"Chào buổi sáng, Krisha."
"Chúc ngủ ngon, Krisha."
"Chào buổi sáng, đạo sư."
"Chúc ngủ ngon, đạo sư."
Mỗi sớm mai là lời hỏi thăm, mỗi đêm về là lời tạm biệt.
Lặng lẽ không một tiếng động, thời gian cứ thế trôi đi trong những lời nói bình thản.
Một ngày, một tháng, một năm.
Rõ ràng khi đang trải qua, thời gian chậm rãi là thế, nhưng lúc ngoảnh đầu nhìn lại, mấy chục năm lại chỉ tựa một cái chớp mắt.
Trong nháy mắt, ma nữ đã trưởng thành.
Trong nháy mắt, Hứa Hệ đã già đi.
Năm mươi hai tuổi, vẫn chưa thực sự bước vào cuối chặng đường sinh mệnh, nhưng Hứa Hệ đã cảm nhận được sự suy sụp và khô héo chôn sâu trong cơ thể.
"Cũng may, vẫn còn chuyện đáng để vui mừng."
"Sau bao năm chờ đợi, cuối cùng mình lại một lần nữa chạm đến cực hạn, nắm giữ khả năng tiến thêm một bước."
Cảnh giới Ma Đạo Sư cấp Thánh Vực đã gần trong gang tấc.
Đã đến lúc đột phá thăng cấp.
Hứa Hệ dừng lại bước chân chu du thế giới.
Hắn và Krisha cùng nhau ở lại trong một thành phố gần đó, không ngừng minh tưởng để bồi dưỡng tinh thần lực, cố gắng đột phá trong trạng thái tốt nhất.
Thành phố này tên là Lawush.
Bầu không khí tôn giáo nơi đây vô cùng đậm đặc, đa số thị dân đều là tín đồ của thần linh, những giáo hội tín ngưỡng Chư Thần có thể thấy ở khắp mọi nơi, trên đó khắc rõ huy hiệu của các vị thần.
Như họa tiết mặt trời rực rỡ của Thái Dương Thần, hình cây búa sắt của Thiết Tượng Chi Thần, hay biểu tượng dây leo của Nữ Thần Tự Nhiên.
Kỳ quan hùng vĩ nhất là một pho tượng đá cao quý thờ riêng Quang Minh Thần, nó ngưng tụ tâm huyết của những người thợ thủ công, gánh vác lời cầu nguyện của các tín đồ, sừng sững trên mặt đất với một tư thế thần thánh.
"Ca ngợi Quang Minh Thần, ca ngợi Vô Tận Quang Huy Chi Chủ."
"Hỡi Đấng vĩ đại, tín đồ hèn mọn xin Ngài che chở."
"Nguyện ánh quang huy vĩnh hằng đưa con vào giấc mộng."
"Ôi, ánh sáng ở trên cao, thánh quang đang chiếu rọi con!"
Giọng nói thành kính, thái độ khiêm nhường, những người phàm quỳ rạp trước pho tượng, dùng tư thế cuồng nhiệt nhất mà họ có thể tưởng tượng để dâng lên lời tán ca cho Quang Minh Thần.
Hứa Hệ trước tiên nhìn những tín đồ đang cầu nguyện.
Rồi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Trong tầm nhìn của hắn, thành phố Lawush này đang không ngừng hiện lên những đường hư tuyến tín ngưỡng màu vàng kim, nối liền không dứt thẳng lên tận trời cao, hội tụ về nơi Chư Thần ngự trị.
Thế nhưng, so với đức tin thành kính ấy, khí tức của thần linh lại vô cùng thưa thớt.
Điều này cho thấy.
Lawush với vô số tín đồ, lại chẳng hề được Chư Thần đoái hoài.
"Đạo sư, tại sao họ lại làm vậy?" Đứng bên cạnh Hứa Hệ, ma nữ cất lên câu hỏi đầy khó hiểu.
"Krisha, có những người nếu chỉ dựa vào bản thân thì không thể nào sống sót được."
"Họ cần một mục tiêu, cần một đức tin, để tâm hồn có được cảm giác an toàn. Chỉ như vậy, thân thể vô thần của họ mới có thể bước tiếp."
"Chuyện này không có đúng sai, chỉ là cách sống khác nhau của mỗi người mà thôi."
Hứa Hệ nói, cùng với tuổi tác ngày một lớn, giọng hắn trở nên trầm hơn, mang theo dấu vết của năm tháng và những suy tư về nhân thế.
Ma nữ cảm thấy mình đã hiểu ra.
Bởi vì nàng cũng là một người như vậy.
Chỉ là, khác với những tín đồ đáng thương không nhận được hồi đáp kia, Krisha cảm thấy mình thật may mắn, được vận mệnh ưu ái.
Giờ đây, nàng đang đứng ngay cạnh Hứa Hệ, ở trong phạm vi chiếu rọi của "mặt trời".
Có thể cảm nhận được thứ ánh sáng và hơi ấm quý giá ấy.
Khiến cả người tràn ngập ấm áp.
"Đi thôi, Krisha, trước khi thăng cấp Thánh Vực, chúng ta còn rất nhiều việc phải chuẩn bị."
"Vâng, thưa đạo sư."
Krisha nhanh bước theo sau, chiếc váy dài màu đen nhạt khẽ lay động theo mỗi bước chân, dưới ánh sáng và ngọn lửa, trong tiếng gió và hơi thở giao hòa, ma nữ đi theo sát "thần linh" của mình.
...
