Virtus's Reader
Nhân Sinh Mô Phỏng Để Nữ Kiếm Tiên Ân Hận Cả Đời

Chương 94: CHƯƠNG 94: BỮA CƠM MIỄN PHÍ TỪ MA NỮ

Sự việc bất thường ắt có yêu ma.

Hứa Hệ đi tới bên cửa sổ ngồi xuống.

Ánh nắng ban mai như những sợi tơ mỏng manh xuyên qua màn sương, phủ lên thế gian một lớp lụa mỏng. Giữa khung cảnh yên bình này, Hứa Hệ trầm tư về chân tướng đằng sau giấc mộng.

"Mạc Li..."

"Krisha..."

"Tại sao mình lại mơ thấy hai người họ giao chiến trong vũ trụ?"

"Chẳng lẽ là vì Krisha đã đổi vị trí hộp kẹo, khiến nó không còn ở ngay đầu tiên nữa?"

Hứa Hệ chau mày, ngón tay khẽ gõ lên tay vịn ghế.

Ánh mắt hắn nhìn về phía tủ cất giữ, nhìn hộp kẹo bắt đầu được phong tỏa bên trong, cùng thanh kiếm thứ nhất màu xám tro cháy đen, rồi chìm vào trầm tư.

Vô số suy đoán và ý nghĩ lóe lên trong đầu.

Nhưng lại vì quá đỗi kỳ lạ.

Nên hắn không dám chắc chắn.

Suy cho cùng, một giấc mộng có vẻ ngoài đơn giản lại có thể có quá nhiều cách giải thích.

"Cạch..."

Tiếng mở cửa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Hứa Hệ. Là Krisha đến.

"Đạo sư, bữa sáng đã chuẩn bị xong." Ma nữ đẩy cửa bước vào, dùng chất giọng đều đều không chút cảm xúc, nhắc nhở Hứa Hệ dùng bữa.

Hôm nay Krisha đã thay một bộ trang phục khác, nền là chiếc váy dài trắng tinh, bên ngoài khoác một chiếc áo choàng màu đen nhạt đơn giản, thuần khiết, tổng thể không có hoa văn cầu kỳ hay đồ án phức tạp nào.

Nhưng chính bộ trang phục đơn giản như vậy.

Khi ma nữ khoác lên người lại toát ra một vẻ đẹp kinh diễm đầy bí ẩn, ngay cả ngọn gió thu cũng phải hòa nhịp theo.

"Vất vả cho cô rồi, Krisha."

"Đây là việc ta phải làm, thưa đạo sư."

Rửa mặt, lau mặt.

Nhờ có ma pháp, mọi thứ đều diễn ra nhanh chóng.

Hứa Hệ ra khỏi phòng, sánh vai cùng Krisha đi đến nhà bếp. Rất nhanh, bữa sáng đầu tiên của hai người trong thế giới hiện thực đã bắt đầu.

"Krisha, tối qua ta có một giấc mơ, có lẽ cô có thể cho ta chút gợi ý chăng?"

Giữa bữa ăn.

Hứa Hệ húp một ngụm cháo gạo do ma nữ chuẩn bị.

Hắn hỏi Krisha, một trong những nhân vật chính của giấc mộng, về suy nghĩ của cô đối với giấc mơ này.

Động tác của Krisha khựng lại, cô dùng đôi mắt trống rỗng ba màu đen, vàng, đỏ đối diện với Hứa Hệ: "Rất xin lỗi, ta không thể lý giải giấc mộng của ngài."

Bởi vì đó vốn không phải là mơ, mà là sự thật đã xảy ra.

Trong lúc nói chuyện, động tác của ma nữ rất tự nhiên, cô rót cho Hứa Hệ một ly sữa bò ấm.

Krisha lựa chọn che giấu chuyện tối qua.

Dù ý định ban đầu của cô là tốt, muốn bảo vệ an toàn cho đạo sư của mình, nhưng nói đi cũng phải nói lại, cô đã thực sự lẻn vào phòng của đạo sư.

Ma nữ do dự, nếu nói ra chuyện này, liệu có khiến người mình yêu thương nhất chán ghét không.

"Vậy sao... Có lẽ là do hai ngày nay ta mệt mỏi quá thôi."

Hứa Hệ không hề nghi ngờ.

Hắn quyết định sẽ từ từ suy nghĩ sau.

Nhưng ngay sau đó, Krisha lại nêu ra một vấn đề khác.

"Đạo sư," cô vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc, nửa nghiêm túc nửa cố chấp mở lời, "Ta cảm thấy vấn đề an toàn của ngài rất cần được xem trọng."

"Vấn đề an toàn?"

Hứa Hệ mỉm cười, hắn không ngờ chủ đề tối qua lại được ma nữ nhắc lại lần nữa.

"Krisha, cô thật sự lo lắng thái quá rồi."

"Trên Địa Cầu hiện nay, người có thể chiến đấu ngang cơ với ta có thể nói là đã ít lại càng ít, càng đừng nói đến việc gây nguy hiểm cho an toàn tính mạng của ta."

Hứa Hệ giơ cổ tay lên, cho ma nữ xem Vĩnh Hằng Lệ Tích của mình.

Hắn giới thiệu sơ qua về thuộc tính bá đạo như hack của nó, cùng với khả năng phòng ngự siêu cường có thể chặn được cả đòn tấn công của Tiên Đế.

Thế nhưng.

Việc này lại càng khiến ma nữ thêm kiên định.

Tối qua, Krisha đã tận mắt chứng kiến Hứa Mạc Li dùng phương thức không một tiếng động xuất hiện trong phòng của Hứa Hệ.

