Hắc Phong Sơn.
Dưới chân núi.
Hàn Chiếu đeo mặt nạ, một thân bạch y không nhiễm bụi trần, tay xách một chiếc hộp đen, bước vào sơn động nơi đặt cứ điểm của Tróc Đao Nhân.
Trước mặt là một hành lang sâu hun hút, trên vách tường hai bên treo những ngọn đèn dầu, ánh lửa vàng vọt soi sáng lối đi.
Hàn Chiếu đi thẳng đến cuối đường, một đại sảnh dưới lòng đất rộng rãi hiện ra trước mắt.
Lúc này, một gã tráng hán mặt mày hung tợn, cao gần hai mét đang đứng trước quầy, trên vai phải vác một thanh đại hoàn đao dài gần một mét hai, tay trái xách một cái đầu người đẫm máu.
Gã tuỳ ý ném cái đầu lên quầy, giao nộp nhiệm vụ cho viên quan sai đứng sau.
Tí tách
Máu tươi chảy dọc theo mép quầy, nhỏ giọt xuống đất.
Mùi máu tanh nồng nặc lan toả ra, nhưng vẻ mặt của viên quan sai lại vô cùng cung kính, không hề tỏ ra bất mãn chút nào.
Gã tráng hán không hề che giấu, trực tiếp lộ ra bộ mặt thật, rõ ràng rất tự tin vào thực lực của bản thân.
“Lôi đại nhân, đây là tiền thưởng của ngài, mời ngài nhận cho.” Sau khi viên quan sai xác nhận, liền hai tay dâng lên hai mươi lạng bạc.
“Ừm.” Lôi Hổ nhận lấy bạc rồi xoay người rời đi, khi để ý thấy Hàn Chiếu đứng cách đó không xa, vẻ mặt gã chợt sững lại.
Bởi vì Hàn Chiếu mặc một thân bạch y, trên mặt còn đeo chiếc mặt nạ hồ ly trông thật tức cười, tay chân thì gầy gò, nhìn thế nào cũng không giống một Tróc Đao Nhân.
Tuy nhiên, khi gã nhìn thấy tờ lệnh truy nã dán trên chiếc hộp đen mà Hàn Chiếu đang xách, lòng khinh thường lập tức biến mất.
“Ngươi đã giết ‘Tùng Phong Kiếm’ Chu Hàn?!” Lôi Hổ trừng lớn hai mắt, chỉ vào cái hộp trong tay Hàn Chiếu, ‘Tùng Phong Kiếm’ Chu Hàn này chính là một tay cao thủ trong cảnh giới Luyện Cốt, gã từng truy bắt mấy lần nhưng cũng chỉ có thể đấu ngang tay.
Chuẩn Võ Sư Luyện Huyết cảnh không thèm làm Tróc Đao Nhân, cho nên những Tróc Đao Nhân mạnh nhất như bọn họ cũng chỉ ở cảnh giới Luyện Cốt.
Những tên đào phạm kia chỉ cần không vào thành Hắc Thạch, chỉ gây rối ở vùng lân cận, không chọc phải thế lực lớn thì cao thủ trong thành cũng sẽ không cố tình truy bắt, nhiều nhất là nha môn ban bố nhiệm vụ treo thưởng, để Tróc Đao Nhân đối phó với bọn chúng.
‘Tùng Phong Kiếm’ Chu Hàn là một trong những kẻ mạnh nhất trong số các tội phạm bị truy nã ở gần đây, vậy mà lại bị tên đeo mặt nạ trông yếu ớt này giết chết ư?
“Ừm.” Hàn Chiếu liếc nhìn Lôi Hổ, lạnh nhạt đáp một tiếng, hình tượng mà hắn xây dựng cho Tống Khuyết chính là cao ngạo lạnh lùng.
“Tại hạ là Lôi Hổ, không biết các hạ là…” Lôi Hổ ôm quyền hành lễ, tự báo gia môn, tuy thái độ của Hàn Chiếu rất lạnh nhạt nhưng gã vẫn muốn kết giao một phen.
“Tống Khuyết.” Giọng điệu của Hàn Chiếu không đổi.
“Ta còn không biết gần đây lại xuất hiện một cao thủ như Tống huynh, quả nhiên khí độ bất phàm.” Nụ cười của Lôi Hổ không giảm, thấy người đeo mặt nạ không có ý muốn kết giao, gã cũng không vội, làm nghề này như bọn họ, có lòng cảnh giác cao với người khác là chuyện rất bình thường.
