"Nếu như lĩnh ngộ được Trường Sinh chân ý, tu luyện Dưỡng Sinh Quyết đến tầng thứ sáu viên mãn thì có thể diên thọ vạn năm." Hàn Chiếu thản nhiên nói, hắn đã giao toàn bộ sáu tầng đầu của Trường Sinh Quyết mà hệ thống đã thôi diễn cho Hoa Nguyên Võ.
Bởi vì chỉ cần cấp độ công pháp của võ giả tu luyện Trường Sinh Quyết không cao bằng hắn thì sẽ bị hắn khống chế.
Trường Sinh Quyết từ tầng thứ bảy trở đi, hiệu quả đặc biệt của thuật Chủng Khí đã được nâng lên một tầm cao hoàn toàn mới.
Hắn tin rằng không ai có thể chống lại được sự cám dỗ của mấy nghìn năm tuổi thọ.
Đương nhiên, Hàn Chiếu tu luyện Trường Sinh Quyết, việc cộng điểm cũng khiến người khác phải choáng váng, còn những người này nếu tự mình luyện thì sẽ phải tốn thêm chút thời gian.
"Cái gì?!" Những người khác nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, lập tức kinh hãi thất sắc.
Tuổi thọ do trời định, ngoại trừ tu luyện công pháp đặc thù, dùng thiên tài địa bảo ra thì đại đa số người đều có giới hạn tuổi thọ.
Đây là gông cùm tuổi thọ không thể đột phá, ngoại trừ việc phá cảnh, vậy mà bây giờ công pháp do vị Trường Sinh Chân Quân này truyền thụ lại có thể diên thọ ba nghìn năm, thậm chí là một vạn năm, đây quả thực là chuyện hoang đường.
Thế nhưng, đến cảnh giới của bọn họ, việc kéo dài tuổi thọ đôi khi còn hấp dẫn hơn cả phá cảnh, bởi vì trừ khi đột phá đại cảnh giới, nếu không thì tuổi thọ tăng lên vô cùng có hạn.
Nguyên Phách Châu vừa xuất hiện, thiên hạ đại loạn, cũng chỉ vì một suất tiến vào Luân Hồi Điện để tranh đoạt "Luân Hồi Pháp Chỉ", nói cho cùng vẫn là hy vọng kiếp sau có thể đi xa hơn, sống lâu hơn.
Tăng thêm bốn nghìn năm tuổi thọ, sống lâu hơn cả Thiên Nhân và Thánh Chủ.
"Đa tạ tiền bối ban thưởng hậu hĩnh!" Lúc này, mấy vị võ giả Ngụy Thần Thông cảnh còn đang đứng xem lúc trước cũng học theo Hoa Nguyên Võ, thực hiện tam quỳ cửu khấu với Hàn Chiếu.
Hàn Chiếu truyền thụ công pháp cho bọn họ.
"Đây đây đây! Đây đâu thể gọi là Dưỡng Sinh Quyết được, đây rõ ràng là Trường Sinh Quyết!" Võ giả Ngụy Thần Thông cảnh nhận được công pháp trừng lớn hai mắt, đột nhiên nhận ra lời nói của mình đã mạo phạm đến Hàn Chiếu, vội vàng cúi người xin lỗi: "Tiền bối tha tội, vãn bối lỗ mãng rồi."
Bọn họ căn bản không cần xác nhận thật giả của môn công pháp này, bởi vì nó còn phức tạp và sâu xa hơn gấp mười lần công pháp mà bọn họ chủ tu, vốn có thể thẳng tiến đến đại đạo Thần Thông.
Chỉ riêng việc quan tưởng thần ý đồ của mấy tầng công pháp sau, bọn họ đã cảm nhận được sinh mệnh lực mạnh mẽ đánh thẳng vào sâu trong linh hồn.
Đến cảnh giới này, bọn họ cũng không dễ bị lừa, môn công pháp này mười phần thì hết chín phần là thật.
Lần này, những người khác cũng không nhịn được nữa, tuy bọn họ về cơ bản đều là người của huyết mạch linh thú và thế gia thần binh, nhưng ai lại chê mình sống lâu chứ!
Thấy những cường giả ngày thường cao cao tại thượng này mang một bộ dạng vừa muốn lại vừa ngại không dám quỳ xuống cầu xin, Hàn Chiếu cười nhẹ nói:
"Những ai bằng lòng tiếp nhận truyền thừa của bản tọa, có thể tiến lên một bước."
Võ Thần của Thiên Thánh Động Thiên lập tức tiến lên một bước, những người khác thấy vậy cũng lần lượt tiến lên.