Kết quả cuối cùng là tốt đẹp.

Hai bên đều là người nhà.

Nhưng sau khi sự việc kết thúc, trong lòng ma nữ lại không khỏi lo lắng, nếu người đến không phải là em gái của đạo sư, mà là kẻ địch thực sự thì phải làm sao?

Và điểm quan trọng nhất là:

"Ta cũng có thể, ta cũng có thể làm được, có thể giúp đỡ đạo sư."

Trên gương mặt thiếu nữ mười bảy tuổi vĩnh hằng lộ ra vẻ quật cường mà Hứa Hệ chưa từng thấy, phảng phất như đang ngấm ngầm tranh tài với ai đó.

Nhưng không bao lâu, ngũ quan xinh xắn trở nên mờ mịt.

"Thất bại rồi..."

"Phong Thần cho đạo sư... thất bại rồi..."

Tựa như ảo ảnh yếu ớt bỗng chốc sụp đổ, giống hệt một tấm gương mỏng manh vừa chạm đã vỡ tan.

Một luồng dao động vô hình đột nhiên lướt qua cơ thể Hứa Hệ, không để lại bất kỳ dấu vết nào, trực tiếp tiêu tán vào không trung.

"Krisha, cô vừa làm gì vậy?"

Hứa Hệ nghi hoặc hỏi.

Ma nữ giải thích rằng, ngay vừa rồi, cô đã định vận dụng quyền năng của vị thần tối cao để ban cho Hứa Hệ thần tính, giúp ngài đăng lên thần vị, trở thành một vị thần vĩnh hằng đúng nghĩa.

Nhưng không hiểu sao, quyền hành tối cao vốn phải thuận buồm xuôi gió lại không cách nào tiến hành Phong Thần cho Hứa Hệ.

Phảng phất như có một sức mạnh khó tả nào đó.

Đang ngăn cản sự gia hộ của ma nữ tối cao.

Krisha không hiểu, Krisha hoang mang, đây là lần đầu tiên cô gặp phải chuyện không thể làm được sau khi trở thành vị thần tối cao.

"Không sao đâu, Krisha."

"Ta nghĩ, ta biết đại khái nguyên nhân là gì rồi, cô không cần để ý, đó không phải là lỗi của cô."

Giọng Hứa Hệ rất nhẹ nhàng.

An ủi ma nữ.

Đồng thời, trước mắt hắn hiện ra bảng điều khiển của máy mô phỏng mà chỉ mình hắn có thể thấy.

Nếu Hứa Hệ không đoán sai, sức mạnh ngăn cản Krisha Phong Thần chính là cái máy mô phỏng cuộc đời tốt đẹp đầy bí ẩn này.

Quyền hành của vị thần tối cao không có vấn đề.

Sắc phong cho Hứa Hệ cũng hoàn toàn có thể làm được.

Nhưng Hứa Hệ hiện tại đã ràng buộc với máy mô phỏng cuộc đời, phong thần cho Hứa Hệ cũng tương đương với việc phong thần cho cả máy mô phỏng.

Rõ ràng là, sức mạnh của ma nữ vĩnh hằng tối cao vẫn chưa thể áp đảo được máy mô phỏng, đó là lý do dẫn đến kết quả Phong Thần thất bại.

Hứa Hệ không có cảm giác gì về chuyện này, cũng không cảm thấy mất mát hay thất vọng.

Với thiên phú hiện tại của hắn, việc phi thăng thành tiên hay dùng quyền năng để đăng thần chỉ là chuyện sớm muộn.

Nhưng Krisha lại cực kỳ để tâm đến việc này.

"Đạo sư, đây là... món quà... ta tặng ngài."

Krisha không biết từ đâu triệu hồi ra một khối những điểm sáng lấp lánh, đó là quyền năng của các Thần Linh từ vô tận thế giới, là đỉnh cao tối thượng hội tụ từ vĩnh hằng vạn giới.

Ngón tay thon dài trắng nõn tìm kiếm bên trong.

Không ngừng thăm dò, không ngừng gia tăng.

Cho đến khi đạt tới giới hạn mà Địa Cầu có thể chịu đựng.

"Krisha, cô đang làm gì vậy?" Hứa Hệ kinh ngạc bất định, cảm thấy hình ảnh trước mắt có chút quen thuộc khó hiểu, dường như đã từng thấy ở đâu đó.

"Đạo sư, xin hãy nhận lấy..."

Giọng ma nữ rất dịu dàng.

Giữa mái tóc xám bay múa, một sợi dây chuyền ngưng tụ từ hào quang được ma nữ điều khiển rơi vào lòng bàn tay Hứa Hệ.

[Đinh đong ——]

[Chúc mừng ký chủ nhận được vật phẩm đặc biệt: Chí Cao Mũ Miện]

[Chí Cao Mũ Miện]

[Giới thiệu vật phẩm]: Chư thiên chứng kiến hành trình của ngài, vạn giới ca tụng sự vĩnh hằng của ngài. Hãy ăn mừng đi, đây là định hướng của ngài, là hiện thân cho sự nghiệp vĩ đại huy hoàng của ngài.

[Hiệu quả vật phẩm]: Uy lực ma pháp tăng gấp mười lần, hiệu quả cảm nhận nguyên tố tăng gấp mười lần, sát thương lên thần linh tăng gấp mười lần, sát thương lên long tộc và á long tộc tăng gấp mười lần, hiệu quả cảm ngộ pháp tắc tăng gấp mười lần, uy lực nguyên tố tăng gấp mười lần, hiệu quả cảm ngộ thời gian và không gian tăng gấp mười lần.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!