“Không làm phiền Tống huynh nữa, mời.” Lôi Hổ nhường đường.
“Ừm.” Hàn Chiếu gật đầu, đi về phía quầy.
Ý muốn kết giao của Lôi Hổ rất rõ ràng, nhưng quen biết càng nhiều người thì càng dễ bại lộ, cho nên Hàn Chiếu không muốn để ý đến.
Lôi Hổ thấy vậy cũng không tức giận, xoay người đi ra ngoài.
Người trong giang hồ, thêm một người bạn là thêm một con đường.
Gã lăn lộn trên giang hồ đã lâu, ngược lại càng thích kết giao với những người có tính cách như Tống Khuyết. Bởi vì những người như vậy tuy cao ngạo khó gần, nhưng đa phần không phải là hạng người âm hiểm xảo trá, tốt hơn nhiều so với những kẻ ngoài cười nhưng trong không cười.
“Tống đại nhân.” Viên quan sai cũng nghe được cuộc đối thoại của hai người, thấy Hàn Chiếu đặt chiếc hộp đen lên quầy, lập tức cung kính hành lễ, sau đó bắt đầu kiểm tra.
Y nhớ cách ăn mặc của Tống Khuyết, lần trước Tống Khuyết giết tên thái hoa tặc Khoái Vĩ ở tầng Luyện Bì, nhưng lại bán được một quyển công pháp có thể tu luyện đến Luyện Huyết cảnh, lúc đó viên quan sai chỉ cho rằng Tống Khuyết gặp may, vớ được một con dê béo.
Không ngờ hơn nửa năm không gặp, Tống Khuyết đã giết thẳng ‘Tùng Phong Kiếm’ Chu Hàn, kẻ khó nhằn nhất trong cảnh giới Luyện Cốt, xem ra lúc trước Tống Khuyết vốn đã là cao thủ Luyện Cốt cảnh, chỉ là lấy tên thái hoa tặc kia để luyện tay mà thôi.
Viên quan sai thầm mừng vì lúc đó mình đã không tỏ ra chậm trễ với đối phương, càng không cố tình gây khó dễ khi thu mua công pháp và đổi vàng.
“Tống đại nhân, đây là tiền thưởng của ngài, tổng cộng hai mươi lăm lạng bạc, ngài có muốn đổi thành vàng không?”
“Ừm.” Hàn Chiếu gật đầu.
Cái đầu của tên tội phạm truy nã Luyện Cốt cảnh này thật chẳng đáng tiền, nhưng may mà chiến lợi phẩm cũng ra trò.
Trên người Chu Hàn có hơn mười lạng bạc, cùng với một quyển ‘Tùng Phong Kiếm Pháp’ có thể luyện đến Luyện Huyết cảnh.
Hàn Chiếu quả thực cũng muốn luyện một môn kiếm pháp, nhưng hắn định đợi đến Luyện Huyết cảnh rồi mới luyện, như vậy sẽ không làm chậm tiến độ tu luyện.
Lý do muốn tu luyện kiếm pháp là để nâng cấp bậc của hạng hạng mục [Đao Kiếm Song Tuyệt].
Hắn phát hiện sau khi tư chất đao đạo tăng lên gấp năm lần thì không còn xuất hiện thông báo tăng độ thông thạo nữa, có lẽ là do độ thông thạo của tư chất kiếm đạo đã kéo chân.
Mục [Đao Kiếm Song Tuyệt] là một hạng mục thuộc dạng tăng trưởng, có thể thăng thêm hai cấp, là một trong những chỗ dựa quan trọng để hắn tu luyện.
Nhưng hắn không định luyện Tùng Phong Kiếm Pháp, công pháp không thể nhập kình bây giờ hắn đã không còn coi ra gì.
Hơn nữa, môn kiếm pháp này thiên về sự linh hoạt và phiêu dật, phương thức chiến đấu tương ứng là triền đấu. Hắn lại thích bộc phát tức thời và bộc phát bền bỉ, lối đánh du đấu không phải là phong cách chiến đấu của hắn.
