Rời khỏi chỗ này, Lâm Phàm tự hỏi, chuyện này có phải là do vấn đề tinh thần không. Ví dụ như Vương Minh Dương đem cái chết của Triệu Sơn này để trong lòng, đồng thời cũng rất áy náy. Lâu ngày hình thành nhân cách nào đó, lúc cố định đột nhiên bộc phát ra cũng chính là tình huống hiện tại?
Có điều những chuyện này là cá nhân Lâm Phàm suy đoán mà thôi, tình huống cụ thể không biết được.
Nếu như đổi trang kiến thức “lên đồng” thì có thể biết được, có điều bị thần kinh mới đi đổi, đắt muốn chết!
Sau khi hắn rời khỏi tập đoàn Đông Hán.
Vương Minh Dương vẫn luôn gọi điện thoại đến để hỏi về chuyện vừa xảy ra, sợ rằng anh ta từ chỗ Hứa Tử Nhạc đã biết được chuyện vừa xảy ra. Hiện tại trong lòng chắc chắn còn đang rùng mình và sợ hãi.
Có điều Lâm Phàm cũng không phải là đại sư “lên đồng” gì, chắc chắn không có cách nào giải thích được. Chỉ có thể để cho anh ta tự lên Baidu tìm thôi, dù sao trên mạng loại tin tức như vậy cũng tương đối nhiều, đọc nhiều một chút trong lòng cũng bớt lo lắng.
Sau khi Vương Minh Dương nghỉ ngơi một ngày thì lập tức về quê. Theo anh ta thấy, có lẽ Triệu Sơn nhất định là có chuyện gì muốn nói với mình, cho dù là như thế nào cũng phải đi xem mới được.
Mấy ngày trôi qua lặng lẽ, trong khoảng thời gian này Lâm Phàm vẫn luôn viết tài liệu giảng dạy, cũng hoàn thành được một ít rồi.
Vốn dĩ hắn định dùng nội dung trong quyển y học cơ sở của Bách khoa toàn thư, nhưng trong đó cũng có một số nội dung không rõ ràng. Tuy nhiên, kết hợp với kiến thức Trung y của hắn thì quyển y học cơ sở này lập tức trở nên hoàn mỹ.
Ngô U Lan cười nói: “Viết thế nào rồi?”
Lâm Phàm gật đầu: “Đã hoàn thành hai quyển, vẫn còn một quyển nữa, đang suy nghĩ!”
Trong mắt Ngô U Lan như tỏa ra ngôi sao nhỏ, cô ta phát hiện anh Lâm thực sự là học rộng tài cao, giống như cái gì cũng hiểu. Nhất là trung y, thứ có độ khó như vậy cũng có thể làm tốt như thế, thực sự khiến người khác kinh ngạc.
Có điều để cho Ngô U Lan rất đau đầu nhất đó chính là quan hệ giữa mình và anh Lâm vẫn luôn không có bất kỳ tiến triển nào. Mỗi lần bản thân hơi muốn chủ động một chút thì luôn bị chuyện khác làm phiền.
Cô ta vẫn luôn cho rằng kẻ địch lớn nhất của bản thân chính là Ngô Hoán Nguyệt. Thế nhưng cô ta vẫn luôn quan tâm đến tin tức, gần đây Ngô Hoán Nguyệt đang bận tham gia các sự kiện lớn làm gì có thời gian đến tìm anh Lâm. Vì vậy đối với Ngô U Lan mà nói nhất định phải chú ý những đối thủ khác ở bên ngoài hơn. Dù sao ‘ở ven hồ thì hưởng trước ánh trăng’ bản thân cô ở cùng anh Lâm gần như vậy, cho nên chắc chắn mình là người có lợi nhất.
Nhìn cơ thể mình còn cả làn da, tất cả đều hoàn hảo.
Tự tin!
Nhất định phải tự tin, bản thân tự tin thì mới là hoàn hảo nhất.
Ngô U Lan ngồi một bên, ánh mắt sùng bái nhìn Lâm Phàm, Lâm Phàm ngược lại có chút ngượng ngùng. Em gái này, ánh mắt có tính xâm lược rất lớn rồi đó.
Giống như thân thể của mình đều bị cô ta nhìn thấu hết rồi vậy.
Đinh đinh.
Triệu Minh Thanh gọi điện thoại đến.
“Lão sư, tài liệu giảng dạy vẫn thuận lợi chứ?” Triệu Minh Thanh có chút chờ mong hỏi.
Gần đây đối với giới Trung y mà nói, thật sự bị ảnh hưởng rất lớn, bởi vì một phát ngôn của lão sư mà đẩy giới Trung y lên nơi đầu ngọn sóng. Hơn nữa hiệp hội trung y vẫn luôn đứng về phía lão sư, vì vậy phát ngôn của lão sư cũng không bị chặn lại.
Chu Thanh Tuyền thân là hội trưởng hiệp hội y học cổ truyền, rất tán thành đối với phát ngôn lần này của lão sư, cho rằng nên thay đổi tất cả những thứ sai cũ.
Nhân vật lớn như vậy cũng đã lên tiếng rồi thì tự nhiên không ai dám nói gì nữa.
Có điều bộ giáo dục lại vô cùng đau đầu, chuyện này mặc dù không có quan hệ gì với bọn họ, nhưng truyền bá tài liệu giảng dạy lại là do bọn họ làm chủ. Mặc dù bọn họ có khổ nhưng cũng không thể nói nên lời, đông đảo quần chúng nhân dân sẽ không tin bọn họ.
Lâm phàm cười nói: “Hoàn thành hai quyển rồi, nếu ông có hứng thú có thể đến cửa hàng của tôi!”
Triệu Minh Thanh vừa nghe lập tức mừng rỡ, cảm thấy tốc độ của lão sư thực sự quá nhanh: “Học trò đến ngay bây giờ đây!”
Sau khi tắt máy, Lâm Phàm vừa viết vừa nghĩ.
Đinh đinh!
Điện thoại của Vương Minh Dương gọi đến.
Lâm Phàm cảm thấy mỗi ngày thực sự có quá nhiều điện thoại gọi đến cho mình, hết người này đến người khác, phí điện thoại cũng không đủ dùng.
Vương Minh Dương đã đi về quê nhà, chuyện này đối với anh ta mà nói ảnh hưởng rất lớn. Từ sau khi anh ta rời quê nhà đến giờ, Vương Minh Dương cũng chưa từng quay về lần nào.
Lâm Phàm nói: “Chuyện sao rồi? Người nhà của Triệu Sơn đó như thế nào?”
Vương Minh Dương tinh thần sa sút nói: “Sau khi tôi về đến quê, mất thời gian tìm một lúc thì mới biết là người nhà Triệu Sơn đều chuyển đi rồi. Sau đó tôi đến đồn cảnh sát bên này để nhờ điều tra, cuối cùng cũng tìm được. Tôi có đi xem qua gia đình họ, quả thật là rất khó khăn. Đây là lỗi của tôi, trước đây tôi không để trong lòng, nhà của bọn họ ở đều rách nát. Tôi nghĩ có thể tôi ở lại đây một khoảng thời gian để làm cho bọn họ một ngôi nhà mới, Triệu Sơn chắc chắn là đã nhập vào tôi, anh ta chết rồi tôi cũng có trách nhiệm rất lớn!”
Chương 862 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]