chỉnh thể mới thực sự hữu dụng. Sở dĩ Trung y bây giờ không thể sánh bằng y học hiện đại ngày nay là bởi vì có quá nhiều người bảo thủ không chịu thay đổi. Ngày nay, trong lĩnh vực Trung y, những gì được thảo luận là lý thuyết và lý thuyết, nhưng họ đã quên rằng điều quan trọng nhất trong Trung y đó chính là thực tiễn và tập hợp những phương thuốc chữa trị hữu hiệu. Người xưa đã trải qua hơn ngàn năm thực tiễn để xác định và tập hợp vô số đơn thuốc. Nhưng bây giờ còn ai có thể xác định được một đơn thuốc nào có hiệu quả hay không?"

“Tôi cũng không sợ đắc tội với người khác. Bây giờ không thiếu tài liệu giảng dạy cơ sở Trung y chứa lý thuyết sai lầm. Ngay bây giờ có không ít lão Trung y trong lòng đều biết, chỉ là không muốn nói ra. Dù sao thì đa phần giáo trình lý luận Trung y đều do các chuyên gia viết, sau này bọn họ cũng không biết là ở trong đó cũng có sai lầm hay sao? Rõ ràng là họ biết, nhưng mà bọn họ không muốn thay đổi. Bởi vì sửa lại thì chính là đang tát thẳng vào mặt mình, họ sợ bị mất mặt cho nên sẽ không bao giờ thừa nhận lý luận mình viết là sai, cũng sẽ không thừa nhận mình dạy học sinh sai. Vì thế, họ mới thề sống chết bảo vệ cái lý luận sai lầm này.”

"Tác phẩm đồ sộ Trung y đầu tiên của nước ta là ‘Thanh Nguyên Y Tịch’ đã được lưu truyền hàng nghìn năm. Hiện nay vô số người làm Trung y coi nó như một kho báu và học tập Trung y từ nó. Điều tôi muốn nói là, đầu óc mấy người bị chập mạch hết rồi à? Tác phẩm đồ sộ tôi sẽ không thừa nhận, nhưng tôi thừa nhận và đánh giá rằng đây là một cuốn sách vỡ lòng của Trung y, nó có thể giúp mọi người đến với Trung y. Nhưng mà hiện nay mọi người quá tôn sùng địa vị của cổ nhân, từ đó cho rằng người bây giờ không bằng người xưa. Mà sự xuống dốc của Trung y ngày nay chính là có liên quan rất nhiều đến điều này, những người này chính là không muốn Trung y phát triển, không biết cách thúc đẩy Trung y tiến lên mà chỉ dậm chân tại chỗ. Bọn họ chỉ chăm chăm học hỏi kiến thức của cổ nhân mà chưa từng suy xét xem liệu nó có đúng hay không.”

“Nói có hơi nhiều, nhưng mà cũng không vội, về sau còn có nhiều thứ tôi sẽ nói từ từ.”

Lần này, Lâm Phàm bạo phát tại chỗ. Hắn muốn dạy cho đám người kia một bài học nhớ đời.

Nếu không phải Bách khoa toàn thư bắt kịp thời đại, có lẽ hắn cũng sẽ nghĩ như vậy. Nhưng mà kể từ khi đón nhận kiến thức của Bách khoa toàn thư, mục tiêu của hắn lập tức rõ ràng.

Chương 856 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!