Hắn đang định bán luôn Tùng Phong Kiếm Pháp thì phát hiện viên quan sai đưa qua hai lạng vàng và ba lạng bạc, đồng thời đưa thêm một tấm lệnh bài màu xanh.
Mặt trước khắc một chữ ‘Phường’, mặt sau là một chữ ‘Trần’.
“Đây là cái gì?”
“Tống đại nhân, đây là lệnh bài vào cửa buổi đấu giá của Trần gia bảo ở trấn Cửu Liên.” Viên quan sai giải thích.
“Công pháp luyện binh khí đắt hơn công pháp bình thường khá nhiều, theo giá thu mua ở chỗ chúng ta, quyển Tùng Phong Kiếm Pháp này ngài bán được nhiều nhất cũng chỉ bảy, tám mươi lạng. Nếu mang đến buổi đấu giá để bán, ít nhất cũng được một trăm lạng bạc. Triệu gia chỉ lấy năm phần trăm hoa hồng, hơn nữa ở Triệu gia bảo cũng có thể đổi vàng.”
Hàn Chiếu nghe vậy, đánh giá viên quan sai một lúc rồi lập tức hiểu ra.
“Ừm, biết rồi.” Hắn nhận lấy lệnh bài, móc từ trong túi tiền ra một tiền bạc, ném cho đối phương.
“Cảm ơn Tống đại nhân!” Viên quan sai nhận lấy bạc, nụ cười càng thêm nhiệt tình.
Công gia kiếm tiền chứ có phải y kiếm tiền đâu, bán cho Tống Khuyết một cái nhân tình đã là lời rồi, huống chi còn được tiền thưởng.
“Buổi đấu giá ba tháng tổ chức một lần, còn năm mươi mốt ngày nữa là đến lần tiếp theo.”
“Ừm.” Hàn Chiếu xoay người rời đi.
Chỉ tiếc là công pháp không thể sao chép ra để bán thành nhiều bản, nếu không đã kiếm thêm được một khoản rồi.
Đợi đến khi Hàn Chiếu rời khỏi đại sảnh, viên quan sai móc từ trong ngực ra mười mấy văn tiền, đưa cho đồng liêu bên cạnh.
Nhìn dáng vẻ nhận tiền của người kia, liền biết chuyện này không phải lần đầu bọn họ làm.
Hàn Chiếu về đến nhà, nạp 2 lạng vàng vào hệ thống.
[Số dư hiện tại: 4 lạng vàng]
[Đã thu thập đủ 15 mảnh vỡ nhắc nhở, có muốn tổng hợp thành hạng mục mới không?]
[Tổng hợp một lần, tiêu hao 20 mảnh vỡ nhắc nhở, 3 lạng vàng.]
“Không.” Hàn Chiếu thầm niệm trong lòng, âm khí ở ngực hắn gần đây đã tiêu hao hết.
Nhưng Nguyên Phách Châu dường như sẽ tự động tích tụ âm khí, cứ khoảng ba tháng hắn lại có thể hấp thu một lần, âm khí bên trong đủ để hắn tích lũy 10-15 lần nhắc nhở.
Vài ngày nữa hắn có thể hấp thu âm khí, sau đó tích lũy mảnh vỡ nhắc nhở để mô phỏng.
Hàn Chiếu phát hiện làm vậy cũng có một điểm tốt, đó là hắn có thể đợi đến khi cần nhắc nhở nghiêm túc rồi mới hấp thu âm khí bên trong, đỡ phải nghe những lời nhảm nhí kia.
Đợi bán được ‘Tùng Phong Kiếm Pháp’, số tiền kiếm được hắn có thể đến Luyện Phong Sơn Trang đặt làm một thanh đao tốt hơn, tiền còn lại có thể để dành bồi bổ, mua dược liệu tẩm bổ.
Chỉ cần không gặp phải bình cảnh, trong một khoảng thời gian nhất định dù không tiến hành mô phỏng, tiến độ tu luyện hiện tại của hắn cũng không hề chậm.
“Còn năm mươi mốt ngày nữa là đến buổi đấu giá, vẫn có thể kiếm thêm chút tiền.”
Một tháng rưỡi sau.
Trong khoảng thời gian này, Hàn Chiếu lại tiêu diệt thêm mấy tên tội phạm truy nã, nhưng đều là võ giả Luyện Bì cảnh, tiền thưởng không cao, công pháp trên người cũng cực kỳ cùi bắp, cộng lại cũng chỉ mang về cho hắn bốn mươi lạng bạc.