Mấy vị võ giả Ngụy Thần Thông đã nhận được truyền thừa trước đó thấy cảnh này, tâm trạng có chút phức tạp, ai mà không muốn độc chiếm lợi ích chứ.
Chỉ có điều môn tuyệt thế thần công này trong mắt Trường Sinh Chân Quân có lẽ chỉ là một môn công pháp tầm thường, nên ngài ấy căn bản không để tâm, nếu không cũng chẳng đến mức lười đặt cho nó một cái tên cho ra hồn.
Dưỡng Sinh Quyết, nghe thật bình thường.
Nhưng công pháp có thể kéo dài tuổi thọ hàng nghìn năm, từ xưa đến nay, chỉ có một mà thôi!
Hàn Chiếu lần lượt sao chép công pháp ra, mỗi người một bản.
Những người này dù không luyện, cũng không có nghĩa là hậu duệ của họ không luyện.
Một năm, mười năm, trăm năm sau, các gia tộc thượng tầng của thế giới này, không biết sẽ có bao nhiêu người tu luyện Trường Sinh Quyết, đến lúc đó tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của hắn.
Cả thế giới đều đang tích lũy Trường Sinh chân khí cho hắn.
"Tự ẩm trường sinh tửu, tiêu dao thùy đắc tri. Tọa thính vô huyền khúc, minh thông tạo hóa cơ."
(Tự uống rượu trường sinh, ai hay được thú tiêu dao. Ngồi nghe khúc nhạc không dây, thấu tỏ huyền cơ tạo hóa.)
Theo giọng nói của Hàn Chiếu dần tan đi, hư ảnh linh hồn của hắn cũng biến mất khỏi cây cột tím trong điện.
"Trường Sinh tiền bối!!" Mấy vị võ giả nhận được truyền thừa muốn lên tiếng giữ lại.
Nếu đôi bên lưu lại khí tức linh hồn thì có thể thông qua kết nối tinh thần lực của Nguyên Phách Châu để liên lạc siêu khoảng cách, nếu có thể được vị tiền bối này chỉ điểm, chẳng phải có thể bớt đi mấy trăm năm đường vòng hay sao.
Lỡ như được tiền bối coi trọng, thu làm đệ tử, vậy thì chẳng khác nào nửa bước chân đã đặt vào điện đường trường sinh rồi.
"Tự ẩm trường sinh tửu, tiêu dao thùy đắc tri. Vị Chân Quân tiền bối này trường sinh cửu thị, du hí nhân gian, thật khiến người ta ngưỡng mộ."
Mọi người nhìn linh hồn biến mất trên cây cột tím, có chút thất thần.
Hồi lâu sau, các hư ảnh trên cột tím lần lượt biến mất.
Bởi vì còn mấy chục năm nữa Luân Hồi Điện mới mở ra, lần này mọi người chỉ tụ họp trước mà thôi, đồng thời cũng tiện thể phân chia lại Nguyên Phách Châu, một số người không có tư cách nắm giữ Nguyên Phách Châu, tự nhiên phải ngoan ngoãn giao ra.
Chỉ có điều lần này xuất hiện một vị cường giả Chân Quân, cho nên mọi người không giống như trước đây đi tìm vị tiểu bối may mắn có tuổi thọ giới hạn chỉ bốn trăm năm kia, mà quay về hiện thế, nghiên cứu Dưỡng Sinh Quyết.
Đại Lương thành, Hoàng thành.
Trong hậu điện của một cung điện xa hoa, một thanh niên mặc long bào, đầu đội tử kim quan mở mắt ra.
"Tên này rốt cuộc chui ra từ đâu? Nếu hắn nhúng tay vào đại kế, chẳng phải sẽ ảnh hưởng đến cục diện hay sao."
Tào Mạnh Huyền nhíu chặt mày, tuổi thọ mà Luân Hồi Điện hiển thị sẽ không sai, môn Dưỡng Sinh Quyết này cũng quả thực là tuyệt thế thần công, nhưng hắn luôn cảm thấy có gì đó không đúng.
Nghĩ đến đây, hắn ra lệnh cho thị tòng triệu một thanh niên đầu trọc cao hơn hai mét tới, chiếc áo rộng cũng không che được cơ bắp cuồn cuộn của hắn.
Người này chính là Tào Vô Dục, chỉ có điều khí tức của hắn lúc này đã mạnh hơn gấp mấy lần so với lúc ở Trung Châu thí luyện, bởi vì hắn đã trở thành cường giả huyết mạch thức tỉnh ba lần, trở thành cao thủ chỉ đứng sau Tào Huyền trong thế hệ trẻ của nhà họ Tào.
