Năm Càn Lịch thứ 876.
Một nhóm "tội dân" mới bị áp giải.
Tất cả bị ném tới vùng biên cảnh giáp với Thập Vạn Đại Sơn.
Đám người ngây dại, mặt xám như tro tàn, tựa như giếng cạn đã lâu không thấy mưa, chẳng còn lấy nửa phần sinh khí.
Một lát sau.
Dưới sự thôi thúc của bản năng sinh tồn.
Đám người bắt đầu tiến về phía trước, tại vùng biên tái hoang vu vắng vẻ, dựng nên một mái nhà mới.
...
Năm Càn Lịch thứ 880.
Đám "tội dân" ngày ấy đã bén rễ, ổn định cuộc sống tại trấn Thanh Ngưu, dù hàng năm đều bị yêu ma quấy nhiễu nhưng vẫn có thể gắng gượng sống sót.
Nằm sát Thập Vạn Đại Sơn.
Đây vừa là nguy hiểm, cũng vừa là tài nguyên.
Các võ giả và thương nhân không ngừng qua lại, nghỉ chân trong trấn Thanh Ngưu, dò xét và thu hái dược thảo, khoáng thạch ở vành đai Thập Vạn Đại Sơn.
Bách tính trong trấn Thanh Ngưu cũng nhờ đó mà hưởng lợi.
Một đôi vợ chồng trong cuộc sống yên ổn đã có đứa con đầu lòng.
Họ đặt cho nó cái tên Trương Thiết Ngưu.
Suy nghĩ của hai vợ chồng vô cùng mộc mạc, Thiết Ngưu, Thiết Ngưu, là con trâu bằng sắt, nghe thôi đã thấy dễ nuôi.
...
Năm Càn Lịch thứ 882.
Cha của A Ngưu, trụ cột của gia đình, đã chết trong trận triều yêu ma mùa đông năm ấy, chỉ còn lại mẹ Trương một mình nuôi lớn A Ngưu.
Yêu ma hung tàn.
Khát máu gặm xương.
Trấn Thanh Ngưu vốn đang dần khởi sắc, trong nháy mắt đã biến thành luyện ngục trần gian.
Đợi đến đầu xuân năm sau, dân số trong trấn đã vơi đi một nửa.
Có người muốn trốn đi, nhưng cửa ải thông vào nội địa Đại Càn luôn có biên quân đồn trú.
Còn nếu trốn sang các thành trấn biên cảnh khác.
Thà ở lại trấn Thanh Ngưu quen thuộc còn hơn.
...
Năm Càn Lịch thứ 887.
A Ngưu bảy tuổi.
Nó đứng dưới gốc táo loang lổ, da dẻ ngăm đen pha chút vàng vọt, nhìn là biết quanh năm dãi nắng dầm sương.
"Mẹ, con đói..."
A Ngưu ôm bụng.
Theo thói quen đòi mẹ cho ăn.
Chẳng mấy chốc, mẹ Trương bưng ra một bát canh bột, dặn A Ngưu ăn từ từ thôi.
"Con biết rồi, mẹ!"
A Ngưu ăn một cách ngon lành, xong vẫn chưa thỏa mãn mà liếm môi, vẻ mặt trông thật thà hết sức.
"Ăn được là có phúc, ăn được là có phúc a..."
Mẹ Trương vui vẻ cười nói.
Sau này.
Sức ăn của A Ngưu nhỏ lại.
Không phải ăn không nổi, mà là không dám ăn.
Ở cái trấn Thanh Ngưu lương thực quý hơn vàng này, ăn khỏe chưa bao giờ là phúc, mà là một thứ tội lỗi mơ hồ.
A Ngưu phát hiện.
Vì sức ăn của nó quá lớn, mẹ Trương dần chẳng dám ăn cơm, nếu có cũng chỉ là một lớp mỏng lót đáy bát.
A Ngưu không thích điều này.
Cực kỳ không thích.
...
Năm Càn Lịch thứ 895.
A Ngưu mười lăm tuổi.