Thời gian tiếp theo hắn không định ra ngoài nữa.
Buổi đấu giá một tuần sau kết thúc, đợi thêm một tuần nữa hắn sẽ đến võ quán, báo cho Lữ Ích biết mình đã đột phá.
Chỉ là kế hoạch không theo kịp thay đổi, chạng vạng tối Hàn Chiếu vừa về đến nhà thì thấy có người đang đợi ở cửa nhà mình.
Hỏi ra mới biết Luyện Phong Sơn Trang gặp chút phiền phức nhỏ, cần hắn ngày mai ra mặt một chuyến.
Sau khi người kia rời đi, Hàn Chiếu trở về phòng.
“Phiền phức nhỏ sao? Ta nhớ trong lần mô phỏng trước, vì chuyện của Luyện Phong Sơn Trang mà hình như đã chọc phải Phi Long Trại trên núi Cửu Liên.”
Dù sao cũng là người có tên trong Luyện Phong Sơn Trang, không thể nhận tiền không công được.
“Cứ phải chắc ăn đã.” Nghĩ đến đây, Hàn Chiếu chuẩn bị mô phỏng trước một lần.
[Đã thu thập đủ 30 mảnh vỡ nhắc nhở, có muốn tổng hợp thành hạng mục mới không?]
[Tổng hợp một lần, tiêu hao 20 mảnh vỡ nhắc nhở]
“Tổng hợp, bắt đầu mô phỏng.”
[Mười tám tuổi, ngươi đột phá cảnh giới Luyện Cốt. Ngươi nhận được uỷ thác của Luyện Phong Sơn Trang, tiếp xúc với Phi Long Trại.]
[Trở lại Luyện Phong Sơn Trang, ngươi uỷ thác cho Phó trang chủ Chu Khang Thịnh rèn giúp một thanh đao tốt, đối phương tỏ ý sẽ dốc hết tất cả để rèn đao cho ngươi, hy vọng ngươi có thể giết chết Đại đương gia ‘Phi Long Đao’ Tề Tinh của Phi Long Trại. Ngươi không muốn đối địch với võ giả Luyện Huyết cảnh nên đã không đồng ý.]
[Sau đó, ngươi tham gia buổi đấu giá.]
[Một tuần sau, ngươi báo cho Lữ Ích biết mình đã đột phá, đối phương mừng rỡ và đồng ý giúp ngươi giữ bí mật. Nửa năm sau, tin tức ngươi đột phá cảnh giới Luyện Cốt được truyền ra.]
[Hai mươi hai tuổi, Dưỡng Sinh Quyết của ngươi đột phá tầng thứ ba. Ngươi đến Luyện Phong Sơn Trang mua một thanh bội đao tốt hơn, Chu Khang Thịnh lại lần nữa đưa ra thỉnh cầu, ngươi đã đồng ý.]
[Sau khi dành hai tháng để thăm dò, ngươi nhân lúc Tề Tinh ra ngoài đã phục kích hắn giữa đường, thành công giết chết hắn, mang đầu về cho Chu Khang Thịnh.]
[Ba tháng sau, Chu Khang Thịnh thông báo cho ngươi đến lấy đao, khi ngươi đến nơi, ông ta lại nhảy vào lò lửa lấy thân tuẫn đao, ngươi kinh hãi thất sắc. Một thanh trường đao màu máu được đúc thành, ngươi khẽ vung lên, chỉ cảm thấy đao khí bức người.]
[Một tháng sau, ngươi ra khỏi thành đến Trần gia bảo tham gia buổi đấu giá, giữa đường bị cao thủ Luyện Huyết cảnh tấn công, ngươi dùng ba đao bức lui đối phương.]
[Ngươi cảm thấy nguy hiểm, quyết định quay về thành Hắc Thạch, trên đường bị ba võ giả Luyện Huyết cảnh đột kích, ngươi phản sát một người, trọng thương hai người, cuối cùng kiệt sức mà chết.]
“Nước trong Phi Long Trại này sâu như vậy sao?”
“Vị Phó trang chủ này rốt cuộc có thù oán gì mà lại lấy thân tuẫn đao chứ?”
Hàn Chiếu nhìn thông tin trong mô phỏng, chìm vào trầm tư.