"Lão tổ." Tào Vô Dục tiến vào hậu điện, cung kính hành lễ.
Tào Mạnh Huyền suy nghĩ kỹ càng, trầm ngâm nói: "Ngươi đến Vương gia thông báo cho Vương gia lão tổ, cứ nói thân phận của vị kia có thể có điểm đáng ngờ."
"Vâng." Tào Vô Dục tuy có chút không hiểu, nhưng cũng không hỏi nhiều.
"Cứ để Vương Đằng Vân và Chúng Tinh Các thử xem vị kia sâu cạn thế nào đi." Tào Mạnh Huyền trong lòng quyết định, với tính cách của Vương Đằng Vân, chắc chắn sẽ không nhịn được mà thử.
Chúng Tinh Các siêu nhiên tại thế, bối cảnh của nó trải dài khắp mấy vị diện, cũng có cường giả cấp Chân Quân.
Hắn không dám thăm dò, nhưng Chúng Tinh Các tuyệt đối dám.
Nơi đóng quân của Vương gia.
"Tào Mạnh Huyền, ngươi thật sự coi ta là kẻ ngốc sao?! Bảo Chúng Tinh Các thôi diễn thân phận của vị kia, lỡ như xảy ra vấn đề, người xui xẻo vẫn là ta."
Một nam nhân trung niên có vẻ mặt âm hiểm sau khi tiếp kiến Tào Vô Dục, liền nở một nụ cười lạnh.
Người này chính là lão tổ của Vương gia, cường giả đỉnh cao huyết mạch thức tỉnh sáu lần, Vương Đằng Vân.
"Tuy không thể chọc vào vị kia, nhưng tên tiểu bối nhận được Nguyên Phách Châu kia thì có thể động vào được." Vương Đằng Vân lộ vẻ trầm ngâm.
Trường Sinh Chân Quân dường như cũng không quá để tâm đến tiểu bối nhận được truyền thừa của ngài ấy, trước tiên cứ để Chúng Tinh Các xác định vị trí đại khái, nếu có thể đoạt được truyền thừa thì tốt nhất, không được thì kết giao với tên tiểu bối đó một phen cũng được.
Nghĩ đến đây, Vương Đằng Vân lấy ra một chiếc gương từ trong túi Tu Di, rót pháp lực vào trong.
Rất nhanh, trong gương phát ra một luồng kim quang ngút trời, đâm thẳng lên mây xanh.
Cùng lúc đó, trong vùng biển sâu phía đông Đông Thắng Châu, có một vùng biển bao phủ bởi sương mù, nơi đây được người ta gọi là Đông Hải tiên cảnh, tương truyền sâu trong lớp sương mù này có một hòn đảo tiên Bồng Lai, bên trong có tiên nhân sinh sống.
Tuy những người tìm tiên đều một đi không trở lại, nhưng điều này không thể ngăn cản được lòng nhiệt thành cầu tiên của mọi người, vô số phàm nhân nối gót nhau tiến vào Đông Hải tiên cảnh.
Thực ra, nơi này đúng là có một hòn đảo Bồng Lai, nhưng đó là nơi đặt trụ sở chính của Chúng Tinh Các.
Lúc này, một cột sáng màu vàng từ trên trời giáng xuống, chiếu thẳng vào tòa tháp vàng ở trung tâm đảo Bồng Lai.
"Hửm?!"
Trên tầng cao nhất của tòa tháp, một lão giả mặc áo trắng, lông mày dài chấm đất đang ngồi xếp bằng trên mặt đất nhẵn như gương, khi cột sáng màu vàng tiến vào tòa tháp, lão đột nhiên mở mắt ra.
"Là ngươi?"
Một chiếc gương đá có hình dáng cổ xưa bay ra từ thân tháp, trên đó hiện ra khuôn mặt của Vương Đằng Vân.
"Phí huynh." Vương Đằng Vân cười với lão giả.
"Các hạ có chỉ giáo gì?" Lão giả nhàn nhạt nói.
"Ta muốn mời Phí huynh dùng Quần Tinh Kính để xác nhận phương vị của viên Nguyên Phách Châu cuối cùng." Vương Đằng Vân nghiêm mặt nói.
"Vương gia không phải đã có một viên Nguyên Phách Châu rồi sao, vì viên thứ hai mà phải trả giá lớn như vậy, có cần thiết không?" Lão giả lộ vẻ ngạc nhiên.
