Đằng sau sự phồn hoa của thành phố Alanson là những con hẻm bẩn thỉu, hôi thối với nước cống chảy ngang.
Những bộ xương máy móc chạy bằng hơi nước bị vứt bỏ.
Vật liệu thí nghiệm ma pháp đã qua sử dụng.
Cùng đủ loại rác thải sinh hoạt, những mô thịt và máu không rõ nguồn gốc, tất cả hòa quyện với nước mưa rồi lên men kéo dài, tạo thành một thứ mùi mục nát gay mũi xộc thẳng vào người.
Người qua đường đi ngang qua đây đều lộ vẻ chán ghét.
Giày vội vã giẫm qua bậc thềm đá.
Đến cả ánh mắt cũng không muốn dừng lại thêm một giây.
Không ai nhìn thấy, một bóng hình nhỏ bé đang cuộn tròn bên bức tường cao hơn mình gấp mấy lần, run rẩy trốn trong bóng tối, gương mặt hiện lên vẻ chết lặng, ngây dại.
Mái tóc bết lại vì thấm đẫm bùn bẩn.
Nhếch nhác, hôi tanh.
Không có niềm vui, không có nỗi buồn, trên mặt chỉ còn lại sự trống rỗng hư vô và nỗi sợ hãi trước những điều chưa biết.
Cơn đói và nỗi đau cùng lúc ập đến, giày vò thân thể cô bé.
"...Đói quá."
Đôi mắt trống rỗng vô thần, xám xịt đến mức mất đi mọi tri giác, cô bé ôm bụng, run rẩy vì sốt, ngồi trong vũng bùn chờ đợi cái chết.
"...Đau quá."
Nàng đưa tay sờ lên vết thương trên cổ.
Đó là vết hằn do dây thừng siết chặt rồi bị xe ngựa kéo đi.
Bị căm ghét vì mang huyết mạch Ma tộc.
Nhưng cũng vì huyết mạch Ma tộc mà phải sống.
Nỗi khổ mâu thuẫn mà chân thực ấy như một chiếc gông vô hình.
Nặng nề đến mức khiến ma nữ khó lòng thở nổi.
"...Buồn ngủ quá."
Ma nữ co người lại.
Lùi sâu hơn vào bóng tối trong con hẻm.
Nàng nghĩ, có lẽ chết đi là có thể ngủ mãi, sẽ không bao giờ phải chịu đói nữa.
Nhưng đúng lúc này.
Có người bước vào con hẻm, tiếng bước chân rõ ràng cùng mùi bánh mì thơm ngọt khiến bản năng sinh tồn của cô bé bắt đầu trỗi dậy.
Nàng đói.
Nàng muốn ăn.
Không kìm được, cổ họng vốn đã khô khốc không còn chút nước nào, khó khăn nuốt một cái.
Mang trong lòng sự áy náy và khát khao đối với thức ăn.
Ma nữ nhỏ tuổi gian nan bò dậy, bùn đất trên người chảy xuống, bàn tay đầy máu bầm nắm chặt một con dao nhỏ, vung về phía người qua đường vô tội vừa bước vào hẻm để uy hiếp.
"Ngừng... Dừng lại!"
"Đưa, đưa bánh mì ra đây!"
Liệu có lấy được bánh mì không?
Hay là sẽ bị giết ngay tại chỗ?
Vài phút sau, ma nữ mờ mịt nhìn ổ bánh mì trong tay, rồi lại nhìn bàn tay đang chìa ra trước mặt, làm một động tác mời.
"Đi theo ta."
Chủ nhân của bàn tay ấy nói bằng giọng ấm áp.
Ma nữ hoang mang, không hiểu được tình hình đang diễn ra.
Ý là muốn nàng làm nô lệ ư?
Nàng nghĩ, đó có lẽ là một chuyện tốt, có thể giúp nàng không còn phải lang thang nữa.
*
Ma nữ đã chuẩn bị sẵn tâm lý.
Bất kể là trở thành nô lệ, hay trở thành một món đồ mặc người sử dụng, đều có nghĩa là "được cần đến", có thể tiếp tục sống trên thế giới này.
Nhưng người đàn ông tên "Hứa Hệ" rất kỳ lạ.
Hắn giúp ma nữ gột rửa vết bẩn.
Mang đến cho ma nữ quần áo mới.
Chuẩn bị phòng cho ma nữ.
Và dùng giọng điệu ấm áp dịu dàng để hỏi tên ma nữ.
"Krisha..." Ma nữ nhỏ tuổi nói ra tên mình, dùng đôi mắt trống rỗng ngẩng đầu nhìn Hứa Hệ, "Krisha Christina."
Hứa Hệ mỉm cười.
Đưa tay xoa đầu cô bé Krisha.
"Thật là một cái tên hay." Hắn khen ngợi.
Đó là lời khen đầu tiên mà ma nữ nhận được.
Sau khi vào phòng, Hứa Hệ giúp cô bé Krisha dọn dẹp phòng, chuẩn bị chăn nệm để ngủ.
"Đúng là một chủ nhân kỳ lạ..."
Nhìn bóng lưng bận rộn của Hứa Hệ, lòng ma nữ càng thêm mờ mịt.
Chuyện này không giống với những gì nàng dự đoán.
*
Không có đánh đập, không có kỳ thị, không có trách mắng.
Ma nữ nhỏ tuổi vốn đã chuẩn bị cho tất cả.