[Ngươi quyết định bế quan đột phá tại thành Lawush]
[Tòa thành này nằm ở nơi hẻo lánh, là một sự tồn tại không đáng chú ý trong mắt Chư Thần, ngươi cảm thấy đột phá ở đây sẽ gây ra động tĩnh nhỏ hơn]
[Đột phá lên Ma Đạo Sư cấp Thánh Vực là một cuộc thăng hoa về bản chất, là sự nắm giữ quyền hành của thế giới, trong một phạm vi nhất định, ngươi sẽ có được lực khống chế nguyên tố vượt xa tưởng tượng, chỉ thua kém Chư Thần trên trời]
[Ngươi cảnh giác Chư Thần 1000%, cho rằng ngoài việc áp chế pháp tắc, Chư Thần chắc chắn còn nhiều thủ đoạn khác]
[Vì thế, trước khi chính thức thăng cấp lên Ma Đạo Sư cấp Thánh Vực, ngươi đã bày ra rất nhiều con bài tẩy]
"Ừm, để ta xem nào."
"Máy phát ma đạo liên kết ẩn nấp cỡ lớn."
"Lấy Âm Ảnh Bảo Châu làm lõi, kết hợp với xương sọ hải yêu thuộc tính Thủy, một pháp trận che giấu khí tức tạm thời đã được dựng lên."
"Thêm cả cấm chú liễm tức đã tính toán từ trước, sử dụng ngay sau khi đột phá, hẳn là có thể kéo dài thêm chút thời gian."
"Ngoài những thứ này để che giấu dao động nguyên tố, trước đây ta cũng đã để lại vài con bài tẩy ở các thành phố khác, có thể giúp ta tạo ra chút động tĩnh, phân tán sự chú ý của Chư Thần."
Ba ngày sau.
Tại vùng ngoại ô thành Lawush.
Hứa Hệ đứng giữa cánh đồng hoang vu, nhắm mắt trầm tư, kiểm tra lại xem các bố trí có thiếu sót gì không.
Còn Krisha thì đứng cách đó không xa, tay cầm cây ma trượng "Xám Tro Rực Cháy", mặt không biểu cảm giúp Hứa Hệ canh gác, cảnh giác bất kỳ thứ gì có thể làm gián đoạn cuộc thăng cấp này.
...
Rất nhanh, sau khi Hứa Hệ thở ra một hơi trọc khí.
Cuộc thăng cấp lên Ma Đạo Sư cấp Thánh Vực chính thức bắt đầu.
Gió nổi, mây cuộn, đất rung, lửa gào.
Nước dâng, sáng bừng, tối mịt, sấm rền.
Hứa Hệ nắm giữ quá nhiều thuộc tính nguyên tố, đương nhiên, lĩnh vực mà hắn ngưng tụ cũng là thuộc tính đa tầng phức hợp.
"Tụ!" Tinh thần lực mênh mông ngưng tụ thành thực chất, theo cây ma trượng vung lên, hóa thành những con sóng gào thét ngập trời, trong nháy mắt bao trùm lấy vô số nguyên tố trong thiên địa.
Cưỡng ép hội tụ, cưỡng ép ghép nối, dùng tư thế vũ lực tuyệt đối, cứ thế mà dồn các thuộc tính nguyên tố khác nhau vào một chỗ.
"Nữa đi!"
Lại một đợt sóng tinh thần oanh kích.
Hai mắt Hứa Hệ lóe sáng, khí tức quanh thân bùng nổ, tinh thần lực tràn ra ngoài rồi ảnh hưởng đến thực tại, trong tiếng không khí nổ lách tách không ngừng, tinh thần lực đã mạnh mẽ khống chế hơn mười loại nguyên tố.
Nén lại, ngưng kết, cuối cùng bùng nổ tại một điểm vô cùng nhỏ bé.
Trong chốc lát, một lĩnh vực rộng lớn được khuếch trương ra.
"Giờ đây, ta không thiếu thứ gì." Hơn mười loại lực lượng nguyên tố vây quanh bản thân, Hứa Hệ nhẹ nhàng phất tay, những biến hóa của đất trời do lĩnh vực gây ra lập tức trở lại yên tĩnh.
Chỉ bằng một ý niệm.
Tinh thần lực cuồn cuộn đã khiến các nguyên tố đang sôi trào trở lại như cũ.
"Đây chính là Ma Đạo Sư cấp Thánh Vực, thứ vĩ lực chỉ thua kém thần linh." Hứa Hệ cảm thán trước sức mạnh mới, nhưng hắn không thử nghiệm nhiều mà nhanh chóng đưa Krisha rời khỏi Lawush.
Cùng lúc đó, vô số bố trí đã chuẩn bị từ trước cũng được kích hoạt trong nháy mắt.
Hỗn loạn.
Ồn ào.
Hoảng sợ.
Khắp nơi trong thế giới ma pháp đều xuất hiện nhiễu loạn, vô số tín đồ cầu xin thần linh che chở, rất nhiều dòng tín ngưỡng vì thế mà gián đoạn.
Vĩ lực từ trên trời giáng xuống.
Không phải một vị, không phải hai vị, mà là toàn bộ Chư Thần đều đã đến.
Những ý chí vô hình va chạm trên bầu trời, nhanh chóng lướt qua khu vực quanh thành Lawush, nhưng dù lượn lờ hồi lâu cũng không thể tóm được thứ gì.
Dưới mặt đất.
Người dân thành Lawush thành kính quỳ lạy, tưởng rằng lời cầu nguyện ngày đêm của mình đã khiến thần linh đoái hoài.
Họ hô vang tên các vị thần.
Khẩn cầu thần linh ban phước.
Nhưng đáp lại họ chỉ có sấm sét vô tận, thanh thế kinh thiên động địa, tựa như muốn diệt thế.
Đó là cơn thịnh nộ đến từ Chư Thần.
"Tìm ra hắn, nhất định phải tìm ra hắn!"
"Thế giới này, tuyệt không cho phép có bất kỳ tân thần nào chia cắt quyền hành của chúng ta!"