"Có cần thiết, người đó là một võ giả, vị trí đại khái ở Bắc Minh đảo thuộc Nam Chiêm Hải." Vương Đằng Vân gật đầu.
"Một viên kim châu cực phẩm!"
"Được!"
Lão giả thấy Vương Đằng Vân đồng ý dứt khoát như vậy, cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng Chúng Tinh Các trước nay không dính dáng đến chuyện của các thế gia hào môn, đều là nhận tiền làm việc, dùng Quần Tinh Kính tìm kiếm Nguyên Phách Châu cũng không phải chuyện gì khó khăn.
"Đợi một chút." Lão giả lên tiếng, gương đá cổ xưa tối sầm lại, khuôn mặt của Vương Đằng Vân biến mất.
Giây tiếp theo, lão giả chắp hai tay lại, toàn thân tỏa ra ánh sao chói lọi.
Lúc này, một chiếc gương khổng lồ dường như bao trọn cả bầu trời sao bay ra từ trong cơ thể lão giả, chính là thần binh bậc bốn của Chúng Tinh Các, "Quần Tinh Kính".
Ngay sau đó, giữa mặt gương xuất hiện một con ngươi dọc màu xanh lam.
"Làm gì?" Con ngươi dọc đột nhiên mở ra, phát ra âm thanh nghi hoặc.
"Viên Nguyên Phách Châu cuối cùng rơi vào tay một võ giả, hắn ở Bắc Minh đảo thuộc Nam Chiêm Hải, tìm ra hắn." Lão giả nói.
"Ồ." Con ngươi dọc khẽ mở rồi khép, sau đó nhắm lại, cùng lúc đó, các vì sao trên mặt gương bắt đầu sáng lên, hình ảnh bên trong nhanh chóng hạ xuống, rất nhanh, hình ảnh đã chuyển đến Nam Chiêm Hải.
"Tiếp tục! Thu hẹp phạm vi!" Lão giả nói tiếp.
Hình ảnh nhanh chóng chuyển về phía Bắc Minh đảo, đồng thời trở nên rõ nét hơn.
Nhưng hình ảnh sau khi lượn một vòng quanh Bắc Minh đảo thì bắt đầu chuyển về phía nam.
"Không ở Bắc Minh đảo? Tên Vương Đằng Vân này ngay cả vị trí đại khái cũng nhầm." Lão giả hơi nhíu mày, chuẩn bị lát nữa đòi thêm Vương Đằng Vân một viên kim châu cực phẩm.
Thiên Ma Động.
[Hiện có sức mạnh thần bí đang thôi diễn vị trí cụ thể của Nguyên Phách Châu và ngài, có tiến hành che chắn không?]
Hàn Chiếu đang tu luyện tầng thứ hai của Tọa Vong Kinh - Thần Du Thiên thì nhận được thông báo của hệ thống.
"Có."
[Cần thanh toán 1.000.000 lượng vàng, hoặc 100 kim châu. Số dư hiện tại không đủ, vui lòng nạp tiền.]
"Nạp tiền." Hàn Chiếu lại nạp một triệu lượng vàng mà hệ thống vừa trả lại cho hắn vào.
[Bắt đầu che chắn thiên cơ...]
Bên kia.
"Rắc!"
Lão giả đột nhiên nghe thấy một tiếng động giòn tan truyền đến từ Quần Tinh Kính, lão ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy mặt gương đã chi chít vết nứt.
"Chuyện gì vậy? Quần Tinh Kính vậy mà...?!" Lão giả kinh hãi.
Con ngươi dọc màu xanh lam chớp chớp hai cái, sau đó nhắm lại hoàn toàn, khí tức không còn.
Khí tức của lão giả suy yếu nhanh chóng, cả người trong nháy mắt già đi mấy chục tuổi.
Lão lập tức cầm lấy gương đá cổ xưa, kích hoạt nó.
Rất nhanh, khuôn mặt của Vương Đằng Vân xuất hiện trên mặt gương.
"Phí huynh, nhanh vậy đã tìm được rồi sao? Quần Tinh Kính quả nhiên... Phí huynh, ngài sao vậy?" Vương Đằng Vân nhận thấy khí tức của lão giả hỗn loạn, có chút nghi hoặc.
"Phụt!!"
Lão giả phun ra một ngụm máu lớn, gầm lên một tiếng giận dữ với Vương Đằng Vân: "Vương Đằng Vân! Ta chửi mẹ ngươi!"
Nói xong, lão giả ngửa mặt ngã ngửa, bất tỉnh nhân sự.
"Rắc rắc!"
Quần Tinh Kính ở bên cạnh ầm ầm vỡ nát.