Nhưng thứ chào đón nàng.
Lại là những điều chưa bao giờ nghĩ tới.
"Krisha, hôm nay chúng ta học những thứ này." Người đàn ông nói bằng giọng ấm áp, để Krisha ngồi đối diện, dạy cho cô bé một vài kiến thức và chữ viết.
Đúng vậy.
Ma nữ đang học.
Nàng không hiểu, một kẻ xấu xí và ti tiện như mình, tại sao lại được chủ nhân dạy dỗ.
Nhưng ma nữ vô cùng ngoan ngoãn.
Dù không hiểu, nàng cũng vâng lời Hứa Hệ.
Học những con chữ cơ bản nhất, những kiến thức thường thức trong cuộc sống, và phương pháp giao tiếp.
Đôi sừng ma kỳ dị trên đầu, lớp vảy không hoàn chỉnh trên da, những đặc điểm của một Ma tộc dị loại ấy, trong khoảng sân nhỏ này, không còn là nguồn gốc nỗi đau của cô bé nữa.
Chỉ là nhiều lúc.
Ký ức đau khổ trong quá khứ vẫn hằn sâu trong cơ thể ma nữ.
Khi thấy Hứa Hệ giơ tay, nàng sẽ hoảng sợ né tránh.
Phát ra những tiếng rên rỉ thảm thiết.
Va phải bàn ghế xung quanh, cuối cùng co ro một cách nhếch nhác ở góc tường, hai tay ôm chặt lấy đầu.
"Đừng... Đừng mà... Van ngài, đừng..."
Ma nữ nhỏ tuổi vô cùng sợ hãi, sợ rằng cơ thể mình sẽ lại một lần nữa bị hủy hoại.
Nhưng nàng đợi rất lâu.
Vẫn không thấy nỗi đau ập xuống.
Dần dần, nàng thử mở mắt ra.
Đập vào mắt là một gương mặt tràn ngập áy náy, có lo lắng, hổ thẹn, có cả sự quan tâm và thương yêu nồng đậm.
"Xin lỗi, Krisha."
"...Thật sự rất xin lỗi."
[Chủ nhân] lại đi xin lỗi [vật phẩm].
Trong nhận thức của cô bé Krisha, đây là chuyện không thể nào, nhưng hiện thực trước mắt lại không thể giả được.
Krisha rơi vào hoang mang.
Đến khi hoàn hồn, nàng đã được Hứa Hệ nắm tay dắt vào nhà bếp.
Hứa Hệ bưng cho cô bé một đĩa điểm tâm ngọt tinh xảo, nói rằng đây là để đền bù.
Krisha nếm thử một miếng, rất ngọt, ngọt vô cùng.
Ngọt đến mức khiến sống mũi ma nữ nhỏ tuổi cay cay.
Tâm hồn lạnh lẽo, cô độc và đầy rạn nứt của nàng, dần dần, được những tia sáng ấm áp lấp đầy.
*
Những ngày sau đó, Krisha vẫn chuẩn bị sẵn tâm lý, chờ đợi đãi ngộ mà một nô lệ phải có, và nhiệm vụ mà một món đồ phải làm.
Nhưng nàng vẫn không chờ được.
Dưới sự sắp xếp của Hứa Hệ, Krisha bắt đầu học ma pháp.
Địa, phong, thủy, hỏa, trở thành trợ lực của cô bé, khiến nàng trở nên mạnh mẽ hơn.
Cô bé không vui vì điều đó, ngược lại còn trở nên bất an: "Đạo sư, có việc gì ngài cần ta làm không ạ?"
Ma nữ khao khát được cần đến.
Nàng chủ động gánh vác việc nhà trong sân.
Hứa Hệ đồng ý với sự sắp xếp của ma nữ.
Học ma pháp, dọn dẹp sân vườn, chăm sóc Hứa Hệ.
Cuộc sống của Krisha trở nên đều đặn theo một quỹ đạo ba điểm thẳng hàng.
Nàng không cảm thấy nhàm chán, chỉ cần có thể giúp Hứa Hệ một chút, chỉ cần có thể đến gần Hứa Hệ hơn, khoảng trống trong lòng nàng sẽ được lấp đầy.
Sau này, Krisha phát hiện ra một chuyện, khi luyện tập thủy ma pháp, chỉ cần nàng phạm một chút sai lầm, đạo sư sẽ dùng thái độ dịu dàng, dùng phong và hỏa ma pháp để sấy khô tóc cho nàng.
Đây là một trong số ít những dịp.
Có thể quang minh chính đại.
Tận hưởng khoảnh khắc tiếp xúc gần gũi với đạo sư.
Thế là...
"Bùm!" Trong sân, một quả cầu nước khổng lồ nổ tung trên không, dòng nước tuôn xuống, trong nháy mắt làm ướt sũng toàn thân Krisha.
"Con xin lỗi, đạo sư, con lại làm ngài thất vọng rồi..."
"Không sao đâu, Krisha."
Giống hệt như ma nữ dự đoán.
Hứa Hệ mỉm cười, không hề trách tội hay quở mắng nàng, chỉ đứng sau lưng Krisha, dùng ma pháp sấy khô mái tóc dài ướt sũng của thiếu nữ.
"Cảm ơn ngài."
Ma nữ vừa nói lời cảm ơn, trong đầu vừa bắt đầu tính toán, lần thất bại thủy ma pháp tiếp theo nên diễn ra vào lúc nào.