Nó rất ngốc, mẹ nó bảo vậy, mọi người cũng bảo vậy, và chính A Ngưu cũng thấy vậy.
Lớn lên rồi, thân hình A Ngưu trở nên cường tráng.
Nó lại càng ăn khỏe hơn, và thường vì thế mà áy náy, tự trách.
May mà ngoài ăn ra, A Ngưu còn có một ưu điểm khác, đó là làm ruộng.
A Ngưu rất giỏi làm ruộng.
Dù là đất đai cằn cỗi nơi biên cảnh, qua tay nó vun trồng cũng có thể cho thu hoạch không tồi.
Mọi người tấm tắc khen ngợi, chúc mừng mẹ của A Ngưu.
Bảo rằng cái tên "Thiết Ngưu" này đặt quả không sai chút nào.
"Hì hì, hì hì hì..." A Ngưu đứng bên cạnh cười ngây ngô, gãi đầu không biết nói gì, bên cạnh là người mẹ mặt mày rạng rỡ, đang chào hỏi hàng xóm láng giềng.
...
Năm Càn Lịch thứ 898.
Các thành trấn biên cảnh, bao gồm cả trấn Thanh Ngưu, phải hứng chịu một trận triều yêu ma còn kinh khủng hơn.
Chẳng biết tại sao.
Triều yêu ma hàng năm ngày càng trở nên đáng sợ.
Võ giả và thương nhân qua lại bắt đầu thưa thớt.
Họ tránh bị cuốn vào triều yêu ma mà mất mạng.
Người dân trấn Thanh Ngưu chỉ có thể tiếp tục sống ở biên cảnh, không có bất kỳ đường lui nào.
Năm Càn Lịch thứ 900.
A Ngưu hai mươi tuổi.
Nó đã trở thành một gã đô con đúng nghĩa, ngốc nghếch lại có phần khờ khạo, mày rậm mắt to, ngũ quan đen sạm trông có vẻ thật thà.
Năm nay, A Ngưu gặp một chuyện lạ.
Khi biết đám nha sai đang truy nã người, nó vội vàng chạy đi báo cho anh Hứa.
Lại nghe thấy tiếng chuột chạy loảng xoảng từ trong phòng anh Hứa vọng ra.
A Ngưu vô cùng khâm phục: "Anh Hứa giỏi thật, chuột trong nhà anh cũng giỏi ghê, động tĩnh lớn thế này chắc con chuột đó phải mập lắm."
A Ngưu thèm thịt chuột.
...
A Ngưu rất vụng về.
Nó biết mình chẳng hiểu những lời thầy đồ dạy, cũng chẳng hiểu cái môn võ công vận khí khó nhằn kia.
Nhưng mà, A Ngưu cảm thấy mình cực kỳ may mắn.
Nhờ có Hứa Hệ, cuối cùng A Ngưu cũng được ăn no.
Thịt của lũ yêu ma ấy vừa chua vừa khó nhai, nhưng lại lấp đầy chiếc dạ dày trống rỗng, khiến A Ngưu lần đầu cảm nhận được cảm giác nặng bụng.
Nhất là vào mùa đông có triều yêu ma.
Đó là những ngày hiếm hoi A Ngưu được ăn no căng bụng.
A Ngưu thích cảm giác này, chỉ mong cuộc sống cứ thế trôi đi, cho đến khi ngọn lửa hung tàn kia thiêu rụi trấn Thanh Ngưu nơi nó lớn lên, thiêu rụi "nhà" của nó.
"A Ngưu, đi thôi."
Anh Hứa gọi ở phía trước, đưa tay về phía A Ngưu.
"Đi đâu ạ?"
A Ngưu cõng người mẹ già trên lưng, vẻ mặt mờ mịt.
"Đi ăn cơm, đi tìm đường sống."
A Ngưu rất vụng về, nó không hiểu thế nào mới là "sống sót", nhưng nó biết "ăn cơm" và ăn rất khỏe.
Thế là.
A Ngưu cõng người mẹ già trên lưng, cùng những người khác ở trấn Thanh Ngưu, bước theo nhịp chân của anh Hứa.
...
Thành lập Cầu Hoạt Quân, chống lại triều đình Đại Càn, chiếm lĩnh nhiều huyện thành, mở rộng địa bàn ra mấy châu quận.
A Ngưu đã nhìn thấy thế giới thật sự.
Nhìn thấy xương trắng phơi bày, nhìn thấy máu chảy thành sông.
Lần đầu đứng trên chiến trường, nó bất lực như một đứa trẻ, hoàn toàn phải dựa vào Hứa Hệ dẫn đường phá vây.
"Xin lỗi, anh Hứa... Em lại gây thêm phiền phức cho anh rồi..."
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Nhanh đến mức A Ngưu không kịp nghĩ lại.
Cứ thế ăn hết năm này qua năm khác, thời gian đã trôi qua rất lâu rồi.
A Ngưu rất vụng về, nhưng nó biết, chỉ cần đi theo sát bước chân của anh Hứa, nó cũng có thể góp một phần sức lực của mình.
Đó là "bí quyết" mà mẹ đã dạy nó ngày đêm.
Năm Càn Lịch thứ 909.
A Ngưu hai mươi chín tuổi.
Mẹ của A Ngưu qua đời.
Không phải chết đói, không phải bị giết, cũng không phải chết bệnh.
Mà là ra đi thanh thản trong giấc ngủ, một giấc ngủ không bao giờ tỉnh lại.
"Mẹ ơi..." Bầu trời ngày hôm đó đặc biệt âm u, mây đen giăng kín đất trời, nhưng không một giọt mưa nào rơi xuống.
Bóng hình cao lớn của A Ngưu trông thật nhỏ bé dưới bầu trời u ám.
Nó mờ mịt quỳ trước mộ mẹ.
Vụng về đến độ không thốt nên lời.
Không hiểu nên nói gì, cũng chẳng nói được gì, chỉ biết ngây ngốc nhìn tấm mộ bia, rồi cúi đầu dập mạnh xuống đất.
Một cái, hai cái, ba cái.
Dập đầu đến tóe máu, hòa cùng những giọt nước mắt long lanh.
...
Năm Càn Lịch thứ 910.
Hứa Hệ bắt đầu hành động, hắn dẫn toàn bộ Cầu Hoạt Quân tiến ra ngoài Thập Vạn Đại Sơn, dự định mở ra một con đường sống thật sự.
A Ngưu đi theo.
Nó vẫn vụng về như thế, cái đầu đất của nó cũng không vì mẹ mất mà thông suốt hơn chút nào.
Chỉ là khi nhìn tấm lưng ngày một mỏi mệt của Hứa Hệ.
A Ngưu nảy ra một ý nghĩ.
Hay nói đúng hơn, là một sự thôi thúc.
"Mẹ không còn nữa, mình không thể, không thể để anh Hứa..."
A Ngưu đã làm một chuyện ngu ngốc, nhưng nó vốn là kẻ ngốc, mà kẻ ngốc làm chuyện ngu ngốc cũng là lẽ thường tình.
Nó dứt khoát tách khỏi đội ngũ Cầu Hoạt Quân.
Lao đi theo hướng ngược lại.
Cây cối hai bên đường vụt qua khóe mắt, nó thở hồng hộc lê hai chân bước tới, lao về phía con yêu ma lớn nhất. Dù thân thể đang run rẩy vì sợ hãi theo bản năng, nó vẫn cứ lao về phía trước.
Nó cảm thấy rất vui.
Vui đến mức vạn vật trước mắt dần nhòa đi.
Hóa thành bóng tối, hóa thành màu máu, hóa thành tiếng mẹ gọi.
"A Ngưu, mau về nhà ăn cơm."
Trái Đất, thành phố Diễn Sơn, A Ngưu choàng tỉnh giữa tiếng gọi của mẹ.
"Vâng, con ra ngay đây mẹ!"
Nó quay đầu, lớn tiếng đáp lại.